Chương 115: Yêu Nga Tử


"Tỷ tỷ, chậm động thủ." Dược Thiên Sầu chậm rãi khuyên một câu, cánh tay ngọc của Bạch Tố Trinh cuồn cuộn dùng tay áo phất tay triệt đi khí thế bức người, nhàn nhạt lẳng lặng đứng yên thờ ơ lạnh nhạt, phảng phất một màn kinh tâm động phách vừa rồi không chút nào quan hệ tới nàng.
 
Sát khí của Mông Duyên không bị áp bách trong nháy mắt khí thế đại trướng, hắn tiến lên trước một bước, đầu khớp xương cả người răng rắc rung động, khặc khặc cười nói: "Yêu Quỷ Vực từ lúc nào lại ra một yêu tộc Độ Kiếp hậu kỳ? Hay! Mười đại yêu vương và mười đại quỷ vương đều sớm có hiệp nghị, ngay trên lãnh địa yêu chủ dương, quỷ chủ âm, hiện hôm nay yêu tộc các ngươi phá hủy quy củ, vậy đừng trách bổn tướng quân không khách khí."
 
"Hừ! Ếch ngồi đáy giếng, ngươi đừng cho rằng trong thiên hạ chỉ có Yêu Quỷ Vực mới có Độ Kiếp hậu kỳ?" Dược Thiên Sầu cười nhạo một tiếng, quay đầu lại nhìn Bạch Tố Trinh mỉm cười nói: "Thế nào chỉ có tỷ tỷ tới? Vân Trường bọn họ đâu?"
 
Bạch Tố Trinh hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn, vừa rồi khi Dược Thiên Sầu vời nàng đi ra đã dùng thần thức âm thầm liên hệ, muốn nàng đi ra liền cấp cho Quỷ Tướng Quân một chiêu hạ mã uy, cho nên vừa đi ra liền dùng hết toàn bộ tu vi dùng khí thế bức lui Quỷ Vương một bước. Dung nhan tuyệt thế vừa chuyển đầu, khoảnh khắc hóa thành ôn nhu nhàn nhạt, rất phối hợp lộ một tia tức giận nói: "Lẽ nào tỷ tỷ ở trong mắt ngươi cũng không bằng bọn họ sao?"
 
Lời này đáp cực diệu, vừa giữ gìn thói quen không thích nói dối của nàng, lại phối hợp đệ đệ, người hơi có đầu óc sẽ phỏng đoán "Vân Trường bọn họ" là dạng người gì, ở trong lòng Dược Thiên Sầu không ngờ còn vượt xa hơn Bạch Tố Trinh đã có tu vi Độ Kiếp hậu kỳ? Dược Thiên Sầu cười nói: "Tỷ tỷ nói đùa, Vân Trường bọn họ cũng không dám nói vượt quá tỷ tỷ, chỉ là sợ phiền phức tỷ tỷ mà thôi."
 
Một ca một xướng quả nhiên làm trong lòng hai phu thê giật mình, nhưng Quỷ Tướng Quân nếm khổ, như vậy đơn giản buông tha mặt mũi cũng thấy sượng, lúc này trầm giọng nói: "Bổn tướng quân cũng từng tung hoành thiên hạ, hôm nay biến thành ếch ngồi đáy giếng, nhưng nếu cô nương đã tới, bổn tướng quân tránh không được thật muốn lãnh giáo." Trong nhất thời, hai mắt toát ra hồng quang hưng phấn, có thể thấy được chiến ý trong lòng hắn đã bị điểm lên.
 
Đã quên mất chuyện tâm huyết của quân nhân luôn khát vọng đánh một trận! Dược Thiên Sầu âm thầm kêu khổ, lẽ nào mình suy đoán sai lầm về Ngu Cơ? Nếu thực sự đánh xem như phải lộ, tuy nói tu vi ngang nhau thực lực yêu đạo cực mạnh, nhưng đến lúc đó kinh động thủ hạ bên ngoài của Quỷ Vương, còn "Vân Trường bọn họ" có cái rắm gì dùng, huống chi Ngu Cơ chỉ sợ cũng không phải là người dễ chọc, xem ra phải chuẩn bị bỏ trốn, ai! Thất bại trong gang tấc a!"
 
Bạch Tố Trinh chậm rãi quay đầu, trên mặt vẫn không chút gợn sóng sợ hãi, một cỗ bạch khí như có như không tràn ra, bức lui Dược Thiên Sầu vài bước. Nhưng vào lúc này, chợt nghe Ngu Cơ hô: "
Tướng quân dừng tay."
 
Dược Thiên Sầu nhất thời thở ra một hơi, quả nhiên là một nữ nhân không chịu nổi tịch mịch, từ thái độ Mông Duyên đối với nàng trong lúc vô ý toát ra, phỏng chừng lúc Mông Duyên còn sống bị chiến bại cũng có chút liên hệ tới nữ nhân này. Một tướng quân ra chiến trường còn mang theo một nữ nhân không buông tha, nhưng lại là một nữ nhân đủ khả năng ảnh hưởng tới quyết định của hắn, dù cho vị tướng quân đó có bao nhiêu lợi hại, cũng khó bảo trì chiến thắng. Nhưng cũng vừa lúc cấp lão tử dùng được một lát!
 
"Người tới là khách, tướng quân sao lại có đạo lý đãi khách như vậy." Ngu Cơ đứng dậy níu cánh tay Mông Duyên, sát khí của người sau lượn lờ nhất thời lâm vào ôn nhu hương, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
 
Nữ nhân này thật ra đã nắm chặt tinh túy nên ca xướng biểu diễn mặt hồng hoặc đen. Dược Thiên Sầu hiểu ý cười, đồng dạng đi tới bên người Bạch Tố Trinh, nhẹ nhàng giữ lại bàn tay của nàng, nhìn dung nhan quen thuộc chính vì mình xá sinh vong tử, có thể tiện sát toàn bộ người trong thiên hạ, không nói thêm lời dư thừa, nhẹ nhàng nói: "Tỷ tỷ thỉnh quay về."
 
Bạch khí thu liễm, lại thấy ôn nhu, tất cả cũng không cần nói, Bạch Tố Trinh hơi gật đầu, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Dược Thiên Sầu lại hít một hơi, xoay người lại. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Mông Duyên và Ngu Cơ cùng lấy làm kinh hãi, hai người nhìn nhau. Nếu như nói lúc đầu khi Bạch Tố Trinh đột nhiên xuất hiện không có phát giác, là do hai người sơ sẩy thì còn nói qua được, hiện tại dưới sự quan tâm của hai người, dù có "thuấn di" cũng có thể phỏng chừng hướng đi mới đúng, thế nhưng…Mông Duyên nhất thời nghĩ vừa rồi mình có điểm lỗ mãng, cơ sở của nữ nhân có tu vi Độ Kiếp hậu kỳ so ra mạnh hơn chính mình nhiều lắm, động khởi làm không tốt thực sự bị người chém giết trong nháy mắt, không khỏi liếc mắt nhìn Ngu Cơ, may mắn lời của nàng nói được đúng lúc. Hai người tự nhiên không biết trên đời này còn có một vật như Kim Châu.
 
"Dược tiên sinh, vị cô nương này thật là tỷ tỷ của ngươi sao? Ta xem hai người giống như một đôi tình lữ." Ngu Cơ che miệng cười khanh khách nói, phảng phất chuyện vừa rồi chưa từng phát sinh qua.
 
Nữ nhân này thật đúng biết làm sinh động bầu không khí, bằng hình dạng và tâm tư của nàng nếu đặt ở kiếp trước thật ra là một gái lầu hồng kiệt xuất. Dược Thiên Sầu khoát khoát tay, nhàn nhạt cười, cũng không giải thích. Gọi tỷ tỷ là tình lữ thì đã làm sao? Dương Quá người ta còn gọi sư phụ còn gọi cô cô, cuối cùng cũng đã thành chồng của sư phụ? Ta còn kém xa vị đại hiệp cụt tay kia, Kim Dung đại hiệp còn viết luôn tình yêu cách bối phận kia, đây là chênh lệch!
 
Mông Duyên dù sao cũng một đời kiêu hùng, cũng không phải loại người không bỏ xuống được, huống chi nữ nhân của mình đã hóa giải bầu không khí xấu hổ, vì vậy nói thẳng: "Tỷ tỷ của Dược tiên sinh tu vi còn cao hơn ta, nhưng không biết là người phương nào?"
 
"
Nói ra chỉ sợ người hay biết cũng ít." Dược Thiên Sầu thản nhiên hướng về: "Đến từ một nơi gọi là Ô Thác Châu, đáng tiếc đều là một đám người không thích giao thiệp hồng trần, nếu không…" Nói tới đó lắc đầu: "Có cơ hội tại hạ thật ra có thể đưa hiền phu thê đến tham quan một lần."
 
"
Nga, thiếp thân thật chờ đợi." Ngu Cơ cười khúc khích nói.
 
"
Việc nhỏ mà thôi." Dược Thiên Sầu phất tay ứng tiếng, nói tiếp: "Nếu đã nói rõ, Dược Thiên Sầu cũng sẽ không cất giấu, chúng ta trước tiểu nhân sau quân tử, cũng là câu nói kia, thỉnh đại tướng quân giúp ta một chút việc."
 
"
Nói đi! Chỉ cần là bổn tướng quân giúp được, cứ mở miệng." Quỷ Tướng Quân cũng rất phong độ vung tay lên nói.
 
Dược Thiên Sầu cười nói: "
Việc này đối với tướng quân dễ như trở bàn tay."
 
"
Chậm đã." Ngu Cơ đột nhiên ngăn cản, nhìn Mông Duyên cười dài nói: "Nếu Dược tiên sinh nói trước tiểu nhân sau quân tử, thiếp thân không phải quân tử, là nữ tử, tướng quân để thiếp thân làm tiểu nhân được chứ?"
 
Mông Duyên nghi hoặc nhíu nhíu mày, nhìn Dược Thiên Sầu áy náy cười, quay đầu lại nói: "
Phu nhân mời nói."
 
"
Ta cũng muốn thỉnh Dược tiên sinh giúp một việc." Ngu Cơ lưu chuyển đôi mắt sáng cười nói.
 
Nữ nhân này thật khó giải quyết! Dược Thiên Sầu ngẩn ra, gật đầu nói: "
Chuyện gì? Phu nhân mời nói, chỉ cần tại hạ có thể làm được sẽ không chối từ."
 
Ngu Cơ cười nói: "
Tiên sinh đã đáp ứng chuyện đó."
 
Dược Thiên Sầu bừng tỉnh hiểu ra: "
Đó là chuyện đổi họ hoàng thất nắm quyền nhân gian? Lẽ nào phu nhân có người được chọn? Không ngại nói ra nghe một chút." Thầm nghĩ thật đáng tiếc, trong cảm nhận của hắn, Thạch gia của phủ Trụ Quốc tướng quân là người được chọn trong kế hoạch của hắn, nhà lớn nghiệp lớn, thế cao quyền trọng, lại tay cầm binh quyền, mưu đồ sẽ bớt không ít khí lực, xem ra thật đã bị hắn tính toán từ lâu.
 
Ai biết Ngu Cơ lại lắc đầu nói: "
Không. Nói vậy tiên sinh đã đoán ra tướng quân nhà ta có ân oán với tổ tiên Lý gia. Nhưng được làm vua thua làm giặc, ai cũng không lời nào để nói, chỉ có thể nói vận mệnh chúng ta đã như vậy, trong lòng tướng quân dù có bất bình, cũng đã là chuyện mấy ngàn năm qua, chí ít đối với thiếp thân mà nói đã quên lãng. Thiếp thân muốn tiên sinh giúp là một chuyện khác, tiên sinh vừa đáp ứng sẽ đưa hai chúng ta đến Ô Thác Châu, lời nói còn chắc chắn?"
 
Dược Thiên Sầu sửng sốt, ngạc nhiên: "
Là việc này?"
 
Phải thừa nhận, điều này đối với hắn mà nói xác thực là một chuyện nhỏ, quả thực quá dễ dàng, hiện tại còn có thể làm được. Hơn nữa chỉ cần chính mình nguyện ý, bảo chứng hai phu thê ở lại Ô Thác Châu cả đời, nghĩ muốn ra cũng không được.
 
"
Là việc này." Ngu Cơ gật đầu cười nói.
 
Dược Thiên Sầu liếc mắt nhìn Mông Duyên, phát hiện hắn lại có vẻ kích động khó có thể khống chế, bộ ngực rõ ràng đang phập phồng. Mẹ nó! Nữ nhân này nói chuyện sợ rằng cũng không đơn giản như vậy, không biết lại muốn chơi trò gì. Ngẫm lại cũng không thấy có gì không thích hợp, không thể làm gì khác hơn là gật đầu nói: "
Ta đáp ứng."
 
Ngu Cơ nhìn Mông Duyên, quay đầu lại dời bước đi tới, cười khanh khách nói: "
Tiên sinh không nên đáp ứng quá thống khoái, có chuyện tiên sinh chỉ sợ còn không biết, chờ thiếp thân nói xong lại đáp ứng cũng không trễ, bằng không tiên sinh nhất định sẽ oán giận Ngu Cơ, vậy nói thiếp thân làm sao không biết xấu hổ!"
 
Tinh Thần Châu
 
Tác giả: Thiên Sầu
 

Tinh Thần Châu - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/1255