Chương 1149: Kẻ lừa đảo


Ngay cả hàng hóa còn chưa nhìn thấy, mà đã không nói hai lời trực tiếp xuất ra một trăm ức Thần Phẩm Linh Thạch làm tiền đặt cọc. Người này đúng là khách hàng có tiền vốn hùng hậu, tính tình sảng khoái ah!
 
Hai người đứng phía đối diện không khỏi kinh ngạc một trận, đã nhìn thấy qua người có tiền vốn hùng hậu, nhưng còn chưa từng nhìn thấy qua người nào không đem tiền để vào trong mắt như vậy. Lý Chấn thoáng đưa mắt liếc nhìn đã Hồng Y đệ tử, sau đó vội vàng cung kính bước đến trước người Dược Thiên sầu, đón nhận chiếc thủ trạc trừ vật, rót thần thức vào bên trong kiểm tra. Vừa nhìn liền phát hiện bên trong đúng là có chứa đầy Thần Phẩm Linh Thạch, đích xác là đúng một trăm ức linh thạch.
 
Theo sau giương mắt lên nhìn mở thủ trạc trừ vật nằm trong tay của Dược Thiên Sầu. Nếu như bên trong mỗi chiếc đều chứa một trăm ức, vậy thì trong tay hắn không sai biệt lắm cũng khoảng chừng mười mấy ngàn ức Thần Phẩm Linh Thạch đi!
 
Quả nhiên là đã gặp được khách hàng lớn! Lý Chấn nhãn tình sáng rực lên, thu chiếc thủ trạc trừ vật vào trong lòng, đứng dậy chắp tay nhìn Dược Thiên sầu nói: "Nếu tôn giá đã có thành ý như vậy. Chuyện này mặc dù ta không thể làm chủ ngay được, nhưng nhất định sẽ hướng Trưởng lão trấn thù phân đà báo cáo, tận lực tranh thủ hiệp thương vụ mua bán này. Xin tôn giá hãy chờ một chút, ta đi rồi sẽ quay về ngay thôi."
 
Dược Thiên sầu tùy ý phất tay, ý bảo hắn đi nhanh rồi quay trở về. Lý Chấn chắp tay cáo từ, theo sau nhanh chân bước đi.
 
Trong hậu đường, sau khi Hỏa Luyện Thanh đón nhận chiếc thủ trạc trừ vật, kiểm tra số tiền bên trong xong, liền đem trả cho Lý Chấn. Sau đó khẽ nhíu mày nói: "Thu mua số lượng khổng lồ như thế, mà ngươi không hỏi xem mục đích của hắn là gì hay sao?"
 
"Đã hỏi qua, nhưng hắn không muốn nói." Lý Chân trầm ngâm hồi đáp: "Đệ tử hoài nghi hắn là thương nhân ở Minh giới. Cho nên cũng không dám đáp ứng ngay."
 
"Minh giới? Đích xác cũng chỉ có Minh giới mới cần dùng đến nhiều Tiên Khí cấp thấp như vậy!" Hòa Luyện Thanh trầm ngâm nói, ánh mắt không ngừng lóe ra tinh quang. Nếu ở khoảng thời gian trước kia. Ly Hỏa Cung sẽ không dám chuyển nhiều vũ khí sang bên Minh giới như thế, nhưng từ sau khi hai cha con Vong Tình lên nắm quyền, cũng không biết vì nguyên nhân gì, mà tông môn ám chỉ hắn tiêu thụ không giới hạn đối với hàng hóa xuất sang Minh giới. Hắn cũng đang tìm cách hoàn thành chuyện này, không nghĩ ra hôm nay đã có người đến cửa nhà thu mua hàng hóa.
 
Sau khi cân nhắc một phen xong. Hỏa Luyện Thanh liền trầm giọng nói: "Bán cho hắn! Nếu là khách hàng lớn, thì ngươi mời hắn đến đây gặp ta. Sau đó ngươi đi kiểm tra số lượng hàng hóa cho hắn, tận lực thu vén đủ số lượng, số còn thừa thì để duy trì công việc buôn bán thường ngày ở phân đà."
 
"Dạ! Nhưng Trưởng lão...." Lý Chấn có chút ngập ngừng nói: "Làm như vậy, cũng Chăng khác nào thu vén toàn bộ hàng tồn trong phân đà. Tuyệt Tình Cung vừa mới thành lập ra Liên Minh Tán Tu, dự tính muốn có khoảng ba trăm vạn món Tiên Khí cấp thấp. Chúng ta đem số hàng này bán cho người kia, nếu Tuyệt Tình Cung đến lấy hàng, chúng ta giao không xong thì phải làm sao bây giờ?"
 
Hỏa Luyện Thanh không cho là đúng phất tay nói: "Chuyện này không thành vấn đề, ta sẽ liên hệ về cho tông môn ngay lập tức, kêu bên đó mau chóng đem mật hàng Tiên Khí cấp thấp đang tồn trong kho chuyển đến đây. Được rồi, nếu Tuyệt Tình Cung đến lấy hàng, ta tự nhiên sẽ có giải thích thỏa đáng, ngươi chiếu theo lời ta nói mà làm."
 
Lý Chấn tự nhiên là cung kính lĩnh mệnh rời đi, không bao lâu sau đã đưa Dược Thiên Sầu đến đây. Vừa gặp mật. Hỏa Luyện Thanh khẽ đánh giá qua một chút, thế nhưng phát hiện ra bản thân mình nhìn không thấu tu vi của đối phương, liền thinh đối phương ngồi xuống dùng trà, bắt đầu nói chuyện khách sáo thăm dò tình hình. Dược Thiên Sầu ung dung ngồi xuống uống trà, hàm hồ xem như không quen đối phương. Hòa Luyện Thanh thấy không hỏi ra được cái gì, cũng không muốn nhiều lời vô nghĩa tốn thêm thời gian quý báu nữa.
 
Kiểm kê hàng hóa cũng không tốn mất bao nhiêu lâu thời gian, chỉ phân loại ra một chút mà thôi. Sau khi xác định số lượng xong. Lý Chấn liền Mang ra sáu chiếc thủ trạc trừ vật, bày ra ở trên bàn trà ngay trước mật của Dược Thiên sầu, giải thích nói: "Tiên khí nhất phẩm hai trăm vạn món, nhị phẩm bốn mươi vạn món, tam phẩm hai mươi vạn món, tử phẩm một vạn món. Ngũ phẩm tám trăm món, lục phẩm mười một món. Đã phân loại ổn thỏa cho ngài, ngài kiểm tra xem đi!"
 
Lúc này, Dược Thiên sầu chỉ cầm sáu chiếc thủ trạc lên, thoáng nhìn qua bên trong một lần, sau đó lắc lư ở trong tay nói: "Không cần kiểm tra, thanh danh của Ly Hỏa Cung ta vẫn tin tưởng, tổng cộng là bao nhiêu linh thạch đây?"
 
Khách nhân sảng khoái như thế đúng là hiếm có!
 
Lý Chấn nhìn hắn cung kính mỉm cười nói: "Dựa theo giá thành ngoài thị trường, tông giá trị là hai ngàn không trăm hai mươi bốn ức Thần Phẩm Linh Thạch. Một khối cũng không nhiều hơn, một khối cũng không ít hơn."
 
"Phanh!" Vừa nghe đến đây, Dược Thiên sầu đã vỗ bàn nhảy dựng lên, bàn trà dính xui xéo đổ vỡ tan tành ra. Dược Thiên sầu hai mắt trừng lên, diễn cảm thanh sắc câu lệ nói: "Không phải chứ! Sao nói là theo giá ngoài thị Trường, lúc trước ngươi nói là sẽ có rất nhiều ưu đãi. Chẳng lẽ Ly Hỏa Cung các ngươi luôn buôn gian bán dối, lừa gạt người ta hay sao?"
 
Thế nhưng lúc này Hỏa Luyện Thanh vẫn không quan tâm đến chuyện đối phương làm vỡ đồ đạc của mình, mà vẫn mỉm cười thiện chí, nhìn Dược Thiên sầu nói: "Ngưu huynh hiểu lầm rồi, đã nói có nhiều ưu đãi là sẽ có ưu đãi. Nhưng hãy bình tĩnh ngồi xuống thương lượng đi thôi!"
 
Dứt lời mới quay sang nhìn Lý Chấn phân phó: "Mau dâng trà lên cho Ngưu huynh, để Ngưu huynh giảm nhiệt!"
 
Không bao lâu sau, bàn ghế đổ nát tan hoang đã được thu dọn, bàn mới và trà nóng được dọn lên. Lúc này Dược Thiên sầu mới phẫn nộ ngồi xuống, sáu chiếc thủ trạc trừ vật trong tay để lên bàn, hừ lạnh nói: "Xem ra là ta đã hiểu lầm rồi. Không biết Hỏa Trưởng lão chuẩn bị cấp cho ta bao nhiêu thành ưu đãi."
 
Hỏa Luyện Thanh bày ra nụ cười ấm áp xem khách hàng như Thượng đế, nói: "Như vầy đi! Hai ngàn khôngtrăm hai mươi bốn ức Thần Phẩm Linh Thạch, số lẻ thì miền. Coi như hai trăm vạn món Tiên Khí nhất phẩm cùng bốn mươi vạn món Tiên Khí nhị phẩm làm quà tặng không cho Ngưu huynh. Chẳng hay ý của Ngưu huynh là thế nào?"
 
"Đang nói đùa gì vậy, hơn hai ngàn ức Thần Phầm Linh Thạch tiền hàng, các ngươi chỉ ưu đãi hai mươi bốn ức là sao?" Dược Thiên sầu đứng thăng lên, lại phơi bày ra hình dáng tức giận sôi gan, giống như mình đang bị chơi khãm bình thường, nhìn Lý Chấn duỗi tay nói: "Chuyện đã đến nước này cũng không nhịn thêm được nữa. Một trăm ức Thần Phẩm Linh Thạch đem trả cho ta, ta không mua nữa."
 
Lý Chấn biểu tình cứng đờ, phát hiện ra đối phương cũng không hào phóng như mình đã tưởng tượng. Hỏa Luyện Thanh nhất thời xấu hổ nói: "Ngưu huynh chớp gấp, ngươi hãy báo ra cái giá hợp lý đi!"
 
Dược Thiên sầu nghe vậy tay về, chắp sau lưng trầm ngâm cân nhắc một hồi. Bỗng nhiên vươn hai ngón tay ra nói: "Chỉ một lần thôi, hai trăm ức Thần Phẩm Linh Thạch."
 
Lời này vừa nói ra, nhất thời Hỏa Luyện Thanh đã không còn cười nổi. Khấu trừ ưu đãi hai trăm ức Thần Phẩm Linh Thạch, chuyện này cùng cướp giật thì có gì khác nhau bao nhiêu. Lúc này diễn cảm mau chóng trầm xuống, nói: "Ngưu huynh, ngươi là không có thành ý ah!"
 
Nói dứt lời, cũng vươn tay ra gằn giọng đáp: "Hai mươi ức, ta ưu đãi thêm cho ngưu huynh hai mươi ức. Đây là điểm cực hạn ta có thế làm chủ, tổng cộng là bốn mươi bốn ức Thần Phẩm Linh Thạch ưu đãi rồi."
 
Tuy rằng hắn đã nhượng bộ đến mức này. Nhưng hắn không biết rằng, cho dù hắn đáp ứng khấu trừ hai trăm ức Thần Phẩm Linh Thạc, thì Dược Thiên sầu cũng sẽ không mua!
 
Dược Thiên sầu liên tục cười lạnh, lại hướng Lý Chấn vươn tay ra nói: "Đưa cho ta một trăm ức Thần Phẩm Linh Thạch tiền đặt cọc!"
 
Lý Chấn khẽ nhìn sang phía Hỏa Luyện Thanh, còn Hỏa Luyện Thanh thì xám xịt nói: "Ngưu huynh, ngươi hãy nghĩ thông suốt đi, trong tam giới trừ Ly Hỏa Cung chúng ta, cũng không tìm được giá thành ưu đãi hơn đâu. Nếu Ngưu huynh đúng thật là có thành ý, vậy thì ta sẽ nhận thức ngươi làm bằng hữu, tiếp tục ưu đãi thêm mười ức nữa. Ý của Ngưu huynh như thế nào?"
 
"Vừa rồi còn nói hai mươi ức đã là cực hạn. Bây giờ đã thay đổi quyết định thêm mười ức nữa." Dược Thiên sầu hắc hắc cười lạnh: "Con người ta buôn bán xem trọng nhất là nhân phẩm. Nếu thấy không thuận mắt. Chẳng sợ ngươi giảm thêm vài trăm ức nữa ta cũng vui vẻ không mua."
 
Lúc này Hỏa Luyện Thanh trong lòng phi thường buồn bực, buôn bán không phải là thương lượng giá cả hay sao? Xem ý tứ trong lời nói này của ngươi là xem ta không thuận mắt ư?
 
Hắn buồn bực ở trong lòng còn chưa nói đi ra, mà Dược Thiên sầu đã muốn phất tay áo xoay người bước ra ngoài. Vừa đi vừa nói: "Ta Chẳng muốn dây dưa với các ngươi làm gì. Bởi vì như thế là sẽ vũ nhục nhân cách của ta. Dù sao một trăm ức kia qua tay các ngươi cũng đã ô uế, ta không có nhiều thời gian, các ngươi cử giữ lấy chậm rãi tiêu đi!"
 
Theo sau, Dược Thiên sầu Mang biểu tình khinh thường nhanh chóng bỏ đi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Hỏa Luyện Thanh cùng Lý Chấn khẽ đưa mắt nhìn nhau, vẫn là lần đầu tiên gặp phải cái Thứ quái nhân này. Lý Chấn ngân ra nói: "Trưởng lão! Có muốn đệ tử đuối theo kêu hắn quay trở về thương lượng tiếp hay không?"
 
"Ngươi cảm thấy tỳ khí của người này có thể thương lượng được nữa hay sao?" Hỏa Luyện Thanh dở khóc dở cười nói: "Đời này ta đã gặp qua rất nhiều hạng người, nhưng chưa thấy qua hạng người không cần tiền như thế này bao giờ. Bất quá một trăm ức Thần Phẩm Linh Thạch cũng không phải con số nhỏ, khoản tiền này hãy giữ lấy đừng Mang ra sử dụng, vạn nhất ngày sau người ta hối hận quay về đỏi tiền. Thì chúng ta sẽ trả lại cho người ta, dù sao có bao nhiêu tiền cũng không thể đánh đổi được bảng hiệu của Ly Hỏa Cung chúng ta!"
 
"Đệ tử hiểu rồi!" Lý Chấn khom lưng hành lễ xong, lại thu sáu chiếc thủ trạc trên bàn vào, xoay người ly khai.
 
Nhưng không bao lâu sau. Lý Chấn đã hoảng hốt quay về, gấp giọng nói: "Không xong.., không xong rồi! Trưởng lão, chúng ta bị hắn lừa mất rồi."
 
Hỏa Luyện Thanh nhướng mày nói: "Ta đã nhắc ngươi bao nhiêu lần rồi. Gặp chuyện gì thì cũng phải bình tĩnh, xảy ra chuyện gì từ từ nói nghe xem nào, không cần hoảng hốt?"
 
Lúc này, Lý Chấn mới đem nguyên nhân mình hoảng hốt nói ra, nguyên lai vừa rồi hắn cầm sáu chiếc thủ trạc quay về nhập khố. Theo quy củ bên trong tông môn, đệ tử canh giữ kho hàng sẽ kiểm kê lại vật phẩm. Nếu không, vạn nhất thiếu món nào, chính bản thân bọn hắn cũng không thể gánh vác nổi trọng trách này. Kết quả, mới phát hiện trừ một chiếc thủ trạc bên trong có chứa một trăm ức Thần Phẩm Linh Thạch ra, sáu chiếc chứa vũ khí bên trong đều trống rỗng. Lý Chấn cũng không phải người ngu rất nhanh đã hiểu ra, là bị người kia đánh tráo mất rồi.
 
Nghe vậy, Hỏa Luyện Thanh đương Trường hoảng sợ ngây người. Vừa rồi thấy đối phương không muốn đỏi tiền đặt cọc, chính bản thân hắn đã luôn luôn giám thị không hề phân tâm. Chẳng lẽ lúc vỗ tay chụp vỡ bàn, đối phương đã nhân cơ hội đánh tráo hay sao....?
 
"Ngươi đúng là đầu heo ah! Gã kia là ai đây chứ? Hơn hai ngàn ức Thần Phẩm Linh Thạch, nếu như không thu trở về tông môn, ta và ngươi ai cũng đừng mong sống qua ngày lành. Còn không mau phái người ra ngoài tìm kiếm!" Hỏa Luyện Thanh phẫn nộ gầm lên, chính hắn cũng hoảng hốt lao vút ra ngoài....
 

Tinh Thần Châu - Chương #1149


Báo Lỗi Truyện
Chương 1149/1255