Chương 1101: Kích chiến Minh Hoàng Sơn (2)


Vô số ngân giáp quân sĩ trong tay cầm theo phương thiên họa kích, như gió cuốn mây tan tung hoành ở trên đỉnh Minh Hoàng Sơn, nơi nào xuất hiện cường địch, thì bọn hắn liền chạy đến trợ giúp, nhất tề quơ giáo thề sống chết cũng phải bảo vệ Minh Hoàng Sơn.
 
Lúc này, cả tòa Minh Hoàng Sơn đã phòng thủ chặt chẽ như là một khối, từng đợt công kích mãnh liệt ùa đến, rất nhanh liền bị đẩy lùi. Bốn phía xung quanh Minh Hoàng Sơn, thi thể chất chồng như núi, mãu loãng hóa thành dòng lan tràn khắp nơi, mùi máu tươi nồng đậm cũng tràn ngập ở trong đất trời.
 
Có mấy con quái thú thị huyết không đành lòng buông tha cho nhiều mỹ vị đang phơi bày ra trước mắt như vậy, cho nên không có nghe theo hiệu lệnh rút quân, tương phản ghé qua đống thi thể chất chồng như núi, ăn uống khoái trá. Trên đỉnh núi, rất nhanh có mấy chục bóng lam quang bắn xuống, quái thú thân hình kềnh càng không thể tránh né, sau khi trúng tên cả người tản mát ra luồng khói đen, rồi hung hăng ngã xuống.
 
Phương xa, những thế lực của Minh Hoàng Cung, sau khi biết tin tức Minh Hoàng Sơn đang bị địch nhân tấn công, vì thế theo bốn phương tám hướng chạy đến cần vương*, mà Hắc Minh Đại Quân đang tạo phản, đồng dạng cũng tập trung nhân mã theo bốn phương tám hướng ùa đến. Tính trên phương diện nhân số và thực lực, hiển nhiên đều hơn xa so với các lộ nhân mã chạy đến cần vương, chẳng bao lâu sau, song phương đã triển khai hỗn chiến ngay ở dưới chân Minh Hoàng Sơn.
 
Ngân giáp Thiên Quân đứng trên màn hào quang, nhìn bốn phía xung quanh dưới chân núi, thấy địch nhân đang tập trung tiến công, diễn cảm dần dần trở nên ngưng trọng nói: "Xem ván cờ này có chút không đúng, không giống như là chỉ mỗi con ả Hắc Trì tạo phản, mà còn có thêm thế lực khác trợ giúp. Hãy mau triệu hồi Chiến Quân đang canh gác ở Vồ Tận Hắc Nhai, dẫn toàn bộ Địa Ngục Đại Quân gấp rút quay về đây bang trợ!"
 
Ba người khác hơi kinh hãi, Tử giáp Ngạo Quân trầm ngâm nói: "Chuyện này sợ là không ổn đâu! Địa Ngục Đại Quân cần phải trấn áp vô số tù phạm trong Vồ Tận Hắc Nhai, nếu Chiến Quân dẫn quân về đây, như vậy sẽ có rất nhiều tù phạm trốn thoát, và chúng ta càng rơi vào tình huống nguy hiểm hơn. Cần phải biết rằng, những tù phạm trong Vồ Tận Hắc Nhai, đối với Minh Hoàng Cung chúng ta đều hận thấu xương thấu tủy ah!"
 
Ngân Giáp Thiên Quân hít sâu một ngụm dưỡng khí tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm, dùng ngữ khí băng sương quát: "Giết! Thông báo cho Chiến Quân đem tất cả tù phạm xừ tử hết đi."
 
"Xử tử hết sao?" Ba người chấn động, đồng thanh kinh hô, nhiều năm tích lũy xuống dưới, tù phạm bên trong Vô Tận Hắc Nhai đã muốn có hơn ức người, nếu như giết chết toàn bộ, thì đây sẽ là cái khái niệm gi?
 
Hoàng giáp Thắng Quân hít sâu một ngụm lương khí, nói: "Tù phạm bên trong Vô Tận Hắc Nhai đều là nguồn luyện khí cho Minh Hoàng Cung chúng ta. Nếu đem tất cả giết hết, vậy ngày sau chúng ta nhất định sẽ bị Tiên giới kiềm chế. Thiên Quân! Ngươi cần phải suy nghĩ cần thận..."
 
"Ngươi quá lo lắng rồi!" Ngân giáp Thiên Quân vung tay lên, chỉ phản quân đang tập trung ở bốn phương tám hướng không ngừng kéo đến, lạnh lùng nói: "Giết hết tù phạm trong Vô Tận Hắc Nhai, ngày sau nơi đây còn nhiều người như vậy, vẫn có thể bổ sung thêm vào, không cần lo lắng Vô Tận Hắc Nhai sẽ không có nguồn lao động! Tin tức phía bên Tiên giới truyền đến, Tiên Cung đã sụp đổ, cho nên hiện giờ Minh Hoàng Cung tuyệt đối không thể thất bại, đây là biểu tượng cho Minh Hoàng thống lĩnh Minh giới, nếu Minh Hoàng Cung thất thủ, lòng người sẽ đại biến, các phương thế lực sẽ không mạo hiểm chạy đến tiếp ứng nữa đâu. Đến khi đó nếu như cả Minh giới quần
 
Công, chúng ta sẽ gặp phiền phức cực lớn. Cho nên chúng ta cần phải không tiếc hết thảy đại giới, tru diệt phản đồ, bảo vệ Minh Hoàng Cung chờ Minh Hoàng quay về! Chỉ cần Minh Hoàng Cung còn đứng vững ở trong Minh giới, thì những phương thế lực khác cũng không dám tiếp tục hùa theo làm loạn, các ngươi hiểu ý của ta chưa?"
 
Ba người diễn cảm nghiêm trang, rất nhanh đã hiểu tính chất nghiêm trọng của chuyện tình lần này, Tử giáp Ngạo Quân liền trầm giọng nói: "Ta đây sẽ thông tri cho Chien Quân..."
 
"Chẳng những là ngươi!" Ngân Giáp Thiên Quân chỉ mấy người nói: "Một mình ngươi thông báo cho hắn tru sát hơn ức tù phạm trong Vô Tận Hắc Nhai, Chiến Quân tất sẽ phải chần chừ, dù sao chuyện tình quan hệ quá lớn, bốn người chúng ta đều sẽ phải thông tri cho hắn, để hắn hiểu rõ tính chất nghiêm trọng mà nhanh chóng làm ra quyết định."
 
"Hảo!" Bốn người không chút do dự, cùng nhau xuất ra lệnh phù, viết nội dung xong, sau đó bóp nát.
 
Ờ trong Vô Tận Hắc Nhai, Hồng giáp Chiến Quân vừa nhận được thông tri của mấy người truyền đến xong, lập tức túm lấy sợi xích màu hồng sắc quấn quanh thân, cả người nháy mắt đã tràn ngập sát khí nồng đậm. Đồng thời còn hướng thủ hạ truyền lệnh, triển khai màn tru sát huyết tinh xưa nay chưa từng xảy ra. Trong lúc nhất thời, những tiếng kêu thê lương thảm thống bao phủ khắp nơi bên trong Vô Tận Hắc Nhai.
 
"Hống!" Trên không trung bỗng nhiên truyền ra thanh âm gào rít chói tai, bốn người Ngân giáp Thiên Quân nhất tề ngẳng đầu nhìn lên.
 
Chỉ thấy bên trong mây đen ngùn ngụt, bỗng dưng trông thấy lục quang nhấp nháy lên. Đám cự xà bao phủ trên không trung sôi nổi tản ra, một chiếc đầu lục xà từ trong mây đen vươn ra, thân hình dài gần trăm thước, đường kính lớn chừng bốn năm thước, đang ở trong mây đen vùng vẫy thoáng ẩn thoáng hiện.
 
Đóng trên đầu con Lục Xà khổng lồ này, chính là Hắc Trì Phu Nhân lãnh diện cao quý, một thân cung sa màu đen đã nhuốm đầy máu tươi, lay động phất phơ ở trong gió đêm. Mà đứng ngay phía sau của nàng, là một gã hắc bào nam nhân, đầu trùm nón, trong tay cầm theo một cây tích trượng, lẳng lặng mà đứng, có đôi chút quỷ dị thần bí.
 
Tiếng cười thanh thúy trong vắt như chuông bạc vang lên ở trong trời đêm, Hắc Trì Phu Nhân khẽ nâng tay che miệng, nhìn xuống đỉnh Minh Hoàng Sơn, cười nói: "Thiên Quân! Ngày thường ngươi đối với bổn phu nhân luôn luôn khinh thường, chỉ sợ nằm mơ cũng không nghĩ ra là sẽ có một ngày như hôm nay đi!"
 
Trong tay của Ngân giáp Thiên Quân, bỗng nhiên xuất hiện một thanh phương thiên họa kích, vung lên chỉ về phía xa, lớn tiếng quát: "Con ả Hắc Trì này! Ngươi còn dám tới đây."
 
"Chết đến nơi rồi mà còn dám cãi bướng." Hắc Trì Phu Nhân khinh thường quẳng ném ánh mắt lên đinh Minh Hoàng Sơn, nhìn đám quân sĩ thân mặc áo giáp bốn màu, tấm tắc nói: "Không nghĩ ra Bạch Khải còn ẩn tàng nhiều nhân mã như thế này. Xem ra là đã phải hao tổn không ít tâm huyết ah. Chẳng trách công phá đã lâu mà vẫn chưa xong."
 
Nói dứt lời, liền xoay người nhìn về phía sau, hướng gã nam nhân đầu trùm nón, tay cầm tích trượng*, nói: "Đại ca, không nghĩ ra Bạch Khải vẫn còn ần giấu thực lực, Minh Hoàng Sơn này đã bị bọn chúng phòng thủ kiên cố, cao thủ bình thường muốn đến gần là vô cùng khó khăn, xem ra cần phải có đại ca đích thân xuất thủ mất rồi." (tích trượng là cây gậy giống như của Đường Tăng á.)
 
Gã nam nhân đầu trùm nón, trong tay cầm tích trượng khẽ gật đầu.
 
Thấy Hắc Trì Phu Nhân kêu gã nam nhân kia bằng đại ca, mấy người không khỏi hồ nghi, Hắc Trì Phu Nhân từ khi nào đã có thêm người đại ca này? Ngân giáp Thiên Quân vung tay chỉ về phía gã nam nhân trùm nón kín đầu, quát: "Ngươi là người phương nào? Dám cùng tiện nhân kia tạo phản, hay là không muốn sống nữa sao?"
 
Nam nhân trùm nón không đáp, mà lấy ra một xâu đầu lâu, vung tay ném xuống dưới đỉnh Minh Hoàng Sơn, Ngân giáp Thiên Quân nâng kích lên đón lấy, vừa nhìn vào xâu đầu lâu thì không khỏi lắp bắp kinh hãi, ngâng đầu lên căm tức quát: "Ngươi chính là Hắc Sơn Đại Vương năm xưa?"
 
Xâu đầu lâu kia không phải là ai khác, mà là nhóm người do Minh Hoàng phái ra, điều tra tung tích của Hắc Sơn Đại Vương, lúc này đối phương đột nhiên ném ra mấy chiếc đầu lâu này, như vậy thân phận của đối phương không cần nói cũng biết. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Nam nhân đầu trùm nón không có ứả lời, mà bỗng nhiên giơ cây tích trượng trong tay lên rung lắc, chín chiếc khuyên vòng trên đầu trượng không ngừng va chạm vào nhau sinh ra những thanh âm leng keng quý dị. Rất nhanh sau đó, có chín cơn toàn phong* (gió lốc) màu đen theo đầu cây tích trượng bay ra, lùa vào trong bầu trời đêm tràn ngập mùi máu tươi.
 
Nguyên bản chỉ là chín cơn toàn phong nhỏ bằng đầu nắm tay, nhưng rất nhanh đã bành trướng ra, ở giữa đất trời hình thành ra chúi cột lốc xoáy khổng lồ, khiến cho phong vân biến sắc, đất trời nghiêng ngả, đang gào thét lao về phía Minh Hoàng Sơn. Đám người đang hỗn chiến dưới đất, chẳng quản là địch hay ta, chỉ cần bị chín cột lốc xoáy khổng lồ màu đen kia áp sát đến gần, liền vô pháp kháng cự với lực hút cường đại. Chỉ cần bị hút vào trong cột lốc xoáy, xương thịt hài cốt đều bị nghiền nát thành bột phấn.
 
Không bao lâu sau, chín cơn lốc xoáy màu đen, liền từ bốn phương tám hướng ùa đến bao vây xung quanh Minh Hoàng Sơn. Mắt thấy tràng cảnh khủng bố này, đám quân sĩ trải rộng khắp sườn núi, không tự chủ được, đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, đưa mắt nhìn nhau, có chút không biết phải ứng phó như thế nào.
 
Tử giáp Ngạo Quân trong tay xuất ra một chuôi Liêm Đao, Lam giáp Thiên Quân trong tay cũng xuất ra một cây cung khổng lồ, còn Hoàng giáp Thắng Quân thì xuất ra một tấm thuẫn bài và một chuôi đại đao, trên mặt khắc họa rất nhiều hoa văn chú ngữ. Thần sắc mấy người có vẻ phi thường ngưng trọng, không chờ chúi cơn lốc xoáy màu đen áp sát đến chân núi. Ngân giáp Thiên Quân đã vung kích gầm lên: "Nhắm thẳng vào mục tiêu mà công kích!"
 
Ba người khác nhất tề phụ họa: "Công kích!"
 
Bốn người triển khai công kích rợp trời, nhưng dường như đối với chín cơn lốc xoáy màu đen kia không hề nảy sinh ra tác dụng, tương phản chúng nó còn như long quyển phong bình thường.., hung hăng áp sát đến gần...
 
Chỉ trong nháy mắt chín cơn lốc màu đen đã tiến thẳng lên Minh Hoàng Sơn, theo thanh âm "leng keng" của cây tích trượng vang lên, chúi cơn lốc xoáy dàn trận hình, bao vây bốn phía Minh Hoàng Sơn mà ra sức tàn phá. Đám quân sĩ trên núi liều mạng chống cự, nhưng vẫn không có hiệu quả gì, lốc xoáy dễ dàng đem bọn hắn hút vào bên trong mà cắn nuốt. Lúc này trên Minh Hoàng Sơn vang lên vô số thanh âm kêu rên thảm thống, hạo kiếp xưa nay chưa từng thấy qua.
 
Tuy tràng cảnh thảm khốc, nhưng đám quân sĩ giáp trụ bốn màu, lại không có người nào quay đầu chạy trốn, đều ra sức liều mạng kháng cự. Đứng nhìn đám quân sĩ của mình bị lốc xoáy cắn nuốt, bốn người Ngân giáp Thiên Quân hai mắt bạo phóng tinh quang, tràng cảnh trước mắt không thể không khiến cho bọn hắn tức giận ah!
 

Tinh Thần Châu - Chương #1101


Báo Lỗi Truyện
Chương 1101/1255