Chương 1089: Đại hôn chi thương (5)


"Chẳng trách ở dưới tình huống bị Bạch Khải đánh trọng thương, mà vẫn có khả năng trốn vào Minh Giới cấm địa, bình an thoát ra, lại lĩnh ngộ được phương thức cấm chế bên trong Minh Giới cấm địa. Đây là chỗ mà ngươi dựa vào, để chạy tới đây hung hăng càn quấy hay sao?" Kim Thái mỉm cười đanh thép nói: "Đáng tiếc uy lực vẫn còn kém cấm chế bên trong Minh Giới cấm địa quá xa, chưa thể làm gì nổi ta được đâu!"
 
Qua lời nói này, có thể nhìn ra Kim Thái cũng từng xâm nhấp qua Minh Giới cấm địa, nếu không, sẽ không thể liếc mắt một cái mà đã nhìn thấu điều huyền diệu ở trong chiêu thức kia.
 
Một cỗ chân khí phô thiên cái địa đột nhiên theo trên người Kim Thái bạo xuất ra, hung hăng dàn trải ra bốn phía xung quanh, chúng nhân ở trên trời dưới đất nháy mắt đều cảm nhận được sự khủng bố của cỗ chân khí này. Trong khoảnh khắc, trên người Kim Thái đã bao phủ một tầng hào quang kim sắc mờ ảo, uy phong lẫm nhiên giống như thiên thần hạ phàm.
 
Tất cả chúng nhân đều biết là Kim Thái đã muốn xuất thủ rồi, ánh mắt của bọn hắn đều tập trung lên trên thân hai người đang giằng co nhau ở giữa đương trường kia, Dược Thiên Sầu thấy vậy càng thêm lo lắng hơn trước.
 
Trong không gian Chư Thiên Hóa Lực vặn vẹo quỷ dị, chiếc trường bào thanh sắc trên người Tất Trường Xuân đang tung bay quay cuồng. Tất Trường Xuân ngưng thần nhìn chằm chằm về phía Kim Thái, chuẩn bị nghênh đón địch nhân, không hề có một chút khinh thị nào cả.
 
Chiếc bàn án hoàng kim trước mặt Kim Thái, lúc này sớm đã chìm vào bậc cầu thang. Chỉ thấy hắn khí thế uy nghiêm, giậm chân giũ hai ống tay áo, lăng không sải bước tiến về phía chiếc cột đình hoàng kim, nơi mà Tất Trường Xuân đang đứng sừng sững ở đó, ánh hào quang màu kim sắc đồng dạng cũng mạnh mẽ lấn át đến gần nơi không gian vặn vẹo.
 
"Hừ!" Tất Trường Xuân hừ lạnh một tiếng, huy chưởng phất ra, Kim Thái đang lăng không hư bộ bước đến, thì độ dầy của màn hào quang màu kim sắc lập tức đã bị luồng chân khí vặn vẹo quỷ dị tước mỏng đi vài phần.
 
"Quả nhiên là cũng có một chút bản lĩnh!" Kim Thái một thân kim bào hoa lệ khẽ rung lên, màn hào quang màu kim sắc nhanh chóng ngưng tụ thành kim quang mờ ảo trong suốt, giống như một kiện hoàng kim chiến giáp bó sát vào người. Theo sau bình thản giẫm chân bước về phía của Tất Trường Xuân, nhưng cước bộ nện xuống rõ ràng là đã giảm bớt đi không ít.
 
Thấy đối phương càng lúc càng tới gần, Tất Trường Xuân vươn song chưởng ra, ung dung hợp thành hình chữ thấp hướng về phía Kim Thái, chiếc thanh bào trên người lập tức căng phồng lên như sóng cuộn ba đào, tựa hồ tùy thời đều có thể thoát ly cái thân hình gầy yếu kia. Lúc này cước bộ dưới chân Kim Thái đã khó khăn dấn bước tiến tới thêm nữa.
 
Tất cả chúng nhân đều núi thở ngưng thần nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của hai người, mặc dù chưa đánh nhau tới mức cuồng phong loạn khởi, nhưng chúng nhân đều biết trong hai màn hào quang kia đều ẩn chứa lực lượng vô cùng cường hãn, cao thủ bình thường chỉ sợ ngay cả đến gần cũng đều không có khả năng, lực lượng giao phong ẩn chứa bên trong là vồ tận hung hiểm, nếu vồ ý không cản thận một chút, lập tức sẽ nhìn thấy sinh tử, đây chính là trận đấu của những cao thủ!
 
Minh Hoàng Bạch Khải đứng trước cửa sổ tầng lầu bên trong Tiên Cung, yên lặng ngắm nhìn từng biến hóa nhỏ trên thân hai người, ở nóc nhà phía trên, Vong Tình một thân trường bào lam sắc khoanh tay mà đứng, đôi con ngươi sắc bén ẩn dưới mặt nạ bình thản khép vào, có vẻ như không muốn quan tâm bất cứ chuyện gì đối với ngoại giới.
 
Dược Thiên Sầu hai tay nắm chặt vào nhau, nhãn tình không chớp, khẩn trương đến nỗi ngay cả đại khí cũng đều không dám thở mạnh... Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Thời gian trôi qua rất nhanh, ánh dương quang đang dần dần hạ xuống phía tây, trong đất trời là một mảnh yên ắng, tĩnh mịch đến nỗi không có một chút thanh âm nào
 
Vang lên. Kim Thái thủy chung vô pháp tiến lên phía trước nửa bước, rốt cục nhịn không nổi đã hừ lạnh nói: "Chẳng trách dám đến đây nháo sự, bản lĩnh quả nhiên bất phàm, xem ta lấy lực phá lực đây!"
 
Thanh âm vừa dứt, chúng nhân còn chưa thấy rõ hắn ra tay như thế nào, thì đã nghe thấy một tiếng nổ vung trời, song chưởng như liên hoàn pháo oanh kích mà ra, cả tòa Tiên Cung đang phiêu phù ở giữa không trung đều rùng mình lắc lư chao đảo.
 
Tầng không gian quỷ dị vừa bị phá vỡ, nhất thời một cỗ năng lượng cường hãn cấp tốc bành trướng ra bốn phương tám hướng, Tất Trường Xuân sắc mặt khẽ biến, bằng vào thời gian ngắn lĩnh ngộ ra công pháp này vẫn còn khá yếu kém, nên căn bản là vô pháp thu hồi cỗ năng lượng cường đại kia về trong tay, không gian do Chư Thiên Hóa Lực bày ra lập tức hỗn loạn bùng nổ, vô số chân khí "tê tê" cắt qua không khí, trong nháy mắt vô hình tiêu thất đi, quả đúng là đã bị Kim Thái dùng lực cường ngạnh phá hủy.
 
Ngay khi tầng không gian Chư Thiên Hóa Lực bị phá hủy, hai người cơ hồ trước sau đồng loạt biến mất ngay tại chỗ. Chúng nhân tâm tình không khỏi căng thẳng lên, thân ảnh Kim Bào chợt lóe, tốc độ của Kim Thái rõ ràng là nhanh hơn bình thường, năm ngón tay nhanh như thiểm điện chộp tới phương hướng của Tất Trường Xuân, giống như diều hâu ứảo gà bình thường. Bằng vào tu vi của Kim Thái, nếu Tất Trường Xuân trúng phải chiêu này, chỉ sợ không chết cũng sẽ trọng thương.
 
Nhưng phản ứng của Tất Trường Xuân cũng không hề chậm, hư ảnh lóe lên biến mất, nhất trảo của Kim Thái liền bổ xuống khoảng không. Khiến cho mọi người nghẹn họng trân trối ngắm nhìn chính là, ngay khi Kim Thái giương hữu trảo trống rỗng lên, một bóng hư ảnh màu thanh sắc đã nhanh chóng xuất hiện sau lưng của hắn, bóng người còn chưa hoàn toàn hiện ra, thì đã thấy quyền ảnh như núi, trực tiếp oanh kích thẳng xuống sau lưng của Kim Thái, đem thân hình Kim Thái đánh văng nhào ra ngoài.
 
Cảnh tượng trên không trung, thiếu chút nữa đã khiến cho mọi người đứng bên dưới chấn kinh, cùng khúc mắc quả ở trong tưởng tượng của mọi người là hoàn toàn tương phản, tu vi và tốc độ của Kim Thái rõ ràng là cao hơn Tất Trường Xuân, như thế nào lại nhường cho Tất Trường Xuân thuấn di ra sau lưng tập kích đây?
 
Minh Hoàng Bạch Khải đứng bên cửa sổ trông thấy Kim Thái bị đánh văng ra xa, khóe miệng nhịn không được dâng lên một nụ cười hài hước, có vài phần tâm tính giống như vui sướng khi thấy người khác gặp họa. Vì sao Kim Thái gặp họa? Nguyên nhân trong này sợ rằng chỉ có minh đã từng giao thủ qua với Tất Trường Xuân là rõ ràng nhất, Tất Trường Xuân người này phản ứng có thể nói là nhanh nhẹn vô cùng, thông thường ngươi còn chưa xuất thủ, thì hắn đã dự cảm được bước tiếp theo ngươi muốn làm gì, nếu không phải dựa vào tốc độ của mình, khiến cho Tất Trường Xuân không thể theo kịp, sợ rằng ngày trước người bị thương sẽ là chính mình!
 
Tu vi của Tất Trường Xuân tuy không bằng Kim Thái, nhưng uy lực của một quyền này đều không hề nhỏ. "A!" Kim Thái trúng đòn khẽ rên lên một tiếng kêu đau đớn, chính bản thân hắn trúng một quyền này cũng không hiểu ra sao cả, còn đang tưởng rằng vừa rồi minh quá mức sơ suất, lúc này thân hình chợt biến mất giữa không trung, trong khoảng khác thuấn di quay về, giận tím mặt cuồng nộ đánh ra một chưởng, có vẻ như là hận không thể đem Tất Trường Xuân chụp thành một đống thịt bầy nhầy.
 
Nhưng một chưởng này vừa chém ra, liền phát hiện lại chém trúng một đoàn hư ảnh, nhất thời cảm thấy không ổn, thì phía sau tai bên trái đã chấn vang lên một tiếng "oanh", cả người hắn có chút phát mộng, lại văng ngược ra xa.
 
Lần này hắn không có vận khí tốt như trước, phía sau tai trái trúng một cước của Tất Trường Xuân chưa nói, chiếc mũ kim quan trên đầu hiển lộ uy nghiêm, rõ ràng đã bị đánh rớt xuống, leng keng lăn ở phía dưới mặt đất.
 
Trông thấy Kim Thái tóc tai hỗn loạn, bị đá văng ra ngoài, chúng nhân trên trời dưới đất đều sôi nổi nghị luận, chẳng lẽ thời đại Tiên Giới của Kim Thái đã sắp sụp đổ rồi hay sao?
 
"Ta kháo!" Dược Thiên Sầu đứng ở phía xa, giật mình phun ra một câu nói tục, lão nhân gia ở trước mắt chúng nhân cuồng đánh Tiên Đế, lần này coi như đánh thua cũng đáng ah!
 
Chúng nhân còn chưa kịp hồi phục tinh thần, Tất Trường Xuân lại hống lên một tiếng, thân ảnh nhanh như chớp biến mất ở trong tầm mắt mọi người, bắt đầu chủ động phát khởi công kích.
 
Lúc trước hắn cũng bởi vì chiến bại ở dưới tay Minh Hoàng Bạch Khải, mà trong lòng đã sinh ra tâm ma, khiếp sợ với tốc độ siêu cường của Minh Hoàng Bạch Khải, cho nên trong lúc đối chiến cùng Tiên Đế Kim Thái nổi danh ngang hàng, nhiều ít cũng cần thận hơn bình thường. Nhưng mà sau hai lần tấn công đắc thủ, Tất Trường Xuân đã nhìn ra Kim Thái tốc độ còn kém xa Bạch Khải, nếu không cũng sẽ không chịu nhục ở trước mắt chúng nhân như thế, cho nên đã lập tức làm ra quyết định phóng tay đánh trước!
 
"Phanh phanh phanh..."
 
Những thanh âm bạo nổ hòa cùng tiếng quát chói tai của Kim Thái vang vọng khắp mọi nơi, cả tòa Tiên Cung phiêu phù lơ lửng cũng kịch liệt chấn động, hai bóng thân ảnh một xanh một vàng nhanh đến nỗi khiến cho người xem phải chắt lưỡi không thôi, hai người điên cuồng nộ chiến quấn vào nhau.
 
Trong lúc nhất thời sát khí trùng thiên, phong quyển vân tàn, khí thế cường hãn bao trùm, cơ hồ làm cho chúng nhân đứng ngoài phía xa quan sát, đều được mở rộng nhãn quang, hai người đánh tới đâu, chỗ đó liền bị phá hủy, trên quảng trường hoàng kim rộng lớn đã biến thành một đống hỗn độn, nơi nơi đều có thể trông thấy những chiếc hố sâu, nháy mắt xuất hiện, lực phá hoại quả nhiên là phi thường khủng bố.
 
Chẳng bao lâu sau, chúng nhân theo động tác của hai thân ảnh trên không trung, mơ hồ phát hiện ra có điểm bất thường, mỗi khi hai thân ảnh quấn lấy nhau, cái thân ảnh màu vàng kia luôn luôn chao đảo, có vẻ như là đang bị thân ảnh màu xanh quyền đánh chân đá, hung hăng cuồng tấu, giống như là bị đánh cho không có lực hoàn thủ.
 
Chúng nhân không khỏi đưa mắt nhìn nhau, chẳng lẽ đây chính là Tiên Đế luôn luôn ăn trên ngồi trước hay sao? Dược Thiên Sầu cơ thịt trên khóe miệng đã tách ra một nụ cười ngây ngô, còn thiếu chút nữa là vỗ tay hoan hô, không nghĩ tới lão nhân gia nầy còn dũng mãnh như thế...
 
"Hống!" Một tiếng gầm vang vọng thiên địa, Kim Thái quần áo tóc tai hỗn loạn, đột nhiên thoát ra khỏi vòng đấu, nháy mắt rời xa khỏi Tất Trường Xuân, Tất Trường Xuân đồng dạng cũng mạnh mẽ lùi về phía sau. Hai người phiêu phù ở trên không trung đối diện nhau trong quảng trường hoàng kim.
 
Kim Thái toàn thân kim quang ẩn hiện, rất nhanh đã biến thành Tiên Đế vô cùng uy nghiêm, hai mắt bạo phóng ra tinh quang lăng lệ, nhìn chằm chằm về phía Tất Trường Xuân, sau khi bị đối phương đánh cho tơi bời hoa lá, hắn mới thanh tỉnh lại. Cần thận suy ngẫm, phát hiện ra minh đúng là hồ đồ, biết rõ đối phương cận chiến dũng mãnh, mà chính mình lại bỏ qua sở trường bản thân, áp sát tới cùng đối phương cận chiến, đây không phải là tự chuốc lấy nhục hay sao?
 
Kỳ thật chuyện này đặt ở trên người nào cũng đều giống nhau, đã thành thói quen ăn trên ngồi trước, đột nhiên bị người chạy tới quyền đấm chân đá trước mặt chúng nhân thủ hạ, tự nhiên theo bản năng là sẽ đánh trả!
 
Lúc này Tất Trường Xuân cũng cảm thấy tứ chi của minh đều mơ hồ đang run rẩy lên, âm thầm khiếp sợ thân thể của Kim Thái có lực phòng ngự cường hãn, chỉ sợ rằng cao thủ Thần cấp bình thường cũng vô pháp thừa nhận nhiều đòn tấn công nghiêm trọng của mình như hắn đi? Liên tục đánh trúng đối phương mấy trăm chiêu, mà không thể tạo thành thương tổn cho đối phương, nếu còn đánh tiếp cũng chẳng có bao nhiêu nghĩa lý, hao tổn tu vi cũng không thể giành được chiến thắng, kéo dài đi xuống người bất lợi sẽ là chính minh, nên Tất Trường Xuân mới nhân dịp này nghỉ tay.
 
"Hảo! Hảo! Hảo!" Kim Thái liên tục quát lên ba tiếng hảo, dường như giận quá mà hóa thành cười, thân hình trôi nổi giữa không trung dang rộng song chưởng ra, ôm trọn thiên địa, cất cao giọng nói: "Tiên giới này là của ta...Tiên giới này là của ta! Không một người nào có thể cướp đi! Tòa Tiên Cung này cũng chính là thế giới của ta, trong thế giới của ta những kẻ cuồng đồ đều phải đền tội!"
 

Tinh Thần Châu - Chương #1089


Báo Lỗi Truyện
Chương 1089/1255