Chương 102: Thí Luyện Yêu Quỷ Vực (hai)


Phí Đức Nam gật đầu nói: "Đúng vậy! Ai kêu Phù Tiên Đảo chúng ta lại có danh đầu chính đạo đệ nhất! Người trong đồng đạo liên hợp cầu viện, thật không tiện cự tuyệt a! Giai đoạn trước đã phái ra một trăm người ổn định tình thế, người của Phù Tiên Đảo chúng ta truyền về tin tức, lần này Thanh Quang Tông huyên náo tổn thương ma đạo quá sâu, dù Vạn Ma Cung cũng có chút rục rịch, cho nên tông môn lại lần thứ hai phái thêm năm trăm người đi, chủ yếu lo lắng xuất hiện tình huống vạn nhất, người của chúng ta sẽ có hại, nên sớm làm chuẩn bị."
 
Dược Thiên Sầu hỏi: "Thanh Quang Tông lần này ăn mệt nhiều a?"
 
"Tổn thất không nhỏ." Phí Đức Nam cười lạnh. Phỏng chừng đang cười Thanh Quang Tông không biết tự lượng sức.
 
Dược Thiên Sầu quan tâm chính là Khúc Bình Nhi, thoáng suy tư, hỏi: "Chỉ sợ tổn thất đại khái là đệ tử có tu vi không cao như chúng ta đi?" Nói xong thần tình có chút lờ mờ.
 
Phí Đức Nam cười nhạo: "Ngươi nghĩ gì vậy? Trận trượng như vậy là chỗ những đệ tử tu vi còn chưa tới Kết Đan kỳ các ngươi xen tay sao? Thanh Quang Tông nếu còn chưa tới lúc tuyệt vọng, còn chưa cần đến những đệ tử Trúc Cơ kỳ đi ra tìm chê cười."
 
"Nga!" Dược Thiên Sầu đã biết được đáp án mà mình muốn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, về phần Thanh Quang Tông sống hay chết hắn cũng không quản, chỉ cần Khúc Bình Nhi không có việc gì là được. Nguồn: http://truyenyy.com
 
"A! Phí trưởng lão, ta vừa nghe được ngươi đã dặn dò ba vị đệ tử đi nơi nào phải cẩn thận gì đó, lẽ nào Vạn Phân Viên cũng muốn phái người đến Thanh Quang Tông?" Dược Thiên Sầu lại hỏi.
 
"Phù Tiên Đảo còn chưa cần phái Vạn Phân Viên ra người, trừ phi những người bên Tu Chân Các chết sạch." Phí Đức Nam lại bổ sung một câu: "Ta xem ngươi lo chơi đến hôn mê đầu, ngay ngày đến Yêu Quỷ Vực sắp tới cũng không biết."
 
"Yêu Quỷ Vực?" Dược Thiên Sầu sửng sốt nói: "Năm năm một lần thí luyện Yêu Quỷ Vực đến rồi sao?" Trên mặt mất tự nhiên giãy dụa một chút.
 
Chuyện này thì hắn biết, mỗi năm năm Phù Tiên Đảo sẽ chọn ra đệ tử kiệt xuất trong các cấp thấp đi thí luyện tại Yêu Quỷ Vực, là hoạt động có tỷ lệ đào thải phi thường cao, người bị đấu loại sẽ là người chết, thế nhưng người có thể sống trở về sẽ được tông môn lực mạnh bồi dưỡng, nói trắng ra một chút, tông môn sẽ bồi dưỡng những người này thành người nối nghiệp trong tương lai.
 
Bất quá sự bồi dưỡng như vậy phải dùng mạng giành về, mỗi lần số người trở về khoảng phân nửa đã là không tệ, trên cơ bản hai người sẽ chết một người. Phải biết rằng Yêu Quỷ Vực vô biên chính là địa phương tụ tập của yêu tộc và quỷ loại, dù là đại môn phái có thực lực như Phù Tiên Đảo, cũng không khả năng tiến nhập vào giải đất trung tâm của Yêu Quỷ Vực. Nhưng chính vì người ở đó rất thưa thớt, linh thảo gần như tuyệt tích ở những địa phương khác, nhưng ở nơi đó lại thường xuyên có thể nhìn thấy. Linh thảo trong Vạn Phân Viên cũng đều do mỗi lần đệ tử đến đó thí luyện mang về mới trồng trọt ra, nên mới hình thành quy mô như Vạn Phân Viên hiện nay.
 
Phí Đức Nam chẳng đáng nói: "Nhìn hình dạng ngươi hình như đang sợ sẽ bị lựa chọn? Ta xem ngươi yên tâm giao trái tim vào bụng, Luyện Đan Các nếu không sập, hình như cũng không tới lượt đệ tử như ngươi được liệt vào hàng đệ tử kiệt xuất đâu!"
 
"Ta thế nào không được tính là kiệt xuất…" Dược Thiên Sầu vừa nói đến bên mép, cười cười liền không nói tiếp, lúc này nói ra từ kiệt xuất gì đó cũng đúng là điềm xấu, vạn nhất thực sự bị chọn đi, đây thực sự là kỳ lạ, ta còn rất nhiều đại sự muốn đi làm nga.
 
Phí Đức Nam hừ lạnh nói: "Đồ sợ chết, không tiền đồ."
 
"Ai nha! Sư tỷ, chân heo bị lạnh ăn sẽ không ngon, thử xem cái này." Dược Thiên Sầu dời thịt bò cho Phù Dung, bẻ sang chuyện khác.
 
Không hài lòng thêm nửa câu cũng nhiều, Dược Thiên Sầu ăn uống no nên lại cùng hai cha con lừa dối một hồi, tìm một lý do trong ánh mắt lưu luyến không rời của Phù Dung vỗ vỗ cái mông rời đi.
 
Ôm một bụng no nên hắn ngự kiếm chậm rì rì trở lại Luyện Đan Các, trong ánh mắt ước ao của đông đảo đệ tử, Dược Thiên Sầu hoảng vào đại điện, thâm nhập vào đan phòng dưới nền đất. Mỗi lần hắn đến Vạn Phân Viên trở về, đều sẽ chạy tới chỗ sư phụ liên lạc cảm tình, sau đó lại quang minh chính đại chạy về đan phòng riêng, lén lút tự luyện đan cho mình.
 
Bên trong đan phòng lớn nhất dưới nền đất, Quan Uy Vũ đang toàn tâm đầu nhập vào đại nghiệp luyện đan mà hắn yêu tha thiết, Dược Thiên Sầu đi đến hành lễ nói: "Sư phụ."
 
Quan Uy Vũ quay đầu vừa nhìn, vui vẻ nói: "Lại luyện ra được đan dược gì vậy?"
 
Dược Thiên Sầu lắc đầu xấu hổ nói: "Đệ tử ngu muội, vẫn chưa luyện ra, đệ tử trở lại tiếp tục nỗ lực."
 
Quan Uy Vũ gật đầu, trong mắt toát ra một tia thất vọng, đã hơn một năm, thiên phú của vị đệ tử này sao giống như lưu tinh chỉ lóe sáng một lần quang mang rồi biến mất? Lập tức liền thở dài, đồ đệ thật không được, thủ pháp điều khiển khí lưu bằng thần thức tài tình như vậy, dù hắn là sư phụ vẫn theo không kịp, điều này nhìn qua như giản đơn sao mình luyện thế nào cũng không được? Sư không bằng đồ, làm sao giáo huấn. Hắn cũng biết Dược Thiên Sầu không chuyên cần luyện đan, nhưng vừa nghĩ mình không bằng đồ đệ, làm sao mở miệng giáo huấn đây?
 
Dược Thiên Sầu còn chưa đi ra khỏi phòng luyện đan, liền bị người chặn ngay cửa, ngẩng đầu vừa nhìn chính là đại cừu nhân duy nhất Nghiêm Thù. Người sau quỷ dị nhìn hắn cười cười, thực sự là tìm đánh, có cây gậy ta sẽ đập chết ngươi, dáng tươi cười của ngươi thật quá ghê tởm.
 
Sư phụ phía sau, Dược Thiên Sầu không thoải mái hành lễ nói: "Nghiêm nghi trượng."
 
Nghiêm Thù gật đầu cười nói: "Dược Thiên Sầu, chúc mừng ngươi."
 
Dược Thiên Sầu sửng sốt, ngày hôm nay mặt trời mọc hướng tây sao, không khỏi hỏi: "Ta có chuyện gì đáng chúc mừng?"
 
"Chúc mừng ngươi trở thành đệ tử kiệt xuất của Luyện Đan Các." Nghiêm Thù cười nói.
 
"Ta…" Dược Thiên Sầu chỉ vào chính mình, bỗng nhiên một ý niệm không ổn nảy lên trong đầu. Nghiêm Thù không nói thêm gì, lướt qua người hắn, đi tới bên người Quan Uy Vũ hành lễ nói: "Quan trưởng lão, đệ tử kiệt xuất của Luyện Đan Các đi tham dự thí luyện tại Yêu Quỷ Vực đã báo cho tông môn, tông môn đã đáp ứng."
 
Đã gián tiếp xác minh ý nghĩ của chính mình, Dược Thiên Sầu không thể tin được lắc mạnh đầu, trực giác nói cho hắn trong này có vấn đề, hơn nữa có quan hệ tới tên súc sinh Nghiêm Thù. Hắn không tin tưởng hiện tại hắn ở Luyện Đan Các hết ăn lại nằm, còn làm sao nhận định hắn là đệ tử kiệt xuất?
 
"Đã biết." Quan Uy Vũ xua tay ý bảo hắn ra ngoài.
 
"Nghiêm nghi trượng chậm chút, ta có lời thỉnh giáo." Dược Thiên Sầu ngăn cản lối ra của Nghiêm Thù.
 
Đặt ở bình thường Nghiêm Thù đã sớm sầm mặt, lúc này cũng rất có kiên trì, lộ dáng tươi cười ý vị sâu xa: "Có cái gì cứ hỏi, ta biết sẽ nói hết."
 
Dược Thiên Sầu bình tĩnh nói: "Ngươi vừa nói ta trở thành đệ tử kiệt xuất của Luyện Đan Các là sao? Ta tự nhận còn chưa đủ tư cách."
 
Thấy Dược Thiên Sầu mất hứng, dáng tươi cười của Nghiêm Thù càng tăng lên: "Lần này bổn các tham dự thí luyện Yêu Quỷ Vực, những đệ tử kiệt xuất do chính Quan trưởng lão tự mình định ra, từ Nguyên Anh, Kết Đan, Trúc Cơ kỳ tổng cộng mười lăm người, Quan trưởng lão nói ngươi cũng được liệt vào đệ tử Trúc Cơ kỳ kiệt xuất, cho nên ngươi là một trong mười lăm người đó."
 
Tinh Thần Châu
 
Tác giả: Thiên Sầu
 

Tinh Thần Châu - Chương #102


Báo Lỗi Truyện
Chương 102/1255