Chương 1008: Dược Long Môn (5)


Xem ra đã đem hài tử xui xẻo này chiều thành hư, ngay cả người lớn cũng không chịu tỉnh tâm! Dược Thiên Sầu thổn thức lắc đầu không thôi, hiện tại nhìn hắn thật giống như một người đang xem náo nhiệt không có chuyện gì liên quan đến mình.
 
Kỳ thật vừa rồi Ly Quảng đã cho hắn bậc thang bước xuống, bằng kỹ năng miệng lưỡi của hắn, không phải không tìm ra được lý do tốt hơn, kỳ thực là vì hắn chứng kiến Thương Vân Tín uy phong như thế, đứng nơi đó lại không ai dám động, trong lòng hắn lập tức cảnh giác lên. Hắn vốn muốn chờ đợi sau khi quen thuộc hoàn cảnh Minh Giới một chút, tìm một cơ hội giết chết Thương Vân Tín, nhưng không hề nghĩ tới Tuyệt Tình cung Bạt Kiếm Thức ở Minh Giới lại có lực uy hiếp lớn như vậy, quỷ biết sau này còn có người nào dám động tới Thương Vân Tín nữa hay không, vì thế trong lúc nhất thời nổi lên tâm địa hiểm độc, muốn thừa dịp cơ hội này...
 
Nhưng hắn lại không muốn chặt đứt đường rút khi hỗn tại Minh Giới, thật sự là khó có thể lựa chọn! Rơi vào đường cùng hắn tùy tiện tìm ra một lý do gượng ép, đem cầu đá ngược lại cho Ly Quảng, chuẩn bị theo số phận ngươi thích làm sao thì cứ làm, nếu phát hiện tình huống không đúng, chính hắn lập tức chui, đi!
 
"Buông nó ra, để cho nó đi thử!" Ly Quảng tức giận không chỗ phát tiết vung tay lên nói. Vốn đang đau đầu, nhưng đứa con này còn nhiều lần mang tổ huấn ra dọa hắn, chưa thấy qua đứa con nào cứng đầu như vậy, thật sự không nhẫn được nữa, mặc nó.
 
Hoàng hậu đứng một bên nhất thời có chút nóng nảy, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Ly Quảng, hắn đã nói lời như vậy, vì giữ gin quyền uy của hắn, cuối cùng đành câm miệng không nói gì.
 
Tam công chúa còn đang nhìn phụ mẫu còn do dự, tiểu Nguyên tuột xuống khỏi tay nàng, bành bạch đạp nước hướng Dược Thiên Sầu chạy tới. Dược Thiên Sầu nhất thời ngây ngần cả người, khóe miệng co rút, nghĩ thầm, ngươi lại chạy tới làm gì?
 
Không ngoài sự dự đoán của mọi người, tiểu Nguyên lập tức đi xuyên qua sự vây quanh của ca ca tỷ tỷ, túm lấy tay áo Dược Thiên Sầu, chỉ vào Hóa Long Môn nói: "Giúp ta!"
 
Dược Thiên Sầu nhìn tiểu Nguyên lắc đầu, thật chưa từng thấy qua tiểu hài nào không thông suốt như nó, nói dễ nghe một tiếng thì gọi là chặp nhất, hiện tại hắn thật sự hoài nghi tiểu hài này có phải là con riêng của đại thừa tướng đã chết cùng hoàng hậu hay không, bằng không tính tình này vì sao lại giống đại thừa tướng đến như thế?
 
Thôi vậy! Cho ngươi chết tâm cũng tốt, đỡ phải luôn khiến cho lão tử bị muôn người nhìn chăm chú! Dược Thiên Sầu bất đắc dĩ nhún vai với mọi người, không sao cả, cứ như vậy bị tiểu Nguyên cố chấp lôi kéo đạp sóng mà đi.
 
Mọi người nhìn soi mới, hai người đi tới dưới chân núi Hóa Long Môn quang mang lưa ly bao phủ, một lớn một nhỏ song song ngẳng đầu nhìn lên trên, từ góc độ của bọn họ nhìn lên trên đã không còn nhìn thấy Thiên Mã Bảo Liễn. Nhưng phong phạm hai người đang đứng, cảm giác nếu nói hai người họ không phải hai cha con thật không ai tin tưởng.
 
"Ngươi nhảy đi!" Dược Thiên Sầu chắp tay sau lưng một tay vuốt cằm nói, chuẩn bị để cho tiểu Nguyên thử thật nhanh cho hắn mau bỏ qua ý định cho rồi.
 
Tiểu Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to hưng phấn nháy mắt nói: "Dược ca ca ngươi giúp ta."
 
Nói đùa! Ta không có bổn sự đó! Dược Thiên Sầu nhìn quang mang lưu ly cũng có chút tê dại, trong đầu nghĩ đến cảnh tượng đại thừa tướng tan thành mây khói, ngay nhân vật có tu vi Minh Hoàng sơ kỳ đều rơi vào kết quả như vậy, mình chỉ có Tiểu Tiên sơ kỳ sao dám đùa giỡn, lúc này dở khóc dở cười nói: "Ngươi muốn ta giúp như thế nào?"
 
Tiểu Nguyên cắn ngón tay quay đầu nhìn lên quang mang lưa ly, có vẻ suy tư như người lớn rồi nói ra: "Tu vi tiểu Nguyên quá thấp, không thể đi lên, hay là...Hắn thật
 
Ra cũng rất tự mình hiểu lấy, biết tu vi của chính mình quá kém không thể đi lên. Dừng một chút, lại nhìn về phía Dược Thiên Sầu tràn ngập chờ mong nói: "
Nếu không Dược ca ca ôm ta đi lên đi?"
 
Dược Thiên Sầu nghe vậy vẻ mặt cứng đờ, ngạc nhiên nói: "
Ta ôm ngươi đi lên? Nói đùa gì vậy, đây là vượt Long Môn, ngươi nghe nói qua trong Minh Hà Hắc Lý bộ tộc của ngươi có ai vượt Long Môn mà được ẵm đi sao? Như vậy không phải ngươi vượt Long Môn, mà là ta vượt Long Môn." Đừng nói là hắn, người quanh thân cũng lắc đầu, đều thầm nghĩ tiểu hài chính là tiểu hài, gương mặt Ly Quảng cũng biến thành màu đen, rất hồ nháo!
 
Tiểu Nguyên quyệt quyệt miệng, rất ngây ngô khờ dại nói: "
Là Dược ca ca ngươi nói cho ta biết, ngươi gọi là Dược Thiên Sầu, Dược của vượt Long Môn, ngươi mang tiểu Nguyên cùng nhau vượt Long Môn cũng không sai a!"
 
"
Ách..." Dược Thiên Sầu bị năng lực lĩnh ngộ phi phàm của tiểu hài này làm sợ ngây người, trong đầu một trận phát mộng...Ngươi là đại gia của ta, nguyên lai ngươi lý giải như thế này, nói đến nói đi vẫn do miệng của lão tử quá tiện. Đây là lần đầu tiên hắn phát hiện mình dùng miệng lưỡi lại bại đến rối tinh rối mù như thế, mấu chốt là không thể giảng đạo lý với tên tiểu phá hài này, vẫn không thể tính toán được với hắn.
 
"Dược ca ca! Giúp đỡ ta thôi!" Tiểu Nguyên lôi kéo tay áo của hắn làm nũng, quả thực là vừa đấm vừa xoa thiên hạ vô địch.
 
Dược Thiên Sầu cố nén xung động đập tên tiểu phá hài ngay trước mặt mọi người, chỉ chỉ quang mang lưu ly trước mặt nói: "
Ý của ngươi là nói, để cho ta ôm ngươi từ chỗ này bay lên đỉnh núi đi?"
 
"
Phải!" Tiểu Nguyên hưng phấn gật gật đầu, trực tiếp coi như hắn đã đáp ứng, khom người chui vào trong nước sông, biến thành một con cá chép lớn ngăm đen chừng một thước, bơi vòng quanh người Dược Thiên Sầu vài vòng. Sau đó lập tức trồi lên khỏi mặt nước, nổi ngay trước mặt Dược Thiên Sầu hưng phấn nói: "Dược ca ca, ôm ta đi lên nha!"
 
Nha mẹ ngươi! Dược Thiên Sầu trợn mắt xem thường, nâng tay lau đi bọt nước do đuôi đối phương vải lên mặt mình, nguyên bản hình tượng Minh Hà Hắc Lý bề ngoài thật đáng yêu nhưng lúc này trong mắt hắn cảm thấy vô cùng ngang ngạnh.
 
"
Dược ca ca! Đừng do dự, ngươi làm được, ta tin tưởng ngươi là bổng nhất!" Tiểu Nguyên thật khẳng định nói.
 
Lời tuy đơn giản, nhưng lời cổ vũ hồn nhiên từ trong miệng tiểu hài tử đối với loại người hiểm độc như Dược Thiên Sầu mà nói vẫn rất có lực sát thương. Dược Thiên Sầu ngượng ngùng gãi gãi mặt, hỏi dò: "
Hoặc là chúng ta thử xem? Nhưng ta phải nói trước, thất bại là nhất định, đến lúc đó ngươi đừng kéo ta." Đây tuyệt đối là tác phong trước sau như một của hắn, đánh trước châm dự phòng.
 
"
Ân! Chỉ cần Dược ca ca hết sức là được." Tiểu Nguyên hoan hô một tiếng, không cần giục đã vội vã lao tới, trực tiếp xâm nhấp vào trong lòng Dược Thiên Sầu.
 
Dược Thiên Sầu bất đắc dĩ ôm lấy hắn, sau thoáng do dự, từng bước một đi tới chỗ quang mang lưu ly đang chớp lên, nhìn dáng vẻ của hắn giống như phía trước chính là vạn trượng vực sâu. Đi đến ngay trước mặt, ở phút cuối cùng, hắn lại ngừng lại có chút khó xử nói: "
Tiểu Nguyên, hay chính ngươi nhảy trước xem, nếu không được ta thử lại lần nữa?"
 
Lời này vừa nói ra không biết khiến cho bao nhiêu người khinh bỉ, hoặc là ngươi đừng đi, kết quả đã đi rồi nhưng ngay cả dũng khí đi ngang qua sân khấu ngươi cũng không có, tính là thứ gì! Ngay Thương Vân Tín đều cảm giác nếu sau này còn ở chung một chỗ với hắn sẽ rất dọa người.
 
"
Dược ca ca, như vậy không được, nếu chính mình thử mà bị rơi xuống nước, dựa theo tổ huấn thì là thất bại, không thể tiếp tục thử." Tiểu Nguyên thật nghiêm túc nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
"
Ha ha! Bỏ đi." Dược Thiên Sầu xấu hổ cười cười, một tay ôm đại cá chép, vươn
 
Ngón tay đi ra, đem tu vi đề thăng tới cực hạn, chậm rãi với vào trong quang mang lưu ly, đây là muốn thử xem trước thế nào.
 
Kết quả làm cho hắn thật bất ngờ, độ nóng trong lưu quang đích xác rất cao, nhưng áp lực cũng không cao, hoàn toàn nằm trong phạm vi thừa nhận của hắn. Chỉ thấy ngón tay hắn chà chà bên trong, tiếp theo đổi thành bàn tay, lại đổi nắm tay, cuối cùng cả cánh tay đều vươn đi vào lắc lư vài cái.
 
Hành động như thế, hắn thật mặc kệ lúc này có bao nhiêu người đang dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình. Mạng là của mình, so với kẻ chỉ đứng bên ngoài xem náo nhiệt làm sao có thể đánh đồng. Cuối cùng sau khi xác nhận không thành vấn đề, hắn gọn gàng linh hoạt ôm tiểu Nguyên loáng đi vào, trong tiếng hoan hô của tiểu Nguyên, hắn giờ song chưởng lên cao, đem tiểu Nguyên giờ cao quá đầu, bắt đầu chậm rãi hướng phía trên bay lên.
 
Hiện tại hắn lại không có áp lực, mình đã thử xem, nếu phát hiện không đúng chính mình trực tiếp xuống nước nhận thua là được, không cần phải lấy mạng đi liều lình.
 
Nhưng hắn thật sự không biết là ngay khi hắn vừa xong vào bên trong, quang mang lưa ly bao phủ toàn thân hắn, bên trong đan điền của hắn lập tức bộc phát ra vạn trượng kim mang, tựa hồ như có vật gì vừa bị kích hoạt lên. Bất quá chỉ nhấp nháy vài cái liền biến mất, vạn trượng kim mang cũng tiêu thất, mà con cá chép hắn đang giờ cao lại toàn thân được bao phủ một lóp kim mang màu vàng nhàn nhạt.
 
Bàn thân của hắn ở trong quang mang lưu ly, vốn cũng cảm giác trước mắt vàng óng một mảnh, giống như có mang theo kính mắt, nhưng lại không hề phát giác được gì. Ngược lại mọi người đứng bên ngoài đều vẻ mặt nghiêm nghị, có chút kinh ngạc nhìn vào tiểu Nguyên trong tay hắn. Bọn họ rõ ràng nhìn thấy, ngay tại vừa rồi, trên thân tiểu Nguyên tuôn ra kim quang bám bên ngoài thân, lúc này kim quang trên người tiểu Nguyên rõ ràng sáng rực bốn phía, giống như có một lớp quang quyển đang bảo hộ lấy hắn...
 
"Tại sao có thể như vậy?" Ngân giập Thiên Quân ẩn thân trên không trung kinh ngạc nói. Ánh mắt thư sinh trong nháy mắt chợt sắc bén, chăm chú nhìn chằm chằm tiểu Nguyên, phảng phất như muốn đem tiểu Nguyên xé ra để xem xét.
 
Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, nhất là đám người Thủy tộc Ly Cung, ngay cả hô hấp cũng không dám thở mạnh, biểu tình trên mặt vợ chồng Ly Quảng dị thường phức tạp. Hiện tại tuy rằng mọi người nhìn thấy được dị tượng, nhưng còn chưa tới cuối cùng, ai cũng không dám xác định hiện tượng dị thường này sẽ phát huy ra tác dụng gì, có phải thật sự sẽ xuất hiện kỳ tích gì hay không...
 
"Tiểu Nguyên! Có cảm giác có gì không thoải mái hay không? Có thì lập tức nói cho ta biết. Nhớ kỹ! Thất bại không sao, chỉ cần hết sức thử qua sẽ không có tiếc nuối, ngàn vạn lần đừng sính cường!" Dược Thiên Sầu giờ cao tiểu Nguyên nhích lên trên từng chút.
 
Tên tiểu tử thiếu đạo đức này, ngoài miệng nói thật dễ nghe, đạo lý một đống một đống, hình như là vì muốn tốt cho ngươi. Trên tay cũng đem tiểu Nguyên đưa lên cao đi đánh tiên phong, bởi vì vết xe đổ đã có, vượt lên trên cao sẽ càng nguy hiểm, hắn kiên quyết sẽ không làm bất cứ chuyện gì dù chỉ có chút phiêu lưu mạo hiểm.
 
Tiểu Nguyên hiển nhiên cũng biết càng lên cao sẽ càng nguy hiểm, ánh mắt cá chép khẩn trương nhìn lên mặt trên, phát ra âm thanh nói: "Dược ca ca, ta đã biết, nhưng tạm thời hình như cũng chưa có chỗ nào không thoải mái, Dược ca ca ngươi có sao?"
 
"
Ách...Ta tạm thời cũng không có, chúng ta cứ từ từ không vội!" Dược Thiên Sầu xấu hổ cười nói, cúi đầu nhìn nhìn dưới chân, nhưng mới đi được khoảng năm sáu thước, đang tính toán phải đi lên thêm một chút có lẽ mới cảm thấy áp lực.
 
Trước mắt bao người, tốc độ bay lên của hai người quả thật khó coi, thỉnh thoảng còn bất chợt dừng lại ân cần thăm hỏi nhau xem có gì bất thường hay không thoải mái, thật sự vô cùng cần thận...
 

Tinh Thần Châu - Chương #1008


Báo Lỗi Truyện
Chương 1008/1255