Chương 98: Phiêu lưu



Tần Vũ cùng Tiểu Hắc một người, một ưng phi hành với tốc độ cực hạn tiến về phương nam.Thành trì, núi non, thảo nguyên, sông hồ tất cả đều bị bỏ lại sau lưng. Đột nhiên một đại sâm lâm hiện ra trước mắt.
- Tiểu Hắc hạ xuống cùng ta.
Tần Vũ đột nhiên dùng linh thức truyền âm. Tiểu Hắc tức thì ngừng bay nghi vấn hỏi:
- Đại ca, chúng ta cách biển phía nam Tiềm Long Đại Lục không xa. Sao không tiếp tục phi hành mà lại muốn tiến vào sâm lâm.
- Ha ha, điều này đệ không biết rồi.
Khuôn mặt Tần Vũ hiện nét cười giải thích:
- Đệ có biết Hải Nguyên Tiên Đảo cách Tiềm Long Đại Lục bao xa không?
- Không rõ nhưng chắc phải rất xa.
Tiểu Hắc nghi vấn nhìn Tiểu Vũ không hiểu Hải Nguyên Tiên Đảo cách Tiềm Long Đại Lục bao xa quan hệ gì với việc tiến vào đại sâm lâm. Nguồn: http://truyenyy.com
Tần Vũ vừa cười vừa nói:
- Mặc dù Hải Nguyên Tiên Đảo cách đây mười vạn dặm, nhưng bồng lai tiên vực hàng vạn dặm hoang vu và biển cả rộng lớn thế nào căn bản không thể tưởng tượng. Chúng ta phi hành không nghỉ trên biển cả không khỏi quá buồn chán.
- Đại ca, ý người là gì?
Tiểu Hắc đột nhiên hiểu ra chút
- Chúng ta tạo một chiếc thuyền rồi cho vào không gian giới chỉ. Trên dòng chảy bất tận của biển lớn chúng ta ngồi thuyền đánh cá và phơi mình dưới ánh dương quang nghe gió biển hiu hiu thổi. Phi hành liên tục không khỏi quá buồn chán sao ?
Tu chân thời gian kéo dài vô cùng vô hạn và phiêu lưu mạo hiểm trên đại hải cũng là một dạng tu luyện.
Tiểu Hắc tinh thần phấn chấn nói:
- Hay lắm, đại sâm lâm này khẳng định có nhiều đại thụ chúng ta mau tìm kiếm.
Tiểu Hắc không chờ Tần Vũ mà tự mình hạ xuống tiến nhập sâm lâm.
Tần Vũ mỉm cười hạ xuống theo.
Tiến nhập đại sâm lâm, Tần Vũ và Tiểu Hắc phát hiện sâm lâm không có dấu chân người,cây cỏ mọc um tùm khẳng định thập phần đây là nguyên thuỷ sâm lâm.
Tiểu Hắc và Tần Vũ tốc độ cực nhanh xuyên qua sâm lâm. Người và ưng đều không muốn gây sự chú ý của mãnh thú nên thân thể chỉ phát ra chút khí tức, làm cho mãnh thú vô phương phát hiện.
- A, một cây thủy sam rất to.
Tiểu Hắc thình lình linh thức truyền âm nói. Tần Vũ cũng đồng thời phát hiện, cây sam thụ đường kính đến vài mét đích thị có thể coi là đại thụ trong nguyên thuỷ sâm lâm. Tần Vũ cảm thán nói:
- Đáng tiếc, trước đây tại Hồng Hoang có bao nhiêu cự thụ khổng lồ chúng ta lại không nghĩ đến chuyện chặt cây làm thuyền.
Vì tại Hồng Hoang trăm vạn năm qua không có dấu chân người nên có nhiều cây cổ thụ đuờng kính tới bảy tám mươi mét và có một số còn đến cả hàng trăm mét, nhưng loại đường kính trên trăm mét rất hiếm gặp.
- Đại ca. Khu rừng này khả dĩ nằm trong lãnh thổ tam đại vương triều nên dù hiếm có dấu chân người nhưng với cao thủ Tiên Thiên vẫn có thể di chuyển qua lại. Đại thụ rất có giá trị nên có khả năng đã bị đốn hạ hết rồi.
Tiểu Hắc nói. Tần Vũ không cam tâm, dù cự thụ đường kính vài mét tuy không nhỏ nhưng so với mong muốn vẫn còn nhỏ.
- Sâm lâm này rất lớn, chúng ta tiếp tục tìm kiếm khả dĩ vẫn còn đại thụ to hơn.
Tần Vũ quyết định, Tiểu Hắc không phản đối cùng Tần Vũ phi hành. Một người, một ưng phi hành tiện thể triển khai linh thức truy tìm đại thụ.
Tiềm Long đại lục không ít tu chân giả, nhưng tu chân giả lợi dụng linh thức truy tìm cự thụ đích thực hiếm thấy.
Tiểu Hắc cùng Tần Vũ chạy xuống phía dưới qua hơn trăm dặm, có lần Tần Vũ phát hiện cự thụ đường kính hơn hai mươi mét. Nhưng Tiểu Hắc cùng Tần Vũ vẫn tiếp tục tìm kiếm, xuyên qua hơn bảy tám trăm dặm .Với Tần Vũ mà nói khoảng cách này đích thực không xa.
- Tiểu Hắc, cách đây sáu dặm có một đại thụ to lớn phi thường.
Tần Vũ kích động la lớn.
- To lớn phi thương? Có thật không vậy?
Tiểu Hắc cũng ngạc nhiên. Lập tức Tần Vũ cùng Tiểu Hắc tiếp cận cự thụ.
- Ồ, một cây hồng sắc thật to.
Tỉểu Hắc ngạc nhiên nói, Tần Vũ khuôn mặt lộ vẻ hưng phấn. Bên ngoài hồng sắc cự thụ mọc ra vô số cành cây toả ra xung quanh với dáng vẻ tựa như nham thạch đúc thành, hiển nhiên kiên cố vô cùng.
Đường kính cự thụ khiến người ta giật mình không ngờ hơn năm mươi mét và nhìn không khác gì một bức tường.Dù cự thụ không này thể so sánh với cự thụ tại Hồng Hoang, nhưng tại ngoại vi Hồng Hoang đích thực hãn hiếm.
- Hay lắm, cự thụ này củng đủ rồi.
Tần Vũ mãn ý gật đầu và Diễm Sí kiếm xuất ra khỏi cơ thể, Diễm Sí kiếm phát suất từng đạo Tinh Thần kiếm quang huyền ảo. Tinh Thần kiếm quang dài hàng chục mét, cự thụ tuy kiên cố vô bì nhưng hoàn toàn không so bì với kiếm quang cường đại này.
Tần Vũ mỉm cười vung tay Diễm Sí kiếm xuyên qua cự thụ,tinh thần kiếm quang xuyên qua cự thụ. Cây cự thụ ngã xuống tạo tiếng ầm ầm.
Tinh thần kiếm quang chặt từng cành cây, cây cự thụ chiều dài tới ba bốn trăm mét. Nhưng với Tần Vũ thì dài quá cũng không hữu dụng, nên Tần Vũ trực tiếp chặt một đoạn hơn hai trăm mét và bắt đầu tạo thuyền.
Tạo thuyền đích thực đơn giản.
Làm theo sách nói là chia đôi thân cây, sau đó khoét bên trong kiến tạo thành không gian nghỉ ngơi rộng hơn ba mươi mét và dài tám mươi mét.
- Ha ha, tuỳ tiện bố trí một đạo phòng ngự cấm chế thì chiếc thuyền này vững chắc không kém đại đô chiến thuyền.

Tần Vũ lộ vẻ tiếu ý rồi bố trí phòng ngự cấm chế trên thuyền, Tần Vũ tin tưởng trừ khi gặp bão lớn ngoài ra đại thuyền khẳng định không có vấn đề.
Tiểu Hắc thổ ra một đạo linh khí truỳ trạm khắc trên thuyền một lượt , một đường dài trang trí hiện ra và đơn giản một chiếc thuyền được tạo thành.
- Đẹp, rất đẹp.
Tiểu Hắc với tác phẩm của mình mãn ý phi thường. Tần Vũ nhấc hải thuyền tâm ý chuyển động đem nó ném vào không gian giới chỉ. Chiếc thuyền lớn thế này có lẽ chỉ có không gian giới chỉ của Tần Vũ mới chứa nổi mà thôi.
- Tiểu Hắc, đi thôi.
Tiểu Vũ cười lớn cùng Tiểu Hắc phi hành. Cảm giác tạo một đại hải thuyền thực vô cùng cao hứng, tự thân làm so với đi mua cảm giác quả thực khác biệt.
Tần Vũ chân đạp Diễm Sí kiếm cùng Tiểu Hắc rời đi. Dù Tần Vũ không thi triển nhân khí hợp nhất và Tiểu Hắc cũng không thi triển Thiểm Diện Cửu Điểm nhưng tốc độ cũng đã rất nhanh.
Sau một lúc, cuối cùng Tần Vũ cùng Tiểu Hắc cuối cùng cũng tới biển phía nam Tiềm Long Đại Lục
Nhìn biển xanh dưới ánh dương quang rạng rỡ chiết xạ ra vô số mầu sắc mĩ lệ, cảm giác quả thật sảng khoái.
- Đại dương thật rộng lớn vô cùng,Tiềm Long Đại Lục quả thật không thể so sánh.
Tần Vũ ngắm nhìn đại hải cảm thán nói:
- Nhìn xung quanh xem, đại dương bề mặt thật yên tĩnh ai biết bên trong bao nhiêu ám lưu đang hỗn loạn chẩy. Có bao nhiêu quái vật tồn tại và nơi viễn hải kia liệu có bao nhiêu tiên đảo, ma đảo đây?
Tiểu Hắc hưng phấn nói:
- Ha, tu chân giới, tu ma giới và các loại ma thú có thể có bao nhiêu bảo vật đây chỉ tượng tượng thôi đã khiến người kích dộng. Đại ca không cần quản mấy chuyện đó, đi nhanh thôi.
Tiểu Hắc vung cánh hướng tới vô biên hải vực phi hành. Tần Vũ mỉm cười trong tâm bừng lên hào khí: "Vô biên hải vực, đích thị tu chân thế giới" Tần Vũ thân như thiểm điện hướng tới vô biên hải vực.
Trên bờ biển có một tiểu hài đang nghịch vỏ sò, thần tình ngây ngốc khi nhìn thấy một người một ưng phi hành tới vô biên hải vực. Trong nháy mắt biến mất vào đường chân trời.
- Oái! Mình có bị hoa mắt không sao người có thể bay, hơn nữa lại có thể nhanh vậy?
Tiểu hài dụi hai mắt nhìn chăm chú xung quanh, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh như thể một người, một ưng chưa từng xuất hiện.
- Chắc mình bị hoa mắt thật rồi.
Tiểu hài mỉm cười tiếp tục nghịch vỏ sò
Hai mươi năm, Tiềm Long Đại Lục đa xuất hiện một thiên tài là Kim Đan hậu kì cao thủ, tam đệ của Tần Vương, Vũ thân vương Tần Vũ đã rời khỏi Tiềm Long Đại Lục. Tần Vũ hai mươi năm nay cùng Tần gia tận diệt Hạng Gia thống nhất vương triều Sở và sáng lập ra vương triều nhà Tần.
Tu chân giới thọ hạn vô cùng nên hai mươi năm chỉ là một thoáng qua, vài chục năm, hàng trăm năm hay hàng nghìn năm liệu còn lại gì?

A, A..
Biển cả bao la.
- Ha ha, thật sảng khoái.
Tần Vũ đạp sóng bước đi, hai tay thì vung mạnh.Tần Vũ lúc này mặc quần áo do Lôi Vệ chế tạo, hạ thân mặc trường khố và thân trên mặc áo lót mầu đen làm cơ bắp trên thân hoàn toàn hiện ra.
Tần Vũ toàn thân sung mãng sức lực đạp sóng lướt đi, phảng phất như là hải vương
- Phách.
Tần Vũ đột nhiên vẫy tay thì một đại thuỷ trụ lưu chuyển quanh người Tẫn Vũ, giống như khi xưa Tần Vũ tu luyện Thông Thiên Tam Đồ. Tuy nhiên luồng nước cường đại hơn gấp mười lần khi xưa.
Thuỷ trụ vòng quanh cơ thể Tần Vũ như muống phát tiết ra .
Đột nhiên một con cá to ngoi lên thở Tần Vũ đơn thủ mở ra, thi triển lăng không nhiếp vật tức thì đại ngư bị Tần Vũ bắt lấy.
- Tiểu Hắc, chuẩn bị nướng cá ăn.
Tần Vũ hướng về Tiểu Hắc mỉm cười vẫy tay. Trên biển xuất hiện một đại thuyền, hải thuyền dài hơn hai trăm mét và rộng hơn năm mươi mét đã được bố trí phòng ngự cấm chế . Lực phòng ngự của những chiếc thuyền từ tam đại vương triều từ xưa đến nay chưa có chiếc nào có thể so sánh.
- Nướng cá nào, ha ha.
Tiểu Hắc hạ thân xuống đầu thuyền.
Tần Vũ chuyển thân nhẩy lên đầu thuyền, tiếp đó đi tới khoang giữa. Khoang này rộng hơn ba mươi mét, dài hơn tám mươi mét, và cao hơn mười mét. Trong khoang chứa rất nhiều thứ như giường, nước, cần câu, lò nướng v.v .
Năm xưa, Lôi Vệ trôi dạt trong vũ trụ nhưng luôn rất biết hưởng thụ, nên đồ đạc mang theo nay Tần Vũ để cả trong khoang thuyền.
- Sư tôn xưa kia làm chiếc lò nướng này thật là tốt.
Tần Vũ vô cùng thán phục, lò nướng này đích xác có thể so bì với lò bát quái chuyên chế luyện linh khí nhưng tính năng thì hơn xa. Với thực phẩm thông thường dùng tinh thần chân hoả khẳng định lập tức biến thành tro.Vì vậy lò nướng có những chế độ đặc biệt.Với cấm chế trung tâm lò nướng, tinh thần biến chân hoả được điều hoà vô cùng thích hợp với việc nấu nướng.
- Đại ca, nói thật gia vị trên Tiềm Long Đại Lục so với của sư tôn lưu lại thật khác nhau quá xa.
Tiểu Hắc vừa nhìn bếp lò vừa nói. Tần Vũ không thể không thừa nhận Lôi Vệ lưu lại rất nhiều loại gia vị, những gia vị này trộn lẫn với thực phẩm đều có mùi vị rất thơm ngon.
- Xuy, xuy, xuy.
Mỡ từ cá bắt đầu chẩy ra.Tiểu Hắc nước bọt chẩy ra vì dù sao vẫn phải chờ cho chín hẳn.
- Chín rồi.
Tần Vũ cắt đôi con cá, mỗi người một nửa vui vẻ ăn.
Đột nhiên.
- Bùng.
Đại thuyền bỗng nhiên rung động. Tần Vũ linh thức nhất động, rồi mỉm cười nói:
- Một đàn cá mập định phá thuyền, đáng tiếc thuyền này không dễ phá đâu.
Với đạo phòng ngự cấm chế hiển nhiên cá mập vô phương phá thuyền. Tần Vũ mỉm cười nói:
- Không lật thuyền nổi sao ?
Tần Vũ nhẩy xuống biển, từ trong vài chục con cá mập Tần Vũ chọn con đầu đàn nhẩy lên tay nắm vây. Cá mập đầu đàn cảm nhận trên thân có người lập tức vùng vẫy điên cuồng .
- Ngoan ngoãn nào.
Tần Vũ song thủ dụng lực kẹp chặt đồng thời vận tinh thần lực vận chuyển khắp cơ thể con cá mập, cảm thấy Tần Vũ đích thực lợi hại, cá mập không dám vọng động.
- Tiến lên cho ta.
Tần Vũ ngồi trên con đầu đàn theo sau là một đàn cá mập, Tiểu Hắc điều khiển thuyền đi theo và cá mập thủ lĩnh dưới sự khống chế của Tần Vũ liên tục tiến về phía trước. Tiểu Hắc cũng bắt đầu bắt cá. Mùi vị cá nướng đích thực không tệ.

Tinh Thần Biến - Chương #98


Báo Lỗi Truyện
Chương 98/671