Chương 670: Hồng Mông kim bảng (Đại kết cục - Thượng)



Tam sắc quang mang bao lấy Xa Hầu Viên, lúc này, trong Thiên Tôn sơn ánh mắt của các thần vương đều tập trung vào Xa Hầu Viên, tâm tình của mọi người đều rất phức tạp, có đố kỵ, có hâm mộ, cũng có chút bất cam sâu kín. Chém giết lâu như vậy, chết hơn mười vị thần vương, càng có không ít thần vương thành người hầu của Tử Huyền phủ. Nhưng cuối cùng tân nhiệm Thiên Tôn, lại là vị Xa Hầu Viên này.
"Ông…"
Tam sắc quang mang vốn bao lấy Xa Hầu Viên, đột nhiên bắn ra khắp chung quanh, lập tức cả Thiên Tôn sơn hoàn toàn bị tam sắc quang mang bao phủ. Khí tức khổng lồ của Thiên Tôn linh bảo đó, cũng khiến hơn ba mươi vị thần vương kinh hãi trong lòng.
"Xa Hầu Viên thành Thiên Tôn rồi." Khương Lan đứng bên cạnh Tần Vũ nhẹ giọng nói.
Khương Lan đã trải qua lần Thiên Tôn sơn hàng lâm trước đây, tự nhiên rất rõ ràng sự việc phát sinh bây giờ, thuyết minh ngắn gọn một lúc, Xa Hầu Viên đã hoàn toàn lĩnh ngộ thời gian pháp tắc. Người khác cảm thấy chỉ mà một lúc, nhưng không gian Xa Hầu Viên đang đứng thời gian lại gia tốc nghìn tỷ lần, sớm đã không biết qua bao nhiêu năm rồi.

Đôi mắt mở ra, trên mặt Xa Hầu Viên cũng có một nụ cười nhạt.
"Ông…"
Lớp ngăn cách xích hồng sắc bên ngoài Thiên Tôn sơn đột nhiên biến mất, sau đó Linh Bảo mẫu đỉnh và Huyền phù thạch bản ở trên đỉnh Thiên Tôn sơn, hai vật phẩm này không ngờ trực tiếp bay lên, hướng không trung bay đi.
"A?"
Tần Vũ không khỏi triển khai tân vũ trụ không gian chi lực truy tung hai kiện vật phẩm này, xem Linh Bảo mẫu đỉnh và Huyền phù thạch bản có thể bay đến nơi nào. Không chỉ Tần Vũ làm như vậy, không ít thần vương đều sử dụng thần thức truy tung quan sát.
Nhưng chỉ một lúc ngắn ngủi, tân vũ trụ không gian chi lực của Tần Vũ liền cảm thụ được điểm cao nhất của Thần giới. Không gian chi lực tới đó, Tần Vũ không thể tiếp tục tiến lên. Nhưng Linh Bảo mẫu đỉnh và Huyền phù thạch bản không ngờ bất chấp tầng ngăn ở nơi cao nhất của Thần giới, tiếp tục tiến tới…
"Hai kiện vật phẩm này bay đi đâu rồi? Phía trên Thần giới là cái gì?" Trong đầu Tần Vũ không khỏi có một trận nghi hoặc.
Lúc này, không ít thần vương đã hành lễ đối với Xa Hầu Viên.
"Bái kiến Xa Hầu Thiên Tôn!"
Từng trận thanh âm cung kính vang lên, kể cả năm đó Xa Hầu Viên trở thành Tượng thần cũng chỉ là một thượng bộ thiên thần. Nhưng bây giờ, Xa Hầu Viên đã là Thiên Tôn. Thân là Thiên Tôn, những thần vương này còn xa mới bằng được.
"Thiên Tôn? Tân nhiệm Thiên Tôn?"
Khương Phạm nhìn Xa Hầu Viên, trong lòng tràn đầy bất cam, đố kỵ.

Hắn có được hai trong ba bộ phận của Phù Thế Ấn, vì sao sau cùng trở thành Thiên Tôn lại là Xa Hầu Viên?
"Xa Hầu Viên, mau chóng theo ta đi bái kiến sư tôn." Một đạo thanh âm lạnh lùng trực tiếp vang lên trong đầu Xa Hầu Viên, còn các thần vương khác lại không nghe thấy.
Xa Hầu Viên sau khi thành Thiên Tôn, trong đầu cũng đã biết thêm nhiều, biết đệ nhất Thiên Tôn Phiêu Vũ Thiên Tôn, đệ nhị Thiên Tôn Lôi Phạt Thiên Tôn, đệ tam Thiên Tôn Tiêu Diêu Thiên Tôn, còn có một nhân vật càng lợi hại hơn. Sư tôn của các Thiên Tôn – Lâm Mông sư tôn.
"Vâng, đại sư huynh." Xa Hầu Viên cũng thần thức truyền âm trả lời.
Xa Hầu Viên ánh mắt nhìn lướt qua các thần vương chung quanh, sau đó nhìn mấy người Tần Vũ, mỉm cười nói: "Tần Vũ, Dịch Phong, Khương Lan, cáo từ, sau này gặp lại."
Liền đó Xa Hầu Viên lập tức biến mất.
"Oanh!"
Đột nhiên một tiếng nổ chấn động linh hồn vang lên. Chỉ thấy Thiên Tôn sơn rất đột ngột trực tiếp biến mất, cả Thần giới lại một lần nữa khôi phục bình thường, không khí bắt đầu lưu động, sóng triều bắt đầu tiếp tục cuộn lên, cả thần giới vô số thần nhân, thiên thần lại không phục lại bình thường, bọn họ tiếp tục công việc, nói chuyện tiếp tục nói chuyện, tu luyện tiếp tục tu luyện, phảng phất vừa rồi thiếu đi một khoảng thời gian căn bản không có phát sinh.
Thiên Tôn sơn biến mất, bởi vậy tất cả các thần vương đều đứng ở trên không.
"Ha ha, liều mạng chém giết mấy chục năm, chết nhiều thần vương như vậy, sau cùng tất cả cũng là vô dụng." Khương Phạm giận đến phải bật cười, sau đó trực tiếp một mình thuấn di về bắc cực Phiêu Tuyết thành.
Tu La thần vương, Huyết Hải thần vương tất cả tâm tình đều phức tạp, sau cùng từng người đều quay về.
"Lan thúc, Dịch Phong thúc, Lập Nhị, chúng ta cũng về thôi." Tần Vũ nhìn thấy từng vị thần vương rời khỏi, liền nói với nhóm người Khương Lan, không chỉ mấy người Tần Vũ, kể cả hơn mười vị thần vương người hầu cũng từng người quay về.
Thuấn di về đến Tử Huyền phủ, Tần Vũ lập tức có quyết định.
"Khoảng cách tân vũ trụ đại thành, ước chừng cũng chỉ còn thời gian bảy, tám tháng, ừm, lập tức bắt đầu bế quan." Tần Vũ vô cùng rõ ràng, khoảng thời gian tối hậu tân vũ trụ đại thành, tân vũ trụ sẽ phát sinh không ít biến hóa, lúc này mình chuyên tâm cảm thụ lĩnh ngộ, đối với bản thân cũng là có lợi.
Trong Tử Huyền phủ.
Tần Vũ cùng thân nhân, huynh đệ giao phó dặn dò một chút, liền trực tiếp tiến vào tân vũ trụ, bắt đầu lần bế quan tu luyện cảm ngộ trước khi tân vũ trụ đại thành.
*****
Trên không trung của Thần giới, Tần Vũ, cùng với các thần vương khác đều nghĩ rằng đó là nơi cao nhất của Thần giới. Thực ra ở phía trên cái gọi là nơi cao nhất, vẫn còn một khối không gian. Nơi đó tường vân vô tận, ở tận cùng của tường vân chính là một tòa cung điện huyền ảo rực rỡ.
"Đại sư huynh, huynh vội cái gì chứ? Tuy tân nhiệm Thiên Tôn đản sinh, sư tôn muốn triệu tập mấy người chúng ta, nhưng ta xuất thủ giết Tần Vũ đó, bất quá chỉ cần một khoảng thời gian cực ngắn, ta giết Tần Vũ, rồi tới Bạch Vân điện gặp sư tôn, vẫn còn đủ thời gian. Đại sư huynh, huynh vì sao ngăn cản ta?" Lôi Phạt Thiên Tôn đối với Phiêu Vũ Thiên Tôn tức giận nói.
Lúc này, hai người Phiêu Vũ Thiên Tôn, Lôi Phạt Thiên Tôn đang một trước một sau phi hành. Còn tân nhiệm Thiên Tôn Xa Hầu Viên và Tiêu Diêu Thiên Tôn ước chừng đã tới trung tâm quyền lợi của cả vũ trụ Bạch Vân điện rồi. Còn Phiêu Vũ Thiên Tôn chậm một nhịp, chính là bởi vì đi ngăn cản Lôi Phạt Thiên Tôn.
"Nhị sư đệ, là việc của sư tôn quan trọng, hay là việc của ngươi quan trọng?" Phiêu Vũ Thiên Tôn thanh âm lạnh lùng.
Trong lòng Lôi Phạt Thiên Tôn lập tức run sợ, vừa rồi là vì vừa muốn xuất thủ bị Phiêu Vũ Thiên Tôn ngăn cản, hắn mới đầy bụng tức giận, hiện tại hắn mới nhớ tới thực lực của Phiêu Vũ Thiên Tôn, và sức ảnh hưởng ở trước mặt sư tôn. Cố nén tức giận trong lòng, Lôi Phạt Thiên Tôn cung kính khiêm tốn nói: "Đa tạ đại sư huynh chỉ điểm, đích xác là việc của sư tôn quan trọng, nếu như không phải đại sư huynh chỉ điểm, ta thiếu chút nữa bị cừu oán che phủ tâm trí."
"Biết thì tốt, đợi gặp xong sư tôn, ngươi muốn làm gì cũng không liên quan tới ta." Phiêu Vũ Thiên Tôn trên mặt vẫn có một tia lạnh lùng.
"Vâng, đại sư huynh." Lôi Phạt Thiên Tôn cố né ntức giận trong lòng, "Tần Vũ, vậy để cho ngươi sống thêm một lúc."
Lôi Phạt Thiên Tôn sớm đã muốn giết Tần Vũ, nhưng vì quy tắc sư tôn đặt ra, sợ hãi uy hiếp của đại sư huynh, hắn không thể không nhẫn nhịn. Nhưng bây giờ Xa Hầu Viên đã thành tân nhiệm Thiên Tôn, Lôi Phạt Thiên Tôn hắn cuối cùng đã có thể báo cừu giết chết Tần Vũ rồi, nhưng lúc hắn xuất thủ, lại bị ngăn cản. Hắn làm sao không oán hận phẫn nộ?
"Đến Bạch Vân điện rồi." Phiêu Vũ Thiên Tôn bình thản nói.
Phía xa, chính là nơi nằm sâu trong vô số tường vân, Bạch Vân điện, nơi trung tâm chưởng quản Thần giới, vô số tầng không gian Tiên ma yêu giới, vô số không gian Phàm nhân giới.
Lôi Phạt Thiên Tôn lập tức thu liễm khí tức, vừa bước lên bậc thang Bạch Vân điện, cả người đều khiêm tốn đi không ít. Phiêu Vũ Thiên Tôn, Lôi Phạt Thiên Tôn một trước một sau bước vào trong Bạch Vân điện. Cả Bạch Vân điện vô cùng kỳ dị, thời gian lưu tốc trong Bạch Vân điện không ngừng biến hóa, có lúc thời gian gia tốc mấy lần, có lúc thời gian gia tốc trăm vạn lần, có lúc thời gian gia tốc có thể tới nghìn tỷ lần.
Tổng lại, thời gian lưu tốc của cả Bạch Vân điện không ngừng dao động. Trong một gian đại sảnh của Bạch Vân điện. Chỉ thấy hai người Tiêu Diêu Thiên Tôn và Xa Hầu Thiên Tôn đang cung kính đứng ở một bên, giữa đại sảnh có một người mặc trường bào hình dạng một thanh niên đang khoanh tay đứng.
Lôi Phạt Thiên Tôn lập tức cung kính nói: "Bái kiến sư tôn."
"Bái kiến sư tôn." Phiêu Vũ Thiên Tôn cũng cung kính nói.
Lúc này trường bào thanh niên cũng cũng xoay người lại, hắn có một mái tóc dài màu nâu đen, đôi mắt thâm thúy, nụ cười khiến người ta cảm thấy thân thiết. Chỉ là đôi khi, trên người trường bào thanh niên lại có một luồng sức mạnh khủng bố khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Người này, chính là người đã bảo Tần Vũ gọi hắn là nhị ca, Lâm Mông.
Nhìn thấy sư tôn, cừu hận của Lôi Phạt Thiên Tôn lập tức chôn sau trong lòng, trước mặt sư tôn hắn không dám có chút bất kính, bởi vì hắn biết, sư tôn có thể khiến hắn thành Thiên Tôn, cũng có thể khiến hắn trong chớp mắt mất đi tất cả.
*****
Trong thần giới của tân vũ trụ đã gần hoàn thành, Tần Vũ đang ngồi giữa không trung. Thần giới của tân vũ trụ, bây giờ rất hoang lương, không có một sinh mệnh nào khác. Linh hồn của Tần Vũ kết hợp với vũ trụ, tình huống diễn biến ở mọi nơi trong vũ trụ, Tần Vũ đều biết rõ ràng. Trong đầu Tần Vũ, càng có mô hình diễn biến của tân vũ trụ.
"Thần giới là tầng cao nhất của cả vũ trụ, chưởng quản kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ngũ hành chi lực, chưởng quản âm dương chi lực, chưởng quản trừng phạt chi lôi điện chi lực. Vũ trụ bổn nguyên cũng cần kết hợp với chúng."
Tần Vũ cảm ứng được biến ảo của tân vũ trụ, trong lòng đối với sự vận hành của cả vũ trụ cũng rất rõ ràng.

"Ông…"
Cả Thần giới chấn động mãnh liệt, sau đó cả Thần giới phút chốc liền ổn định lại, Tần Vũ trên mặt cũng không khỏi có một tia vui mừng. Vũ trụ đệ tam tầng Thần giới cuối cùng đã hoàn thiện rồi.
"Thần giới kể cả hoàn thiện, khoảng cách cả tân vũ trụ đại thành ước chừng còn cần thời gian một, hai tháng." Tần Vũ lúc này vô cùng hiểu rõ. Hiện tại điều cần làm chính là, khiến Thần giới, Tiên ma yêu giới vô số không gian, Phàm nhân giới vô số không gian, ba tầng này hình thành một tổng thể kết hợp, khiến vũ trụ càng hoàn thiện.
Lúc này…
Tốc độ tân vũ trụ hấp thu Hồng Mông linh khí rất chậm, bởi vì cả vũ trụ đã đến bước hoàn thiện cuối cùng, thời gian trôi đi, tân vũ trụ cũng dần dần trở nên hoàn thiện.
"Hô!" Một cỗ Hồng Mông linh khí bị hút vào tân vũ trụ.
"Oanh!"
Cả tân vũ trụ đều một trận chấn động kịch liệt, trên mặt Tần Vũ phút chốc hiện lên vẻ cuồng hỷ, tân vũ trụ của mình cuối cùng đã đại thành rồi. Nhưng liền đó sắc mặt Tần Vũ liền nghiêm túc lại.
Trong đầu Tần Vũ.
Linh hồn nguyên anh màu ngọc lưu ly của Tần Vũ, nhân vì tân vũ trụ đại thành, từng luồng sức mạnh kỳ lạ, huyền diệu không ngừng dung nhập vào linh hồn của Tần Vũ. Linh hồn nguyên anh của Tần Vũ lập tức phát ra xích hồng, sau đó chuyển thành hoàng kim sắc, cuối cùng biến thành tử sắc mông lung, liền đó cả linh hồn đều bắt đầu biến thành mông lung, các luồng sáng các màu không ngừng bắn ra bốn phía, bao phủ cả bộ não.
"Ông…"
Linh hồn mông lung của Tần Vũ đột nhiên tan ra, biến mất không thấy đâu nữa.
"Ha ha. Nguyên lai như vậy, không ngờ là như thế này." Tần Vũ đột nhiên mở mắt, trong mắt là tinh vân lưu chuyển, vũ trụ diễn biến. Cả người Tần Vũ đứng thẳng dậy, "Bây giờ, linh hồn của ta không ngờ có một nửa trực tiếp dung hợp cùng với tân vũ trụ! Vậy… chỉ cần tân vũ trụ bất diệt, ta liền vĩnh sinh bất diệt rồi."
Vũ trụ đại thành, đẳng cấp linh hồn của Tần Vũ đột nhiên tăng mạnh, sau đó cả linh hồn trực tiếp phân thành hai nửa. Một nửa linh hồn trực tiếp dung hợp với cả vũ trụ. Một nửa linh hồn còn lại trực tiếp cùng với nhục thể bản thân của Tần Vũ dung hợp làm một.
Tần Vũ bây giờ, linh hồn trở thành một tồn tại hư vô, căn bản không thể bị thương tổn.
Còn thân thể…
Tần Vũ mỉm cười vẫy tay một cái, lập tức một cỗ huyền hoàng chi khí bay tới trước mặt Tần Vũ. Cả vũ trụ đại thành, tự nhiên không cần huyền hoàng chi khí này định ngũ hành nữa. Lúc vũ trụ đại thành, trong đầu Tần Vũ tự nhiên cùng biết thêm nhiều thần thông kỳ lạ.
Vũ trụ đản sinh, huyền hoàng chi khí là kỳ diệu nhất.
"Chỉ cần sáu thành huyền hoàng chi khí trong đó, liền có thể luyện thành Huyền hoàng bất diệt chi thể." Tần Vũ tâm ý nhất động, huyền hoàng chi khí phần lớn liền dung nhập vào cơ thể Tần Vũ. Thân thể của Tần Vũ lập tức bắn ra vạn trượng huyền hoàng kim quang.
Tần Vũ giơ ra một ngón tay.
"Thiên Tôn linh bảo? Hiện tại xem ra, cũng chỉ là vũ khí bình thường mà thôi. Một khi thành tựu huyền hoàng bất diệt chi thể, một ngón tay đều có thể dễ dàng phá hủy Thiên Tôn linh bảo." Tần Vũ cười nhẹ.
Vũ trụ đại thành, không chỉ có thần thông như vậy.
Còn có không ít thần thông vô cùng kỳ lạ khác, trong đó có thần thông quan trọng nhất, Sáng tạo vận mệnh.
"Thần giới mới đản sinh này còn thật là hoang lương." Tần Vũ mỉm cười nhìn xuống thần giới mới đản sinh, lập tức thần giới hoang lương này xuất hiện hải thủy vô tận, cũng xuất hiện năm lục địa khổng lồ lơ lửng trên không ở năm phương vị đông, tây, nam, bắc, chính giữa.
So với Thần giới của Lâm Mông, Thần giới của Tần Vũ, diện tích lục địa thực ra lớn hơn không ít.
"Sinh mệnh quá ít."
Tần Vũ nhìn hải dương, chỉ thấy trong hải dương đó bắt đầu cuộn lên, một giao long dài vạn dặm cuộn lên trong hải dương, từng hải để yêu thú liền từ hư không xuất hiện. Liền đó vô số các loại yêu thú không ngừng đản sinh.

Tần Vũ chỉ sáng tạo một vài yêu vật, sau đó liền từ bỏ, muốn để cả tân vũ trụ sung mãn sinh mệnh và các loại văn minh, việc đó vô cùng phức tạp. Hiện tại Tần Vũ tạm thời không có tinh lực làm.
Là Sáng tạo giả của tân vũ trụ, thần thông sở hữu đích xác vừa nhiều vừa kỳ lạ." Tần Vũ cũng không vội vàng quay về Thần giới, mà bắt đầu thí nghiệm các loại thần thông.
*****
"Hô!" Bước ra khỏi Bạch Vân điện, Lôi Phạt Thiên Tôn thở dài một hơi.

"Mỗi lần đối diện sư tôn, áp lực đều không nhỏ." Lôi Phạt Thiên Tôn trong chớp mắt liền nhớ tới Tần Vũ, "Tần Vũ? Còn tốt, trong Bạch Vân điện lần này thời gian lưu tốc trên tổng thể không tính là quá nhanh, bên ngoài mới qua một năm mà thôi."
Ánh mắt nhìn xuống phía dưới, xuyên qua vô tận tường vân, Lôi Phạt Thiên Tôn phảng phất như nhìn thấy Tử Huyền phủ.
"
Tần Vũ, giết ba nhi tử của ta, hai tôn nhi, hiện tại, chính là tử kỳ của ngươi." Phẫn hận nộ khí trong đầu Lôi Phạt Thiên Tôn thoáng chốc tràn ngập lồng ngực, cả người cực tốc lao tới Tử Huyền phủ.

Tử Huyền phủ vẫn yên tĩnh hiền hòa như trước, một ngân phát lão giả thân mặc tử bào cứ như vậy xuất hiện phía trên bầu trời Tử Huyền phủ. Lúc này nốt ruồi son ở mi tâm của lão giả yêu diễm chưa từng có.
Giống như một giọt máu.
"
Không có mặt?" Lôi Phạt Thiên Tôn nhíu mày, thần thức quét qua cả Tử Huyền phủ không ngờ không tìm thấy Tần Vũ, điều này khiến Lôi Phạt Thiên Tôn trong lòng bùng lên một trận nộ khí. "Không có mặt, vậy cũng đơn giản, ngươi giết mấy nhi tử của ta, hiện tại ta liền lấy lại một chút lợi tức." Lôi Phạt Thiên Tôn trên mặt có một nụ cười tàn khốc.
"
Tần Vũ, ra đây!"
Lôi Phạt Thiên Tôn đột nhiên hét lớn.
"
Tần Vũ ra đây!" "Tần Vũ ra đây!" "Tần Vũ ra đây!"

Thanh âm của Lôi Phạt Thiên Tôn phảng phất như nghìn vạn tiếng sét không ngừng vang vọng trong Tử Huyền phủ, tất cả mọi người trong Tử Huyền phủ, bao gồm cả các thần vương từng người đều bị áp lực khủng bố bao lấy, sau đó toàn bộ bị đưa đến trên quảng trưòng rộng lớn phía trước Tử Huyền phủ.
Hơn một nghìn người đều bị đưa đến nơi này.
"
Lôi Phạt Thiên Tôn!" Mấy người Khương Lan, Tả Thu Lâm chớp mắt liền nhận ra, sắc mặt lập tức khó coi vô cùng. Không ít Tần thị tử đệ cũng nhận ra, bọn họ đều là thông qua Thủy mạc nhìn thấy hình ảnh của Lôi Phạt Thiên Tôn.
"
Nói, Tần Vũ đi đâu rồi?" Lôi Phạt Thiên Tôn đứng trên không trung vô tận, giống như thần ma.
Các thần vương ở phía dưới từng người đều sợ hãi trong lòng, càng đừng nói đến thiên thần và thần nhân, còn với Tần thị tử đệ vẫn còn là tiên nhân, trong lòng càng sợ hãi.
"
Lôi Phạt Thiên Tôn, ngươi muốn làm gì?" Hắc Vũ là người đầu tiên lạnh lùng hét lớn.
"
Ừm?" Lôi Phạt Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng.
"
"Phốc!" Ngực Hắc Vũ giống như bị đánh một quyền hung ác, cả người trực tiếp hộc máu, lập tức rơi xuống, sắc mặt nhất thời trắng bệch. Thực lực của Thiên Tôn, căn bản không phải thần vương có thể ngăn cản.
"Ta hỏi một lần nữa, nếu như không có ai hồi đáp, ta liền trực tiếp tiến hành sưu hồn." Lôi Phạt Thiên Tôn lạnh lùng nói.
"Mẹ, cha lúc nào mới trở về?" Tần Tư đối với Khương Lập truyền âm nói.
Khương Lập nhẹ lắc đầu: "Mẹ cũng không biết, bất quá nên trở về rồi, Tiểu Tư, bất kể thế nào, đều không thể để cha con rơi vào hiểm cảnh."
Hơn một nghìn người trên quảng trường Tử Huyền phủ, dù cho cộng thêm thần vương người hầu, gần hai mươi vị thần vương, nhưng đối diện với Lôi Phạt Thiên Tôn sát khí đằng đằng, các thần vương đều là không có một chút lực kháng cự.
"Lần cuối cùng, Tần Vũ, ở đâu?" Lôi Phạt Thiên Tôn sắc mặt lạnh lùng.
"Ha ha… Lôi Phạt Thiên Tôn. Thủ đoạn này của ngươi xứng với một Thiên Tôn sao? Muốn giết thì giết, còn đại ca của ta, ngươi căn bản tìm không thấy. Đợi lúc ngươi tìm thấy, đại ca của ta đã có thực lực giết được ngươi." Hắc Vũ lạnh lùng nói.
Hắc Vũ theo Tần Vũ từ nhỏ đến lớn, luận tình cảm, sợ rằng cả Tần Phong, Tần Chính, cũng không thâm sâu bằng Hắc Vũ với Tần Vũ.
"Lôi Phạt Thiên Tôn. Tiêu Diêu Thiên Tôn là cha của Hầu Phí, quan hệ của Xa Hầu Thiên Tôn với Tử Huyền phủ của ta ngươi cũng biết. Ngươi đối phó chúng ta, ngay cả hai vị Thiên Tôn này, sợ rằng cũng không để ngươi dễ dàng." Khượg Lập cũng lớn tiếng nói.
"Được, được!"
Lôi Phạt Thiên Tôn giận quá mà phải bật cười. Tiêu Diêu Thiên Tôn? Xa Hầu Thiên Tôn? Người của Tử Huyền phủ căn bản không biết, Lôi Phạt Thiên Tôn căn bản không sợ hai vị Thiên Tôn đó, hắn sợ chỉ có Phiêu Vũ Thiên Tôn.

"Hô!" Lôi Phạt Thiên Tôn một tay giơ lên, nhẹ nhàng ấn xuống, hơn nghìn người trên sân đều cảm thấy một cỗ áp lực khủng bố, không nhịn được đều quỳ xuống.
Miệng ngươi cứng nhất, ta liền thi triển Sưu hồn với ngươi." Lôi Phạt Thiên Tôn cười lạnh nhìn Hắc Vũ, một tay duỗi ra. Hắc Vũ liền bay tới Lôi Phạt Thiên Tôn.
"
Tạp mao điểu!"
Hầu Phí lập tức cuống lên, còn thê tử của Hắc Vũ - Bạch Linh cũng lo tới phát khóc.
Nhưng vô dụng.
"
Giết ta? Hừ, giết ta, ngươi sau này cũng phải chết." Hắc Vũ nhìn Lôi Phạt Thiên Tôn, không chút sợ hãi.
"
Lôi Phạt Thiên Tôn, dừng tay." Một đạo âm thanh ẩn chứa nộ khí vang lên, hơn nghìn người trên sân kể cả Lôi Phạt Thiên Tôn không khỏi quay nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Tần Vũ thân mặc hắc bào từng bước đi tới.
Tần Vũ sắc mặt âm trầm, nhìn Lôi Phạt Thiên Tôn.
"
Tần Vũ?" Không biết vì sao, nhìn thấy Tần Vũ xuất hiện, Lôi Phạt Thiên Tôn cảm thấy tim mình thắt lại, trong lòng không ngờ nổi lên một chút sợ hãi, "Ta sợ hắn cái gì, hắn bất quá là một thần vương."
Lôi Phạt Thiên Tôn trong lòng hung ác: "
Ha ha, dừng tay? Buồn cười, hôm nay ta muốn giết hắn, sau đó giết ngươi."

Trong tay Lôi Phạt Thiên Tôn đột ngột xuất hiện thanh Nguyên Tội kiếm. Nguyên Tội kiếm hóa thành một đạo tàn mang trực tiếp quét tới Hắc Vũ, tốc độ rất nhanh, các thần vương kia căn bản không kịp ngăn cản, cũng không dám ngăn cản.
"
Đại ca, tái kiến." Hắc Vũ căn bản không nhìn Nguyên Tội kiếm, mà quay đầu nhìn Tần Vũ, ánh mắt chăm chú nhìn Tần Vũ.
"
Tiểu Hắc, đệ sẽ không chết." Thanh âm của Tần Vũ vang lên trong đầu Hắc Vũ, bản thân Tần Vũ lại đột ngột xuất hiện ở phía trước Hắc Vũ, Nguyên Tội kiếm trực tiếp chém lên người Tần Vũ.
Giống như một thanh kiếm gỗ chém lên kim cương, Tần Vũ không chút tổn thương.
"
Cái này, cái này…" Lôi Phạt Thiên Tôn trợn mắt há mồm.

Các thần vương ở phía dưới cũng ngây người, Nguyên Tội kiếm của Lôi Phạt Thiên Tôn là Thiên Tôn linh bảo, lực công kích rất mạnh ai cũng biết, nhưng không ngờ chém lên người Tần Vũ, không làm Tần Vũ bị thương chút nào.
Tần Vũ hai ngón tay duỗi ra, kẹp lấy Nguyên Tội kiếm.
"
Không thể nào, không thể nào!" Lôi Phạt Thiên Tôn tức giận rống lên, hắn căn bản không tin, không ngừng thôi động Nguyên Tội kiếm, nhưng bị hai ngón tay của Tần Vũ kẹp lấy, Nguyên Tội kiếm lại không thể động đậy, chỉ không ngừng kêu lên "Ong ong…"
"
Rất kinh ngạc ư?" Tần Vũ cười lạnh một tiếng.

Hai ngón tay bẻ một cái, "
Phanh!" Một tiếng thanh thúy, Nguyên Tội kiếm liền gãy rời. Tần Vũ hai ngón tay đưa ra, một đoạn gãy liền trực tiếp rơi xuống. Cảnh này, khiến cho Lôi Phạt Thiên Tôn ngây ngốc ra.
"
Đây, Đây là Thiên Tôn linh bảo sư tôn ban cho ta a!" Lôi Phạt Thiên Tôn không dám tin.
"
Thiên Tôn linh bảo?" Tần Vũ ngón giữa nhẹ búng lên Nguyên Tôi kiếm tàn khuyết, lập tức cả thân kiếm của Nguyên Tội kiếm tàn khuyết gãy ra từng đoạn, gãy thành mấy chục phần trực tiếp rơi xuống.
Lôi Phạt Thiên Tôn đứng ở đó cả người không chút động đậy. Chỗ dựa mạnh nhất của hắn Nguyên Tội kiếm, dễ dàng bị Tần Vũ phá hủy như vậy, đả kích với hắn thật quá lớn. Chỉ một lúc, hắn liền khôi phục lại.
"
Sự tình không thể xảy ra, tuyệt đối không thể, không thể!!!" Lôi Phạt Thiên Tôn quá kích động, rống trầm một tiếng, hai tay cử động, một luồng sức mạnh khủng bố lập tức hình thành giữa hai tay hắn, chính là Nhất khí bát nguyên.
"
Sư đệ, không được vô lễ!" Chỉ nghe thấy một tiếng hét lớn.
Ngân phát ngân đồng thanh niên từ không trung bay tới, nhìn thấy người tới là đại sư huynh, Lôi Phạt Thiên Tôn không khỏi nhíu mày, nhưng Nhất khí bát nguyên trong tay vẫn vung tới Tần Vũ.
"
Hỗn xược." Phiêu Vũ Thiên Tôn lạnh lùng hét một tiếng, tay vung lên, một đạo hắc sắc tàn mang lóe lên, Nhất khí bát nguyên đó liền trực tiếp tiêu tán.
"
Đại sư huynh, vì sao huynh ngăn cản ta?" Lôi Phạt Thiên Tôn cuối cùng không nhịn được tức giận, chỉ về phía Tần Vũ, "Đại sư huynh, Tần Vũ này liên tục giết ba nhi tử của ta, lại giết hai tôn nhi của ta. Thù này, ta và hắn không đội chung trời! Còn nữa, Nguyên Tội kiếm sư tôn ban cho ta, cũng bị hắn hủy mất, thù này hận này, sư huynh huynh nói xem, ta sao có thể không báo?"
Lôi Phạt Thiên Tôn khóe mắt rách ra, hai mắt đỏ bừng, nốt ruồi son ở mi tâm không ngừng run lên.
Phiêu Vũ Thiên Tôn căn bản lại không để ý tới Lôi Phạt Thiên Tôn, mà cung kính bay tới trước mặt Tần Vũ, sau đó cúi người hành lễ nói: "
Bái kiến sư thúc, chúc mừng sư thúc đại công cáo thành, sư tôn người bảo đệ tử mời sư thúc tới Bạch Vân điện gặp mặt."
"
Sư, sư thúc?" Lôi Phạt Thiên Tôn vừa rồi còn phẫn hận muốn giết người, lúc này hoàn toàn ngây ra. Tần Vũ mỉm cười nói: "Ồ, ta biết rồi, Khắc Lôi Duy Cách, ngươi đợi một chút, ta liền cùng với ngươi đi gặp nhị ca."
"
Nhị, nhị ca?" Lôi Phạt Thiên Tôn cảm thấy đầu óc mình trống rỗng.
"
Sư thúc, nhị sư đệ này của ta đại bất kính, bất quá xin sư thúc đại nhân đại lượng, để sư tôn lão nhân gia tự mình trừng phạt nhị sư đệ." Phiêu Vũ Thiên Tôn cung kính nói.
Tần Vũ hơi gật đầu: "
Được, hắn là đệ tử của nhị ca, trừng phạt thế nào, liền để nhị ca quyết định đi."
Liền đó Tần Vũ quay đầu lại, một tay vung lên, một cỗ sinh mệnh chi lực mênh mang liền dung nhập vào cơ thể mỗi người ở phía dưới, thương thế của mọi người chớp mắt liền hoàn toàn khỏi hẳn. So với sinh mệnh thần lực của Sinh Mệnh thần vương thần kỳ hơn không biết bao nhiêu lần.
"
Đại ca, huynh đại công cáo thành rồi?" Hắc Vũ trong mắt tràn đầy hưng phấn.
Tần Vũ nhìn Hắc Vũ, trong lòng không khỏi bùng lên một cỗ tình cảm huynh đệ nồng đậm, Tần Vũ nhất thời cùng không nói nên lời, chỉ vỗ vỗ vai Hắc Vũ.
"
Vũ ca." Khương Lập cùng bay tới, mấy người Khương Lan, Tần Tư đều bay tới.
Vừa rồi mọi người nhìn thấy Tần Vũ hiển lộ thực lực khủng bố vượt xa Thiên Tôn, từng người đều kinh hãi. Không có giải thích nào khác, chỉ có một khả năng – Tân vũ trụ của Tần Vũ cuối cùng đã đại công cáo thành.
"
Lập Nhi, Lan thúc… Mọi người trước tiên cứ tạm nghỉ ở đây, ta ra ngoài một chuyến." Tần Vũ giao phó.
Mọi người vừa rồi cũng đã nghe thấy, Tần Vũ phải đi gặp sư tôn của mấy người Phiêu Vũ Thiên Tôn, Lôi Phạt Thiên Tôn. Nghĩ đến đều cảm thấy sợ hãi, Thiên Tôn không ngờ còn có sư tôn.
"
Vũ ca, huynh đi đi." Khương Lập gật đầu nói.
Tần Vũ mỉm cười với mọi người, liền đó quay đầu nhìn Phiêu Vũ Thiên Tôn: "
Khắc Lôi Duy Cách, chúng ta xuất phát thôi." Phiêu Vũ Thiên Tôn gật đầu, rồi hét lớn với Lôi Phạt Thiên Tôn: "Nhị sư đệ, mau theo ta tới Bạch Vân điện."
"
Sư thúc? Nhị ca?"
Lúc này Lôi Phạt Thiên Tôn hoàn toàn cảm thấy tất cả đều quỷ dị, Tần Vũ rõ ràng chỉ là một thần vương, làm sao có thể đột nhiên cá chép hóa rồng thành huynh đệ của sư tôn mình?
"
Mau đi." Phiêu Vũ Thiên Tôn lạnh lùng hét một tiếng.
"Vâng, đại sư huynh." Lôi Phạt Thiên Tôn lập tức theo sau hai người Phiêu Vũ Thiên Tôn, Tần Vũ, ba người trực tiếp bay thẳng lên trên, phút chốc liền biến mất khỏi tầm nhìn của hơn nghìn người ở Tử Huyền phủ.
"Khương Lan huynh, vừa rồi ta không nghe nhầm chứ? Vị Phiêu Vũ Thiên Tôn đó gọi Tần Vũ là sư thúc? Thiên Tôn không ngờ còn có sư tôn, vậy sư tôn của Thiên Tôn gọi là gì?" Dich Phong thần vương cũng bị chấn động rất lớn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Không chỉ hắn, các thần vương người hầu Thang Lam, Phổ Thai Hồng, Thân Đồ Diêm, Hoàng Phủ Lôi… đều cảm thấy mình giống như đang nằm mơ. Bọn họ đều đang nghĩ…
Thiên Tôn lợi hại như vậy. Sư tôn của Thiên Tôn, lại lợi hại thế nào đây?
Mấy người Khương Lan, Tả Thu Lâm nhìn xuống mặt đất, nơi mấy chục mảnh vỡ của Nguyên Tội kiếm đang nằm đó, mọi người cảm thấy trong lòng run lên. Cảnh Tần Vũ nhẹ búng tay, khiến Thiên Tôn linh bảo Nguyên Tội kiếm vỡ thành mấy chục mảnh không khỏi hiện lên trong đầu.
"Đó là thực lực gì chứ?" Trong lòng các thần vương đều có một chút kinh sợ.

Tinh Thần Biến - Chương #670


Báo Lỗi Truyện
Chương 670/671