Chương 648: Chấn nhiếp sát chiêu



- Tiểu Vũ.
Khương Lan nhìn về phía Tần Vũ, trong mắt ẩn hàm lo lắng. Lần này đối thủ không phải chỉ có một hay hai người, mà là bát đại thánh hoàng cùng với rất nhiều thần vương, đồng thời còn có Tu La thần vương và Huyết Hải nữ vương.
Một khi những người này liên thủ, có lẽ Tần Vũ cũng không thể ngăn cản được.
- Yên tâm. Lan thúc. - Tần Vũ cười cười nói. - Bọn họ liên thủ đúng là có thể dọa người, bất quá ta cũng không phải kẻ ngu, cứng chọi cứng theo bọn họ, nếu thật sự ngăn cản không được, trực tiếp trốn vào tân vũ trụ là được.
- Ha ha…
Bên cạnh bọn Tần Đức, Tần Phong, Hầu Phí, Hắc Vũ, kể cả Khương Lan cũng nở nụ cười. Tần Vũ có ý niệm chạy trốn trong đầu là bọn họ đã an tâm rồi.
- Phúc bá.
Tần Vũ quay đầu nhìn lại phía sau. Phúc bá giờ phút này đang đứng sau mọi người, nghe Tần Vũ gọi, Phúc bá lập tức đi tới nhận mệnh lệnh.
- Ngươi đi an bài một chút, đóng cửa Mê Vụ thành. Cả Mê Vụ thành phải hoàn toàn cách li với ngoại giới. Một khi xuất hiện điều gì nguy hiểm, ta liền mang cả Mê Vụ thành, kể cả Tử Huyền phủ đều chuyển vào tân vũ trụ. - Tần Vũ đạm cười nói.
Mê Vụ thành mặt ngoài là bao vây trứ trận pháp không gian đích. Một khi cửa thành đóng cửa, cả Mê Vụ thành hoàn toàn bị vây trong không gian trận pháp. Chỉ cần Tần Vũ nguyện ý, người bên trong Mê Vụ thành sẽ được Tần Vũ chuyển tới tân vũ trụ mà không hay biết gì.
- Vâng, chủ nhân. - Phúc bá trực tiếp tuân mệnh.
- Tiểu Vũ, ngươi như vậy là ta an tâm rồi, ta về Tử Huyền tinh trong tân vũ trụ trước.
Khương Lan nói với Tần Vũ một lát rồi sau đó trực tiếp hướng về phía Tử Huyền phủ bay đi.
Giữa Mê Vụ thành có một thông đạo thông với tân vũ trụ, đương nhiên ngoại nhân muốn đi qua thông đạo kia cũng phải được Tần Vũ đồng ý mới có thể đi vào, nếu không cho dù tới cửa thông đạo, cũng không thể tiến vào tân vũ trụ.
Nhìn Lan thúc rời đi, Tần Vũ trong lòng cũng có chút thỏa mãn.
- Cuối cùng Lan thúc cũng hiểu sự tình rồi.
Tần Vũ từ đáy lòng đối với Khương Lan thực sự cảm kích, chỉ là vẫn chưa có cơ hội báo đáp, may mà hôm nay cơ hội tới được. Tần Vũ quả thực cũng có thực lực. Tân vũ trụ không gian lực của hắn trực tiếp bao trùm cả thần giới, kể cả Thiên Tôn Sơn. Tự nhiên nhất cử nhất động của chúng thần vương, ngay cả một câu nói hay một ánh mắt, Tần Vũ đều biết được rõ ràng.
Bên ngoài Phù điêu thông đạo, bát đại thánh hoàng, hơn hai mươi vị thần vương cùng với thực lực cường đại thần vương như Tu La thần vương, Huyết Hải nữ vương, đều tụ tập ở chỗ này, mà một đám thần vương chung quanh còn bố trí một trứ cấm chế. Đáng tiếc, cấm chế kia dễ dàng bị tân vũ trụ không gian lực của Tần Vũ xuyên qua.
- Không nghĩ tới Tu La thần vương ngươi lại đứng ở ngoài cửa Phù điêu thông đạo này. - Tây cực thánh hoàng Thân Đồ Diêm cười lạnh nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Tưởng một lần, Tu La thần vương ngươi chính đại quang minh thề đối với thiên tôn linh bảo một chút dã tâm cũng không có, bây giờ xem ra, hừ hừ! - Mộc Khâm cũng cười lạnh nói.
Mộc Khâm và Thân Đồ Diêm đối với Tu La thần vương đếu oán hận phi thường bởi vì Đông Bắc Lâm Hải thành chỉ có hai đại thần vương, một là Mộc Khâm, một là Mộc Xiển.
Trong lần Thương Thiên Ấn xuất thế, Tu La thần vương kia đã giết chết tám vị thần vương, trong đó bốn vị là người nhà của bát đại thần tộc, lần lượt là Thân Đồ Ngũ, Thuật Xiển, Đoan Mộc Lưu, Thang Liễu bốn người. Hôm nay Đông Bắc Lâm Hải thành chỉ còn lại một vị thánh hoàng, Tây cực Hỏa Diệm sơn cũng chỉ còn lại có hai vị. Mộc Khâm và Thân Đồ Diêm tự nhiên phải hận Tu La thần vương.
- Ha ha, ta chưa có nói không hề tranh đoạt Hậu Thổ Ấn và Vạn Dân Ấn, chỉ là nói không bước vào Thiên Tôn sơn mà thôi.
Tu La thần vương La Phàm từ đáy lòng rõ ràng. Hai người này không có việc gì nên gây sự.
- Được rồi. Chư vị im lặng một chút. - Chu Hoắc lạnh lùng nói.
Nhất thời không khí đột nhiên trầm xuống. Không ít thần vương đều nhìn về phía Chu Hoắc, giờ phút này Chu Hoắc đứng bên cạnh Khương Phạm sắc mặt tương đối tái nhợt. Vừa rồi trong lúc ngắn ngủi giao thủ tranh đoạt đã có không ít cao thủ bị thương, Khương Phạm cùng với một số thần vương, đều là do Khương Lan đả thương. Mà Đoan Mộc Vân, Hoàng Phủ Ngự, Phổ Thai Hồng còn lại là bị Tử Vong thần vương Tả Thu Lâm đả thương.
Tam đại thánh hoàng, chỉ là bị trúng một chiêu, nhưng linh hồn bọn họ đều bị xâm hại, nếu đơn thuần hưu dưỡng, không có mất ngàn năm thì đừng mơ tưởng phục hồi như cũ, mà hiện tại đây là thời khắc mấu chốt. Bọn họ cũng chỉ có phục dụng linh đan trân quý để chữa trị linh hồn.
- Sự việc Hậu Thổ Ấn lúc trước, ta muốn hỏi Tu La thần vương, Khương Lan kia sao có thể đào thoát khỏi ngươi? - Chu Hoắc nhìn về phía Tu La thần vương.
- Hỏi đi. - Tu La thần vương cười nói.
Chu Hoắc nghi hoặc hỏi:
- Tu La thần vương, ngươi ở ngoài Phù điêu thông đạo, dựa vào thực lực của ngươi tin rằng bắt Khương Lan không phải việc khó, nhưng Khương Lan hắn vì sao lại đào thoát được? Ngươi có thể giải đáp nghi vấn của chúng ta không?
- Tần Vũ! - Tu La thần vương lạnh nhạt nói một tiếng,
- Trong thời khắc mấu chốt, Tần Vũ ra tay cản trở ta, cứu đi bọn người Khương Lan.
Chu Hoắc nghe được tên Tần Vũ, trong mắt tiết xuất một đạo lãnh quang. Ngay cả Chu Nhiên ở phía sau cũng không khỏi nắm chặt tay, ánh mắt phát ra sát khí không thôi. Lôi Phạt thành và Tần Vũ, cừu oán quá lớn. Lúc trước khi Thiên Tôn sơn phủ xuống, Tần Vũ giết chết Chu Vô Luyến, Chu Thông khiến cho thực lực Lôi Phạt thành giảm đi, thanh thế cũng giảm đi, ngay cả địa vị cũng xuống không ít.
- Giết cha ta và nhị bá…
Chu Nhiên trong lòng lại xuất ra vô tận sát ý. nhưng tưởng tượng đến thực lực của Tần Vũ, Chu Nhiên trong lòng liền có cảm giác vô lực. Chênh lệch giữa hắn và Tần Vũ thật sự quá lớn, đừng nói là hắn, kể cả thánh hoàng cũng không phải đối thủ của Tần Vũ, hắn làm sao báo thù đây?
- Muốn báo thù. ngoại trừ chờ mong ông nội tự mình ra tay, cũng chỉ có nhờ chúng thần vương này thôi.
Ánh mắt Chu Nhiên ẩn ẩn quét chung quanh chúng thần vương rồi nhìn bát đại thánh hoàng, Tu La thần vương toàn bộ đều ở đây, một khi những người này liên thủ, muốn giết Tần Vũ tịnh không phải việc khó. Chu Hoắc và Chu Nhiên nhìn nhau, hai người thông qua thần thức trao đổi một chút.
- Mọi người nên biết Khương Lan, Dịch Phong cùng với nữ tử thần bí kia, đều là có quan hệ với Tần Vũ, mặc dù chúng ta bây giờ không biết Khương Lan ở nơi nào. Nhưng đến Mê Vụ thành của Tần Vũ, tuyệt đối là biện pháp trực tiếp nhất, cũng là tốt nhất. - Chu Hoắc lãng thanh nói.
Chung quanh bọn thánh hoàng, thần vương đều trầm tư, không khỏi gật gật đầu. Vô luận Khương Lan ở nơi nào, bọn họ muốn đối phó Khương Lan thì phải chuẩn bị đối phó với Tần Vũ. Hơn nữa hôm nay Khương Lan ở nơi nào bọn họ không thể xác định, chỉ có Mê Vụ thành của Tần Vũ, ngoại trừ nơi này ra, bọn họ cũng không có biện pháp nào khác tốt hơn.
- Tần Vũ thực lực cường đại phi thường, mọi người nếu cứ phân tán, có lẽ sẽ bị Tần Vũ tiêu diệt! - Song Vực đảo Tầm Ngôn thần vương lạnh nhạt nói.
- Mọi người thực lực có mạnh có nhược, cho nên cũng dễ an bài, có điều phải chuẩn bị nhanh không thì muộn mất. Hơn nữa trải qua trận chiến vừa rồi, không ít thần vương cùng với thánh hoàng đều bị thương. Nếu cùng Tần Vũ giao thủ thì phải là ở trạng thái tốt nhất. Những ai không có linh đan chữa trị linh hồn, thì mượn các thần vương.
Song Vực đảo Tầm Ngôn thần vương nói xong, cũng có không ít người hưởng ứng. Cho dù là bọn người Khương Phạm cũng gật đầu đồng ý. Một đám thần vương nếu không đoàn kết, đối mặt Khương Lan còn có thể chiến đấu được, một khi gặp được thực lực mạnh như Tần Vũ, phỏng chừng đúng là bị Tần Vũ xem cả đám giống như những hạt đậu, đem toàn bộ ăn hết.
Chu Hoắc từ phía sau Chu Nhiên tiến lên một bước, nói:
- Hôm nay chúng ta có bát đại thánh hoàng, hai mươi lăm vị thần vương, cùng với Tu La thần vương. Về thực lực, Tu La thần vương cũng đủ đối phó Tần Vũ, bát đại thánh hoàng liên thủ lại càng thêm lợi hại. Hai mươi lăm vị thần vương còn lại hoàn toàn có thể bố trí thành hai đại trận. Một nhóm mười sáu người bố trí thành Tứ Tượng Huyễn Ngự Trận , một nhóm là chín người bố trí mà thành địa…
- Nực cười. - Huyết Yêu nữ vương của Huyết Yêu sơn cười. - Tạo thành đại trận ư? Ta lo lắng bát đại thần tộc các ngươi nói không chừng, không cẩn thận lại bị hại ngược lại.
- Ta cũng không đồng ý. - Huyết Hải nữ vương lạnh lùng nói, - Tranh đoạt Hậu Thổ Ấn phải xem thực lực của mọi người.
Trong trung tâm Tử Huyền phủ, Tần Vũ nhắm mắt lại, thông qua tân vũ trụ không gian lực, cẩn thận nghe ngóng chúng thần vương biện luận, cuối cùng Chu Nhiên, Chu Hoắc, Khương Phạm bọn người xuống nước, nhất trí đạt thành hiệp nghị.
- Đến phiên ta xuất hiện rồi.
Đôi mắt Tần Vũ đột nhiên mở ra, sau đó đứng lên, bên cạnh Khương Lập và Bạch Linh đang vừa nói vừa cười.
- Vũ ca. - Khương Lập nghi hoặc nhìn về phía Tần Vũ.
- Lập Nhi, ta ra ngoài đây, các ngươi cứ ở đây.
Tần Vũ nhắc nhở một tiếng. rồi sau đó trực tiếp thuấn di ra khỏi Tử Huyền Phủ.
Bên ngoài Mê Vụ thành, vân vụ dày đặc, vô tận vân vụ ở xunh quanh Tần Vũ tụ tập thành một đóa phù vân, rồi sau đó hắn ngồi lên trên, trong người lấy ra một bàn trà, trên bàn trà có một hồ tửu, tư thế giống như một người nhàn nhã rong chơi, tự châm tự ẩm một mình.
Một lát sau.
"Hô!". Một tiếng thét tràn đầy năng lượng từ xa vọng đến. Vô tận vân vụ xung quanh Tần Vũ lập tức tiêu tán, trong phạm vi ngàn dặm nhất thời trở nên trong xanh, chỉ là năng lượng mênh mông kia ngay cả đến tóc của Tần Vũ cũng không làm rối loạn được chút nào.
Hơn ba mươi thân ảnh xuất hiện trước mặt Tần Vũ, bát đại thánh hoàng, Tu La thần vương, Huyết Hải nữ vương, một nhóm thần vương, tất cả đều kinh ngạc nhìn Tần Vũ. Giờ phút này đối mặt với nhiều thần vương như vậy mà Tần Vũ vẫn thản nhiên ngồi đây uống rượu.
Tần Vũ ngẩng đầu, nhìn thoáng qua chúng thần vương.
- Bây giờ mới đến à?
Tần Vũ lúc này mới đứng lên.
- Hồ tửu này, ta uống xong rồi, hơn nữa trước đó, ta ở trong phủ đệ còn ngủ một giấc nữa. Nói thật nha, tốc độ các ngươi thật sự chậm quá.
Tần Vũ đạm cười, ánh mắt chút không ngần ngại quét một lượt hơn ba mươi vị thần vương phía trước.
- Tu La thần vương, Huyết Hải nữ vương.
Ánh mắt Tần Vũ lúc nhìn hai người này thoáng có chút đình trệ, trong đống thần vương này, cũng chỉ có này hai người này là làm cho Tần Vũ thoáng có chút kiêng kị. Đương nhiên, bát đại thánh hoàng liên thủ cũng là rất kinh khủng.
- Tần Vũ, mau bảo Khương Lan giao ra Hậu Thổ Ấn đi, ngươi không tham gia Thiên Tôn sơn lại can thiệp vào sự tình bên trong, chẳng lẽ muốn chết hả? - Chu Hoắc lạnh lùng nói. Chu Hoắc đối với Tần Vũ phẫn hận vô cùng, nhưng giờ phút này hắn cũng không sợ hãi Tần Vũ.
- Bảo Lan thúc giao ra Hậu Thổ Ấn… thật sự là buồn cười! Ta muốn hỏi các ngươi, lần xuất thế trước, Thương Thiên Ấn là do Tu La thần vương tìm được, vì sao các ngươi không bảo Tu La thần vương giao ra Thương Thiên Ấn đi? Chẳng lẽ các ngươi thấy Lan thúc ta rất dễ bị khi dễ, hay nhận thấy Tần Vũ ta cũng dễ dàng bị khi dễ?
Tần Vũ trong mắt hàn quang chợt lóe lên, hồ tửu trong tay nhất thời bị niết thành bột phấn. Tu La thần vương cười cười nói:
- Tần Vũ. ta tìm được Thương Thiên Ấn rồi sau đó cũng thề, không hề bước vào Thiên Tôn sơn một bước. Lúc này mới…
- Lan thúc cũng có thể thề, không bước vào Thiên Tôn sơn một bước.
Tần Vũ lập tức cắt lời Tu La thần vương, lập tức ánh mắt quét về phía bát đại thánh hoàng,
- Nếu Lan thúc thề. Các ngươi có nguyện ý buông tha người không?
Bát đại thánh hoàng không khỏi khó xử.
- Tần Vũ. - Chu Nhiên bên cạnh Chu Hoắc chỉ vào Tần Vũ quát. - Hôm nay bát đại thánh hoàng, Tu La thần vương, còn có rất nhiều thần vương khác đến đây để tìm ngươi nói chuyện, nhưng ngươi một chút thành ý đều không có, ngược lại cứ quỷ biện. Hừ, hôm nay rất nhiều vị thần vương tại đây đều muốn tìm được Hậu Thổ Ấn. Ngươi mau bảo Khương Lan giao ra, nếu như giao ra thì còn có thể nói chuyện, nếu như bằng không….
Lời này Chu Nhiên vừa nói ra, tám vị thánh hoàng đều tự giác bắt đầu tụ lại, tựa hồ chuẩn bị liên thủ. Ngay cả Tu La thần vương, Huyết Hải nữ vương cũng giương mắt nhìn Tần Vũ.
- Nếu như bằng không? Ngươi nói "nếu như bằng không" à?
Tần Vũ nhìn Chu Nhiên.
- Ngươi uy hiếp ta hả?
Lúc trước Tần Vũ vận dụng tân vũ trụ không gian lực quan sát chúng thần vương thảo luận lúc đó, Chu Nhiên này chỉ khuyên bảo liên hợp chúng thần vương, hiển nhiên Chu Nhiên đối với Tần Vũ chỉ có đại hận. Chu nhiên trong mắt lộ vẻ tức giận, sát ý từ đáy lòng phát ra:
- Uy hiếp ngươi thì sao…
- Không Gian Đông Kết!
Trong phạm vi không gian ngàn dặm lập tức đình chỉ ba động.
"Hưu!". Cơ hồ ngay lúc Tần Vũ thi triển không gian đống kết, liền trực tiếp thuấn di tới bên cạnh Chu Nhiên, Tàn Tuyết thần thương trong tay nhanh như chớp trực tiếp xuất ra, tốc độ nhanh đến mức tận cùng.
- Cẩn thận.
Chu Hoắc bên cạnh và chúng thánh hoàng đều động nộ. Chu Nhiên hẳn muốn thuấn di chạy trốn, nhưng không thể thuấn di được, sao tránh khỏi một thương này của Tần Vũ? Trong tay Chu Hoắc xuất hiện một đạo trường tiên màu đen hướng tới trường thương trong tay Tần Vũ. Chạm vào huyền hoàng chi khí bên ngoài Tàn Tuyết thần thương một tiếng, trường tiên màu đen liền bị đánh tan, Tàn Tuyết thần thương trực tiếp xuyên vào ngực Chu Nhiên. Kình khí trực tiếp xuyên vào tận óc Chu Nhiên.
"Bồng!". Đầu Chu Nhiên bạo liệt, bỏ mạng tại chỗ.
- Ta không thích người khác uy hiếp ta.
Tần Vũ cầm trong tay Tàn Tuyết thần thương, ánh mắt nhìn qua các thần vương chung quanh, các thần vương này phát hiện chính mình không thể thuấn di nhưng Tần Vũ lại có thể thuấn di, đáy lòng bọn họ đều không khỏi có chút kinh hãi.

Tinh Thần Biến - Chương #648


Báo Lỗi Truyện
Chương 648/671