Chương 48: Đệ Nhất Khối Thông Thiên Đồ (2)



Dịch thuật: umbla2000
Hiệu đính: nhiephon
Trong tiểu viện ở một hương trấn thuộc Đông vực tam quận, đây là một trong những tòa tiểu viện Tần Vũ đã mua, lúc trước sau khi trở thành Ngân bài sát thủ, kiếm được không ít tiền, nhân tiện mua luôn mười mấy nơi cư trú trong phạm vi tam quận để Tần Vũ bình thường có chỗ lui tới nghỉ chân.
"Trương đại nương không cần mang đến đại sảnh, bày thức ăn trên chiếc bàn đá này luôn đi, hôm nay con thưởng thức bữa tối ở ngoài sân." Tần Vũ mỉm cười nói, lúc này hắn đã trở lại dáng vẻ thật của mình, hắc ưng không biết bay đi nơi nào kiếm thức ăn.
Một đại nương mặc áo bông vải trắng muốt mang thức ăn đến bàn đá gần chỗ Tần Vũ, cười cười nói: "Tiểu Vũ à, con ăn cơm nhé, ta quay về trước đây."
Trương đại nương này vốn là người ở tửu điếm lân cận, Tần Vũ nghỉ ngơi hồi phục thân thể ở đây bình thường vẫn gọi người của tửu điếm mang thức ăn đến. Tần Vũ rất tự do, dù sao phụ vương Tần Đức cùng đại ca, nhị ca đang thảo luận chuẩn bị khởi binh, Tần Vũ căn bản không thể nhúng tay vào.
"May nhờ có thanh lưu thần bí của lưu tinh lệ, bằng không tay trái ta biết đến khi nào mới hồi phục lại được." Tần Vũ nhìn lướt qua tả thủ, trong lòng bất đồ cảm thán.
Tay trái của Tần Vũ bị chỉ mang trước lúc lâm tử của Chân Từ xuyên qua thành hai lỗ, thương thế rất nghiêm trọng. Nhưng nhờ đạo đạo thanh lưu từ lưu tinh lệ thẩm thấu, thương thế lại khôi phục với tốc độ kinh nhân, trong vòng ba ngày trên tay trái Tần Vũ chỉ còn vết sẹo mờ, không phải là hai lỗ hãi hùng như trước.
Ăn xong bữa tối không lâu, hắc ưng cũng quay trở về.
"Tiểu Hắc, tên tiểu tử ngươi còn biết quay về à, đi từ hôm qua đến giờ mới về. Thật là, tìm được cô em ưng cái xinh đẹp nào rồi chứ gì, gặp bạn liền quên luôn ta, đúng là đồ sắc ưng." Tần Vũ cầm đũa gõ gõ vào đầu hắc ưng vừa cười vừa nói. Hắc ưng nghe thấy bất giác ngẩng cao đầu, bộ dạng rất coi thường.
Hiển nhiên hắc ưng căn bản coi rẻ chim ưng cái thông thường.
"Hắc, kiêu ngạo gớm nhỉ, à, ba ngày này luôn dưỡng thương vẫn chưa xem xét kỹ Thông Thiên Đồ." Mắt Tần Vũ chợt sáng lên liền đi vào trong nhà, hắc ưng hiếu kỳ nhấp nháy mắt hai ba cái rồi chạy theo vào.
"Hây!"
Tần Vũ co tay thành trảo bấu vào khối cự thạch lát trên nền nhà, nhẹ nhàng rung tay hất sang một bên. Dưới khối đá là hai hộp sắt, Tần Vũ cầm lấy một cái trong đó.
"Thông Thiên Đồ, đã nghe nhiều nhưng trước giờ chưa từng thấy qua."
Tần Vũ cười "hắc hắc", tay liên tục điểm xuống hộp sắt mấy lần, một tiếng cách vang lên, hộp sắt liền xuất hiện lỗ khóa.
Tần Vũ nhướng mày, mỉm cười nhìn chiếc chìa khóa xuất hiện trong lòng bàn tay, chiếc chìa khóa này lấy trên người Nạp Lan Phong. Trước đây khi Nạp Lan Phong dùng chìa khóa hắn nhìn thấy rõ ràng, đưa chìa khóa vào trong rồi nhẹ nhàng vặn một cái.
"Cách."
Nghe thấy thanh âm mong đợi, Tần Vũ mỉm cười mở nắp hộp, nhìn qua thấy trong hộp sắt có hai vật, một cái là bức mật hàm, cái còn lại là khối ngọc hình vuông tỏa quang hoa nhu hòa không giống ngọc thường, vô cùng kỳ dị.
"Mật hàm, gửi cho Hạng Quảng sao?" Tần Vũ xé bì thư tiện tay rút thư mật ra.
Vừa xem qua, Tần Vũ hơi tái mặt, bức thư chủ yếu có hai việc, thứ nhất là việc Thông Thiên Đồ. Còn thứ hai nói về việc tạo phản của Tần Đức trong đó kể hết sức chi tiết, thậm chí có cả tin tức về một số đội quân đặc biệt của Đông vực tam quận.
Tần Vũ thở hắt ra thầm kêu lên: "Hầy, nguy hiểm quá, gã Chân Từ điều tra thật rõ ràng, nhiều việc cả ta còn không biết. Nếu như để Hạng Quảng biết được, thật sự bất diệu, may mà ta đã ngăn lại được."
Tần Vũ thực ra không hề biết, Chân Từ thông thường cứ sau một thời gian tra xét mới tổng kết, viết một phong mật thư khai báo thành quả điều tra gần nhất. Mật thư Tần Vũ chặn được nói về một số đội quân đặc biệt có quan hệ với Đông vực tam quận, là thành quả lớn nhất từ khi Chân Từ đến Đông vực tam quận.
Các đội quân đặc biệt trong chiến tranh cũng có tác dụng đặc biệt. Kỳ binh phải xuất kỳ bất ý, một khi bị địch nhân biết được sự tồn tại của các đội quân này, trước tiên có chuẩn bị và tác dụng xuất kì bất ý cũng không còn. Đáng tiếc, Hạng Quảng đã không thể biết được những tin tức này.
Dẫu sao Chân Từ đã chết, mật thư cũng bị ngăn chận. Cho dù hắn phái người khác đến đảm nhiệm thủ lĩnh mật thám Đông vực tam quận, muốn tra xét ra được cũng khó. Tên tiền nhiệm của Chân Từ điều tra hơn mười năm cũng không có được một tin tức trọng yếu, Chân Từ thuộc dạng thiên tài mật thám, rất khó gặp.
"Phừng…"
Hữu thủ nắm lại, kình khí cường liệt bao quanh lòng bàn tay, mật hàm hóa thành tro bụi.
"Thư đã bị hủy, Hạng Quảng lão tặc đừng hòng biết được." Tần Vũ thầm nói, trong mắt bất giác phát hàn quang, hắn biết mẫu thân bị chính Hạng Quảng lão tặc hại chết, mối thù giết mẹ, biểu sao Tần Vũ không ghi hận với Hạng Quảng.
"Keng!" "keng!"
Hai tiếng động giòn giã vang lên làm Tần Vũ bừng tỉnh, hắn vừa nhìn vội nói: "Tiểu Hắc, đừng làm càn, mỏ ngươi rất sắc bén muốn phá nát Thông Thiên Đồ sao." Tần Vũ vừa nói vừa đẩy Tiểu Hắc ra.
"Còn may, chưa hư." Tần Vũ nhìn Thông Thiên Đồ, khối ngọc hình vuông so với hình dạng ban nãy vẫn chưa bị sứt mẻ mới ngầm thở phào nhẹ nhỏm, Tần Vũ cáu kỉnh quay lại nhìn Tiểu Hắc, nhưng Tiểu Hắc lại đập đập hai cánh, lúc lắc cái đầu, ra vẻ rất đắc ý.
Khối ngọc hình vuông Thông Thiên Đồ truyền lại không biết đã bao nhiêu năm, bảo vật này không giống ngọc thông thường, không dễ dàng phá hỏng.
"Không lãng phí thời gian với ngươi nữa, ta phải đi nghiên cứu Thông Thiên Đồ một lúc đã".
Tần Vũ tay cầm Thông Thiên Đồ bước ra khỏi phòng, đi đến trong sân. Vào ban đêm, Tần Vũ rất thích đắm mình trong ánh sao, đêm khuya dưới bầu trời đầy sao có ý vị rất riêng. Lúc này trời vừa mới sụp tối, bất quá đối với việc Tần Vũ xem Thông Thiên Đồ không chút ảnh hưởng.
"Đây là đệ nhất khối Thông Thiên Đồ, sao nhỉ? Không có cái gì khác ngoài một vài đồ hình."
Tần Vũ cẩn thận quan sát một lúc lâu, thậm chí sử dụng "linh thức" tra xét tỉ mỉ. Tuy vậy, cả khối ngọc vuông trừ những đồ hình trên bề mặt ra không có bất kỳ một biểu hiện khác. Mặt ngoài phía trên khối ngọc có dòng chữ — "Thông Thiên Đồ Nhất" — là loại chữ viết thông dụng ở Tiềm Long Đại Lục.
Ở các mặt dưới dòng chữ là những tấm tiểu đồ, đồ hình vô cùng nhỏ, tổng cộng có ba mươi sáu tấm, mỗi tấm là một động tác của con người, các động tác hình như rất quái dị, ít nhất Tần Vũ nghĩ như vậy. Ngoài ba mươi sáu đồ hình chẳng còn gì khác nữa.
"Thông Thiên Đồ rốt cuộc là sao, đệ nhất khối Thông Thiên Đồ chỉ là ba mươi sáu đồ hình mà thôi, ba mươi sáu hình người này cũng không chuyển động theo đường lối nội công, chỉ là ba mươi sáu động tác quái dị, lẽ nào học những động tác này là xong sao?" Tần Vũ nghi hoặc nói.
Tần Vũ cũng biết rằng ba khối Thông Thiên Đồ vốn có từ rất lâu, qua tay vô số người nhưng chưa ai khám phá ra bí mật của nó, nếu như đơn giản chỉ học các động tác như thế, khẳng định một năm không biết bao nhiêu người học được. Tần Vũ vắt óc nghiên cứu nghĩ cách, phí cả nửa đêm đến khi trăng lên đỉnh đầu, Tần Vũ vẫn chưa nghĩ ra bất kì biện pháp nào.
"Mặc kệ, trước hết thử học những động tác này xem có tiến triển gì không." Tần Vũ đứng bật dậy.
Linh thức Tần Vũ rất lợi hại, các động tác miêu tả trên đồ hình hắn nhớ hoàn toàn rõ ràng, lập tức Tần Vũ chiếu theo các động tác tuần tự diễn lại, thân thể Tần Vũ tuyệt đối mềm dẻo, linh động không thể chê vào đâu. Dù vậy, khi Tần Vũ mô phỏng các động tác này vẫn giữ nguyên cảm giác rất quái dị.
Nhưng Tần Vũ vẫn nhẫn nại lập lại từng động tác một, độ mềm dẻo của thân thể Tần Vũ rất tốt, những động tác này tuy kỳ lạ nhưng học rất nhanh. Các động tác cứ thế tuần tự triển khai…
"Sao thế này, việc gì đang xảy ra với thiên địa linh khí?" Tần Vũ kinh ngạc phát hiện thuận theo sự biến hóa thân hình hắn, đạo đạo thiên địa linh khí từ tứ chi toàn thân tiến nhập thể nội sau đó thẩm thấu trực tiếp vào cơ nhục gân cốt. Tốc độ hấp thụ cực nhanh, vượt xa mức hấp thụ nội lực trước đây.
Nội lực từ đan điền phân tán, cơ bắp hấp thụ được bao nhiêu thì hấp thụ, còn lúc này thiên địa linh khí lại trực tiếp thẩm thấu vào trong thân thể, căn bản không phân tán. Hoàn toàn hấp thụ vào cơ nhục gân cốt, khiến cơ nhục gân cốt không ngừng hấp thu biến đổi.
Việc này rốt cuộc là sao, Thông Thiên Đồ chỉ đơn giản thế thôi sao?
Tần Vũ không rõ, nhưng hắn biết một điều, ít nhất hắn rất thích những động tác này.

Tinh Thần Biến - Chương #48


Báo Lỗi Truyện
Chương 48/671