Chương 455: Lưu Tuyền tinh hệ



Hồng Hoang chưởng khống giả Hưu Khố、Bằng Ma đảo đảo chủ Lam Thiết, cả hai trong lòng tràn đầy đau khổ.
- Trở thành linh thú sao?
Hai đại thủ lĩnh của Hồng Hoang cùng Bằng Ma đảo, hiện tại lại bị bức bách trở thành linh thú chịu khống chế của kẻ khác, là sinh mạng quan trọng, hay tự do quan trọng? Đương nhiên, thành linh thủ cũng không phải là không có chút tự do. Nhưng sẽ chẳng còn chút tự tôn!
- Nghĩ xong chưa? Các ngươi có thể chọn cái chết.
Tần Vũ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ.
Đối với địch nhân, Tần Vũ từ trước tới giờ đều không mềm lòng nương tay, bởi vì Tần Vũ biết, một khi mềm lòng nương tay . những kẻ này tịnh không biết ơn, ngược lại còn đem oán cừu dấu sâu trong đáy lòng, trải qua bao nhiêu năm tranh đấu, Tần Vũ sớm đã biết khi nào cần phải nhẫn tâm!
- Ta, đồng ý!
Lam Thiết nghiến răng nói , chỉ là cơ mặt của Lam Thiết đều run lên, có thể tưởng tượng được sự phẫn nộ trong lòng.
Hưu Khố đưa mắt nhìn sang Lam Thiết bên cạnh, rồi quay sang phía Tần Vũ:
- Nếu như phải trở thành linh thú, ta chỉ tình nguyện làm linh thú của ngài. Nguồn: http://truyenyy.com
- Ta không cần.
Tần Vũ đứng dậy,
- Số lượng linh thú ta có vượt qua cả tưởng tượng của các ngươi, đừng nói là ngươi, cho dù là yêu đế muốn làm linh thú của ta, ta cũng không để mắt.
Nét mặt Tần Vũ lộ một tia hờ hững.
Hưu Khố, Lam Thiết cả hai đều khiếp sợ.
Yêu đế cũng không để mắt? Người trước mắt thực lực ra sao? Phàm nhân giới sao có thể có cao thủ như vậy!
- Hưu Khố, ta không có thời gian để lãng phí.
Tần Vũ khẽ cau mày.
Tần Chính liếc qua tam đệ của mình, trong lòng âm thầm tán đồng, ở trên thế giới này, đối với một số người nên nhân từ, nhưng đối với một vài kẻ khác, lại không cần làm vậy. Hiểu được điều này, mới có thể sống tốt được.
- Ta đáp ứng!
Từng chữ rít lên qua hàm răng của Hưu Khố.
Tần Vũ cùng Tần Chính đưa mắt nhìn nhau, trên mặt đều có nét vui vẻ.
Tần Vũ tìm hiểu một hồi, biết được trong vạn thú phổ có một bát cấp yêu vương tên là Tuấn Tiêu am hiểu luyện khí, đối với linh thú quyển cũng cực kì am hiểu, Tần Vũ liền lệnh cho bát cấp yêu vương này luyện chế linh thú quyển.
- Nhị ca, người hạ lệnh cho hai kẻ đứng bên cạnh đỡ hai tên này đứng dậy đi.
Tần Vũ nói với Tần Chính.
Tần Chính nhìn Tần Vũ:
- Tiểu Vũ, nếu như bọn chúng muốn chạy trốn, vậy.
- Yên tâm, công lực của bọn chúng đã bị đệ phong ấn hoàn toàn. Cho dù là ở tiên ma yêu giới, có thể phá hủy phong ấn này cũng không có mấy người.
Tần Vũ cười nói, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy tự tin.
Tần Chính gật đầu đồng ý, lập tức ra lệnh cho hai kim y sứ giả.
- Vâng thượng nhị trưởng lão.
Hai kim y sứ giả cung kính nói.
Tần Chính gật đầu, rồi nhìn về phía Tần Vũ.
- Người này là tam đệ của ta, cũng là thái thượng tam trưởng lão.
Hai kim y sứ giả sớm đã biết được tin tức thái thượng tam trưởng lão xuất hiện từ mấy vị bằng hữu. Lúc này nghe được từ chính miệng Tần Chính nói ra, hai người vui sướng kinh ngạc muốn phát điên lên không khỏi nhìn về phía Tần Vũ, dẫu sao bọn họ cũng đã được kể về chuyện của Tần Vũ, nhìn thấy thần tượng trong lòng, hai người cũng cảm thấy kích động.
- Nhị ca, hai người này đều là Tần gia đệ tử?
Tần Vũ hỏi.
Tần Chính mỉm cười gật đầu:
- Đây đều là những đệ tử tinh anh có công lực không tồi của Tần gia ta, chỉ là tu chân quả thật khó khăn. Tần thị nhất tộc ta có hơn tám vạn đệ tử đệ tử tu luyện thành công rất ít, mỗi nhánh của tộc ta, một đời mới có một đệ tử có thể tu luyện mà thôi.
Lúc này hai kim y sứ giả đang dùng linh thức truyền âm nói chuyện.
- Lão tứ, đây chính là thái thượng tam trưởng lão?
- Đúng, lời này do chính miệng thái thượng nhị trưởng lão vừa nãy nói ra. Không ngờ thái thượng tam trưởng lão lại trông trẻ như vậy. Dáng vẻ cũng rất giống với nhị trưởng lão. Không lạ gì lại là huynh đệ ruột thịt.
- Trở về nói với bọn lão đại, chúng ta từng tận mắt nhìn thấy thái thượng tam trưởng lão, bọn họ khẳng định sẽ ghen tỵ muốn chết.
Bỗng nhiên tiếng của Tần Chính vang lên:
- Hai người các ngươi nhìn thấy thái thượng tam trưởng lão. Sao lại không hành lễ?
Hai kim y sứ giả nhìn thấy được thần tượng trong lòng đang kinh ngạc giờ mới tỉnh ra. Hai người vội vàng nói:
- Bái kiến thái thượng tam trường lão。
Tần Vũ mỉm cười gật gật đầu:
- Ừm, nỗ lực cho tốt.
Cả hai kim y sứ giả nhất thời trong lòng kích động, thái thượng tam trưởng lão trong truyền thiết không ngờ lại nói chuyện với bọn họ.
Tần Vũ đồng thời quay sang phía hai người Lam Thiết, Hưu Khố.
- Hai người các ngươi cứ nghỉ ngơi vài ngày đi, đừng hy vọng tới việc chạy trốn … ta đã phong ấn thể nội của các ngươi, cho dù các ngươi chạy đi đâu. Ta đều biết cả…hơn nữa muốn giết các ngươi, cũng là một việc rất đơn giản.
Tần Vũ lạnh nhạt nói.
Hưu Khố, Lam Thiết trong lòng cười khổ.
Đã từng thử qua thực lực của Tần Vũ. Bọn họ còn dám chạy trốn!
Tần Chính lúc này nhắc nhở hai kim y sứ giả:
- Hai người các ngươi cẩn thận trông coi, không được để xảy ra sai sót.
- Vâng, thái thượng nhị trưởng lão.
Hai kim y sứ giả lĩnh nhệnh, trước mắt Tần Vũ, âm thanh của bọn họ đều có chút cao hơn.
Đợi đến khi hai kim y sứ giả áp giải Hưu Khố, Lam Thiết hai người đi khỏi.
- Nhị ca, nghe nói công pháp tinh thần biến của đệ đã có người tu luyện rồi? Tên là Tần Thạch Thiên?
Tần Vũ bỗng nhiên hỏi. Đối với Tần Thạch Thiên này, Tần Vũ cũng có thút trông đợi.
Dẫu sao y cũng là truyền nhân duy nhất của bộ công pháp "tinh thần biến" do Tần Vũ sáng tạo ra.
- Ha ha, tiểu Vũ, ngươi đã biết rồi, được, ta sẽ gọi hắn tới đây.
Tần Chính lập tức phát tán linh thức tiến hành linh thức truyền âm chỉ một lúc sau. Một nam tử có nước da ngăm đen đã đi tới.
Tần Vũ cẩn thận quan sát nam tử có tên Tần Thạch Thiên này.
Tần Thạch Thiên, nét mặt vô cùng kiên nghị, Tần Vũ có thể cảm nhận được, Tần Thạch Thiên thuộc vào loại nam tử hào sảng, hai mắt lấp lánh nhìn chằm chằm về phía Tần Vũ.
- Thái thượng tam trường lão?
Tần Thạch Thiên có phần không dám chắc.
Tần Chính ở bên cạnh nói.
- Cái gì mạ thái thượng tam trưởng lão. Phải gọi là sư tôn. Tiểu Vũ, ngươi nói xem?
- Sư tôn?
Tần Vũ khẽ sững sờ, trong đầu của Tần Vũ lại hiện ra một bóng người – Liễu Hàn Thư.
- Tiểu Vũ, đang nghĩ gì thế?
Tần Chính thấy thần thái của tiểu vũ, không khỏi lên tiếng.
- ồ, không, không có gì.
Tần Vũ nhìn về phía Tần Thạch Thiên, nhìn ánh mắt khát vọng của Tần Thạch Thiên, cười nhẹ nói:
- Được rồi, sau này ngươi xem như là đệ tử thứ hai của ta.
- Đệ tử thứ hai?
Tần Chính nghi hoặc nhìn Tần Vũ.
Còn Tần Thạch Thiên liền lập tức quỳ xuống, khấu đầu nói:
- Đồ nhi bái kiến sư tôn.
Đông Lam sơn、Vân Vụ sơn trang。
Bốn ngàn năm trôi qua, nhưng Vân Vụ sơn trang dưới sự chăm sóc của các đời tần gia, so với bốn ngàn năm trước dáng vẻ vẫn không hề thay đổi. Vân Vụ sơn trang bình thường cũng chỉ có Tần Chính tới đi dạo mà thôi, nhưng bây giờ… Tần Vũ đã về ở tại Vân Vụ sơn trang.
Đêm.
Trong Vân Vụ sơn trang đã treo đèn, Tần Vũ chỉ mặc một chiếc khố, để lộ phần ngực, cả người chìm trong ôn tuyền của Vân Vụ sơn trang, tựa như khi còn nhỏ vẫn ngâm mình ở đây vậy.
Trong ôn tuyền chỉ có một mình Tần Vũ.
- Cảm giác này thật là thoải mái.
Gương mặt Tần Vũ nở một nụ cười, tâm linh của Tần Vũ bình thường cứng rắn như sắt đá, lúc này cũng mềm ra.
Dưới ánh đèn lồng mờ ảo, Tần Vũ hưởng thụ sự tĩnh lặng của ban đêm, người nằm ngủa, ánh mắt nhìn về phía bầu trời đầy sao, nhớ trước kia khi còn bé, bản thân cũng thường ngắm bầu trời như thế này, cũng chỉ cô độc một mình.
Từng ở trong ôn tuyền này tu luyện thân pháp, ở trong ôn tuyền tu luyện ngoại công.
Tần Vũ nhắm mắt lại, tựa như vẫn còn nghe thấy những tiếng rào rào trong khi tu luyện năm xưa.
- Chỉ trong chớp mắt đã qua bốn ngàn năm. Thời gian trôi đi quả là nhanh. phụ vương、đại ca bọn họ cũng đã tới được tiên giới, ngày mai ta sẽ đi Đằng Long đại lục một chuyến. Tìm hiểu xem cao thủ phi thăng từ Tử Huyền tinh sẽ tới tinh cầu nào của tiên giới, đợi tới khi lo xong việc của phụ vương bọn họ, rồi mới chuyên tâm tu luyện.
Tần Vũ lại bắt đầu nghĩ tới Lập nhi.
Từng nụ cười của nàng.
Đặc biệt là khi ở trước mặt Chu Hiển, Lập nhi cùng y ly biệt là chuyện bất đắc dĩ, vĩnh viễn không muốn, chỉ là Chu Hiển đối với y quá lạnh lùng, khinh thường. Hơn nữa có những lời mà Tần Vũ mãi mãi không quên.
- Tiểu tử, ngươi là một người bình thường, Lập nhi không phải để cho ngươi gọi, tương tự, tên ta là Chu Hiển ngươi cũng không thể gọi.
- Từ hôm nay trở đi, không cho ngươi mở miệng nhắc tới Lập nhi, cũng không được phép gọi tên ta. Biết chưa?
Những lời khinh miệt khi xưa của Chu Hiển, Tần Vũ vẫn còn nhớ rõ.
- Chu Hiển, đám người đó khẳng định sẽ ngăn trở ta cùng Lập nhi ở bên nhau.
hai tay Tần Vũ nắm chặt lại, huyết mạch bỗng sôi sục, hai mắt phát ra quang mang.
"Phốc!""Phốc!""Phốc!"…�� �
Không gian xung quanh bắt đầu chấn động kịch liệt. Ôn tuyền nơi Tần Vũ nằm không ngừng sôi lên, bọt nước bắn ra tung tóe. Tần Vũ hít sâu một hơi, ngăn chặn sự tức giận trong lòng, mặt nước của ôn tuyền lại yên ắng trở lại.
"Thần giới!" ánh mắt Tần Vũ từ từ đóng băng lại, "ta trước tới giờ không thích giết người, nhưng nếu như đám người Chu Hiển nhất định muốn cản trở ta và lập nhi ở bên nhau, vậy không thể trách ta hóa thành tu la, đại khai sát giới."
Trong lòng Tần Vũ đã xuất hiện một tia sát niệm.
Cho dù thực lực hiện tại có yếu, Tần Vũ cũng không có chút sợ hãi. Dẫu sao giờ đây cự ly bản thân so với thiên thần cách biệt đã có thể thấy được.
"Đó là việc sau khi lên thần giới, hiện tại việc cần làm là, tận lực đề cao thực lực bản thân." Tần Vũ âm thầm gật đầu, "Hiện giờ, trước tiên cũng phải an bài xong cho phụ vương và đại ca cùng mọi người."
Dưới ánh đèn mông lung của hoa đăng chiếu xuống, hai mắt Tần Vũ lóe sáng lập lòe.
Đằng Long đại lục.
Đằng Long đại lục chủ yếu phân thành tu tiên giả một phương cùng tu ma giả một phương. Khi xưa đứng đầu các tông phái tu tiên giả là Thanh Hư quan bị Tần Vũ hỏa thiêu toàn bộ, thậm chí những cao thủ của Thanh Hư quan cũng bị giết.
Việc này khiến cho Thanh Hư quan lập tức rơi vào tình trạng tồi tệ nhất trong lịch sử.
Hiện tại hai tông phái mạnh nhất đứng đầu phe tu tiên là – Tử Dương môn cùng Lam Ương môn, khi Thanh Hư quan rơi vào khó khăn trở thành một tông phái nhị lưu, hai đại tông phái này đã không ngừng thu nạp đệ tử.
Ở sơn môn của Tử Dương môn. Sơn thủy hữu tình, cơ hồ ngày ngày đều có người muốn đến bái nhập làm Tử Dương môn đệ tử.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, có một đám thiếu niên vẻ mặt hưng phấn đang bước trên sơn đạo của Tử Dương môn. Đám thiếu niên này đều tới từ một thôn trang, lần này cùng nhau tới muốn bái nhập vào Tử Dương môn, chỉ là Tử Dương môn có thu nhận hay không còn khó nói.
Đám thiếu niên này đã tới bên ngoài sơn môn của Tử Dương môn.
- Đây là Tử Dương môn, người ngoài không được tiến vào.
Một thanh niên, chân đạp phi kiếm từ xa hét lên. Đám thiêu niên này vội vã khom người:
- Tiền bối, chúng tôi muốn tới bái nhập vào Tử Dương môn.
- Ồ, chờ một chút.
Thanh niên kia lạnh nhạt nói.
Trong khi đó, một nam tử áo trắng từ phía bên cạnh đám thiếu niên phiêu dật bước qua, thanh niên đạp phi kiếm kia liền quát lên.
- Ngươi, đứng lại.
Nam tử áo trắng căn bổn không để mắt tới thanh niên kia, ánh mắt đảo qua Tử Dương môn một lượt, cảm thán một tiếng:
- Tử Dương môn, so với Thanh Hư quan năm đó xem ra còn phồn hoa hơn a.
Nói rồi, nam tử áo trắng cước bộ máy động. Lập tực đã tới ngay bên ngoài đại điện của Tử Dương môn.
- Thuấn di?
thanh niên chân đạp phi kiếm không còn dám lớn tiếng nữa.
- Mới có bốn ngàn năm, hiện tại tán tiên cao thủ của Tử Dương môn so với khi xưa còn nhiều hơn.
Nam tử áo trắng đứng trước cửa đại điện. Ánh mắt hướng về một tòa cung điện ở bên trong Tử Dương môn. Sau đó thân hình tiêu thất không thấy đâu nữa.
Hai đệ tử bảo vệ ngoài cửa đại điện đưa mắt nhìn nhau, không khỏi kinh hãi, lập tức vội vàng bẩm báo lên những người đứng đầu Tử Dương môn.
Tử Dương môn không ít tán tiên còn ở lại trong Bạo Loạn Tinh hải. Ngụ tại Tử Dương môn chỉ có khoảng ba phần, bất quá hôm nay Tử Dương môn đệ nhất cao thủ -- thập nhị kiếp tán tiên Phần Dương chân nhân lại ngụ tại Tử Dương môn, bởi vì y sắp phi thăng.
Tòa cung điện thanh niên áo trắng nhìn qua vừa rồi, chính là cung điện mà Phần Dương chân nhân đang tĩnh tu ở đó.
Trong căn phòng dùng để tĩnh tu của cung điện, Phần Dương chân nhân đang ngồi xếp bằng trên mặt đất.
- Ta hỏi người một việc, ngươi chỉ cần trả lời là được.
Một âm thanh đột ngột vang lên trong căn phòng. Phần Dương chân nhân không khỏi chấn kinh mở to hai mắt, khó tin nhìn về nam tử trước mặt.
Căn phòng hoàn toàn bị phong bế, bên ngoài còn có cấm chế.
Phần Dương chân nhân căn bản không tưởng tượng được, có người có thể khiến y không hay biết trong tình huống này, tiến vào trong phòng.
- Cấm chế không bị phá hủy? Cửa cũng chưa mở?
Phần Dương chân nhân vừa tra xét trong lòng càng thêm khiếp sợ.
- Ta hỏi ngươi, Đại Thành kỳ cao thủ của Tử Huyền tinh ta, sau khi phi thăng sẽ tới tinh cầu nào?
Tần Vũ trực tiếp nói, hôm nay Tần Vũ một thân áo trắng, mái tóc dài bồng bềnh, không có một chút sát khí nào cả.
Phần Dương chân nhân lúc này căn bản không dám nghĩ nhiều. Vội vàng cung kính nói:
- Tiền bối, tu chân giả của Tử Huyền tinh ta. Một khi phi thăng, sẽ tới Ngư Dương tinh thuộc Lưu Tuyền tinh hệ của tiên giới.
Tần Vũ ngẩn người.
- Ngươi nói là Lưu Tuyền tinh hệ?
Tần Vũ cao giọng hỏi.
Phần Dương chân nhân vội nói:
- Đúng, vãn bối dám khẳng định. Hơn nữa Tử Dương môn bọn vãn bối còn có phương pháp cùng tiên giới đưa tin. Tiền bối các đời của tông phái đều là ở tại Ngư Dương tinh của Lưu Tuyền tinh hệ.
- Lưu Tuyền tinh hệ, trước đây là địa bàn của Vũ Hoàng, hiện tại thuộc về Huyền Đế, hi vọng không xuất hiện việc gì ngoài ý muốn.
Tần Vũ cau mày.
Vốn còn có ý nghĩ ở lại Tử Huyền tinh nhàn nhã vui chơi hưởng thụ cuộc sống thêm vài ngày nữa. Nhưng biết được tinh cầu nơi phụ vương y phi thăng, ý nghĩ nghỉ ngơi của Tần Vũ lập tức tan biến.
- Phải lập tức trở về.
Tần Vũ đưa mắt nhìn Phần Dương chân nhân, hững hờ nói:
- Ngươi cứ coi như ta chưa từng tới đây, tiếp tục tu luyện đi.
Nói rồi, toàn thân Tần Vũ trực tiếp tiêu thất.
- Vâng, tiền bối.
Phần Dương chân nhân vội nói.
Sau đó nhìn căn phòng trống rỗng, cảm giác thấy cấm chế hoàn toàn không bị hao tổn. Càng khiến cho người ta thấy như vừa trải qua một giấc mộng vậy.
- Không để ý tới sự tồn tại của cấm chế? Chẳng lẽ ta vừa nằm mơ?
Phần Dương chân nhân lẩm bẩm một mình, lông mày ướt đẫm mồ hôi.

Tinh Thần Biến - Chương #455


Báo Lỗi Truyện
Chương 455/671