Chương 297: Thiên ngoại(Ngoài bầu trời)



Biết Man Càn đã quay về, trong lòng bọn Ngao Phụng. Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân vừa hâm mộ vừa thấy không cam lòng. Nhưng chỉ phút chốc bọn chúng đã bình phục tâm tình, toàn bộ tâm tư dồn lên người Tần Vũ.
- Ngươi nói toàn bộ ba kiện thần khí đều không ở trên người?
Ngao Phụng hỏi lại.
- Ta nói không có là không có, không tin thì cứ đi hỏi.
Tần Vũ có chút phẫn nộ.
Ngao Phụng gật đầu nói:
- Được, quả nhiên là ngươi nói không có… vậy ta sẽ đi hỏi một phen, nếu phát hiện ngươi lừa ta thì ta sẽ giết một trong ba thân nhân này của ngươi.
Nói rồi Ngao Phụng lấy truyền tấn lệnh ra.
- Ngươi muốn hỏi ai thế?
Tần Vũ lên tiếng.
Trong lòng Tần Vũ lúc này có chút lo lắng, tuy hắn đã diễn kịch trước mặt Man Càn và Tông Quật là đem thần khí đưa hết cho Lan Phong, nhưng Tần Vũ lo lắng nếu như Ngao Phụng hỏi Tông Quật, Tông Quật không có đáp đúng như những gì đã thấy thì bản thân sẽ rất thảm.
- Điểm này ngươi không cần quan tâm, ta tự có biện pháp.
Ngao Phụng cười nhạt nói.
Tần Vũ nhìn Ngao Phụng nói chuyện với người khác thông qua truyền tấn lệnh, trong lòng thấy thắc thỏm. Hắn biết quan hệ giữa Ngao Phụng và Tông Quật không tốt lắm, Tông Quật không nhất định sẽ nói thật.
Tần Vũ dấu tay sau lưng, lấy ra một khối truyền tấn lệnh.
Hắn chuẩn bị báo trước cho Tông Quật.
- Tần Vũ, ngươi làm gì đấy? - Thanh âm của Hoa Nhan vang lên - Vì sao lúc này lại lấy truyền tấn lệnh ra?
Từ đầu tới cuối tiên thức của Hoa Nhan luôn tán phát ra chú ý quan sát mọi động tĩnh.
Mục quang của Tần Vũ nhìn về phía Hoa Nhan, nhìn thấy Hoa Nhan tựa như cười mà không phải cười, hắn đành thu hồi truyền tấn lệnh.
- Tần Vũ, tốt nhất là ngươi nên thật thà một chút. Nếu ngươi thông báo cho Lan Phong sư thúc, còn có người gọi là Lan thúc nữa thì đừng trách bọn ta độc ác.
Đỗ Trung Quân giận dữ nói, Dư Lương cũng trừng mắt nhìn Tần Vũ.
Bọn Đỗ Trung Quân còn cho rằng Tần Vũ định ngầm thông báo cho bọn Lan Phong.
Điều bốn người bọn Đỗ Trung Quân sợ nhất là gì? Bọn chúng sợ nhất là Lan Phong hay người còn lợi hại hơn cả Lan Phong là Lan thúc tới đây. Bọn chúng biết với thực lực của Lan Phong, một khi Lan Phong ra tay thì bốn người không có cả hy vọng sống sót.
- Ngao Phụng, hỏi xong chưa?
Tần Vũ thôi thúc.
- Đợi thêm chút nữa.
Ngao Phụng mỉm cười nói với Tần Vũ, sau đó yên lặng chờ đợi.
Chỉ một chốc --
Ngao Phụng lại thông qua truyền tấn lệnh nói chuyện, sau khi thu truyền tấn lệnh lại Ngao Phụng gật đầu nói với Tần Vũ:
- Những lời ngươi nói là thật, được, bọn ta tin ngươi --
- Đợi một chút!
Lúc này Dư Lương bỗng lên tiếng.
Ba người Ngao Phụng, Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân nhìn về phía Dư Lương.
Dư Lương cười tự trào nói:
- Ta biết thân phận của mình, đối với thần khí không hề có lòng tham. Chiến y phòng ngự trên người Tần Vũ huynh đệ chắc chắn là một cực phẩm tiên khí. Ngao Phụng huynh, các người còn nhớ những lời lúc trước không?
Trong lòng ba người bọn Ngao Phụng, Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân có chút không thoải mái.
Bản thân ba người mạo hiểm chưa hề lấy được chút đồ gì. Tên Dư Lương này hiển nhiên là muốn lấy một bộ cực phẩm tiên khí chiến y sau đó bỏ đi. Bất quá, quả đúng là lúc trước bọn họ đã đáp ứng thì không thể nuốt lời.
Bọn Ngao Phụng nhìn về phía Tần Vũ.
- Cực phẩm tiên khí chiến y? - Tần Vũ cười lạnh nhìn bốn người - Các người muốn cực phẩm tiên khí chiến y trên người ta? Nhưng ít nhất cũng phải thể hiện thành ý, nếu không làm sao ta đưa cho các ngươi được?
Một kiện cực phẩm tiên khí chiến y đối với người vừa có thu hoạch lớn ở tầng chín Cửu Trọng Thiên như Tần Vũ mà nói căn bản không đáng gì.
Nhưng… bất luận ra sao cũng phải để bản thân chiếm thượng phong.
- Thành ý? Đơn giản thôi, bọn ta thả một người trước thì đã đủ thành ý chưa?
Đỗ Trung Quân cười nhạt sau đó vung tay giải trừ cấm chế trong thể nội Tần Chính. Đồng thời Đỗ Trung Quân cười nhìn về phía Tần Vũ.
Tần Chính bất quá chỉ mới là tiên thiên cảnh giới mà thôi, có bố trí cấm chế hay không đối với bọn Đỗ Trung Quân mà nói cũng không có gì khác biệt.
Có lẽ chỉ cần bọn Đỗ Trung Quân phát tán công lực ra thì khí kình cũng đủ để giết chết Tần Chính rồi.
- Chậm đã.
Mục quang Tần Vũ lướt qua bốn người.
- Ta biết các người muốn lấy thần khí trong tay sư thúc ta. Các ngươi cũng muốn thông qua ta để uy hiếp sư thúc. Ta đáp ứng… sẽ ngoan ngoãn nghe lời các ngươi. Nhưng trước hết phải thả phụ vương cùng với đại ca, nhị ca của ta đã.
Hoa Nhan liền lên tiếng:
- Không được, nếu ngươi nuốt lời thì bọn ta…
- Nếu các ngươi không bằng lòng thả thân nhân của ta, một khi ta bằng lòng để các ngươi bắt rồi thì… các ngươi có thả thân nhân ra không? Hừ, Hoa Nhan, Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân, Dư Lương, bốn người các ngươi nghe đây. Hiện tại chỉ có hai đường để chọn, một là các ngươi thả thân nhân của ta ra, ta bằng lòng để các ngươi bắt. Hai là tất cả ngọc đá cùng tan.
Trong tay Tần Vũ xuất hiện truyền tấn lệnh.
- Ta đếm đến ba, nếu các ngươi còn chưa chọn thì trưởng bối sư môn của ta nhận được tin tức sẽ lập tức đại na di tới đây. Đến lúc đó…
Khuôn mặt Tần Vũ tràn đầy lạnh lẽo.
- Phụ vương, đại ca, nhị ca, các người đừng trách con.
Mục quang Tần Vũ nhìn về phía Tần Đức, Tần Chính, Tần Phong.
Mục quang Tần Đức lại ẩn chứa sự tán dương:
- Vũ nhi, như thế mới là con cháu Tần gia ta chứ, chết có là gì đâu?
Tần Phong và Tần Chính cũng kiên định nhìn Tần Vũ sau đó cười lạnh nhìn bọn Ngao Phụng.
Bốn người bọn Ngao Phụng giật mình.
Sau đó bốn người nhìn nhau đồng thời thầm truyền âm trao đổi.
Nhìn bốn người nói chuyện, Tần Vũ lại đang thầm chửi hai đại thần thú Mặc Kỳ Lân và Sử Tín. Hai đại thần thú này lúc trước được Tần Vũ phái đi chiếu cố thân nhân của mình, lúc bình thường bọn chúng đều sống trong hoàng cung.
Nhưng lúc bọn Ngao Phụng tới, Mặc Kỳ Lân và Sử Tín đều cảm thấy khí tức to lớn của bọn Ngao Phụng lại chạy đi trốn.
- Chủ nhân, không thể trách bọn tôi được. Bọn chúng quá mạnh đi, bọn tôi có ra tay cũng chỉ đâm đầu vào chỗ chết mà thôi. Bọn tôi tìm cách sống sót để chuẩn bị báo tin cho chủ nhân mà.
Mặc Kỳ Lân hoang mang trong lòng truyền tấn nói. Nguồn: http://truyenyy.com
Sử Tín cũng hoang mang nói:
- Chủ nhân, bọn tôi không phải sợ chết mà là chết như thế không đáng chút nào.
Linh thú và chủ nhân có thể thông qua tâm niệm để nói chuyện.
- Được rồi, chuyện này tạm để đó.
Tần Vũ cũng biết nỗi khổ của hai đại linh thú.
- Xem xét xong chưa? Ta bắt đầu đếm đây, một!
Thanh âm của Tần Vũ vang lên.
Bọn Ngao Phụng giật mình.
- Hai!
Thanh âm của Tần Vũ cao lên, trong mắt xuất hiện một tia nghiêm khắc.
- Ngừng lại. Bọn ta đáp ứng.
Hoa Nhan nói ngay.
Bọn Hoa Nhan đã nghĩ thông rồi, thân nhân của Tần Vũ đem uy hiếp hắn còn được còn để uy hiếp Lan Phong thì vô dụng. Vì thế bọn chúng chỉ cần khống chế Tần Vũ là được.
- Rất tốt, các ngươi thả thân nhân của ta ra, ta sẽ đưa tay chịu trói.
Tần Vũ thu hồi truyền tấn lệnh.
Nhìn thấy Tần Vũ đưa tay cho bọn Ngao Phụng trói, mấy người Tần Đức có chút lo lắng.
- Hoa Nhan huynh, Ngao Phụng huynh, Đỗ huynh, ta cáo từ trước.
Dư Lương mỉm cười nói, lúc này hắn đã lấy được kiện cực phẩm tiên khí chiến y.
- Không tiễn.
Ngao Phụng lạnh nhạt nói, Hoa Nhan và Đỗ Trung Quân cũng chỉ gật đầu, biểu tình trên mặt không được tốt.
Dư Lương cũng không giận, hoá thành một đạo tàn ảnh bay thẳng về phía Hồng hoang.
- Tần Vũ ngươi đừng có phản kháng, nếu không ta sẽ lập tức giết ngươi.
Đỗ Trung Quân đưa một tay chụp lấy Tần Vũ, năng lượng Huyết Ma ma đạo to lớn hoàn toàn bao phủ thân thể Tần Vũ, rất hiển nhiên là một khi Tần Vũ phản kháng hắn sẽ giết Tần Vũ ngay.
- Con mẹ nó, công pháp tu luyện của tên Tần Vũ này đúng là quái dị, cấm chế của ta không phong ấn được công lực của hắn.
Đỗ Trung Quân nói với Hoa Nhan ở bên cạnh.
Hoa Nhan cũng gật đầu nói:
- Thể nội tên Tần Vũ này đúng là kỳ quái. Hiện tại chỉ có thể dùng biện pháp dở nhất để cầm cố hắn.
Tần Vũ cười lạnh trong lòng.
- "Dùng cấm chế để phong ấn nguyên anh làm sao có tác dụng với "hằng tinh" trong thể nội của mình được."
Bọn Hoa Nhan chỉ có thể dùng "biện pháp dở nhất" để giam giữ Tần Vũ, đó chính là dùng năng lượng cường đại hình thành nên một cái hộ tráo chung quanh thân thể Tần Vũ. Cái hộ tráo này có tác dụng bảo vệ Tần Vũ đồng thời cũng ngăn trở năng lượng trong thể nội Tần Vũ phát ra.
- "Hiện tại đang ở hoàng cung, tạm thời chưa giết ba tên các ngươi. Đợi khi ra khỏi khu vực hoàng cung thì chính là lúc ba tên các ngươi phải chết."
Trong lòng Tần Vũ tràn đầy sát ý.
Có điều lúc này vẫn chưa thích hợp để động thủ.
Giết ba cao thủ nhất cấp kim tiên, chỉ cần có một đạo năng lượng tán phát ra có lẽ sẽ là một đả kích lớn với toàn bộ hoàng cung của Tần vương triều.
- Ngao Phụng huynh, chúng ta bây giờ đi tới Hoàng Thạch tinh ư?
Hoa Nhan nhìn Ngao Phụng.
Ngao Phụng gật đầu nói:
- Bọn Lan Phong thập phần rành rẽ tinh cầu này, tới Hoàng Thạch tinh bên cạnh an toàn hơn một chút. Nơi đó không có người sinh sống, bọn ta cũng có thể thoải mái bố trí đại trận, đợi khi mọi thứ chuẩn bị xong thì hãy gọi Lan Phong tới.
Trong lòng Tần Vũ giờ đây chấn kinh.
- Hoàng Thạch tinh là ở đâu?
Tần Vũ lên tiếng hỏi.
Ngao Phụng cười nói:
- Tần Vũ tiểu huynh đệ, ngươi lớn chừng này rồi nhưng chắc chưa bao giờ rời tinh cầu này? Ha ha, nói thật nhé, trong phàm nhân giới thì số tinh cầu lớn hơn tinh cầu của các ngươi không nhiều đâu. Hoàng Thạch tinh chính là một tinh cầu không có người ở gần với tinh cầu của các ngươi nhất.
Tần Vũ đã từng biết được nhiều tri thức về vũ trụ từ "Lôi Vệ".
Hắn biết rõ, tinh cầu không có người ở còn nhiều hơn tinh cầu có người ở nhiều. Tinh cầu mà mình đang sống đích xác là một tinh cầu rất lớn.
- Tinh cầu của các ngươi lớn nhưng cự ly cách các tinh cầu khác lại càng xa. Từ tinh cầu của các ngươi tới Hoàng Thạch tinh tuy cự ly lớn nhưng có ba người bọn ta giúp đỡ ngươi thì đơn giản đi nhiều lắm.
Ngao Phụng cười bình thản nói. Cự ly xa như thế, ngay cả tiên thức của Lan Phong cũng không phát hiện nổi đâu.
- Đương nhiên, trừ phi Lan Phong đã đạt tới cấp huyền tiên thì có thể phát hiện được.
Hoa Nhan nói thêm.
- Đừng lãng phí thời gian nữa, xuất phát.
Đỗ Trung Quân hét lên.
Tần Vũ lúc này lại thay đổi quyết định, tạm thời ngừng xuất thủ vì lúc ba người bọn Ngao Phụng rời khỏi tinh cầu này sẽ do mình nắm quyền sinh sát, hơn nữa bản thân chưa từng rời khỏi tinh cầu này bao giờ.
- Đi thôi!
Ngao Phụng dẫn đầu, hai người Hoa Nhan và Đỗ Trung Quân mang theo Tần Vũ bay thẳng lên không. Lần đầu tiên Tần Vũ trực tiếp bay lên trời…
-----------------
Hai người Tần Phong, Tần Chính cùng với Tần Đức cùng ngẩng đầu nhìn mấy người bọn Tần Vũ biến mất trên trời cao, không nói được lời nào.
- Phụ hoàng.
Tần Chính lên tiếng.
Tần Đức chậm rãi nói:
- Chính nhi, từ hôm nay trở đi, phàm là tử đệ trực hệ của Tần gia, mỗi đời cần phải có ba người sống trong Tinh Thần các. Qua một thời gian sẽ để người khác tới thay thế. Dù bản thân chúng ta chết đi cũng phải bảo tồn huyết mạch của Tần gia không được đứt đoạn. Cái cảm giác bị uy hiếp này, đúng là… rất khó chịu.
- Vâng, thưa phụ hoàng.
Tần Chính tuân mệnh, Tần Phong lại nhìn lên trời.
Giờ đây trên trời đã không còn hình bóng mấy người bọn Tần Vũ nữa rồi.
---------------
Vào lúc này đoàn người Ngao Phụng, Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân cùng với Tần Vũ đã bay lên nơi cao nhất của bầu trời, chỉ thấy trước mắt là lôi điện vô tận, còn có kình phong cuồng bạo đến cực điểm.
- Đám lôi điện và gió vứt đi này cũng muốn ngăn cản?
Ngao Phụng cười nhạt nói, chỉ thấy trên thân Ngao Phụng phát ra đạo đạo quang hoa.
Năng lượng mạnh mẽ vẹt lôi điện, cuồng phong sang hai bên, đoàn người Ngao Phụng dễ dàng đi xuyên qua đám lôi điện cuồng phong vô tận, tiếp tục bay lên trên. Bay chừng ba thời thần.
Từ từ…
Trong mắt Tần Vũ là hư không vô biên, ở đằng xa trong hư không là từng tinh thể to lớn, chói mắt nhất là một hằng tinh gần với Tần Vũ nhất. Tần Vũ biết ngay đó chính là tinh cầu được mọi người gọi là Thái Dương (Mặt Trời).
- Tần Vũ huynh đệ, lần đầu tiên đi ra không gian cảm giác có phải là rất tốt?
Ngao Phụng mỉm cười bắt chuyện với Tần Vũ.
Tần Vũ vui vẻ gật đầu.
Giờ đây trong lòng Tần Vũ rất nhẹ nhõm, hiện tại đã rời khỏi Tiềm Long đại lục, đến khu vực ngoài không gian. Ở nơi này Tần Vũ muốn giết ba tên kia thì rất dễ dàng.
Huống chi, Tần Vũ còn muốn tới Hoàng Thạch tinh xem thử, nếu để bản thân tự bay thì phải bay đến lúc nào chứ?
- Tinh cầu không ngừng phát tán cái nóng vô tận kia gọi là Hằng tinh. Ngàn vạn lần đừng tới gần Hằng tinh, hoả diễm bên ngoài của nó đã rất khủng bố rồi, bên trong còn là thiên hoả, thậm chí vào sâu nữa còn là Lam Thỉ thiên hoả, còn ở hạch tâm thì ngay cả tiên đế cao thủ cũng không dám tiến vào.
Hoa Nhan giới thiệu cho Tần Vũ.
Trong lòng Tần Vũ thấy kinh ngạc.
Cách gọi của người ở tiên ma yêu giới lại giống với người ở tinh cầu mà Lôi Vệ sinh sống.
- Trong vũ trụ không gian có rất nhiều nguy hiểm, ví như vân thạch trôi nổi trong vũ trụ, hố đen, … vì thế việc phi hành trong vũ trụ không gian vô cùng nguy hiểm.
Ngao Phụng lên tiếng.
Đối với sự nguy hiểm của vũ trụ, Tần Vũ tự nhiên biết rõ.
"Lôi Vệ" - sư tôn chân chính của hắn - để lại cho hắn nhiều sách vở giảng giải rất nhiều tri thức của vũ trụ. Có khả năng là nhận thức về vũ trụ của Tần Vũ còn rành rẽ hơn bọn Ngao Phụng.
- A, đẹp quá.
Tần Vũ xoay người nhìn tinh cầu của mình.
- Tần Vũ huynh đệ, tinh cầu nơi các ngươi sinh sống được gọi là "Tử Huyền tinh". Nhìn từ chính diện thì tinh cầu của các ngươi rất đẹp, toàn là mặt nước vô biên. Nhìn từ phía ngược lại thì một bên là tử sắc, một bên bạch sắc.
Hoa Nhan nói.
Tần Vũ gật đầu.
Khu vực tử sắc chính là "cực địa Viêm vực", còn nơi mang bạch sắc chính là "cực địa Hàn vực".
"Tử Huyền tinh", trong lòng Tần Vũ ghi nhớ cái tên này, đây chính là tinh cầu mẹ đẻ của hắn.
- Ngao Phụng huynh, Đỗ huynh, ba người chúng ta liên thủ thi triển đại na di đi thẳng tới Hoàng Thạch tinh đi.
Hoa Nhan nói với hai người Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân. Thực lực của bọn họ mới là nhất cấp kim tiên, chỉ mới miễn cưỡng thi triển được đại na di.
Tuy Hoàng Thạch tinh là tinh cầu gần với Tử Huyền tinh nhất, nhưng để mang Tần Vũ tới đó thì phải ba người liên thủ mới có thể nắm chắc.

Tinh Thần Biến - Chương #297


Báo Lỗi Truyện
Chương 297/671