Chương 283: Biệt ly



Chỉ thấy sau khi Vu Hắc bước lên Thanh Vân lộ, thanh vân bao bọc lấy y, căn bản không thể thấy được Vu Hắc trong Thanh Vân lộ đã gặp phải sự tình gì. Nhưng chỉ một lúc sau, một tiếng hống của mãnh thú vang lên.
- Vu Hắc? Cũng chỉ là một kẻ đi tìm chết.
Hầu Phí đứng bên cạnh Tần Vũ khẽ nói.
Tần Vũ cũng gật đầu.
Thanh Vân lộ này dài tới gần vạn dặm, nhưng vừa rồi Minh Thiện chân nhân mới tiến nhập được chưa bao lâu đã bị chết, Tần Vũ dám khẳng định, Minh Thiện chân nhân khi đó tới một phần mười lộ trình cũng chưa đi hết. Cũng có nghĩa là Minh Thiện chân nhân chưa hề gặp phải nguy hiểm thật sự.
Vu Hắc so với Minh Thiện chân nhân cường mãnh hơn được bao nhiêu?
- Hống……
Một âm thanh phẫn nộ đến cực điểm vang lên, nhưng chỉ trong nháy mắt đã tắt lịm.
Gần như cùng lúc, Đỗ Trung Quân, Man Càn cả bọn cùng nhìn về phía linh hồn ngọc giản của Vu Hắc đang nằm trên mặt đất, linh hồn ngọc giản của Vu Hắc căn bản vẫn chưa hề bị rạn nứt.
- Vu Hắc xem ra có thể là người đầu tiên vượt qua được Thanh Vân lộ rồi.
Man Càn cười nhìn về phía Đỗ Trung Quân.
- Đỗ Trung Quân, nói không chừng Vu Hắc mặc dù chỉ là một con chó xui xẻo, nhưng cũng lại có thể là kẻ đầu tiên vượt qua Thanh Vân lộ tới —— Cửu Trọng Thiên.
Đỗ Trung Quân chỉ cười cười.
Thanh Vân lộ lại có thể dễ dàng vượt qua thế sao? Lúc nãy mọi người tại bạch ngọc quảng trường đều nghe rõ những tiếng hống liên tục vang lên, hiển nhiên vị trí chiến đấu phải ở rất gần bạch ngọc quảng trường.
- Vu Hắc có thể tới được Cửu Trọng Thiên hay không, vẫn còn rất khó nói, nhưng ít ra y cũng tiến xa hơn Minh Thiện.
Đỗ Trung Quân cười nhạt đưa mắt nhìn Hoa Nhan, có vẻ rất thỏa mãn.
Hoa Nhan không có biểu hiện gì,chỉ im lặng lắng nghe những âm thanh từ Thanh Vân lộ truyền lại.
- Ồ, là tiếng kình khí va chạm.
Ngao Phụng nhíu mày nói.
- Ban đầu là tiếng hống của mãnh thú, chẳng lẽ ở phía trước còn có cả yêu thú các loại…. hiện tại lại có tiếng kình khí va chạm. Xem ra …… trong Nghịch Ương cảnh còn có những người khác.
Cho dù là yêu thú, nhưng lại có thể giết được Minh Thiện chân nhân, nhất định cũng đã tu thành hình người. Cũng có trí tuệ của con người.
Trong Nghịch Ương cảnh tuyệt nhiên không phải tràn đầy tử khí, ở đây còn có cả yêu thú lẫn người sống ở bên trong.
Man Càn cũng cau mày gật đầu:
- Ồ, trong Nghịch Ương cảnh có khả năng là thủ hạ khi trước của Nghịch Ương tiên đế. Không đúng…không đúng.
Man Càn ánh mắt bỗng sáng lên, trong lòng y cũng suy nghĩ sâu xa hơn:
- Ban đầu khi Nghịch Ương tiên đế từ tiên giới tiến nhập phàm nhân giới, tuyệt đối không có thủ hạ nào bên cạnh.
- Hiện tại thủ hạ của người từ đâu ra? Tiếng hống của mãnh thú kia cũng từ đâu ra? Man Càn từ từ suy đoán.
- Không lẽ Nghịch Ương tiên đế đã thu nhận người của phàm nhân giới, không thể nào, khi những ngưới đó đạt tới cảnh giới phi thăng tất phải phi thăng lên thượng giới.
- Chẳng lẽ là vạn….
Man Càn hai mắt sáng rực.
Ngao Phụng lúc này đang nhìn Man Càn cười một cách quỷ dị.
Man Càn cũng cười lạnh nhìn về phía Ngao Phụng.
Còn như Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân hai người xem ra vẫn chưa biết tiếng hống của mãnh thú từ đâu mà ra.
- Ngao Phụng huynh, thứ đó ngươi cũng muốn tranh với ta sao?
Man Càn trực tiếp thông qua truyền tấn lệnh truyền tấn nói. Y không muốn để cho bọn Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan biết được thứ đó cũng được cất giữ tại Nghịch Ương cảnh.
"Man Càn huynh, không cần phải gọi là thứ đó, xem ra huynh cũng đã đoán ra được là quyển trục đấy rồi. Quả thật khiến ta ngạc nhiên. Không ngờ quyển trục đó cũng đặt ở Nghịch Ương cảnh, đây đúng là một niềm vui bất ngờ. Trừ kiện bảo bối mà thủ lĩnh của tiên ma yêu các giới đều thèm muốn. Khắp Nghịch Ương cảnh này, quyển trục đó chí ít cũng đứng hàng thứ hai. Ta vẫn nghĩ Nghịch Ương tiên chắc sẽ để lại quyển trục cho người có duyên, nhưng không hề nghĩ người lưu lại ở Nghịch Ương cảnh. Nếu như lấy được nó …. Ngao Phụng ta cho dù chỉ là Kim Long, nhưng địa vị tại Long tộc cũng có thể ngang bằng với Ngũ Trảo Kim Long!
Truyền tấn của Ngao Phụng, hiển nhiên đã thể hiện quyết tâm của y đối với "quyển trục" đó.
- Tốt, ngươi muốn chiếm. Ta cũng muốn chiếm, tới lúc đó phải xem ai có bản lãnh thật sự.
Man Càn thông qua truyền tấn thuyết phục.
Ngao Phụng chỉ nhìn Man Càn cười nhạt.
Ngao Phụng lúc này thật sự đã có chủ ý:
- Hiện tại thủ lĩnh tiên ma yêu các giới đả thông rào chắn giữa hai giới, để cho sứ giả các giới hạ phàm ra tay đoạt vật đó. Ta cho dù có thất bại cũng không đáng tội chết. Không, như … quyển trục này, có phải dùng tới sát chiêu tối hậu ta cũng sẽ ra tay tranh đoạt. Chỉ cần có được nó, địa vị của ta tuyệt đối sẽ tăng lên không biết bao nhiêu lần.
Bốn đại sứ giả của thượng giới, tất cả đều vì thủ lĩnh của mình mà tranh đoạt bảo vật trong truyền thuyết.
Nhưng cho dù có đoạt được, cũng phải dâng lên cho thủ lĩnh. Bọn họ cũng không có được lợi ích gì. Cho nên …. Cho dù có chịu tội danh bất lực, cũng phải đoạt bằng được quyển trục này.
Vì tranh đoạt quyển trục mà sử dụng sát chiêu tối hậu có trong tay, tư tâm của Ngao Phụng quả là rất lớn.
Cũng không thể trách y, nói cho cùng kiện bảo vật này, có uy danh cực lớn. Nếu như tại tiên ma giới một bảo bối như vậy, kẻ có đẳng cấp như Ngao Phụng có làm sao có thể tranh đoạt được?
- A….nếu như có nó, thực lực của ta tuyệt đối có thể tăng lên hơn mười lần!!!
Ngao Phụng trong lòng không khỏi run lên, ham muốn tranh đoạt quyển trục của y mãnh liệt tới cực đỉnh. Y kích động, Man Càn há lại không kích động?
Hiện tại chỉ có hai người bọn họ là đoán ra sự tồn tại của quyển trục đó, còn Hoa Nhan cùng Đỗ Trung Quân thật sự vẫn chưa biết gì.

"Bồng" một âm thanh rõ ràng giống như tiếng ngọc phiến vỡ tan vang lên trên bạch ngọc quảng trường, linh hồn ngọc giản của Vu Hắc cuối cùng cũng đã vỡ.
Tất cả là ba canh giờ, Vu Hắc tiến nhập Thanh Vân lộ mới được có ba canh giờ đã chết.
- Phía tán tiên cùng tán ma đều đã cử người ra rồi, giờ đến Long tộc các người.
Man Càn cười nhìn về phía Ngao Phụng, Ngao Phụng vô cùng điềm đạm nói.
- Duyên Sơn trưỡng lão, làm phiền ngươi ra tay vậy.
Ba đại trưởng lão của Long tộc gồm Duyên Sơn, Ngao Tuất, Ngao Nham.
Nhưng khi nãy Ngao Nham đã bị chết tại tán bảo nham, chỉ còn lại Duyên Sơn cùng Ngao Tuất hai vị đại trưởng lão, Duyên Sơn là Ngân Long đã đạt tới thập nhị kiếp tán yêu, còn Ngao Tuất mới chỉ là Hắc Long thập nhất kiếp tán yêu. Thực lực Duyên Sơn tự nhiên mạnh hơn một bậc.
So với Minh Thiện chân nhân, Vu Hắc, thập nhị kiếp Ngân Long thực lực mạnh hơn rất nhiều.
- Duyên Sơn trưởng lão, thận trọng.
Phương Điền dặn dò Duyên Sơn.
- Tộc trường, sử giả đại nhân, xin hãy yên tâm.
Duyên Sơn cười nói, rồi lập tức tiến vào trong Thanh Vân lộ.
Man Càn mỉm cười nói:
- Ngao Phụng huynh . Ta thấy Duyên Sơn trưởng lão gì đó của ngươi thực lực quả thật rất mạnh, chí ít cũng hơn Vu Hắc. Có lẽ y cũng có khả năng vượt qua Thanh Vân lộ.
- Qua được hay không, phải xem thực lực của mỗi người, hiện tại nói cũng vô dụng.
Ngao Phụng cười nhạt nói.
Lúc này hai người đã bắt đầu âm thầm công kích lẫn nhau.
Vì quyển trục đó. Bọn họ có thể không từ thủ đoạn nào để giết đối phương.
Man Càn nhìn Ngao Phụng, trong lòng cười lạnh:
- Bệ hạ người quả thật là rộng lượng, hoặc có thể cũng do thân phận siêu cấp thần thú Tử Đồng Ngưu Ma vương của ta không ngờ lại đem cấp cho ta một kiện hạ phẩm thần khí, tuy rằng chỉ là một hạ phẩm thần khí công kích cấp thấp nhất, nhưng so với cực phẩm tiên khí vẫn lợi hại hơn rất nhiều.
- Nếu như đoạt được quyển trực đó, thực lực của ta chí ít cũng tăng lên gấp mười lần, khi đó cơ hội tranh đoạt bảo bối mà bệ hạ cần cũng tăng lên không ít.
Lúc này Man Càn căn bản vô pháp kiềm chế được bản thân.
Y không lúc nào không nghĩ đến quyển trục đó.
Đối với Man Càn mà nói, quyển trục đó thực sự là trân quý đến cực điểm. Khi trước thủ lĩnh các giới đều hi vọng có được quyển trục này chỉ là cuối cùng lại bị Nghịch Ương tiên đế đoạt mất. Nguồn: http://truyenyy.com
……..
- Đại ca. Cũng đã được hơn ba canh giờ rồi, Long tộc trưởng lão vẫn chưa chết, xem ra y rất có hi vọng thoát nạn a.
Hầu Phí trong lòng thoải mái phi thường. Dù sao hiện tại y cũng chỉ đợi để phi thăng.
Tần Vũ thì lại không hề nói gì.
- Phí phí, tiểu Hắc, các đệ có cảm thấy Man Càn cùng Ngao Phụng hai người khí thế có điểm khác thường không?
Tần Vũ thấp giọng nói.
Ba huynh đề cùng nhau tán gẫu tại một góc của bạch ngọc quảng trường, những người ở giữa quảng trường như bọn Hoa Nhan, Ngao Phụng cũng không hề để ý tới họ.
- Đúng, Man Càn cùng Ngao Phụng không còn giữ được bộ dạng bình tĩnh nữa rồi. Hai người bọn họ giờ như lão hổ chuẩn bị cắn người, toàn thân toát ra một loại khí thế cuồng loạn.
Hầu Phí cẩn thận quan sát rồi khẽ nói.
Tần Vũ cũng gật đầu.
Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân, Tông Quật, Phương Điền, bốn người cũng đều cảm thấy khí thế của Ngao Phụng, Man Càn hai người có sự thay đổi.
- Hà, Ngao Phụng huynh. Vẫn còn chưa tới lúc tranh đoạt vật đó mà. Cho dù có đoạt được ngươi cũng phải nộp cho Long Hoàng. Ngươi đâu cần phải tỏ ra hung hãn như vậy, quả thật đã quá kích động rồi.
Đỗ Trung Quân lên tiếng.
Ngao Phụng hít sâu một hơi, cười nói:
- Chỉ vì thấy sắp tới được Cửu Trọng Thiên, quả cũng có phần kích động. Ài, ta tu luyện tâm tính vẫn chưa đủ rồi.
- Man Càn huynh, ngươi thực lực cao nhất, đâu cần phải khẩn trương như vậy.
Tông Quật ôn tồn nói.
Man Càn liền cố gắng trấn áp tâm tình kích động, chỉ gật đầu không nói gì.
Bình tĩnh?
Nếu đổi lại là người nào khác ở đây, nếu biết được sự tồn tại của quyển trục đó đều không thể bình tĩnh, cũng không có cách nào giữ nổi bình tĩnh.
- Bồng!
Âm thanh tan vỡ lại vang lên thêm lần nữa.
- Duyên Sơn chểt rồi.
Ngao Tuất sắc mặt đại biến. Những cao thủ còn lại dáng vẻ đều có phần khó coi.
Ba đại trưởng lão của Long tộc, thực lực của Duyên Sơn là mạnh nhất thậm chí Minh Lương chân nhân cùng Ô Không Huyết khi trước cũng không bằng được Duyên Sơn. Ngay cả Duyên Sơn cũng chết, độ nguy hiểm của Thanh Vân lộ có thể tưởng tượng được.
- Đã qua lượt của Long tộc rồi, giờ tới Hồng Hoang yêu tộc.
Ngao Phụng nhìn sang Man Càn.
Man Càn chầm chậm nói:
- Khổng Tào, trông cậy vào ngươi vậy.
- Vâng, đại nhân.
Trong lòng Khổng Tào thật sự không tin tưởng chút nào, nhưng y vẫn tuân lệnh tiến vào Thanh Vân lộ.
Cửu đầu xà Khổng Tào, một trong ba đại cự yêu dưới trướng Dư Lương. Thựt lực rất mạnh, tại Hồng Hoang chỉ thua có Dư Lương. Nhưng cho dù vậy, Khổng Tào vẫn không có bao nhiêu tự tin.
- Đi tìm chết.
Hoa Nhan cười nhẹ nói.
Đỗ Trung Quân cũng gật đầu tán đồng.
Trong mắt của sáu đại thủ lĩnh, thủ hạ bọn họ chỉ là liều chết dò đường. Hơn nữa khi tới được Cửu Trọng Thiên, khẳng định sẽ có rất nhiều bảo vật, bọn họ cũng không mong muốn phải thưởng cho thuộc hạ nhiều bảo bối như vậy.
Quả nhiên như đã dự đoán, chỉ mới được gần bốn canh giờ, linh hồn ngọc giản của Khổng Tào đã vỡ tan.
Lại thêm một cao thủ nữa bị chết, khiến cho không khí trên quảng trường thêm phần áp bức.
- Giờ đến lượt người của Tông Quật huynh rồi.
Hoa Nhan nhìn sang Tông Quật.
Tông Quật lúc này chỉ còn một thuộc hạ duy nhất – Hóa Thạch thú Thạch Hóa. Tông Quật đưa mắt nhìn Thạch Hóa, vô lực nói:
- Thạch Hóa, ngươi cũng có những phép thần thông đặc biệt, nếu như may mắn, chắc vẫn còn chút hi vọng.
Thạch Hóa chỉ gật đầu rồi bước lên Thanh Vân lộ.
- Thanh Vân lộ, sao ta lại có cảm giác giống như một tử lộ.
Tần Vũ nhìn qua Thanh Vân lộ dài hơn vạn dặm thông tới Cửu Trọng Thiên xung quanh bao bọc bởi vô số thanh vân, trong lòng xuất hiện một loại cảm giác áp bức.
Ở cuối Thanh Vân lộ, xem ra là một khoảng không rất rộng lớn.
- Hống……
Tiếng hống quen thuộc lại vang lên lần nữa.
Nhưng chỉ một lát, tiếng hống đã biến mất.
- Tốt, Thạch Hóa đã rất nhanh qua được cửa ải đầu tiên rồi.
Hoa Nhan cười nói, bên cạnh Đỗ Trung Quân cũng phụ họa với y. Lúc này chỉ có những cao thủ cao cấp như Hoa Nhan còn có chút thoải mái, còn lại mọi người đều rất khẩn trương.
Đã qua ba canh giờ.
Cuối cùng linh hồn ngọc giản của Thạch Hóa vỡ nát, cũng đại biểu cho việc thêm một cao thủ nữa hồn phi phách tán.
- Đáng tiếc.
Hoa Nhan thở dài nói.
- Khi trước bắt đầu từ tán tiên bọn ta rồi cuối cùng là Bạo Loạn Tinh Hải, giờ đã hết một vòng, sẽ đảo ngược lại bắt đầu từ người của Bạo Loạn Tinh Hải cuối cùng tới tán tiên bọn ta. Nhưng Bạo Loạn Tinh Hải của Tông Quật không còn thủ hạ nào nữa. Vậy nên để cho người của Hồng Hoang yêu tộc ra tay thôi.
- Im miệng, ta tự biết quy củ.
Man Càn nhìn về phía thủ hạ duy nhất còn lại – Dư Lương.
- Dư Lương ,đừng để ta thất vọng.
Man Càn thấp giọng nói.
- Đại nhân yên tâm.
Dư Lương mỉm cười cúi mình nói, khí thế của Dư Lương tỏa ra thật sự không tầm thường.
Thần thú Thông Thiên Thử đạt tới thập nhị kiếp tán yêu, lại là thượng cấp thần thú. Luận thực lực, tuyệt đối nằm trong số những người mạnh nhất hiện tại.
Dư Lương chỉ mới bước chân lên Thanh Vân lộ, thân hình đã lập tức như ảo ảnh biến mất không thấy đâu.
- Không thể nào, chẳng lẽ Dư Lương này định dùng tốc độ trực tiếp một hơi vượt qua Thanh Vân lộ sao?
Đỗ Trung Quân kinh ngạc nói.
Ngao Phụng gật đầu tán thưởng:
- Nói không chừng thật sự có thể thành công, Dư Lương này bản thể là Thông Thiên Thử, tốc độ cực nhanh, trong số bọn ta, chỉ có mình Tông Quật huynh là có thể vượt qua được y.
Cùng lúc đó, bọn Tần Vũ ba người cũng đều đứng dậy, bởi vì Hầu Phí cùng Hắc Vũ sắp phải phi thăng.
- Đại ca.
Hắc Vũ nhìn Tần Vũ, hai mắt rưng rưng .
- Đều lớn cả rồi, sao vẫn còn bộ dạng như vậy. Được rồi ….đại ca đáp ứng ngươi, không cần biết như thế nào ta nhất định sẽ tới yêu giới tìm các ngươi.
Tần Vũ trong tâm cũng vô cùng đau khổ, khi còn bé, không được phụ thân quan tâm, y chỉ biết cùng tiểu Hắc hai kẻ cô độc dựa vào nhau.
Bao nhiêu năm qua……
Tình cảm giữa bọn họ, thậm chí giống như tình cảm của huynh đệ ruột thịt.
Bầu trời đột nhiên bắt đầu chấn động, một loại năng lượng đặc thừ từ từ bao trùm lên toàn bộ Nghịch Ương cảnh, những cấm chế của Nghịch Ương cảnh đối diện với năng lượng này cũng không có cách nào cản trở.
Đó là năng lượng của trời đất!
Lúc này, Man Càn, Tông Quật, Hoa Nhan cả bọn đều quay sang nhìn về phía ba người Tần Vũ, bọn họ đều nhận ra được dáng vẻ chia ly của ba huynh đệ, cũng biết Hầu Phí và Hắc Vũ quả thật đã tới lúc phi thăng.
- Đại ca, người nhất định phải tới yêu giới tìm bọn ta đó.
Hầu Phí trịnh trọng nói.
Tần Vũ chỉ có thể gật đầu.
Đạo đạo quang hoa từ không trung xạ xuống, trực tiếp bao bọc lấy Hầu Phí cùng Hắc Vũ…… dù bị quang hoa chói mắt bao trùm nhưng Hầu Phí, Hắc Vũ vẫn nhìn chằm chằm về phía Tần Vũ, trong lọng bọn họ đều có một mong ước, mong cho Tần Vũ có thể sáng tạo thành công Tinh Thần công pháp, để rồi phi thăng thành công.
- Ta nhất định sẽ gặp lại các đệ.
Tần Vũ trong lòng thập phần kiên quyết nói.
Ba huynh đệ nhìn nhau không rời……..
Hầu Phí, Hắc Vũ hai người đã bắt đầu bay lên, năng lượng bao bọc lấy thân thể bọn họ càng lúc càng lợi hại, tới khi hai người hoàn toàn biến thành hai đạo bạch quang, chỉ thấy không gian chấn động một trận, hai người cũng tiêu thất không thấy đâu.
- Tiểu Hắc, Phí Phí.
Tim Tần Vũ hoàn toàn lạnh đi.
Toàn bộ tim như bị đóng băng lại, lan tỏa những ngóc ngách sâu kín trong tâm.
Một người luôn luôn lạnh lùng, nhưng thật sự lại là huynh đệ thân thiết của y tiểu Hắc đã bỏ đi. Cả một người luôn luôn vui vẻ, cũng được xem là huynh đệ của y, Phí Phí cũng đã đi rồi.
- Lập Nhi đi rồi, tiểu Hắc cùng Phí Phí cũng đi rồi. Đại ca, nhị ca bọn họ còn có gia quyến, phụ vương còn có Phong bá bá cùng bao người bên cạnh. Chỉ có ta …..là chẳng có ai.
Lúc này, Tần Vũ đã cảm thủ được tư vị cô độc y chưa từng có.

Tinh Thần Biến - Chương #283


Báo Lỗi Truyện
Chương 283/671