Chương 228: Lĩnh vực chi chiến.




Trên địa phận Huyền Băng cảnh các phù triện ấn ký đó không ngừng lưu chuyển, luồng luồng sương mù bạch sắc phiêu đãng bên trong Huyền Băng cảnh. Thân thể Tần Vũ tiếp xúc với các luồng sương mù bạch sắc đó, chỗ tiếp xúc giống như là bị đông cứng lại.
- Hống…
Cùng với một tiếng sư hống, Huyền Băng sư thú Sử Tín lao tới, nhanh như chớp theo hướng Tần Vũ không hề do dự. Đồng thời sương mù bạch sắc chung quanh thân thể Huyền Băng sư thú càng phi thường dày đặc hơn nữa.
Thân hình Tần Vũ chớp động lập tức tránh thoát.
- Không ngờ có thể lạnh đến như vậy.
Tuy tránh được khu vực công kích của Huyền Băng sư thú, nhưng… sương mù bạch sắc phát ra từ thân thể Huyền Băng sư thú lại vẫn hoàn toàn âm thầm tập kích thân thể Tần Vũ. Thân thể Tần Vũ không tự chủ được run lên.
Đồng thời trong đan điền năng lượng Thái dương chân hạch lập tức xuyên khắp cơ thể, cảm giác tê cóng liền được loại bỏ.
Đột nhiên kình phong ập đến, Tần Vũ lập tức né tránh, nhưng thân thể vẫn cảm thấy một trận đông lạnh đau đớn. Sau lưng Tần Vũ xuất hiện một vết thương dài ba thốn, chỉ là trong phút chốc, vết thương đã khôi phục.
Chỉ một cái chớp mắt.
- Ha ha, tiểu tử, ngươi quả nhiên có bảo bối.
Ba con Huyền Băng sư thú ánh mắt đều phát sáng.
Lực khôi phục như vậy, thực sự quá sức kinh người.
Huyền Băng sư thú không thể tin được có kẻ có năng lực khôi phục thân thể mạnh mẽ như vậy, kể cả siêu cấp thần thú cũng không có lợi hại đến vậy. Do đó ba Huyền Băng sư thú vô cùng tin tưởng, tu chân giả trước mắt khẳng định sở hữu thiên sinh linh bảo hiếm có.
- Bảo bối sẽ thuộc về chúng ta, nhị đệ, tam đệ. Không cần giấu giếm nữa.
Huyền Băng sư thú lão đại Sử Tín nói lớn.
- Vâng, đại ca.
Sử Bỉnh và Sử Chiến cũng cực kỳ hưng phấn.
Tần Vũ tức thì bất động đứng tại trung ương.
Ba Huyền Băng sư thú đồng thời há miệng. Ba kiện Kiếm Phong trùy cực tốc bay ra, không ngừng xoay tròn, đồng thời ba Huyền Băng sư thú cũng đề tốc độ đến cực hạn, giống như ba khối thiên thạch lớn liên tục điên cuồng chuyển động trong Huyền Băng cảnh.
Ba Kiếm Phong trùy, ba thần thú, như những khối thiên thạch ở trong Huyền Băng cảnh không ngừng công kích Tần Vũ.
- Phòng ngự thực sự rất mạnh?
Thân hình Tần Vũ hóa thành hồng quang, trực tiếp lao tới va chạm với một Huyền Băng sư thú, căn bản không một chút né tránh. Huyền Băng sư thú Sử Chiến cũng không hề né tránh. Hắn cũng muốn như vậy.
Cứng chọi cứng.
Một là tiểu thiên thạch. Một là đại thiên thạch. Chính diện va chạm.
Va chạm kịch liệt, Tần Vũ cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong người đều chấn động kịch liệt, thân thể không tự chủ bắn ngược ra, khóe miệng cũng chảy ra một dòng máu. Đồng thời ba cây Kiếm Phong trùy cùng với hai Huyền Băng sư thú kia lập tức công kích đến.
Thân thể Tần Vũ xoay chuyển, liên tục tránh khỏi lợi trảo của hai Huyền Băng sư thú và một cây Kiếm Phong trùy. Còn hai cây Kiếm Phong trùy, một cây xuyên qua đùi, một cây bay xước qua da mặt. Chỉ phút chốc thương thế của Tần Vũ đều đã khôi phục hết.
- Ta không tin phòng ngự của các ngươi mạnh thế.
Tần Vũ lại hóa thành hồng quang, vẫn lao tới Huyền Băng sư thú.
- Tìm chết.
Huyền Băng sư thú Sử Bỉnh cũng không chút e sợ, giống như một khối thiên thạch hung dữ lao vào Tần Vũ. Tuy nhiên đúng lúc đó, một tiếng rống đau đớn giận dữ vang lên:
- Đại ca, tam đệ. Tiểu tử này có tiên khí.
Huyền Băng sư thú Sử Bỉnh trên người xuất hiện vết máu, bạch sắc chiến giáp cũng bị phá mất một bộ phận, nhưng trong người Huyền Băng sư thú quang mang thanh bạch sắc (xám nhạt) lóe lên. Bạch sắc chiến giáp nhanh chóng khôi phục, phút chốc đã biến thành một chiến giáp hoàn chỉnh.
Ba Huyền Băng sư thú nhìn Tần Vũ ánh mắt càng thêm rực lửa.
- Tiểu tử, bảo bối của ngươi cũng thực sự nhiều, không chỉ có linh bảo lực khôi phục kinh người, lại có cả một kiện tiên khí lực công kích kinh người, không ngờ phá được Huyền Băng chiến giáp của chúng ta, đả thương nhị đệ của ta.
Sử Tín nhẹ cười nói.
Tần Vũ lại cau mày.
Trong hoàn cảnh này, Sử Tín vẫn cười, hiển nhiên còn có nước cờ dự phòng.
Hơn nữa Huyền Băng chiến giáp của đối phương phòng ngự thực sự rất mạnh, sợ rằng có thể cản được tiên khí. Quan trọng nhất là dù mình tận lực phá được Huyền Băng chiến giáp, thì chỉ phút chốc "Huyền Nhãn châu" trong cơ thể Huyền Băng sư thú sẽ tự động sửa lại.
Lúc này Tần Vũ cuối cùng cũng cảm thấy đau đầu.
- Tiểu tử, đừng nghĩ với linh bảo có lực khôi phục kinh người của ngươi, chúng ta không có biện pháp nào bắt ngươi.
Sử Tín đạm nhiên cười nói.
Chỉ thấy từ bụng ba Huyền Băng sư thú bắt đầu nhẹ bay ra các phù hiệu chữ triện, mỗi một cái đều phát ra quang mang kỳ dị. Những phù hiệu chữ triện này cùng với phù hiệu trên Huyền Băng cảnh kết giới rất giống nhau.
Cùng với khi từng phù hiệu chữ triện phiêu nhập vào Huyền Băng cảnh kết giới, lập tức các phù hiệu chữ triện quang mang đại thịnh. Đồng thời bên trong Huyền Băng cảnh các luồng sương mù bạch sắc mật độ tăng lên rất nhiều, cơ hồ lấp đầy cả Huyển băng cảnh.
Tê cóng.
Những luồng sương mù bạch sắc đó thực là quá lạnh, một khi xâm nhập vào cơ thể Tần Vũ, chỗ xâm nhập đó lập tức bị đóng băng. Tinh Thần chi lực trong người Tần Vũ vừa loại bỏ những luồng sương mù bạch sắc xâm nhập đó, nhưng sương mù bạch sắc càng nhiều hơn bao lấy nhục thể của Tần Vũ.
- Phốc xích.
Một đạo Kiếm Phong trùy xuyên qua bụng Tần Vũ.
Nguyên lai Tần Vũ có thể né tránh, chỉ là bởi vì cơ thể quá sức tê cóng, tốc độ tự nhiên giảm xuống. Kiếm Phong trùy tốc độ lại quá nhanh, Tần Vũ liền không thể tránh được.
- Ha ha… Tiểu tử, chết đi.
Lợi trảo của Huyền Băng sư thú Sử Tín trực tiếp vồ tới đầu Tần Vũ. Sự sắc bén của lợi trảo đó Tần Vũ căn bản không chút hoài nghi, sự kiên ngạnh của lợi trảo và răng của một thần thú tùy theo công lực tăng lên mà biến đổi mạnh hơn.
Lợi trảo và răng của Huyền Băng sư thú, sợ rằng gần bằng tiên khí.
Ba huynh đệ Sử Tín, Sử Chiến, Sử Bỉnh liên tiếp công kích Tần Vũ, từng đạo tàn ảnh của Kiếm Phong trùy không ngừng tìm tới.
- Các ngươi cũng đắc ý đủ rồi đấy.
Thanh âm của Tần Vũ điềm tĩnh vang lên bên trong Huyền Băng cảnh.
Từ lúc bắt đầu đến giờ, Tần Vũ đều không hạ sát thủ. Đó là bởi vì Tần Vũ muốn bắt ba Huyền Băng sư thú làm linh thú của mình, do đó Tần Vũ cũng muốn cẩn thận xem linh thú tương lai của mình cuối cùng có gì lợi hại.
Hiện tại xem ra… cũng thật sự đủ khiến người ta kinh hỷ.
Tần Vũ đứng giữa trung tâm.
Ba Huyền Băng sư thú nghe thấy Tần Vũ nói không tự chủ được mà sững người.
- Tiểu tử. Đừng khoác lác, ta thực sự không tin tên tu chân giả nhỏ bé ngươi, cả Đại Thành kỳ cũng chưa đạt đến, có thể làm gì được chúng ta.
Sử Tín không chút bận tâm.
- Thực ư?
Tần Vũ cười nhạt một tiếng, đồng thời thân thể hóa thành một khối lửa tử sắc.
Hắc diễm quân chi giới - Thiên hỏa lĩnh vực.
Trong Hắc diễm quân chi giới cuối cùng ẩn tàng bao nhiêu hỏa diễm năng lượng, Tần Vũ thực sự không biết. Nhưng Tần Vũ biết một chuyện, với thực lực hiện tại của hắn, căn bản không thể triển khai uy lực chân chính của Hắc diễm quân chi giới.
Dưới sự bảo vệ của Thiên hỏa lĩnh vực, các luồng sương mù bạch sắc của Huyền Băng cảnh căn bản không ảnh hưởng chút nào với Tần Vũ.
Luận tốc độ, Tần Vũ không bằng Kiếm Phong trùy. Nhưng so với Huyền Băng sư thú, tốc độ ccủa Tần Vũ lại vượt xa Huyền Băng sư thú, bởi vậy khối lửa tử sắc Tần Vũ đánh trúng thân Huyền Băng sư thú Sử Chiến.
Thiên hỏa bao bọc, Huyền Băng cảnh căn bản không còn ảnh hưởng tới Tần Vũ.
Trái lại, khi Thiên hỏa tiếp xúc với Huyền Băng sư thú, Huyền Băng sư thú lại cảm thấy cực kỳ khó chịu. Kể cả có Huyền Băng chíên giáp phòng ngự, Thiên hỏa cũng khiến lực công kích của hắn giảm sút.
- Các ngươi không phải rất mạnh sao?
Tần Vũ cười lạnh một tiếng. Phạm vi Thiên hỏa bao quanh thân thể không ngờ đột nhiên rộng thêm một chút, gần như bao trùm cơ thể Huyền Băng sư thú.
Bên ngoài cơ thể Huyền Băng sư thú, không chỉ thân mình, kể cả đầu, mắt, đuôi đều được bảo vệ hoàn toàn bởi một lớp bạch sắc chiến giáp.
Huyền Nhãn châu đó đích xác thần kỳ, có thể ngưng kết thành Huyền Băng chiến giáp. Hơn nữa muốn ngưng kết ở chỗ nào cũng được, thậm chí còn không ảnh hưởng đến sự công kích của Huyền Băng sư thú.
Thiên hỏa, cùng Huyền Băng chiến giáp tiếp xúc.
Một cực nhiệt, một cực hàn.
Cả hai cùng biến mất.
Lúc này, song quyền Tần Vũ bọc trong Thiên hỏa, quyền đầu của Tần Vũ phảng phất như ảo ảnh, từng quyền ác độc đánh vào mặt Huyền Băng sư thú.
Bấy giờ hai Huyền Băng sư thú, vì Thiên hỏa trên người Tần Vũ mà ngây ra. Sau khi Tần Vũ bắt đầu tức giận tấn công Sử Chiến, hai Huyền Băng sư thú Sử Tín, Sử Bỉnh mới tỉnh lại. Lập tức rống lên giận dữ, đồng thời lao tới Tần Vũ công kích.
Tần Vũ và Sử Chiến, Tần Vũ nhờ có Thiên hỏa mà không chịu ảnh hưởng của Huyền Băng cảnh, Huyền Băng sư thú vì bị Thiên hỏa bao lấy cơ thể, tác dụng tăng cường của Huyền Băng cảnh căn bản không thể đến được, trái lại còn khiến công lực của hắn giảm đi.
Với nhục thể cường hãn của Tần Vũ, đối phó Đại Thành kỳ thần thú căn bản không có khó khăn.
Chớp mắt, mấy trăm quyền nặng nề khiến cho Huyền Băng sư thú Sử Chiến choáng váng.
- Được, tên đầu tiên.
Tần Vũ phất ta một cái, một dây thừng màu đen liền lập tức trói chặt lấy Huyền Băng sư thú. Lập tức Tần Vũ tâm ý máy động, trực tiếp đem Huyền Băng sư thú ném vào trong Thanh Vũ tiên phủ.
Tần Vũ là chủ nhân Thanh Vũ tiên phủ, đương nhiên có thể tùy ý đưa người khác vào trong. Đương nhiên điều đầu tiên là người đó không kháng cự. Lúc này Huyền Băng sư thú Sử Chiến đã bị choáng váng bởi mấy trăm quyền mãnh liệt, lại bị trói chặt, làm sao mà phản kháng?
Đã tới Thanh Vũ tiên phủ, kể cả Kim tiên cũng phải nghe Tần Vũ sắp đặt.
- Tam đệ của ta đâu?
Sử Bỉnh và Sử Tín cơ hồ đồng thời giận dữ rống lên. Chính mắt chúng nhìn thấy tam đệ của mình đột ngột biến mất. Điều này thực là quá sức khó tin.
- Tam đệ của các ngươi?
Tần Vũ bộ dạng ngạc nhiên, rồi bắt đầu cười:
- Ở một địa phương rất mỹ diệu đợi các ngươi.
Tần Vũ lại lao tới một Huyền Băng sư thú, mục tiêu lần này là Sử Bỉnh.
Hắc diễm quân chi giới- Thiên hỏa lĩnh vực.
Thiên hỏa chạm vào cơ thể, Sử Bỉnh dù có Huyền Băng chiến giáp bảo hộ, vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu. Huyền Băng sư thú ghét nhất là hỏa diễm.
Vẫn những chiêu số cũ.
Trọng quyền oanh kích!
Sử Bỉnh cũng đã nhìn thấy tam đệ của mình là bị chiêu này đánh trúng ngất đi rồi bị trói, bởi vậy Sử Bỉnh điên cuồng dùng lợi trảo của mình công kích lại Tần Vũ.
Đối công? Tần Vũ mong còn không được.
Lợi trảo làm mình bị thương, chớp mắt đã khôi phục.
Nhưng Sử Bỉnh thương thế càng lúc càng nặng.
- Cút đi.
Huyền Băng sư thú lão đại Sử Tín đã lao đến. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Lúc này Tần Vũ đã biến Hắc Nguyên thành dây thừng, muốn đem Sử Bỉnh trói lại. Thấy sau lưng mình, Huyền Băng sư thú Sử Tín lao tới, Tần Vũ chỉ khẽ cười.
Hắc diễm quân chi giới - Trọng lực lĩnh vực.
Sử Tín đang cực tốc lao tới, giống như rất đột ngột bị một ngọn núi lớn đè xuống, cả thân thể lập tức rơi xuống phía dưới, tự nhiên không công kích tới được Tần Vũ.
Tần Vũ tức thì trói Sử Bỉnh lại, trực tiếp ném vào trong Thanh Vũ tiên phủ.
- Chỉ còn lại một mình ngươi.
Tần Vũ nhìn Sử Tín cười nói.

Tinh Thần Biến - Chương #228


Báo Lỗi Truyện
Chương 228/671