Chương 208: Thanh Hư quan, Thượng Thiên cung



Nơi quân đội trú ngụ là một dải bình nguyên, đương nhiên chỗ trú ngụ cũng chỉ là lều trại mà thôi. Tần Đức, Phong Ngọc Tử, Từ Nguyên ba người đang nhàn nhã dạo chơi khắp đại giang nam bắc. Lần này cũng là bỗng hứng chí, tiện thể ghé qua thăm nơi tiền tuyến một phen.
- Từ Nguyên, hiện tại đại quân của chúng ta đã đồn trú hơn nữa tháng rồi mà không có cách nào công hạ Thiết Húc thành. Ngươi hãy nói xem, có phương pháp nào khả dĩ phá được thành này?
Tần Đức chỉ về phía tòa thành trì phía đằng xa tùy ý hỏi.
Tần Đức chỉ tùy tiện hỏi, chứ việc công thành quan hệ với ông không lớn.
Từ Nguyên vuốt râu trầm tư suy nghĩ, cười nói:
- Thái thượng hoàng, muốn công hạ Thiết Húc thành....... nhìn Vương Tùng tướng quân đã một thời gian dài mà vô pháp phá thành, thiết nghĩ, hiện tại ngoài việc tăng cường công kích ngoài thành, còn phải làm sao dụ được địch xuất thành. Tất nhiên phải nắm vững tính tình chủ tướng của địch.
- Bất quá nói không không chừng có những mưu lược khác, cần phải căn cứ tin tức tình báo mới được. Thần không biết những tin tức tình báo về Thiết Húc thành, thành thử không thể đề ra phán đoán thích đáng được.
Phong Ngọc Tử đột nhiên nói:
- Tần huynh, dường như Lan thúc tiền bối nói là tiểu Vũ sẽ trở về trong nay mai.
- Đúng vậy, sẽ trở về trong nay mai.
Tần Đức gật đầu, quay người thở dài một tiếng.
- Tiên phủ, là phủ đệ của tiên nhân, sao lại khả năng không có một điểm an toàn vậy. Hiện tại ta thật có chút lo lắng cho Vũ nhi.
Bất quá Tần Đức cũng hiểu, theo con đường của tu chân giả, nếu mong muốn mọi chuyện đều an toàn, gần như là không có khả năng.
- Tiểu Vũ khẳng định sẽ an toàn trở về, thái thượng hoàng đừng quá lo.
Từ Nguyên tin tưởng nói.
Tần Đức nhẹ gật đầu.
Rồi ba người từ trong chiếc vòng trữ vật lấy ra một bàn cờ, bắt đầu cuộc chơi.
- Phụ vương, Phong bá bá, Từ thúc.
Thanh âm Tần Vũ vang lên. Tần Đức, Phong Ngọc Tử và Từ Nguyên đều quay đầu lại. Chỉ thấy Tần Vũ cùng Lập Nhi vô cùng cao hứng, sánh vai đi tới. Vương Tùng tướng quân tức thì nhẹ khom người, rồi mỉm cười rời đi.
Tần Đức rất vui mừng nói:
- Vũ nhi!
Khi Tần Vũ cùng Lập Nhi tiến nhập tiên phủ, trong lòng Tần Đức cũng rất lo lắng. Lúc này thấy Tần Vũ an toàn trở về, cực kỳ kích động:
- Thật tốt quá, cuối cùng rồi con cũng an toàn trở về, vậy là.......thúc thúc của Lập Nhi cô nương nói rất chính xác.
Tần Đức thở dài khen.
- Lan thúc đã nói gì vậy?
Tần Vũ nghi hoặc hỏi.
- Tiểu Vũ a, Lan thúc tiền bối có nói là con sẽ quay lại vào khoảng vài ngày này. Chúng ta cũng vừa mới bàn luận rằng trong vài ngày tới con sẽ quay về. Không tưởng được con thực đã xuất hiện.
Phong Ngọc Tử cười nói.
Tần Đức đột nhiên cau mày nói:
- Vũ nhi, con có hai vị huynh đệ đúng không? Một tên là Hầu Phí, một tên là Hắc Vũ.
- Đúng rồi, phụ vương.
Tần Vũ đột nhiên nghi hoặc.
- Phụ vương, không lẽ Phí Phí và tiểu Hắc có gây ra chuyện gì à?
- Không, không có.
Tần Đức vội nói, rồi lập tức mỉm cười nói
- Sau khi bọn con li khai Tiềm Long đại lục không lâu, Lan thúc liền mang hai huynh đệ của con đi. Có nói là sẽ tới một nơi thần bí để tiến hành tu luyện đặc biệt.
Tần Vũ trố mắt.
Nơi thần bí? Tu luyện đặc biệt?
- Vậy Lan thúc dẫn theo cả Phí Phí cùng tiểu Hắc?
Tần Vũ truy vấn nói.
- Đúng vậy, Lan thúc bảo ta nói lại cho con một tiếng. Khi con về không cần phải kiếm chúng. Chúng sẽ mất một khoảng thời gian dài mới có thể quay lại. Tính ra một lần tu luyện cần hai đến ba năm.
Tần Đức cười nói.

- Địa phương thần bí, tu luyện đặc biệt ư?
Tần Vũ nhíu mày nhìn về Lập Nhi bên cạnh, Lập Nhi gương mặt cũng lộ vẻ nghi hoặc.

- Tần Vũ đại ca. Muội cũng không biết có thần bí địa phương nào.
Lập Nhi không nghĩ ra Lan thúc đã mang Hầu Phí và Hắc Vũ tới nơi nào.
Tần Vũ suy nghĩ chốc lát, liền cười:
- Không có việc gì, ý của Lan thúc không muốn chúng ta phải lo lắng. Phí Phí và tiểu Hắc thực lực không có kém ta. Bọn chúng tới địa phương thần bí để tiến hành tu luyện đặc biệt, không biết lúc quay về có thể đạt đến cảnh giới nào.
- Phụ vương, con chuẩn bị trở về Lôi Sơn cư trong vương phủ để tiến hành bế quan tu luyện. Con ước đoán lần tu luyện này cần khoảng một tháng thời gian.
Tần Vũ trịnh trọng nói.
Chuyến đi tới Cửu Kiếm tiên phủ, Tần Vũ đã nhận ra bản thân mình thực lực quá yếu.
Những kẻ được gọi là tam kiếp tán ma, tứ kiếp tán ma, có thể nói chỉ là một góc của Đằng Long đại lục. Xét cho cùng lần này cao thủ ở đó hiển nhiên không quan tâm tới cái tiên phủ đó, trước khi đi ai mà biết được tiên phủ này là thế nào?
- Sở hữu ngọc quí là có tội, tuy những người khác không biết ta có bốn kiện trung phẩm tiên khí, chỉ biết là mình có một kiện trung phẩm tiên khí thôi. Nhưng dù chỉ là một kiện, cũng có thể làm cho một vài cao thủ lục kiếp, thất kiếp đến tìm ta gây phiền.
Dù là an toàn trở về, nhưng Tần Vũ trong lòng vẫn không thoải mái.
- Bất quá, dù cho có đến gây phiền, cũng phải xem có hay không có bản sự.
Tần Vũ trong lòng mười phần tự tin.
Hắc Diễm Quân chỉ giới, có Thiên Hỏa lĩnh vực và Trọng Lực lĩnh vực. Tần Vũ hiện nay lại có trung phẩm tiên khí, lúc trước lại được Lập Nhi tặng cho một tấm Phệ băng lôi ấn phù. Nếu mà cẩn thận, thì dù có thiên tiên tới cũng có thể đấu một trận.
Đương nhiên, Tần Vũ phải hoàn toàn hấp thu xong nguyên anh của nhị kiếp tán tiên thì càng tốt hơn nhiều.
- Được, Vũ nhi con an tâm bế quan, tuyệt đối sẽ không có ai tới quấy rầy con.
Tần Đức lập tức nói. Ông cũng biết nơi Tần Vũ sống là thế giới gì, hiểu được cao thủ ở đó là cấp bậc nào, Tần Vũ cần nhất là phải tăng cường thực lực của mình.
……
Tần vương triều kinh thành, bên ngoài Lôi sơn cư trong Vũ vương phủ.
- Tần Vũ đại ca, an tâm bế quan tu luyện nhé.
Lập Nhi cười nói.
Tần Vũ trong lòng vẫn còn e ngại, căn dặn nói:
- Lập Nhi, nếu có cao thủ lợi hại tới giết người để đoạt trung phẩm tiên khí, hay Thủy mặc họa. Muội ngàn vạn lần không được xuất thủ chống lại, có thể trực tiếp giao ra mao bút cũng như Thủy mặc họa cho bọn họ.
Vừa nói, trên tay Tần Vũ xuất hiện một bức Thủy mặc và một cây mao bút.
- Tần Vũ đại ca, huynh muốn.......
Lập Nhi mở to mắt.
- Ha ha, Lập Nhi, không lẽ muội không biết là Hắc Diễm Quân chỉ giới bên trong tàng ẩn bức địa đồ. Có nó Phá Thiên đồ đối với huynh công hiệu hiển nhiên không quan trọng nữa rồi. Nói thật lòng, nó không đáng để ta và các cao thủ khác phải đối đầu đổ máu. Còn như mao bút, khả dĩ biến thành tiên kiếm, uy lực không nhỏ, nhưng mà....... Lập Nhi lúc trước muội đưa huynh ba cây, thêm vào một cây huynh có, cho dù mất đi một cũng không cần phải tính toán. Điều quan trọng đó là thân nhân của huynh và …..muội.
Tần Vũ ngưng trọng nhìn thẳng vào mắt Lập Nhi.
- Huynh không muốn muội có bất cứ nguy hiểm gì.

Lập Nhi trong lòng cảm động.
Lập Nhi xúc động suýt nữa nói ra bí mật trong lòng, lời vừa ra miệng đã kịp nuốt vào. Bởi vì Lập Nhi biết bí mật đó không nói cho Tần Vũ thì hơn.
- Tần Vũ đại ca, cám ơn huynh.
Tần Vũ đưa tay ôm lấy Lập Nhi vào lòng.
…….
Sau khi chia tay với Lập Nhi, Tần Vũ liền trực tiếp tiến nhập vào gian phòng luyện công của Lôi Sơn cư, ngồi xếp bằng tĩnh tọa.
- Nguyên anh của nhị kiếp tán tiên, gần như ngang với Độ Kiếp trung kì, nguyên anh của Độ kiếp hậu kì cao thủ có thể đủ cho ta tu luyện đạt tới Hành Tinh hậu kì.
Tần Vũ từ Hắc Diễm quân chỉ giới lấy ra nguyên anh của nhị kiếp tán tiên.
Tần Vũ hiện thời bảo vật phần lớn để trong Hắc Diễm Quân chỉ giới.
Lúc ở Thanh Vũ tiên phủ đại điện, Nghiên Cơ nương nương cùng mọi người đánh giết, cuối cùng không phát hiện ra tại sao cái nguyên anh này lại biến mất.
"Tinh thần biến" công pháp, chia làm sáu tầng từ Tinh Vân, Lưu Tinh, Tinh Hạch, Hành Tinh, Độ Kiếp, Hằng Tinh lục đại cảnh giới. Mỗi một cảnh giới là một chuyển hóa, thật lực sẽ tăng tiến rất lớn. Hiện tại thì Tần Vũ vừa mới chỉ đạt tới Tinh Hạch kì mà thôi.
Nhắm mắt lại.
Quanh người Tần Vũ quang mang lờ mờ bao phủ. Giống như một đám mây quay tròn, ở trung ương của nó chính là Tần Vũ phát tán kim sắc quang mang. Nguyên anh của nhị kiếp tán tiên hóa thành những đạo dịch thể nhỏ xoay tròn bên ngoài cơ thể Tần Vũ.
- Thật đúng như mong đợi, đạt tới Hành Tinh kì thực lực sẽ rất mạnh.
Tần Vũ khóe miệng không kìm được có một tia tiếu ý.
……
Đằng Long đại lục, tu chân giả nhân số lớn, thậm chí hơn cả triệu người.
Tuy nhiên tông phái bài danh đệ nhất của tu tiên giả ở Đằng Long đại lục Thanh Hư quan đệ tử cũng chỉ có vài vạn người. Nhưng Thanh Hư quan vẫn là đương thời cao quý đệ nhất tông phái, bởi vì cao thủ của họ thật quá nhiều.
Trên Thanh Hư sơn, có một tòa cung điện được xây ở trên cao.
Ở bên ngoài cửa cung điện của Thanh Hư quan, có một vài đệ tử đang lúi húi dọn dẹp. Đây là những đệ tử vừa mới được Thanh Hư quan thu nhập, cũng là thế hệ công lực thấp nhất, thậm chí đến Kim Đan kì cũng không đạt được.
- Sư huynh à, chừng nào thì sư tôn mới truyền cho chúng ta tu chân công pháp nhỉ?
Một đồng tử dáng vẻ ốm yếu thanh mi mục tú độ bảy tám tuổi hỏi đồng tử cách nó không xa.
- Sư đệ, đừng lo lắng, được nhận vào Thanh Hư quan đã là phúc phận lớn nhất của chúng ta. Chúng ta đã tới đây được bao lâu rồi? Theo như ta biết, khi vào Thanh Hư quan, chưa hết một tháng thì không được truyền công pháp nào, sau đó mới bắt đầu truyền công pháp đơn giản củng cố căn cơ. Trong vòng ba năm, mới tơ tưởng tới tu luyện thượng tầng công pháp.
Vị sư huynh coi bộ hiểu rõ tất cả những chuyện này.
Đôi mắt sáng của đồng tử ốm yếu hiện vẻ rất thất vọng:
- Cần tới ba năm a. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Đệ thì biết gì, đệ tử của Thanh Hư quan ai không là cao thủ chứ. Tuy chỉ là vài vạn đệ tử, không thể so sánh với Lam Uơng môn, Tử Dương môn có tới cả chục vạn đệ tử. Nhưng Thanh Hư quan vẫn là đệ nhất tông phái ở Đằng Long đại lục, là vì sao? Nguyên nhân không chỉ là công pháp, mà còn là chế độ truyền thụ. Để chúng ta xây dựng căn bản trong vòng ba năm chính là để huấn luyện tính tâm của chúng ta. Tâm tính đối với việc tu luyện rất là trọng yếu.
Vị sư huynh tiếp tục nói
- Sư huynh, huynh thật là lợi hại.
Đồng tử ốm yếu đôi mắt lại sáng lên.
- Cái này là, không chỉ ta lợi hại, biểu ca của ta lại càng lợi hại hơn. Biểu ca của ta sau năm năm nhập môn Thanh Hư quan, hiện tại đã đạt tới Kim Đan kì, trở thành tinh anh đệ tử cần bồi dưỡng.
Vị sư huynh ngẩng đầu lên nói.
- Không nói nữa, có người đến.
Vị sư huynh lập tức nói.
Càn Hư lão đạo lúc này dáng vẻ phong trần chân đạp tiên kiếm gấp rút quay về. Đồng thời lão cũng đã sớm thông qua truyền tấn lệnh đem tin tức nói với các vị trưởng lão trong tông phái.
- Đạo hữu, đây là chỗ của Thanh Hư quan của chúng ta, ngoại nhân không được phép tiến vào.
Vị sư huynh bước tới một bước cứng rắn nói. Lúc này vị sư huynh rất là tự hào, cuối cùng cũng lấy được chiêu bài của Thanh Hư quan nói ra lời.
Càn Hư lão đạo vẻ mặt đanh lại.
Ngay tại đại môn của môn phái mình lại bị một đứa tiểu bối ngăn cản.
Tuy nhiên chính lúc này, chỉ nghe thấy một trận âm thanh tiếng chân người, vài chục vị tu tiên giả mặc đạo bào, bộ râu dài tung bay tiên phong đạo cốt hối hả tiến ra. Mấy chục vị cao thủ này chính là thuộc về bối chữ "Càn""Phàm" của Thanh Hư quan.
- Quan chủ!
Hai tiểu đồng tử vừa thấy người đi đầu, nhất thời hoảng kinh liền tránh qua một bên.
- Sư thúc lần này vì Thanh Hư quan chúng ta đi gặp nguy hiểm, lấy được bảo vật trở về......
Người dẫn đầu chính là cao thủ bối chữ Phàm, Phàm Minh, đồng thời cũng là đương kim quan chủ của Thanh Hư quan. Vị quan chủ này, hiển nhiên không phải là cao thủ lợi hại, chỉ mới độ qua cửu cửu trọng kiếp mà thôi.
- Sư thúc của quan chủ.
Cả hai đồng tử ngây người ra.
- Phàm Minh, không cần nói, lần này Càn Minh, Càn Thiện nhị vị sư đệ, đều không thể trăn trối một lời, đã hồn phi phách tán cả rồi. Ta còn quay về được đây, thật là may mắn, nếu không thì đã không gặp lại mọi người.
Lúc này Càn Hư lão đạo nhớ lại lúc khởi hành đến Cửu Kiếm tiên phủ cho đến lúc sau, hiện tại nghe Phàm Minh khen ngợi mà không thấy thích thú gì.
Vài chục người đó tất cả đều biến sắc.
- Càn Hư sư đệ, Càn Minh, Càn Thiện hai vị sư đệ đều đã chết?
Một vị tán tiên tóc bạc tung bay hơi có vẻ nôn nóng nói.
- Đúng vậy, chư vị, chúng ta quay vào hãy nói, chỗ này không phải là nơi tốt để tường thuật lại.
Càn Hư lão đạo vừa nói, lập tức vài chục người đó liền trực tiếp hướng về Thanh Hư quan đại điện mà đi. Thanh Hư quan mất đi hai vị tán tiên cùng một lúc, quả thật là một đại sự quan trọng.
Ở trên đại điện.
Càn Hư lão đạo thuật lại rành rẽ câu chuyện. Những đệ tử đồng bối hay đệ tử bối cao, thấp hơn từng người nghe thấy trong lòng đều chấn kinh. Vô luận là việc Nghiên Cơ nương nương xuất hiện, hay Long tộc tam đại cao thủ, cũng như là Hoàng tuyền lộ.
- Sư thúc, tiên phủ đó không ngờ là của một tiên đế. Quả thật làm cho người ta phải kinh hồn, Nghịch Ương tiên đế, nếu như sớm biết là tiên phủ mà Nghịch Ương tiên đế lưu hạ, ta sẽ tấu thỉnh chư vị tiền bối của Thượng thiên cung xuất thủ.
Phàm Minh quan chủ cảm thán nói.
Nghe xong câu chuyện, tất cả mọi người đều vì những nguyên linh thạch hãi nhân đó của Thanh Vũ tiên phủ mà chấn động, cũng cảm thấy vị Nghịch Ương tiên đế hỉ nộ vô thường mà chấn động trong tâm.
Vào tới tiên phủ, lời gợi ý của tiên đế nửa thật nửa giả, điều này tuyệt đối đáng sợ. Tỉ như khi Nghịch Ương tiên đế nói trong Đào hoa nguyên rất an toàn, Thủy Nhu chân nhân mấy vị cao thủ chọn nơi này. Nhưng thực tế là Đào hoa nguyên là tử địa, tiến vào thì chết, ngay cả một điểm hi vọng sống sót cũng không có.



"Hô!"
Gió nổi lên, tất cả các cao thủ trong đại điện hướng về cửa điện nhìn, chỉ thấy một vị lão giả gầy gò tóc dài trắng xóa tung bay đứng tại cửa đại điện.
- Ảo Nhàn sư thúc.
Càn Hư lão đạo và các cao thủ bối chữ Càn hết thảy đều chấn kinh nói. Bọn họ có thể biết vị Ảo Nhàn sư thúc này là cao thủ của Thượng thiên cung nơi tối trọng yếu của Thanh Hư quan. Nếu như không phải chuyện đại sự, người của Thượng thiên cung sẽ không xuất hiện.
Dù là quan chủ, cũng không tưởng đến có khả năng vào Thượng thiên cung. Theo truyền thuyết, Thượng thiên cung có thể thông lên tiên giới!!
- Càn Hư, ngươi vừa nói là Nghịch Ương tiên đế?
Ảo Nhàn tán tiên mặt đầy nôn nóng gặng hỏi thêm lần nữa.
"Quả đúng vậy, chủ nhân tiên phủ chính là Nghịch Ương tiên đế, có chuyện gì sao?" Càn Hư lão đạo nghi hoặc nói.
Ảo Nhàn nói một cách hưng phấn:
- Tốt, thật là quá tốt, Nghịch Ương tiên đế, quả nhiên là Nghịch Ương tiên đế, thật là tốt!
Ảo Nhàn rất hưng phấn, sau đó lập tức nói.
- Càn Hư, hiện tại đi với ta tới Thượng thiên cung, sư thúc tổ ta muốn gặp ngươi.
Càn Hư lão đạo cảm thấy tim mình đột ngột ngừng lại, sư thúc tổ của Ảo Nhàn muốn gặp mình?

Tinh Thần Biến - Chương #208


Báo Lỗi Truyện
Chương 208/671