Chương 197: Thiên Ma huyết vân



Yên tĩnh, một sự yên tĩnh nặng nề.
Cả một căn chánh điện của Thanh Vũ tiên phủ yên tĩnh đến đáng sợ, Càn Hư lão đạo đầu tóc rối bời, trên mặt vương đầy máu tươi, đạo bào rách nát, còn Thủy Nhu chân nhân một tay đã bị gãy đoạn, cũng không nghĩ đến việc lãng phí một ít năng lượng để ngưng tụ lại cánh taỵ
Nhưng sự oán hận của Thủy Nhu chân nhân thì lại rất rõ ràng, ánh mắt khiến cho lòng người phát lạnh. Ở bên cạnh đó, Nhạc Diễm chân nhân cũng vì Thủy Nhu chân nhân bị trọng thương mà càng thêm phẫn nộ, mắt đỏ hồng lên như là xung huyết.
- Hừ, ba tên tiểu bối, hôm nay ta - Nghiên Cơ nhất định phải giết toàn bộ ba người các ngươi, trận chiến này không chết không thôi.
Không còn vẻ kiều mỵ như lúc trước, Nghiên Cơ nương nương tóc dài tung bay, từng sợi tóc tựa như ngân châm, sắc mặt trắng như bạch cốt.
- Con ma nữ ngươi câm miệng cho ta.
Càn Hư lão đạo đột nhiên rống lên.
Chiến đấu với Nghiên Cơ nương nương cho đến bây giờ, Thủy Nhu chân nhân và Nhạc Diễm chân nhân căn bản vẫn chưa bị tổn hại nặng gì, nhưng hai sư đệ của Càn Hư lão đạo thì liên tiếp bị thiệt mạng, cho dù con người lão có băng lãnh đến đâu, cùng trải qua ngàn năm vạn năm sống chung với nhau tựu cũng có cảm tình.
Hơn nữa, hai sư đệ chết đi, Càn Hư lão đạo càng ở vào thế yếu nhược.
- Càn Hư, ngươi còn khoa trương làm gì, hai sư đệ ngươi đã bị giết, người kế tiếp sẽ là ngươi đó.
Mắt Nghiên Cơ nương nương lóe lên một đạo hồng quang, một trảo tựa như bạch cốt đã tới trước mặt của Càn Hư lão đạo: Thuẩn di!
Vừa rồi mấy vị tán tiên đều ngừng tay, không gian cũng ổn định lại nhiều, tự nhiên có thể thi triển thiên tiên thiên ma tuyệt kỹ Thuấn di.
Càn Hư lão đạo sắc mặt đại biến, trong khoảng thời gian tích tắc, không lùi mà lại tiến, thân hình trực tiếp hướng vào lồng ngực của Nghiên Cơ nương nương công tới, khiến trước ngực của Nghiên Cơ nương nương cũng ba đào dậy sóng. Thế công này của Càn Hư lão đạo thật là không cần mặt mũi.
Xoẹt một tiếng, huyết nhục xé rách, xương trắng lộ ra.
Do Càn Hư lão đạo không lùi mà lại tiến, trảo này của Nghiên Cơ nương nương không công được tới bộ vị đan điền mà chỉ công tới trước ngực, có thể thấy rõ những mảng xương ngực bị lộ ra. Bất quá một trảo bạch cốt của Nghiên Cơ nương nương thoáng cái đã hướng về phía dưới chụp xuống.
Banh ngực mỗ bụng.
- Nguyên anh không có đây!
Nghiên Cơ nương nương sắc mặt đại biến.
Mặt của Càn Hư lão đạo không lộ chút đau đớn nào, tựa như những máu thịt đó không phải từ thân thể mình, miệng lão mở ra, một nguyên anh nho nhỏ giá ngự trên cây hạ phẩm tiên khí phi kiếm, hướng thẳng tới Nghiên Cơ nương nương; với khoảng cách như vậy, căn bản thị không né tránh được, mũi kiếm đâm sâu thẳng vào mặt.
Thẳng đường mà xuống!
Nguyên anh của Càn Hư lão đạo biểu tình nanh ác, đã đâm một lỗ lớn trên mặt Nghiên Cơ nương nương, lại trực tiếp hướng phi kiếm từ não bộ thẳng đường chém xuống, hướng vào nguyên anh trong cơ thể tấn công tới.
- Ah…
Nghiên cơ nương nương phát ra một âm thanh sắc nhọn cao vút.
Thủy hỏa vô tình!
Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân hai mắt phát sáng, quang hoa chói mắt bắn ra từ thân thể hai người. Tới lúc này, hai người cũng không quản Càn Hư lão đạo sống chết ra sao, lại lần nữa dùng tuyệt chiêu đó của mình nhắm ngay Nghiên Cơ nương nương công tới.
Trong cơ thể mình, Nghiên Cơ nương nương bạo nộ, dựa vào nguyên anh để khống chế hạ phẩm tiên khí hắc phong đái của bản thân và đòn truy sát của Càn Hư lão đạo.
- Hai tên tiểu tặc.
Nghiên Cơ nương nương đổi sắc mặt, thị tung hoành Đằng Long đại lục cả ngàn năm, đương nhiên kinh nghiệm vô cùng phong phú. Tuy rằng lúc này bị bạo hoả và Càn Hư lão đạo dùng nguyên anh truy sát, nhưng là Nghiên Cơ nương nương giờ khắc nào cũng dùng ma thức chú ý đến Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân hai người.
Hai người liên thủ kết hợp trận pháp hợp kích, nếu như bản thân không cẩn thận, chắc chắn là chết không có đất mà chôn.
Tuy nàng ta là tứ kiếp tán ma, nhưng không đại biểu cho việc dám đương đầu với hợp kích của hai người tam kiếp tán tiên.
Tựa như một đạo hồng quang, Càn Hư lão đạo nguyên anh căn bản không đoái hoài chiến đấu, trực tiếp chạy thoát khỏi nhục thân của Nghiên Cơ nương nương, khi đào thoát lại cố ý tán phát khí kình, trực tiếp hướng tới thân trên của Nghiên Cơ nương nương xuyên thủng.
Còn Nghiên Cơ nương nương dùng thuấn di khống chế nhục thân cơ thể, lập tức tránh ra.
Một tràng tiếng nổ rung trời.
Phía sau lưng của Nghiên Cơ nương nương bị chấn đến rách da nát thịt.
Ngay khi bắt đầu, linh hồn Càn Hư lão đạo trực tiếp dung nhập nguyên anh, giá ngự phi kiếm xuyên thấu cơ thể Nghiên Cơ nương nương, khi đào thoát lại khai phá nhục thể mà chui ra, Nhạc Diễm và Thuỷ Nhu chân nhân liên tay hợp kích, khiến Nghiên Cơ nương nương chẳng những tổn hao công lực, mà thân thể còn bị tổn hại nặng.
Nghiên Cơ nương nương lúc này trông giống tử thi.
Tuy vậy thị vẫn không đành lòng vứt bỏ nhục thân. Mặc dù tán tiên chỉ cần nguyên anh bất diệt thì có thể ngưng tụ thành tán tiên chi thân, nhưng mà ngưng tụ thành nhục thân yêu cầu năng lượng quá nhiều, nhiều đến nỗi Nghiên Cơ nương nương không đành lòng lãng phí để khôi phục một tấm thân bị phá tổn.
"Ah…" một âm thanh sắc nhọn cao vút phát ra từ cổ họng Nghiên Cơ nương nương, tiếng rống bao hàm cực sự phẫn nộ và phong cuồng đến cực độ.
Bất chấp mọi thứ!
- Không hay, ma đầu phát cuồng rồi, tiểu Nhu, cẩn thận.
Nhạc Diễm chân nhân sắc mặt biến đổi, trở nến rất là khó coi.
Thuỷ Nhu chân nhân ở bên cạnh sắc mặt cũng ngưng trọng:
- Nhạc Diễm, Nghiên Cơ nương nương nầy thật là thiên biến vạn hóa, thực lực cũng thâm sâu khó dò, chí ít trên Đằng Long đại lục không mấy người biết được thực lực chân chánh của thị.
Giờ khắc nầy vô luận là Nhạc Diễm hay Thủy Nhu chân nhân đều không công kích.
Năng lượng cuồng bạo dội ngược, cuốn tròn như xoáy nước hướng trung tâm ngưng tụ, mà Nghiên Cơ nương nương lúc này đang đứng ở ngay trung tâm ngưng tụ. Năng lượng to lớn kinh nhân đó trong giây phút đã đem nhục thể của Nghiên Cơ nương nương tu bổ lại.
Trong chốc lát Nghiên Cơ nương nương đã khôi phục lại bộ dáng xinh đẹp, yêu kiều, chỉ là Nghiên Cơ nương nương của lúc này ánh mắt mang vẻ băng lãnh.
- Ha ha…… Nghiên Cơ, thân thể ngươi bị hủy hoại hơn phân nửa, ngươi tiêu hao công lực khôi phục nhục thể, nhưng ngươi vừa mới bị trọng thương, lại tiêu hao nhiều năng lượng như vậy để khôi phục nhục thể, thực lực ngươi còn được mấy phần? Ngoan ngoãn chịu chết đi thôi.
Càn Hư lão đạo giờ khắc nầy cũng ngưng tụ nhục thân xong.
- Còn được mấy phần thực lực, ngươi thử thử xem không phải là biết liền hay sao? Không lẽ ngươi không biết trên thế gian nầy có thứ đồ kêu là đan dược.
Nghiên Cơ nương nương giờ khắc nầy xinh đẹp vô cùng, trên mặt còn có nét đỏ tươi.
- Đan dược, ngươi tiêu hao năng lượng nhiều như vậy, lại trúng hợp kích của Nhạc Diễm chân nhân hai người, trọng thương, chỉ đan dược là đủ sao? Ngươi chỉ dọa người thôi.
Càn Hư lão đạo cười nhạo nói.
- Y có hầu kết ( cục hạch dưới yết hầu ).
Thủy Nhu chân nhân hốt nhiên lên tiếng.
Nhạc Diễm chân nhân và Càn Hư lão đạo nhìn vào yết hầu của Nghiên Cơ nương nương, quả nhiên thấy hầu kết lồi lên, trong lòng đều chấn động. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nữ nhân có hầu kết sao?
Nếu như là tán tiên lúc ngưng tụ nhục thân đặc biệt cố ý làm như vậy không phải là không được, nhưng một nữ tán tiên bình thường có khi nào lại tự tạo hầu kết cho mình?
- Ngươi là nam hay nữ
Nhạc Diễm chân nhân cảm thấy trong lòng có chút run run.
Nghiên Cơ nương nương yêu kiều liếc mắt:
- Ngươi nói ta là nam thì ta là nam, ngươi nói ta là nữ thì ta là nữ.
Nói câu trước, giọng Nghiên Cơ nương nương trầm trầm như của nam nhân, nói câu sau giọng lại biến thành nhu mì, mềm mại.
Không ai biết hình dạng thật sự của thiên biến ma nữ, bởi vì thị có thể biến hóa thành nhiều bộ dạng khác nhau, tuy rằng hình dạng nữ tử yêu mỵ này là được dùng đến nhiều nhất, nhưng ai có thể khẳng định đó thật sự là thị?
- Không nên lãng phí thời giờ với thị nữa. Thị đang mượn cớ khôi phục công lực.
Càn Hư lão đạo hốt nhiên hét lớn.
Đồng thời Càn hư lão đạo hóa thành một đạo tố sắc hồng quang, hưóng về Nghiên Cơ nương nương giết tới.
Bất quản thị là nam là nữ, giết xong nói sau.
Nghiên Cơ nương nương hàn khí trong mắt bộc phát, toàn thân người cũng hóa thành một đạo hắc sắc quang mang. Cả tán ma và tán tiên vận tốc thật sự quá nhanh, người ngoài nhìn vào chỉ có thể thấy hai đạo tàn quang không ngừng giao kích trong đại điện.
Còn Thủy Nhu chân nhân và Nhạc Diễm chân nhân thì đứng ở một bên, luôn chú ý đến tình hình trận đấu để tùy thời đột kích.
"Ah…" Nghiên Cơ nương nương phẫn nộ bất cam la hét, lúc thì nam âm, lúc thì nữ âm, đích thực là bị ủy khuất vô cùng. Mới bắt đầu đã bị hai tán tiên trận pháp hợp kích trọng thương một lần, sau lại chiến đấu một trận với Càn Hư lão đạo khiến thân thể huyết nhục đại tổn, lại tổn hao phần lớn công lực khôi phục nhục thể, tuy rằng có linh đan, nhưng liệu có thể bổ sung được bao nhiêu?
Mà sau đợt tự sát bởi nguyên anh của Càn Hư lão đạo, lại bị Nhạc Diễm chân nhân hai người đánh lén.
Liên tục nhiều lần như vậy, Nghiên Cơ nương nương công lực lúc này so ra không bằng được năm thành của lúc mới bắt đầu, may mà Càn Hư lão đạo công lực cũng bị đại tổn. Mặc dù vậy, tuy là Nghiên Cơ nương nương có phần thắng thế, nhưng Nhạc Diễm chân nhân hai người bên cạnh lúc nào cũng có thể tập kích.
Cứ mỗi khi thị định hạ sát thủ, là bị hai tán tiên Nhạc Diễm chân nhân, Thủy Nhu chân nhân đánh lén.
Ức chế, phẫn nộ!

Trong một thẩm cung của Thanh Vũ tiên phủ, Tần Vũ và Lập Nhi đang ngồi bên mép giường, cách đó không xa là một mặt kiếng tinh khiết có vài đồ hình, đó chính là hình ảnh bọn người Nghiên Cơ nương nương đang đánh nhau sống chết trên đại điện. Tần Vũ đã luyện hóa xong nguyên linh tinh phách, cả tòa tiên phủ như nắm trong tay.
- Tần Vũ đại ca, Nghiên Cơ nương nương đó thật sự là nam hay là nữ, muội không thể xác định được.
Lập Nhi cười nhẹ nói với Tần Vũ.
Tần Vũ nhìn kỹ lại, rồi lắc đầu cười khổ:
- Ai có thể biết được Nghiên Cơ nương nưong đó là nam hay nữ, bất quá thị được hiệu xưng Thiên biến ma nữ, tất phải là nữ, nếu như không phải nữ, vậy tại sao lại không kêu là Thiên biến ma nam.
- Thiên biến ma nam.
Lập Nhi nhịn không được bật cười .
Tần Vũ nhìn bộ dạng cười của Lập Nhi, ánh mắt lại dời về mặt kính trong veo, chỉ là ánh mắt thanh tĩnh hơn nhiều.
- Cuộc chiến này quả nhiên khốc liệt … xem chừng Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân còn có một số bí mật. Không lạ, khi lúc đầu Nhạc Diễm và Thủy Nhu chân nhân hai người gần như đồng thời đi vào cửu kiếm tiên phủ. Nghiên Cơ nương nương nầy tính sai một bước, bất quá … tam kiếp tán tiên đến tứ kiếp tán tiên, không giống như tứ kiếp tán tiên đến ngũ kiếp tán tiên. Từ tam kiếp đến tứ kiếp, cũng là khác nhau về bản chất, bất luận là Thuấn di hoặc năng lượng nào khác, khoảng cách khác nhau nhiều.
Quan sát trận đấu, Tần Vũ không ngừng ghi nhớ trong lòng những chiêu thức và năng lực của các cao thủ.
Bất quá Tần Vũ vẫn thầm nhận định Nghiên Cơ nương nương rất có khả năng thắng trận.
……
Ba cây độc vĩ châm xuyên thấu qua thân hình Càn Hư lão đạo.
Một chưởng cuối cùng, kích trúng ngực của Càn Hư lão đạo.
Bộ vị ngực chính là nơi nguyên anh của Càn Hư lão đạo vừa đào thoát trốn đến, lão bất quá là tam kiếp tán tiên, linh thức không bì kịp tứ kiếp tán ma của Nghiên Cơ nương nương. Ba châm đó của Nghiên Cơ nương nương là để phục vụ cho một chưởng cuối cùng này, tính toán thật huyền diệu phi thường.
Cho dù Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân cũng không tới cứu trợ kịp.
Một chưởng!
Càn Hư lão đạo thân thể vô lực bị ném bay đi, máu tươi rải khắp trên thạch cấp của đại diện, sau đó rớt xuống trên mặt đất một cách nặng nề, trong khi thân thể đang co rút, tay phải lão run rẩy lấy ra một ngọc bình đổ trút linh đan vào miệng.
Chỉ có điều tay phải lão rất là vô lực. Mười mấy viên linh đan trong bình đã có hơn nửa rớt ra ngoài.
Chưa chết, nhưng so với chết cũng không khác biệt gì nhiều.
- Nguyên anh trọng thương như vậy, linh hồn lại không bị tổn thương gì nhiều. Mạng ngươi thật tốt.
Nghiên cơ nương nương lại phóng ra một mũi độc vỹ châm.
Một mũi độc vỹ châm nho nhỏ như vậy lúc trước thật không sao làm khó được Càn Hư lão đạo, nhưng lão lúc này căn bản một chút lực phản kháng cũng không có.
- Thời gian một chén trà, chỉ cần thời gian một chén trà.
Càn Hư lão đạo trong lòng rên rĩ.
Lúc nầy nguyên anh lão rã rời, cần cấp thời khôi phục, nhưng thiên ma tích ẩn chứa ma nguyên lực đó thật là khó trị.
Độc vỹ châm phá không phi tới. Càn Hư lão đạo mắt trừng trừng nhìn mũi độc châm bắn tới, không sức chống đỡ.
Đinh đang!
Một lưỡi phi kiếm đã ngăn mũi độc vĩ châm lại.
- Ma nữ, đừng hòng sát nhân.
Nhạc Diễm chân nhân quát lên. Thủy Nhu chân nhân bên cạnh lão cũng lạnh lùng nhìn Nghiên Cơ nương nương.
Nghiên Cơ nương nương nhìn lại hai người.
Nhạc Diễm chân nhân hai người nãy đến giờ tựa như xem hát, lựa dịp đánh lén. Hai người bị thương không nặng, Thủy Nhu chân nhân tuy bị gãy tay, nhưng thị không lãng phí năng lượng ngưng tụ cánh tay, cho nên Thủy Nhu chân nhân năng lượng vẫn còn sung túc.
Còn Nghiên Cơ nương nương thì tương phản. Đã nhiều lần bị trọng thương, lại ngưng tụ thân thể, lại cùng với Càn Hư lão đạo chiến đấu cho đến bây giờ. Trạng thái thật sự khác biệt.
- Ha ha, thật không tưởng tớị hai người bọn ngươi lại thân thiết như vậy. Lại có trận pháp hợp kích. Ta tính sai rồi, thật tính sai rồi.
Nghiên Cơ nương nương thở dài nói.
Nhạc Diễm chân nhân nhìn qua Thủy Nhu chân nhân, sau đó nhìn qua Nghiên Cơ nương nương, điềm nhiên nói:
- Toàn Đằng Long đại lục không mấy người không biết quan hệ giữa ta và Thủy Nhu, ngươi há không hay biết, ngươi chết đi không thể trách ngươi ngu ngốc, chỉ có thể trách trời già muốn tuyệt ngươi thôi.
Hai người liên thủ, lại ỷ vào trận pháp hợp kích, uy lực tuyệt đối không dưới sự công kích của ba người tam cấp tán tiên, còn Nghiên Cơ nương nương lúc này còn lại một nửa lực công kích đã là quá tốt rồi.
- Ai, trời thật muốn tuyệt ta chăng?
Nghiên Cơ nương nương thở dài nói.
Nhưng mà ??
"A……" Nghiên Cơ nương nương cả người hốt nhiên như biến thành điên cuồng, cả bộ tóc dài đến ngang lưng đột nhiên bung thẳng ra, cứ như những sợi dây đàn đang căng. Chỉ trong chốc lát, mỗi một sợi tóc dài đều như biến thành dài hơn.
Những ngọn lửa màu huyết hồng đột nhiên xuất hiện từ thân thể Nghiên Cơ nương nương bốc cháy lên, đồng thời bao bọc toàn thân Nghiên Cơ nương nương trong đó.
Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân trông thấy cảnh này, hai mắt không tự chủ được mở to nhìn.
- Không tưởng được đối phó với ba người bọn ngươi lại giằng co đến bây giờ, bất quá bây giờ bọn ngươi tất phải chết.
Bị bao phủ trong ngọn lửa màu huyết hồng, Nghiên Cơ nương nương phảng phất như cao cao tại thượng cười nói với Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân.
- Thiên ma huyết vân!
Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân sắc mặt đại biến; thiên ma huyết vân công pháp cần phải đạt đến thiên ma cảnh giới mới có thể thi triển, công pháp này lại thập phần bí mật, không phải bất cứ cao thủ bốn kiếp tán ma trở lên nào cũng biết.
Thiên ma huyết vân, thiêu đốt phân nửa huyết nhục và phân nửa năng lượng nguyên anh.
Chánh điện phạm vi quá nhỏ, không có chỗ dung cho Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân đào trốn, từng đóa từng đóa mây màu huyết hồng toàn bộ hướng về Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân xâm nhập.
- Ah, không được chạm đến.
Ngón tay trỏ phải của Nhạc Diễm chân nhân chỉ vừa chạm đến đám mây màu huyết hồng đó, lập tức bắt đầu hư hoại, từ ngón trỏ phải không ngừng lan tràn ra cả cánh tay và cả toàn thân, Nhạc Diễm chân nhân tức thì chặt tay, nhưng hắn cũng biết là không ổn.
Chỉ thời gian một chớp mắt, huyết vân đã bao bọc cả hai vị tán tiên lại.
Thật là lên trời không được, xuống đất cũng không xong.
- Ha ha, ta trước giết Càn Hư lão đạo, để bọn bây thưởng thức mùi vị huyết vân hủ thực nguyên anh ra sao.
Nghiên Cơ nương nương uống linh đơn xong, liền chuyển người hướng Càn Hư lão đạo cười lớn. Nghiên Cơ nương nương lúc này sắc mặt trắng bạch, bước đi đã có hơi run rẩy.
Nguyên anh bị tổn thất phân nửa năng lượng, mà năng lượng để bổn thân nguyên anh tồn tại có một mức thấp giới hạn, sự tổn thất phân nửa này gần như đã đụng đến mức thấp nhất.
- Ba người bọn ngươi chết đi, ta sẽ luyện hóa trấn phù thạch bia, cả toà tiên phủ, ha ha… vô số địa nguyên linh thạch, vô số bảo bối, cả một toà tiên phủ này đều là của ta cả, ha ha …
Nghiên Cơ nương nương cực kỳ đắc ý, tựa như nàng ta thấy được cả tòa tiên phủ sẽ thuộc về thị.

Tinh Thần Biến - Chương #197


Báo Lỗi Truyện
Chương 197/671