Chương 177: Thiên kiếp đột biến



Bên Bích Thuỷ hồ, Tần Vũ cùng Lập Nhi đang đứng yên cạnh nhau, ở một nơi không xa là một nhân ảnh mờ ảo không rõ.
Lúc này, trời đất u ám, mây đen đầy trời, cả bầu trời mang sắc ám hồng quỷ dị, phảng phất cả bầu trời biến thành một lò lửa khổng lồ. Một đoá kiếp vân lơ lửng dưới bầu trời, trên không trung có hàng ngàn hàng vạn tia điện xà nhấp nháy.
- Oanh!
Một đạo tử sắc thiên lôi đánh thẳng xuống thân ảnh đang đứng kiêu ngạo, uy thế của nó như có thể huỷ diệt mọi thứ. Bóng thân ảnh bên dưới chính là Tiểu Hắc, thiên kiếp đó chính là lục cửu thiên kiếp. Lúc này, Tiểu Hắc giơ cao đôi cánh, mắt ưng nhìn chằm chằm vào đám kiếp vân.
Vào thời điểm thiên lôi đánh xuống, Tiểu Hắc đột nhiên huýt lên một tiếng.
Một đạo gió xoáy từ trong miệng Tiểu Hắc phát ra. Đạo tử sắc thiên lôi đó bất ngờ bị luồng gió xoáy hút lấy, sau đó tiến nhập vào trong bụng Tiểu Hắc. Thôn phệ thiên lôi, đó là một chiêu dùng để độ kiếp mà Tiểu Hắc thành thạo nhất.
Tần Vũ khoan khoái cười nói:
- Lập Nhi, đó là đạo thiên lôi thứ ba rồi. Người khác độ kiếp, trước tiên phải dựa vào trận pháp cấm chế để chống đỡ, sau đó mới dùng linh khí để cầm cự, còn Tiểu Hắc lại lấy thôn phệ thiên lôi làm chủ, còn dùng thiên lôi đó để đề cao công lực.
Lập Nhi nhìn Tiểu Hắc nơi xa, trong mắt lộ ra thần sắc tán thưởng, nói:
- Tần Vũ đại ca, Tiểu Hắc chính là một đặc thù thần thú. Vốn dĩ thần thú cũng được phân ra thành thượng, trung, hạ, Tiểu Hắc đẳng cấp tuyệt đối không thấp hơn Phí Phí.
Tần Vũ trong mắt có một chút cao hứng, không phải vì Tiểu Hắc, mà do Lập Nhi gọi mình là "Tần Vũ đại ca".
Một tháng trước, Hầu Phí đã bày ra một mưu kế. Dưới sự diễn xuất của Hầu Phí, Tần Vũ giả làm ngu đần, cả hai đã diễn một trò đùa bỡn, cuối cùng bức bách Lập Nhi bất đắc dĩ phải gọi Tần Vũ là đại ca. Cho đến tận bây giờ Tần Vũ vẫn không ngừng đắc ý về việc này.
Đương nhiên chút đắc ý đó Tần Vũ chỉ có thể để sâu trong lòng.
- Oanh!
Đạo thiên lôi thứ tư lại đánh xuống khiến đất bay đá chạy. Đạo thiên lôi này có sức đè nén khủng khiếp, Tiểu Hắc lùi lại rồi dang rộng hai cánh, miệng há to liên tục phát ra những luồng gió xoáy. Chỉ thấy hầu hết lôi điện bị trực tiếp hấp thu, còn lại một phần nhỏ đánh lên thân Tiểu Hắc.
- Thống khoái! Được tắm rửa bằng thiên lôi, cảm giác thật là thống khoái!
Thanh âm của Tiểu Hắc vang dội trời đất.
Không chút cố kỵ, Tiểu Hắc dang rộng hai cánh khiến cho lôi điện không ngừng đánh lên lông cánh của Tiểu Hắc. Phần lớn lôi điện bị cánh hấp thu, chỉ có một bộ phận nhỏ công kích được đến vũ dực, thương hại hoàn toàn không đáng chú ý.
Tần Vũ rất cao hứng:
- Tắm trong thiên lôi, khẳng định trong số thần thú, không ai có khả năng làm như vậy.
Lập Nhi nhẹ nhàng cười nói:
- Lúc trước Phí Phí độ lục cửu thiên kiếp thật nhẹ nhàng vô cùng. Nhìn tình hình hiện nay, xem ra Tiểu Hắc độ lục cửu thiên kiếp cũng nhẹ nhàng không kém. Đại ca xem kìa, đó chính là đạo thiên lôi thứ năm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Thanh âm của Lập Nhi như chìm xuống trong tiếng sét, trong nháy mắt, đạo thiên lôi thứ năm đã giáng xuống thân hình Tiểu Hắc.
Chỉ thấy Tiểu Hắc mở rộng hai cánh, tại bề mặt đôi cánh ẩn hiện huyết hồng quang mang lưu chuyển bên ngoài. Còn các đạo điện mang bên ngoài thân thể Tiểu Hắc không ngừng lấp lánh, đó là lần thứ nhất Tiểu Hắc không dùng miệng thôn phệ lôi điện, bởi vì nó cảm giác được đạo thiên lôi này có một chút điểm áp lực.
Đao thiên lôi thứ năm đánh vào toàn thân Tiểu Hắc, chỉ thấy huyết hồng sắc quang mang nhanh chóng lưu chuyển.
- Hưu!
Phảng phất như bông hút nước, huyết hồng sắc quang mang bất ngờ hút hết hơn nửa đạo thiên lôi, lôi điện chi lực còn lại căn bản không gây chút phương hại gì với Tiểu Hắc. Thật khó tưởng tượng ra được, đạo thiên lôi thứ năm đã dễ dàng bị phá.
Tần Vũ lớn tiếng nói:
- Tiểu Hắc, đừng quá sơ suất! Qua được đạo thiên lôi thứ sáu, chúng ta sẽ quay về.
Cho dù Tần Vũ chỉ mở miệng đề tỉnh Tiểu Hắc là đừng quá sơ suất, tuy nhiên ẩn chứa sau câu nói này chính là sự quan tâm vô bờ của Tần Vũ đối với lục cửu thiên kiếp của huynh đệ. Tần Vũ từng nhìn thấy Hầu Phí độ lục cửu thiên kiếp, tất nhiên biết được uy lực của đạo thiên lôi thứ sáu so với đạo thứ năm lớn hơn rất nhiều.
- Yên tâm, đại….
Thanh âm Tiểu Hắc đột nhiên dừng lại. Tần Vũ sắc mặt đại biến. Trong khi đó Lập Nhi lại đột ngột tiến lên hai bước, nhìn vào kiếp vân giữa không trung.
- Ầm… ầm…!
Cả thiên địa đều vang lên những thanh âm chấn động vạn vật, vô số đạo điện xà ám hồng sắc từ thiên không lại được xuất ra, trông chúng giống như bầy rắn đang chịu sự khống chế của một thế lực thần bí. Một lần nữa, điện xà đầy trời, kiếp vân lại tụ hợp.
- Tại sao lại quay lại? Bình thường, chẳng phải là dùng năng lượng trong kiếp vân oanh kích là kết thúc độ kiếp hay sao? Tại sao kiếp vân này cùng với kiếp vân hình thành lúc đầu tiên lại giống nhau, cùng lần nữa tụ lôi điện.
Trong tâm Tần Vũ hiện giờ cảm thấy có điều gì không ổn.
Từ trước đến nay khi trải qua thiên kiếp, chỉ có từng đạo thiên lôi lần lượt oanh kích xuống, cứ thế cho đến khi kết thúc. Khi mới bắt đầu là lúc hội tụ lôi điện chi lực, sau đó mới hình thành kiếp vân. Tình trạng hiện tại, mọi người đều chưa từng thấy qua. Độ lục cửu thiên kiếp đến lần thứ sáu mới trải qua nửa chừng thời gian, đột nhiên lại tụ lôi điện chi lực thêm một lần nữa, đồng thời cũng bắt đầu tăng năng lượng cho kiếp vân.
Nhãn thần lanh lẹ, Lập Nhi lạnh lùng nhìn thiên không.

Sau đó, Lập Nhi nói:
- Tần Vũ đại ca, để ta dùng bí pháp trong tộc tra thám một lần.
Nói xong, Lập Nhi lập tức ngồi xuống. Trong nháy mắt, đôi tay của Lập Nhi hoá thành hàng ngàn đôi tay, sau đó từng đạo thanh sắc quang mang từ trên thân thể nàng xạ ra. Lúc này toàn thân Lập Nhi như được tắm trong thanh quang, song nhãn nhắm lại. Chỉ thấy miệng Lập Nhi khẽ lay động, từ bên trong phát xuất ra vô số đạo kim quang.
Một lát sau Lập Nhi mở mắt ra, nhìn vào Tiểu Hắc nói:
- Tiểu Hắc toàn lực ứng phó, không được có sơ tâm, nếu không sẽ hồn phi phách tán, thi thể cũng không còn lại gì.
Tiểu Hắc nhẹ nhàng gật đầu, trong mắt phát ra hồng quang mờ mờ.
Trong tâm Tần Vũ đến giờ cũng không biết Lập Nhi thuộc chủng tộc nào, gã chỉ biết rằng tốc độ tu luyện của nàng rất chậm, nhưng lại có nhiều thần thông cao thâm mạc trắc. Theo như Lập Nhi nói, đó là một đặc thù bí pháp trong tộc.
Vì Lập Nhi đã nói như vậy, hiển nhiên Tiểu Hắc có khả năng sẽ bị đạo thiên lôi thứ sáu oanh kích lấy đi tiểu mệnh.
- Hưu!
Phảng phất giống tiếng hô hấp của thiên địa, so với tốc độ hấp thu lôi điện ban đầu đã tăng lên gấp trăm lần trong nháy mắt. Trong một tiếng hô hấp, toàn bộ lôi điện đầy trời hoàn toàn bị kiếp vân hấp thu, ngay lập tức kiếp vân bắt đầu dừng rung động.
- Oanh!
Tốc độ, một tốc độ cực hạn không thể vươn tới.
Một đạo tử sắc lôi điện nhỏ giáng xuống, nhìn nó giống như một cánh tay thô, nếu so sánh với thiên lôi thì vô cùng nhỏ bé. Nhưng trải qua hai lần hấp thu lôi điện chi lực mới hình thành nên đạo tử sắc lôi điện đó, cả kiếp vân hoá thành một đạo thiên lôi và dung hợp vào trong, do vậy uy lực không biết sẽ khủng khiếp đến mức nào.
Tiểu Hắc bắt đầu trở nên phong cuồng, hai mắt hồng quang lấp lánh, hai cánh hoàn toàn mở rộng, trên thân huyết hồng sắc quang mang bành xuất trong phạm vi hai ba mét. Lại lần nữa miệng Tiểu Hắc hống lên, sản sinh ra những luồng gió xoáy. Những luồng gió xoáy này còn nhanh chóng tăng lên, đồng thời phạm vi ngày càng lớn hơn.
Luồng lôi điện như cánh tay nhỏ thô đó từ màu tím chuyển sang đen, sau đó đánh xuống luồng gió xoáy.
Trong nháy mắt gió xoáy bị vỡ vụn. Lôi điện này thực quá mạnh, gió xoáy của Tiểu Hắc căn bản không có cách nào chống đỡ. Đạo lôi điện tiếp tục xạ xuống tầng hồng quang dày hai ba mét, phảng phất giống như một cái châm nhỏ đâm vào tuyết, dễ dàng xuyên qua luồng gió xoáy một cách nhanh chóng.
Trong suốt quá trình đó, hồng quang vẫn liên tục hấp thu lôi điện nhưng chỉ được một phần nhỏ mà thôi.
Nổ to!
Một âm thanh điên cuồng!
Tần Vũ có thể cảm giác được lúc này Tiểu Hắc đang đứng giữa bờ vực sinh tử mà không không thể làm chủ tình hình, thân thể bắt đầu run lên.
Đôi cánh kiên ngạnh cực điểm bị lôi điện chấn nát, Tiểu Hắc phun ra một luồng tiên huyết. Đối diện với uy lực của lôi điện, long cánh vốn cường hãn của Tiểu Hắc cũng không thể chịu nổi, còn da thịt chuyển sang màu đen. Thấy tình cảnh đó, Tần Vũ như muốn nổi điên.
Đột nhiên.
Toàn thân Tiểu Hắc phát ra một loại hắc quang với màu đen cực điểm. Đó là loại hắc quang rất thuần tuý, ánh sáng xung quanh người Tiểu Hắc hoàn toàn bị thôn phệ, khiến cho mọi người không thể nhìn thấy thân hình của nó. Đương trường chỉ còn lại đạo hắc quang, cuối cùng lôi điện oanh kích lên trên hắc quang đó.
- Nguyên là như vậy!
Nhãn thần Lập Nhi sáng bừng lên, miệng khẽ nói thì thầm. Tuy nhiên Tần Vũ không chú ý đến thanh âm của Lập Nhi, lúc này toàn bộ tâm tưởng của gã đang đặt trên thân Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc theo Tần Vũ từ khi còn nhỏ, nếu như người huynh đệ này mà chết, quả thật gã không biết mình có tiếp nhận nổi điều đó không.
Trời đất dần khôi phục lại vẻ bình thường, không trung vẫn mang lam sắc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ngoại trừ một vùng bị cháy đen do kỳ độ kiếp, còn các nơi khác vẫn giữ nguyên được tình trạng ban đầu. Lúc này trên không trung chỉ còn thấy một đạo hắc quang đang không ngừng xoay chuyển, uốn éo.
Qua một thời gian dài, hắc quang từ từ hạ xuống, trong phút chốc biến thành một hình thể thân người đầu ưng. Cảm thụ được khí tức quen thuộc, Tần Vũ nhanh chóng nhận ra đó chính là Tiểu Hắc. Lúc này thân thể Tiểu Hắc gầy mòn, trong giống như một thiếu niên bình thường.
Tiểu Hắc nhìn Tần Vũ thốt lên:
- Đại ca!
- Không có gì chứ?
Tần Vũ cảm thấy toàn thân xuất ra một trận mồ hôi, lúc nãy thực sự trong lòng gã như có lửa đốt.
Tiểu Hắc cười nói:
- Lục cửu thiên kiếp, đạo thiên lôi cuối cùng không hiểu sao uy lực đột nhiên tăng cực mạnh. Nếu như đến lúc tối hậu mà đệ liều mạng, e rằng đã bị nó đánh đến hồn bay phách tán. Tuy hiện giờ đệ vẫn còn hư nhược nhưng sau lần liều mạng này, đệ đã tiêu trừ sạch những nguy hiểm tiềm tàng so với lúc trước thi triển cấm kị chi thuật.
Tần Vũ trong tâm hoàn toàn hoan hỉ. Sau khi Tiểu Hắc thi triển qua cấm kị chi thuật, Tần Vũ cảm giác huynh đệ mình có sự biến hoá. Nếu nói trước kia Tiểu Hắc băng lãnh khí chất, thì sau khi thi triển qua cấm kị chi thuật, Tiểu Hắc thật sự có một chủng khí tức "hỗn loạn khủng bố".
Tuy nhiên lúc này Tần Vũ lại cảm thấy khí chất Tiểu Hắc lại biến hoá thêm một lần nữa, trở nên thuần tịnh hơn rất nhiều, có thể nói là thuần tuý băng lãnh.
Nét mặt nghiêm trọng, Lập Nhi nhìn Tần Vũ nói:
- Tần Vũ đại ca, có một sự tình muội cần phải đề tỉnh huynh.
Thấy huynh đệ của mình độ kiếp thành công nên tâm tình cực tốt, Tần Vũ cười nói:
- Lập Nhi, có sự tình gì cứ nói ra đi. Ha… ha… ! Đừng làm mặt buồn như vậy có được không? Ha… ha …! Tiểu Hắc vượt qua lục cửu thiên kiếp, đó là một việc làm ta rất là hưng phấn.
Lập Nhi thở dài:
- Tần Vũ đại ca, nếu như muội dùng bí pháp gia tộc tính toán không sai, sau này lúc huynh độ kiếp thì thiên kiếp sẽ có uy lực cực lớn. Hy vọng huynh đề phòng cẩn thận!
Tần Vũ chợt run.
- Như vậy nghĩa là sao?
Tần Vũ cảm nhận trong lời Lập Nhi nói có điểm huyền diệu.
Lập Nhi lắc đầu nói:
- Thiên cơ không được tiết lộ, muội nói như vậy cũng đã phản lại tộc quy rồi. Muội chỉ có thể đề tỉnh huynh tận lực nâng cao công lực trước khi độ kiếp. Không cần biết nó xảy ra khi nào, chỉ cần huynh chú trọng nâng cao công lực là được.
Nhìn bộ dạng Lập Nhi lúc này, Tần Vũ biết rằng nàng không muốn nói nhiều. Nhè nhẹ gật đầu, Tần Vũ hoàn toàn đem những lời Lập Nhi nói ghi nhớ vào lòng.
* * *
Khoảng cách giữa Cửu Sát điện và Tiềm Long đại lục cũng khá xa, do vậy bọn Địch Hùng cũng mất một thời gian rất dài mới tới. Sau khi Tiểu Hắc độ kiếp nửa năm, Tần Vương triều đang trong cảnh yên bình cuối cùng cũng bắt đầu chấn động.
- Phác xích!
Tiên huyết bay lên, thân đầu rớt xuống.
Khoảng trăm tu yêu giả khuôn mặt lạnh lùng, trực tiếp đuổi theo truy sát vài tu yêu giả.
- Người của Địch Hùng dám đi vào Tần Vương triều, coi bộ không muốn sống lâu.
Một tu yêu giả cười nói:
- Đừng nói là các ngươi không biết đấy nhé, tu yêu giả xâm nhập vào Tần Vương triều, giết không tha.
Bảy tám tu yêu giả đưa mắt nhìn nhau, lúc này bọn chúng đã bị nhiều người bao vây, hiển nhiên là không có cách chạy thoát được.
- Đại nhân!
Đột nhiên một tên tu yêu giả tóc ngắn quỳ xuống, nói:
- Đại nhân, tiểu nhân tuy đi theo Địch Hùng nhưng là do không còn sự lựa chọn nào khác. Hiện nay Địch Hùng đã tịch thu truyền tấn lệnh để ngăn chúng tôi chạy trốn, không ai có thể cùng người ngoài liên hệ. Chúng tôi làm vậy là do bị bức bách mà thôi.
- Thiện Lệnh, ngươi lại dám phản bội đại nhân.
Bọn tu yêu giả còn lại tức giận nhìn tu yêu giả đó.
Tu yêu giả tóc ngắn tức giận nói:
- Phản bội? Địch Hùng dùng biện pháp chịu tội chung kiềm chế sự tự do của chúng ta, thậm chí đối với sào huyệt cũng bố trí mê trận, khiến chúng ta căn bản không thể rút lui, thậm chí cũng không biết mình đang ở đâu mà chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của hắn. Những ngày như vậy tôi đã chịu hết nổi rồi.
Ánh mắt sáng lên, tu yêu giả đầu lĩnh vội vàng lên tiếng:
- Nói, Địch Hùng ở đâu? Nếu nói ra không chỉ giữ lại tính mạng mà ngươi còn được ban thưởng lớn.
- Địch Hùng vô cùng cẩn thận, tu yêu giả chúng tôi bình thường ở trong nội bộ, bên ngoài là một mê trận lớn. Sự xuất nhập của chúng tôi đều do hộ pháp dẫn ra, dẫn vào. Chúng tôi bỏ trốn đã hơn mười vạn dặm, căn bản không thể xác định sào huyệt của Địch Hùng ở hướng nào.
- Hang ổ của Địch Hùng chỉ có hắn và các đại hộ pháp biết chính xác vị trí, đúng không?
Tu yêu giả tóc ngắn cúi người nói:
- Đúng là như thế, đại nhân!
Tinh Thần các đầu lĩnh tu yêu giả nhíu mày một lúc, sau đó nói:
- Tu yêu giả quy thuận chúng ta thì tha chết, các tu yêu giả khác nhất loạt giết hết đi.
- Á, xin tha mạng!
Các tu yêu giả vừa rồi vô cùng cương ngạnh, sau khi nghe thấy mệnh lệnh đó có hai người lập tức quỳ xuống.
Tinh Thần các tu yêu giả đầu lĩnh cười lạnh nói:
- Các ngươi có biết sào huyệt của Địch Hùng ở đâu không?
Hai người sững người, sau đó lắc đầu.
- Lúc bắt đầu không quy thuận, đến cuối cùng thì lại cầu xin lòng nhân từ, trong khi đó một điểm dùng được cũng không có, các ngươi là loại người rẻ tiền nhất.
Tu yêu giả đầu lĩnh hừ lạnh một tiếng, phi kiếm dưới chân lập tức lấy đi tính mạng hai người. Cùng lúc đó hàng trăm tu yêu giả đồng thời phóng xuất phi kiếm. Vô số phi kiếm đằng không nhanh chóng xuyên qua các thân người, máu bắn tung toé lên không trung. Chỉ có tu yêu giả tóc ngắn lưu lại được tính mệnh.
…..
Trời đã tối, Tần Vương triều biên cảnh có vài nơi phát sinh những trận chiến nhỏ, tại mỗi địa phương chỉ xuất hiện mười tu yêu giả của phe đối phương. Tuy Địch Hùng lần đầu phát động công kích, số tu yêu giả thuộc hạ của hắn bị giết không ngớt, nhưng cuối cùng cũng có không ít tên tiến nhập được vào nội bộ Tần Vương triều.
Phục cừu chém giết, lúc này đã bắt đầu.

Tinh Thần Biến - Chương #177


Báo Lỗi Truyện
Chương 177/671