Chương 171: Ðệ cửu bả ngọc kiếm đích ủng hữu giả.



Biên dịch, biên tập: Nhiephon.
"Nên chọn lối nào đây?" Mục quang Tần Vũ lướt qua chín thông đạo, cẩn thận xem xét từng lối.
Tuy nhiên nhìn qua rồi Tần Vũ phát hiện chín thông đạo này đều sâu không thấy đáy như nhau, chỉ là uốn khúc, quanh co có chút khác biệt mà thôi, như thế làm sao mà chọn? Nếu chỉ một mình Tần Vũ, áp lực tâm lí của hắn có nhưng tuyệt không nhiều.
Nhưng lúc này trên vai hắn còn gánh vác sinh mệnh của Hầu Phí và Tiểu Hắc.
"Chín thông đạo căn bản không có khác biệt gì nhiều, tiên nhân kia bắt bọn ta chọn nhưng chẳng để lại chút manh mối. Thế này làm sao mà chọn? Chín chọn một, xác suất tử vong quá cao." Lòng Tần Vũ vốn bình tĩnh cũng bắt đầu dần dần trở nên phiền não.
Càng nhìn càng phẫn nộ: "Tiên nhân chó chết, muốn cho người ta ngọc kiếm thì cho đi, còn sắp đặt chín thông đạo bắt người ta chọn. Hơn nữa chỉ có một thông đạo là sinh lộ!" Trán Tần Vũ lấm tấm mồ hôi, hai mắt hơi hơi đỏ.
Thanh Long sắc mặt nghiêm túc, Địch Long biểu hiện rất nôn nóng, Tam Nhãn lão yêu lại bình tĩnh ngồi tĩnh tọa, Ngôn Tự chân nhân cùng với Hỏa Điền chân nhân và Địch Phong chân nhân đang thương lượng gì đó.
"Ai yêu, Thanh Long, đừng nghiêm cái mặt nữa. Địch Long, sợ chết đến mức này, ngươi cũng quá yếu đuối. Ngôn Tự chân nhân không lẽ có chủ ý rồi. Ha ha … Tần Vũ, đừng nghĩ nữa, tùy tiện chọn một lối mà đi không tốt sao?" Y Đạt cười tà dị nói.
Tần Vũ lạnh lùng nhìn Y Đạt: "Vì sao ngươi không chọn?"
"Ta?" Y Đạt vén tử sắc trường phát nói, "Vấn đề này còn phải hỏi? Ta đợi các ngươi chọn xong, đợi đến khi từng người các ngươi chết đi không phải ta biết lối nào là thông đạo sinh lộ sao?"
"Đồ ngốc." Hầu Phí cười khẩy nói: "cái tên Y Đạt ngu ngốc nhà ngươi, không thấy rằng chín thông đạo này đều ngoằn ngoèo đồng thời sâu không thấy đáy sao? Người đi vào sống hay chết làm sao ngươi biết được. Hơn nữa ngươi cũng không có linh hồn ngọc giản của mọi người."
"Y Đạt, chúng ta có bao nhiêu đây người, không lẽ chọn hết cả chín thông đạo?" Tam Nhãn lão yêu mở mắt ra nói.
Y Đạt không hề giận: " Tam Nhãn, lúc này ngươi còn tĩnh tọa ở đấy làm gì?"
Tam Nhãn lão yêu "he he" cười khẩy: Chín thông đạo lại chỉ có một lối là sinh lộ. Nếu không xác định được chắc chắn trăm phần trăm lối nào là sinh lộ ta tuyệt đối không chọn, chi bằng ở trong động này yên tĩnh tu luyện cho đến khi độ kiếp!"
Cho đến khi độ kiếp!
Mấy người Tần Vũ, Thanh Long, Y Đạt khó tin nhìn Tam Nhãn lão yêu, thậm chí cả Ngôn Tự chân nhân đang nói chuyện cũng ngừng lại nhìn về phía Tam Nhãn lão yêu với vẻ không tin nổi.
Tam Nhãn lão yêu cười lạnh: "
Ta không tin Cửu Cửu trọng kiếp đánh xuống không phá được nơi đây, nếu phá không được cũng tốt. Vừa hay có thể giúp ta dễ dàng độ quá Cửu Cửu trọng kiếp." Lời của Tam Nhãn lão yêu làm mọi người không nói được tiếng nào.
Bất quá lời Tam Nhãn lão yêu nói đích xác là một loại phương pháp.
Chỉ là … phải chịu sống tịch mịch.
"
Cho dù Cửu Cửu trọng kiếp phá không được nơi đây, đợi đến khi ta phi thăng. Trực tiếp từ thế giới này phi thăng đến một thế giới khác, nơi đây vô luận ra sao cũng không thể tiếp tục ngăn trở lão tổ ta." Trong mắt Tam Nhãn lão yêu có một tia ngạo khí.
Phi thăng, không kể là ở nơi nào, một khi phi thăng thì sẽ trực tiếp từ một thế giới đến một thế giới khác.
Mọi người đều không lời để nói.
"
Tam Nhãn, ngươi giỏi." Thanh Long dở khóc dở cười chỉ nói được câu này.
Cô độc một mình tu luyện trong động này đến khi Cửu Cửu trọng kiếp hàng lâm. Cho dù là tu chân giả cũng không mấy người chịu nổi tịch mịch tại một nơi.
"
Ném đá dò đường." Địch Long nói lớn, mục quang lại lướt về phía mười mấy tu chân giả may mắn sống sót.
Nghe được lời Địch Long mắt mọi người đột nhiên sáng lên. Đúng, ném đá dò đường. Nếu bắt mấy cao thủ như Đằng Sơn, Hầu Phí đi thử thì không thể làm được. Bây giờ chỉ có thể bắt mười mấy tu chân giả Kim Đan kì làm điều này thôi.
"
Chân nhân cứu mệnh." Mười mấy tu chân giả Kim Đan kì biết không hay liền quỳ xuống nói. Mười mấy người này đều là người của Bồng Lai tiên vực.
Ngôn Tự chân nhân nhíu mày sau đó phất tay đem mười mấy người chia làm hai nhóm. Ngôn Tự chân nhân thở dài nói với nhóm chín người: "
Chín người các ngươi chịu hi sinh một phen vậy, trước hết hãy chế tạo linh hồn ngọc giản của mình."
"
Chân nhân, tha mạng, chân nhân!"
Chín tu chân giả đó cực kì hoảng sợ bất an, nhưng mục quang của Ngôn Tự chân nhân chuyển sang lạnh lẽo.
Tam Nhãn lão yêu lạnh lùng nhìn nói: "
Chín người các ngươi nghe đây, ta lấy danh nghĩa Bích Thủy phủ ra lệnh cho các ngươi mau mau chế tạo linh hồn ngọc giản của mình rồi đi vào các thông đạo khác nhau, nếu không …cả chín tên đều chết, môn phái của các ngươi cũng bị tiêu diệt."
Sắc mặt chín người đại biến.
Tu tiên giả Bồng Lai tiên vực điều tới đều ở gần Tiềm Long đại lục, đều không phải là nhân mã của khu vực hạch tâm Bồng Lai tiên vực, những người này đều thuộc các môn phái riêng biệt. Tam Nhãn lão yêu đích xác có thực lực diệt sạch môn phái của bọn họ.
"
Nghe lệnh trong chín người chúng ta có thể có một người được sống, nếu không phải chết hết, chư vị đạo hữu, chúc may mắn."
Một trung niên trong số chín người chợt đứng lên, nhìn mấy người Ngôn Tự chân nhân, Tam Nhãn lão yêu một cái, trong mắt tràn đầy oán hận, sau đó trong tay xuất hiện một khối ngọc, nhanh chóng chế tạo ra một khối linh hồn ngọc giản của mình.
Tám người khác cũng trong chốc lát đứng cả lên, cả tám người này đều có ý liều chết, đều chế tạo linh hồn ngọc giản của mình.
Trung niên đầu lĩnh thu linh hồn ngọc giản của cả chín người sau đó trao cho Ngôn Tự chân nhân. Mục quang của trung niên đầu lĩnh nhìn thẳng vào Ngôn Tự chân nhân, nặng nề nói: "Chân nhân, thu lấy đi." Ngôn Tự chân nhân mặt không chút biểu tình nhận lấy.
"
Chư vị, chúc may mắn, tại hạ đi trước một bước đây." Trung niên đầu lĩnh trực tiếp bước vào một thông đạo ở ngoài cùng.
"
Chư vị, chúc may mắn." lại một người bước vào thông đạo thứ hai.
... ...
Từng người một bước vào thông đạo, Ngôn Tự chân nhân tức thì đặt chín khối linh hồn ngọc giản trên mặt đất tương ứng với phương hướng tiến nhập thông đạo của mỗi người. Lúc này chín người đã bước vào trong thông đạo còn chín khối linh hồn ngọc giản yên ổn nằm trên mặt đất.
Mấy người Thanh Long, Ngôn Tự chân nhân, Y Đạt, Tần Vũ cùng nhìn chín khối ngọc giản. Lúc này chín người đã sớm biến mất trong thông đạo, chúng nhân chỉ dựa vào quan sát linh hồn ngọc giản phán đoán người tiến nhập thông đạo còn sống hay đã chết.
"Bùng!"
Khối ngọc giản thứ hai vỡ nát... ...
Tiếp đó khối ngọc giản thứ ba cũng vỡ nát, khối thứ tư, khối thứ năm ... ...
Chỉ một chốc từ khối ngọc giản thứ hai cho đến khối ngọc giản thứ chín đều vỡ nát. Mắt chúng nhân sáng lên, mục quang đều hướng về thông đạo thứ nhất.
"
Xem ra thông đạo thứ nhất này chính là sinh lộ rồi." Địch Long cười nói, "chư vị, còn chưa mau đi, không lẽ muốn để Đệ cửu ngọc kiếm bị gã tu chân giả Kim Đan kì đó lấy đi?" Địch Long nói xong liền đi về phía thông đạo thứ nhất, Địch Tiến và Địch Húc tức thì theo sau.
"
Bùng!"
Khối linh hồn ngọc giản duy nhất chưa vỡ lúc này … cũng vỡ rồi!
Ba huynh đệ Địch Long phảng phất như bị điểm huyệt, thân hình ngay lập tức đứng yên, ba người không tin nổi quay đầu nhìn. Khối linh hồn ngọc giản thứ nhất cũng đã vỡ nát rồi. Vào lúc này ba người Địch Long mê hoặc, mấy người Thanh long, Tam Nhãn lão tổ, Tần Vũ cũng mê hoặc.
"
Chín khối linh hồn ngọc giản đều vỡ nát rồi, chín người đó đều chết rồi, rốt cuộc chuyện này là sao?" Địch Long nghĩ không ra.
Lưu ngôn của tiên nhân đã nói trong đó có một lối là sinh lộ thì phải có một sinh lộ. Vì sao chín người toàn bộ chết hết? Sau khi chín khối linh hồn ngọc giản vỡ nát chúng nhân lại không biết nên làm sao, lẽ nào ném đá dò đường lần nữa.
... ...
Trong cả động yên tĩnh đến đáng sợ, mỗi cao thủ đều nhíu mày.
"
Hê hê, các ngươi tên nào cũng ngốc cả." Hầu Phí cười khẩy nói, "chín thông đạo chỉ có một lối là sinh lộ, sinh lộ đó tự nhiên thông với Đệ cửu ngọc kiếm. Chỉ cần tìm ra Đệ cửu ngọc kiếm ở đâu không phải biết lối đó là sinh lộ sao."
Địch Húc tức thì mắng: "
Nếu biết Đệ cửu ngọc kiếm ở đâu bọn ta còn phải phiền não thế này sao?"
"
Đồ ngu." Hầu Phí khinh thường.
Mắt Tần Vũ sáng lên khó tin nhìn Hầu Phí: "
Phí Phí, đệ quả thật rất thông minh."
Lúc này mấy người Thanh Long, Y Đạt dường như cũng đồng thời nghĩ ra phương pháp. Thanh Long cười lớn nói: "
Hầu Phí quả nhiên thông minh, ha ha … đúng, tìm được phương hướng của Đệ cửu ngọc kiếm là được rồi. Ngôn Tự chân nhân, lần trước ngươi sử dụng bí pháp đó để tìm Đệ cửu ngọc kiếm thứ chín không thành, lần này thử lại xem."
Mấy người Tần Vũ, Y Đạt, Tư Đồ Huyết cũng đều nhìn về phía Ngôn Tự chân nhân.
Ngôn Tự chân nhân sững người sau đó cười lên: "
Ta thật già rồi, phương pháp này không sai. Lần trước tám thanh ngọc kiếm tiến nhập hồng hoang phương hướng đột nhiên thác loạn, khẳng định đã có vấn đề gì đó xảy ra. Lần này thử xem, có khi thành công."
Nói rồi Ngôn Tự chân nhân liền ngồi xếp bằng trên không.
Mỗi người ở đó đều ném ngọc kiếm của mình về phía Ngôn Tự chân nhân, không có ai chậm trễ, đến thời khắc này không chỉ quan hệ đến Đệ cửu ngọc kiếm mà còn quan hệ đên tính mệnh của chúng nhân. Ai dám đùa giỡn.
Ngôn Tự chân nhân lần nữa thi triển bí pháp.
Tám thanh ngọc kiếm đều liên hệ đến thân người Ngôn Tự chân nhân, từng đạo quang hoa bắn ra, Ngôn Tự chân nhân sắc mặc nghiêm túc, tiếp đó xuất ra từng đạo pháp quyết …từng giây từng phút trôi qua, qua một lúc lâu, lông mày của Ngôn Tự chân nhân lấm tấm mồ hôi.
"Chư vị, thành công." Ngôn Tự chân nhân đột nhiên thở phào nói.
Chỉ thấy tám thanh ngọc kiếm bắt đầu phi hành song song, hướng thẳng về thông đạo thứ … nhất bay tới.
"
Thông đạo thứ nhất?" Tần Vũ giật mình.
Ba huynh đệ Địch Long cũng giật mình, mọi người ở đó đều giật mình. Vừa rồi lúc linh hồn ngọc giản tương ứng với thông đạo thứ nhất bị vỡ nát làm cho mọi người mất đi hi vọng, hiện tại ngọc kiếm tự hành chỉ ra phương hướng.
"
Nếu thông đạo thứ nhất là sinh lộ vậy người tiến nhập thông đạo này sao lại chết nhỉ?" Địch Long liền hỏi.
"
Chín thông đạo chỉ có một là sinh lộ, ngươi không chọn lối này vậy ngươi chọn một lối khác sao?" Y Đạt cười lạnh rồi tranh tiên bay vào thông đạo thứ nhất, đồng thời mỗi bên tự thu hồi phi kiếm của mình.
Ba huynh đệ Tần Vũ cùng Thanh Long, Đằng Sơn mau chóng theo sau tiến nhập thông đạo thứ nhất.
Mấy người Ngôn Tự chân nhân, Tam Nhãn lão tổ cũng nhanh chóng đi vào, ba huynh đệ Địch Long cuối cùng đành bất lực chọn thông đạo này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
... ...
Không ai dám sơ ý, cho dù tám thanh ngọc kiếm chỉ ra thông đạo này nhưng mọi người vẫn hết sức cẩn thận, dẫu sao tu chân giả tiến nhập thông đạo này đã chết, điều này chứng tỏ thông đạo tối thiểu còn có nguy hiểm.
Chỉ là hiện tại không ai biết được có bao nhiêu nguy hiểm trong đây.
"Đại ca, cẩn thận chút." Hầu Phí lúc này dùng mắt lửa nhìn bốn phía, biểu hiện mười phần cảnh giác, Tần Vũ cũng gật đầu. Lúc này hắn cũng rất cảnh giác, Tiểu Hắc bên cạnh ưng nhãn nhìn ngó chung quanh.
Trong thông đạo này, linh thức căn bản không dò xét được. Địa phương do tiên nhân bố trí bọn họ sao có thể tùy ý tra xét.
Y Đạt đi đầu, Thanh Long, Đằng Sơn và ba huynh đệ Tần Vũ thì xấp xỉ, phía sau là mấy người Ngôn Tự chân nhân, Địch Long, Tam Nhãn lão yêu đi cùng nhau. Các nhân vật đứng đầu của sáu đại thế lực tại hải ngoại tu chân giới lúc này vô cùng cẩn thận.
Thời gian trôi qua, phảng phất suy đoán của chúng nhân đều sai, nơi này không có lấy một chút vết tích.
"Vì sao đến thi hài của tu chân giả đó cũng không thấy?" Tần Vũ nhíu chặt mày, người nếu chết rồi thì cũng phải có thi hài chứ, nhưng chúng nhân đi về phía trước đã lâu như thế đến cả thi hài của tu chân giả cũng không nhìn thấy, đúng là rất kì quái.
Tuy nhiên chính vào lúc này –
Ào ào~~ phảng phất như thủy triều, tại bên kia thông đạo ám hồng sắc thủy triều nhanh chóng ập tới, hoàn toàn tràn ngập khắp cả thông đạo. Không, không phải thủy triều, mà là dòng nước giống như dung nham, trên bề mặt còn có hỏa diễm.
"Địa để viêm hỏa, cẩn thận!"
Thanh âm của Tam Nhãn lão tổ vang lên khắp thông đạo, chỉ trong sát na, giống như thủy triều hoàn toàn bao trùm mọi người, mấy tu chân giả Kim Đan kì may mắn không bị dùng làm đá dò đường còn chưa tiếp xúc Địa để viêm hỏa đã hóa thành tro bụi.
Nếu luận người nào nhẹ nhàng nhất ở đây thì Tiểu Hắc phải là đệ nhất.
Trong Địa để viêm hỏa, Tiểu Hắc đến yêu nguyên lực hộ thể cũng không cần, dưới sự bảo hộ của hắc sắc vũ dực, vũ mao gần như có thể so sánh với thượng phẩm linh khí thì Địa để viêm hỏa căn bản không làm Tiểu Hắc bị thương chút nào. Mấy người khác chỉ có Địch Húc với bốn người Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu, Hỏa Điền chân nhân, Địch Phong chân nhân hơi khốn đốn.
Còn mấy người Tần Vũ cũng đều dùng năng lượng hộ thể dễ dàng kháng cự, Tần Vũ cùng Thanh Long, Đằng Sơn, Tam Nhãn lão yêu những tu yêu giả nhục thể rất mạnh, cho dù năng lượng hộ thể chỉ phòng ngự hơn phân nửa, nhục thể cũng không để ý một chút uy lực đó, còn nhục thể của tu tiên giả và tu ma giả lại yếu.
Bất quá nói chung cũng không mất mạng.
"Mọi người nhanh chút." Thanh Long hét lớn sau đó quay đầu lao đi rất nhanh về đầu kia của thông đạo, ba huynh đệ Tần Vũ cùng mấy người khác ai cũng xuyên qua hết tốc lực, chỉ trong phút chốc đã đi xuyên qua thông đạo.
Trừ Địa để viêm hỏa, không còn bất kì công kích nào.
Ra khỏi thông đạo liền xuất hiện một đại điện hào hoa, so với hoàng cung đại điện còn hào hoa hơn nhiều, diện tích cũng lớn hơn nhiều. Làm người ta kinh ngạc chính là – bên dưới đại điện lúc này có hai thần thú to lớn.
Bên trái là thần thú thân thể hiện lên ám hồng sắc, cổ có sáu cái gai lớn, đỉnh đầu mọc một cái sừng kim sắc, bề ngoài toàn thân giống như từng khối nham thạch, lực phòng ngự thậm chí mạnh hơn cả thần thú long, thân dài trăm mét – Long Nham sư.
Còn bên phải là phi cầm có hai cánh to lớn cao mấy chục mét, hỏa diễm uốn lượn khắp thân, khí tức cao quý có thể cảm thụ rõ ràng, chính là thần thú – Hồng Loan.
Trên đại điện, có một hắc bào nam tử đang ngồi, trên đùi một con mèo nhỏ màu trắng đang nằm. Lúc này hắc bào nam tử đang cúi đầu chơi đùa một thanh ngọc kiếm. Đột nhiên, hắc bào nam tử ngẩng đầu nở nụ cười nhìn chúng nhân vừa ra khỏi thông đạo đến đại điện.
Lúc này mười mấy người Thanh Long, Tần Vũ, Tam Nhãn lão tổ đều ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mặt.
Hai đại thần thú, tuyết miêu, hắc bào nam tử, còn có thanh ngọc kiếm đó.
Hắc bào nam tử nhìn chúng nhân mỉm cười nói: "Chư vị, để ta tự giới thiệu một lượt, ta, người sở hữu Đệ cửu ngọc kiếm, đồng thời cũng là người thống trị khu vực ba trăm vạn dặm ngoại vi hồng hoang – Diên Mặc!"

Tinh Thần Biến - Chương #171


Báo Lỗi Truyện
Chương 171/671