Chương 166: Tuân Phụng, Tư Đồ Huyết



Tần Vũ cùng Lập Nhi cùng tiến vào đại sảnh.
"Tiểu Lộ, Đại Sơn, mọi việc thế nào rồi? Tiểu Lộ, ở đằng sau có phải là tướng công của muội không?" Tần Vũ cười hỏi.
Tiểu Lộ nhìn Tần Vũ, hai mắt ướt đầy nước mắt.
Từ khi Tần Vũ li khai tiềm long đại lục để tiến nhập hải vực mênh mông, nào ai biết Tần Vũ khi nào sẽ quay trở về, thậm chí còn không biết có quay về được không. Tiểu Lộ vì sự ra đi của Tần Vũ hết sức thương tâm nên từ đó về sau hết sức nỗ lực tu luyện.
"Vũ ca ca" Tiểu Lộ tiến lên hai bước ôm chặt lấy Tần Vũ, không thể kiềm được nước mắt.
Thiết Sơn hai mắt ửng hồng. Con người cứng rắn như hắn lúc này đây cũng thực sự rất kích động.
"Được rồi, đừng giống như con nít nữa. Hiện đã là thê tử của người ta thì phải giữ ý một chút, biết không?" Tần Vũ vỗ về Tiểu Lộ, lau nước mắt của Tiểu Lộ rồi nhìn về Đường Nguyên hỏi: " Ngươi là Đường Nguyên, là trượng phu của muội muội ta?"
Đường Nguyên, nguyên là một người trời không sợ, đất không sợ nhưng lúc này cũng cảm thấy có một chút gì đó e dè.
Bởi vì thân phận người đang đứng trước mặt, vốn là Vũ vương gia của Tần vương triều, là người đầu tiên của Tiềm Long đại lục tu luyện ngoại công đạt tiên thiên cảnh giới thậm chí chỉ hai mươi tuổi đã bước vào cảnh giới của tu chân giả, là người chiến thắng trong cuộc chiến truyền thuyết tại sông Ô giang.
"Tiểu cửu tử*, ta tên Đường Nguyên tự Thanh Lan, là tướng công của tiểu lộ" Đường Nguyên lúc này đã tĩnh tâm trở lại nho nhã trả lời. Chỉ một câu xưng hô " tiểu cửu tử" đích thực giảm bớt đi khoảng cách giữa hai bên.
Trong tâm Tần Vũ thầm gật đầu.
"Tiểu vũ, cả mười năm nay không hề có chút tin tức gì của người. Hôm nay chúng ta không say không về. Đường Nguyên, việc đánh ngươi tạm thời để đấy. Người mau mau chuẩn bị yến tiệc để ta cùng huynh đệ của ta ăn uống một phen" Thiết sơn lúc này hào khí bộc phát.
Tần Vũ cười nói " Đại Sơn, hôm nay ngươi uống bao nhiêu thì ta uống bấy nhiêu. Thế nào?"
Đạt đến cảnh giới của Tần Vũ hiện tại thì muốn bao nhiêu có thể uống bấy nhiêu, làm sao có thể say được.
"Sảng khoái, Đường Thanh Lan, còn đứng đấy làm cái gì. Sao không đi chuẩn bị đi?" Thiết sơn trừng mắt nhìn Đường Nguyên.
Thần sắc Đường Nguyên cứng lại, gượng cười nói " Cái này… đại cửu tử, hồi nãy huynh có nói hình phạt đánh ta tạm thời treo đấy. Hôm nay Vũ vương gia tới đây là một việc đáng mừng, thôi thì tha cho ta có được chăng"
"Nói thừa, mau đi chuẩn bị tiệc rượu đi" Thiết Sơn giận dữ nói.
Tần Vũ cười nói "Đại sơn, ngươi thật ngốc quá. Chuẩn bị tiệc rượu đâu nhất định phải do Đường Nguyên đích thân làm? Khi nãy quản gia nghe thấy lời ngươi nói đã lập tức đi rồi. Có lẽ là đi sắp xếp yến tiệc. Đường Nguyên đang trêu ngươi thôi.
Đường Nguyên kinh ngạc nhìn Tần Vũ "
Quản gia ở ngoài cổng. Tiểu cửu tử có nói với quản gia làm hay không mà sao lại biết quản gia đang làm việc đó chứ?"
Đường Nguyên không biết võ công, lại càng không biết sự tồn tại của linh thức.
"
Tướng công, thần thông của Vũ ca ca ta sao huynh có thể tưởng tượng được" Lúc này tiểu Lộ liền đỡ lời cho Tần Vũ.
"
Thần thông?" Tần Vũ cười " Nói về thần thông thì ta không thể bằng sư muội ta được. Để ta giới thiệu đây là sư muội của ta, Lập Nhi" Tần Vũ nắm lấy tay Lập Nhi giới thiệu. Lập Nhi chỉ nhìn Tần Vũ nhưng không hề rút tay về.
Từ lần đầu tiên Tần Vũ nắm tay Lập Nhi, về sau khi Tần Vũ nắm tay, Lập Nhi không hề có phản kháng. Thật đáng tiếc … Lập Nhi không hề thấy trong mắt Tần Vũ có một tia đắc ý vì "
âm mưu đã đạt được"
"
Lập Nhi tỷ tỷ, tỷ thật sự là sư muội của Vũ ca ca?" Tiểu Lộ nghi hoặc nhìn Tần Vũ cùng Lập Nhi
"
Ngạn nhi" Tiểu Lộ đột nhiên cất tiếng gọi.
Từ trong góc của đại sảnh chui ra một cái đầu nhỏ, đôi mắt đen chớp chớp trông rất khả ái.
"
Ngạn nhi, lại đây, mau gọi cửu cửu đi." Tiểu Lộ vội kêu đứa bé. Thằng bé chính là con trai của tiểu Lộ tên Đường Ngạn. Chỉ thấy thằng bé khoảng ba tuổi, thắt tóc bím, khuôn mặt hồng hồng.
Đường Ngạn đi về phia Tần Vũ, mắt nhìn Lập Nhi vẻ nghi hoặc hỏi: "
Cửu cửu, người nói cô ấy có thần thông? Là thần thông gì vậy?"
"
Phải a, Lập Nhi tỷ tỷ thật ra có khả năng gì vậy?"
"
Có thể khôi phục cánh tay cho muội" Tần Vũ nhìn tiểu Lộ chầm chậm nói.
Tiểu Lộ, Đường Nguyên, Đường mẫu, Thiết Sơn mọi người ai nấy đều giật mình.
Ba ngày sau, Tần Vũ, Lập Nhi, Đường Nguyên cùng Thiết Sơn cùng đi trên đường trong Tô Nham thành.
"
Đại Sơn, làm thống lĩnh tại Tô Nham thành này thấy thế nào?" Tần Vũ cưòi nói.
Thiết Sơn ngẫm nghĩ một chút rồi nói "
Cũng bình thường. chỉ là khi xử lý con cháu của một vài quan gia thì có chút phiền toái thôi. Bất quá so với việc cùng huynh đệ của ta uống rượu ca hát thì thật không bằng a. Tiểu Vũ, ngươi đã thấy đứa con hổ đầu hổ não của ta, nó có được không?"
"
Mạnh, không chỉ mạnh, mà tuổi còn nhỏ nhưng uống rựou cũng rất khá." Tần Vũ cười.
Đột nhiên Tần Vũ chợt biến sắc sau đó lại có chút tiếu ý.
"
Thiết Sơn, Tô Nham thành có phải có một thanh niên rất thích gấp mở quạt, khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, ngoài ra còn rất anh tuấn khả ái, sau lưng có một bím tóc dài không?" Tần Vũ quay sang Thiết Sơn hỏi.
Thiết Sơn hừm lên "
Mmm, đương nhiên có. Đó chính là nhi tử của thành chủ Tô Nham thành bọn ta, cùng với Đường Nguyên từ một ổ chuột rắn mà ra."
"
Tử Du huynh?" Đường Nguyên nghi hoặc nhìn Tần Vũ.
Tần Vũ gật đầu nói: "
Đường Nguyên, bằng hữu của ngươi mười phần đến tám chin là không muốn sống rồi. Bởi vì hắn dám trêu chọc người không nên trêu đến."
Tuân Phụng là con của thành chủ Tô Nham thành, tính tình thích trêu hoa ghẹo nguyệt cùng với Đường Nguyên đúng là cùng chí hướng. Bình thường hay chọc phá con gái nhà lành. Bất quá Tuân Phụng chỉ đơn giản là chọc cho vui chứ chưa bao giờ thật sự khi phụ người ta.
Hôm nay Tuân Phụng đang dẫn theo gia đinh đi trên đường.
"
Oa, mỹ nhân, mỹ nhân, ta yêu cô ấy mất thôi" Tuân Phụng nhìn thiếu nữ ở cách đó không xa , cảm thấy trái tim trong ngực nhảy liên hồi.
Phía trước là một thiếu nữ toàn thân mặc y phục màu tím, trên khuôn mặt không hề có nụ cười nhìn rất lạnh lùng. Bất quá ngoài cái cảm giác là một mỹ nhân băng giá ra thì thiếu nữ này có khuôn mặt có thể nói là hoàn mỹ, đôi môi màu tím kết hợp với sự lạnh lùng khiến mọi người có thể cảm nhận từ xa.
"
Cô nương, tại hạ Tuân Phụng, Tuân Tử Du" Tuân Phụng dùng nụ cười mà hắn tự cho là thân thiện nhất tiến về phía trước.
"
Cút mau".
Sắc mặt của tử y thiếu nữ không có biểu hiện gì, trong mắt chỉ lấp lánh hàn quang.
Tuân Phụng khững người bất giác cảm thấy lúng túng. Chỉ là da mặt của Tuân Phụng thật quả dày hơn người thường, tiếp tục cười nói "
Cô nương, tại hạ đối với Tô Nham thành rất quen thuộc. Mỗi một ngóc ngách đều biết rõ rang. Nếu như cô nương muốn đi du ngoạn thì tại hạ có thể dẫn đường"
Mục quang của thiếu nữ đột nhiên chuyển nên lạnh lẽo có chút âm u.
"
Oh, Tử du huynh, từ khi nào mà huynh theo đuổi mỹ nhân lại khách khí như vậy. Mỹ nhân, tại hạ Vương Phiến là vương gia tại Tô Nham thành. Không biết mỹ nhân có muốn tới tham quan vương phủ của ta không?" Một thanh âm sắc nhọn chợt vang lên.
Đồng thời có hai tên thủ hạ chạy tới bắt lấy tử ý thiếu nữ.
Vương Phiến không giống Tuân Phụng. Tuân Phụng cùng lắm chỉ là trêu đùa còn Vương Phiến thì lại đi cưỡng đoạt dân nữ.
"
Tất cả bọn ngươi… Đáng chết"
Mắt của tử y thiếu nữ lóe hàn quang. Chỉ thấy thân thể phát ra vô số quang hoa tán xạ ra xung quanh, hai tên gia đinh trong nháy mắt liền tan xương nát thịt. Tuân Phụng trong lòng thật sự kinh hãi, toàn thân bỗng nhiên vô lực.
"
Tư đồ cô nương, tại Tần vương triều của ta muốn giết người thì ít nhất cũng nên nói với ta một tiếng chứ"
Như thuấn di, Tần Vũ tức thì hiện ra trước mặt Tuân Phụng, với vị trí nơi Tần Vũ đứng, các tia quang hoa từ tử y nữ tử hoàn toàn bị cản lại.
Vương Phiến lúc này còn lại bên cạnh đó cùng mấy tên gia nhân cùng một dạng, toàn thân tan nát, máu tràn khắp trên mặt đất.
Tử y thiếu nữ nhìn Tần Vũ khóe miệng chợt hơi nhếch lên, khiến cho ngươi ta có cảm giác là nàng ta đang cười.
"
Tần Vũ các chủ" thái độ của tử y mỹ nữ hoàn toàn khách khí.
Tần Vũ cười nói "
Tư đồ cô nương , cô không phải ở bên cạnh Y Đạt huynh sao mà lại một mình nhàn nhã trên đường của Tô Nham thành thế này? Bất quá tên tiểu tử này có một chút quan hệ với chồng của muội muội của ta, ta không thể nhìn hắn chết được"
Vị tử y mỹ nữ này chính là một trong ba đại ma đầu của Tử Diễm ma ngục - Tư đồ Huyết.
Tần Vũ các chủ đã ra tay thì đương nhiên là có thể tha cho hắn một mạng"
Tư Đồ Huyết liếc qua Tuân Phụng một cái rồi sau đó quay lại nhìn Tần Vũ nói " Tần Vũ các chủ, Y Đạt cùng Tiêu Cửu hiện chắc đang ở một nơi đó trong Tô Nham thành".
Tần Vũ gật gật đầu.
"Tử Du huynh" Đường Nguyên cũng từ xa chạy đến.
Khi nãy bọn người Tần Vũ Đường Nguyên còn cách xa Tuân Phụng hơn cả ngàn mét. Chỉ là cự ly ngàn mét với Tần Vũ mà nói chỉ là một bước, trong nháy mắt là có thể tới, đương nhiên trong nháy mắt đó có thể tới cứu lấy tính mạng của Tuân Phụng.
"Đường Nguyên, bọn họ, bọn họ, còn có cả Vương Phiến nữa, tất cả bọn họ đều nát thây cả rồi." Lúc này Tuân Phụng cực kỳ hoảng loạn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đường Nguyên nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi sau đó nhìn lại Tần Vũ cùng tử y mỹ nữ , cảm giác được bọn họ là cùng một dạng người. Lúc này Đường Nguyên cũng đoán ra được tử y mỹ nữ này nhiều khả năng cũng là tu chân giả. Nghĩ vậy liền quay lại nhìn Tuân Phụng nạt: " Ngươi muốn chết sao, sao lại đi chọc ghẹo cô ta?"
Tuân Phụng hít sâu một hơi nhìn Tư Đồ Huyết rồi nhỏ giọng nói khẽ "Thanh Lan, ta nghĩ… ta… ta… ta đã yêu cô ta mất rồi" Tuân Phụng nghĩ mình nói nhỏ như vậy sẽ không có ai nghe được. Chỉ là thanh âm của hắn….
Tần vũ giật mình quay đầu lại nhìn Tuân Phụng kinh ngạc. Mục quang Tư Đồ Huyết cũng nhìn Tuân Phụng, trên khuôn mặt hiện lên vẻ quái dị.
"Cái tên tiểu tử này…" Tần Vũ vào lúc này cũng chẳng biết nói gì.
Tư Đồ Huyết là đệ nhất nữ ma đầu của tử diễm ma ngục, tu ma giả cảnh giới đạt đến không minh tiền kỳ. Nếu Tần Vũ cùng Tư đồ Huyết giao đấu thì cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu. Đường đường là một cao thủ cao cấp trong ma đạo bây giờ lại được một tên tiểu tử bình thường muốn…..
"Đúng là điên rồi" Tần Vũ bất giác bật cười.
Tuân Phụng thấy Tần Vũ cùng Tư Đồ Huyết đều nhìn mình lập tức nghĩ đến thần thông của hai người, liền đoán ra là những lời nói của mình đã bị hai người này nghe thấy. Tâm tư đã bị người biết Tuân Phụng ngược lại còn ngẩng cao đầu nhìn thẳng về Tư Đồ Huyết.
Tư Đồ Huyết vẫn không nói gì, ánh mắt vẫn băng lãnh như trước.
Tại hạ Tuân Phụng, hay còn gọi là Tuân Tử Du. Tư đồ cô nương, tại hạ thật sự rất thích nàng. Chỉ là trong tình yêu phải đến từ hai phía. Ta không thể bám sát lấy nàng nhưng chỉ cần nàng luôn nhớ đến là tại Tô Nham thành này luôn có một Tuân Tử Du luôn mong nàng đến đây.
Khuôn mặt của Tuân Phung khi nghiêm túc nhìn thật buồn cười.
"Ha ha…Tư Đồ Huyết, hôm nay lại có người thích ngươi. Trời ạ, hôm nay không phải mặt trời mọc hướng Tây chứ" Một hán tử râu ria rậm rạp xuất hiện, nhìn về Tuân Phụng nói " Tiểu tử có muốn ta nói cho ngươi biết vị Tư Đồ cô nương này của ngươi năm nay bao nhiêu tuổi không? Haha … Ha ha ha".
"Tiêu Cửu" Tư Đồ Huyết vung tay lên, một đạo tử sắc điện quang bắn ra.
Tiêu Cửu cũng liền vung một tay lên. Một vầng quang mang hình bán nguyệt hiện ra đỡ lấy tử sắc điện quang, sau đó cả hai cùng biến mất.
Tư Đồ, chúng ta đã là bằng hữu nhiều năm. Hôm nay có người công khai nói yêu ngươi, ta cũng vì ngươi mà cảm thấy rất vui." Tiêu Cửu vừa cười hi hi vừa nhìn lại Tuân Phụng "Tiểu tử, ta nói cho ngươi biết, Tư đồ cô nương năm nay đã ……a a Tư Đồ huyết, hay để cho ta nói nhé"
Tiêu Cửu đã cùng với Tư đồ Huyết giao thủ một lần.
Mục quang lạnh lẽo của Tư Đồ Huyết nhìn qua Tiêu Cửu "
Cẩn thận cái miệng, còn không…. Hôm nay Tư Đồ Huyết ta cùng Tiêu Cửu ngươi không chết không thôi"
Tiêu Cửu rùng mình, tức thời không nói tiếng nào.
Tư đồ, ngươi cùng Tiêu cửu đã đánh nhau nhiều năm nhưng vẫn chưa bao giờ nói là đến chết không thôi. Vì sao….chỉ vì một phàm nhân mà ngươi lại nói như vậy. Không lẽ….."
Một nam tử mặc áo tím nhẹ nhàng bước tới.
Tư Đồ Huyết nhíu mày nhưng vẫn không nói cái gì. Trước mắt của nàng ta là ngục vương Y Đạt, cao thủ không minh hậu kỳ. Tư đồ Huyết còn xa mới có thể là đối thủ.
"Tần Vũ các chủ" Y Đạt nhìn Tần Vũ gật đầu chào.
"Y Đạt huynh" Tần Vũ cũng gật đầu chào. Lúc này một đạo quân thành vệ cũng chạy tới. Tần Vũ liền quay lại nói với Thiết Sơn đang đứng bên cạnh "Đại Sơn, những thi thể này giao cho ngươi xử lý, còn việc này huynh cũng không cần phải quản lý làm gì"
Thiết Sơn biết đám người trước mặt mình không phải là người thường tức thì gật đầu rồi ra lệnh cho đám hộ vệ xử lý các thi thể đã chết.
"Y Đạt huynh, chúng ta lên tửu lâu nói chuyện" Tần vũ nhiệt tình mời.
"Mời" Y Đạt cũng gật đầu.
Tiếp đó Tần Vũ, Y ĐẠt, cùng Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu, Lập Nhi cùng đi về tửu lâu.
"Tử Du, ngươi tỉnh lại đi. Tư Đồ Huyết không phải là người bình thường, ngươi đừng có nằm mơ nữa" Đường Nguyên nghiêm giọng nói. Nhân vì tiểu Lộ có quan hệ với Tần Vũ từ đó biết không ít chuyện về tu chân giả. Đường Nguyên đương nhiên là từ tiểu Lộ nên cũng biết để từ đó đoán ra được thân phận của Tư Đồ Huyết.
Tuân Phụng vẫn lắc đầu kiên quyết nói " Không, Thanh Lan, khi xưa tiểu Lộ không phải là tiên thiên cao thủ mà ngươi vẫn thích đó sao?"
"
Không giống, không giống nhau" Đường Nguyên vội nói. Đột nhiên …
Chỉ thấy trên con đường yên tĩnh bỗng nhiên xuất hiện một cơn cuồng phong, cơn cuồng phong quái dị đột ngột dừng lại. Bọn Đường Nguyên, Tuân Phụng sau khi nhìn kỹ thì đều sững sờ. Phía trước bọn họ không xa, tại nơi cơn cuồng phong tan đi bỗng nhiên xuất hiện mười người từ không trung.
"Các ngươi ở đây, ta đi bái kiến ngục vương" Một người trong đó nói với các người còn lại.

Tinh Thần Biến - Chương #166


Báo Lỗi Truyện
Chương 166/671