Chương 163: Đảm thức



"Thanh Long" Ngôn Tự chân nhân nhìn về Thanh Long, hơi có chút phẫn nộ.
Chuyện ầm ĩ đến mức thế này không thể không liên can tới việc Thanh Long trong bóng tối châm dầu vào lửa. Hiện tại Thanh Long còn sợ chuyện chưa đủ lớn nên muốn chống lưng cho Tần Vũ. Ngôn Tự chân nhân cũng nhìn ra Tần Vũ lúc này như một thùng thuốc súng có thể nổ bất kỳ lúc nào.
Thanh Long vỗ vỗ đầu cười nói: "Ngôn Tự, thế nào? Tần Vũ là hảo huynh đệ của ta, Tinh Thần Các là thế lực của Hải để tu yêu giả chúng ta, Thanh Long cung ta dầu gì cũng người đứng đầu, không giúp huynh đệ trong nhà, lại đi giúp lão quỷ ngươi sao?
Mười mấy tu tiên giả bước đến trước mặt Ngôn Tự chân nhân, người dẫn đầu vòng tay nói: "
Ngôn Tự chân nhân, các chủ Tinh Thần Các này dựa vào thế lực cường đại, tùy tiện đồ sát đồng đạo chúng ta. Mong Ngôn Tự chân nhân có thể chủ trì công đạo."
"
Mong Ngôn Tự chân nhân chủ trì công đạo." Mười mấy thủ lĩnh của tu tiên giả đồng loạt nói.
Tần Vũ nghe vậy lông mày nhíu lại, mục quang lạnh lẽo quét qua mười mấy thủ lĩnh tu tiên giả. Bọn họ trong lòng bất giác phát lạnh, không tự chủ nhìn về hướng Ngôn Tự chân nhân. Triều Dương tông toàn bộ người bị diệt, Tần Vũ chính tay giết Đông Phương Niệm, mặc dù lúc này trong lòng vẫn còn nộ khí nhưng đủ bình tĩnh suy nghĩ cục diện.
Tần Vũ thực tế không phải là người khát máu. Chỉ là Tần Vũ từ nhỏ đến lớn thân nhân và bằng hữu thật sự không nhiều. Vì vậy mỗi một thân nhân và bằng hữu trong lòng Tần Vũ rất quý trọng. Lão sư bị giết, phụ vương và Phong bá bá bị chặt tay, cừu hận này quá lớn.
Phải biết rằng Tần Vũ vì phụ vương mình thậm chí cam tâm cùng chết với người khác, từ đó có thể tưởng tượng thân nhân trong lòng hắn quan trọng biết nhường nào.
Chặt một tay cùa Tần Đức, Phong Ngọc Tử thật sự là sai lầm lớn nhất trong đời của Đông Phương Dụ. May mắn chỉ là chặt tay thôi, nếu như khi đó hắn giết Tần Đức có lẽ lúc này một chút bình tĩnh của Tần Vũ cũng không còn. Hắn sẽ trực tiếp đồ lục sạch sẽ toàn bộ tu tiên giả, thậm chí cả hoàng thất Minh vương triều cũng chịu liên can.
"Câm miệng, chân nhân biết giải quyết việc này thế nào, chẳng lẽ chân nhân cần các ngươi dạy bảo?" Hỏa Điền chân nhân giận dữ mắng.
Mười mấy thủ lĩnh tu tiên giả tức thì im bặt. Các tu tiên giả này chẳng qua là tu tiên giả trong phạm vi trăm vạn dặm đến đây. Về địa vị đương nhiên không thể so với ba vị thủ lĩnh của Bồng Lai tiên vực, bị quát mắng một câu cũng không dám nói.
"
Một lũ ngu ngốc, không biết tiến thối" Thanh Long cười nói hiển nhiên là không coi mười mấy thủ lĩnh tu tiên giả này vào đâu.
Đám tu tiên giả lẽ nào không thấy được tình thế sao?
Luận cao thủ, Thanh Long là đệ nhất cao thủ tại Hải ngoại tu chân giới. Luận nhân mã, một vạn nhân mã của Tinh Thần Các đủ để quét sạch hai ngàn tu tiên giả. Các tu tiên giả này còn mưu toan muốn Ngôn Tự chân nhân chủ trì công đạo, Ngôn tự chân nhân là thằng ngốc sao?
"Các vị, việc này tự ta sẽ xử lý. Các vị hãy về nghỉ ngơi trước đi." Ngôn Tự chân nhân mỉm cười nói với các thủ lĩnh tu tiên giả.
Mười mấy thủ lĩnh tu tiên giả thấy nhẹ cả người, lập tức khom người lui xuống rồi dẫn các tu tiên giả may mắn sống sót trở về chỗ ở. Tuy vẫn có một vài tu tiên giả trong lòng rất giận dữ, nhưng khi nhìn thấy đại quân của Tinh Thần Các chỉ dám giận chứ không dám lên tiếng.
"
Ủa, Tần Vũ các chủ đâu?" Ngôn Tự chân nhân vừa nói xong với các tu tiên giả lại phát hiện Tần Vũ đã biến mất.
Thanh Long cười hắc hắc nói: "
Ngôn Tự a, Tần Vũ đã đi qua bên kia rồi, quay đầu nhìn xem. Ai da, Tần Vũ huynh đệ sát khí mạnh quá a, ta đi xem xem, nhất định có kịch hay để xem." Nói xong Thanh Long cũng đi theo.
Ngôn Tự chân nhân quay đầu nhìn cũng phát hiện Tần Vũ đang từng bước từng bước đi đến nơi ở vốn của Đông Phương Niệm.
Thi triển ma đạo bí kĩ – sưu hồn, Tần Vũ dĩ nhiên biết Đông Phương Dụ đang nấp ở đâu. Linh thức Tần Vũ vừa quét liền phát hiện tại chỗ ở của Đông Phương Niệm lúc này chỉ có một người. Người này công lực Nguyên anh tiền kì, chân nguyên lực trong người thuộc về Triều Dương tông nhất mạch, hơn nữa dung mạo rất giống Đông Phương Niệm.
"Đông Phương Dụ." Khóe miệng của Tần Vũ xuất hiện nụ cười lạnh, "vẫn rất nghe lời phụ thân hắn."
Trong lòng của Tần Vũ đã xác định chắc chắn người này là Đông Phương Dụ.
Cứ từng bước đi tới, Tần Vũ căn bản không hề thi triển thuật phi hành chỉ đi từng bước, từng bước. Linh thức bao trùm bên dưới, Đông Phương Dụ đó hoàn toàn không thể thoát khỏi khống chế của linh thức Tần Vũ. Sát khí trên người Tần Vũ từ từ dâng cao.
"
Đông Phương Dụ!"
Thanh âm của Tần Vũ đột nhiên cất lên.
......
Đông Phương Dụ lúc này có cảm giác một ngày dài như một năm. Hắn có thể nghe thấy âm thanh ầm ầm của cuộc chém giết bên ngoài, còn có tiếng kêu thảm thiết của từng tu tiên giả bị giết, và khí thế khủng bố của năm ngàn chưởng tâm lôi oanh kích. Lúc này Đông Phương Dụ đã biết thực lực địch nhân lớn như thế nào.
"
Rốt cuộc là ai, rốt cuộc là ai muốn giết ta?"
Đông Phương Dụ thật sự không biết mình đã đắc tội với ai? Hắn tự nhận bản thân hành sự rất thông minh, đối với nhân vật lợi hại tuyệt không dám có chút bất kính. Với phong cách xử sự như vậy, còn đắc tội người ta ư? Đông Phương Dụ không hiểu nổi.
Tiếng chém giết đã ngưng lại nhưng sau đó Đông Phương Dụ vẫn càng kinh hồn bạt vía.
"
Kết thúc rồi sao, cuối cùng kết quả như thế nào? Phụ thân sao còn chưa cho một ai tới báo kết quả cho ta. Không lẽ Triều Dương tông đã bại, phụ thân cũng bại? Không thể như vậy, tuyệt đối không có khả năng." Trên trán Đông Phương Dụ đổ mồ hôi lạnh, không ngừng lắc đầu lẩm bẩm.
Hắn ta căn bản không dám đi ra khỏi ngôi nhà này nửa bước, hắn chỉ có thể ở yên tại đây.
"
Đồng Phương Dụ."
Thanh âm lại vang lên, Đông Phương Dụ bất chợt xác định được thanh âm này giống hệt thanh âm ban đầu nói "
Đông Phương Dụ chết hoặc tất cả người có mặt…chết!" Khi nghe thanh âm này, trong lòng Đông Phương Dụ chợt thấy ớn lạnh.
......
"
Đông Phương Dụ, ra đây chịu chết."
Tần Vũ lạnh lùng nói, tiếp tục bước từng bước đi tới.
Dưới sự bao trùm của linh thức, Tần Vũ thấy rõ ràng sự sợ hãi của Đông Phương Dụ hiện thời. Chính vì muốn dày vò hắn, dày vò thần kinh hắn, khiến hắn sợ hãi, khiến hắn hoảng loạn đến điên cuồng, Tần Vũ cứ chầm chậm bước tới mục tiêu.
Ngôn Tự chân nhân và Thanh Long hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa hành động của Tần Vũ.
"
Đông Phương tiểu tử đáng thương, ai da, ai bảo đắc tội nhầm người làm chi? " Thanh Long ở bên cạnh nói mát.
Đông Phương Dụ giết lão sư Tần Vũ các chủ, lại chặt một tay phụ thân và bá bá các chủ. Tần Vũ các chủ làm như thế chỉ có thể nói Đông Phương Dụ tự làm tự chịu."
Ngôn Tự chân nhân thở dài hiển nhiên có chút thương tiếc.
Thanh Long bĩu môi nói: "Ngụy quân tử."
Bất luận Thanh Long hay Ngôn Tự chân nhân đã có thể làm thủ lĩnh một phương đều không phải người tâm từ thủ nhuyễn. Lúc này trong lòng bọn họ thực tế không hề có một chút đồng tình với Đông Phương Dụ. Ngôn Tự chân nhân bất quá chỉ nói cho có lệ thôi.
Tu chân giả, làm chuyện nghịch ý trời, đôi bên tranh đoạt các loại thiên tài địa bảo, thực lực trên hết! Ai lòng dạ mềm yếu có lẽ chết từ bao nhiêu năm trước.
Lòng dạ từ bi cũng phải có thực lực. Trừ phi ngươi có thực lực cửu kiếp, thập kiếp tán tiên thậm chí là thập nhị kiếp tán tiên. Ngươi tâm từ thủ nhuyễn, người khác mới tán tụng ngươi nhân từ, ngươi cao thượng.
Nếu như ngươi chỉ là tu chân giả thuộc loại Động hư kỳ thông thường, ngươi nhân từ người khác sẽ cho rằng ngươi ngốc. Ngươi nhân từ, người khác lòng dạ ác độc, ngươi có thể sống sót trong tu chân giới nguy cơ trùng trùng, đó mới xem là quái dị.
Trên con đường nghịch thiên, một bước sai lầm, khổ công ngàn năm hủy trong chớp mắt. Tu chân giả đa số có tính cách kiên định. Dù bề ngoài thiện lương, tâm địa cũng kiên định lãnh khốc. Thời khắc quan trọng há có thể mềm tay?
Thanh Long, Ngôn Tự chân nhân, Đằng Sơn, Hỏa Điền chân nhân, Địch Phong chân nhân và hai hộ pháp Thanh Long cung đều theo sau lưng Tần Vũ, linh thức của họ đều thấy rõ bộ dạng hoảng sợ của Đông Phương Dụ, hoảng sợ trong lời nói của Tần Vũ.
Tử vong không hề đáng sợ, rõ ràng biết tử vong đang tới lại không cách nào trốn tránh, chỉ có thể chờ đợi tử vong giáng xuống, như thế mới là đáng sợ nhất.
Tần Vũ đã bước đến bên ngoài cửa độc viện. Lúc này sát khí từ trên người Tần Vũ ngay cả Đông Phương Dụ trong phòng cũng có thể cảm thấy.
"A!"
Sắc mặt của Đông Phương Dụ đột nhiên co rúm đáng sợ. Hắn không thể chịu đựng được nữa, rú lên một tiếng, vận dụng công lực toàn thân giá ngự phi kiếm, nháy mắt tốc độ đạt tới cực hạn bay thẳng lên không.
Chỉ thấy Tần Vũ chớp mắt hoá thành một đạo kim sắc quang tuyến---
"Bùng!"
Kim sắc quang tuyến đi sau mà tới trước, xuất hiện phía trên của Đông Phương Dụ. Sau đó nhìn thấy một bàn tay kim sắc cực lớn xuất hiện, "Bùng", bàn tay kim sắc nện thẳng vào lưng Đông Phương Dụ giống như đóng đinh, hắn bất thình lình bị nện rơi xuống bên dưới.
Mặt đất một phen chấn động.
Thân thể Đông Phương Dụ đập mạnh vào những phiến đá xanh lót trong độc viên, tức thì những phiến đá bể nát, toàn thân Đông Phương Dụ đầy máu. Đông Phương Dụ khốn khổ chống hai tay muốn bò dậy, nhưng lục phủ ngũ tạng đau nhói khiến hắn lại phun ra một búng máu.
Thân hình Tần Vũ chợt xuất hiện trước mặt Đông Phương Dụ.
Đông Phương Dụ nằm sấp trên mặt đất trước tiên nhìn thấy chân của Tần Vũ, sau ngước lên nhìn thấy khuôn mặt lạnh lẽo của hắn rồi lại ngó xung quanh kinh hoàng nói: "Phụ thân ta đâu? Phụ thân ta đâu rồi? Còn người của Triều Dương tông ta đâu?
"
Triều Dương tông, từ hôm nay, không còn." Tần Vũ lạnh lùng nói.
Đông Phương Dụ nhất thời chưa kịp phản ứng. Chỉ trong nháy mắt hắn liền minh bạch ý của Tần Vũ. Triều Dương tông của hắn đã bị diệt tông!
"
Vì sao, vì sao ngươi phải làm như vậy. Ta đắc tội với ngươi chỗ nào mà ngươi phải đuổi cùng giết tuyệt như vậy?" Đông Phương Dụ dù trong lúc này tinh thần vẫn chưa sụp đổ. Bởi vì hắn không hề coi trọng người trong tông phái, thứ hắn xem trọng chính là cái mạng nhỏ của mình.
Sâu trong tâm Đông Phương Dụ vẫn còn một tia hy vọng cuối cùng.
"
Ngươi muốn giết ta? Vậy ngươi nói ta rốt cuộc đắc tội ngươi ở chỗ nào. Nếu ngươi không nói rõ, ta cũng không cam tâm." Đông Phương Dụ nhìn chằm chằm Tần Vũ.
Đông Phương Dụ tự thấy mình dù thế nào cũng không hề đắc tội với người có thế lực ghê gớm như thế. Người bị hắn giết, đều là tiểu nhân vật hắn có chút khinh thường. Đại nhân vật hắn căn bản không dám giết.
"
Tần vương triều, tướng quân Triệu Vân Hưng, trận chiến tại Gia Lăng quan, ngươi giết người đó phải không? Triệu Vân Hưng tướng quân chính là lão sư đầu tiên của ta." Thanh âm lạnh lẽo của Tần Vũ không chút kích động.
Nháy mắt sắc mặt của Đông Phương Dụ tái nhợt.
Hắn nhớ lại, vị tướng quân đó trời sinh có một thứ khí thế lăng lệ, dù đối mặt với Đông Phương Dụ vẫn triển khai công kích ác liệt không màng sinh tử. Lúc bắt đầu Đông Phương Dụ sơ ý khinh thường không có chân nguyên lực hộ thể thậm chí còn chịu chút thương tích ngoài da, cuối cùng nổi giận giết chết vị tướng quân đó. Cho dù đã chết, vị tướng quân đó vẫn giận dữ nhìn chằm chằm Đông Phương Dụ.
"Hai vị thượng tiên của Tần vương triều ngày nay, một người là phụ thân ta, một người là bá bá của ta." Tần Vũ lại nói tiếp.
Đông Phương Dụ cả người mềm ra, thần quang trong mắt cũng biến mất.
"
Sao có thể, sao có thể…." Đông Phương Dụ lẩm bẩm, hai mắt như si ngốc. Hắn ta lúc này chẳng còn chút hy vọng sống sót.
Trong tay Tần Vũ kim quang lấp lánh, mấy đạo quang hoa nhập vào người Đông Phương Dụ phong ấn hoàn toàn nguyên anh của hắn. Với thực lực hiện thời của Tần Vũ, Đông Phương Dụ một chút khả năng phá phong ấn cũng không có.
"
Lương Thản hộ pháp, ngươi dẫn tiểu đội một trăm người áp giải Đông Phương Dụ trở về kinh thành giao cho phụ vương ta xử lý. Sau đó người an bài vấn đề chỗ ở cho các ngươi." Tần Vũ hạ lệnh. Lương Thản hộ pháp trong tứ đại hộ pháp đứng bên ngoài viện tức thì nhận lệnh.
........
Hoàng thượng, bên ngoài Chúng tiên vực thành ngoại xảy ra đại chiến. Thượng tiên vốn ngụ Chúng tiên vực chết rất nhiều."
Một lão thái giám đứng bên cạnh Chu Nham cung kính bẩm.
Chu Nham lúc này hoàn toàn không có bộ dạng nhếch nhác như lúc bị Tần Vũ bắt.
"Chết rất nhiều? Lẽ nào do một người mặc áo bào đen gây ra? " Chu Nham nhíu mày hỏi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lão thái giám nói: "Không, không phải. Căn cứ theo cao thủ trên thành lâu quan sát, hắc bào nhân ban đầu một mình khiêu chiến. Sau đó đến đến… số lớn thượng tiên, che kín cả bầu trời. Số thượng tiên này còn nhiều hơn rất nhiều thượng tiên chúng ta đã đón tiếp. Nhưng đó là thượng tiên bên phe hắc bào nhân đó."
Chu Nham trong lòng hiểu ra.
Lão thái giám tiếp tục nói: "Sau đó hắc bào nhân hạ lệnh một tiếng tức thì thượng tiên của Chúng tiên vực chết rất nhiều. Hoàng thượng, người biết không, khi đó có vô số lôi điện đánh xuống a, cảnh đó khiến cho tướng sĩ trên thành lâu đều bị dọa ngẩn người ra."
"
Hắc bào thượng tiên hiện đang ở đâu? " Chu Nham hơi nhíu mày sau đó hỏi.
Lão thái giám đáp: "Hắc bào thượng tiên vẫn còn ở tại Chúng tiên vực. Theo cao thủ trên thành lâu quan sát, sau đó thủ lĩnh của chúng tiên vực chính là vị chân nhân gì đó xuất hiện, nói chuyện vài câu với hắc bào nhân. Lúc này hắc bào nhân đã tiến vào bên trong Chúng tiên vực."
"

"Ừm…"
Chu Nham lúc này trầm tư, lão thái giám cũng không dám lên tiếng.
Minh vương triều hủ bại nhưng đến đời Chu Nham quốc lực tăng cao, binh lực ngày càng lớn mạnh. Đừng nhìn Chu Nham bề ngoài thích nữ sắc thậm chí còn trọng dụng gian thần, nhưng quốc lực ngày càng tăng cường, binh lực cũng ngày càng mạnh.
Khởi giá tới Chúng tiên vực, nhất định phải gặp lại chào hỏi vị hắc bào thượng tiên.
"Hoàng thượng." Lão thái giám kinh ngạc, "hoàng thượng, hắc bào nhân là tặc nhân phá hoại tẩm cung, thực lực lại đáng sợ như thế…."
"
Hừ." Chu Nhan hừ lạnh một tiếng, mục quang lạnh lẽo lướt qua lão thái giám.
Trong tâm lão thái giám chợt ớn lạnh, không dám nói tiếp tức thì lĩnh mệnh. Lão thái giám là thủ lĩnh đạo quân bí mật dưới trướng Chu Nham, thực lực cũng đạt đến tiên thiên đại thành, nhưng dù là cao thủ như vậy đứng trước mặt Chu Nham cũng thấy phát run.

Tinh Thần Biến - Chương #163


Báo Lỗi Truyện
Chương 163/671