Chương 143: Hầu Phí Xuất Tràng



Các thanh sắc khí cuốn quanh, chằng chịt lẫn nhau, che phủ cả phương viên trăm dặm. Phạm vi của trận pháp đối với người phàm thật rất lớn, nhưng đối với Tần Vũ hay cỡ cao thủ như Địch Long mà nói thì coi nó nhỏ y như sân luyện công đối với người phàm mà thôi.
- Trận pháp.
Tần Vũ thấy trước mắt là Lục Hợp Thiên Môn trận thì trong óc lập tức nhớ lại từng đọc bộ sách tu chân trong đó có chương về trận pháp.
- Lục Hợp Thiên Môn trận, rắc rối to rồi.
Tần Vũ miệng lẩm bẩm, đồng thời cả người như một tia sáng phóng thẳng lên cao, trong tay đột ngột xuất hiện Diễm Sí kiếm đâm thẳng vào quầng ánh sáng.
Giống như đâm vào vải bố vừa cứng vừa dai trơn tuột như thân bạch tuột, Tần Vũ một kiếm hoàn toàn bị quầng sáng hóa giải nhẹ nhàng.
- Đúng là Lục Hợp Thiên Môn trận.
Tần Vũ trong lòng xác định. Đụng đầu vô rễ cây đa rồi.
Lục Hợp Thiên Môn trận là một loại trận thế giam người, không phải trận pháp cấp huyền kỳ, nhưng Lục Hợp Thiên Môn trận phong tỏa các phương hướng, lên trời không được, xuống đất cũng vô phương. Tần Vũ chỉ có thể ở di động trong phạm vi Lục Hợp Thiên Môn trận thôi.
- Tần Vũ, tốc độ của ngươi không phải nhanh lắm sao?
Thanh âm của Địch Long nghe rung cả đại trận. Giờ phút này Địch Long đứng lơ lửng trên không ở trong vòng đại trận nhìn Tần Vũ, giống như mèo vờn chuột. Các vị Điện hạ cũng ở phía sau Địch Long.
Bảy huynh đệ xem Tần Vũ như là món đồ đã nắm chắc trong tay.
- Ha ha…
Địch Long sắc mặt dữ tợn, điên cuồng cười ha hả, rồi sau đó căm tức nhìn Tần Vũ nói:
- Tần Vũ, bây giờ ngươi lên trời không lối, xuống đất không cửa, ta xem ngươi chạy thoát bằng cách nào. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Huynh đệ, động thủ!
Địch Long hét lớn một tiếng. Tất cả các Điện hạ đều phóng người xuống để giết Tần Vũ, trừ Địch Loan hai tay trọng thương đã sớm ra khỏi trận.
- Đao của ta phải nhường cho các vị huynh đệ rồi.
Địch Loan trong lòng căm tức vô cùng. Hắn mong làm khổ Tần Vũ một phen, nhưng song chưởng hắn bị trọng quyền của Tần Vũ đập gãy xương nên lực công kích đã đại giảm. Hắn biết thực lực bản thân cho nên đã lui ra khỏi trận.
Lục Hợp Thiên Môn trận thật kỳ diệu, người bố trận có thể dễ dàng ra vào, người khác không thể ra vô như vậy.
- Lão thất yên tâm, một đao của ngươi ta thế cho.
Gần hắn vài vị Điện hạ đồng thời ứng tiếng, mỗi người sát khí đằng đằng nhắm giết Tần Vũ. Phạm vi của đại trận phương viên không quá trăm dặm, sáu vị Điện hạ như đan thoi không dứt công kích Tần Vũ.
Tần Vũ giờ phút này triển khai thân pháp tối đa. Địch Tiến cùng Địch Long hai vị Điện hạ thì Tần Vũ không dám đụng thẳng, chỉ có thể tìm chổ yếu đánh lén. Tần Vũ không trực tiếp đối địch trong một trượng.
- Ha ha …
Thân hình Tần Vũ đột ngột xuất hiện tại trước mặt Địch Phong. Địch Phong lập tức kinh hãi.
Tần Vũ một quyền đánh ra thì không khí chung quanh đầu quyền lập tức nổ tung. Diễm Sí quyền sáo hoàn mỹ kết hợp tại mu bàn tay Tần Vũ, quyền chỉ phá không khí đánh thẳng vào mặt Địch Phong, khí thế kinh người.
Một quyền xuất, thiên địa băng!
Địch Phong mặc dù kinh hoảng, nhưng hắn hiểu chuyện gì sẻ xảy ra kế đó một khi tránh đòn, dầu một chút hy vọng sống sót củng không có.
Liều mạng!
Địch Phong hai mắt đỏ lên, song chưởng tung ra đỡ đòn, đồng thời Tử Sát hộ giáp hiện lên và nguyên lực hộ thể mạnh mẽ không dứt ngang dọc bảo vệ ngoài thân. Chỉ thấy một quyền rung trời lở đất của Tần Vũ đụng với song chưởng Địch Phong.
Tiếng xương gãy vang lên, song chưởng Địch Phong bị đánh nát, xương vụn và máu thịt văng tung tóe.
- Ngũ đệ!
Tiếng gào của Địch Long vang lên, nhưng tốc độ Tần Vũ quá nhanh, huynh đệ hắn căn bản cứu không kịp. Trong mắt Địch Phong hiện lên một tia điên cuồng, sau khi song chưởng bị đập nát thì thân thể mượn sức quyền Tần Vũ bay lùi về phía sau.
Hắn lùi thật nhanh, quyền Tần Vũ còn nhanh hơn.
- Bùng!
Tần Vũ quyền đầu đập nát song chưởng, lại lao theo đánh trúng vào ngực Địch Phong.
Địch Phong bị đánh bắn đi nhanh hơn tốc độ bay lùi. Tích tắc sau, Địch Tiến, Địch Long, Địch Dương, Địch Húc, Địch Năng năm người cơ hồ đồng thời nhào tới. Tần Vũ đối diện năm huynh đệ đang giận điên nên chỉ có thể bay lui.
- Ngũ đệ!
Địch Long nâng người Địch Phong lên, trên mặt đầy khẩn trương.
Địch Phong nghiến răng nói:
- Đại ca! Đệ không sao đâu. Chỉ là song chưởng đã bị phế rồi, từ nay về sau công kích chỉ có thể dựa vào linh khí thôi. Tần Vũ kia dù tay quyền lợi hại nhưng bị song chưởng ta hóa giải phần nào sức công kích, thêm sức bay lùi và cộng với Tử Sát hộ giáp nên thân thể ta thương thế không nghiêm trọng.
Mất song chưởng, nhưng lúc này Địch Phong không hề than thở.
- Đại ca! Người nhất định hết sức báo thù cho ta. Mối thù chặt tay đành nhờ đại ca, nhất định phải giết chết Tần Vũ. Ta ra khỏi trận trước.
Địch Phong không hề uể oải, nói xong bay nhanh thẳng ra khỏi trận. Địch Phong song chưởng bị nát, trong lòng hết sức căm thù Tần Vũ.
Địch Long giờ phút này càng tăng oán hận đối Tần Vũ. Năm huynh đệ càng ra sức vây giết Tần Vũ, Tần Vũ nhanh càng lẹ lách né liên tục, chẳng ra vẻ quan tâm hơn.
- Địch Long.
Tần Vũ vừa lách qua một bên vừa nói:
- Ngươi cũng biết hai tiểu trùng Đổng Hư tiền kỳ kia căn bản không phải đối thủ của ta. Địch Loan kia coi như còn có chút thông minh nên vừa mới bắt đầu đã tránh ra, Địch Phong hắn không đi, đó là muốn chết! Ngươi là đại ca cũng là một con trùng hồ đồ.
Địch Long khí giận ngút trời. Từ lúc bố trí Lục Hợp Thiên Môn trận xong, huynh đệ hắn đều xem Tần Vũ như bắt rùa trong chậu, sau đó giết đi cho khoái chí. Địch Loan cũng vì bị Tần Vũ đánh trọng thương trước nên mới bất lực lùi ra ngoài.
Các Điện hạ đầu óc nóng lên, căn bản quên mất nếu không vì bị vây tại Lục Hợp Thiên Môn trận thì Tần Vũ cũng không háo sát đến vậy.
- Giết!
Địch Long hai mắt giận đỏ ngầu, nanh vuốt lòi ra tua tủa, cắm đầu nhắm Tần Vũ mà lao đến. Hắn cùng bốn vị Điện hạ mỗi người đều thi triển hết thủ đoạn, linh khí bay lượn đánh từ xa, người thì nhào vô sáp lá cà đánh hết sức mình.
o0o
Phía ngoài, Đằng Sơn cùng Lâu Kha vẫn đứng yên, phía sau mỗi người, những hộ pháp nhìn trận chiến không âm thanh đang xảy ra giữa hư không.
Chỉ thấy trong Lục Hợp Thiên Môn trận Tần Vũ một người độc đấu năm Đại điện hạ. Tần Vũ giống như tia sáng vàng, năm vị Điện hạ cũng học khôn ra rồi, ba vị Đổng Hư trung kỳ Điện hạ cùng tiến cùng thoái.
Địch Long một lộ, Địch Tiến một lộ, Địch Húc, Địch Dương và Địch Hùng ba người một lộ, cả ba lộ cùng công kích làm cho Tần Vũ chống lại không xuể.
- Lâu Kha! Đầu ngươi không phải linh hoạt lắm sao? Ngươi nhắm Tần Vũ chịu nổi bao lâu nào?
Đằng Sơn cười hỏi. Giờ phút này Đằng Sơn đối với khả năng sống còn của Tần Vũ căn bản không chút hy vọng.
Dù tốc độ Tần Vũ cực nhanh, nhưng phi hành cực nhanh không dứt như thế thì tiêu hao không ít năng lực tinh thần.
- Bao lâu hả? Nếu Cửu Sát điện năm vị Điện hạ không dứt rượt kiểu ngu si này, ta phỏng chừng bọn họ bắt cũng không được nói gì đến giết Tần Vũ.
Lâu Kha bộ dáng đầy tự tin. Đằng Sơn ngược lại không đồng ý nói:
- Lâu Kha, Lục Hợp Thiên Môn trận thế nào, có phải ngươi không biết? Hoàn toàn phong tỏa thế giới trong ngoài, ngay cả thiên địa linh khí cũng ra vào không nổi. Tần Vũ tốc độ có nhanh, nhưng kiểu chiến đấu kịch liệt như thế tiêu hao năng lượng rất nhiều. Nếu thời gian trận đấu kéo dài thì thiên địa linh khí sẽ bị hấp thu sạch, bọn họ chỉ có thể dựa vào nội lực thôi.
Đằng Sơn đầy tự tin nói:
- Tiêu hao nội lực, thì chỉ trong vòng ba ngày Tần Vũ đi cũng không nổi nữa. Còn năm vị điện hạ hả? Một là bọn họ có giữ đan dược, dùng đan dược bổ sung nguyên lực, hai là làm người bố trận, bọn họ có thể ra phía ngoài trận phục hồi lại. Còn Tần Vũ công lực không khôi phục, cứ như một đi không về, cuối cùng cũng vì công lực kiệt quệ mà bị bắt.
- Lầm to!
Lâu Kha cười nói. Đằng Sơn nhướng mày hỏi:
- Lầm sao được? Ta không nghĩ ra Tần Vũ làm sao thoát được?
Lâu Kha ha hả cười to rồi đi đến nói:
- Đằng Sơn, óc ngươi đông cứng rồi. Đúng là dưới tình huống bình thường thì Tần Vũ tránh không khỏi số chết, chỉ vì ngươi đã quên mất rằng Lão tổ nhà ta và Cung chủ nhà ngươi bây giờ đang thi nhau chạy tới, cần gì ba ngày? Lão tổ, chừng trong vòng một ngày có thể tới …
- Ha ha, ta biết rồi.
Đằng Sơn giật mình hiểu ra nói:
- Thanh Long Cung chủ nhà ta cùng Tam nhãn lão tổ nhà ngươi, bọn họ một khi tới đây rồi, nếu Tần Vũ quả chưa chết, thì việc sống chết của Tần Vũ không còn do người của Cửu Sát điện quyết định nữa rồi. Lục Hợp Thiên Môn trận có sức phòng ngự rất lợi hại, muốn phá được thì phải có sức công khích thắng được sau người bố trận hợp lại. Chỉ có điều Cung chủ muốn phá trận tuyệt đối là quá dễ dàng.
Tần Vũ là đại diện cho thanh Ngọc kiếm thứ tám và đại diện cho Tàng Bảo điện.
Một khi Thanh Long cung chủ và Tam nhãn lão yêu chạy tới, hễ thấy Tần Vũ bị năm vị Điện hạ vây giết thì khẳng định cùng xuất thủ phá trận, sau đó trực tiếp tóm lấy Tần Vũ.
Tốc độ Tần Vũ dù qua mặt Địch Long, Địch Tiến nhưng so ra không bén gót nổi Không Minh tiền kỳ thần thú Thanh Long cùng Đổng Hư hậu kỳ thần thú Tam nhãn Bích Tình Thiềm (cóc ba mắt đồng tử xanh), nên từ chối là sai lầm không phải nhỏ.
Bích Tình Thiềm dù chỉ là Đổng Hư hậu kì nhưng vì là thần thú nếu thật sự phát cuồng thì không để ý thương tích một mình có thể đánh hạ Cửu Sát điện các huynh đệ, không phải tương đương mà là đánh bại. Thần thú Tam nhãn Bích Tình Thiềm thật có khả năng này.
Con mắt thứ ba có sức công kích mạnh đáng sợ, thậm chí Thanh Long đạt được Không Minh tiền kỳ cũng không dám trực tiếp ngạnh đỡ cú công kích từ con mắt thứ ba của Tam nhãn Bích Tình Thiềm. Đó là nguyên nhân vì sao Thanh Long Cung chủ cùng Tam nhãn lão yêu được mọi người liệt hạng cao thủ.
Thanh Long bản thân là thần thú, lại là Không Minh tiền kỳ nên thực lực tuyệt đối so nổi Độ Kiếp kỳ tu tiên giả.
Tại hải ngoại tu chân giới căn bản không có Độ Kiếp kỳ tu tiên giả, nên Thanh Long tự xưng hải ngoại tu chân giới đệ nhất cao thủ cũng kể như là bình thường.
- Tần Vũ, dù thực lực cũng giỏi lắm, nhưng… hoàn không có tư cách so sánh ba thế lực lớn. Không có đủ thực lực mà đắc Tàng Bảo điện, biết sự tình Ngọc kiếm thứ tám và chao ôi có không gian giới chỉ đựng đủ Tàng Bảo điện, nhiêu đó đủ quyết định số mạng thằng ngốc Tần Vũ.
Đằng Sơn thở dài than. Lâu Kha cũng gật đầu. Có được bảo bối cũng cần có đủ thực lực để ép kẻ khác sợ, nếu không bảo bối chỉ có thể hấp dẫn kẻ mạnh tới cướp đoạt mà thôi.
Thực lực Tần Vũ tại hải ngoại tu chân giới dù cũng tính là thượng đẳng cao thủ, nhưng ngay cả Cửu Sát điện Địch Long, Địch Tiến đều không bằng, chỉ hơn Địch Quang, Địch Húc, Địch Hùng một chút mà thôi. Nói đến so sánh với Thanh Long Cung chủ, Tam nhãn lão yêu, thì tự nhiên thực lực yếu kém hơn quá nhiều.
Ví dụ như Tần Vũ, lúc trước trách vấn Địch Long vì sao muốn giết mình? Địch Long trả lời giết ngươi là vinh hạnh cho ngươi lắm, ngươi đáng ra phải cảm ơn! Đây là ý của kẻ mạnh tại tu chân thế giới. Địch Long trả lời mặc dù có tính cuồng ngạo, nhưng cũng nói lên một vài quy tắc tu chân giới.
Ví dụ như Đằng Sơn, dù tính ra không phải siêu cấp cường giả, tại Cửu Sát điện trước mặt các vị Điện hạ mà Đằng Sơn dám giết Địch Thanh, nhưng Cửu sát Điện chỉ dám trách Thanh Long cung, không dám đòi hỏi Thanh Long Cung chủ phải giết Đằng Sơn.
Bởi vì sau lưng Đằng Sơn có hải ngoại tu chân giới đệ nhất cao thủ Thanh Long Cung chủ!
Nếu ngày đó bọn họ giết Đằng Sơn, nói không chừng khi nóng lên Thanh Long Cung chủ có thể diệt cả Cửu Sát điện.
Vừa đang lúc Lâu Kha và Đằng Sơn đàm luận với nhau, đột nhiên…
- Diễn Huyền kiếm quyết - Hiểu Mang Thủy Hiện!
Tần Vũ hét lớn âm thanh không dứt vang dội. Một đạo kiếm quang giống như mặt trời chói mắt phá trường không hướng về Địch Dương bắn tới.
Địch Dương hoảng hốt quơ kiếm phòng thủ, một bên là Địch Húc, Địch Hùng hai người cũng hoang mang chống đỡ. Nhưng khi một thức Hiểu Mang Thủy Hiện được triển khai thì bọn người Địch Dương chỉ thấy trước mắt giống như mặt trời chói mắt, đồng thời các đạo bóng kiếm cũng mơ hồ không thể xác định được, căn bản không thể xác định được bóng kiếm công kích chuẩn xác nơi nào. Địch Dương ba người không khỏi khẩn trương.
- Che chỗ yếu hại lại!
Thanh âm Địch Long trực tiếp chuyền đến trong óc ba người Địch Dương.
Địch Dương, Địch Húc, Địch Hùng ba người nhất thời tỉnh ngộ. Vô luận Tần Vũ kiếm pháp ma mị cỡ nào nhưng nó chỉ dùng để đả thương người. Hễ đả thương người phải công kích trên thân thể, chỗ yếu được bảo vệ rồi còn cần sợ cái gì nữa?
Sáng rỡ bóng loàng, đạo bóng kiếm cực nhanh phóng tới. Giống như phía trên hai ba đạo kiếm ảnh, phía dưới hai ba đạo kiếm ảnh, trái hai ba đạo kiếm ảnh, phải hai ba đạo kiếm ảnh.
Một kiếm giống như hóa mấy kiếm.
Tần Vũ một kiếm đánh bật trường bổng Địch Húc bay đi, khiến bọn người Địch Dương không khỏi sợ khiếp.
- Mọi người cẩn thận, đại loại Tần Vũ thiện dùng phi kiếm kiếm quyết tu tiên giả.
Địch Long vội vàng đề tỉnh các huynh đệ.
Tần Vũ lườm hắn rồi không dứt lách tránh. Hắn không muốn tùy tiện công kích, vừa rồi một kiếm đó thuộc về Diễm Ảo kiếm quyết một thức trong những thức lợi hại, vì thế tiêu hao công lực cũng cực lớn. Tần Vũ lúc này cố gắng hấp thu thiên địa linh khí bổ sung.
- Phí Phí! Còn bao lâu nữa ngươi mới tới được đây?
Tần Vũ một tay Truyền Tấn lệnh hỏi.
- Nhanh mà đại ca, chút gặp liền.
Hầu Phí cũng đang chạy tới hướng này.
Tần Vũ hấp thu thiên địa linh khí xong, đột nhiên phát hiện … thiên địa linh khí ít một cách đáng sợ.
- Sao lại thế này?
Tần Vũ dùng linh thức tản ra kiểm tra, kinh ngạc phát hiện thiên địa linh khí phía trong và phía ngoài Lục Hợp Thiên Môn trận bị trận pháp ngăn cách, căn bản không lưu thông được. Ngoài kia năm vị điện hạ cũng đang liều mạng hấp thu thiên địa linh khí, hiển nhiên muốn tiêu hao phần thiên địa linh khí trong trận pháp .
Tần Vũ nhất thời cảm thấy không ổn.
Địch Phong và Địch Loan dễ dàng đi ra ngoài, có thể biết được người bố trận có thể xuất nhập trận một cách dễ dàng. Cũng là nói anh em Địch Long có thể đi ra ngoài bổ sung công lực, còn hắn không có biện pháp bổ sung công lực. Trong không gian giới chỉ của hắn dù có Xích Huyết động phủ Hộ pháp nguyên anh lúc trước, nhưng luyện hóa nguyên anh không đơn giản giống hấp thu thiên địa linh khí.
- Đại ca, ta tới!
Hầu Phí đột nhiên Truyền tấn khẩn cấp cho Tần Vũ, một lúc sau…
Một tiếng nổ vang, chỉ thấy một viên hầu đột ngột xuất hiện tại phía trước Địch Phong, đồng thời một hắc bổng mang theo sức mạnh vạn quân trực tiếp múa lên phá không khí, vì tốc độ quá nhanh nên thậm chí không khí không kịp sinh ra âm thanh.
Địch Phong hai mắt trợn trừng. Hắc bổng đã tới trước mắt vốn không kịp phản ứng.
- Bùng!
Đúng đỉnh đầu đánh xuống, đầu Địch Phong nhất thời bị nổ tung, lực lượng hắc bổng kinh khủng đến nổi thân thể Địch Phong đều bị đánh nát, xương cốt tan nát, máu thịt bay tung tóe đầy trời. Cách chỗ Địch Phong không xa, Địch Loan dĩ nhiên sợ đến mê đi.
Trong Lục Hợp Thiên Môn trận năm vị điện hạ cũng sửng sốt đến si ngốc nhìn.
Đằng Sơn, Lâu Kha cùng các hộ pháp phía sau mỗi người đều kinh ngạc sợ hãi. Đầu bọn họ nhất thời hoàn toàn trống không. Kể cả Tần Vũ trong Lục Hợp Thiên Môn trận cũng bị Hầu Phí xuất tràng biểu diễn làm cho sửng sờ.

Tinh Thần Biến - Chương #143


Báo Lỗi Truyện
Chương 143/671