Chương 137: Nhất tích huyết châu



Kết cấu Tử Sát Lâu quả nhiên đặc sắc, từ cửa chính đi vào, là một đại sảnh sáu cạnh, ở mỗi cạnh đều có một lối đi. Trừ cửa ra vào chính, còn năm lối đi khác đều có vài căn phòng.
Tầng một như thế, đứng tại đại sảnh tầng một, ngẩng đầu có thể thấy thuỷ lưu vô tận,cũng bởi vì vị trí tương tự ở lầu hai là khoảng không.
- Bên ngoài nhìn không tồi, bên trong càng làm người vui vẻ.
Tần Vũ đứng trong đại sảnh, ngắm nhìn cách phối hợp các chủng cảnh sắc, Tần Vũ thật muốn tra xem người thiết kế Tử Sát Lâu là ai, không chỉ kết cấu tân kì, cảnh sắc bên trong cũng vô cùng phù hợp.
Thậm chí ba người Địch Tiến cũng nở một nụ cười hiếm hoi.
- Tốt, lên lầu, đi theo lối đi hướng bắc.
Địch Tiến trực tiếp hạ lệnh.
Địch Thanh, Địch Loan cùng gật đầu, còn Tần Vũ…… căn bản không có quyền phản đối, đương nhiên, Tần Vũ cũng không thèm phản bác, thậm chí bị ba vị điện hạ dẫn theo, gương mặt Tần Vũ cũng có nụ cười nhàn nhạt.
Tự hồ Tần Vũ một chút cũng không lo lắng.
- Cười, đợi đến Cửu Sát Điện, ngươi còn cười nổi không.
Địch Loan cười lạnh trong lòng, hắn đương nhiên đang nghĩ đến kết quả Tần Vũ bị Kinh Chập hộ pháp thôn phệ.
Lên đến tầng hai, trực tiếp đi theo hướng bắc, lối đi hướng bắc hai bên có đều có phòng ở, Địch Loan cẩn thận quan sát, sau đó nói với Địch Tiến, Địch Thanh:
- Nhị ca, lục ca, đệ ở phòng bên trái. Lục ca ở phòng bên phải, nhị ca với Tần Vũ ở giữa.
- Được.
Địch Tiến gật đầu, lập tức đi vào phòng bên phải, Địch Thanh thù địch quay về phía Tần Vũ quát:
- Tần Vũ, đi theo ta.
- Đừng nóng giận thế, thả lỏng, thả lỏng!
Tần Vũ cười mỉm nói, cũng thoải mái đi vào trong phòng.
Địch Loan ở phía sau nhắc nhở:
- Nhị ca, cản thận, tên Tần Vũ không phải người hiền lành, hắn tương đương với cao thủ Đổng Hư trung kì, tuyệt đối không được khinh xuất. Nghe
Địch Loan đề tỉnh, Địch Thanh chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt nhìn Tần Vũ càng thêm lăng lệ.
Lúc nào cũng không thể nghỉ ngơi.
Tam vị điện hạ Cửu Sát Điện trong tâm biết rõ, muốn bình an quay về Cửu Sát Điện, bọn họ thì muốn, nhưng Thanh Long cung và Bích Thuỷ Phủ lại không nguyện ý, thậm chí ở trong Cự Giáp động phủ, bọn họ cũng không dám khinh xuất.
Nói cho cùng, Cự Giáp đổng phủ trong mắt các cao thủ của Thanh Long cung và Bích Thuỷ Phủ thì gần như không phòng bị.

Trong phòng, Địch Thanh nhắm mắt ngồi đả toạ, tuy nhiên linh thức vẫn khóa chặt(ý là tập trung) Tần Vũ, không cho phép Tần Vũ có hành vi quỷ bí gì. Tần Vũ tuâm thủ quy củ, tiếp tục nhắm mắt đả toạ, vô cùng an tĩnh.
Đột nhiên, Tần Vũ mở mắt, cười nhìn Địch Thanh.
- Hắc, nhị điện hạ?
Tần Vũ gọi, thấy Địch Thanh không phản ứng, lập tức nói to:
- Địch Thanh!
Tần Vũ tuy nhiên không thể phân biệt diện mạo chín vị điện hạ Cửu Sát Điện, nhưng cũng biết danh tự chín vị điện hạ, biết đây là nhị điện hạ, đương nhiên là biết tên.
Địch Thanh nhíu mày, mở mắt nhìn lướt qua Tần Vũ:
- Câm mồm!
- Nhị điện hạ, ngươi thế này không thấy buồn chán, chúng ta nói chuyện đi.
Tần Vũ đứng dậy, đi về phía Địch Thanh, phảng phất giống như muốn tiếp cận Địch Thanh, Địch Thanh sắc mặt lập tức biến đổi, kháng thể yêu nguyên lực càng thêm cường hãn, Tử Sát hộ giáp sớm đã bảo vệ toàn thân.
- Đứng lại.
Địch Thanh hét to, Địch Thanh dù có lòng tin đánh bại Tần Vũ, tuy nhiên cũng nhìn ra, Tần Vũ với mình cách biệt không nhiều, nếu để tiếp cận quá gần, một khi tiến hành đánh lén, mình thậm chí không chết cũng trọng thương.
- Sao quá khẩn trương vậy?" Tần Vũ mặc dù nói vậy, nhưng nhìn bộ dạng cẩn thận của Địch Thanh, cũng dừng lại.
Địch Thanh lạnh giọng nói:
- Ngươi ngồi vào vị trí của mình, nếu không……
Địch Thanh còn chưa nói xong, Tần Vũ vội vã nói:
- Được, không cần lo lắng, ta trở về. Tuyệt đối không làm phiền.
Tần Vũ vẫn cười, tự hồ không hề tức giận,quay trở lại chỗ ngồi cũ.
- Quá cổ hủ.
Tần Vũ tự nói với mình, sau đó ngồi xuống, nhắm mắt yên tĩnh tu luyện.
Địch Thanh thấy Tần Vũ như thế, cũng nhắm mắt, linh thức không dám có chút buông lơi nhìn tần vũ,đương nhiên
Thời gian trôi qua, nháy mắt đã ba thời thần trôi qua.
Tần Vũ mở hai mắt, nhìn quanh phòng rồi lại nhắm mắt, trong tâm lại nghĩ:
- Với thế lực Bích Thuỷ Phủ cùng Thanh Long cung, những gì ta nói trên đại điện nhất định truyền đến. Tối nay bọn họ có lẽ cũng đến.
Ngày đó Tần Vũ đối thoại trên đại điện, thậm chí Địch Tiến ba người đã cố diệt khẩu, nhưng tin tức vẫn truyền ra, bởi vì trước khi ba vị điện hạ đến, Tần Vũ đã sớm bố trí nhân thủ, chuẩn bị đem tin tức bí mật truyền ra.
Tần Vũ đoán không sai, người của Thanh Long cung và Bích Thuỷ phủ đều đến. Nguồn: http://truyenyy.com

Nhận được tin của Phục Hào, Lâu đại nhân biết tam vị điện hạ Cửu Sát Điện mang theo Tần Vũ ở tại Tử Sát lâu, Lâu đại nhân ẩn sau một hòn giả sơn cách xa Tử Sát lâu, cả người thu liễm khí tức, thậm chí Đằng đại nhân công lực tương đương có đến, cũng không phát hiện ra.
Lâu đại nhân song nhãn khôi phục lại thanh sắc như bình thường.
Vuốt chùm râu nhỏ, Lâu đại nhân trên mặt có chút thoải mái.
"Lần này cả Địch Tiến cũng đến, thật sự va chạm, ta cũng không chắc là đối thủ của đầu Tử Sát Giao Long này, thậm chí nếu bắt được Tần Vũ, muốn chạy cũng vô cùng khó khăn. Ta ẩn thân ở đây, để Đằng Sơn xuất thủ, không chừng ta có thể làm ngư ông đắc lợi."
Lâu đại nhân nói một mình trong lúc vẫn hoàn toàn chú ý Tử Sát lâu, không dám một chút lỏng lẻo.

So với Lâu đại nhân sớm đến tiềm phục, Thanh Long cung Đằng đại nhân hoàn toàn ngược lại.
"Vừa mới vào Tử Sát lâu, bọn họ tinh thần nhất định khẩn trương, đợi bọn họ nghỉ ngơi ba thời thần rồi hoàn toàn lỏng lẻo, ta lại bí mật bắt Tần Vũ." Đằng đại nhân đứng trên đỉnh núi của một sơn mạch dưới đáy biển, nhìn về Cự Giáp động phủ ở phía xa.
Sau lưng Đằng đại nhân là ngũ vị hộ pháp.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Đằng đại nhân gương mặt như được tạc bằng nham thạch, luôn luôn nghiêm túc.
- Thời gian cũng sắp đến rồi.
Đằng đại nhân ánh mắt sáng bừng lên, đồng thời truyền âm nói với ngũ vị hộ pháp sau lưng:
- Tất cảc các ngươi chuẩn bị, đợi lúc bản đại nhân bắt Tần Vũ quay về, nhiệm vụ các ngươi là cản trở Địch Tiến.
- Rõ !
Ngũ đại hộ pháp cũng dùng Linh Thức Truyền Âm trả lời.
Lúc mày, họ không dám lên tiếng, dù nơi đây cách Cự Giáp động phủ khá xa. Nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất,chỉ cần cao thủ đạt đến Đổng Hư hậu kì, linh thức lợi hại trình độ vượt xa khỏi sự tưởng tượng của thường nhân.
Huyết hồng sắc trường bào tung bay, Đằng đại nhân đem trường bào thu vào trong không gian giới chỉ. Là do mầu huyết hồng dưới đáy biển quá nổi bật. Đằng đại nhân toàn thân hắc sắc hoàn toàn chỉ dựa vào lực lượng nhục thể, bắt đầu chuyển động về phía Cự Giáp động phủ.
Cầu Long là yêu thú nhục thể vô cùng cường hãn, Đằng đại nhân dễ dàng tiến nhập Cự Giáp động phủ, trực tiếp tiếp cận Tử Sát lâu.
Đằng đại nhân thân hình phiêu hốt, người của Cự Giáp động phủ căn bản không thấy thân hình Đằng đại nhân, tuy nhiên vẫn có một người nhìn thấy, luôn luôn chú ý xung quanh Tử Sát lâu, vội vã đợi Đằng đại nhân xuất hiện- Lâu đại nhân.
"Đằng Sơn cuối cùng cũng xuất hiện rồi,thời gian dài thế này mới đến"
Lâu đại nhân tinh thần phấn khởi, ẩn sau hòn giả sơn không hề chuyển động. Hoàn toàn chú ý đến Tử Sát lâu, chờ đợi tình huống sau khi Đằng đại nhân tiến nhập Tử Sát lâu.
"Nếu chiến đấu, ta có khả năng không phải đối thủ của Địch Tiến, nhưng so sánh linh thức, Địch Tiến tuyệt đối không bằng ta." Đằng đại nhân mười phần tin tưởng, bởi vì linh thức hắn đã đạt đến đỉnh điểm của Đổng Hư hậu kì, chính xác mà nói là đạt đến cánh cửa Không Minh tiền kì.
Linh thức mạnh hơn Địch Tiến, cái này không phải nói bừa.
Đằng đại nhân thân hình phiêu hốt, theo cánh cửa bí mật Phục Hào nói lúc đầu, lặng lẽ tiến nhập Tử Sát lâu. Sau đó linh thức phát tán ra, bao bọc cả Tử Sát lâu, Đằng đại nhân đột nhiên phát hiện mục tiêu của mình ở đâu, Tần Vũ cùng Địch Thanh ở chung một phòng.
Địch Tiến ở phòng bên tay phải Tần Vũ, đột nhiên mở mắt.
Địch Tiến trong lòng chợt có cảm giác bất an, nhưng trong nháy mắt từ từ biến mất, Địch Tiến không biết là chuyện gì, nhưng Địch Tiến càng thêm cẩn thận, không dám có chút lơi lỏng.
Giống như một cơn gió.
Đằng đại nhân đến tầng hai Tử Sát lâu hàng lang phía bắc. Cả người hành động không tạo ra chút âm thanh, không phát tán ra chút năng lượng.
Đằng đại nhân thân hình đột nhiên dừng lại.
"Là gian này." Đằng đại nhân nhìn gian phòng Tần Vũ cùng Địch Thanh, ánh mắt sáng lên.
"Một chiêu phải chính xác, trực tiếp trọng thương Địch Thanh, bất quá…… tuyệt đối không thể giết Địch Thanh. Nếu không với tính cách các huynh đệ Cửu Sát Điện, khẳng định cùng Thanh Long cung ta làm loạn lên." Đằng đại nhân đã có quyết định, trong mắt ánh lên sự lăng lệ.
"Hô!"
Mở cửa, gió thổi, một đạo hắc quang trực tiếp bắn vào.
Đich Thanh ánh mắt đột nhiên mở ra, không kịp nói,, quyền đối phương đã công đến, Địch Thanh chỉ có thể dùng tay đỡ. Một âm thanh trầm vang lên "bồng", chính tiếng xương gẫy vụn, tay phải Địch Thanh vỡ tan, xương sường đồng thời cũng gẫy hai cái.
Một người hữu tâm, một người vô tâm.
Một người Đổng Hư hậu kì, một người Đổng Hư trung kì.
Một người toàn lực công kích, nhất kích tức trúng, làm đối phương trọng thương. Bên kia là một người vội vàng chống đỡ.
Địch Thanh muốn không trọng thương cũng không được.
- Ai!
Phòng bên phải lập tức phát ra tiếng quát, âm thanh vang vọng, một đạo thân ảnh trực tiếp phá vỡ bức tường ngăn cách hai gian phòng tiến vào, lúc này Đằng đại nhân đã đến bên cạnh Tần Vũ, nhất trảo vươn tới kéo Tần Vũ lại.
Đồng thời Linh Thức Truyền Âm nói:
- Đừng phản kháng, ta đến để cứu ngươi.
Tần Vũ khoé miệng có một ti tiếu ý, cười thầm:
- Cuối cùng cũng đến.
Không phản kháng?
Muốn Tần Vũ làm vậy, đương nhiên không thể, hắn chính đang đợi cơ hội này.
Đằng đại nhân tuy nhiên truyền âm nói với Tần Vũ, nhưng Đằng đại nhân cũng không nghĩ qua Tần Vũ có cam tâm bị mình bắt, bởi vậy một trảo này Đằng đại nhân vẫn toàn lực xuất thủ, chỉ thấy Tần Vũ giơ song thủ, nháy mắt biến thành kim sắc.
Tần Vũ song thủ vẽ thành hình tròn, kim sắc Tinh Thần Chi Lực tạo thành hình thái cực.
"bồng!"
Tinh Thần Chi Lực cùng trảo của Đằng đại nhân va vào nhau, kim sắc thái cực chỉ chi trì trong giây lát rồi vỡ vụn, tuy nhiên…
"A!"
Tần Vũ lập tức kêu thảm một tiếng, vô lực bị ném bay về phía Địch Thanh. Lúc này gương mặt giận dữ, Địch Tiến trong lúc điên cuồng hét lên:
- Đằng Sơn!!!
Địch Tiến như mãnh hổ xuất sơn, trực tiếp chém thẳng về phía Đằng Sơn.
Đằng Sơn lập tức biết không hay, bản thân không phải đối thủ của Địch Tiến. Bất quá Địch Tiến muốn đuổi theo,cũng rất khó.
- Đằng Sơn!
So với Địch Tiến, Địch Loan phản ứng càng nhan hơn, sớm từ một hướng khác bay tới, trực tiếp ngăn chặn Đằng Sơn. Đối mặt với Địch Loan, Đằng Sơn trên mặt có chút khinh thường, trực tiếp vung tay đánh rơi địch loan rơi xuống Tử Sát lâu.
Đằng Sơn đã thoát ra khỏi cửa sổ.
Địch Thanh, Địch Loan liên tiếp trọng thương.
Lúc này Địch Tiến căn bản không đủ thời gian quan sát thương thế Địch Loan và Địch Thanh, lựa chọn đầu tiên của Địch Tiến là trực tiếp đẩy lùi Đằng Sơn.
Tần Vũ vô lực ném bay xuống, nhìn quỹ tích, điểm Tần Vũ rơi có lẽ ở bên cạnh Địch Thanh.
Tuy vậy, lúc Tần Vũ sắp rơi xuống đất, Tần Vũ thân hình đột nhiên quỷ dị nháy mắt gia tốc, hoá thành đường thẳng trực tiếp bắn về phía Địch Thanh. Bản thân Tần Vũ cùng Địch Thanh cự li cực gần, nháy mắt Tần Vũ tốc độ đạt đến cực trí.
Thêm vào, Địch Thanh bị trọng thương.
- Chết đi!
Tần Vũ dùng Linh Thức Truyền Âm truyền nhập vào trong đầu Địch Thanh, Địch Thanh đang trọng thương lập tức đại kinh, lúc này trong tay Tần Vũ xuất hiện một thanh đoản kiếm, chính là Diễm Sí kiếm, Diễm Sí kiếm trực tiếp hướng đến vị trí Đằng Sơn vừa công kích.
Chỗ này Tử Sắc hộ giáp sớm bị Đằng Sơn công kích phá vỡ, Diễm Sí kiếm của Tần Vũ lại là cực phẩm linh khí, cộng thêm Tần Vũ kim sắc Tinh Thần Chi Lực quán xuyên, bộ vị công kích là mũi kiếm. Luận công kích lực thậm chí siêu quá một kích ban đầu của Đằng Sơn.
"Phốc!"
Âm thanh rất khẽ, Tần Vũ Diễm Sí kiếm trực tiếp xuyên qua ngực, xuyên qua phổi.
Diễm Sí kiếm cực mỏng, mỏng như cánh ve, vết thương gần như không thấy.
Nhìn Tần Vũ ánh mắt lãnh khốc, Địch Thanh kinh khủng lập tức muốn khống chế Nguyên Anh chạy trốn, tuy nhiên một đạo kim sắc Tinh Thần Chi Lực, trực tiếp phát ra từ thân Diễm Sí kiếm, như một dây kim sắc, trực tiếp bao bọc Nguyên Anh của Địch Thanh.
- Tha mạng, Tần Vũ, tha mạng, ngươi tha cho ta, đại ca bọn họ tuyệt đối không làm hại ngươi, tha cho ta.
Thời khắc sinh tử tòn vong, Địch Thanh kinh khủng dùng Linh Thức Truyền Âm.
- Đã quá muộn!
Sát na, sợi dây kim sắc sắc bén như mũi châm, trực tiếp xuyên qua Nguyên Anh, linh hồn Địch Thanh trực tiếp hồn phi phách tán, thân hình Tần Vũ giống như "trọng thương", vô lực nằm bên cạnh Địch Thanh.
Thậm chí Nguyên Anh của Địch Thanh, Tần Vũ cũng không lấy.
Bởi vì Tần Vũ muốn giá hoạ cho Đằng Sơn, năng lượng trong cơ thể Tần Vũ trào dâng, lập tức tiễn huyết từ trong mồm trào ra, muốn giả vờ trọng thương cũng phải làm cho giống. Tần Vũ vô lực nằm dài trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt.
Đột nhiên, một thân hình chợt xuất hiện, chính là Địch Loan, Địch Loan lúc này trong tay cầm một ngọc bình.
- Nhị ca, huynh sao còn chưa uống Ngọc Hân Hoàn.
Lúc này Địch Loan thương thế tự hồ thuyên giảm hơn nửa, tuy nhiên sau khi Địch Loan ôm Địch Thanh dậy, đột nhiên ngây người. Nháy mắt, một âm thanh vô cùng thương tâm thống khổ vang lên:
- Nhị ca!!!
Đến tận lúc này, một giọt máu mới chầm chậm từ vết thương do Diễm Sí kiếm lưu lại trên người Địch Thanh rỉ ra.

Tinh Thần Biến - Chương #137


Báo Lỗi Truyện
Chương 137/671