Chương 124: Tra Hồng dữ Hầu Phí.


Nguyên Anh trung kỳ Bạch Âm tập người không có chút phòng thủ như Mục Húc, kết quả thế nào cũng có thể nghĩ ra.

- Mục Húc tức thì bị giết chết. Trang Chung hộ pháp vốn rất cảnh giác, vừa nhìn thấy cảnh đó liền phát hiện ra Nhiễm Lam hộ pháp cũng đang định giết ông ta. Trang Chung hộ pháp liền cùng Nhiễm Lam hộ pháp đại chiến. Cuối cùng ngược lại đã giết được Nhiễm Lam. Còn thuộc hạ trực tiếp tấn công Bạch Âm hộ pháp, sử dụng cả “Thiên Lôi phù” do sư tôn ban cho, trực tiếp giết chết Bạch Âm.

Tần Vũ thổi đuôi bò mà không nháy mắt.

“Thiên Lôi phù” này không phải loại phù bình thường, phù ấn cũng phân cấp bậc cao thấp, bình thường “Thiên Lôi phù” chỉ có phù ấn cao thủ bản thân công lực cực cao mới có thể chế tạo ra được.

“Thiên Lôi phù!”

Đằng Tất nãy giờ luôn nhắm đứng ngoài cuộc bất ngờ mở mắt ra, trong mắt chỉ có sự chấn kinh.

Tần Vũ trong lòng cười thầm, “Thiên Lôi phù” hắn làm gì có, hắn cũng chỉ là từ trong thư tịch tu chân mà biết được cách chế tác và giảng thuật về uy lực của nó, bởi vì loại phù ấn lợi hại này chế tạo cực khó mà tại liệu cũng cực khó tìm.

- Sư tôn Lưu Tinh hộ pháp quả nhiên thực lực cao cường.

Tra Hồng ngưỡng mộ, rồi lại nói:

- Chắc là Lưu Tinh hộ pháp và hắc ưng đại chiến, thân dù thụ trọng thương cũng vẫn đẩy lui được hắc ưng.

Tần Vũ gật đầu.

Từ đầu đến cuối, Trang Chung hộ pháp một lời cũng không thốt ra, chỉ có sắc mặt là khó coi. Trang Chung hộ pháp, con người thật thà tốt bụng, những hộ pháp khác đều hiểu rõ. Trang Chung đối đãi với mỗi hộ pháp đều rất tốt, quan hệ với người cực tốt.

Trang Chung hộ pháp, quá trình có đúng như Lưu Tinh hộ pháp nói không”. Tra Hồng nhìn Trang Chung hỏi, Tần Vũ và những người khác cũng nhìn Trang Chung, chỉ bằng lời nói một phía của Tần Vũ thì không thể xác định được, lời nói của Trang Chung cũng rất quan trọng.

Trang Chung thở dài một tiếng:

- Ai, động chủ, tâm lý thuộc hạ thật rất khó xử.

Mọi người tại đó đều nghi ngờ, nếu như Trang Chung phản bác lại lời Tần Vũ, vậy tình cảnh lúc đó sẽ ra sao?

- Mọi người đều biết Bạch Âm, Nhiễm Lam, Mục Húc cùng với thuộc hạ tình cảm rất tốt.

Trang Chung không trả lời câu hỏi, các hộ pháp cũng gật đầu, bốn người Bạch Âm xưa nay như một ai cũng biết. Trang Chung nói tiếp,

- Bạch Âm mặc dù có điểm giả dối, nhưng đối với chúng tôi cũng hoàn toàn không tệ. Nhiễm Lam đối với người mặc dù có oán độc nhưng cũng có điểm nghĩa khí.

Các hộ pháp chửi thầm trong lòng. Nghĩa khí? Nhiễm Lam âm độc giảo hoạt ai mà không biết. Còn Bạch Âm càng giỏi trong việc vỗ mông ngựa, giả dối thành tính.

Tần Vũ nói Bạch Âm và Nhiễm Lam cầu kết với hắc ưng trên đại điện cũng có hộ pháp tin.

- Nhưng mà, tôi không thể nào hiểu được, hai người bọn họ không ngờ lại câu kết với hắc ưng, muốn giết tôi, Mục Húc cùng Lưu Tinh hộ pháp. Thuộc hạ đã nghĩ bọn họ không phải là vì kim đan Nguyên Anh của chúng tôi, mà chính là vì thượng phẩm linh khí của Lưu Tinh hộ pháp.

Trang Chung than một tiếng:

- Không tưởng được là bọn họ tham lam đến mức như vậy. Thậm chí từ đầu đến cuối cũng không hề nói với tôi tiếng nào”.

Huyền Quy tam huynh đệ, Xà Nữ lưỡng nhân ai cũng cười thầm. Nói chuyện với loại người thật thà như ngươi?

Đồng thời đám hộ pháp này ai cũng kinh ngạc nhìn Tần Vũ, bọn họ không tưởng được là Tần Vũ lại có thượng phẩm linh khí. Mặc dù Tần Vũ đã từng sử dụng hắc sắc phi kiếm động thủ với Tang Mặc, nhưng mà phi kiếm chỉ nhìn bên ngoài thì thật khó mà xác định được.

Tra Hồng cũng than:

- Trang Chung không cần phải thương tâm, bọn họ không đáng để ngươi thương xót.

- Được rồi, đến lúc này sụ tình đại khác cũng đã rõ, Bạch Âm, Nhiễm Lam hai người vì ham muốn linh khí và Nguyên Anh kim đan của hộ pháp khác đã câu kết với hắc ưng, tưởng là thần không biết quỷ không hay, chết cũng không hết tội. Tra Phác, đem Nguyên Anh của Nhiễm Lam đưa cho Lưu Tinh hộ pháp, Lưu Tinh thân mang trọng thương, luyện hoá Nguyên Anh này chắc là cũng có thể đề cao được công lực bồi bổ lại cơ thể.

Nghe Tra Hồng nói, Tra Phách một tay xoè ra, Nguyên Anh của Nhiễm Lam liền xuất hiện trên tay.

Các hộ pháp đều thực sự không quan tâm. Thôn phệ Nguyên Anh, loại chuyện này với tu yêu giả không có nhiều tác dụng. Thứ nhất là Nguyên Anh năng lượng của người khác không giống như năng lượng bản thân, hấp thu năng lượng người khác, năng lượng trong bản thân sẽ trở nên bác tạp, ngược lại trong tương lai đối với bản thân sẽ có hại.

Hơn nữa cho dù chân chánh luyện hoá hấp thu, bất quá chỉ có thể hấp thu được một phần mười mà thôi.

Các hộ pháp phần lớn đều là Nguyên Anh tiền kỳ, hấp thu Nguyên Anh đồng đẳng cấp, cho dù có hấp thu tinh hoa, bất quá cũng chỉ tăng được một phần mười nên bọn họ thực sự không quá quan tâm.

- Lưu Tinh hộ pháp, nhận lấy đi, đây cùng có thể coi là hảo ý của đại ca ta.

Tra Phách phóng Nguyên Anh qua, trong lòng thực sự hoài nghi,

- Hanh, thôn phệ Nguyên Anh, ta muốn xem ngươi có dám luyện hoá không. Nghe nói tu tiên giả thì không thể luyện hoá Nguyên Anh, chờ lát nữa, để xem ngươi có luyện hoá Nguyên Anh không là mọi chuyện đều rõ.

- Tạ động chủ!

Tần Vụ trực tiếp thu lấy Nguyên Anh của Nhiễm Lam.

… …

Trong mật thất của Xích Huyết động phủ, lúc này trong mật thất chỉ có hai người Tra Hồng, Tra Phách.

“Đại ca, tại sao huynh không để Lưu Tinh hộ pháp luyện hoá Nguyên Anh ngay trên đại điện, để cho chúng ta tự thân nhìn thấy. Hanh, nếu như hắn không dám luyện hoá Nguyên Anh, hoặc là khi luyện hoá bị tẩu hoả nhập ma vậy thì nói lên rằng hắn chính là tu tiên giả!

Tra Phách vẫn luôn hoài nghi thân phận của Tần Vũ.

Tra Hồng thản nhiên cười, hắn lúc này không nghĩ đến việc kiếm chuyện với Tần Vũ.

Nhân vì hắc sắc ngọc hạp trong vài tháng là có thể bị phá khai, bất kể là sự tình gì, đem so sánh với hắc sắc ngọc hạp thì đều không đáng kể cả.

- Lão nhị, ngươi nghe rõ cho ta, trong nửa năm này, người đừng có đi gây sự với bọn Hầu Phí, phải giả vờ như tín nhậm bọn chúng, đối với bọn chúng hữu hảo, bất kể là chuyện gì, chờ đến nửa năm sau hãy nói, nửa năm này cần nhất là ổn định Xích Huyết động phủ.

Tra Hồng nghiêm túc nói.

Tra Phách nghe đại ca mình nói nghiêm túc như vậy, tức thì gật đầu.

- Tốt rồi, lão nhị, ngươi ra ngoài đi, trong khoảng thời gian này ngươi đừng có đến làm phiền ta, ta cần phải chuyên tâm tu luyện.

Tra Hồng cười nói.

Tra Phách mắt sáng lên nói:

- Đại ca, lẽ nào trong nửa năm huynh sẽ có đột phá?

Tra Phách căn bản là không biết chuyện hắc sắc ngọc hạp, nghe Tra Hồng nói cái gì trong nửa năm không để xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì chỉ nghĩ là trong nửa năm đại ca định đột phá.

Tra Hồng cười một tiếng, rồi gật đầu.

Bản thân công lực đích xác là sắp đột phá, nhưng không phải là nửa năm mà là trong hai, ba năm.

Đừng thấy hắn không ngừng tiêu hao công lực năng lượng cho Khứ Trần Cấm Chế trên hắc sắc ngọc hạp. Đồng thời với lúc tổn hao hắn cũng không ngừng hấp thu thiên địa linh khí để tu luyện, tự thân Nguyên Anh cũng từ từ tăng trưởng, trăm năm qua, Tra Hồng đã đạt đến cấp đính phong (đỉnh điểm)của Đổng Hư tiền kỳ.

… …

Chưa đến nửa ngày thương thế Tần Vũ đã hoàn toàn hồi phục.

- Phí Phí, trong khoảng thời gian này ta cần bế quan tu luyện, đệ đừng để bất cứ ai đến làm phiền ta. Trừ khi phát sinh chuyện gì đại sự.

Tần Vũ nói với Hầu Phí ở bên cạnh.

Hầu Phí cười một cái nói:

- Yên tâm, lúc này đệ đang giữ Nguyên Anh của bốn người Bạch Âm, Nhiễm Lam, Mục Húc, Tang Mặc. Bất quá đệ đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ, luyện hoá hấp thu căn bản là vô dụng, cho dù là Tiểu Hắc tác dụng cũng không lên, chỉ có đưa cho đại ca thôi.

Tần Vũ trên mặt hiện một nụ cười.

- Cần gì phải hấp tấp luyện hoá? tứ đại Nguyên Anh, huynh chỉ cần Nguyên Anh của Bạch Âm, đối với huynh mà nói là hoàn toàn đủ rồi. Con những Nguyên Anh khác tạm thời lưu trữ. Luyện hoá Nguyên Anh, không phải là càng nhiều càng tốt, công lực đạt đến một tầng nhất định là đủ.

Tần Vũ hiện tại mong muốn nhất là đạt đến đệ nhị cảnh giới Lưu Tinh kỳ trong lục đại cảnh giới của Tinh Thần Biến.

- Tốt, đại ca, đệ ở ngoài hộ pháp cho huynh, tuyệt đối không để cho ai đến làm phiền.

Hầu Phí cười hi hi rồi đi ra ngoài, Tần Vũ cũng đi vào ngoạ thất của mình, sau đó ngồi trên giường, trong đầu nhớ lại nội dung của Tinh Thần Biến.

Tinh Thần Biến phân thành Tinh Vân, Lưu Tinh, Tinh Hạch, Hành Tinh, Độ Kiếp, Hằng Tinh lục đại cảnh giới, trong đó Tinh Vân cảnh giới chỉ là củng cố cơ sở, còn tại phương diện công kích thì không mạnh. Nhưng khi đạt đến Lưu Tinh cảnh giới thì công kích bắt đầu tăng lên đột biến.

Lúc xưa Lôi Vệ chỉ Độ Kiếp trung kỳ mà một mình giết chết Đại Thành kỳ tu luyện giả, vài vị tán tiên, vài chục vị Độ Kiếp kỳ, Không Minh kỳ tu chân giả. Sau đó lại còn độ kiếp Cửu Cửu Trọng Kiếp, liên tục độ quá bát đại thiên kiếp, chỉ đến một kiếp cuối cùng thì mới phải thất bại không cam lòng.

Thực lực mạnh đến mức hãi nhân.

Tuyệt đối sánh với thần, thậm chí còn mạnh hơn. Nhưng mà lúc này Tần Vũ vẫn còn chưa quá lợi hại như vậy, cũng là vì hắn mới chỉ đến cơ sở củng cố là Tinh Vân cảnh giới mà thôi.

“Lưu Tinh cảnh giới, dung hợp vạn thiên ngân sắc tinh thần, thối luyện thành một điểm kim sắc tinh hoa, cũng là thể nội hạch tâm.”

“Lưu Tinh” Tần Vũ trên mặt hiện lên một nụ cười, Lưu Tinh tiền kì và Tinh Vân hậu kỳ, khác biệt thật là quá lớn.

Lưu Tinh, chú trọng ở tốc độ, trọng ở ngưng tụ và bạo phát tức thời!

Hiện tại Tinh Thần Chi Lực chỉ là phổ thông Tinh Thần Chi Lực, nhưng khi đạt đến Lưu Tinh cảnh giới, vạn thiên ngân sắc tinh thần thối luyện thành một điểm kim sắc tinh hoa Lưu Tinh, từ bên trong phát xuất ra kim sắc năng lượng nhỏ như quang tuyến.

Nhỏ, đồng thời cũng đại biểu cho sự ngưng tụ năng lượng.

Lực công kích hoàn toàn tụ lại một điểm, uy lực lớn vô cùng, đồng thời kim sắc Tinh Thần Chi Lực khi dung nhập thân thể, tốc độ của Tần Vũ tối thiểu nhanh hơn hiện tại gấp mười lần, thậm chí không chỉ dừng lại ở đó.

“Người mới tu luyện đến Tinh Vân kỳ của Tinh Thần Biến thì nên tìm một chỗ kín đáo từ từ tu luyện, đạt đến Lưu Tinh kỳ mới đủ để đi khắp nơi, cùng các tu chân giả khác chiến đấu!”

Tần Vũ nghĩ đến những giải thích có liên quan đến Lưu Tinh kỳ và những cảnh giới về sau, liền tự cảm thấy máu huyết sôi lên, hiện tại thực lực còn kém hơn Tiểu Hắc, kém hơn Hầu Phí, nhưng nếu như đạt đến Lưu Tinh tiền kỳ thì sẽ không còn như vậy nữa.

- Tốt, bắt đầu tu luyện.

Tần Vũ nhắm mắt ngồi xuống.

Tuy nhiên tại thời đểm đó, một âm thanh nổ vang từ bên trong Xích Huyết động phủ truyền đến, sao đó là một trận hoảng loạn, các hộ vệ từ bốn phía đổ xô đến.

- Hầu Phí hộ pháp, Phó động chủ đã bị một kẻ thần bí giết, hắn ta cũng đã biến mất. Ngài mau đi điều tra hung thủ.

Một hộ vệ chạy đến bên Hầu Phí cung kính nói, Hầu Phí sắc mặt biến đổi hét lên:

- Ngươi ra ngoài trước đi.

Hầu Phí tức thì chạy vào phòng Tần Vũ, nhưng Tần Vũ lúc này cũng đã ra khỏi phòng, lời nói của tên hộ vệ mới vừa rồi Tần Vũ cũng đã nghe rõ.

- Đại ca?

Hầu Phí nhìn Tần Vũ.

Tần Vũ cảm thấy sự tình có điểm bất diệu, Tra Phách dù gì cũng là Phó động chủ, không ngờ lúc này lại bị giết chết. Bất quá vết thương ở bụng của Tần Vũ đà hoàn toàn khỏi, hắn không thể để cho người ngoài phát hiện được.

- Phí Phí, không cần để ý chuyện này, nếu như có người đến, cứ nói ta hiện tại đang bế quan, không thể làm phiền, ta cảm giác hiện tại đang có chuyện rối loạn, ta cần phải nhanh chóng đề thăng thực lực.

Tần Vũ tức thì nói với Hầu Phí.

Hầu Phí gật gật đầu, tức thời trực tiếp ngồi tại đình viện trong độc viện của Tần Vũ, không để ai đến làm phiền Tần Vũ.

Tần Vũ không quan tâm chuyện khác, trực tiếp tiến nhập gian phòng.

Bây giờ là thời khắc quan trọng, đề thăng thực lực bản thân là việc khẩn yếu nhất, đạt đến Lưu Tinh cảnh giới rồi, Tần Vũ không còn phải chịu bó tay bó chân nữa.

Đồng thờ một thanh âm đê trầm giận dữ vang vọng khắp Xích Huyết động phủ.

- Năm ngàn hộ vệ, mười một hộ pháp nghe lệnh, kể từ ngày hôm nay nghiêm mật giám thị các nơi, bất kể là ai đều không được phép ra vào Xích Huyết động phủ, trái lệnh giết không tha!

Tức thì hộ pháp và hộ vệ có mặt cẩn thận nhiều hơn, thậm chí nhãn thần càng thêm lăng lệ.

Tại Xích Huyết động phủ, một toán quân liên tục di chuyển tuần tra. Chỉ thấy những thị nữ cũng thận trọng di chuyển qua lại trên hành lang, không như mọi khi đong đưa cười nói với đám hộ vệ xung quanh. Toàn bộ không khí trong Xích Huyết động phủ dường như rất căng thẳng.

Các đại hộ pháp Yến Thanh nhị tỉ muội, Huyền Quy tam huynh đệ, Hổ Sa nhị huynh đệ, Đằng Tất, Tần Vũ, Hầu Phí, Trang Chung đều ở tại chỗ của mình, không một ai lang thang bên ngoài.

Từng ngày trôi qua dưới sự tập trung cảnh giác cao độ.

Bên trong Cửu Sát Đại Điện.

Nơi chính giữa đại điện có một bảo tọa, còn mỗi bên trái phải đều có bốn bảo tọa. Mỗi một vị trí có một người đang ngồi tổng cộng là tám người. Duy chỉ có bảo toạ thứ hai bên phải ở dưới đại điện là khuyết một vị trí.

Nơi chính điện tối cao, một đại hán mày râu rậm rạp, trên thân thể phát ra một khí thế bá đạo.

Lúc này tử bào đại hán nắm giữ một thanh trường kiếm làm bằng ngọc dài ba thốn cẩn thận xem xét:

- Cửu Kiếm trong truyền thuyết, lại đứng thứ sáu, quả thực là hảo kiếm, hảo kiếm!

Miệng tử bào đại hán lộ vẻ kinh ngạc, song nhãn đột nhiên lóe lên một tia bá đạo.

Dưới đại điện, tử bào đại hán đứng đầu hàng bên phải, tỏ vẻ bất mãn:

- Đại ca, có gì đáng chú ý đâu. Không phải chỉ là cực phẩm linh khí sao? Tuy nhiên cực phẩm dù có là trân quý nhất, nhưng cũng đâu đáng giá thế, trừ phi có công dụng đặc biệt, bằng không ngọc kiếm này có giá trị gì đâu?

- Đệ thì biết gì!

Tử bào đại hán đứng trên mỉm cười.

Bổn thể của chín huynh đệ Cửu Sát điện chính là chín con giao long. Dù không phải là thần thú nhưng cũng gần vậy. Mỗi con Tử Sát Giao Long có thể đánh bại năm sáu tu tiên giả cùng đẳng cấp. Chín con Tử Sát Giao Long liên thủ đã trở thành một trong ngũ đại thế lực tại hải để này.

Người ngồi trên chính là Địch Long đứng đầu chín huynh đệ.

Địch Long chăm chú nhìn vào Ngọc kiếm nói:

- Công dụng đặc biệt của nó, các huynh đệ đã hiểu. Tuy nhiên bản thân Ngọc kiếm này cũng rất khác thường. Huynh nói cho các đệ biết, nguyên liệu luyện chế ra ngọc kiếm này, lại chỉ là một khối Hàn Băng Bích Ngọc.

- Sao lại có thể như thế?

Bảy vị huynh đệ bên dưới vô cùng kinh ngạc.

Hàn Băng Bích Ngọc bất quá chỉ là nguyên liệu trung phẩm, không có khả năng chế luyện thành thượng phẩm linh khí chứ đừng nói đến cực phẩm linh khí.

Địch Long khóe miệng lộ nét cười:

- Các đệ không biết thanh Ngọc kiếm này là chìa khóa để mở Tiên phủ. Để chế tạo ra Ngọc kiếm này, thực lực của tiên nhân phải mạnh mẽ đến thế nào, căn bản các đệ không tưởng tượng được. Chỉ có điều năng lực thần kỳ này giờ đã biến mất.

- Dùng trung phẩm nguyên liệu để chế luyện thành cực phẩm linh khí, đã thể hiện sức mạnh của tiên nhân. Bên trong Tiên phủ ẩn chứa thứ gì? Chìa khóa đã là chín bộ cực phẩm linh khí, bên trong còn ẩn tàng thứ gì khác?”

Địch Long hai mắt phát sáng.

Cả bảy huynh đệ khác cũng đều đang tưởng tượng đến bảo bối trong Tiên phủ, mắt mọi người đều sáng lên.

Lão tam Địch Húc nói:

- Đại ca, theo thông tin tình báo của chúng ta, hiện giờ chín Ngọc kiếm đã xuất hiện tới bảy. Bồng Lai Tiên vực có một thanh, Tử Diễm Ma ngục quần ma vận khí tốt không ngờ lại có hai thanh, Thanh Long lão đầu của Thanh Long cung có một thanh, Bích Thuỷ phủ của Tam Nhãn lão quái đắc thủ một thanh. Lúc này xem ra Thanh Long và Tam Nhãn lão đầu đó đang tranh đoạt thanh Ngọc kiếm thứ bẩy.

Yêu giả dưới hải để thực lực thật cường đại. Muốn có được ngọc kiếm cũng phải xem phản ứng của các bên.

Lão đại Địch Long lắc đầu cười nhẹ:

- Bồng Lai Tiên vực có không ít môn phái tu tiên giả, lại chỉ có một thanh Ngọc kiếm. Thế nên sớm muộn hỗn loạn cũng sẽ sảy ra. Hiện giờ thanh Ngọc kiếm thứ bảy đã xuất hiện, chúng ta nên tham gia hay là để Thanh Long và Tam Nhãn lão quái đó đấu nhau đến chết đã.

Thanh Long của Thanh Long cung và Tam Nhãn Bích Tình Thiềm của Bích Thuỷ phủ đều là hai thần thú thực lực vô cùng cường hãn. Dù Cửu Sát điện có thực lực nhưng cũng không thể so tài.

- Đại ca, hiện mới chỉ xuất hiện bảy thanh Ngọc kiếm. Hai thanh còn lại ở đâu?

Lão cửu Địch Loan hỏi.

Địch Long khẳng định:

- Thanh thứ chín tạm thời không ai rõ, nhưng….thanh thứ tám ta lại biết rõ. Bát đệ tự thân hành động vì bát Ngọc kiếm. Nếu như đúng như ta dự đoán, Bát đệ chắc hẳn sẽ đắc thủ.

Lão tam Địch Húc nói:

- Lão cửu, sự tình đúng như vậy. Đại ca sai ta phái người đi thu thập tất cả tin tức, đồng thời tìm kiếm nơi tồn tại của Ngọc kiếm. Thông tin về Ngọc kiếm thứ tám, ta cũng ngẫu nhiên biết.

Tìm kiếm Ngọc kiếm.

Dĩ nhiên không phải chỉ có Cửu Sát điện tìm kiếm. Bồng Lai Tiên vực, Tử Diễm Ma ngục, Thanh Long cung, Bích Thuỷ phủ, ngũ đại thế lực đều phái các cao thủ tìm kiếm tung tích Ngọc kiếm, không chỉ ở các hải đảo và dưới hải để, đồng thời còn đến cả Tiềm Long đại lục để tìm kiếm.

Chỉ có điều những yêu tà, tu tiên giả, tu ma giả tiến nhập Tiềm Long đại lục chỉ để truy tìm Ngọc kiếm chứ tuyệt không can dự vào chuyện nội bộ của Tiềm Long đại lục. Nếu không tam đại vương triều không thể yên ổn.

- Ngọc kiếm tìm được càng nhiều càng tốt. Có được càng nhiều Ngọc kiếm thì sau khi Ngũ đại thế lực khai mở Tiên phủ, trọng lượng tiếng nói lại càng lớn. Bát Ngọc kiếm chúng ta có khả năng chiếm lấy. Hiện giờ chúng ta cần tập trung tinh lực điều tra thanh Ngọc kiếm thứ chín.

Địch Long đứng dậy, hướng xuống các huynh đệ nói:

- Các vị huynh đệ, tung toàn bộ nhân lực tìm kiếm thông tin về thanh Ngọc kiếm thứ chín!

- Vâng! Thưa đại ca!

Bảy vị tử bào đại hán đồng loạt đứng dậy hưởng ứng.

o0o

Thời gian trôi qua hơn ba tháng, Xích Huyết động phủ lại trở nên tĩnh lặng như trước đây.

Lúc này tại mật thất.

Tra Hồng ngồi tọa thiền, trước thân người là Hắc Sắc Ngọc Hạp. Hắc Sắc Ngọc Hạp không ngừng phát tán đạo đạo quang mang, một cỗ yêu nguyên lực cường đại liên tục tiêu hao năng lượng Khứ Trần cấm chế. Đến lúc này tâm tình Tra Hồng như biển lớn nổi sóng.

Tra Hồng thu hồi song thủ, đình chỉ yêu lực. Trên đầu hắn từng giọt mồ hôi lớn tuôn ra.

- Hô!

Tra Hồng toàn thân đổ mồ hôi. Đắc thủ Hắc Sắc Ngọc Hạp đã nhiều năm nay, đến lúc này Tra Hồng mới xác định rõ, Hắc Sắc Ngọc Hạp này có thể nhanh chóng khai mở được. Lúc đó hắn sẽ thu thập được bảo bối. Kỳ thực dã tâm của hắn cũng có chút cơ sở.

o0o

Tu tiên giả của Bồng Lai tiên vực, Tu ma giả của Tử Diễm Ma vực, hải để Thanh Long Cung, Cửu Sát điện, Bích Thuỷ phủ đã hình thành nên Ngũ đại thế lực tối cường tại hải ngoại.

Xích Huyết động phủ chỉ là một trong Bát đại động phủ trực thuộc Cửu Sát điện. So với Ngũ đại thế lực, căn bản không có khả năng chống cự. Vì thế, Tra Hồng phải cúi đầu ẩn nhẫn, lại vô cùng cẩn thận. Sau khi đắc thủ Hắc Sắc Ngọc Hạp, lại càng cúi đầu hơn.

- Tra Hồng ta đã chờ đợi hàng trăm năm. Cấm chế quỷ quái này cuối cùng cũng bị phá huỷ. Chà, cấm chế tiên nhân bố trí, chỉ tùy tiện sử dụng một điểm lực lượng, không ngờ lại phải sử dụng năng lượng lớn như vậy.

Tra Hồng thở dài.

Lúc này tâm tình Tra Hồng rất hồi hộp.

- “Hy vọng lúc tối hậu không xảy ra việc gì. Nhưng… không kể là ai, ta không cho phép bất kỳ kẻ nào chiếm đoạt bảo bối của ta.”

Tra Hồng nhãn trung loé một tia sáng lạnh lùng, sau khi nghỉ ngơi, tiếp tục tập trung năng lượng để giải khai Khứ Trần cấm chế.

o0o

Xích Huyết động phủ, đông khu bên trong độc viện của Tần Vũ.

Hầu Phí đả tọa bên trong độc viện, hắc bổng gần thân thể hắn. Lúc này Hầu Phí đã tu luyện hơn ba tháng, nhưng hắn không hoàn toàn tập trung tu luyện mà vẫn sử dụng linh thức tra xét bên ngoài.

Không kể là ai, tuyệt đối không được phép làm phiền đến sự tu luyện của Tần Vũ.

Trong phòng dưới sự bảo hộ của Hầu Phí, Tần Vũ đang tu luyện. Lúc này toàn thân Tần Vũ phát ra từng điểm tinh quang mộng ảo, tạo thành một đám tinh vân bao quanh lấy Tần Vũ. Tần Vũ đang đả toạ trên giường.

Lúc này Tần Vũ lại ngồi giữa không trung.

Đột nhiên!

Tinh vân đột nhiên gia tăng tốc độ di chuyển, đồng thời mặt trời trên biển không ngờ lại phát ra năng lượng xuyên qua nước biển, xuyên qua biển sâu tới tận trong căn phòng ở Xích Huyết động phủ nơi Tần Vũ tu luyện. Năng lượng trực tiếp dung nhập vào sâu trong tinh vân.

Tức thời màu sắc của tinh vân chuyển sang màu vàng, Tần Vũ hoàn toàn bị ánh kim quang bao bọc.

Từng đợt âm thanh chấn động toàn bộ thân thể, Tần Vũ ngẩng đầu đổ ra những giọt mồ hôi lớn. Toàn thân Tần Vũ đau đớn kịch liệt, nhưng hắn cố gắng chịu đựng như lúc trước, bởi vì đây là khoảnh khắc tối hậu.

Tần Vũ thể nội.

Tại đan điền tập trung Tinh Thần ngân sắc mật độ cao gấp nhiều lần so với quá khứ. Vô số Tinh Thần Lực xoay chuyển liên hồi, đồng thời phát sinh nguồn siêu năng lượng từ thể nội. Toàn thân Tần Vũ rung chuyển mạnh.

Thân thể, cơ nhục, mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều có sự thay đổi. Sự chắc chắn dẻo dai của thân thể gia tăng gấp bội.

Nóng!

Như bị lửa thiêu, trong nội thể của Tần Vũ, Tinh Thần như ngọn lửa rực cháy. Tại đan điền vô số ngân sắc Tinh Thần kịch liệt chuyển động. Khác với trước đây, lúc này toàn bộ chân khí vô tận tập trung tại trung tâm.

- Xuy! Xuy!

Tinh Thần chân hoả được hoả lực nguyên thủy thái dương hỗ trợ. Uy lực đại tăng, ngân sắc Tinh Thần liên tục bị luyện hóa, tốc độ càng lúc càng gia tăng. Theo thời gian, ngân sắc Tinh Thần này di chuyển càng lúc càng nhanh.

Hơn nữa ngân sắc Tinh Thần dần dần tập trung vào trung tâm vòng tròn.

Tự nhiên ngân sắc phía ngoài đã nhiều, càng vào trong càng nhiều hơn. Ở trung tâm số ngân sắc tinh thần tập trung càng không lồ. Đan điền tựa như một không gian rộng lớn.

Tất cả ngân sắc Tinh Thần điên cuồng tập trung ngay tại đan điền.

Thái dương chân hoả thuần túy lớn mạnh hỗ trợ Tinh Thần chân hoả, liên tục luyện hóa cơ thể.

Đồng thời, một luồng thanh lưu từ Lưu Tinh Lệ đi đến mọi nơi trong thân thể Tần Vũ khiến cho thân thể Tần Vũ phục hồi sức lực nhanh chóng, sau đó luồng chân hoả lại tiếp tục hoành hành.

Lưu Tinh Lệ và chân hoả khôi phục rồi lại luyện hóa, thân thể Tần Vũ càng lúc càng vững chãi.

Lôi Vệ xuất toàn bộ sức lực với sự hỗ trợ của thái dương chân hỏa, nhưng Lôi Vệ chỉ dựa vào phục hồi tự nhiên của bản thân. Vì thế Lôi Vệ không thể bắt kịp sự phục hồi với tốc độ cao của Lưu Tinh Lệ. Tốc độ hồi phục tăng cao cũng khiến tốc độ luyện hóa thân thể tăng không biết bao nhiêu lần.

o0o

Bên ngoài Hầu Phí nhãn tình nghiêm trọng nhanh chóng tiến vào nhìn chằm chằm vào Tần Vũ trong phòng.

Lúc này một cỗ chân khí cường đại làm Hầu Phí rất kinh ngạc.

- Hầu Phí hộ pháp, phát sinh chuyện gì vậy?

Trang Chung hộ pháp lập tức nhanh chóng chạy đến. Lão ta cũng cảm nhận được luồng chân khí cường đạo, đồng thời nhị xà nữ cũng nhanh chóng chạy đến, cũng cảm thấy kinh ngạc trước nguồn năng lượng khổng lồ.

Nếu chỉ là tu luyện, nguồn năng lượng cũng không thể lớn như vậy.

- Lùi ra!

Hầu Phí trừng song nhãn quát, thần thái dữ tợn, song nhãn lóe hung quang. Trang Chung hộ pháp và Yến Thanh tỷ muội tâm thần rung động, không dám nói gì. Nhưng họ biết Hầu Phí trực tiếp giết Tang Mặc tại Xích Huyết động phủ.

Hầu Phí quay người nhìn vào trong phòng.

- Sao lúc trước lại có chân hoả từ lưu vân?

Trong lòng Hầu Phí đầy nghi hoặc. Phòng cấm chế của Tần Vũ. Thậm chí nguồn năng lượng còn kinh động đến hộ pháp. Hơn nữa nguồn chân hoả đó còn dễ dàng phá huỷ cấm chế.

Hiện tại là lúc tối hậu quan đầu của Tần Vũ. Nguồn năng lượng đó làm cho các hộ pháp chú ý.

Tất cả các hộ pháp bắt đầu tụ tập chung quanh.

- Hắc! Yến đại mĩ nữ, chuyện gì bên trong vậy?

Hổ Sa huynh đệ cùng là hộ pháp hỏi Yến Thanh. Vu Đồng thấy Hầu Phí bảo vệ bên ngoài, tự nhiên hắn không dám tự tiện chạy qua Hầu Phí kiêu ngạo hung hăng, điều này mọi người hiểu.

Yến Thanh nói:

- Không biết, có lẽ Lưu Tinh hộ pháp đang tu luyện.

- Tu luyện? Sao hắn lại không bố trí cấm chế. Nguồn năng lượng này tất cả chúng ta đều cảm nhận được, chẳng lẽ hắn không biết lúc này tại Xích Huyết động phủ đang trong trạng thái khẩn trương vô cùng à?

Huyền Quy tam huynh đệ nhíu mày nghi hoặc hỏi.

Lúc này các đại hộ pháp liền thảo luận.

Trong phòng năng lượng khủng khiếp đột nhiên từ từ thu lại.

Trong phòng.

Ngồi đả toạ lơ lửng trên không trung, trên mặt tần Vũ có chút tiếu ý. Chỉ thấy Tần Vũ mở mắt, miệng khẽ mở. Một phần ba Nguyên Anh đã bị Tần Vũ trực tiếp luyện hóa vào trong.

Tinh vân cũng tiêu biến.

Tại đan điền của Tần Vũ.

Chính giữa đan điền bên trong thanh sắc Tinh Thần chân hoả, chính là một hạt kim quang chói lọi. Cẩn thận nhìn kỹ thì là một hạt màu vàng nhỏ, được gọi là Lưu Tinh. Lưu Tinh quang trong lúc này thực sự đốt cháy, xung quanh những luồng sáng vàng này, là những đạo ngân sắc tinh thần.

Dù trong quá khứ diện tích đã lớn, không gian vô hạn bên trong đan điền càng to lớn gấp bội.

Nguyên Anh đó đã bị Tần Vũ thu thập.

Chỉ nghe một âm thanh đốt cháy, một phần ba Nguyên Anh hoàn toàn bị luyện hóa dưới Tinh Thần chân hoả. Ngân sắc tinh thần chuyển động mạnh, những ngân sắc tinh thần cũng to hơn gấp bội lúc trước.

- Vạn thiên tinh thần, với sự hỗ trợ của thái dương chân hoả, cuối cùng chỉ luyện hóa ra một điểm kim sắc tinh thần. Nguyên thuỷ thái dương chân hoả này năng lực thực sự lớn, một phần ba Nguyên Anh trong chớp mắt đã hoàn toàn bị luyện hóa.

Tần Vũ cảm thán.

Đột nhiên khóe miệng Tần Vũ lộ nét cười.

- Để xem tốc độ tăng lên bao nhiêu?

Đột nhiên đạo kim sắc tinh thần từ trong phát ra, hòa vào trong kinh mạch toàn thân

- Hắc!

Tần Vũ như một đạo kim sắc tiêu biến mất trong phòng, tốc độ vượt trội gấp đôi, đơn giản thật làm cho người khác kinh ngạc. Ngoài phòng Hầu Phí song nhãn không thể tin. Hắn cảm thấy khí tức của Tần Vũ trong phòng đột nhiên biến mất.

- Phí Phí!

Tần Vũ đột nhiên xuất hiện trước mặt Hầu Phí, nở nụ cười nhìn Hầu Phí đang thất kinh.

Thấy Tần Vũ xuất hiện trước mặt, hỏa nhãn của Hầu Phí đột nhiên bùng sáng, phát xạ hai đạo quang mang phủ trùm lấy Tần Vũ, nhãn thần lộ vẻ ngạc nhiên.

- Đại ca, huynh ăn được tiên đan gì rồi sao?

Hầu Phí nhìn Tần Vũ rồi hỏi. Trong lòng hắn hiếu kỳ khi nhận ra Tần Vũ trong thời gian ngắn đã có sự đột phá vượt quá mức tưởng tượng một lần nữa. Thậm chí thực lực của Tần Vũ bây giờ hoàn toàn có thể so sánh với hắn, làm Hầu Phí cũng cảm thấy bị uy hiếp.

- Các ngươi nhìn cái gì, cút!

Hậu Phí quay đầu lại quát những hộ pháp kia. Trang Chung hộ pháp trong số đó lại cười với Tần Vũ nói:

- Cung hỷ Lưu Tinh hộ pháp. Xem ra Lưu Tinh hộ pháp được Động chủ ban thưởng Nguyên Anh của hộ pháp Mục Húc. Người hấp thu xong Nguyên Anh đó công lực đại tăng, đã đạt cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ chăng?

Yến Thanh chau mày liễu cất tiếng:

- Không thể nào! Mục Húc bản thân đã là Nguyên Anh tiền kì. Hấp thu bấy nhiêu năng lượng mà mức tăng trưởng công lực cực cao sao? Nếu nói vậy trước đây Lưu Tinh hộ pháp đã đạt đến mức cực hạn Nguyên Anh tiền kỳ, sao ta cảm thấy Lưu Tinh hộ pháp bản thân năng lượng không cường đại lắm.

Tần Vũ mỉm cười.

Đạt đến cảnh giới Lưu Tinh, năng lượng bản thân so với trước đây được thu liễm vào nội thể. Sở dĩ lúc trước năng lượng bạo phát vì Tần Vũ chỉ vừa mới đạt đến cảnh giới Lưu Tinh, nhưng đến thời khắc này đa số năng lượng Lưu Tinh tụ tập tại trung tâm đan điền.

Hơn nữa sử dụng ma đạo bí kỹ Bắc Minh nên một điểm nhỏ khí tức cũng không phát tán ra ngoài, ngoại nhân rất khó thấy được công lực của Tần Vũ.

- Chư vị hộ pháp cũng đã từng so sánh công lực của huynh đệ chúng ta. Công lực của sư đệ Phí Phí đã sớm vượt qua ta, vì thế ta là đại ca tự nhiên là phải nỗ lực. Chư vị hộ pháp, ta đang có chuyện cần bàn, thỉnh chư vị hộ pháp tạm thời trở về.

Tàn Vũ vẫn không nói mình đã đạt đến cảnh giới nào.

Thần bí.

Đó là điều cần thiết cho Tần Vũ.

Yến Thanh và Tây Diễm nhẹ nhàng thi lễ:

- Tỷ muội chúng tôi xin cáo từ, nếu có thể sau này Lưu Tinh hộ pháp nhớ ghé thăm tỷ muội chúng tôi nhé.

Hai tỷ muội yêu kiều nhìn Tần Vũ rồi lập tức li khai.

- Cung hỷ Lưu Tinh hộ pháp công lực đại tiến, ba huynh đệ chúng tôi cũng xin cáo từ.

Huyền Quy tam huynh đệ mặt mày vui vẻ ly khai.

Với thái độ hài lòng về Tần Vũ, tất cả hộ pháp từng người một ly khai. Qua quan hệ trước đây của Tần Vũ và Hầu Phí, các hộ pháp cũng đã có ấn tượng tốt với Tần Vũ, nhưng quan trọng nhất vẫn là thực lực cường đại của bản thân Tần Vũ đã làm họ tôn kính.

Lần trước Tần Vũ đã giải thích khi đánh trọng thương hắc ưng, lực công kích của hắn đã tiếp cận Nguyên Anh trung kỳ, bây giờ tu luyện tăng tiến thêm nữa nên trong tâm các hộ pháp đều minh bạch.

Thực tế bây giờ thực lực của Tần Vũ đã cường mạnh hơn.

Cầu Long Đằng Tất phóng nhãn quang nhìn Tần Vũ, kinh ngạc la lên:

- Ta cứ nghĩ ngoài Động chủ, chỉ có Hầu Phí hộ pháp mới có khả năng chiến đấu với ta, nhưng bây giờ xem chừng với công lực đại tiến thì Lưu Tinh hộ pháp cũng có thể đấu với ta rồi.

Đằng Tất nói một cách thẳng thắn. Tần Vũ cười thay lời đáp.

- Lưu Tinh hộ pháp, ta cáo từ ngài, sau này ta mong có thể đấu với ngài.

Đằng Tất miệng nói cáo từ rồi lập tức ly khai.

Lúc này chỉ còn lại Tần Vũ và Hầu Phí trong khuôn viên.

Hầu Phí bố trí cấm chế, rồi nhìn thẳng vào Tần Vũ hỏi:

- Đại ca, nói thật nhé, huynh tu luyện cách nào vậy? Đệ là Hỏa Tinh Thủy Viên, bộ tộc đệ chuyên luyện thủy hỏa giao tương cho nhục thể đến mức cực hạn nên thân thể đệ cực kỳ cường hãn. Nhưng khi đệ dùng hỏa nhãn nhìn huynh lúc nãy thì thân thể của huynh cũng cường hãn gần như đệ.

Thần thú Hậu Phí là Nguyên Anh trung kỳ, Tần Vũ là Lưu Tinh tiền kỳ nhưng trình độ cường hãn của nhục thể thì ngang nhau.

- Nguyên nhân là vì tâm pháp của huynh. Công pháp đó có tên là Tinh Thần Biến. Cơ sở tu luyện là rèn luyện thân thể cường mạnh hơn, tu luyện nhanh hơn để đột phá đạt đến Lưu Tinh kỳ. Vì những nguyên nhân đặc biệt này nên mức độ bền bỉ của thân thể huynh có sự tiến triển vượt quá những gì ghi chép trong sử ký Tinh Thần Biến.

Tần Vũ đáp lại Hầu Phí, tuyệt không ẩn giấu công pháp Tinh Thần Biến. Thực tế thì danh tự Tinh Thần Biến tại tu chân giới không nhiều người biết đến. Trong quá khứ chưa bao giờ có thứ công pháp này, cho đến khi Lôi Vệ xuất hiện ở tu chân giới và tuyên truyền công pháp của ông ta.

- Tinh Thần Biến sao? Trong ký ức được truyền lại của đệ chưa bao giờ nghe qua. Vậy đáng lẽ không phải là loại công pháp cao thâm chứ.

Hầu Phí chớp mắt đáp. Tần Vũ run người.

Truyền Thừa ký ức?

Đúng là Truyền Thừa ký ức! Hắc Vũ được Truyền Thừa ký ức, Hầu Phí cũng được Truyền Thừa ký ức, chỉ là sự hiểu biết của Tần Vũ về thần thú quá ít nên vô pháp phán đoán ra chuyện đó. Nếu không cùng thần thú đối đáp thì hắn vốn không có khả năng biết về việc Truyền Thừa ký ức.

- Thân thể cường mạnh thì rất có lợi khi cận chiến. Đại ca, đệ cảm giác được tốc độ của huynh cực nhanh. Chỉ đơn giản dùng lực lượng nhục thể, huynh khả dĩ sẽ chiến thắng những Nguyên Anh kỳ cao thủ.

Hầu Phi khẳng định nói. Trong tâm Tần Vũ rất rõ. Chiếu theo lời giảng giải trong Tinh Thần Biến, bây giờ hắn có thể đấu với Đổng Hư tiền kỳ cao thủ. Hơn nữa vì trong quá trình tu luyện thái dương chân hỏa để rèn luyện thân thể, đựơc sự trợ giúp của Lưu Tinh Lệ, thân thể Tần Vũ theo Tinh Thần Biến còn mạnh hơn rất nhiều.

Lưu Tinh Kỳ là năng lượng đến từ những tinh vân, năng lượng ngưng tụ gấp nhiều lần, phát ra Tình Thần chi lực với kim sắc quang tuyến tập hợp năng lượng tinh túy nên có lực công phá cực mạnh.

- Phí Phí, vài ngày tới huynh cần củng cố tu vi, mấy ngày đó không cần đệ bảo vệ cho huynh. Đúng rồi, lần trước về cái chết của Tra Phách, cuối cùng đệ đã điều tra được điều gì?

Tần Vũ vẫn cảm thấy cái chết của Tra Phách rất quỷ dị. Lúc đó Tần Vũ đang bận tu luyện nên không để tâm nhiều.

Hầu Phí quay đầu lại trả lời:

- Chưa tra ra được gì. Theo lời các hộ pháp khác thuật lại, có thần bí nhân công kích Tra Phách, tựa hồ như một chiêu đã trực tiếp giết chết Tra Phách và căn bản như Tra Phách không có chút lực phòng ngự nào. Khi mọi người phát hiện tiếng nổ và tìm kiếm thì cái bóng của thần bí nhân cũng không thấy.

- Phí Phí, chẳng phải đệ nói từ đầu đến cuối trên thực tế không ai nhìn thấy thần bí nhân sao?

- Đúng vậy. Căn cứ theo lời các hộ pháp kể lại, đích thật là vậy.

Hầu Phí gật đầu trả lời.

- Tra Phách chết ở chỗ nào?

Ánh mắt của Tần Vũ lóe sáng.

- Ở chỗ Tra Hồng bình thường bế quan, ở bên ngoài mật thất.

Hầu Phí trả lời mà trong lòng cũng thấy nghi hoặc.

- Theo lời kể lại, lúc đó Tra Hồng đang ở trong mật thất, còn Tra Phách thì chết ở ngoài mật thất. Tra Hồng không bắt được hung thủ, thì tên hung thủ đó phải rất mạnh.

- Ở ngoài mật thất?

Tần Vũ thoáng suy nghĩ ánh mắt đột nhiên sáng lên. Rồi gật đầu mỉm cười nói:

- Rất tốt, Phí Phí, trước hết đệ về nghỉ đi. Những ngày qua vì bảo vệ cho huynh, chắc đệ cũng mệt rồi.

Hầu Phí vươn vai.

- Hừm, đúng là có hơi mệt thật. Thôi, đệ về nghỉ đây.

Hầu Phí tinh thần trở nên linh hoạt.

Sau thời gian Tần Vũ củng cố tu vi, hiểu rõ được phương pháp công kích của Lưu Tinh kỳ. Nhiều phương thức công kích được miêu tả trong Tinh Thần Biến nhưng nói tóm lại là Lưu Tinh kỳ chuyên nhờ vào tốc độ để phát hiện nhược điểm của địch. Khi gặp cú đánh trí mệnh, đánh không lại thì biến thành nhiều nhân ảnh để trốn tránh.

Đương nhiên cũng có thể trực tiếp đối đầu dùng cứng chọi với cứng, nhưng như vậy là làm lãng phí ưu thế của tốc độ bản thân.

Vài ngày sau.

- Huynh cần phải tu luyện, nghe huynh dặn đừng để ai bước vào đây. Phí Phí, đệ ở ngoài làm hộ vệ cho huynh, đừng để ai quấy rối huynh. Đây là thời khắc bế quan trọng yếu, tất cả thành hay bại là ở lúc này.

Tần Vũ căn dặn Hầu Phí, đồng thời cũng ra lệnh cho thị nữ đúng bên cạnh trong sân viện.

- Vâng!

Thị nữ nghe giọng nói nghiêm trọng của Tần Vũ, lập tức làm theo lệnh.

Hầu Phí chớp mắt rồi cất giọng sang sảng:

- Đại ca, huynh yên tâm, ai dám quấy rối huynh thì đệ sẽ trực tiếp dùng bổng đập nát hắn ta.

Tần Vũ nghe Hầu Phi nói vậy thì mỉm cười, lập tức quay người đi vào phòng.

Vừa bước vào phòng, Tần Vũ liền thử độn thổ dựa theo phương pháp ghi chép trong tu tiên giả bí tịch, trực tiếp đột nhập vào lòng đất, sau đó thần bất tri quỷ bất giác lặng lẽ li khai độc viện. Vừa rời khỏi độc viện, Tần Vũ bay lượn trên mặt đất.

- Ta phải xét trong mật thất xem có bí mật gì không.

Khóe môi Tần Vũ hiện lên tiếu ý, trong đầu lập tức xử dụng Bắc Minh Phù Ấn vận chuyển tốc độ. Điều chỉnh một chút, Tần Vũ thôn phệ khí tức xung quanh để không phát tán ra khí tức nào cả, đây là phương pháp thu liễm khí tức rất tốt.

Để đảm bảo, Tần Vũ thậm chí không dùng đến năng lượng nội thể, chỉ sử dụng lực luợng của nhục thể.

Thân thể nhất động, biến thành một đạo hắc quang hướng về phía bắc của Xích Huyết động phủ nhanh nhẹn bay đi, một chút khí tức cũng không có. Trong độc viện, các hộ pháp không phát hiện được sự tình, đều đã đi qua khu vực phía đông. Những địa phương khác thực lực hộ vệ tối cường cũng chỉ là Kim Đan hậu kỳ nên Tần Vũ dễ dàng ẩn mình rời khỏi.

Tiến nhập khu vực phía bắc, Tần Vũ đi đến gần hòn núi giả. Giả sơn đó chính là cổng vào của mật thất.

- Tra Phách bị giết ở ngoài mật thất, khẳng định có người đến gần mật thất. Sao lại phải đến gần mật thất nhỉ? Chắc chắn là không đến để giết Tra Phách ngay tại đó rồi.

Trên sắc mặt Tần Vũ lộ ra nét cười, nhớ lại sự việc. Theo những gì đã nghe kể, gần trăm năm nay Tra Hồng luôn bế quan trong mật thất.

Chắc chắn là có bí mật gì rồi.

Kết hợp việc Tra Phách bị thần bí nhân sát tử tại mật thất, Tần Vũ quyết định bí mật dò xét. Tần Vũ không dám trực tiếp đến gần môn khẩu của mật thất ở hòn giả sơn nên đi vòng một vòng thật lớn, rồi như hóa thành làn gió nhanh chóng tiếp cận. Từ đầu đến cuối Tần Vũ không dùng chút Tinh Thần Chi Lực nào. Nhưng sau khi đến gần hòn giả sơn, Tần Vũ có cảm giác rất nguy hiểm, trong lòng phát sinh cảm giác bất diệu. Tần Vũ đứng yên bất động, tại giả sơn xúc giác xuyên nhập xuống lòng đất rồi bất động. Cảm giác của Tần Vũ khẳng định xung quanh có người đang tiềm phục.

Hơn nữa, thực lực của người này rất mạnh. Tần Vũ không dám sử dụng linh thức, Bắc Minh hoàn toàn thu liễm khí tức, chỉ dùng tai để nghe ngóng âm thanh. Thời gian như thế trôi qua, tâm linh của Tần Vũ luôn có cảm giác nguy hiểm nên toàn thân đứng bất động tại giả sơn. Giây phút này cần nhẫn nại.

o0o

Trong mật thất Xích Huyết động phủ.

Tra Hồng ngồi khoanh chân hướng lên trên. Một đạo nguyên lực kỳ dị không ngừng làm giảm sút Khứ Trần cấm chế. Hắc sắc phát tán từ Ngọc Hạp càng lúc càng mờ dần. Tra Hồng nhãn quan hừng hực, ẩn hiện tia máu đỏ. Hiển nhiên lúc này Tra Hồng vô cùng kích động.

- Cạch!

Một âm thanh rất nhỏ vang lên, nhưng đối với Tra Hồng thì như tiếng sấm động. Toàn thân Tra Hồng rung động, lập tức hoàn toàn thu lại nguyên lực kỳ dị. Tra Hồng nhãn thần quang mang hoàn toàn tập trung vào Hắc Sắc Ngọc Hạp.

- Cuối cùng cũng thành công!

Tra Hồng phấn chấn run lên bắt đầu mở Hắc Sắc Ngọc Hạp.

Hắc Sắc Ngọc Hạp được mở ra tịnh không có kỹ xảo nào. Sau khi khai mở, phát hiện một thanh Ngọc kiếm dài mười ba thốn nằm bên trong. Thân Ngọc kiếm trong suốt như thủy tinh, trên chuôi kiếm khắc một chữ “Bát” theo lối cổ. Trên thân kiếm có một ngọc giản. Tra Hồng trực tiếp lấy đi ngọc giản. Linh thức hắn lập tức chấn động, trên mặt lộ vẻ vui mừng vô cùng.

- Ha ha, quả nhiên, quả nhiên giống như trong truyền thuyết, Cửu Kiếm Tiên Phủ, được tiên nhân lưu lại trong động phủ. Đây chính là thanh Ngọc kiếm thứ tám.

Tra Hồng toàn thân kích động mãnh liệt.

Không cần biết là ai, khi đã tốn thời gian một trăm năm, không ngừng nghỉ ngày nào để tiêu hao năng lượng để giải trừ Khứ Trần cấm chế, đến bây giờ mới thành công hỏi ai không kích động cơ chứ? Huống chi Ngọc kiếm này có thể giúp Tra Hồng đạt được mộng tưởng. Chỉ riêng bản thân Ngọc kiếm cũng đáng để trân quý vì Ngọc kiếm chính là cực phẩm linh khí.

Cực phẩm linh khí đối với Bồng Lai Tiên vực, Thanh Long cung, Cửu Sát điện, Bích Thủy phủ - Ngũ đại thế lực mà nói, là vật rất trân quý, nhưng đều không dễ dàng mà có được. Nhưng với Tra Hồng mà nói, đây là bảo bối cao cấp. Linh khí bản thân Tra Hồng chỉ tựu được thượng phẩm linh khí thôi.

- Bang!

Cùng với một tiếng động vang lên, một nhân ảnh xuất hiện bên trong mật thất. Những phòng ngự của mật thất đối với người này không có tác dụng gì cả. Người vừa xuất hiện là một đại hán khôi ngô, trên thân bao bọc tử sắc kình trang. Đại hán này đang nhìn chòng chọc vào Tra Hồng, trong ánh mắt có nét tiểu ý.

Tra Hồng mãnh liệt nhìn về hướng tử y đại hán, sắc mặt biển đôi tức thì.

- Địch Đồng!

Tra Hồng nhìn thấy lão bát của Của Sát điện, thần sắc liền trầm xuống, đồng thời trong tim khởi lên chút hoảng sợ. Chín huynh đệ Cửu Sát điện công lực không đồng nhau. Lão đại Địch Long tài nghệ mạnh nhất, còn Địch Đồng tuyệt đối được xếp hạng ba trong chín huynh đệ.

- Tra Hồng, ngươi đã tốn trăm năm giúp Cửu Sát điện phá giải cấm chế trên Hắc Sắc Ngọc Hạp, ta cũng phải nói lời cảm tạ ngươi.

Địch Đồng mỉm cười nói tiếp:

- À, đúng rồi, về những hộ pháp khác, thứ nhất ta đã giết chết họ, thứ nhì ta cũng hạ một cấm chế tại chu vi giả sơn rồi.

Tra Hồng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

- Bát điện hạ, Tra Hồng tôi tự hỏi việc sở đắc một trong Cửu kiếm, việc này không có ai hay biết, sao ngài lại biết được?

Địch Đồng mỉm cười:

- Những người biết chuyện thì không ai còn sống, nhưng những người bị ngươi giết không có ai ghi chép lại sao?

Nghe điều này Tra Hồng không nén được cười khổ. Lúc đầu hắn cũng nghĩ những người này cũng có khả năng ghi chép lại, bởi vậy hắn đã hủy đi tất cả đồ vật của họ.

Nhưng họ nhất định có ghi chép lại trên những đồ vật ngoại thân? Muốn hủy đi toàn bộ thật thì khả năng con người không thể làm được.

- Tốt, Địch Đồng, nghe nói ngươi đã đạt đến Đổng Hư trung kỳ, xem ra ta không phải là địch thủ của ngươi!

Tra Hồng nói giọng yếu ớt, nhưng ngay lúc ấy một giọt máu thấm sâu vào thân Ngọc kiếm, thoáng chốc giọt máu của Tra Hồng giúp Ngọc kiếm nhân ra chủ nhân. Có được cực phẩm linh khí, Tra Hồng cũng gia tăng được thực lực lên nhiều.

Địch Đồng không tỏ ra lo âu khi phát hiện việc này, khóe miệng hơi lộ vẻ khinh khỉnh. Nhưng tại lúc này, bên ngoài mật thất có người đang đứng trong góc tối âm thầm lén nghe, chính là Tần Vũ. Cấm chế của Địch Đồng ngay lúc này chỉ bố trí xung quanh giả sơn chứ hắn không nghĩ đến ở dưới giả sơn có người đang âm thầm ẩn tàng dưới lòng đất. Tần Vũ nghe thấy cửa mật thất bị chấn nổ, đợi một chút rồi âm thầm tiến lại.

Giả sơn ở khu vực phía bắc Xích Huyết động phủ chiếm diện tích cực lớn, mật thất nằm dưới lòng đất tại địa phương đó thật khiến người ta đầu óc rối loạn, cái này tiếp cái kia, tựa như mê cung, toàn bộ cấu trúc chiều dài, chiều rộng tối thiểu là ngàn mét.

Tần Vũ dựa người vào một góc tường.

- Hắc Sắc Ngọc Hạp, một trong Cửu Kiếm, Bát điện hạ Địch Đồng?

Tần Vũ nghe được nội dung đối thoại của Tra Hồng nói, trong lòng cũng đại khái minh bạch được sự tình.

Hiển nhiên là Hắc Sắc Ngọc Hạp rất khó mở, nên Tra Hồng hao phí tới thời gian trăm năm mới mở được. Nhưng khi một trong Cửu kiếm phóng ra từ trong Hắc Sắc Ngọc Hạp, đúng lúc đó Bát điện hạ của Cửu Sát điện lại đến để chiếm đoạt một trong Cửu kiếm.

“Tra Hồng hắn ta hao phí toàn bộ trăm năm mới đả khai được Hắc Sắc Ngọc Hạp, hơn nữa luôn luôn tiểu tâm đề phòng, nhưng đến phút cuối lại để Bát điện hạ của Cửu Sát điện đích thân đến cướp đoạt”. Tần Vũ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, ngay cả Cửu Sát điện mà cũng khẩn trương như vậy, vậy thì đây là loại bảo vật gì?

Tần Vũ hoàn toàn ở trong trạng thái thai tức, ma đạo bí tịch Bắc Minh đã khiến Tần Vũ không tán phát một chút khí tức nào.

“Không thể dùng mắt để nhìn, Tra Hồng và Địch Đồng đều là cao thủ Đổng Hư kỳ, hơn nữa còn thiên phú dị phẩm, nếu như ta nhìn bọn họ, không chừng mục quang có thể khiến bọn họ chú ý”. Đến lúc này, Tần Vũ tuyệt đối không thể để cho bản thân phạm chút sai lầm nào.

Tần Vũ dựa sát vào tường, toàn bộ lực lượng tụ tập vào tai, lúc này chỉ có thể dựa vào tai để nghe hai ngươi đàm thoại mà phán đoán tình thế nội bộ.

Trong mật thất.

Địch Đồng không kiêu căng hấp tấp, cũng không có vẻ lo lắng, thản nhiên nhìn Tra Hồng. Theo hắn quan sát, Tra Hồng căn bản là không có chút lực khản kháng nào, chỉ cần hắn xuất thủ thì vật sẽ về tay, cho nên Tra Hồng tích huyết nhận chủ thu lấy Ngọc kiếm, Địch Đồng vẫn không vội vã.

- Ngọc kiếm đã dung thể nội rồi, chuẩn bị xong chưa?

Địch Đồng cười chế nhạo Tra Hồng, mặc dù khí thế không thật quyết liệt, nhưng thực sự lại có một cảm giác chắc thắng.

Đối diện với Địch Đồng, Tra Hồng sau khi nhỏ máu nhận chủ với Ngọc kiếm cũng không biểu hiện chút sợ hãi nào.

- Địch Đồng, nhị đệ của ta có phải bị ngươi giết không? Tra Hồng hỏi.

Địch Đồng cười khẩy gật đầu.

- Tại sao, nhị đệ ta bất quá chỉ là Nguyên Anh trung kỳ, đối với ngươi căn bản không có chút uy hiếp, ngươi vì sao lại giết nhị đệ của ta?

Sắc mặt Tra Hồng chuyển thành khó coi, nhưng mà Địch Đồng lại cười lớn.

- Ha ha, thật là huynh đệ tình thâm a. Ha ha… … thật đúng là khiến ta cười đến chết mất.

Địch Đồng cười như điên dại, bên trong ẩn hàm sự khinh bỉ.

Sau đó, Địch Đồng nhìn Tra Hồng lạnh lùng nói:

- Ngươi không cần ra cái vẻ huynh đệ tình thâm, ngươi vừa rồi mới nhỏ máu nhận chủ với Ngọc kiếm, nhưng mà ngươi căn bản là chưa có dùng chân hoả của mình luyện hoá, hiện tại có lẽ ngươi đang dùng yêu phách chân hoả trong thể nội để luyện hoá Ngọc kiếm”.

- Hừm, ngươi bây giờ nói chuyện với ta, bất quá chính là để kéo dài thời gian, hòng luyện hoá Ngọc kiếm để dễ dàng khống chế thôi.

Địch Đồng đã nhìn ra mục đích của Tra Hồng.

Tra Hồng sắc mặt không thay đổi, không phủ nhận mà cũng không thừa nhận.

- Cũng tốt, ta có thể chờ ngươi.

Địch Đồng hai tay khoanh lại trước ngực, cằm hơi nhấc lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tra Hồng. Hắn đang chờ Tra Hồng luyện hoá Ngọc kiếm, đối với trận chiến này, Địch Đồng hoàn toàn tự tin.

Luận bổn thể, Tử Sắc Giao Long đương nhiên mạnh hơn Xích Huyết Thuỷ Mãng.

Luận công lực, Đổng Hư trung kỳ Địch Đồng cũng vượt qua Đổng Hư tiền kỳ Tra Hồng.

Luận linh khí, Địch Đồng cũng có thượng phẩm linh khí, hơn nữa còn là binh khí sở trường của Địch Đồng. Nhưng Tra Hồng thì không có sự lựa chọn nào cả, chỉ có thể duy nhất sử dụng là cực phẩm linh khí Ngọc kiếm.

Luận trình độ tu luyện công pháp tinh diệu, Cửu Sát điện Bát điện hạ đương nhiên là hơn Tra Hồng.

Có thể nói là bất kể mặt nào Tra Hồng cũng đều không bằng Địch Đồng.

- Địch Đồng, chín anh em các người chẳng qua là dựa vào xuất thân Tử Sắc Giao Long, hơn nữa còn chín người liên thủ nên mới kiêu căng như vậy, hiện tại ngươi chỉ có một mình, Tra Hồng ta muốn xem xem một mình ngươi thì mạnh đến đâu.

Tra Hồng lạnh lẽo nói, đồng thời nhãn thần cũng trở nên lăng lệ tựa như xuyên kim phá thạch.

Tra Hồng biết mình ở thế yếu, do vậy hắn chỉ có thể dựa vào đảm thức và khí thế!

Liều!

Đã ở vào tình huống kém, Tra Hồng hắn chỉ có thể liều, phải liều mạng đánh một trận, bất kể là như thế nào, Tra Hồng hắn không thể thua, một khi thua rồi, hắn cái gì cũng mất hết. Đừng nói đến dã tâm, cũng đừng nói đến Ngọc kiếm, bao gồm cả cái tiểu mệnh của hắn cũng không còn.

Ẩn nhẫn đã bao lâu nay rồi, lúc này sao có thể cúi đầu nhận mệnh được?

Nhìn Địch Đồng, trong mắt Tra Hồng tràn đầy quyết tâm không đổi, bất kẻ thế nào, đánh một trận sống chết rồi hãy nói, thế giới tu chân ai có nắm đấm lớn thì người đó có quyền phát ngôn.

- Xem ra cũng có chút đảm thức, tuy nhiên không chỉ phải có dã tâm mà lại phải có tâm cơ, quan trọng nhất là phải có thực lực!

Thanh âm Địch Đồng bất ngờ mạnh lên, hàn quang trong mắt rực sáng.

- Quan trọng nhất chính là xem nắm đấm của ai cứng hơn!”

Địch Đồng, Tra Hồng hai người đều chú mục nhìn nhau.

Áp bức, trong mật thất khí thế áp bức đến kinh người, hai người đều tập trung chú ý đối phương, chú ý đến từng động tác của đối phương. Một khi lực chú ý giảm đi một chút thì có khả năng sẽ phải tiếp thụ thế công kích liên miên bất tuyệt của đối phương.

Tần Vũ mặc dù ở bên ngoài mật thất, nhưng vẫn thực sự cảm nhận được sự áp bức của khí tức.

Hốt nhiên - -

Như lợi kiếm phá không, không gian áp bức thoáng chốc bị phá vỡ, tức thời từng loạt thanh âm kim thiết chạm nhau vang lên ròn rã, đồng thời có cả thanh âm đê trầm do không khí bị tê liệt, Tần Vũ căn bản là không dám dụng mắt để nhìn, hắn chỉ có thể dựa vào âm thanh tai nghe được mà đoán định tình hình cuộc chiến.

Trong mật thất.

Địch Đồng, một thân tử y kình trang nắm trong tay một cây trường thương, trường thương trong tay Địch Đồng giống như vật sống, so với Hạng Ương khi xưa, thương thuật đánh cận chiến của Địch Đồng không hề kém tí nào, ngược lại về phương diện lợi dụng trường thương tiến hành viễn công Địch Đồng còn lợi hại hơn.

Trường thương khi thì rời tay, hoá thành một đạo thiểm điện nhắm vào những chỗ yếu hại trên thân thể Tra Hồng, khi thì ở trong tay Địch Đồng như hoá thành một con giao long tung hoành. Trực tiếp hoàn toàn bao vây lấy Tra Hồng, khiến Tra Hồng căn bản là không có cách nào bỏ chạy.

Đối diện với một chiêu này, Tra Hồng chỉ có thể liều!

“Nha nha ~ ~ ~ Phá!”

Bị vô số thương ảnh bao vây dồn vào thế kém khiến hai mắt Tra Hồng bừng lên giận dữ, bất ngờ hét lên một tiếng, Ngọc kiếm bất ngờ thể tích biến lớn, hoá thành một thanh cự kiếm, Tra Hồng nắm lấy cự kiếm tiện đó quét ngang một cái. Một lực đạo mạnh mẽ liền quét ra.

Đạo đạo thương ảnh biến mất, nhưng Địch Đồng lại cười lạnh, bất ngờ trường thương rung lên.

Đầu ngọn trường thương rung lên, trong nháy mắt đụng hàng trăm lần vào cự kiếm, liền đó hoàn toàn triệt phá đi lực lượng của cự kiếm, tay Địch Đồng duỗi ra, trường thương hốt nhiên như rắn men theo cự kiếm lao lên.

“Không hay!”

Tra Hồng biến sắc, vô luận hắn động dụng cự kiếm thế nào, đầu thương của Địch Đồng vẫn bám lấy cự kiếm của hắn, hơn nữa gần như ngay lập tức, thương đầu như mãng xà thổ tín men theo cự kiếm cực tốc lao tới bổn thân Tra Hồng.

- Địch Đồng điện hạ, khả năng cận chiến thật lợi hại!

Tra Hồng la lên, đồng thời cự kiếm trong nháy mắt hoá thành dài còn ba tấc, còn bản thân Tra Hồng liên tiếp thối lui vào một góc mật thất, Địch Đồng cũng không đuổi theo. Mà thu thương đứng lại, nhưng từng đạo tử sắc quang mang trên thân Địch Đồng bắt đầu phóng ra.

- Tra Hồng, ngươi chiến đấu với ta không ngờ lại dám chỉ dùng nhân hình, có vẻ như ngươi muốn chết rồi, khi mà ngươi đã muốn chết, thì ta cũng không nhẹ tay nữa, để cho ngươi thưởng thức tuyệt kỷ của Tử Sắc Giao Long ta.

Từng đạo tử sắc quang mang bao vây lấy Địch Đồng, khí thế tăng trưởng với tốc độ kinh nhân.

Tinh Thần Biến - Chương #124


Báo Lỗi Truyện
Chương 124/671