Chương 114: Tương tụ



Vết thương của Tử Sắc ngư nhi dưới thanh sắc quang mang liền lành lại, hồi phục nhanh trông thấy. Một lúc sau Tử Sắc ngư nhi đã hoàn toàn hồi phục, trông như chưa từng bị thương, không thể không khiến người ta kinh dị.
- Lập Nhi tỷ tỷ thật lợi hại!
Tiểu nữ hài với Kim Sắc ngư lân tại mi tâm hưng phấn reo lên.
Tử Sắc ngư nhi khôi phục lại sinh lực, hưng phấn bơi qua bơi lại bên cạnh Lập Nhi cô nương. Lập Nhi cô nương hòa ái nhìn theo Tử Sắc ngư nhi, giáo huấn:
- Yên Tử, hôm nay ngươi đã biết sự lợi hại của tên đầu ngư, sau này không được sính cường nữa nhé!
Tử Sắc ngư nhi tiểu nhãn xoay chuyển, không ngừng vẫy đuôi giống như một đứa bé nghịch ngợm.
Lập Nhi cô nương mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng quay đầu lại, cười nói:
- Lưu Tinh tiên sinh! Tại sao huynh cứ nhìn ta như vậy, mặt ta có vết gì sao?
Khóe miệng Lập Nhi cô nương khẽ động biểu hiện ý đùa cợt.
- A…
Tần Vũ tỉnh lại, sau đó điều chỉnh lại tâm tình, nói:
- Chỉ vì khi nãy nhìn thấy Lập Nhi cô nương chữa bệnh, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên. Thanh sắc năng lượng đó có tính chất tựa hồ rất khác thường. Không ngờ đối với thương thế lại có công hiệu đặc biệt như vậy.
Tần Vũ thầm thở phào một hơi. Hắn cũng không khỏi bội phục mình nhanh chóng tìm được câu trả lời.
Lập nhi cô nương điềm đạm cười nhẹ nói:
- Thanh sắc năng lượng này là bản lĩnh đặc thù của tộc chúng tôi. Người ngoài thực tế không thể học được. Quả thực đối với vết thương thân thể có hiệu quả tốt phi thường. Chỉ cần là chưa chết, tất cả đều có thể cứu chữa.
- Ồ, quả thật thần kỳ!
Tần Vũ nói.
Lập Nhi cô nương cười một tiếng rồi chuyển thân về phòng riêng. Tần Vũ tự cười một tiếng. Vừa rồi không ngờ bị thần thái của Lập Nhi cô nương khi trị bệnh hấp dẫn, suýt chút nữa đã lộ xấu ra, may mà bản thân phản ứng nhanh nhẹn.
- Hắc, Tần Vũ đại ca, tới đây đánh với ta một trận nữa nào.
Hầu Phí huy vũ hắc bổng cười nói.
Tần Vũ lúc này nào có tâm tình cùng Hầu Phí chiến đấu, hà huống còn là đả đấu với Nguyên Anh trung kì thần thú, vậy không phải là tự tìm đòn sao? Tần Vũ tuy vẫn thích chiến đấu, nhưng không hề hoan hỉ vì như bị ngược đãi.

o0o

Thời gian trôi qua. Chớp mắt Tần Vũ đã ở trong cốc được nửa tháng. Trong nửa tháng này, Tần Vũ thỉnh thoảng đấu tay đôi với Hầu Phí, còn hầu hết thời gian dùng để tu luyện Tinh Thần biến để có khả năng luyện ma đạo bí kỹ Bắc Minh.
Tần Vũ có một thú vui để hưởng thụ đó là nghe đàn.
Tiếng đàn của Lập Nhi cô nương, Tần Vũ không thể không thừa nhận, nghe được một lần đã là đại vận khí. Tần Vũ hắn đã nghe một thời gian dài. Căn bản thì Lan thúc và Lập Nhi cô nương đối với hắn rất tốt, theo như Hầu Phí nói, căn trúc ốc này, ngay cả Hầu Phí cũng không được cư ngụ.
Tần Vũ là ngoại nhân lại được cư ngụ, Hầu Phí nghĩ mãi mà không thể thông.
Tần Vũ bản thân tự có cảm nhận, thái độ Lan thúc đối với hắn quả không tồi. Lập Nhi cô nương đối đãi với Tần Vũ cũng rất tốt. Đương nhiên Lập Nhi cô nương đối với tất cả yêu thú trong cốc đều rất tốt, nên điều đó không nói lên nhiều. Nhưng Lan thúc lại khác. Lan thúc đối với các yêu thú rất nghiêm túc uy nghiêm.
- "Nguyên Anh trung kỳ thần thú cũng không được vào mà họ lại cho ta vào. Không lẽ… bởi vì ta là con người?"
Tần Vũ nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có đáp án đó.
Thực tế, trong lòng Tần Vũ còn có một đáp án khác, nhưng Tần Vũ thể không nghĩ Lan thúc cùng Lập Nhi cô nương lại bất hảo như vậy.
Đáp án đó là … bọn họ là vì Lưu Tinh lệ của mình.
Tần Vũ vẫn không biết bản thân được cứu như thế nào, không hiểu Lập Nhi cô nương đó gặp mình ra sao, tự biết thương thế bản thân hồi phục rất nhanh. Nếu như Lập Nhi cô nương phát hiện mình mang tử thương, hiện tại lại hoàn toàn hồi phục, khẳng định sẽ đoán mình có bảo bối gì đó.
Mặc dù Lưu Tinh lệ đã dung nhập thân thể, ngoại nhân không thể phát hiện. Nhưng ngoại nhân có thể đoán là có bảo bối.
- "Hi vọng Lập Nhi cô nương và Lan thúc không vì Lưu Tinh lệ mà đối đãi với ta như thế."
Tinh thần của Tần Vũ trước giờ luôn băng lãnh kiên ngạnh, tựa hồ chưa cảm thụ qua tình mẹ, tinh thần lại càng kiên cường, khác với cả những nam nhân khác.
Tần gia nam nhi trong huyết mạch đều hàm chứa thiết huyết.
Tần Vũ để tâm sự vào nơi thầm kín trong tâm, đối với hai thần bí tu tiên giả này luôn cảnh giác.
Hít một hơi dài, sau đó chầm chậm thở ra, ý niệm giữ kín trong tâm, Tần Vũ bình tĩnh lại. Một lần nữa hắn lại bắt đầu tu luyện Bắc Minh. Ma đạo bí kỹ Bắc Minh đối với Tần Vũ mà nói, là tối quan trọng,
Cho dù để đến Tu Tiên đảo, hay để trốn thoát khỏi sự truy sát của Xích Huyết động phủ Động chủ Tra Hồng.
Bởi vì, thứ nhất, hải ngoại tu yêu giả thế lực vượt xa tu tiên giả cũng như tu ma giả. Tra Hồng chiếm cứ phương viên tám trăm vạn dặm, không một môn phái tu tiên giả nào có thể đối địch.
Thứ hai, cho dù đến được Tu Tiên đảo, người khác không nhất định giúp mình. Vả lại đối diện với Tra Hồng, làm sao đám tu tiên giả dám vì mình mà đắc tội với Tra Hồng được?
Tổng hợp hai điểm trên, hắn tất phải học Bắc Minh, nhằm giúp hắn tránh sát tử của Tra Hồng.

o0o

Trong tâm tưởng mênh mông mờ ảo, vô biên vô tận, Linh Hồn Chi Lực phiêu đãng giữa hư vô, bản thân Tần Vũ có thể cảm thụ được Linh Hồn Chi Lực, mười phần có một phần tối ngoại vi là do Tần Vũ khống chế ổn định.
Tuy nhiên phần Linh Hồn Chi Lực còn lại hoặc thành dòng chảy, hoặc cực tốc lưu chuyển, hoặc công kích lẫn nhau, vô cùng hỗn loạn. Tại khu vực trung tâm là linh hồn viên bàn, đạo đạo thiểm điện từ linh hồn phóng ra lấp lánh.
Một tia Tinh Thần Chi Lực yếu ớt lưu nhập vào não hải.
Tần Vũ không thể khống chế phần lớn Tinh Thần Chi Lực, càng nhiều thì càng khó khống chế. Mặc dù hết sức hắn vẫn còn ít, chỉ một tia Tinh Thần Chi Lực, tuy nhiên giả sử thêm một tia nữa, Tần Vũ cũng vô pháp dung hợp với Linh Hồn Chi Lực.
Cố gắng một lần nữa.
Ba khắc thời thần nhanh chóng trôi qua, trong khoảng thời gian đó đã cố gắng không biết bao nhiêu lần? Tần Vũ không biết được. Cũng giống như dùng chỉ xuyên kim, một lần thử một lần thất bại, thất bại liên tục trong ba khắc thời thần, cho dù tâm tính có tốt cũng xuất hiện nộ khí.
Thực tế đây cũng là một biện pháp để huấn luyện tâm tính.
- "Lại thất bại rồi, đã nửa tháng trôi qua. Khi nào mới có thể tu luyện thành công triệt để Bắc Minh đây? Khó nói là ta một ngày lại vô pháp tu luyện thành công, cần phải bỏ cuộc chăng?"
Tần Vũ nhãn trung xuất hiện một tia oán khí.
Hắn ban đầu vì sao phải ly khai Tiềm Long đại lục, khi đạp bước trên con đường tu hành vô tận, hắn cứ tưởng sẽ oanh oanh liệt liệt một phen. Nhưng không ngờ lại quay đầu chạy trốn cừu địch.
- Tưng…
Dây huyền cầm rung động, âm thanh hưởng khởi.
Lập Nhi cô nương lại bắt đầu chơi đàn. Nghe tiếng đàn, oán khí của Tần Vũ do không tu luyện thành công Bắc Minh lập tức bị dẹp sang một bên. Hắn nhắm mắt an tĩnh hưởng thụ cầm thanh chấn động tâm thần. Tiếng đàn ngừng lại. Tần Vũ vẫn đắm chìm trong dư âm.
- Lưu Tinh!
Lan thúc sải bước tiến tới, nhìn thấy bộ dạng Tần Vũ liền bật cười lớn.
- Ngươi đấy! Cầm thanh của Lập Nhi làm ngươi mê hoặc biến thành bộ dạng thế này, ngươi thật là …
- Lan thúc, chính là tiếng đàn của Lập Nhi cô nương, ta như đắm chìm vào đó. Cầm thanh thông thường, ta không thể nhập trầm mê như vậy!
Tần Vũ cười nói.
Lan thúc cười:
- Thật đáng cười, tiểu tử ngươi cũng thật khác người nha.
Tần Vũ khóe miệng khẽ cười, nhưng không trả lời. Lan thúc đột nhiên sắc mặt trở nên nghiêm túc:
- Lưu Tinh! Lan thúc cùng ngươi quen biết đã nhiều ngày qua, ngươi chắc đã hiểu con người của Lan thúc.
Lan thúc nói xong không khỏi trở nên nghiêm túc.
Tần Vũ nhìn Lan thúc, lúc này cũng trở lên nghiêm túc, gật đầu đáp:
- Lan thúc, người có chuyện gì xin cứ nói.
Lan thúc nói với giọng đề tỉnh:
- Lưu Tinh, ta đề tỉnh ngươi. Ngươi với Lập Nhi ngàn vạn phần khác biệt, không có hi vọng gì, tốt nhất đừng thích nó. Nếu không…ngươi không những thống khổ cả đời, mà còn có khả năng mất mạng.
Tần Vũ sững sờ, sau đó cười đáp:
- Lan thúc, người nói gì vậy? Đừng đùa thế chứ!
Lan thúc không hề có một tia tiếu ý nào:
- Ta không nói đùa, nói thẳng ra, ngươi rất có tiền đồ, phóng mắt nhìn cả tu yêu giả thế giới, tương lai không một ai cản được ngươi. Nhưng có một điểm ta phải nói với ngươi. Một khi ngươi thích Lập Nhi, ngươi dẫu lợi hại nữa thì cũng vô dụng thôi. Theo đạo lý, ta đáng ra không cần đề tỉnh ngươi, bất quá ta thật sự không muốn ngươi bị hủy diệt.
Tần Vũ hoang mang.
- Tốt, coi như ta đa sự. Nhưng cuộc nói chuyện hôm nay, ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ, coi như ta đã khuyến cáo ngươi.
Lan thúc ngưng thần nhìn vào nhãn tình Tần Vũ thuyết giáo.
Tần Vũ cảm thấy trong lòng một phen rúng động. Lời Lan thúc vừa nói thật vô cùng kinh ngạc. Đầu tiên nói hắn có tiền đồ, cả tu yêu giới không ai có thể cản được. Lan thúc nghĩ mình là người như thế nào, nhìn người chính xác đến đâu?
- Lan thúc, ta nhớ rồi.
Tần Vũ cười nói.
Bất quá vô luận là Tần Vũ hay Lan thúc đều vô pháp xác định một chuyện, tình cảm không theo ý nghĩ, cơ bản không thể khống chế. Khi đã phát sinh tình cảm, muốn ngăn trở cũng không thể ngăn trở.
- Tốt lắm, nỗ lực tu luyện cho tốt.
Lan thúc vỗ vai Tần Vũ rồi rời đi.
Tần Vũ trầm tư nhìn theo bóng lưng Lan thúc xa dần.
Lời Lan thúc nói không biết có ý tứ gì? Tựa hồ bản thân nếu yêu thích Lập Nhi cô nương thì sẽ có khả năng bị hủy diệt, nhất định là có sự tình. Hồi ức về Lan thúc và Lập Nhi cô nương trùng trùng hiện lên. Hiển nhiên Lan thúc và Lập nhi cô nương thuộc về một bộ tộc đặc biệt.
- "A a, hoặc có thể Lan thúc cùng Lập Nhi cô nương thuộc về một một bộ tộc thập phần lợi hại. Bất quá… nếu ta hoan hỉ một ai đó, kể cả tiên nhân cũng không có cách gì cản trở, chứ đừng nói chỉ là bộ tộc nào đó của bọn họ. Huống hồ ta còn chưa luyến ái người nào."
Tần Vũ bật cười một tiếng không chủ ý. Hắn vốn không phải là người vì lo sợ mà chùn bước.
Không ai có khả năng áp bức hắn, kể cả kẻ cường đại hơn hắn, như Xích Huyết Động chủ Tra Hồng. Tần Vũ chính là đang âm thầm tu luyện nơi này, để có thể ẩn tàng thân phận mà sớm tái xuất. Tần Vũ không biết sợ, nhưng tịnh không thuộc loại không biết quý tính mạng của mình. Nguồn: http://truyenyy.com

o0o

- Tay ta gãy rồi, bị Hầu lão đại đánh gãy.
Hán tử cầm lưỡng tiêm đao mặc áo giáp khổ sở nói, lúc này cánh tay của hắn bị bẻ quặt theo một góc độ rất quái dị, hiển nhiên một cánh tay bình thường không thể co lại theo tư thế như vậy.
Lập tức Hầu Phí trợn trừng hỏa nhãn, nói lớn:
- Hắc hắc, ngươi dám đến phàn nàn với Lập Nhi tỷ tỷ, ta bẻ xác ngươi ra thành từng khúc giờ!
- Phí Phí, đừng làm vậy!
Một thân bạch y chính là Lập Nhi cô nương hướng tới Hầu Phí la lớn. Hầu Phí liền cúi đầu không nói, bộ dạng như nhận lỗi. Lập Nhi cô nương hóm hỉnh cười cười, sau đó quay đầu, đưa tay ra, đặt vào cánh tay gãy của đại hán.
Đúng lúc đó, Tần Vũ đi vào đình viện, nhãn tình không ngăn được lóe sáng.
Đứng giữa quầng thanh quang là Lập Nhi cô nương, diện mạo hiện lên vẻ thánh khiết, cơ thể như ngọc, phát ra từng đạo thanh quang. Nhìn Lập nhi cô nương trị thương lúc này, trong tâm Tần Vũ xuất hiện một cảm giác ôn nhu xúc động.
Tần Vũ chưa bao giờ được cảm thụ tình thương của mẹ, từ lúc nhỏ đã rất kiên cường, thâm tâm chỉ muốn phụ thân để ý đến. Tuy nhiên lúc này mẫu tính của Lập Nhi cô nương thật sự lộng lẫy khiến Tần Vũ lòng đầy xúc động.
Tần Vũ lập tức cảnh tỉnh.
- "Lưu tinh, ta đề tỉnh ngươi. Ngươi với Lập Nhi vạn phần khác biệt, không có hi vọng gì, tốt nhất ngươi đừng thích nó. Nếu không ..."
Trong tâm Tần Vũ lại vang lên lời cảnh báo của Lan thúc, Tần Vũ lập tức thoát khỏi trạng thái vừa rồi.
- Tốt rồi, sau này ngươi đừng đánh với Phí Phí nữa. Ngươi đánh với hắn thể nào cũng thụ thương.
Lập Nhi cô nương nói.
Vết thương của đại hán lúc này đã hoàn toàn bình phục, khiếu nại:
- Đánh với hắn? Tỷ tưởng ta muốn đánh với hắn ư, Hầu lão đại …a, cùng với Hầu lão đại giao thủ là một vinh hạnh. Ta vô cùng quang vinh, hưng phấn.
Gã đại hán nhìn thấy mục quang của Hầu Phí lập tức đổi lời.
Lập Nhi cô nương bật cười, quay lại liền phát hiện ra Tần Vũ.
- Lưu Tinh tiên sinh, xin chào!
Tần Vũ lễ độ nói:
- Xin chào Lập Nhi cô nương! Một lần nữa được nhìn tuyệt kỹ trị thương của Lập Nhi cô nương, thật sự làm người ta không thể không kinh ngạc.
Đột nhiên sắc mặt Tần Vũ xuất hiện một tia hỷ sắc, Tần Vũ cảm thấy rõ ràng Tiểu Hắc đang nhanh chóng bay tới.
- Lưu Tinh tiên sinh, hình như ngài đang có việc gì cao hứng?
Lập Nhi cô nương hiếu kỳ hỏi.
Tần Vũ gật đầu hưng phấn nói:
- Huynh đệ của ta Tiểu Hắc hiện đang tới, chừng vài ngày nữa có thể tới đây.
- Ồ, cung hỉ Lưu Tinh tiên sinh, khi nào huynh đệ của tiên sinh tới nơi, xin trước hết hãy báo với ta một tiếng. Ngoài cốc có một cấm chế, ngoại nhân nếu không có người trong cốc dẫn đường, rất khó có thể vào được.
Lập Nhi cô nương cười nói.
- Vậy làm phiền Lập Nhi cô nương.
Tần Vũ gật đầu nói.
Lập Nhi cô nương cười:
- Lưu Tinh tiên sinh đang bận, ta về phòng trước đây.
Nói xong nhẹ nhàng chuyển thân về phòng riêng.
Tần Vũ nhìn bóng Lập Nhi đi vào phòng, cười nhẹ, sau đó chuyển thân về phòng riêng tiếp tục tu luyện. Mỗi ngày đều tu luyện Tinh Thần biến cùng với ma đạo bí kỹ Bắc Minh, Tần Vũ không tiêu phí thời gian.
Nhiều ngày trôi qua.
Tần Vũ cảm thấy rõ ràng Tiểu Hắc đã đến gần, thậm chí trong khoảng một trăm dặm, tuy nhiên thấy Tiểu Hắc dừng lại. Tần Vũ biết rằng Tiểu Hắc bị cấm chế cản trở ở bên ngoài. Tần Vũ lập tức khởi thân chuẩn bị thỉnh Lập Nhi cô nương giúp đỡ.

Tinh Thần Biến - Chương #114


Báo Lỗi Truyện
Chương 114/671