Chương 10: Cực Hạn Huấn Luyện (1)



Trao đổi một lúc, Tần Vũ đã hoàn toàn hiểu nguyên lí huấn luyện của mỗi lão sư, đồng thời Tần Vũ càng bội phục Triệu Vân Hưng hơn, hắn hoàn toàn xác định, nếu theo phương pháp tập luyện của Triệu Vân Hưng, tuyệt đối luyện ra một thân thể hoàn mỹ. Sức mạnh, tốc độ, linh mẫn, thêm vào sự hài hòa hoàn hảo.
Thợ muốn lành nghề, tất phải có đồ tốt.
Luyện tập một thân thể hoàn mỹ, sau này lại huấn luyện công kích, các phương pháp giết người. Có sắt tốt và quyết tâm chẳng lẽ không luyện được đao tốt? Sau đó, huấn luyện bắt đầu…
oOo
Vân Vụ sơn trang trên Đông Lam sơn cách trăm mét có một hồ nước rất đẹp, Triệu Vân Hưng đứng tại ven hồ, bên cạnh hắn có một đồng hồ quả lắc, cái đồng hồ quả lắc này do một cao thủ kỳ quan tinh vi chế ra, vì chế tạo khó khăn, chỉ có con nhà quý tộc mới có được. Đồng hồ quả lắc chia ra làm hai tư tiếng, mười hai phần, mỗi tiếng sáu mươi phút.
"Nhanh, bơi nhanh nữa lên!" Triệu Vân Hưng lạnh lùng nói.
Tại giữa hồ có một thân hình không ngừng di chuyển, đó là Tần Vũ, theo lời Triệu Vân Hưng, bơi tuy đơn giản, thực ra là một phương pháp cực tốt bồi dưỡng sự hài hòa của thân thể, vì thế Tần Vũ được lệnh bơi trong hồ không ngừng nghỉ.
"Muốn ngừng quá." Tần Vũ cắn chặt răng, không ngừng huy động tay, hai chân cũng đạp nước, hắn đã bơi tới lui mười lần, cái hồ này tới lui khoảng hai trăm mét, mười lần tới lui đã là hai nghìn mét.
Tần Vũ lúc trước thường tắm tại ôn tuyền, giữa ôn tuyền mực nước cũng rất sâu, Tần Vũ thường bơi ở đó, kỹ thuật bơi rất tốt, nhưng bơi không ngừng nghỉ thế này, thêm vào lại phải bơi trong sự gò bó về thời gian, đối với Tần Vũ mà nói, thật quá khó khăn. Chân, tay nhức mỏi, trí óc căng ra.
"Phụ vương!" Mỗi lần nhớ đến khuôn mặt tươi cười của phụ vương, Tần Vũ lại cắn răng kiên trì chịu đựng, dù cho đã đạt tới cực hạn, nhưng hắn vẫn kiên trì như trước.
"Nhanh, nhanh lên chút nữa." Triệu Vân Hưng không một chút cảm tình lạnh lùng thúc.
"Ánh mắt Tần Vũ có một chút cứng cỏi nhìn về phía trước, nghe thấy lời Triệu Vân Hưng, Tần Vũ tự nhủ phải nhanh lên, sau đó, tâm trạng Tần Vũ đang căng thẳng đột nhiên như được giải phóng, hai tay hai chân dường như có lại khí lực."
Tần Vũ cảm nhận rõ ràng, từ trong thân thể không ngờ lại sản sinh một luồng sức mạnh, luồng sức mạnh này không biết tới từ đâu, như tự nhiên sinh ra. Ánh mắt Tần Vũ đầy hưng phấn. Vượt qua cực hạn.
Hắn tận hưởng cảm giác này, mỗi lần vượt qua cực hạn, thân thể không một chút khí lực một lần nữa lại sinh ra một luồng sức mạnh, hắn thậm chí cảm nhận được thân thể đang biến hóa, khơi dậy tiềm năng từ tận cùng thân thể.
"Tốt, chậm ba phút." Triệu Vân Hưng nhìn ra giữa hồ, lãnh đạm nói.
Tần Vũ gặp khó khăn khi vào bờ, lúc này hắn khó mà di động, đặc biệt hai tay đã không cử động được, chân đau nhức, Tần Vũ thở dốc, tận lực hít thở không khí trong lành, cố để thân thể phục hồi nhanh hơn một chút.
"Ngươi chậm ba phút, hiện tại phạt ngươi chạy từ đây về Tây uyển, sau đó tại Luyện Công trường ở Tây uyển xuống tấn một trăm lần." Triệu Vân Hưng ra mệnh lệnh.
"Chạy từ đây về Tây uyển? Lại còn…" Tần Vũ thở không ra hơi, nhìn Triệu Vân Hưng nghi ngờ, lúc này chân hắn đã không bước nổi, Triệu Vân Hưng không ngờ lại bắt hắn chạy, lại còn xuống tấn một trăm lần. "Ngươi c ó ý kiến gì?" Triệu Vân Hưng bình thản hỏi.
"Con có ý kiến, vượt qua cực hạn thân thể có thể tôi luyện thân thể, nhưng, nếu vượt qua nhiều quá, thân thể con hết cỡ thật, con cảm giác đã tới cực hạn, bây giờ không thể luyện tiếp, lão sư, lúc bơi, con đã hai lần cảm thấy cái cực hạn đó rồi, con cảm thấy không thể chịu một lần cực hạn nữa." Tần Vũ nhìn thẳng Triệu Vân Hưng.
Triệu Vân Hưng lạnh lùng nói: "Ta là lão sư, mệnh lệnh của ta ngươi không được không phục tùng, nếu ngươi cảm thấy phương pháp huấn luyện của ta có vấn đề, không muốn tiến hành huấn luyện, ta có thể lập tức ly khai. Ngươi cái loại đệ tử lười biếng, ta không quan tâm." Sắc mặt Tần Vũ biến động.
Nhưng sau đó Tần Vũ nhìn Triệu Vân Hưng, hít sâu một hơi, cố gắng điều khiển hai chân bước, bước đầu tiên kinh thật kinh khủng, đau nhức dữ dội, nhưng chạy được một lúc, chân đã bắt đầu có khí lực.
"Chuyện gì thế này?" Tần Vũ sửng sốt.
Triệu Vân Hưng phía sau khóe miệng có chút hài lòng: "Tên tiểu tử này, tưởng ta không biết cực hạn thật sự của ngươi sao? Sau khi bơi hai tay ngươi dụng lực so với chân thì hơn nhiều, bản thân cơ chân so với tay lại phát triển hơn, tay đã chịu được, chân cũng có thể tiến hành huấn luyện tiếp một đợt."
Lại nhớ đến bộ dạng trách vấn của Tần Vũ vừa xong, Triệu Vân Hưng cười nhẹ.
"Tên tiểu tử này." Vừa cười vừa lắc đầu, Triêu Vân Hưng theo sát sau Tần Vũ.
oOo
Buổi tối, tại ôn tuyền ở Tây uyển.
Vừa trải qua một ngày cực hạn huấn luyện, lúc này Tần Vũ ngâm mình trong ôn tuyền, cảm thấy cơ bắp rã rời, thậm chí còn cảm thấy cơ bắp đang có biến đổi.
Tần Vũ nét mặt thoải mái, cảm xúc trào dâng vung hai tay nói lớn: "Cả ngày, cuối cùng cũng thật sự được hưởng thụ!!!"
Tiểu Hắc cũng luyện đập cánh bên cạnh không ngừng, dường như cũng rất cao hứng.
Triệu Vân Hưng sắc mặt uy nghiêm đi tới, dừng lại bên bờ ôn tuyền nói: "Ôn tuyền tại Vân Vụ sơn trang này có tác dụng trị liệu cực kỳ hữu hiệu, đối với thân thể của ngươi rất có lợi. Sau khi ngươi ngâm mình ba tiếng, ngươi tới chỗ Ông lão tiên sinh, bóp rượu thuốc, hấp thu dược tính trong rượu thuốc, đối với thân thể của ngươi cũng rất tốt."
"Vâng, rõ…" Lúc này Tần Vũ đang rất dễ chịu, hua tay nói bừa. Triệu Vân Hưng cũng không để ý, quay đầu bước đi.
oOo
Trên Luyện Công trường, Triệu Vân Hưng đứng ngay ngắn, Tần Vũ cũng đã tới một lúc lâu, chuyện này Tần Vũ không thể muộn được, nói cũng lạ, dù ngày hôm qua huấn luyện đạt tới cực hạn, nhưng qua hiệu dụng của ôn tuyền, lại thêm công hiệu của dược tửu, hôm nay không ngờ sức lực vẫn tràn đầy.
"Ngoại công có thể tập luyện đến cực hạn, quái lạ lại toàn đệ tử con nhà phú gia quyền thế." Triệu Vân Hưng cảm thán.
Tu luyện ngoại công, không ngừng vượt qua nhục thể cực hạn, nhưng không phải thân thể chỉ có đơn giản sản sinh ra lực lượng, nó đồng thời cũng cần hấp thu năng lượng, phú gia đệ tử, ăn uống đại bổ, ăn thức ăn đặc biệt có dược tính tốt, lại thêm dược tửu trân quý, còn mời được cao thủ y đạo xoa bóp giải trừ đau nhức. Có điều kiện như vậy, luyện ngoại công tự nhiên sẽ khác.
"Hiện tại, chúng ta tiến hành huấn luyện sức mạnh, cầm thiết bổng, tiến hành xuống tấn, trước tiên một trăm lần." Triệu Vân Hưng tùy ý chỉ một cây thiết bổng, cây thiết bổng đó tính ra không nặng lắm, khoảng trên dưới mười cân, đối với người lớn thì không phải nghĩ, nhưng đối với đứa trẻ tám tuổi như Tần Vũ, thật sự khác biệt.
"Hừm!"
Tần Vũ hai tay dụng lực, một tiếng nâng thiết bổng tới tầm ngực, rồi hi hi cười nói: "Lão sư, thoải mái lắm."
"Hoàn thành một trăm lần đi rồi hãy nói." Triệu Vân Hưng nghiêm túc nói.
Tần Vũ bắt đầu xuống tấn, lúc mới bắt đầu rất dễ, chẳng phải có mỗi việc đứng thẳng người, rồi lại ngồi xuống sao? Nhưng sau ba mươi lần liên tiếp, Tần Vũ cảm thấy hai chân đau nhức, cố thêm mười cái nữa, chân đứng đã run rẩy. Một trăm lần?
Chỉ bốn mươi lần Tần Vũ cũng khó mà chịu nổi?
"Hô!" Hít mạnh một hơi, tranh thủ lúc đứng, cơ chân phục hồi một chút, Tần Vũ tiếp tục xuống tấn, sau khuôn mặt thống khổ, ánh mắt Tần Vũ sáng lên ngoan cường, không ngừng cắn răng kiên trì. Thở tới lần thứ bẩy mươi, Tần Vũ thậm chí cảm thấy bước chân không đủ sức đứng vững.
"A!"
Đột nhiên hét lớn một tiếng, có vận hết sức lực, không ngờ đứng được, trong mắt Tần Vũ lóe lên tia lửa, đó là tia lửa hưng phấn.
"A!"
Lại một tiếng hét lớn, Tần Vũ lại đứng lên tiếp.
Mỗi một tiếng hét, là mỗi lần nỗ lực sử dụng sức mạnh tiềm tàng bên trong hai chân, hai chân dần dần nóng lên, một luồng sức mạnh từ sâu bên trong cơ bắp bùng lên, như phép màu, Tần Vũ hét lớn một tiếng cuối cùng, hắn không ngờ đã hoàn thành đủ một trăm lần. Tần Vũ tuy bước chân siêu vẹo, như có thể ngã ra bất cứ lúc nào, nhưng trong mắt hắn bừng cháy vẻ hưng phấn.
Bên cạnh Triệu Vân Hưng bí mật gật đầu.
"Hiện tại tiến hành huấn luyện chỉ lực." Triệu Vân Hưng nét mặt uy nghiêm như trước, cơ bản không cho Tần Vũ một chút thời gian nghỉ ngơi, ra lệnh ngay. Thật ra huấn luyện được Triệu Vân Hưng thiết kế rất bài bản, vừa rồi Tần Vũ tuy bước chân đã rã rời, nhưng hai tay vẫn chưa đạt tới cực hạn, Triệu Vân Hưng tiện thể tiến hành huấn luyện chỉ lực.
"Lão sư, chỉ lực là huấn luyện cái gì?" Tần Vũ tuy bước chân đã chẳng còn khí lực, nhưng vẫn hi hi cười hỏi Triệu Vân Hưng.
Tần Vũ càng ngày càng thích cái cảm giác mỹ diệu lúc vượt qua cực hạn, trong khoảnh khắc vượt qua cực hạn đó, hắn cảm thấy một thứ kích thích sinh mệnh, đúng. Cái cảm giác đó thật kỳ lạ.

Tinh Thần Biến - Chương #10


Báo Lỗi Truyện
Chương 10/671