Chương 217 : Pháp bảo Long Hồn (hạ)



Theo lý thuyết, tu vi cảnh giới của mình không có cách nào điều khiển pháp bảo cấp Bảo khí, bất quá, Long Hồn trong pháp bảo đã nhận mình là chủ, nhiều khi, nó cũng có thể tự động chống đỡ cho chủ, cực kỳ chủ động tách ra uy năng để bảo vệ mình...

Nhưng dù vậy, Tô Triệt vẫn có thể đủ thanh tỉnh nhận thức được, mình và Hắc Sát lão quỷ ở giữa chênh lệch rất lớn, cũng không phải một kiện pháp bảo có thể bổ khuyết. Nếu Hắc Sát lão quỷ thực là phát hung ác, một khi ra tay thực sự, trong ba chiêu là có thể tiêu diệt mình.

- Chủ nhân, van ngươi, thả chúng ta ra a, chúng ta hợp lực đối phó hắn, cố gắng còn có thể có một đường hi vọng.

Trong Tiên Ngục, lão Hắc lại một lần nữa phát ra thỉnh cầu, muốn cùng xà nữ, tiểu Giao Long cùng một chỗ trợ giúp Tô Triệt đối kháng Hắc Sát lão quỷ. Chỉ là, Tô Triệt không chịu đáp ứng.

- Vô dụng.

Trong nội tâm Tô Triệt lại chối bỏ lần nữa:

- Ta có Nghịch lân pháp bảo hộ thân, mới có thể chịu được vài cái đả kích của hắn. Nếu đổi lại là các ngươi, một kích hẳn phải chết, đi ra cũng là vô dụng.

Tô Triệt nói không sai, Kim Đan kỳ diệt sát Trúc Cơ kỳ, thật giống như Trúc Cơ kỳ diệt sát Luyện Khí kỳ, xác thực làm được đến một kích trí mạng.

- Vậy làm sao bây giờ, ngươi cũng gánh không được vài cái.

Lão Hắc gấp đến độ muốn chết.

- Có thể chống đỡ vài cái, thì tính vài cái.

Tô Triệt vốn tưởng rằng, kế tiếp, đả kích của Hắc Sát lão quỷ sẽ lục tục mà đến, lại không nghĩ rằng, sau đại thủ kim sắc này, hắn dĩ nhiên là dừng tay, chỉ là theo đuôi ở phía sau, tạm thời đã không có động tác.

Tô Triệt cũng không biết, Hắc Sát lão quỷ đã nhìn trúng cái Nghịch lân pháp bảo này, không bỏ được sử dụng thủ đoạn bạo lực hủy hoại một kiện bảo bối hi hữu bực này. Hắn cho rằng, pháp bảo như vậy, chỉ có tu vi Kim Đan kỳ mới có thể xứng đôi.

Vì vậy, Hắc Sát lão quỷ tạm dừng công kích, đang suy tư nghĩ kế sách, như thế nào mới có thể vẹn toàn đôi bên, đã có thể bắt lấy tiểu quỷ khó chơi này, lại có thể làm cho pháp bảo Long Hồn bình yên vô sự tới tay...

Cục diện tạm thời giằng co, chỉ là, qua hơn mười tức công phu, hai người trên bầu trời một đuổi một chạy, thần sắc đồng thời biến đổi...

Tô Triệt và Hắc Sát lão quỷ đồng thời thấy được, ở phía trước, chân trời xa xa xuất hiện một đoàn mây đen thật lớn, quỷ khí tràn ngập, khí thế kinh người.

- Người của Vạn Quỷ Tông.

Tinh thần Tô Triệt chấn động, tiềm năng bộc phát, gia tốc bay về phía bên kia.

Hơn nữa, từ trong Tiên Ngục lại lấy ra một linh phù đặc chế, trong nháy mắt kích phát, trên bầu trời lập tức tạc ra một đoàn lửa khói kỳ lạ.

Đây là một loại tín hiệu cầu cứu của Vạn Quỷ Tông, trong Tiên Ngục, lão Hắc thẩm vấn môn đồ Vạn Quỷ Tông kia, những chuyện này đã sớm làm rõ ràng.

Đằng sau, sắc mặt Hắc Sát lão quỷ rất khó coi, trong lòng tự nhủ mệnh tiểu tử này thật đúng là không có đến tuyệt lộ, trong một khu vực vắng vẻ, cũng có thể gặp được Kim Đan lão quỷ của Vạn Quỷ Tông.

Hắc Sát lão quỷ đối với Vạn Quỷ Tông rất quen thuộc, chỉ nhìn thoáng qua là có thể đoán được, khí thế đoàn mây đen này không kém, cần phải thuộc về pháp bảo phi hành của Kim Đan lão quỷ nào đó.

- Đáng tiếc.

Hắc Sát lão quỷ thầm than đáng tiếc, nếu không phải tiểu tử này khó chơi hơn rất nhiều lần so với trong tưởng tượng, thì đã sớm lấy được pháp bảo kia vào tay rồi.

Về phần có giết chết Tô Triệt hay không, Hắc Sát lão quỷ cũng không để ý thế nào. Bởi vì, hành động ở phường thị Kinh Hồn Lĩnh kia, thuộc về một trong những kế hoạch dương mưu chỉnh thể, không cần giữ bí mật, cũng không cần giết người diệt khẩu. Đuổi bắt Tô Triệt, chỉ là vì đoạt lại túi càn khôn kia mà thôi.

Mây đen ở phía chân trời đã thấy được Tô Triệt phóng ra tín hiệu cầu cứu, phần phật a, nháy mắt bay đến bên ngoài trăm trượng, tốc độ như vậy, tựa hồ so với Hắc Sát lão quỷ còn nhanh hơn vài phần.

- Hắc Sát, ngươi lại chạy tới quấy rối.

Trong mây đen, lại truyền ra tiếng nói của một nữ nhân. Bất quá, tiếng nói này cực kỳ chói tai, thật là rất khó nghe, làm cho người ta liên tưởng đến một lão vu bà mặt đầy nếp nhăn.

- Há chỉ là quấy rối.

Hắc Sát lão quỷ cười ha ha nói:

- Lão gà mẹ, ngươi còn không biết a, phường thị Kinh Hồn Lĩnh của các ngươi, đã bị ta bắt gọn. Tất cả tài vật đã không còn, chó gà không tha.

Nói đến đây, lại chỉ vào Tô Triệt nói ra:

- A, sai rồi, chỉ còn tiểu tử này không chết... tặc tiểu tử này, chẳng những là kẻ dối trá, trên người còn có rất nhiều bảo vật, đuổi giết ngàn dặm, lại không có thể thu thập hắn. Lão gà mẹ, hắn là tôn tử của Nguyên Anh lão quái nào đó trong Vạn Quỷ Tông các ngươi?

Trong nội tâm Tô Triệt thầm mắng:

- Lão gia nầy quả nhiên hỗn đản, cố ý nói với người khác trên người của ta có mang bảo vật, kể từ đó, mặc dù ta được người cứu, đó cũng là chạy khỏi Long đàm, lại nhập hang Hổ...

Còn nữa, Tô Triệt ý thức được, nữ nhân giấu ở trong mây đen này, lại nhận thức với hắn, chỉ là còn không rõ ràng lắm, bọn họ trong lúc đó rốt cuộc là loại quan hệ nào.

Trong mây đen, một hồi lâu cũng không có hồi âm, cũng không biết nữ nhân kia có để ý đến thảm án của phường thị Kinh Hồn Lĩnh kia hay không.

- Lão gà mẹ, đang suy nghĩ cái gì ?

Hắc Sát lão quỷ trầm giọng thúc giục:

- Tiểu quỷ đầu này, nếu ngươi không nghĩ cứu hắn, ta liền bắt hắn đi, ngươi chớ có ngăn đón ta.

Trong Tiên Ngục, lão Hắc cực tốc thẩm vấn môn đồ Vạn Quỷ Tông kia, đã biết người trong mây đen được xưng là "Lão gà mẹ", thân phận là gì.

Vì vậy, Tô Triệt khom người thi lễ, tiếng nói run rẩy thỉnh cầu nói:

- Xin sư thúc cứu ta.

Mây đen phiêu hốt, nữ nhân kia trầm thấp hỏi:

- Ngươi là đệ tử của ai?

- Sư tôn của đệ tử là Khô Cốt Tôn chủ.

Tô Triệt vội vàng trả lời.

- Khô Cốt?

Hắc Sát lão quỷ khẽ hừ một tiếng, tiếp lời nói:

- Khô Cốt kia là quỷ hẹp hòi, lại ban cho ngươi nhiều bảo vật như vậy sao? Có quỷ mới tin. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Con mẹ nó, có liên quan gì đến ngươi.

Tô Triệt trừng mắt trở lại, đối với lão hỗn đản này, không cần phải khách khí.

- Muốn chết.

Hắc Sát lão quỷ lập tức nổi giận, cổ tay nâng lên, một cổ kim quang ngưng hiện...

- Hắc Sát…

Mây đen bắt đầu khởi động, nữ nhân kia lạnh giọng quát:

- Khi ta không tồn tại phải không?

Hắc Sát lão quỷ thu khí thế lại, hỏi:

- Nói như vậy, ngươi quyết định cứu hắn sao?

- Mặc kệ như thế nào, há lại cho ngươi ở trước mặt của ta, tùy ý sát hại đệ tử phái ta.

Nữ nhân kia thấp giọng trả lời:

- Chuyện tình Kinh Hồn Lĩnh, không quan hệ với ta, ngươi muốn làm như thế nào, tùy ngươi. Hiện tại, cút ra khỏi tầm mắt của ta ngay.

- Ngươi lão gà mẹ, chúc ngươi bế tử quan rốt cuộc ra không được...

Hắc Sát lão quỷ chửi nhỏ một câu mơ hồ không rõ lời nói, hất tay áo lên, xoay người rời đi, thậm chí cũng không có thèm nhìn Tô Triệt.

Tiên Ngục - Chương #217


Chương 217/1503