Chương 981: Thử Không Niết 


Sau khi lao ra hố sâu ,vật hình người liếc mắt liền thấy được Vương Lâm đang tới gần rừng trúc.Hai con mắt lạnh như băng của nó hiện ra sát khí ,hướng về Vương Lâm gầm lên một tiếng.
 
-Ngao!
 
Tiếng rống này chấn động trời đất ,một ít cầm chế xung quanh bị tiếng rống ảnh hưởng tự động mở ra,Nhưng cầm chế kia chưa kip phát huy uy lực liền lập tức sụp đổ trong tiếng rống Ngay cả mặt đất giờ phút này cũng vỡ vụn một mảnh lớn ,xuất hiện vô số khe nứt.Một cỗ gió mạnh gào thét xông thẳng lên trời cao
 
Phía trước vật hình người này theo tiếng rống xuất hiện một dạo sóng gợn vặn vẹo.Thân hình nó lao về phia trước ,bước vào trong sóng gợn điên cuồng xông về hướng Vương Lâm Cho tới bây giờ Vương Lâm cũng không biết đây rốt cuộc là vật gì.Nó có hình người nhưng bộ dang cực kỳ quỷ dị Nhất là hai mắt,tuy có thần thái nhưng hỉ nhìn thấy ánh mắt này tuyệt đối sẽ không cho rằng vật này là người .Nhất là một đường nó đuổi theo Vương Lâm.Tuy Vương Lâm bỏ chạy nhưng thần thức vẫn gắt gao quan sát ,không có nhìn thấy nó thi triển thần thông gì ,cho dù là những sợi tơ nhỏ trên thân thể bắn ra phảng phất như bản năng của nó vậy Càng quan sát .Vương Lâm càng cảm thấy vật này quỷ dị.Mà càng khiến trong lòng hắn u ám đó là vật này dĩ nhiên lại tồn tại trong đầu lâu Cổ Thần Nó rốt cuộc là có trước khi Cổ thần này chết ,hay sau đó chui vào trong.Nếu là sau đó chui vào trong thì thôi.Nhưng nếu là có trước khi Cổ Thần kia chết như vậy việc Cổ Thần bái tinh này chết có liên quan gi tới vật này hay không?Hay là cái chết Cổ Thần bát tinh này ,không phải như ta đoán là do Thiên Đạo hue vô mờ mịt gây nên Vương Lâm biết lúc trước mình đoán có chút vô lý ,thâm chí chính hắn cũng có chút không dám xác định.Nhất là sau khi nhìn thấy vật hình người này ,ý nghĩ của hắn lại có dao động Nam xưa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gi? là ai giết Cổ Thần bát tinh này,chặt bỏ đầu hắn .Vì sao tiên nhân có thể giành được đầu lâu càng khiến Vương Lâm nghi hoặc trong long.Nếu Tiên nhân chiếm được cái đầu lâu này làm sao có khả nắng không phát hiên thanh kiếm kia ở bên trong? vì sao không lấy thanh kiếm này ra?
 
Rất nhiều nghi ngờ hỗn loạn trong đầu Vương Lâm,nhưng hắn không ơ thời gian đi suy nghĩ hăn hoi.Bên tai truyền đến tiếng vật hình người kia gào rít,Vương Lâm xoay người lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vật hình người trong sóng gợn như con thoi nhanh chóng đến gần,Hắn nhấc chân bước vào trong rừng trúctrúc trước mặt nó.Trong con mắt lạnh lùng của nó lộ ra một tia cẩn thận Nhưng một lát sau ,vẻ cẩn thận trong mắt vật hình người này biến mất lập tức bị một cỗ lo âu thay thế.Nó gầm nhẹ một tiếng lương lự ở ngoài rùng trúc một lát những sợi nhỏ bên ngoài thân thể bắt đầu uấn éo .Nó ngẩng đầu không do dự lập tức nhảy vào trong rừng trúc.Hào quang chợt lóe lên,vật hình người này biến mất Sau khi thân hình nó biến mất ,một nơi sâu trong rừng trúc chợt lóe lên hào quang ,Vương Lâm bước ra .Hắn bình tĩnh nhìn qua chỗ vật hình người kia biến mất ,xoay người nhìn về rừng trúc trước mặt ,trong mắt lộ ra vẻ tính toán.Hắn cẩn thận bước sang bên cạnh một bước.Chỉ một bước tức thì mắt hắn hoa lên,đợi khi rõ ràng thì đã bước ra khỏi cánh rừng trúc này.
 
Đối với cầm chế nơi này ,lấy hiểu biết của Vương Lâm về thuậ cấm chế cho dù muốn phá giải cũng có chút gian nan.Nhưng sau khi có bẳn đồ ngọc giản ,một chút cấm chế trong đó cũng có thể làm được trốn vào trong mà không làm cầm chế mở ra.Giống như là khu rùng trúc này,chính là như vậy -Cầm chế khu rừng trúc này tuy mạnh nhưng vật hình người kia càng quỷ dị .Cầm chế này sợ là không nhốt được hắn bao lâu.Nhân khoảng thời gian này chính là mau rời đi,xâm nhập vào trong động phủ là hơn Vương Lâm nhìn phía trước ,nơi tràn ngập màn sương đen ở chỗ sâu trong nhiều lầu các.Từ xa nhìn lại có thể mơ hồ thấy được một góc cung điện như ẩn như hiện trong màn sương đen Vị trí đó chính là trung tâm toàn bộ động phủ này.Nhưng Vương Lâm cũng biết nơi đó chỉ là lối vào từ tầng thứ nhất sang tầng thứ hai.Trước khi có bản đồ ngọc giản,đối với động phủ Tiên Đế này Vương Lâm có chút mê man không biết rõ ràng Nhưng hiện tại trừ một tầng cuối cùng kia ra hết thảy d\kết cấu động phủ này đã thành hình trong đầu hắn động phủ Tiên Đế này có chín tầng ,mỗi một tầng kiến trúc khác nhau ,cầm chế cũng càng tăng ngày càng mạnh Lúc này cầm chế tầng thứ nhất đã không kém,mà theo không ngừng đi vào cầm chế này cuối cùng sẽ đạt tới một trình độ khủ bố, _ Đây mới là động phủ Tiên Đế chân chính.Nguyên bản sau khi từ ngoại giớidduwowngc truyền tống đến đây ,đúng ra phải xuất hiện ở trong này .Nhưng hiển nhiên trong quá trình truyền tống bị Tán Ma kia dùng Bạch Ngọc Bình quấy nhiễu.Vì thế nên tất cả mọi người đều bị truyền tống vào trong bình!Sau khi bình bị phá vỡ.Tán Ma kia mở ra táng Tiên Trì ,sau khi sụp đổ lại khiến mọi người tản ra.Mục đích của hắn là khiến chúng ta hoàn toàn mê hoặc trong động phủ Tiên Đế này!
 
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên .Hắn đạt được bản đồ trong ngọc giản cũng không đầy đủ,chỉ có bảy tầng đầu.Hai tầng cuối không rõ giông như là bị người khác xóa đi Việc này ,năm xưa khi Vương Lâm vừa đạt được ngọc giản đã phát hiện ra,lúc này đến động phủ Tiên Đế sau khi xác minh lại càng thêm rõ ràng Vương Lâm trầm ngâm nhấc chân bước về phía trước.Phía trước hắn.đi khỏi rừng trúc có một con đường nhỏ.Mặt đương trải hàng loạt tiên ngọc tamtwss ra từng tia sáng êm dịu.Vương Lâm bước chân trên đường ,cẩn thận nhìn vè phía trước màn sương đen xa xa.Thân hình hắn nhoáng một cái ,phi thăng về trước Hai bên con đường nhỏ này gieo trồng các loại hoa màu nào cũng có nhìn thật xinh đẹp bất phàm,Nhưng ở trên những cây hoa này cũng có rất nhiều cấm chế,hơi chút tác động sẽ khiến cấm chế mở ra,hoặc là tấn công,hoặc là vây khốn,hoặc là truyền tống đến mọt nơi khác nếu là người không biết gì ở tầng thứ nhất động phủ Tiên Đế này thì nửa bước cũng khó đi,cho dù là tiên ngọc trên con đường nhỏ này cũng ẩn chứa chấm chế.Nếu phương hướng đi lại và trình tự bước chân hạ xuống không đúng ,cấm chế cũng sẽ mở ra Chỉ có điều,chuyện này đối với Vương Lâm mà nói cũng không có hung hiểm gì .Bản đồ ngọc giản này tuy không nói phương phán hóa giải cầm chế này nhưng mà giới thiệu tỉ mỉ một lượt Nếu người khác đạt được bản đồ có lẽ là vô dụng.Nhưng Vương Lâm là cấm chế đại sư,chỉ cần biết một số giới thiệu chị tiết về những cầm chế này thì chỉ nhìn một lần là biết rõ đung sai,.đỡ phí rất nhiều công sức Chỉ là với tính cách Vương Lâm cũng không hoàn toàn tin vào bản đồ ngọc giản,tốc độ đi tuy nhanh nhưng không ngừng xác minh xem nhưng ghi chép trong bản đồ ngọc giản có đúng hay không Hết thảy mọi chuyện đều được Vương Lâm tính toán trước khi xuống hố sâu kia.Bao gồm cả cách rừng trúc này cũng đã được hắn lưu ý khi xem bản đồ ngọc giản ,trong chớp mắt Vương Lâm đạt chân vào rừng trúc ,thân hình hắn chợt biến mất Vật hình người ô rít gào ,nhảy vào rừng trúc nơi Vương Lâm biến mất.Nhưng bước chân nó bỗng nhiên ngừng lại bên ngoài rừng trúc,gắt gao nhìn vào rừngtrúc trước mặt nó.Trong con mắt lạnh lùng của nó lộ ra một tia cẩn thận Nhưng một lát sau ,vẻ cẩn thận trong mắt vật hình người này biến mất lập tức bị một cỗ lo âu thay thế.Nó gầm nhẹ một tiếng lương lự ở ngoài rùng trúc một lát những sợi nhỏ bên ngoài thân thể bắt đầu uấn éo .Nó ngẩng đầu không do dự lập tức nhảy vào trong rừng trúc.Hào quang chợt lóe lên,vật hình người này biến mất Sau khi thân hình nó biến mất ,một nơi sâu trong rừng trúc chợt lóe lên hào quang ,Vương Lâm bước ra .Hắn bình tĩnh nhìn qua chỗ vật hình người kia biến mất ,xoay người nhìn về rừng trúc trước mặt ,trong mắt lộ ra vẻ tính toán.Hắn cẩn thận bước sang bên cạnh một bước.Chỉ một bước tức thì mắt hắn hoa lên,đợi khi rõ ràng thì đã bước ra khỏi cánh rừng trúc này.
 
Đối với cầm chế nơi này ,lấy hiểu biết của Vương Lâm về thuậ cấm chế cho dù muốn phá giải cũng có chút gian nan.Nhưng sau khi có bẳn đồ ngọc giản ,một chút cấm chế trong đó cũng có thể làm được trốn vào trong mà không làm cầm chế mở ra.Giống như là khu rùng trúc này,chính là như vậy -Cầm chế khu rừng trúc này tuy mạnh nhưng vật hình người kia càng quỷ dị .Cầm chế này sợ là không nhốt được hắn bao lâu.Nhân khoảng thời gian này chính là mau rời đi,xâm nhập vào trong động phủ là hơn Vương Lâm nhìn phía trước ,nơi tràn ngập màn sương đen ở chỗ sâu trong nhiều lầu các.Từ xa nhìn lại có thể mơ hồ thấy được một góc cung điện như ẩn như hiện trong màn sương đen
 
Vị trí đó chính là trung tâm toàn bộ động phủ này.Nhưng Vương Lâm cũng biết nơi đó chỉ là lối vào từ tầng thứ nhất sang tầng thứ hai.Trước khi có bản đồ ngọc giản,đối với động phủ Tiên Đế này Vương Lâm có chút mê man không biết rõ ràng Nhưng hiện tại trừ một tầng cuối cùng kia ra hết thảy d\kết cấu động phủ này đã thành hình trong đầu hắn động phủ Tiên Đế này có chín tầng ,mỗi một tầng kiến trúc khác nhau ,cầm chế cũng càng tăng ngày càng mạnh Lúc này cầm chế tầng thứ nhất đã không kém,mà theo không ngừng đi vào cầm chế này cuối cùng sẽ đạt tới một trình độ khủ bố, _ Đây mới là động phủ Tiên Đế chân chính.Nguyên bản sau khi từ ngoại giớidduwowngc truyền tống đến đây ,đúng ra phải xuất hiện ở trong này .Nhưng hiển nhiên trong quá trình truyền tống bị Tán Ma kia dùng Bạch Ngọc Bình quấy nhiễu.Vì thế nên tất cả mọi người đều bị truyền tống vào trong bình!Sau khi bình bị phá vỡ.Tán Ma kia mở ra táng Tiên Trì ,sau khi sụp đổ lại khiến mọi người tản ra.Mục đích của hắn là khiến chúng ta hoàn toàn mê hoặc trong động phủ Tiên Đế này!
 
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên .Hắn đạt được bản đồ trong ngọc giản cũng không đầy đủ,chỉ có bảy tầng đầu.Hai tầng cuối không rõ giông như là bị người khác xóa đi Việc này ,năm xưa khi Vương Lâm vừa đạt được ngọc giản đã phát hiện ra,lúc này đến động phủ Tiên Đế sau khi xác minh lại càng thêm rõ ràng Vương Lâm trầm ngâm nhấc chân bước về phía trước.Phía trước hắn.đi khỏi rừng trúc có một con đường nhỏ.Mặt đương trải hàng loạt tiên ngọc tamtwss ra từng tia sáng êm dịu.Vương Lâm bước chân trên đường ,cẩn thận nhìn vè phía trước màn sương đen xa xa.Thân hình hắn nhoáng một cái ,phi thăng về trước Hai bên con đường nhỏ này gieo trồng các loại hoa màu nào cũng có nhìn thật xinh đẹp bất phàm,Nhưng ở trên những cây hoa này cũng có rất nhiều cấm chế,hơi chút tác động sẽ khiến cấm chế mở ra,hoặc là tấn công,hoặc là vây khốn,hoặc là truyền tống đến mọt nơi khác nếu là người không biết gì ở tầng thứ nhất động phủ Tiên Đế này thì nửa bước cũng khó đi,cho dù là tiên ngọc trên con đường nhỏ này cũng ẩn chứa chấm chế.Nếu phương hướng đi lại và trình tự bước chân hạ xuống không đúng ,cấm chế cũng sẽ mở ra Chỉ có điều,chuyện này đối với Vương Lâm mà nói cũng không có hung hiểm gì .Bản đồ ngọc giản này tuy không nói phương phán hóa giải cầm chế này nhưng mà giới thiệu tỉ mỉ một lượt Nếu người khác đạt được bản đồ có lẽ là vô dụng.Nhưng Vương Lâm là cấm chế đại sư,chỉ cần biết một số giới thiệu chị tiết về những cầm chế này thì chỉ nhìn một lần là biết rõ đung sai,.đỡ phí rất nhiều công sức Chỉ là với tính cách Vương Lâm cũng không hoàn toàn tin vào bản đồ ngọc giản,tốc độ đi tuy nhanh nhưng không ngừng xác minh xem nhưng ghi chép trong bản đồ ngọc giản có đúng hay không Đang đi,hắn cỗ túi trữ vật .Lập tức thanh kiếm thép cướp được của vật kỳ dị hình người kia xuất hiện trong tay Vương Lâm.Thần thức hắn tản khắp thanh kiếm cẩn thận quan sát.Thanh kiếm này nhìn như tầm thường nhưng thần thức của Vương Lâm ở mặt trên bị cản trở mạnh mẽ .Phảng phất như có một cỗ lực lượng ẩn tàng ở trong ,ngăn cản thần thức tra xét.Nhất là những vết rỉ sét trên thân kiếm ,lực cản càng mạnh.Vương Lâm thu hồi thần thức ,mắt lộ vẻ trầm ngâm -Đây rốt cuộc là thanh kiếm gì.
 
Nhìn những vết rỉ sét kia ,Vương Lâm nhớ rõ năm xưa khi sứ giả Thác Sâm vừa cầm lấy thanh kiếm giống như thế này,biểu tình giống như là chiếm được chí bảo.Chẳng qua sứ giả Thác Sâm kia nhìn cũng không phải là thanh kiếm này mà là vết rỉ sét trân kiếm Ánh mắt Vương Lâm thủy chung nhìn vào những vết rỉ sét kia .hắn nâng tay trái lên sờ nhẹ vào bên trên một cái,đưa tay lên nhìn.Trên đầu ngón tay dích một chút rỉ sét màu đen sẫm.đặt ở mũi ngửi chỉ thấy một mùi tanh nhàn nhạt -Chẳng qua chỉ là rỉ sắt tầm thường mà thôi Vương Lâm nhíu mày hạ tay trái xuống.Nhưng ngay khoảnh khắc tay trái hắn hạ xuống,lập tức khoảng không mà cánh tay này xẹt qua vang lên một tiếng "xuy",sau đó hiện một cai khe!
 
Càng làm cho Vương Lâm ngẩn ra là những bụi hoa có nhiều cầm chế bên cạnh hắn vốn còn cách một khoảng.Nhưng theo cánh tay trái vừa rồi hại xuống gây nên,lập tức những cánh hoa kia tản ra từng luồng ánh sáng đỏ đậm,theo sau toàn bộ héo rũ xuống một cách quỷ dị.ngay cả cấm chế ở bên trên cũng im lặng sụp đổ Hai mắt Vương Lâm bỗng lóe lên tinh quang,nhìn chằm chằm vào những cánh hoa đã tàn kia,lại nhìn màu của rỉ sét trên tay trái.
 
Vương Lâm lui ra sau vài bước,ngón tay dính màu sét chỉ về hướng một bụi hoa khác.Lập tức những cánh hoa đó nhanh chóng héo rũ ,trở thành bùn đất.Vết ố rỉ sét trên tay Vương Lâm theo đó cũng tiên tan Vương Lâm hít sâu một hơi nhìn chằm chằm vết rỉ sét trên thanh kiếm thép,ánh mắt lộ vẻ rung động.Hắn trầm ngâm một lát sau đó cắn răng ,tâm thần khẽ động .Trong nhay mắt con mắt thứ ba trên mi tâm mở ra 
 
ưVào khoảnh khắc Vương Lâm mở con mắt thứ ba,lập tức hông quang ở bên trong lóe lên theo bay ra bao phủ phía trên thanh kiếm.Lưc bổn nguyên ẩn chứa bên trong ,theo ánh mắt Vương Lâm rơi thẳng lên vết rỉ sét kia Chỉ một cái nhìn này Vương Lâm ngay lập tức thấy được thanh kiếm trước mắt hắn dần dần trở nên trong suốt.Nhưng những chỗ rỉ sét lại không chút biến hóa.thủy chung vẫn như cũ.
 
Trong thanh kiếm như có một luồng khí vô hình chuyển động ,vờn quanh thanh kiếm.Trong nháy mắt va chạm với lực bổn nguyên con mắt thứ ba của Vương Lâm,luồng khí vô hình kia không ngờ hơ ngừng lại ,sau đó lao thẳng tới như muốn cắn nuốt lực bổn nguyên này.
 
Vương Lâm quyết đoán chặt đứt thần thông nhanh chóng thu hổi lực bổn nguyên ,con mắt thứ ba khép kín.Luồng khí vô hình kia ngừng lại chậm rãi rút về tiếp tục chuyển động Chậm rãi trong thanh kiếm.
 
Vương Lâm trong lòng đầy mê hoặc,suy nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp.Hắn thầm than mọt tiếng,đang định thu hôi thanh kiếm.Nhưng lập tức trong đầu hắn lóe linh quang ,nhìn thanh kiếm ,ước lượng lớn nhỏ một chút sau đó vẻ mặt lập tức trở nên cổ quái.
 
Hắn vỗ túi trữ vật ,ngay lập tức có năm đạo tinh quang từ trong túi trữ vật bay ra hóa thành năm cái vỏ kiếm ở trước người hắn.Năm vỏ kiếm này năm xưa Vương Lâm đạt được ở Chu Tước tinh,vẫn không rõ tác dụng của nó.Chỉ có điều nếu có phi kiếm dung nhập vào trong vỏ kiếm,có thể khiến uy lực phi kiếm càng thêm dữ dội Lúc này Vương Lâm lấy ra năm cái vỏ kiếm ,tay phải hắn hư không nắm một cái lập tức thanh kiếm them dung nhập vào một cái vỏ.kiếm vào vỏ vừa khít không chút dư thừa Chỉ là sau khi kiếm thép dung nhập vào vỏ kiếm ,cũng không có chút biến hóa gì.Vương Lâm rút thanh kiếm ra,thử lại với bốn vở kiếm còn lại.Ngay trong khoảnh khắc thanh kiếm tra vào cái vỏ thứ ba,lập tức phù văn điêu khắc trên vở kiếm tỏa ra ánh sang chói mắt!
 
Một cõ khí tức đáng sợ lập tức theo thanh kiếm và bên trong vỏ kiếm điêm cuông truyền ra.Trong mắt Vương Lâm lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng ,tay cầm vỏ kiếm thầm hít sâu một hơi sau đó chậm chạp rút thanh kiếm ra
 
Ngay tại khoảnh khắc thanh kiếm rút ra khỏi vỏ,cỗ khí tức đáng sợ bên trong lập tức lại dâng lên.Phảng phất như có một cỗ lực lượng không thể tưởng tượng bị phong ấn bên trong,nếu rút kiếm ra như vậy cỗ lực lượng này sẽ phóng lên cao Cổ lực lượng này Vương Lâm từng cảm nhân ở trên pháp bảo của một người.Chủ nhân của pháp bảo kia cũng trở thành Vương Hồn ,chính là Huyền Bào Thượng nhân.Mà pháp bảo kia chính là thử không niết tiễn!
 
-Thử không niết.
 
Hai mắt Vương Lâm lóe lên tia sang kỳ dị ,không rút thanh kiếm ra mà lại đút sâu vào vỏ kiếm.Hắn mang theo một tia hưng phấn thu hồi pháp bảo,bay nhanh về phía trước Thân hình Vương Lâm giống như một tia chớp từ đường nhỏ thẳng đến phía trước ,trong nháy mắt đã đến gần một lầu các.Lầu các này không lớn chỉ có hai tầng ,nhìn qua rất bình thường.Nhưng trong bản đồ Ngọc giản lại ghi chép lầu các này có một nơi là mắt cầm chế,phải mở ra toàn bộ mới có cơ hội bước vào màn sương đen kia.
 
Vương Lâm cẩn thận quan sát lầu các này,ánh mắt chợt lớ .Hắn đã nhìn ra cấm chế lầu các này đã sớm bị người tâ phá vỡ -Từ Cấm chế này xem ra đã bị phá vỡ không lâu Vương Lâm lộ ra vẻ cẩn thận.Rất hiển nhiên người hiểu được mấu chốt cấm chế nơi đây không phải chỉ có một mình hắn, -Lúc trước Táng Tiên Trì sụp đổ,tất cả mọi người bị phân tán.Tất nhiên sẽ xuất hiên người phá vỡ cầm chế đầu tiên,chỉ là không biết rốt cuộc có những ai đi ra Vương Lâm nhìn xung quanh .Tầng thứ nhất động phủ Tiên Đế này cũng không lớn.Thần thức đảo qua có thể thấy toàn toàn bộ.Những trừ khi là người đầu tiên ,nếu không không ai dám tản thần thức dưới nhiều cấm chế như vậy.Cho dù là Thiên Vận từ cũng sẽ băn khoan rất lớn,nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ,thì cũng không dễ dàng tản thần thức ra Trầm ngâm một lát,thân hình Vương Lâm nhoáng một cái đã tránh qua lầu các này.Hắn bước đi trên môt máng cỏ,hai mắt lóe ra vẻ suy tư,thân hình không chút ngừng lại đi thẳng về phía trước.
 
Cầm chế phía trên máng cỏ có được giới thiệu trong bản đồ ngọc giản của Vương Lâm.Giờ phút này Vương Lâm đạp ở bên trên đi qua từng cầm chế nhưng không có bất kỳ cầm chế nào mở ra.Tốc độ hắn tăng lên trong nháy mắt vượt qua máng cỏ.Cũng ở trong tầng thứ nhất này,ở bên ngoài một đỉnh tạ góc hướng đông bắc,có một người đàn ông mặc đồ đen,mi tâm ẩn tàng một dấu ấn rồng đen Hắn đang nhìn chằm chằm về phía đỉnh tạ kia,ánh mắt lộ vẻ lạnh lẽo.Ở phía trước hắn ,phía bên kia đỉnh tạ cũng có một người đang đứng.Người này chính là một phụ nữ thôn cô.Nàng cách đỉnh tạ nhìn chằm chằm người đàn ông mặc đồ đen ,vẻ mặt cực kỳ âm trầm Đoạn này thiếu .ở ảnh không nhìn thấy anh Lăng lúc nào vào sửa hộ em nhá
 
đẹn hình rông.
 
Hai người đều là tu sĩ đại thần thông,thần thông giao thoa lập tức giống như gió cuốn mấy tan.Một trận âm thanh ầm ầm vang lên những không tràn ra xa,chỉ vang vọng trong khoảng trăm trượng.
 
Hai người đều tính toán như nhau,quyết không thể làm ra tiếng động quá lớn khiến cho người khác chú ý ,mà đnáh nhanh thắng nhanh hạn chế chấn động -Ngươi không đi màn sương đen lượn lờ ở cung điên trung tâm,vì sao muốn cướp đoạt nơi đây với ta Thôn cô xinh đẹp hai tay bấm pháp quyết.Ngay lập tức liền có ánh sáng năm màu tràn ra ngoài thân thể,hóa thành năm mũi kiếm nhọn chém ngang phía trước Người đàn ông đồ đen lại vung tay áo ,lập tức xuất hiện một thanh phi kiếm tản ra khí màu đen.thanh kiếm vờn quanh trước người giây láy ròi lao thăng đến phía trước va chạm năm thanh kiếm nhọn kia,phát ra từng tiếng động trong treo.
 
-Nói nhảm! Người vi sao không đi nơi đó .Nơi đây tuy là đỉnh tạ nhưng bên trong có một truyền tống trân.Xem bộ dáng này chắc là phải liên tiếp với một không gian trữ vật.Điều này người biết rõ trong lòng cần chi phải giấu diếm!
 
Thôn cô xinh đẹp vẻ mặt như thương ,nhưng hai mắt chợt lóe hàn quang.Đối phương nói đúng vậy.Nàng lúc trước nhìn thấy đỉnh tạ này cũng phát hiện như vậy cho nên mới có tranh đoạt hiện giờ Pháp bảo hai người giằng co,tiếng va cham trong treo kia càng thêm vang dội ,mơ hồ truyền ra bốn phía.Thôn co xinh đẹp ánh mắt trợt lóe,lập tức nói:
 
-Hai chúng ta tu vi tương đương,sợ là không phân được thắng bại thì đã bị người phát hiện.không bằng cùng đi vào truyền tống trân,vật bên trong mỗi người một nữa!
 
Người áo đen nhìn thôn nữa xinh đẹp một cái hơi gật đầu.Hai người không nói lời thừa ,đồng thời thu hồi pháp bảo định cùng bước vào trong đỉnh tạ kia ngay khoảnh khắc hai người bước vào,lập tức cùng nhìn về một phía xa.Chỉ thấy trong đám lầu các san sát này có một người đi ra.Đúng là Vương Lâm!
 
Vương Lâm liếc mắt một cái liền thấy được hai người trong đỉnh tạ,ánh mắt ngưng đọng,bước chân chậm rãi ngừng lại Nhìn thấy Vương Lâm ,trên mặt người đàn ông đồ đen lộ ra một nụ cười cổ quái. Trái lại thôn co xinh đẹp lộ ra vẻ kỳ dị,đảo qua trên người Vương Lâm,trong lòng chấn đông.
 
-Tu vi của hắn càng thêm quỷ dị! lúc đầu mà nói nhìn thấy hắn tuy có thực lực Tịnh Niết nhưng tu vi thoạt nhìn chỉ là Khyu Niết mà thôi.Tức là lúc trước không quá khuy niết trung kỳ.Nhưng hiên tại không ngờ đạt tới Khuy Niết đại viên mãn.Người này rốt cuộc là giấu tuvi chân thực hay gần nhất có đột phát!
 
Vương Lâm cản thận liếc mắt nhìn hai người này ,hắn tự nhiên nhận ra bí ẩn trong đỉnh tạ này.trên thực tế trong bản đồ ngọc giản cũng có giới thiệu về đinht tạ này.Truyền tống trận nơi đây đi thông qua một không gian trữ vậtHown nữa cho dù không có bản đồ ngọc giản Vương Lâm cũng chỉ nhìn một cái là phát hiên ra truyền tống trận trong đỉnh tạ kia -Vương đạo hưu cũng đến đây như thế ba người chúng ta cùng tiến vào.đồ vật lấy được chia ba phần.Thế nào?
 
Thôn cô xinh đẹp kia hơi trầm ngâm .nhìn Vương Lâm nói.
 

Tiên Nghịch - Chương #981


Báo Lỗi Truyện
Chương 981/1976