Chương 87: Điệu kiếp


Vương Lâm vẫn luôn quan sát gã tu sĩ nắm giữ ngọc giản hồn phách của mình. Trong khoảnh khắc ba tên tu sĩ định bóp nát ngọc giản, hắn không nói hai lời há mồm phun ra một đạo lục quang.
 
Lục quang vừa bay ra lập tức tỏa ra hàn khí kinh người về bốn phía. Phi kiếm huyết luyện liên quan tới tính mạng của Vương Lâm. Sau khi Vương Lâm tu luyện Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết, linh lực trong cơ thể hắn đã sinh dị biến. Cũng theo sự biến đổi ấy một tia "cực hàn" trong vô thức bất ngờ hiển hiện trên phi kiếm.
 
Hàn khí trên phi kiếm cực kỳ bá đạo, hoa cỏ ở chung quanh vừa chạm vào nó, lập tức biến thành bông tuyết trắng xóa. Mà ngay cả đám tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bên cạnh hắn, trong nháy mắt thân thể cũng đều trở nên tê dại cứng đờ. Bằng mắt thường cũng có thể thấy được da thịt chúng rất nhanh kết lại thành băng.
 
Gã tu sĩ nắm giữ ngọc giản hồn phách của Vương Lâm lập tức giật mình kinh hãi. Hắn không kịp bóp nát ngọc giản, vội vàng lui về phía sau.
 
Nhưng có nằm mơ hắn cũng không ngờ được, tiểu kiếm màu xanh biếc kia lại phát ra tiếng "ông" một tiếng rồi biến mất trước mặt hắn. Gã tu sĩ thoáng sửng sốt một chút rồi vội vàng phóng ra pháp bảo phòng ngự, nhưng đáng tiếc đã không kịp nữa!
 
Phi kiếm chợt xuất hiện trước người gã tu sĩ chừng một thước, lóe ánh sáng xanh biếc xuyên thẳng qua yết hầu hắn! Một luồng máu tươi bắn vọt ra thật xa. Gã tu sĩ giơ tay sờ lên cổ mình, chớp chớp ánh mắt không dám tin rồi chậm rãi ngã xuống.
 
Vương Lâm phóng mình tới, cách không chụp lấy ngọc giản hồn phách, tiện tay ném vào túi trữ vật.
 
Hết thảy sự việc xảy ra quá nhanh, dùng chữ nhanh như tia chớp để hình dung là thỏa đáng nhất. Lúc này hai gã tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ còn lại đã bóp nát ngọc giản hồn phách, một làn khói hồng nhạt từ trong ngọc giản vỡ vụn, bồng bềnh xoay tròn bay tản ra khắp bốn phía.
 
Đệ tử Thi Âm Tông giữ quan tài thi khôi. Trong khoảnh khắc, khi mỗi cái quan tài chạm vào làn khói hồng nhạt, lập tức không hẹn mà cùng một lúc phát ra những tiếng "xào xạc", cứ giống như có người nằm trong quan tài dùng móng tay không ngừng cào cấu bên trong.
 
Đám đệ tử Trúc Cơ kỳ dường như đều bị thi triển thuật định thân, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích.
 
Sau khi bóp nát ngọc giản, hai gã tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, cũng không thèm liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, dùng tốc độ cực nhanh phóng về phía cánh cửa lớn sắp biến mất. Hai người vừa mới chui vào, cánh cửa cực lớn hoàn toàn tan rã, hóa thành nhiều điểm sáng dần dần tiêu biến mất tăm mất tích.
 
Vương Lâm không lên tiếng cấp tốc lui ra thật xa, nhìn đám đệ tử Thi Âm Tông đang lặng im không chút động tĩnh nào.
 
Lúc này tiếng "xào xạc" càng lúc càng lớn, đột nhiên nắp đậy của một cỗ quan tài chợt vỡ tung, một đôi bàn tay với những móng vuốt đen trùi trũi chọc thẳng ra, đồng thời có tiếng thở dốc nặng nề phát ra.
 
Thật chậm rãi, một thây khô toàn thân lông lá rậm rạp đen nhánh từ trong quan tài ngồi dậy. Hai mắt nó tỏa ra tia sáng xanh biếc. Nó quay đầu quan sát một vòng chung quanh, cuối cùng ánh mắt chiếu vào chủ nhân của nó đang đứng ngay gần đó.
 
Trong ánh mắt lộ vẻ thèm khát. Đột nhiên nó nhảy lên, kêu to một tiếng, rồi ôm chầm lấy chủ nhân. Lỗ mũi nó hút mạnh một hơi, lập tức thân mình tên tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ kia run lên lập cập, làn da khô héo co rút lại với tốc độ cực nhanh. Trong chớp mắt liền biến thành một tia khí thể màu trắng, chui vào trong cơ thể thi khôi.
 
Cùng lúc đó, trên cơ thể khô héo của thi khôi, giống như được rót vào sức sống chậm rãi căng lên. Không lâu sau gã tu sĩ kia chỉ còn lại lớp da bọc xương, chỉ có thở ra, không có hít vào. Lại nhìn tới thi khôi, lúc này nó đã khôi phục hình người.
 
Ngay sau đó, thi khôi lại hít một hơi. Gã tu sĩ thét lên một tiếng thảm thiết, thân mình lảo đảo tuyệt khí bỏ mình. Một đám khí thể màu vàng từ trên thi thể lơ lửng bay ra, bị bàn tay to của thi khôi chụp lấy nhét thẳng vào miệng.
 
Rất nhanh, thân thể thi khôi liền thay đổi. Mái tóc của nó tiếp tục dài ra, bộ lông màu đen trên mình rụng từ từ. Gần như chỉ trong nháy mắt hình dáng hắn biến thành y hệt như gã tu sĩ vừa rồi.
 
Cùng lúc đó, từng cái từng cái nắp quan tài nối tiếp nhau mà vỡ, từng đôi bàn tay thây ma vươn ra khỏi quan tài. Đám thi khôi này vừa xuất hiện, lập tức nhảy lên nhằm vào chủ nhân của mình.
 
Cũng không phải toàn bộ thi khôi đều như vậy, ước chừng có một phần ba thi khôi sau khi ra khỏi quan tài, vẫn đứng ở nơi đó không nhúc nhích, mù mờ đưa mắt nhìn quanh bốn phía.
 
Vương Lâm khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mắt, hễ thi khôi nào cắn nuốt tu sĩ xong, cuối cùng toàn bộ đều không sai biệt lắm có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ. Nhìn mười mấy quái vật trước mắt, da đầu Vương Lâm phát lạnh, hắn thật cẩn thận lui về phía sau.
 
Đúng lúc này, tiếng kêu thảm thiết lần lượt nối tiếp vang lên. Đám thi khôi đã hoàn thành việc cắn nuốt. Sau khi cả một đám biến thành bộ dáng y hệt chủ nhân của mình, chúng đều chuyển ánh mắt hướng vào đám đệ tử Thi Âm Tông còn lại. Tất cả bọn chúng không hẹn cùng một loạt chen nhau phóng tới.
 
Huyết nhục bay tán loạn, mùi tanh hôi theo gió tạt vào mặt, Vương Lâm lẳng lặng xoay người cấp tốc rời khỏi. Sau khi đi ra thật xa tới ven một khu rừng rậm, sắc mặt Vương Lâm u ám đứng trầm ngâm ở đó. Xem như hắn hiểu biết thêm về sự độc ác của Thi Âm Tông. Nếu như hắn không kịp ngăn cản gã tu sĩ kia bóp nát ngọc giản, chỉ sợ hiện tại chính hắn đã trở thành thức ăn bồi bổ trong bụng của đám quái vật.
 
Vương Lâm cười lạnh mấy tiếng, hắn biết rõ trong Quyết Minh cốc này tiềm
 
phục nguy cơ khắp nơi. Các môn phái hai đạo chính ma của Triệu quốc, gần như toàn bộ đều tập hợp nơi đây. Chuyện có liên quan tới chiến trường ngoại vực, Vương Lâm không nghĩ mình sẽ tham gia vào. Hắn định bụng tìm đường rời khỏi nơi này. Vì thế hiện tại việc hắn cần làm chính là tìm một địa phương âm hàn để bế quan tu luyện, đề cao tu vi của mình.
 
Sau khi tiếp xúc với Tu Chân Giới, Vương Lâm càng cảm thấy nơi nơi quanh mình đều là chốn nguy cơ rình rập, một khi không cẩn thận sẽ mất ngay cái mạng nhỏ. Nhưng nếu muốn bước tiếp trên con đường tu tiên, thì chỉ có cách làm sao cho chính mình trở nên mạnh hơn.
 
Đồng thời hạt châu Thiên Nghịch cần có tài liệu thuộc tính mộc, cũng là mục tiêu chính yếu hiện nay ở trong lòng Vương Lâm.
 
Vương Lâm đang trầm tư suy nghĩ bỗng nhiên bật lui ra phía sau vài bước.
 
Một tiếng động vang lên. Một đạo hắc quang chợt lóe lên đúng ngay chỗ hắn vừa đứng, cùng lúc đó từ trong rừng truyền ra một tràng tiếng cười khằng khặc.
 
- Tiểu tử! Tránh rất nhanh. - Từ trong rừng một gã thanh niên mặc hoa phục chậm rãi đi ra, tươi cười nhìn chằm chằm Vương Lâm. Sau khi nhìn hắn từ trên xuống dưới một hồi, gã mở miệng nói:
 
- Ngươi là người của môn phái nào?
 
Vương Lâm thản nhiên, lạnh lùng nói:
 
- Thi Âm Tông.
 
Gã thanh niên mặc hoa phục ngẩn ra, cười nói:
 
- Thi Âm Tông? Nghe đồn đệ tử Thi Âm Tông đều mang theo bên mình một cỗ quan tài. Quan tài của ngươi đâu?
 
Vương Lâm nhìn đối phương một cái, nhíu mày không lên tiếng. Gã thanh niên hừ lạnh một tiếng, tay phải chỉ ra, một luồng hắc mang xuất hiện ở phía trên đầu ngón tay của hắn:
 
- Không quản ngươi có phải Thi Âm Tông hay không, lưu lại túi trữ vật của ngươi cho ta.
 
Trong mắt Vương Lâm chợt lóe hàn quang, thần thức quét một vòng, phát hiện trong rừng rậm còn có ba người. Hắn không nói gì lui về phía sau mấy bước.
 
Gã thanh niên nhìn thấy Vương Lâm lui về phía sau, trên mặt lộ ra vẻ khinh miệt. Tay phải liền chỉ một cái, lập tức hắc quang chợt lóe lên vọt thẳng tới chỗ trái tim của Vương Lâm.
 
Vương Lâm khẽ nhướng mày, tay áo vung lên. Dẫn Lực thuật hóa thành một bàn tay to che ở trước người. Hắc quang va chạm trên bàn tay đó tiến thêm vào mấy tấc sau đó tiêu tan mất dạng.
 
Vương Lâm lạnh lùng nhìn gã thanh niên một cái. Trong thần thức hắn phát hiện ba người trong rừng đang bay nhanh tới nơi này. Hắn không muốn giằng co với đối phương, nhanh chóng lui về phía sau.
 
Gã thanh niên lộ vẻ phẫn nộ. Tuy rằng đối phương giống như mình đều là Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng ba người sư huynh đi theo phía sau hắn, trong đó có một người tu vi đạt tới Trúc Cơ trung kỳ. Bốn người bọn họ không đi
 
chung với những người của Thiên Đạo môn, mà có tính toán riêng. Bọn họ định bụng âm thầm hành động, thừa cơ hội lần này giết người đoạt bảo.
 
Phải biết rằng thi đấu tranh đoạt lần này, mỗi môn phái đều phân phát một lượng lớn pháp bảo cho đệ tử Trúc Cơ kỳ để tăng cao thực lực.
 
Vì vậy khi thấy đối phương có một mình, gã thanh niên không khỏi nổi lên ý niệm giết người. Hiện tại mắt thấy Vương Lâm lui về phía sau, hắn không nói hai lời vỗ túi trữ vật. Lập tức từ trong túi trữ vật bay ra một cây thước dài tám tấc.
 
Toàn thân cây thước màu xanh biếc, sau khi xuất hiện lập tức tản phát ra mùi hương nồng đậm. Gã thanh niên hít một hơi thật sâu, rồi chỉ một cái. Lập tức cây thước nhích động. Một tiếng "ông" vang lên. Một cây linh chi màu đen rất to từ trên cây thước thoát ra. Cây linh chi vừa xuất hiện, lập tức tách khỏi cây thước lơ lửng bay giữa không trung.
 
Nét mặt của gã thanh niên trở nên nghiêm túc. Hắn nhanh chóng lấy từ trong túi trữ vật ra một vật ném lên. Chỉ thấy hồng quang chợt lóe, một con độc phong toàn thân màu đỏ tươi với tốc độ cực nhanh bay về phía cây linh chi. Chỉ mấy miếng nó đã cắn nuốt sạch cây linh chi.
 
Thân hình của con độc phong lập tức lớn lên gấp mấy lần, to cỡ như nắm tay. Nó kêu lên một tiếng, phóng về phía Vương Lâm.
 
Hết thảy sự việc nói thì rất chậm, nhưng trên thực tế cũng chỉ xảy ra trong nháy mắt. Trong mắt Vương Lâm lóe ra hàn quang, thanh tiểu kiếm màu xanh biếc ngay lập tức chợt hiện ra trước mặt hắn rồi phóng vọt lên đón đường đi của độc phong.
 
"Vù" một tiếng, Độc phong như có linh tính. Trong khoảnh khắc phi kiếm đâm tới nó lách qua một bên tránh thoát. Nhưng đúng lúc này, phi kiếm bỗng nhiên biến mất tại chỗ, sau đó xuất hiện ngay bên cạnh gã thanh niên. Nó như một tia chớp xuyên thấu lồng ngực của hắn, kéo theo một luồng máu đỏ tươi.
 
Gã thanh niên mặc hoa phục thậm chí không kịp có phản ứng chỉ đành chịu chết một cách bất đắc kỳ tử. Khi hắn vừa chết, cây thước giữa không trung lập tức mất đi ánh sáng rớt xuống. Vương Lâm dùng Dẫn Lực thuật vươn bàn tay to ra chộp lấy thước cùng với túi trữ vật trên lưng gã thanh niên rồi bỏ đi.
 
Độc phong xoay quanh một vòng giữa không trung rồi nhanh chóng bay theo hướng Vương Lâm bỏ chạy.
 
Cùng lúc đó, có ba bóng người từ trong rừng lao nhanh ra. Trong ba người đó có hai nam một nữ. Một nam tử sắc mặt âm trầm, quét mắt nhìn thi thể
 
trên mặt đất, nghiến răng quát:
 
- Đuổi theo!
 
Cùng lúc đó, tại một trấn nhỏ biên thuỳ xa xôi ở bắc bộ Triệu quốc, có hai người khách không mời mà đến. Một người trong đó hình dáng gầy ốm, mặc hắc bào, hai mắt nhỏ hẹp sát vào nhau toát ra vẻ âm độc.
 
Người tu sĩ đi theo bên cạnh hắn bộ dáng tiên phong đạo cốt, khá lớn tuổi. Trên mặt lão có đầy nếp nhăn, nhưng từ trên người lại toát ra khí thái phóng khoáng phiêu dật. Hai người cùng đi với tạo ra một sự trái ngược rất rõ ràng.
 
Lúc này, lão đang đứng ở ngoài trấn, trong tay cầm một tấm gương cổ xưa, không ngừng đánh giá, bấm đốt ngón tay tính toán.
 
- Khải Minh đạo hữu! Tính ra được chưa? - Thanh âm lão già hắc bào chứa đầy sát khí lạnh lùng hỏi. Lão tu sĩ nhướng mày, nói:
 
- Đằng Hóa Nguyên! Ngươi vừa không biết tên tuổi người nọ, cũng không biết diện mạo, chỉ dựa vào một tia trớ chú, hỏi ta như thế nào tìm được đây?
 
Lão già hắc bào kia rõ ràng chính là Đằng Hóa Nguyên. Lão nhìn chằm chằm lão tu sĩ, gằn giọng nói từng chữ:
 
- Khải Minh đạo hữu! Lão phu không tiếc đắc tội với Vô Phong Cốc, đoạt lấy lệnh bài tư cách chiến trường vực ngoại, chính là vì thuật thiên toán của ngươi. Nếu ngươi có thể giúp ta tìm được người nọ thì tất cả mọi yêu cầu, chỉ cần Đằng Hóa Nguyên ta có thể làm được, tuyệt đối sẽ không từ chối.
 
Lão tu sĩ trầm mặc một chút, thở dài rồi nói:
 
- Thôi được! Ta sẽ cố hết sức! Tuy nhiên Đằng đạo hữu nên nhớ oan có đầu nợ có chủ. Mong rằng ngươi bớt tạo nghiệt sát sinh.
 
Đằng Hóa Nguyên cười thầm, hai mắt hắn lộ ra đầy sát khí. Hắn thầm nghĩ:
 
- Lệ nhi! Ta đến báo thù cho con đây. - Nghĩ đến Đằng Lệ, Đằng Hóa Nguyên không nén được đau thương trong lòng. Kẻ được coi là xuất xắc nhất trong đời thứ tư của Đằng gia đột nhiên bị người ta giết chết.
 
Sau khi Đằng Lệ chết, Đằng Hóa Nguyên đã điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng cũng hiểu được duyên cớ. Ngoài Vương Lâm ra, y khắc cốt ghi tâm tất cả những kẻ có liên quan đến cái chết của Đằng Lệ Lúc này, vị tu sĩ có vóc dáng tiên phong đạo cốt, thở dài, nói:
 
- Đằng đạo hữu! Lúc trước, tôi đã giúp ông tìm ra kẻ đó đang ở Quyết Minh Cốc. Vì sao ông còn muốn tìm người thân của hắn? Thôi bỏ đi, Đằng đạo hữu. Oan có đầu nợ có chủ. Động tới phàm nhân, chuyện này mà truyền ra ngoài thì thật là không hay chút nào.
 
Đằng Hóa Nguyên mặt mũi tối sầm, nhìn chằm chằm vào vị tu sĩ, không nói một lời.
 
Tu sĩ cười lắc đầu, xoa xoa lên chiếc gương cổ, tay phải bắt quyết, vỗ nhẹ một cái. Lập tức chiếc gương rời khỏi tay bay một vòng trong không trung, như muốn tìm phương hướng. Nhưng một hồi lâu, chiếc gương chuyển hết bên phải lại bên trái vẫn chưa xác định được.
 
Vị tu sĩ cau mày, trong lòng biết rõ có thể là do có quá ít manh mối.
 
Lão liền vung tay phải một cái, lập tức chiếc gương cổ quay trở lại.
 
Vị tu sĩ cắn rách ngón tay, sau đó vẽ nhanh lên mặt gương một ký hiệu, rồi lại ném nó đi. Lần này, chiếc gương đón gió lập tức to hơn gấp mấy lần. Mặt kính trong suốt lóe ra tầng tầng tia sáng. Mặt gương nghiêng đi, chiếu về phía Đằng Hóa Nguyên.
 
- Đằng đạo hữu đừng kinh ngạc. Chiếc gương của lão phu cần phải cảm nhận một chút trớ chú của ông với kẻ kia.
 
Một tia khí màu đen từ trán của Đằng Hóa Nguyên bay vào trong gương.
 
Những gợn sáng trên mặt gương xuất hiện càng lúc càng nhiều, tầng tầng lớp lớp.
 
Sát khí chợt lóe lên trong mắt của Đằng Hóa Nguyên, không nói không rằng, nhìn chằm chằm vào vị tu sĩ. Tu sĩ hơi có chút do dự, khẽ than một tiếng. Lão lại vung tay phải lên, chiếc gương bay xuống, rồi thu nhỏ lại bằng với kích thước của một người bình thường. Tu sĩ mỉm cười, rồi bước một chân vào trong chiếc gương. Đằng Hóa Nguyên khẽ cười, cùng bước vào trong với tu sĩ.
 
Sau khi hai người bước vào trong, chiếc gương lập tức thu nhỏ, rồi biến mất không để lại dấu vết.
 
Cách đó hơn một trăm dặm, có một thị trấn nhỏ. Vương Gia ở đây là một gia tộc rất nổi tiếng. Nghe nói trong gia tộc của họ có hơn một trăm người đều gia nhập môn phái của tiên nhân. Điều này thì mọi người ở trong trấn ai cũng biết Nhà họ Vương vốn xuất thân từ thợ mộc. Trong thị trấn có vô số cửa hàng, cửa hiệu lớn nhỏ. Trong mắt người ngoài, Vương gia là dòng tộc lớn nhất trong vùng. Trong cả cái thị trấn này, tòa nhà đẹp nhất, xa hoa nhất là thuộc về nhà họ Vương.
 
Những ngày này, mặt trời cứ như quả cầu lửa muốn đốt cháy tất cả mọi thứ trên mặt đất. Tên gác cửa đại lầu của Vương gia đang dựa mình vào bậc cửa, tay cầm quạt mà quạt liên tục. Áo choàng ngắn của hắn đã ướt đẫm mồ hôi.
 
- Thời tiết chết tiệt, nóng chết người. - Tên tiểu tử phanh áo ra, tay quạt liên tục.
 
Bất chợt, cánh cửa ngách của Vương Phủ mở ra, một a đầu trên tay cầm chiếc bát sứ màu xanh đi đi lại lại ở trong vườn. Một lúc sau liền đi ra phía cổng chính, sau khi nhìn thấy tên tiểu tử gác cửa, a đầu bật cười nói:
 
- Huynh à! Uống hết bát canh dâu tây này có thể giải khát đó.
 
Tên tiểu tử quay lại nhìn thấy a đầu, lập tức mặt mày hớn hở, nhận lấy bát canh, uống một hơi cạn cả bát. Hắn cảm thấy trong người sảng khoái, thở dài nói:
 
- Chỉ có lão gia là được hưởng thụ. Món canh dâu tây này ngon quá! Tiểu muội! Lúc ngươi ra ngoài có ai nhìn thấy không?
 
A đầu cầm lấy cái quạt, quạt cho tên tiểu tử, cười nói:
 
- Huynh yên tâm đi! Thiếu gia không thấy muội. Muội lợi dụng lúc Thiếu gia không chú ý, nên chạy ra đây. Hơn nữa, Thiếu gia cũng là người tốt, cho dù có nhìn thấy cũng không sao.
 
Tên tiểu tử hưởng thụ cơn gió mát do muội muội mang đến, gật đầu nói:
 
- Thiếu gia là Tiên Nhân, sao lại để ý đến chút việc nhỏ nhặt. Muội cần thể hiện nhiều hơn nữa. Nếu như có thể làm tiểu thiếp của Thiếu gia, thì chúng ta xem như có thể nở mày nở mặt rồi. Lúc đó, cho huynh một công việc là huynh mãn nguyện rồi.
 
A đầu đỏ mặt, lườm tiểu tử một cái, rồi nói:
 
- Huynh ở đây lâu hơn muội mà còn hỏi. Nghe nói có ba vị thiếu gia được chọn làm Tiên Nhân. Nhưng từ khi muội đến đây, tại sao chỉ thấy có Hào thiếu gia? Có một lần thấy Trác thiếu gia trở về, còn không thấy người thứ ba đâu.
 
Tiểu tử đắc ý nói:
 
- Việc này thì huynh biết. Vị thiếu gia thứ ba tên là Vương Lâm, nghe nói là người…. - Vừa nói đến đây hắn liền ngừng lại, ngơ ngác nhìn lên không trung.
 
Chỉ nhìn thấy trên trời có một dải cầu vồng lao đến, trong chớp mắt đã hạ xuống mặt đất, lộ ra một thanh niên mặc áo đen. Người đó có khuôn mặt trắng như ngọc, đeo một thanh bảo kiếm ở sau người, nhìn rất tuấn tú.
 
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra hắn không còn trẻ tuổi, đuôi mắt đã có nếp nhăn, vẻ ngạo nghễ lúc trước đã biến mất, thay vào đó có chút tang thương.
 
- Trác…Trác thiếu gia. – Tên tiểu tử lắp bắp. A đầu cũng bị sự xuất hiện đột ngột của người đó làm cho kinh hãi, vội vàng nấp sau tên tiểu tử.
 
Người vừa đến là Vương Trác, hắn nhíu mày, nhìn tên tiểu tử, nói:
 
- Ngươi tên là Vương Đào phải không?
 
Tên tiểu tử không ngờ Vương Trác vẫn còn nhớ tên của mình, cảm thấy phấn chấn, vội vàng nói :
 
- Trác thiếu gia! Nô tài chính là Vương Đào.
 
Vương Trác có vẻ do dự, chậm rãi nói:
 
- Vương Đào! Việc của Vương Lâm, là ai nói với ngươi? Người ta nói như thế nào?
 
Vương Đào trong lòng sợ hãi, vội vàng nói:
 
- Là quản gia nói! Ông ta nói Lâm thiếu gia không còn mặt mũi nào quay về, còn nói khi đó Lâm thiếu gia là đồ rác rưởi, mưu đồ tranh cướp tư cách Tiên Nhân với thiếu gia.
 
Vương Trác trầm ngâm không nói, một lúc sau thở dài, như nói thầm với Vương Đào:
 
- Rác rưởi… E rằng so với nó ta mới là đồ rác rưởi.
 
Vương Đào ngẩn người ra! Hắn nghe Vương Trác nói mà trong lòng cảm thấy đầy nghi hoặc. Đúng lúc đó từ trong nhà có một thanh niên đi ra. Người này dáng vẻ đường hoàng, đứng ở phía xa bình thản nói:
 
- Vương Trác! Lâu rồi không gặp.
 
Vương Trác cười một cách chau xót:
 
- Vương Hạo! Chúng ta đã ba năm không gặp rồi, ngươi thay đổi nhiều quá.
 
Vẻ mặt Vương Hạo lộ ra vẻ buồn phiền, hai người đều trầm ngâm. Tiểu tử Vương Đào và tiểu muội đứng nép vào bên cạnh nhìn hai người kia, ngay cả ho cũng không dám. Vương Đào biết, hai người họ chính là con cưng của nhà họ Vương. Họ chính là tiên nhân.
 
- Đã có tin tức gì của Vương Lâm chưa? - Vương Hạo hỏi nhỏ.
 
- Từ sau khi hắn theo phái Hằng Nhạc rời đi, không có bất kỳ một tin tức nào. - Trên mặt Vương Trác lộ ra vẻ lo lắng.
 
- Bây giờ ngươi đang tu luyện gì vậy? Ở Huyền Đạo Tông, nếu dựa vào tư chất của ngươi, nhất định có không ít bậc tiền bối để mắt đến. - Vương Hạo thở dài.
 
- Một lời khó nói hết, bây giờ ta mới đạt tới tầng mười một của Ngưng Khí kỳ. Do năm ngoái may mắn dành thắng lợi, được vào trong hậu sơn mới có bước đột phá như vậy. Không biết thực lực của nó như thế nào? Chắc chắn cũng phải đạt tới tầng thứ mười lăm. - Vương Trác chua xót nói.
 
Vưong Hạo trầm ngâm một lúc, tự giễu:
 
- Ta bây giờ mới ở tầng thứ bảy. Không ngờ mới có vài năm mà đã chênh lệch như vậy.
 
Vương Đào càng nghe càng kinh hãi. Mặc dù hắn không biết ngưng khí là gì, Trúc Cơ là cái gì, nhưng từ những lời nói của hai vị thiếu gia này, có thể đoán được Vương Lâm nhất định không giống như tên quản gia đã nói.
 
Đột nhiên bầu trời tối sầm lại, không khí đang nóng bức, lập tức biến mất. Một chiếc gương lớn bất thình lình xuất hiện trên bầu trời. Từ trong gương bước ra hai người. Trong hai người đó, một người nhìn có dáng vẻ tiên phong đạo cốt. Người còn lại thì toàn thân bị âm khí bao phủ.
 
Một luồng áp lực ghê gớm bỗng nhiên ập xuống. Vương Trác và Vương hạo, giật mình kinh hãi, vội vàng nói:
 
- Vãn bối là đệ tử của Huyền Đạo Tông bái kiến hai vị tiền bối.
 
Vị đạo sỹ có phong đạo như tiên kia, nhìn Vương Trác, nói:
 
- Huyền Đạo Tông? Ngươi có bằng chứng gì không?
 
Vương Trác giật mình, có dự cảm chẳng lành, vội vàng lấy trong túi ra một ngọc giản để chứng minh. Đạo sĩ cầm lấy ngọc giản rồi nhìn kỹ, sau đó quay sang nhìn Vương Hạo nói:
 
- Ngươi cũng là… Vương Hạo vốn dĩ là kẻ tinh nhan, không một chút do dự gật đầu
 
Đằng Hóa Nguyên kêu nhẹ một tiếng, vung tay áo. Hai tiếng "hự, hự " vang lên, tên tiểu tử Vương Đào và muội muội của hắn đứng bên bị chẻ làm đôi, máu tuôn ra lênh láng. Hai dòng khói màu vàng từ thi thể bọn họ bốc lên, Đằng Hóa Nguyên vung tay phải một cái. Một cây hắc kỳ xuất hiện trên không liền hút lấy hai làn khói đó.
 
Ngay sau đó, trên hắc kỳ lộ ra hai khuôn mặt đau khổ, chính là tên tiểu tử và muội muội của hắn.
 
- Hôm nay, tất cả những kẻ ở đây phải chết hết, không ai có thể sống
 
sót. - Đằng Hóa Nguyên nói xong rồi bước lên phía trước, vượt qua Vương Trác và Vương Hạo, đi vào trong nhà.
 
Lại nói về Vương Lâm! Lúc này, hắn lao đi với một tốc độ rất nhanh ở trong Quyết Minh cốc. Đằng sau hắn, một nữ hai nam với sát khí đằng đằng đang bám theo.
 
Trong khi đang chạy trốn, bỗng Vương Lâm cảm thấy đau nhói trong ngực, giống như có một cái gậy vô hình nào đang đâm vào hắn. Một cảm giác kinh hãi và đau đớn trào lên trong tim hắn.
 
Vương Lâm chưa từng phải trải qua cảm giác này, đó là nỗi đau sâu tận vào tâm can. Dường như trong nháy mắt tất cả máu trong cơ thể đều bị đẩy ra ngoài, làm hắn thấy đầu óc chao đảo.
 
Vương Lâm cố nén sự đau đớn, mà lao đi. Ánh mắt vẫn dõi theo ba người đang đuổi theo ở đằng sau. Nhhắn như cắt, hắn đột ngột chuyển hướng, bay về nơi trú ngụ của Thi Âm Tông. Bốn đạo cầu vồng xoẹt qua bầu trời Quyết Minh Cốc.
 
Khủng hoảng, cô độc là cảm giác duy nhất còn sót lại trong tâm trí của Vương Hạo và Vương Trác. Thậm chí hai người họ còn không dám cử động, mắt nhìn chăm chăm vào Vương Đào và tiểu muội của hắn.
 
Trên gương mặt của đạo sĩ thoáng lộ ra một cảm xúc khó tả. Lão thở dài một tiếng rồi quay đi, không ngoái đầu nhìn lại nữa.
 
Đằng Hóa Nguyên mỉm cười bước vào đại môn. Hai tay hắn chắp sau lưng.
 
Bỗng có một vòng tròn màu tím tản ra tứ phía, bao bọc lấy toàn bộ ngôi nhà, không cho những người trong nhà chạy trốn.
 
Ngay sau đó, hắn cất bước, tiến vào gian phòng gần nhất. Lúc này, chỉ còn nghe thấy tiếng khóc thê lương từ trong gian phòng vọng ra. Từng làn khói màu vàng nhạt trong phòng nhẹ nhàng bay ra đều bị cuốn vào chiếc hắc kỳ.
 
Khuôn mặt đau đớn tột cùng của bảy tên người hầu nhà họ Vương hiện lên trên chiếc hắc kỳ.
 
Đằng Hóa Nguyên tiếp tục đi vào các gian phòng giành cho người hầu. Vô số những tiếng kêu khóc vang lên, toàn thân Vương Hạo và Vương Trác run lên bần bật, trong lòng muốn phản kháng lại nhưng không thốt lên thành lời.
 
Chỉ trong thời gian ngắn, tất cả người hầu trong nhà đều trở thành oan hồn. Vẻ hung ác trên gương mặt Đằng Hóa Nguyên càng hiện rõ hơn. Lúc này, mọi người trong Vương gia đều bị kinh động bởi những tiếng kêu khóc thê thảm. Tât cả đều muốn ra khỏi phòng để nghe ngóng nhưng mọi người chợt hoảng hốt nhận ra rằng cả căn phòng đang bị bao bọc bởi vòng ánh sáng tím, không thể bước ra được.
 
Nghe thấy những tiếng khóc thảm thiết từ ngoài vọng vào, khiến cho tất cả mọi người trong Vương gia đều tê cứng.
 
Đằng Hóa Nguyên lẩm bẩm một mình: "Lệ nhi! Nó đã giết con thì ta sẽ giết
 
toàn bộ gia tộc hắn để báo thù cho con."
- Nói đoạn, hắn ta lại tiếp tục bước vào một căn phòng khác Toàn thân Vương Hạo rung lên, như có một luồng sức mạnh từ tận sâu bên trong dâng trào, bất chấp tất cả, hắn hét lên thật to: "Không….".
 
Đằng Hóa Nguyên quay lại mỉm cười lạnh lung. Tay phải vung lên, phút chốc cả căn phòng bỗng biến thành tro bụi, lộ ra khuôn mặt sợ hãi của một cặp nam nữ. Hai người đó chính là tam thúc và tam thẩm của Vương Lâm, cũng chính là phụ mẫu của Vương Hạo.
 
Đằng Hóa Nguyên phất nhẹ tay trái một cái. Cha của Vương Hạo lập tức bay lên, hai tay ôm chặt lấy cổ, gương mặt đỏ bừng. Miệng lão há to, nét mặt vô cùng đau đớn.
 
Hai mắt của Vương Hạo đầy những vằn máu, nước mắt lã chã tuôn rơi. Hít một hơi thật mạnh, hắn muốn lao ra nhưng bị Vương Trác ngăn lại. Phải khó khăn lắm Vương Trác mới có thể giữ được Vương Hạo, hắn nói nhỏ:
 
"Vương Hạo, không được kích động, đối phương là Nguyên Anh Kỳ… Đằng Hóa Nguyên cười nhạt vài tiếng rồi thu tay lại. Phịch một tiếng, từ đầu của cha Vương Hạo một dòng máu chảy ra. Linh hồn của lão vừa rời khỏi xác liền bị hắc kỳ hút vào.
 
"
Không!" cổ họng của Vương Hạo khản đặc lại. Hắn cảm tưởng như lồng ngực mình bị một tảng đá rất lớn đè nặng lên, máu tươi từ miệng hắn phun trào. Hắn đứng đó chết lặng nhìn xác của cha mình, tự lẩm bẩm: "Tại sao…? Tại sao…?" Đằng Hóa Nguyên lại giơ tay ra một lần nữa, tóm lấy mẫu thân của Vương Hạo. Sau khi bóp nát đầu, hắn quẳng cái xác ra phía sau, ngay trước mặt Vương Hạo.
 
Vương Hạo rùng mình, một lần nữa máu từ miệng hắn lại phun ra, cả người hắn đổ sụp xuống đất, ôm lấy xác mẫu thân, nước mắt tuôn ra lã chã. Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chòng chọc vào Đằng Hóa Nguyên, hắn thét lên: "
Tại sao!" Sắc mặt của Đằng Hóa Nguyên càng lạnh lùng hơn. Hắn phất tay áo một cái, khiến cho cả căn nhà của Vương gia chìm trong biển lửa. Lúc này, trên mặt đất chỉ còn có khoảng hơn bốn chục người. Họ đều là người trong gia tộc nhà họ Vương.
 
Ai nấy đều đang vô cùng khiếp sợ. Đám nữ tử đều khóc nức nở. Trừ những người còn sống ra, trên mặt đất đều là những cái xác không đầu.
 
Mở miệng cười gằn, Đằng Hóa Nguyên tóm lấy một người trong số họ. Người đó chính là tam thúc của phụ thân Vương Lâm, là nguời lớn tuổi nhất trong Vương gia.
 
Trong tiếng kêu khóc thảm thiết, Đằng Hóa Nguyên lạnh lùng, tàn nhẫn cướp đi sinh mạng của từng người.
 
Vương Hạo ngây dại chứng kiến tất cả diễn ra trước mắt. Hắn chẳng cảm nhận được Vương Trác đang nắm lấy tay mình mạnh tới mức đã tạo thành một vệt máu. Vương Trác không dám nhìn xác cha trong đám thi thể kia, hắn cúi đầu, cả cơ thể run rẩy, hai mắt đỏ ngầu.
 
Tứ thúc của Vương Lâm bật cười xót xa, dường như đã hiểu ra được điều gì đó. Lão vốn là người có khí phách hơn người, nhưng sống cô độc. Măm ngoái vợ mất vì bệnh, con trai thì đến môn phái trên giang hồ để tu luyện. Lão mở miệng ra hỏi:
 
"
Thượng tiên, nhà họ Vương chúng tôi đã làm gì đắc tội với Ngài. Chúng tôi cũng chỉ là người trần mắt thịt mà thôi. Ngài cũng phải cho chúng tôi biết, mọi chuyện rốt cuộc là nguyên cớ do đâu?
 
Vị đạo sĩ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, đưa mắt nhìn người đàn ông trung niên đó.
 
"Tại sao?" Hai tay Đằng Hóa Nguyên lại vung xuống vài cái, lập tức lại có vài người chết, khắp nơi đều là máu và xác người chết.
 
"Vương gia nhà các ngươi đã có người dám ra tay giết hại cháu ta. Vì vậy ta phải trả thù." - Nói đoạn hắn lại vẫy tay phải một cái, mặt đất rung chuyển, hơn chục người nữa lại bỏ mạng.
 
Vương Hạo vùng thoát ra khỏi tay của Vương Trác, lao lên.Nhưng lại một lần nữa bị Vương Trác ấn xuống đất, nói nhỏ vào tai hắn: " Vương Hạo, không biết trước đây ra sao nhưng bây giờ chúng ta phải sống, chỉ cần chúng ta còn sống thì mới có cơ hội báo thù." Tứ thúc của Vương Lâm lại cười chua xót, nói: "Thượng tiên, Vương gia chúng tôi sao lại có người giết cháu của Ngài được. Mấy trăm năm nay, Vương gia chúng tôi chỉ có ba người tu luyện thành tiên thôi mà…". Nói tới đây ông bỗng ngưng lại, dường như nhớ ra điều gì đó.
 
Trong những người may mắn còn sống sót, phụ thân của Vương Trác thở mạnh một tiếng rồi ngã ra đất, giọng run run nói: "Thượng tiên! Người giết cháu của ngài có phải tên là Vương Lâm?" Trong khóe mắt của Đằng Hóa Nguyên bỗng lóe sáng, trong lòng hắn lẩm nhẩm: "Vương Lâm… Hóa ra hắn tên là Vương Lâm!". Hắn nhìn đối phương, rồi tóm lấy cha của Vương Trác tới trước mặt. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt đối phương rồi gằn từng chữ, từng chữ: "Nói cho ta biết chuyện của Vương Lâm mau." Cha của Vương Trác vội vàng kể cho hắn nghe một cách rõ ràng những chuyện của Vương Lâm, nói ra cả nơi ở của cha mẹ Vương Lâm. Trong lòng hắn nhủ thầm: "Chết đi, đều chết hết cả đi! Dù sao thì Vương gia cũng chẳng còn ai nữa. Cha mẹ ngươi cũng phải chết theo." Đằng Hóa Nguyên nghe xong, cười vang vài tiếng rồi chắp hai tay lại, khi mở tay ra thì giữa hai lòng bàn tay xuất hiện một quả cầu tuyết. Hắn ta đẩy nhẹ một cái. Một đợt sóng hình cầu nhẹ lan tỏa ra tứ phía.
 
Cha của Vương Trác ở gần vòng sóng đó nhất, chỉ mới chạm nhẹ vào vòng tròn đó lập tức toàn thân rung lên, quần áo đều bị thiêu rụi. Khi vòng tròn đó lan rộng ra xung quanh, tất cả những người bị nó chạm phải đều ngã xuống. Linh hồn của họ đều bị hắc kỳ hút lấy.
 
Khi vòng tròn lan tỏa tới chỗ Tứ thúc của Vương Lâm bất chợt một luồng ánh sáng êm dịu bỗng bao trùm lấy người ông, chặn đứng vòng tròn sóng đó lại.
 
Đằng Hóa Nguyên xoay người, nhìn chằm chằm đạo sĩ. Đạo sĩ thở dài, nói:
 
"Đằng đạo hữu, người này thì để lại, ta có việc cần dùng hắn." Đằng Hóa Nguyên cười lạnh lùng, chỉ vào Vương Hạo và Vương Trác mà đáp: "Thế thì hai tên này ngươi đừng có xen vào đấy." Tu sĩ khẽ cười một tiếng, nhìn Đằng Hóa Nguyên mà đáp: "Đằng đạo hữu, ông hà tất phải giả vờ không biết làm gì. Nếu như ông giết hai người bọn họ trước mặt ta, ta sẽ bỏ qua. Nhưng khi Phác Nam Tử của Huyền Đạo Tông hỏi, thì ta cũng phải nói sự thật.
 
Đằng Hóa Nguyên nhìn đạo sĩ, một lúc sau mới bước tới. Rầm rầm một tiếng, cả tòa nhà của Vương gia liền biến thành một đống đổ nát.
 
Hắn cũng chẳng thèm ngó qua đám người Vương Trác, bay về phía nhà của Vương Lâm.
 
Người Vương Trác toàn thân run rẩy, kinh ngạc nhìn đống đổ nát, lặng người đi một lúc, quỳ trên mặt đất, bái lậy.
 
Vương Hạo cắn chặt hàm răng, cười giận giữ, toàn thân run lên, ngã xuống mặt đất.
 
Vương Trác đứng dậy ôm lấy Vương Hạo, quay lại vái đạo sỹ rồi hướng về phía của Huyền Đạo Tông bay đi. Vương gia từ nay hoàn toàn biến mất.
 
Đạo sĩ thầm than một tiếng, nghĩ thầm: "
Nghiệp chướng, cũng không thể biết việc này là ta làm đúng hay sai…Nhưng mà có thể cứu thì hãy cứu vậy." Nghĩ đến đây, đạo sĩ phủi tay áo một cái, cùng với Tứ Thúc của Vương Lâm biến mất vào trong nhà Tổ của họ Vương.
 
Đằng Hóa Nguyên đến ngay thôn của gia đình Vương Lâm. Trên chiếc Hắc kỳ đằng sau lưng hắn xuất hiện linh hồn của hơn một trăm người nhà họ Vương. Những âm thanh thê thảm phát ra từ trên chiếc Hắc Kỳ nghe ghê rợn.
 
Sau khi đến nơi Đằng Hóa Nguyên nhìn xung quanh, lập tức nhận ra ngôi nhà của Vương Lâm. Hắn cười nhạt một tiếng rồi xông thẳng vào.
 
Một khắc sau, Đằng Hóa Nguyên từ trong nhà đi ra, tay phải xoa lên Hắc kỳ một cái. Lập tức Hắc Kỳ to lên rất nhiều lần. Ngay sau đó Đằng Hóa Nguyên cắn đầu lưỡi, nhả ra một giọt máu, Hắc kỳ lập tức phát ra những tiếng gào khóc thảm thiết. Từ trên hắc kỳ chậm chậm hiện ra hình ảnh Vương Lâm đang ở một chỗ kín đáo trong rừng.
 
Đằng Hóa Nguyên cười dài một tiếng.
 
Lại nói về Vương Lâm, đằng sau hắn vẫn có ba người bám theo, bay thẳng đến nơi tập kết của Thi Âm Tông. Đột nhiên trong ngực hắn đau nhói, giống như bị rút hết không khí trong người, kêu thảm một tiếng, trên khụy xuống trên mặt đất, phun ra một búng máu.
 
Một sự hoang mang lo sợ trào lên trong lòng của Vương lâm, trong tâm khảm của Vương Lâm bỗng hiện lên khuôn mặt hiền từ của cha mẹ Ngay sau đó, Vương Lâm đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời hắn không bao giờ quên.
 
"
Không!" Từng giọt nước măt tuôn ra trên hai khóe mắt của Vương Lâm.
 
Hắn vô cùng đau khổ, cả người run lên bần bật. Một luồng linh khí trong cơ thể hắn dâng lên không thể kiểm soát, bung ra làm cho cây cỏ xung quanh mấy chục thước đều tan thành mây khói.
 
Vào lúc này, linh lực trong cơ thể Vương Lâm đã đạt được cảnh giới cao nhất. Tốc độ tăng trưởng của nó tăng lên gấp bội.
 

Tiên Nghịch - Chương #87


Báo Lỗi Truyện
Chương 87/1976