Chương 83: Vực ngoại chiến trường


Trong toàn bộ Triệu quốc, các cao thủ Nguyên Anh kỳ đều cùng lúc di chuyển tới Thông Thiên Tháp.
 
Dạ Tự Tại đang ở sâu bên trong Thi Âm Tông để tu luyện, hai mắt cũng lóe lên tinh quang, đồng dạng biến mất tại chỗ. Trước khi đi, hắn lợi dụng ngọc giản màu xanh truyền tấn cho toàn bộ các đệ tử:
 
- Lão phu rời đi mấy ngày, trong thời gian này phong bế đại trận, phàm là những ai cố gắng xông vào đại trận, giết không tha.
 
Đằng Gia lão tổ Đằng Hóa Nguyên đang ngồi ở trong mộc ốc ở Đằng gia cũng mở hai mắt ra, kinh hãi nhìn lên bầu trời, hơi do dự một chút rồi cũng dùng ngọc giản truyền tấn cho người nhà mới rời đi.
 
Cũng đồng dạng hiện tượng này, các môn phái trong ma đạo như Thiên Đạo Môn, Hợp Hoan Tông, Vô Phong Cốc, các môn phái của chánh đạo thì như Phiêu Miểu Tông, Tịch Diệt Tông, cũng xảy ra hiện tượng tương tự.
 
Trong cảnh nội Triệu quốc, cùng lúc từ bốn phương tám hướng xuất hiện các dải trường hồng lao về phía Thông Thiên Tháp với tốc độ nhanh chóng.
 
Thông Thiên Tháp là kiến chúc chứng minh quốc gia đó đã gia nhập tu chân liên minh, mỗi một thành viên khi gia nhập liên minh sẽ được liên minh đứng ra xây dựng cho toa tháp này. Thông Thiên tháp là nơi ở của sứ giả liên minh, sứ giả liên minh không tham gia vào các cuộc phân chia quyền lực, chỉ khi có sự kiện trọng đại mới ra mặt giải quyết.
 
Phác Nam Tử là Nguyên Anh kỳ cao thủ thứ nhất tới Thông Thiên tháp, hắn dù sao cũng là Nguyên Anh kỳ cao thủ của năm trăm năm trước, tu vi hiện nay của hắn đã đạt tới trung kỳ đỉnh phong, tùy thời có thể tiến vào hậu kỳ.
 
Hơn nữa lần này có Vực Ngoại chiến trường ma luyện, thì lấy tình hình trước mắt mà nói hắn vẫn đứng vững ở ngôi vị trí thứ đầu trong tu chân giới của Triệu quốc.
 
Hắn mặc một bộ áo choàng màu xám, lặng lẽ xuất hiện ở bên ngoài Thông Thiên tháp, đưa ánh mắt nhìn Thông Thiên tháp sừng sững cao tới tận tám tầng mây, trên đỉnh tháp lan tỏa ra một loại ánh sáng mờ ảo thoạt nhìn thì thần bí khó lường.
 
Phác Nam Tử vừa đưa ánh mắt nhìn Thông Thiên Tháp trên mặt vừa lộ ra vẻ trách móc. Đây là lần thứ hai hắn tới đây, lần đầu tiên là vào năm trăm năm trước, toàn bộ Nguyên Anh kỳ cao thủ của Triệu quốc có tất cả hai mươi ba người. Chịu áp lực của tứ cấp tu chân quốc mà phải tiến vào Vực Ngoại chiến trường.
 
Năm trăm năm sau, còn sống sót để rời khỏi chiến trường chỉ có một mình hắn.
 
Năm trăm năm trước, Phác Nam Tử không hiểu tại sao mình có thể vượt qua, mỗi ngày đều xảy ra mấy lần đại chiến, sinh tử gần trong gang tấc.
 
Trong thời gian đó, hắn đã gặp vô số các tu luyện giả cường đại, thậm chí có người chỉ cần khẽ búng tay là có thể giết chết hắn.
 
Các Nguyên Anh kỳ cao thủ đến từ Triệu quốc như lão tổ của Hằng Nhạc phái, Phác Nam Tử đã tận mắt nhìn thấy hắn bị một tu chân giả bình thường thôn phệ không còn lại cả một cái dây lưng.
 
Thấy càng nhiều, Phác Nam Tử lại càng sợ hãi, hắn càng sợ thì càng không cam lòng chỉ dừng lại ở Nguyên Anh kỳ. Trong năm trăm năm đó cũng đã cho hắn biết, ngoài Nguyên Anh kỳ ra không chỉ có Hóa Thần kỳ mà còn có Anh Biến kỳ.
 
Mang theo tâm tình phức tạp hắn hướng về phía bên trong Thông Thiên tháp, khom lưng cung kính nói:
 
- Huyền Đạo Tông Phác Nam Tử bái kiến sứ giả đại nhân.
 
- Phác Nam Tử, chúng ta cũng coi như là quen biết đã lâu, không cần câu nệ. - Một đạo âm thanh sang sảng từ trong tháp truyền ra, ngay sau đó là một lão giả từ bên trong bước ra. Thoạt nhìn thì dung mạo của vị lão giả này cũng không có chỗ nào đáng chú ý, một thân trường sam màu xanh được làm bằng gấm, chiếc bụng hơi phình ra, nhìn thoáng qua thì có chút tức cười.
 
Bất quá, Phác Nam Tử cũng không dám lộ ra vẻ bất kính, tay phải hắn vừa đảo, trên tay đã xuất hiện một chiếc túi trữ vật, hai tay cung kính đưa lên nói:
 
- Sứ giả đại nhân, đây là một ít tài liệu sau khi ta trở về đã sưu tầm được, trong đó còn có mấy vật lúc trước mà ngài chỉ định.
 
Tên sứ giả nheo mắt lại, cười ha hả, tiếp nhận túi trữ vật, rồi cất luôn vào trong người, nói:
 
- Phác Nam Tử, ngươi là người thứ nhất có tu vi Nguyên Anh kỳ trở về được từ Vực Ngoại chiến trường kể từ khi ta làm sứ giả của Triệu quốc.
 
Những chuyện của ngươi ta đã thông báo về tông phái, cấp trên truyền tin xuống, ngươi nếu trong vòng một trăm năm tới đây có thể tiến lên Nguyên Anh hậu kỳ thì sẽ phá lệ thu nhận ngươi làm đệ tử ký danh.
 
Trên mặt Phác Nam Tử lộ vẻ mừng như điên, hắn hít sâu một hơi, rồi vội vàng gật đầu.
 
Hai người đang tính nói chuyện tiếp, thì ở trên bầu trời xuất hiện hai đạo trường hồng nhanh chóng đáp xuống mặt đất, bên trong lộ ra hai đạo thân ảnh một nam một nữ. Nam thoạt nhìn vẻ mặt mới chỉ trên ba mươi, gương mặt anh tuấn nhưng có khí chất tà dị, hắn nhìn thấy sứ giả, lập tức cung kính nói:
 
- Hợp Hoan Phái - Trần Hoan bái kiến sứ giả đại nhân.
 
Nữ thiếu phụ trang phục thì đoan trang, nhưng ánh mắt lại lộ ra một tia kiều mỵ, cung kính nói:
 
- Hợp Hoan Phái - Trần Nghiên bái kiến sứ giả đại nhân.
 
Tên sứ giả hơi gật đầu, sau đó cũng không để ý tới hai người nữa, câu chuyện với Phác Nam Tử cũng không được nói tiếp. Ở trong lòng hắn, cả Triệu quốc cũng chỉ có mình Phác Nam Tử là miễn cưỡng đủ tư cách để hắn nói vài lời.
 
Không lâu sau, liên tục có mười người nữa tới, trong đó có cả Đằng Hóa Nguyên. Người cuối cùng đến nơi đây chính là Dạ Tự Tại, khi hắn tiến vào phạm vi ngàn dặm của Thông Thiên Tháp, tên sứ giả hơi kinh ngạc thốt lên một tiếng "ý", sau đó ngẩng đầu nhìn về phương xa, khóe miệng lộ ra nụ cười cổ quái.
 
Đợi cho tất cả các cao thủ Nguyên Anh kỳ của Triệu quốc tụ tập đông đủ,
 
áng mấy trên đỉnh Thông Thiên Tháp đã nồng đậm hơn trước. Tên sứ giả nghiêm sắc mặt, tay phải bắt quyết, đáng ra một đạo pháp ấn lên không.
 
Ngay sau đó, áng mây trên bầu trời trở nên điên cuồng, một đạo quang mang màu đỏ từ trên trời chiếu xuống đỉnh Thông Thiên Tháp. Tiếp ngay sau đó là sáu loại màu khác nhau: Xanh nước biển, hoàng, lục, lam, chàm, tím theo thứ tự giáng xuống. Chỉ trong nháy mắt, cả thiên địa vạn vật đều lóe lên những quang mang kỳ diệu.
 
Thông Thiên Tháp sau khi hấp thu bảy đạo ánh sáng đó lập tức rung chuyển, từ bên trong bắn lên một cột ánh sáng rộng mấy chục thước xuyên thẳng lên bầu trời. Bầu trời bị ánh sáng này chiếu lên đã hình thành một cái hắc động thật lớn, xung quanh hắc động liên tục có những tia chớp lóe lên.
 
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từ trung tâm cột sáng liên tục tạo ra những đợt gợn sóng lăn tăn tỏa ra bốn phía. Những gợn sóng này sau khi thoát ra giống như nước nóng rót lên tuyết vậy, tốc độ tiêu tán của những đám mây có thể dùng mắt thường nhìn thấy được.
 
Từng đạo gió từ trong cột sáng thổi ra làm cho vạt áo của những người xung quanh phát lên những tiếng kêu "ba ba". Nơi đây tuy đại bộ phận là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng dưới sức thổi của con gió cũng phải lùi lại phía sau mấy bước. Chỉ có bốn người là đứng nguyên tại chỗ, chưa hề di chuyển khỏi vị trí.
 
Bốn người này phân biệt là Phác Nam Tử, Dạ Tự Tại, bạch phát lão nhân của Phiêu Miểu Tông, cuối cùng là lão giả khô gầy của Thiên Đạo Môn.
 
Vẻ mặt tên sứ giả lúc này ngưng trọng chưa từng có, thân thể hơi động đã xuất hiện ở giữa không trung, cao giọng nói:
 
- Sử Lâm Dịch giám giát tam cấp tu chân quốc, cung nghênh liên minh sứ giả giáng lâm.
 
Một cái đầu thật lớn từ trong hắc động hiện ra, lạnh lùng quét mắt đánh giá những người bên dưới mặt đất.
 
Kể cả bốn người Phác Nam Tử, toàn bộ cao thủ Nguyên Anh kỳ khi bị chiếc đầu khổng lồ nọ liếc mắt nhìn qua, trong lòng không khỏi khiếp vía. Thậm chí Nguyên Anh suýt chút nữa cũng bị hỏng, bọn họ không chút hoài nghi, nếu đối phương nhìn chăm chút một lúc, thì Nguyên Anh bản thân chắc chắn sẽ không chịu nổi uy áp khổng lồ mà tan vỡ.
 
Phác Nam Tử là người thứ nhất khôi phục lại bình thường, sắc mặt hắn tái nhợt, bộ dáng của người khổng lồ này rất quen thuộc. Cao thủ Cự Ma tộc trong Vực Ngoại chiến trường đều dựa vào cắn nuốt người khác để tăng trưởng tu vi bản thân, lão tổ Hằng Nhạc phái chính là bị một cao thủ Cự Ma tộc không lộ ra bản thể cắn nuốt mất.
 
Ánh mắt người khổng lồ cuối cùng dừng ở trên người Lâm Dịch, ánh mắt dần hòa hoãn lại, nhịn không được mở miệng nói:
 
- Linh khí ở địa phương quỷ quái này thật là ít, nếu không phải do cái minh ước chó má kia hạn chế, lão tử có thể lấy đi toàn bộ linh khí ở đây. Các ngươi nghe đây, năm tháng sau mở ra thông đạo của Vực Ngoại chiến trường, Triệu quốc các ngươi phụ trách thanh lý phía bắc chiến trường. Nơi đây có bảy chiếc lệnh bài, quy củ vẫn như trước, bảy khối lệnh bài phải hủy đi ít nhất bốn cái, năm tháng sau chỉ có nhiều nhất ba người được tiến vào Vực Ngoại chiến trường. Nếu đến lúc đó vẫn còn thừa hơn ba lệnh bài, như vậy sẽ hủy bỏ tư cách của Triệu quốc.
 
Nói xong người khổng lồ hé miệng ra, bảy đạo quang mang chợt lóe lên rồi rơi xuống mặt đất lộ ra bảy khối lệnh bài cổ. Làm xong hết thảy mọi việc, người khổng lồ thu đầu lại vào phía trong hắc động. Nhưng ngay sau đó hắn lại một lần nữa nhô đầu ra quát:
 
- Bên trong Vực Ngoại chiến trường nếu phát hiện một hạt châu như thế này, lập tức nộp lên trên, nộp lên sẽ được thưởng một kiện pháp bảo Anh Biến cấp, môn phái được tặng mười khối Hóa Thần kỳ luyện thi, tu chân quốc được tăng lên một bậc.
 
- Tuy nhiên nếu có ai dám lấy làm của riêng, tu chân quốc nơi đó sẽ bị giết sạch, Lâm Dịch đây là tin tức do cao tầng liên minh các nước phát ra, qua mấy ngày nữa ngươi sẽ biết được.
 
Vừa nói tới đây, ánh mắt hắn chợt lóe lên, đám mây trên bầu trời liền hóa thành hình ảnh một vật, vật này là hình một viên thạch châu, trên đó có khắc hình những đám mây.
 
Nếu Vương Lâm ở đây chắc chắn hắn sẽ nhận ra hạt châu đó chính là đang ở trên ngực của của hắn.
 
Nói xong, người khổng lồ thì thầm vài câu, đột nhiên từ trong hắc động lộ ra một canh tay thật lớn, tóm lấy một cột đá ở trên Thông Thiên tháp nói:
 
- Lâm Dịch, Thất Thải pháp khí này lão tử mang đi, lão tử không thể đến không một chuyến được.
 
Một trận rung động kịch liệt vang lên, quang trụ bị người khổng lồ trực tiếp lấy vào trong hắc động. Sau đó hắc động biến mất vô ảnh vô tung, đám mây bảy sắc bên bầu trời cũng theo đó mà tiêu tán, trong nháy mắt bầu trời khôi phục lại như bình thường.
 
Sắc mặt tên sứ giả có chút khó coi, hắn hừ nhẹ một tiếng, vung tay áo lên bay vào bên trong Thông Thiên Tháp, từ bên trong truyền ra âm thanh âm trầm của hắn:
 
- Vẫn là quy củ cũ, Kết Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ không được ra tay, Trúc Cơ kỳ của các tông phái mới là chủ lực để tranh đoạt lệnh bài. Tất cả hãy trở về đi, ba ngày sau bắt đầu đại chiến.
 
Bảy môn phái chính tà phân biệt đi tới nhặt lệnh bài lên đánh giá một phen, sau đó không ai nói lời nào liền rời đi. Ba vị cao thủ Nguyên Anh kỳ của chính phái, lấy bạch phát lão nhân cầm đầu cùng đi về một hướng.
 
Ánh mắt đạo nhân khô gầy của Thiên Đạo Môn lóe lên quang mang, sau đó xoay sang hai người bên cạnh nói:
 
- Chư vị đạo hữu, lão phu kiếm một chỗ cùng ngồi xuống được chứ?
 

Tiên Nghịch - Chương #83


Báo Lỗi Truyện
Chương 83/1976