Chương 786: Phong ấn hoàn mỹ.


Xuyên qua tầng băng, thân thể mềm mại trần trụi một nửa của Diêu Băng Vân lộ ra một vẻ đẹp khác thường. Diêu Băng Vân này mặt mũi vốn rất đẹp, giờ phút này nằm trong tầng băng lại không còn vẻ lạnh lùng ngày thường, ngược lại tạo nên một vẻ đẹp khiến cho người khác rung động.
 
Nhưng tất cả điều này rơi vào trong mắt Vương Lâm cũng không làm hắn có bất kỳ cảm giác gì, ánh mắt thủy chung bình tĩnh như nước.
 
- Nử tử này tu luyện công pháp thật sự kỳ diệu. Không ngờ dưới tình huống bị chia lìa nguyên lực vẫn có thể bảo vệ bản thân, phong tỏa tất cả trong cơ thể, khiến cho Vọng Nguyệt không thể hấp thu.
 
Chỉ có điều nàng cũng quá coi thường Vọng Nguyệt. Công pháp này tuy kỳ diệu nhưng ta đoán chắc không quá bao lâu tầng băng này sẽ tan vỡ!
 
Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, hơi chút trầm ngâm. Hắn nâng tay phải điểm lên tầng băng.
 
- Ngươi đuổi theo Vương mỗ thời gian rất dài, khiến cho ta suýt hai lần mất mạng. Nếu không trả thù vậy không phải đạo nhân quả của Vương mỗ!
 
Vương Lâm trong tiếng cười lạnh, ngón trỏ tay phải hung hăng đặt lên tầng băng.
 
Lập tức nguyên lực khổng lồ trong cơ thể trong nháy mắt theo ngón tay mà ra, trực tiếp dung nhập vào tầng băng. Chỉ nghe thấy tiếng "răng rắc" vang lên, tầng băng này lập tức lấy ngón tay Vương Lâm làm trung tâm, xuất hiện rất nhiều khe nứt.
 
Những cái khe này dần dần lan tràn, đến khi cách thân thể Diêu Băng Vân một tấc thì dừng lại, không thể tiến thêm.
 
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào Diêu Băng Vân trong tầng băng, hàn quang lóe lên trong mắt. Nguyên lực trong cơ thể hắn lại vận chuyển, đi ra ngón tay, lại ấn xuống tầng băng.
 
Trong tiếng "rắc rắc" không ngừng vang lên, Vương Lâm không chút ngừng lại, thân hình khẽ động không ngừng ấn lên tầng băng bên ngoài Diêu Băng Vân. Dần dần tầng băng rơi ra từng tảng lớn, tới cuối cùng, tầng băng bên ngoài thân thể Diêu Băng Vân chỉ còn lại một tấc.
 
- Nữ tử này trong số đệ tử đời thứ ba của Diêu gia chắc cũng là người nổi bật. Diêu gia muốn giết ta, ta đây liền luyện hóa nàng trở thành Tiên vệ. Cho dù thất bại cũng không thành vấn đề gì!
 
Trái tim Vương Lâm cực kỳ quyết đoán. Nếu là kẻ thù mặc kệ nam nữ, cho dù là người con gái tuyệt thế cũng không làm cho hắn có bất kỳ thương tiếc.
 
Hơn nữa nữ tử tuy đẹp, nhưng vẫn không bằng Liễu Mi năm xưa.
 
- Tất cả đều là nhân quả, ngươi nếu không đuổi giết Vương mỗ, cũng sẽ không có ngày hôm nay!
 
Vương Lâm há mồm phun ra một luồng tinh khí nguyên thần, trực tiếp vờn quanh tầng băng bên ngoài thân thể Diêu Băng Vân. Tầng băng không ngừng tan rã, tay phải hắn vẫn liên tục điểm lên trên.
 
Dần dần, tiếng động "rắc rắc" lại vang lên, tầng băng bên ngoài cơ thể Diêu Băng Vân một tấc bắt đầu vỡ vụn. Trên thực tế nếu nguyên lực nàng khôi phục, thi triển Bế thần thuật này cũng tuyệt đối không bị Vương Lâm phá dễ như vậy. Nhưng nguyên lực của nàng chia lìa cũng làm cho Vương Lâm có cơ hội. Diêu Băng Vân này thế nào cũng không thể tưởng được, trong này ngoài nàng ra không ngờ vẫn còn có Vương Lâm. Càng làm cho nàng không thể tưởng được là Vương Lâm bởi vì có Cổ Thần bì giáp mà nguyên lực trong cơ thể không bị phong ấn, có thể hành động tự nhiên ở trong này. Ngay khoảnh khắc tầng băng bên ngoài cơ thể Diêu Băng Vân vỡ vụn một mảng lớn, nàng chậm rãi mở hai mắt nhìn về Vương Lâm.
 
Khi Diêu Băng Vân mở hai mắt, ánh mắt Vương Lâm lóe ra hàn quang, khóe miệng hiện nụ cười lạnh. Năm ngón tay phải hắn mở ra, nguyên lực trong cơ thể mạnh mẽ xuất hiện, trong phút chốc ngưng tụ trên năm ngón tay, hóa thành năm đạo hào quang trực tiếp rơi lên trên tầng băng bên ngoài cơ thể Diêu Băng Vân.
 
Cùng lúc đó, Vương Lâm gần như không chút ngừng lại, thân hình nhanh chóng lui về sau. Khoảnh khắc sương trắng dưới chân tràn ngập toàn thân, hắn nâng tay phải lên thi triển ra Trảm La quyết, hung hăng chém xuống! Một nhát chém này không phải chém vào Diêu Băng Vân mà là chém lên xúc tu quấn quanh thân thể nàng! Tất cả mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt, nhanh tới mức khó thể tin.
 
Năm luồng khí nguyên lực này rơi vào tầng băng bên ngoài cơ thể Diêu Băng Vân lập tức truyền ra những tiếng "phanh phanh" trầm đục, phảng phất năm con độc long, điên cuồng xuyên thấu thẳng đến thân thể Diêu Băng Vân.
 
- Đạo của ngươi… Là… Cái gì… Diêu Băng Vân không thể né tránh, nàng thậm chí cũng không thèm nhìn năm con rồng độc chui vào trong cơ thể. Trên khuôn mặt tái nhợt của nàng lộ ra một tia kiên định.
 
Nàng trong thời khắc nguy cơ này cũng đã vứt bỏ tất cả, lấy cảnh giới đạo tâm mở ra cuộc chiến về ý cảnh với Vương Lâm.
 
Nhưng Vương Lâm đã đoán được hành động của nàng trước khi nàng mở mắt. Trên thực tế mà nói, Vương Lâm và Diêu Băng Vân ở một phương diện nào đó là cùng một loại người.
 
Cho dù là chết cũng phải liều mạng một phen, cho dù là chết cũng phải kéo đối phương cùng vào Luân Hồi!
 
Ngay khi Diêu Băng Vân mở miệng, hai mắt nàng lập tức biến thành một mảnh mờ mịt. Ở trước người nàng lập tức có một thân hình biến ảo ra, thân hình này là một người con gái, chính xác thì là một cô gái trẻ mười bốn, mười lăm tuổi!
 
Cô gái trẻ mái tóc như mây, trong bộ dáng lộ ra suy yếu mang theo một tia bất lực. Nàng há mồm như muốn nói gì nhưng cuối cùng lại không có tiếng động gì phát ra, giống như là một người câm.
 
Khoảnh khắc cô gái trẻ này biến ảo ra, một cỗ ý cảnh đạo tâm mang theo bi ai lập tức tràn ngập ra, nối thẳng đến Vương Lâm. Chỉ có điều trong nháy mắt này, Trảm La Quyết lúc trước tay phải Vương Lâm chém xuống cũng chạm tới xúc tu trên thân thể Diêu Băng Vân.
 
Lực lượng Trảm La quyết Vương Lâm khống chế cực kỳ chuẩn xác, sẽ không phạm tới xúc tu nhưng có thể tạo nên tác dụng kích thích. Trảm La Quyết vừa hạ xuống, xúc tu kia lập tức co rút thật mạnh.
 
Cái co rút này lập tức động đến toàn thân. Theo xúc tu co rút, Diêu Băng Vân bị nó quấn quanh sắc mặt lập tức càng thêm tái nhợt. Một ngụm máu tươi chảy xuống từ khóe miệng nàng, thậm chí còn có tiếng động của xương cốt không chịu nổi truyền ra.
 
Trong khi co rút, xúc tu lại càng nhúc nhích mạnh. Trảm La Quyết kích thích khiến cho xúc tu này như điên cuồng. Như vậy Diêu Băng Vân bị xúc tu này quấn quanh hai mắt càng mờ đi. Với thân thể của nàng sau khi mất đi nguyên lực đã thành người thường. Giờ phút này dưới sự điên cuồng của xúc tu, khóe miệng nàng lộ ra nụ cười thảm thiết, sự tuyệt vọng dâng lên trong mắt.
 
Thân thể đau nhức, cũng không thể khiến cho đạo tâm của nàng bị ảnh hưởng. Nhưng lực hút xúc tu này truyền ra sau khi bị kích thích càng điên cuồng. Nó hấp thu ngoái nguyên lực và sức sống ra, không ngờ cả đạo niệm của Diêu Băng Vân cũng bị cắn nuốt.
 
Thân hình người con gái do Diêu Băng Vân biến ảo ra phía trước lập tức trở nên hư ảo, cuối cùng hoàn toàn tiêu tan.
 
- Muội muội… Diêu Băng Vân nhìn thân hình hư ảo của người con gái biến mất, nàng nhắm hai mắt lại. Trên thân thể của nàng, sức sống theo đạo niệm, cả nguyên lực đều bị xúc tu hút đi.
 
Vương Lâm từ giây phút ra tay phá băng đã tính toán tốt mọi thứ. Nếu Diêu Băng Vân này không thức tỉnh thì cũng thôi, một khi thức tỉnh, dưới sự quấn quanh của xúc tu, Vương Lâm cũng không sợ hãi. Hắn chỉ cần một cơ hội thật nhanh.
 
Giờ phút này ý cảnh của Diêu Băng Vân vừa tràn ngập liền lập tức tiêu tan. Nhưng cảm giác bi ai trong ý cảnh cũng khiến cho tâm thần Vương Lâm chấn động. Ánh mắt hắn chợt lóe lên, không chút nghĩ ngợi, vào khoảnh khắc Diêu Băng Vân tuyệt vọng, tay phải đưa ra hai ngón tay khép thành kiếm nhanh chóng điểm lên người Diêu Băng Vân. Tiếng động "phanh phanh" lập tức vang lên, tầng băng bên ngoài thân thể Diêu Băng Vân hoàn toàn sụp đổ, lộ ra thân thể mềm mại!
 
Tay phải Vương Lâm không chút ngừng lại, trực tiếp bấm quyết, hóa thành từng đạo cấm chế phong ấn, không ngừng rơi lên thân thể Diêu Băng Vân. Theo thân thể đi vào, từng cái một khắc lên nguyên thần đối phương.
 
Phong ấn liên tục không ngừng, tay trái Vương Lâm vung lên, lập tức Côn Cực Tiên biến ảo ra, cuốn một cái trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể Diêu Băng Vân, ở trên nguyên thần hình thành cột trấn linh.
 
Vương Lâm vẫn còn lo lắng, vỗ túi trữ vật. Lập tức Tôn Hồn Phiên xuất hiện trên tay. Hắn phất tay lên, cây phiên mười trượng quét ngang quấn lấy Diêu Băng Vân, kín không còn khe hở.
 
Cuối cùng Vương Lâm lại há mồm phun ra Phong Tiên Ấn. Khoảnh khắc ấn này xuất hiện, Vương Lâm hai tay bấm pháp quyết, miệng khẽ quát:
 
- Phong!
 
Trên Phong Tiên Ấn hơn mười vạn phù văn màu vàng lóe lên, mạnh mẽ xông ra giống như một dòng sông dài màu vàng hoàn toàn bao trùm thân thể Diêu Băng Vân. Từng đạo ký hiệu rơi vào, đều đại biểu cho một đạo phong ấn.
 
Hơn mười vạn phù văn phong ấn làm cho nội tâm Vương Lâm bình tĩnh. Thân hình hắn trong lúc lui về phía sau, đạp trên cái đỉnh, tay phải bấm pháp quyết, chỉ vào Diêu Băng Vân bị phong ấn, miêng hô khẽ:
 
- Di hình!
 
Cái đỉnh chấn động, giống như có một cỗ sức mạnh của thiên địa, mạnh mẽ mở ra thân thể Vọng Nguyệt, tàn phá bừa bãi ở nơi kỳ dị này. Trong lúc luồng lực này tràn ngập, thân hình Diêu Băng Vân đột nhiên biến mất.
 
Lúc xuất hiện, thân thể Diêu Băng Vân này bị Vương Lâm tầng tầng phong ấn lập tức bị tay phải của hắn hư không chộp vào tay, giống như pháp bảo thu vào trong túi trữ vật.
 
- Trong cơ thể Vọng Nguyệt không phải chỗ tốt nhất để luyện hóa Tiên vệ!
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thân hình nhoáng lên bay về trên đại đỉnh. Tâm thần hắn khống chế, cái đỉnh chấn động chậm rãi bay về phía trước.
 

Tiên Nghịch - Chương #786


Báo Lỗi Truyện
Chương 786/1976