Chương 77: Sơ lộ dấu vết


Đến lúc này tầng thứ nhât của Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết đã được thành công. Huyệt đan điền đã được khai thông toàn bộ.
 
Vương Lâm bình tĩnh, điều động hàn khí từ bên ngoài đan điền bắt đầu trùng kích vào bên trong.
 
Khí âm hàn cũng không tiến vào trong đan điền mà bao vây xung quanh cái đan điền giống như hắc động, bắt đầu công phá liên tiếp.
 
Bao nhiêu lần công kích, cho dù tổn thất rất nhiều, nhưng khí âm hàn vẫn kiên trì, không hề nhụt chí. Thậm chí càng lúc càng hăng, điên cuồng tấn công đan điền.
 
Một lúc sau, hắc động đan điền có dấu hiệu không chịu nổi, sắp sửa bị phá vỡ. Vương Lâm lập tức điều động thêm một phần ba khí âm hàn, nháy mắt phá hủy đan điền.
 
Ngay lập tức, một cơn đau thấu tim gan bộc phát. Vào lúc đan điền bị phá hủy, linh lực biến dị trong đan điền liền chảy ra, thấm vào trong từng mảnh xương, thớ thịt trong cơ thể. Vương Lâm cũng không thèm để ý tới việc đó. Hắn lại tiếp tục điều khiển khí âm hàn bắt đầu trùng khiếu.
 
Lần này, thời gian lâu hơn lần đầu rất nhiều. Thấy khí âm hàn có hiện tượng không đủ, Vương Lâm lại điều động nốt lượng khí bên trong cơ thể.
 
Sau khi được bổ sung, khí âm hàn lập tức hình thành một cái dòng suối lớn hơn hắc động lúc trước mấy lần.
 
Dòng suối xuay tròn càng lúc càng nhanh, biểu hiện cho việc trùng khiếu. Thời gian lặng lẽ trôi đi, màn đêm đã buông xuống.
 
Vương Lâm vẫn ngồi đó tiến hành giai đoạn cuối cùng của việc trùng khiếu. Dòng suối âm hàn trong cơ thể hắn đang chuyển động với tốc độ cực nhanh. Chỉ có thể nhìn thấy một đám tinh vân tại vị trí đan điền như đang chuyển động một cách thong thả. Nhưng thực tế đã vượt quá sự theo dõi của mắt thường.
 
Mãi cho đến nửa đêm, khi khí âm hàn trở ên đậm đặc, lúc này thân thể Vương Lâm giống như một cái hắc động, hút hết tất cả khí âm hàn trong phạm vi mười trượng xung quanh.
 
Bao nhiêu khí âm hàn bị hút vào trong cơ thể Vương Lâm, lập tức chảy tới vị trí dòng suối nơi đan điền. Khiến cho dòng suối càng lúc càng lớn, cuối cùng gần như đột phá sự hạn chế bởi cơ thể của Vương Lâm, tiếp tục bành trướng. Hắn thấy thế hết sức kinh hãi, muốn dừng ngay lại. Nhưng lúc này, hắn chợt phát hiện ra dòng suối đã không còn khống chế được nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó tiếp tục phình ra to hơn. Một chút lo lắng xuất hiện trong lòng Vương Lâm. Hiện tượng đang xẩy ra trong cơ thể
 
hắn không hề được ghi lại trong Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết.
 
Vương Lâm không biết rằng Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết được gọi là quỷ công cũng bởi vì nó có vô số sự biến hóa. Có những sự thay đổi mang tới lợi ích cho người tu luyện, có những sự thay đổi làm cho người ta thất bại.
 
Mà lúc này, Tư Đồ Nam đang ngủ say, nên tất cả đều phải dựa vào sự quyết định của bản thân Vương Lâm.
 
Theo mức độ tăng trưởng của dòng suối, hấp lực của nó càng lúc càng mạnh. Phạm vi mười trượng nhanh chóng được mở rộng. Đây là đặc điểm có tính chất tuần hoàn, phạm vi khuếch tán của nó càng rộng. Tốc độ hấp thu về sau so với trước lại càng nhanh hơn.
 
Hai mươi trượng, ba mươi trượng, năm mươi trượng, bảy mươi trượng.một trăm trượng.
 
Phương viên trong vòng trăm trượng, khí âm hàn cuồn cuộn hút về phía này. Sự biến đổi trong vòng trăm trượng khiến cho khí âm hàn lưu động càng lúc càng mạnh. Trong vòng ngàn trượng, khí âm hàn như bị một bàn tay vô hình đang khuấy động.
 
Vương Lâm đã hoàn toàn mất đi sự không chế đối với dòng suối. Cũng không biết bao nhiêu lâu, đan điền của hắn đã có chút thông suốt.
 
Đây là lần thứ hai đan điền của hắn được đả thông. Trong nháy mắt sau khi thông suốt, một cái hắc động lại xuất hiện. Dòng suối âm hàn lập tức chảy vào bên trong hắc động. Dị biến trong cơ thể Vương Lâm khiến cho khí âm hàn trong phạm vi trăm trượng đều phải thay đổi.
 
Nếu như vừa rồi, dòng suối chảy liên tục hấp thu khí âm hàn tứ bốn phía thì lúc này, khi hắc động đan điền xuất hiện sự hấp thu liền biến thành cắn nuốt.
 
Trong tích tắc, khí âm hàn trong phạm vi trăm trượng biến mất. Hiện tượng đó bất ngờ xảy ra khiến cho sự thay đổi nảy sinh càng lúc càng rộng.một trăm trượng, một trăm năm mươi trượng, hai trăm trượng.
 
Cuối cùng nó vượt quá cả ngàn trượng.
 
Lúc này, nếu từ trên bầu trời nhìn xuống, có thể thấy một khung cảnh hết sức quỷ dị. Trong chu vi ngàn trượng, tất cả khí âm hàn như một cơn lốc xoáy, cuốn về một điểm.
 
Sâu trong đống đổ nát, quái nhân có làn da màu lam đang cầm lấy thi thể một con quái thú mà cắn nuốt. Hắn vừa mới nuốt một miếng thị còn đang chảy máu ròng ròng, chợt quay đầu nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Hắn vội vàng ném miếng thịt trong tay, nhanh chóng chạy về hướng Vương Lâm.
 
Mới đi được một đoạn, hắn cảm thấy khí âm hàn từ bốn phía đang nhanh chóng chảy về phía trước. Hắn do dự một chút rồi tiếp tục bước đi. Đến khi còn cách khoảng ba ngàn trượng, hắn liền dừng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
 
Sau khi đan điền vừa mới được thông suốt, linh lực biến dị trong cơ thể hắn nhanh chóng tụ tập về hắc động nơi đan điền. Sau đó chúng đồng hóa, dung hợp lại một chỗ với nhau.
 
Trong nháy mắt, sau khi linh lực bị dung hợp, hắn bằng vào sự cảm ứng với linh lực mà lại có thể nắm được sự khống chế đối với dòng suối. Tuy nhiên, mức độ khống chế vẫn còn rất nhỏ. Nếu muốn đình chỉ sự vẫn chuyển của khí âm hàn trong đan điền thì vẫn không thể làm được.
 
Vương Lâm cắn răng một cái nhưng không cố đình chỉ sự cắn nuốt khí âm hàn. Hắn không chế khí âm hàn trong cơ thể đang gia tăng nhanh chóng bắt đầu trùng khiếu lần thứ ba, mục đích làm cho Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết tới tầng thứ ba.
 
Dưới sự điều khiển của Vương Lâm, hơi thở âm hàn trong đan điền Vương Lâm bắt đầu trùng khiếu. Trong nháy mắt, đan điền lại bị phá hủy, hóa thành một tia sáng màu lam. Từ điểm sáng màu lam, từ từ xuất hiện một cái tinh thể màu lam. Tinh thể đó dưới sự công kích của khí âm hàn màu sắc càng lúc càng đậm, cuối cùng biến hẳn thành màu xanh.
 
Lần trùng khiếu thứ ba thành công một cách dễ dàng. Một viên hàn đan đã xuất hiện trong đan điền của Vương Lâm. Trên viên hàn đan đó có vô số xúc tua, khuếch tán đến các vị trí trong cơ thể Vương Lâm.
 
Linh lực biến dị trong cơ thể, sau khi hàn đan xuất hiện, nhanh chóng chuyển biến.
 
Lúc này, khí âm hàn vẫn nồng hậu như cũ. Vương Lâm có cảm giác, nếu cứ tiếp tục cắn nuốt hàn khí thì chính hắn sẽ bị hàn khí nhiều quá mà bạo thể. Cảm giác đó dần dần trở nên rất thật. Chút cảm giác căng căng từ trong cơ thể xuất hiện.
 
Vương Lâm cắn răng, một lần nữa bắt động điều khiển khí âm hàn trùng kích cho Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết tăng lên đến tầng thứ tư.
 
Tư Đồ Nam từng chỉ ra, trong công pháp này thì tầng thứ nhất, tầng thứ tư và tầng thứ bảy rất khó luyện. Bởi vì ba tầng công pháp này lần lượt đột phá vào Đan Điền, Khí Hải, Tổ Khiếu.
 
Nguyên bản yêu cầu của Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết là trước khi tiến vào ba tầng đó thì phải củng cố tu vi thật vững chắc. Sau khi hàn đan trở nên ổn định, hắn quyết định trùng khiếu lần nữa.
 
Nhưng lúc này, trong cơ thể Vương Lâm linh lực và khí âm hàn đã dung hợp lại làm một, không thể không phát. Vì vậy mà hắn bắt đầu trùng khiếu lên tầng thứ tư của Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết.
 
Tại ngực của mình đả thông huyệt Khí Hải.
 
Khí âm hàn từ đan điền chầm chậm dâng lên, một lúc sau đã tới vị trí của huyệt Khí Hải, liền chậm rãi xoay tròn.
 
Huyệt Khí Hải giống như một cái động không đáy, nhanh chóng hấp thu dòng suối khí âm hàn. Trùng khiếu liên tiếp thất bại, thời gian chậm rãi trôi đi. Sắc trời dần sáng rõ.
 
Khí âm hàn trong phạm vi ngàn trượng từ từ biến mất.
 
Huyệt Khí Hải trên ngực Vương Lâm vẫn như cũ. Lúc này, hắn đối với những lời miêu tả về xác suất thành công của Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết khi trùng khiếu đã hoàn toàn hiểu rõ. Hắn liên tục trùng kích một trăm lần. Sau mỗi lần trùng khiếu thất bại, khí âm hàn lại hao tổn đi một ít.
 
Dòng suối khí âm hàn khổng lồ sau một trăm lần trùng khiếu thất bại dần tiêu hao gần hết. Hơn nữa, sau khi trời hửng sáng, trong vòng ngàn trượng khí âm hàn đã không còn một chút. Mà khí âm hàn trong cơ thể Vương Lâm chậm rãi bị hàn đan hấp thu.
 
Một đêm qua, Vương Lâm hấp thu được rất nhiều khí âm hàn. Chúng cùng với linh lực trong cơ thể hắn hoàn toàn dung hợp lại một chỗ, biến hành âm hàn linh lực.
 
Bây giờ, Vương Lâm có thể cảm giác được rõ ràng, mức độ âm hàn linh lực trong cơ thể nhiều đến mức độ nào. Gần như gấp đôi lúc trước, đạt tới Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong.
 
Hắn mở hai mắt, nhớ lại những chuyện đêm qua mà cảm thấy kinh hãi. Thầm rút ra những kinh nghiệm trong quá trình tu luyện.
 
Ban đêm, trong lúc vô ý, hắn đã mở ra một cách tu luyện khác lạ, đưa đến cho Vương Lâm một ý nghĩ mới.
 
Ưu điểm của phương pháp tu luyện này không cần nói cũng biết. Còn về khuyết điểm thì đó là tính nguy hiểm của nó khá cao. Một người không cẩn thận sẽ rất dễ bị bạo thể. Nhưng đã có được kinh nghiệm của lần này, Vương Lâm tự tin lần sau hắn có thể từng bước hạ thấp sự nguy hiểm.
 
- Có lẽ phải thay đổi vị trí tu luyện. Đêm qua mặc dù hấp thu không ít khí âm hàn. Nhưng chất lượng của nó cũng không cao, không thể thỏa mãn
 
được yêu cầu gia tăng xác suất thành công khi trùng khiếu. - Vương Lâm thì thào nói. Bây giờ, xác suất thành công của hắn rất nhỏ. Dựa theo những gì mà Hoàng Tuyền thăng khiếu quyết ghi chép thì Cực Âm chi địa có phẩm chất càng cao, xác suất trùng khiếu thành công càng lớn.
 
Vương Lâm nhớ tới mấy tháng trước khi kiểm tra phẩm chất của Cực Âm chi địa, tại nơi có cụm kiến trúc hình tháp đạt tới được thượng giai nhất phẩm. Vì vậy, trong lòng hắn liền đưa ra quyết định.
 
Cùng lúc đó, bầu trời đột nhiên tối sầm lại. Một lão nhân phát ra hơi thở hủy thiên diệt địa vô thanh vô tức xuất hiện. Diện mạo của lão âm trầm, nhìn chằm chằm vào đám cây cối dưới chân, ánh mắt lộ ra sát khí mãnh liệt.
 
- Lệ nhi! Thái gia gia đến báo thù cho ngươi.
 
Người đó chính là lão tổ Đằng Hóa Nguyên của Đằng gia. Trên đường lão cảm ứng theo trớ chú mà bám theo. Đáng tiếc, giống như một một mà sương mù ngăn cản. Hắn vẫn không thể xác định được phương hướng cụ thể của đối phương. Chỉ biết đối phương đang ở dưới đám cây cối này.
 
Nếu không vạn bất đắc dĩ, Đằng Hóa Nguyên cũng không muốn đi vào trong đám cây cối đó. Với tu vi của hắn bây giờ có thể cảm nhận được rõ ràng trong đám cây cối đó có một thứ gì đó rất mạnh đang tồn tại. Cho dù là lão cũng không dám kinh động tới nó.
 
Nhưng Đằng Lệ chết, khiến cho lão bất chấp. Đằng Hóa Nguyên thầm cân nhắc. Có lẽ mình đi vào trong đó tìm kiếm cừu nhân cũng không đến mức độ khiến kẻ đó truy cứu.
 
Chần chừ một lúc, lão cắn răng vọt vào trong đám cây.
 
Sâu trong đống đổ nát có một cái quan tài bị hở một góc. Một bàn tay khô héo lóe lên hắc quang, từ từ nhô lên, nắm chặt lại. Nhất thời một cái lôi cầu màu tím ngưng tụ, tản mát ra hơi thở nguy hiểm.
 
- Kỳ hạn trăm năm sắp tới. Chủ nhân của ta! Ngươi đã một lần vất bỏ thân thể tránh thoát. Lần này, ngươi không thể chạy thoát được đâu.
 

Tiên Nghịch - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/1976