Chương 760: Bẩy cái ký hiệu.


Trong nháy mắt khi cánh cửa đóng lại, thấy nữ nhân chuẩn bị lao ra, Vương Lâm liền vỗ vào túi trữ vật. Trong tay hắn xuất hiện tiên bút. Trong nháy mắt, cái ký hiệu sáu nét xuất hiện, tỏa ra kim quang chói mắt. Nó giống như một thanh kiếm sắc bay thẳng về phía cánh cửa, in lên bóng nữ tử đang lao ra.
 
Một tiếng nổ vang lên, cái bóng nữ nhân run rẩy. Đúng lúc này, cánh cửa đóng lại, ngăn cách âm thanh của tiếng rít. Trước cảnh tượng đó, Tháp Sơn chấn động. Hắn nhìn chằm chằm về phía cánh cửa mà sợ hãi.
 
- Đó là cái gì?
 
- Linh hồn của Huyền Âm đỉnh. - Sắc mặt lão nhân tộc Tiên Tuyển tái mét, đưa tay lau máu tươi trên miệng.
 
- Hai người các ngươi lui ra. Quanh đây trăm trượng chớ để cho người ta bước vào. - Nét mặt Vương Lâm âm trầm, khoanh chân ngồi xuống.
 
Lão nhân trầm mặc một lúc rồi cung kính gật đầu. Sau đó, lão cùng với Tháp Sơn hóa thành hai đạo cầu vồng bay về phía xa. Vương Lâm nhìn chằm chằm về phía cánh cửa. Khi lão nhân mở cánh cửa ra, hắn thấy rõ được cái ký hiệu đó do thực vật ở mi tâm lão hóa thành. Hiển nhiên là ký hiệu này chính là ký hiệu bản mệnh.
 
Suy nghĩ một chút, Vương Lâm vỗ vào túi trữ vật. Khi hắn rời khỏi Chu Tước tinh đã từng thu được rất nhiều đầu lâu của tộc Tiên Di. Vào lúc này, ánh sáng từ trong túi trữ vật chợt tản ra, rồi trước mặt hắn xuất hiện mấy cái đầu lâu.
 
Trên mỗi một cái cũng đều có ký hiệu phức tạp. Sau khi quan sát kỹ một lúc, tay phải Vương Lâm vung lên, cầm một cái lên. Đột nhiên, một tia sáng trong mắt hắn lóe lên, rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
 
Bầu trời chỉ có một màu lam xanh lam. Nhưng với ánh mắt của Vương Lâm vẫn có thể nhìn thấy nơi đám mấy cuối cùng vẫn là bức tường thịt.
 
- Nếu nơi đây thực sự bị phong ấn thì vì sao mà ta lại truyền tống được đến đây? Nơi này cũng chẳng có gì yên lành, có lẽ phải nhanh chóng tìm được phương pháp rời khỏi. Chỉ có điều nơi đây nguy hiểm nhưng lại là chỗ ẩn thân tốt nhất. - Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi vỗ tay vào túi trữ vật. Lập tức từ trong túi có một vật bay ra.
 
Vật ấy dài chừng mười lăm trượng, rộng bốn trượng. Vừa mới xuất hiện liền tỏa ra một luồng áp lực. Trên vật đó có vô số gai nhọn khiến cho người nhìn thấy không tránh được sự kinh hãi.
 
Đây chính là Xạ Thần xa thứ ba.
 
Đây là cái Xạ Thần xa cuối cùng trong túi trữ vật của Vương Lâm mà nó cũng là cái mạnh nhất. Năm đó người chế tạo ra vật này mục tiêu chính là có thể giết chết được bảo vật của tiên, thần.
 
Xạ thần xa trước mắt Vương Lâm tỏa ra uy áp khiến cho kẻ khác chấn động. Những cây gai nhọn của nó lóe lên ánh sáng bén nhọn khiến cho người nhìn thấy đều có cảm giác sợ hãi. Năm đó, khi Vương Lâm đối diện với nó, suýt chút nữa thì cũng không chịu nổi. Vì vậy mà hắn không dám sử dụng, chỉ dùng phương pháp truyền thừa để phong ấn.
 
Nhưng vào lúc này, Vương Lâm đứng bên cạnh Xạ thần xa hoàn toàn bình tĩnh. Ánh mắt hắn sáng như sao. Trải qua bao nhiêu năm tháng, Vương Lâm đã trưởng thành hơn rất nhiều.
 
Nhắm mắt lại một lúc sau đó, Vương Lâm mở mắt ra. Một tia sáng lóe lên trong mắt, hai tay hắn bắt quyết, miệng lẩm nhẩm mấy câu chú ngũ phức tạp, khó hiểu. Bàn tay trái hắn đặt lên cổ tay phải, một tia sáng đen lóe lên ngưng tụ trên tay phải Vương Lâm. Trong phút chốc, hắn liền ấn nó về phía Xạ Thần xa.
 
Tia sáng màu đen lóe lên, bắn lên Xạ Thần xa, dung nhập vào bên trong giống như bị hấp thu. Cái xe chợt tỏa ra một luồng uy áp khổng lồ còn mạnh hơn nữa.
 
Tất cả những cái gai bên ngoài tỏa ra những tia sáng màu đen. Những tia sáng đan vào với nhau tạo thành một bức màn màu đen, bao phủ chung quanh.
 
Trong ánh mắt của Vương Lâm, ánh sáng đen đó dung hợp rồi hóa thành bẩy cái ký hiệu màu đen, ẩn hiện trong ánh sáng. Nhìn bẩy cái ký hiệu, trong đầu Vương Lâm xuất hiện lời nói của người chế tạo xạ thần xa lưu lại trong tiên giản.
 
- Xạ thần xa thứ ba uy lực cực mạnh, vượt qua dự đoán ban đầu. Nếu để nó phát huy toàn bộ uy lực, có thể giết tiên, thần dễ như trở bàn tay. Chỉ có điều nó cũng không được đầy đủ, còn thiếu ba loại tài liệu là Huyền Huyền Sí, Minh Văn mộc và Tiên Điệp hồn. Thật đáng tiếc là vẫn không thể tìm được ba vật này. Người đời sau thừa kế hãy tìm kiếm ba vật đó để hoàn thành ước nguyện của Viên mỗ.
 
- Muốn Xạ Thần xa thứ ba nhận chủ thì cần phải dung hợp với bảy cái ký hiệu phong ấn, luyện nó thành bảo vật bản mệnh. Như thế vừa có thể phát huy tác dụng chính thức. Nếu không, cho dù dung hợp ký hiệu nhưng không tế luyện thì không thể phát ra uy lực của nó. Người thừa kế đời sau hãy lựa chọn. Cẩn thận.
 
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên. Năm đó khi hắn đọc được những lời chỉ dẫn đó cũng không để ý. Bởi hắn biết có một loại pháp bảo phải thật cẩn thận mới có thể tế luyện. Bởi đó chính là bổn mạng pháp bảo đồng tu.
 
Pháp bảo bình thường chỉ cần thần thức hạ ấn ký thì cho dù bị hủy cũng chỉ bị thương mà thôi. Mặc dù thương nặng hay thương nhẹ nhưng không thể chết được. Có loại pháp bảo đặt trong nguyên thần để nuôi dưỡng này một khi bị hủy, ảnh hưởng của nó còn lớn hơn nhiều, nhưng vẫn không ảnh hưởng tới tính mạng.
 
Giống như mảnh đất nhỏ trăm trượng và vài thanh kiếm kia cũng vậy.
 
Chỉ khi nào tính mạng tương liên, nếu pháp bảo bị thương hay bị hủy thì người đó nhẹ bị trọng thương, nguyên thần chia lìa. Mà nặng thì hồn phi phách tán. Chỉ có điều tuy nói vậy nhưng tu sĩ tế luyện pháp bảo tương thông với tính mạng có rất nhiều.
 
Bởi vì một khi tính mạng tương thông, uy lực của pháp bảo tăng lên mấy lần. Thậm chí khi tu sĩ tăng thực lực, bổn mạng pháp bảo cũng tăng theo.
 
Vương Lâm từng thấy trong một số điển tịch những lời miêu tả về việc này. Thời kỳ thượng cổ có một tu sĩ có được pháp bảo bổn mạng chỉ là một thanh phi kiếm binh thường. Nhưng khi tu vi của người đó càng thêm cao thâm, phi kiếm cũng trưởng thành theo, đạt tới một mức độ đáng sợ.
 
- Cái xạ thần xa thứ ba và hai cái trước không giống nhau. - Vương Lâm nhìn chằm chằm về phía xạ thần xa đang đứng giữa bẩy cái ký hiệu. Tay phải hắn vỗ vào túi trữ vật, Văn thú liền bay ra.
 
Rất lâu rồi không được ra ngoài nên vừa xuất hiện nó liền ngửa cố rít lên những tiếng chói tai. Sau đó, nó bay quanh mấy vòng, hết sức hưng phấn.
 
Sau văn thú tới lượt Lôi oa.
 
Lôi oa từ trong túi trữ vật xuất hiện liền ngồi xuống đất, ánh mắt uể oải không muốn cử động.
 
Sau khi thả hai con thú ra ngoài, Vương Lâm suy nghĩ một chút lại xuất thêm tiên kiếm. Tay phải hắn chỉ lên thân kiếm, Hứa Lập Quốc liền bắn ra ngoài. Ngay khi xuất hiện, hắn đang định lên tiếng nịnh bợ, nhưng bắt gặp ánh mắt của Vương Lâm liền ngừng lại.
 
- Ta tế luyện pháp bảo. Trong phạm vi trăm trượng không để cho người nào bước vào. - Vương Lâm nói một cách bình tĩnh.
 
Hứa Lập Quốc vội vàng gật đầu, vỗ ngực nói:
 
- Chủ nhân yên tâm. Nếu có người đến, trừ khi bước qua xác của ta, nếu không không một ai có thể đi vào. Hứa Lập Quốc cả đời vì trung mà đánh, vì trung mà sống. Khắp nơi không có người nào có thể sánh được với ta.
 
Thấy Vương Lâm nhíu mày, Hứa Lập Quốc vội vàng im lặng, lui ra sau, tới ngoài trăm trượng để bảo vệ. Hắn liếc mắt nhìn trộm Vương Lâm một cái, xác định đối phương không để ý tới mình liền thầm nghĩ:"Xem ra gần đây có chút khinh thường nên vỗ mông ngựa hơi ít, lại nói không được dễ nghe cho lắm. Nếu không mới có vài câu, sát tinh đã mất kiên nhẫn với ta như vậy. Sau này nhất định phải rèn luyện một chút. Bản lĩnh đó chính là thần thông lớn nhất của ta, không thể bỏ qua. Cho dù sau này lão tử đào tẩu thì bản lĩnh đó vẫn có thể dùng tới".
 
Hứa Lập Quốc quyết định được chủ ý liền chạy tới ngoài trăm trượng bảo vệ. Một bên miệng hắn thì thào nói, nhưng nếu đứng gần vẫn có thể nghe thấy một chút.
 
- Thần thông của chủ nhân quả là kinh người, chẳng khác gì thần tiên. Tiểu Hứa luôn kính phục ngài.
 
- Ôi! Chiêu này của chủ nhân chẳng khác gì tiền nhân khai sáng. Bội phục. Bội phục.
 
- A! Đây là cái gì? Không ngờ chủ nhân lại có pháp bảo uy lực như vậy. Chủ nhân! Ngài là người lợi hại nhất trong số các tu sĩ mà tiểu Hứa đã gặp qua. Hứa Lập Quốc có thể đi bên người đó chính là chuyện chính xác nhất trong đời ta.
 
Hứa Lập Quốc vừa lẩm bẩm, nét mặt càng lúc càng hớn hở, lưu loát hơn.
 
Văn thú bay trong không trung khi thoáng qua bên người Hứa Lập Quốc cũng nghe thấy một chút. Chỉ có điều với trí tuệ của nó vẫn không hiểu rõ. Vì vậy mà nó tò mò cố ý bay qua, nghe trộm vài cầu.
 
Sau khi thả ra Văn thú, Lôi Oa và Hứa Lập Quốc, hai tay Vương Lâm bắt quyết, bố trí bên người mấy cái cấm chế. Đến lúc này, hắn mới yên tâm, nhìn chằm chằm về phía xạ thần xa trước mặt. Tay phải hắn điểm vào mi tâm, lập tức một tia sáng lóe ra từ đó, rồi nguyên thần của Vương Lâm xuất hiện.
 
Sau khi nguyên thần của Vương Lâm bay ra liền hóa thành Thái Cổ Lôi Long, bay thẳng về phía Xạ Thần Xa. Khi tới gần, nguyên thần của Vương Lâm xoay quanh vầng sáng màu đen. Một lát sau, hắn há miệng nuốt một cái ký hiệu vào trong.
 
Lập tức liền có một nguồn lực lượng cuồn cuộn dâng lên trong nguyên thần của Vương Lâm. Một lát sau, ký hiệu màu đen liền bị lực nguyên thần của Vương Lâm chèn ép. Chỉ có điều cái ký hiệu nhỏ bé đó rất ương ngạch, đè ép như vậy mà vẫn không bị vỡ nát mà còn phát ra sự chống cự rất mạnh.
 

Tiên Nghịch - Chương #760


Báo Lỗi Truyện
Chương 760/1976