Chương 72: Đoạt cơ


Đây là một thanh cổ kiếm rất khó có thể tưởng tượng đến được. Một cỗ hơi thở yêu dị tràn ngập thanh kiếm này, làm cho người ta không thể chìm đắm vào trong đó. Một lúc lâu sau, Vương Lâm mới dần thức tỉnh, ánh mắt chớp động, như vẻ đã hiểu ra điều gì đó.
 
Ba ngày sau, Đằng Gia Thành phồn hoa có rất nhiều người tu tiên đến đây, khung cảnh rất là náo nhiệt. Trương Hổ và Vương Lâm đã sớm ra khỏi nhà trọ, đi dạo xung quanh thành.
 
Bởi vì muốn bán nhân sâm, cùng Vương Lâm thương lượng một lát, sau đó một mình rời đi.
 
Vương Lâm tản bộ trong thành, nhìn ngắm hết quầy hàng này đến quầy hàng khác, cũng có một số pháp bảo làm hắn thèm muốn nhưng đối phương ra giá quá cao, trong túi Vương Lâm lại không có nhiều đành ngượng ngùng rời đi.
 
Đang đi tới, đột nhiên hắn dừng lại, phía trước có một quầy hàng của một
 
tu chân giả, mặt trước bày rất nhiều ngọc phù và phi kiếm, còn có một cuộn sách.
 
Trên quyển sách này viết mấy chữ: "Những nghiên cứu tâm đắc về trận pháp".
 
"Trận pháp?" Vương Lâm xoa xoa cằm, cầm quyển sách lên, thấy nó khá dày, tầm khoảng năm sáu mươi trang, trong chứa đầy chữ viết, chủ yếu là chữ nhỏ và còn có các đồ án giải thích.
 
"Mười khối trung phẩm linh thạch, không mua thì đừng có lộn xộn." Chủ nhân quầy hàng là một thânh niên tầm 30 tuổi, hắn nhướng mày, chậm rãi nói.
 
Toàn bộ tài sản của hắn bây h cũng chỉ có mười khối trung phẩm linh thạch, Vương Lâm trầm ngâm một lát, lật đi lật lại mấy lần, thấy đôi phương có chút không kiên nhẫn, lấy ra 10 khối trung phẩm linh thạch để
 
trên mặt đất, cầm lấy quyển trận pháp, xoay người rời đi.
 
Lại dao quanh các quầy hàng thêm một vòng, Vương Lâm gặp được khá nhiều tài liệu có mộc thuộc tính, nhưng đều có giá rất cao, ngoài ra còn có một khối thiết mộc có giá đắt vô cùng.
 
Một ngày nhanh chóng qua đị, màn đêm buông xuống, Vương Lâm trở lại nhà trọ, hắn đang định đi vào đột nhiên lông mày nhướng lên, vội dừng chân.
 
Bình thường nhà trọ đều rất đông đúc nhưng hôm nay lại yên lặng một cách lạ thường.
 
Vương Lâm vội buông thần thức ra, lập tức sắc mặt khẽ biến. Cả nhà trọ đã bị một cỗ thần bí hơi thở bao trùm, như là sương mù, ngăn cản thần thức của Vương Lâm.
 
Vương Lâm lập tức bạo lui, dẫn lực thuật bao lấy toàn thân; như tên rời cung, nháy mắt bay ra xa hơn mười thước.
 
"A, phản ứng rất nhanh!" Một thanh âm kinh ngạc thản nhiên vang lên, sau đó một người từ nhà trọ bước ra. Người này khoảng 25 26 tuổi, mắt tinh mày kiếm, y phục trắng như tuyết. Ở tay áo còn thêu một cành cây màu đen.
 
Hắn nhìn Vương Lâm đang nhanh chóng lùi ra xa, cười lạnh nói: "Đằng Giáp, hai người các ngươi chờ Trương Hổ trở về, phế tu vị của hắn rồi đưa đến đại lao. Ta sẽ bắt tên tiểu tử thông minh này trở về." Dứt lời, hai thân ảnh hư ảo bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn, dần ngưng thật, hoá thành hai lão già. Một người trầm giọng nói: "Thiếu chủ, hai người này dù sao cũng đang ở trong Đằng gia Thành, làm như thế sẽ phá huỷ quy củ do lão thái gia lập nên, nếu lão thái gia hỏi tới…" Bạch y thanh niên nhướng mày, nhìn chằm chằm về hướng Vương Lâm đang bỏ chạy nói: "Nếu là thái gia gia hỏi, liền nói rằng Trương Hồ câu kết với ngoại nhân hại chết chính ân sư của mình. Ta làm sao có thể buông tha cho hai kẻ làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế cơ chứ?!" Nói xong, thân hình hắn nhanh chóng bay lên, vội theo phương hương Vương Lâm bỏ chạy đuổi theo.
 
Hai lão già thấy hắn ta rời khỏi liến hoá thành hai đạo hư anh, biến mất ngay tại chỗ.
 
Vương Lâm phát huy cực hạn tốc độ của bản thân, nhanh chóng bay đi. Nháy mắt, hắn đã gần ra ngoài Đằng Gia Thành. Khi sắp ra khỏi cổng thành thì đột nhiên xuât hiên mấy thân ảnh trên đầu tường, cao giọng quát: "Bên trong Đằng Gia Thành nghiêm cấm phi hành, đạo hữu xin dừng lại." Lúc này nguy cơ rình rập, Vương Lâm cũng bất chấp việc bại lộ linh khí tuyền thuỷ, tay phải vừa lật, xuất ra một hồ lô chứa linh khí tuyền thuỷ, uống lấy một hớp. Linh lực trong cơ thể lập tức gia tăng. Hắn hít một hơi thật sâu, thân thể ngay lập tức lao đi với tốc độ gấp đôi lúc trước.
 
Mấy đệ tử của Đằng Gia ngăn trở phía trước đều biến sắc, nhưng Vương Lâm vung tay lên, khuếch tán dẫn lực thuật. Mấy tên đệ tử phía trước đều bị hắn ném sang một bên.
 
Với khí thế như chẻ tre, Vương Lâm thoát ra ngoài thành. Bởi vì hành động lúc trước của hắn, có hơn một trăm đệ tử của Đằng gia đạp pháp bảo đuổi theo.
 
Vương Lâm cảm giác chua xót, đến bây giờ hắn đều thấy mơ hồ, không biết trong khách sạn đã xảy ra chuyện gì mà khi mình về nhà trọ đối phương đã đợi sẵn mình rồi. Nếu không phải hắn quyết định nhanh thì lúc này chắc đã lành ít dữ nhiều.
 
Về phần Trương Hổ, hiện tại Vương Lâm tự thân cũng khó thoát, không suy nghĩ quá nhiều, hy vọng hắn có thể phúc dày!
 
Ra khỏi Đằng Gia Thành, Vương Lâm theo hướng Nam phóng đi, phía sau rất nhiều đệ tử Đằng gia đuổi theo không rời. Đúng lúc đó, từ phía Đằng Gia Thành có một đạo cầu vồng quán không mà đến, có hơi thở siêu việt những Đằng Gia đệ tử đang đuổi theo, hương Vương Lâm bổ ra một kiếm.
 
Một đạo như thực chất phi kiếm được ngưng tụ mà ra, mang theo nồng nặc sát khí, từ không trung chém xuống. Nháy mắt, thiên địa biến sắc, vô số tử sắc lôi cầu ngưng tụ ở trong không trung, theo phi kiếm hạ xuống.
 
Da đầu Vương Lâm run lên. Tư Đồ Nam quát: "Đây là nguyên bảo, Vương Lâm, thu lại tâm thần, lão phu mang ngươi thuấn di. Liều mạng thôi!" Tinh thể màu lam từ ngực Vương Lâm cấp tốc khuếch tán, bao phủ lấy toàn thân. Lúc này cự kiếm chém xuống, mặt đất vang lên từng trận ầm ầm, xuất hiện rất nhiều vết rách. Theo sự xuất hiện tử sắc lôi cầu, trong phạm vi khoảng 100 thước hình thành một mảnh lôi quang sóng điện.
 
Ngay khi cự kiếm chém xuông, thân thể của Vương Lâm đã biến mất, xuất hiện ở 300 thước ngoại. Vừa xuất hiện trở lại, Vương Lâm lập tức hướng về phía trước bỏ chạy.
 
Thanh âm của Tư Đồ Nam có chút suy yếu, hắn tức giận mắng: "Tên tkhiểu
 
tử khốn khiếp này tuổi còn trẻ mà không ngờ đã đạt tu vị Trúc cơ hậu kỳ.
 
Nếu ngươi đã đạt đến trúc cơ kỳ, lão phu còn có thể mượn thân thể ngươi phát huy một ít đại pháp thuật, nhưng lấy tu vị ngưng khí kỳ của ngươi bây giờ, dù có lão phu hỗ trợ thì nhiều nhất ngươi cũng chỉ có thể phát huy tu vị truc cơ trung kỳ mà thôi.
 
Đằng Lệ nhướng mày, nhưng lập tức giãn ra cười nói: "
Tu vị dưới kết đan kỳ, có thể né tránh không tổn hao gì dưới kiếm của Đằng Lệ ta thì ngươi là kẻ đầu tiên. Nếu không phải đã đáp ứng Mặc sư huynh thì ta cũng không muốn giết ngươi đâu." Vương Lâm cũng không giám quay đầu nhìn lại, nhanh chóng chạy trốn. Lúc này đây linh lực tiêu hao quá lớn, đành xuất ra hồ lô, uống một ngụm lớn, tốc độ lại nhanh thêm vài lần.
 
Hàn quang chợt loé trong ánh mắt của Đằng Lệ, âm trầm nói: "
Để xem ngươi có thể thuấn di đến mấy lần?" Nói xong, tay phải hắn chỉ ra, không trung lại xuất hiện một hắc ám cự kiếm.
 
Bóng kiếm múa trên không, tất cả những quả cầu lửa lập tức chuyển động, từng tiếng nổ vang lên, rồi bất ngờ chém xuống.
 
Tư Đồ Nam không đợi cho Vương Lâm phân bua mắng vài câu, rồi mang theo Vương Lâm biến mất, sau đó xuất hiện ở một nơi rất xa.
 
Đằng Lệ nhíu mày hét một tiếng lạnh lùng, tay phải chỉ vào phi kiếm, phi kiếm nhanh chóng quay đầu rồi rơi xuống chân hắn, hắn nhặt lên rồi lập tức đuổi theo.
 
Như hai tia chớp lao đi trong không trung. Hơn một trăm đệ tử của Đằng Gia lập tức đuổi theo, nhưng cũng không thể nào đuổi theo được hai người ở phía trước, nên đành dừng lại bất lực nhìn hai người biến mất.
 
Đằng Lệ càng đuổi theo, trong lòng càng kinh hãi, tuy tốc độ của Trúc Cơ đã nhanh vô cùng, nhưng mỗi lần chuẩn bị đuổi kịp người phía trước thì hắn lập tức thoát đi.
 
Đối thủ càng như vậy, sát khí trong lòng Đằng Lệ càng nặng, dịch chuyển tức thời là chiêu thức độc của Nguyên Anh Kỳ, đối thủ Liên Trúc Cơ cho dù có thể dịch chuyển tức thời nhưng vẫn chưa đạt được cảnh giới cao nhất. Trong ý nghĩ của Đằng Lệ, đối thủ nhất định có pháp bảo gì đó.
 
Nghĩ đến đây, hắn nghiến răng, trong đầu hắn nặng trĩu ý nghĩ giết người cướp pháp bảo.
 
Hắn và Trần Trung đại đệ tử của Tức Mặc Lão Nhân là bạn tri kỷ, vài ngày trước hắn nhận được phi kiếm truyền âm của đối thủ, muốn hắn giúp đuổi giết hai người, trong đó một người tên là Trương Hổ, chính là đệ tử của Trần Trung.
 
Tên Trương Hổ này liên thủ với người ngoài giết sư phụ, trong khi Ngũ sư đệ của hắn chết , Tức Mặc Lão Nhân lập tức cảm nhận được, nhưng Trương Hổ không biết, cơ thể của Ngũ Đệ ngoài trúng thuốc độc, còn có một bí kíp mà Tức Mặc Lão Nhân dùng để khống chế các đệ tử, chỉ cần thông qua bí kíp này Tức Mặc Lão Nhân có thể biết mọi chuyện rõ như trong lòng bàn tay. Trong cơn giận giữ, dùng bí kíp này lần ra hiện giờ đối thủ đang ở Đằng Gia thành, lập tức phái Trần Trung xuống núi đi bắt tên Trương Hổ.
 
Chỗ của Trần Trung cách khá xa, thế là hắn dùng kiếm truyền thư cho Đằng Lệ , nhờ Đằng Lệ thay mình ngăn chặn việc này.
 
Khi Đằng Lệ kiểm tra, phát hiện ra Trương Hổ quả nhiên đang ở Đằng Gia thành, tên đi cùng hắn chắc chắn là đồng bọn, thế là hắn liệu tính trước mọi việc.
 
Hắn vốn chỉ muốn hỗ trợ một chút, nhưng bây giờ Đằng Lệ đã hạ quyết tâm, bất kể thế nào cũng phải giết bằng được Vương Lâm, đoạt lấy bảo bối giúp hắn dịch chuyển tức thời.
 
Nghĩ đến đây, hắn tăng tốc đuổi theo.
 
Vương Lâm uống một hớp linh khí, mặt hắn như lóe lên, há miệng phun ra một dải màu xanh, dải màu xanh vừa xuất ra xung quanh nồng nặc mùi tanh của máu.
 
Ngay sau đó hắn phóng tia màu xanh ra phía sau. Vương Lâm vẫn không dừng lại, vẫn bay nhanh về phía trước.
 
Đằng Lệ ở phía sau nhìn được rất rõ, hắn không để ý đến dải sáng màu xanh, cười nhạt, ngón tay trỏ phải vung lên, lập tức một quả cầu lửa xuất hiện lao thẳng về phía dải sáng màu xanh.
 
Trong khoảnh khắc quả cầu lửa và dải sáng màu xanh chạm vào nhau, vang lên một tiếng nổ rất lớn.
 
Đằng Lệ khinh miệt không thèm nhìn nữa, nhưng ngay lúc đó phía trước hắn mười mét bỗng lóe lên dải sáng màu xanh, lập tức đâm vào người hắn, quần áo của hắn rách tan không còn một mảnh, để lộ ra quần áo giáp bằng vàng ở bên trong.
 
Dải sáng màu xanh vừa chạm vào bị bộ áo giáp chặn lại, liền bật ngược trở lại rồi tan biến mất.
 
Vương Lâm khẽ kêu lên tiếc nuối, tay phải vung lên, thanh lục kiếm liền xuất hiện giữa hai ngón tay của hắn, đầu không thèm ngoảnh lại tiếp tục chạy.
 
Đằng Lệ mồ hôi ra đầm đìa trên trán, những cảnh vừa rồi quá ư nguy hiểm, cho dù Trúc Cơ có tu luyện đến mấy, nhưng nếu như bị phi kiếm đâm phải, chắc chắn sẽ bị trọng thương, mà thanh phi kiếm này không phải tầm thường, bản thân mình mà bị kiếm đâm phải sẽ chết ngay tại chỗ.
 
Đằng Lệ sờ lên bộ giáp trên người mà ông nội để lại cho hắn, hắn thấy thật may mắn, nhưng ý đồ truy sát Vương Lâm càng mạnh mẽ, ánh mắt hắn lạnh lùng, miệng lẩm bẩm: "
ngoài bảo bối giúp dịch chuyển tức thời, còn có phi kiếm tuyệt diệu, thằng ranh này, tất cả những thứ trên người ngươi sẽ là của ta." Ba ngày sau, ở một nơi trên sa mạc, Vương Lâm mặt mũi đầy bụi cát, hắn ngửa cổ một hơi hết linh khí trong chiếc hồ lô, đau lòng lẩm bẩm: "linh khí thần kỳ đã không còn nhiều nữa, cứ như thế này, chẳng mấy chốc sẽ hết sạch, cần phải bổ xung nhanh chóng." " Tiểu tử, lão phu không đi được nữa, ba ngày qua đã dịch chuyển tức thời quá nhiều, Nguyên Anh ta bị tổn thương rất nhiều." Giọng nói của Tư Đồ Nam đã vô cùng suy yếu.
 
Vương Lâm quay đầu lại nhìn xa xăm, trong mắt lộ ra sát khí, hắn lạnh lùng buông một câu: "
hắn đã đuổi tới nơi rồi." Nói rồi, hắn vỗ vào túi bảo bối, một thanh Lục kiếm bỗng nhiên xuất hiện.
 
Ánh sáng của Lục Kiếm hơi mờ, trên bề mặt có một số vết thương tích. Ba ngày qua, Vương Lâm nhiều lần rút kiếm ra, nhưng Đằng Lệ đã có sự cảnh giác, nên việc đánh lén càng thêm phần khó khăn, nhất là áo giáp hộ thân của hắn có lực cản vô cùng lớn, cho dù là Lục Kiếm sắc nhọn đến mấy cũng không thể đâm được vào người hắn.
 
Sau khi lau phi kiếm, hắn nhìn xung quanh, bỗng nhiên phát hiện ở phía Tây có cánh rừng kéo dài bất tận, phía trên cánh rừng là một màn sương khói dày đặc, không thể nhìn rõ bên trong.
 
Hắn có vẻ trầm ngâm, không nói một lời, liền chuyển hướng bay về phía Tây. Trong nháy mắt đã đến bìa ngoài của cánh rừng, hắn hạ mình xuống đất, đi thẳng vào trong rừng.
 
Vương Lâm biết rõ, chất lỏng thần kỳ của mình đã dùng hết, khả năng dịch chuyển tức thời của Tư Đồ Nam hiển nhiên cũng không còn, nếu như tiếp tục bay trên không, sớm muộn cũng bị đối phương đuổi kịp.
 
Chi bằng đi bộ trong rừng, cho dù không biết vì sao bên trên cánh rừng này lại dày đặc một màn sương khói, nhưng lúc trước hắn nhìn màn sương khói này phát hiện khi nhìn vào màn sương này giống như rơi vào vũng bùn, khả năng cử động nhỏ dần xuống còn vài chục mét.
 
Vương Lâm vào rừng không lâu, một dải cầu vồng lao đến, bay lượn phía trên cánh rừng vài vòng sau đó từ từ hạ xuống đất, lộ ra Đằng Lệ với bộ giáp bằng vàng sáng chói. Lúc đó trên khuôn mặt của Đằng Lệ lộ ra vẻ mệt mỏi, ba ngày truy sát không ngừng nghỉ, nguyên khí bị tổn thương rất nhiều, nếu như trong túi của hắn không có linh dược thì có lẽ đã sớm bỏ quay về rồi.
 
Nhưng bảo bối trong tay của đối phương, cứ dày vò tâm can hắn, làm hắn hận không thể lập tức đuổi theo giết chết Vương Lâm, cướp bảo bối của hắn, khi hắn bắt đầu truy sát Vương Lâm hắn cũng không tưởng tưởng được lại khó khăn như vậy, nhất là khi đối phương thi chuyển dịch chuyển tức thời, hắn mặc dù giật mình, nhưng hắn tự nhủ Liên Trúc Cơ vẫn chưa đến, bay lâu như vậy nhất định sẽ tổn hao nguyên khí, dựa vào sức lực lúc sau của Trúc Cơ, bây giờ có thể dễ dàng giết được Vương Lâm.
 
Thế nên mặc dù liên tục đuổi theo, nhưng Đằng Lệ không hề vội vàng, bình tĩnh đợi đến khi nguyên khí và sức lực của đối phương hao tổn sẽ chỉ cần một nhát kiếm giết chết Vương Lâm.
 
Nhưng ngày thứ hai khi đuổi giết Vương Lâm hắn đã phải từ bỏ hoàn toàn suy nghĩ này, tốc độ của đối phương không những không hề giảm đi, mà càng ngày càng nhanh, điều này làm hắn không thể nào giải thích được, cùng với sự quan sát của mình, hắn cảm thấy kinh ngạc.
 
Hắn nhiều lần nhìn thấy Vương Lâm cầm ra một cái hồ lô, mổi lần uống hết chất lỏng trong hồ lô, tốc độ lại nhanh hơn rất nhiều.
 
Ý nghĩ phải giết chết Vương Lâm càng lớn hơn.
 
Đằng Lệ đứng ở phía ngoài cánh rừng, mắt không ngừng quan sát, trong đầu có chút do dự, hắn nghĩ thầm trong lòng: "
cánh rừng hoang dã này thật thần bí, quanh năm bị sương mù bao phủ, ông nội hắn đã từng dặn không nên đi vào khu rừng này, bây giờ có nên truy đuổi theo nữa hay không đây…." Trầm ngâm một lát, Đằng Lệ nghiến răng, những bảo bối trong tay của Vương Lâm làm hắn quyết tâm hơn, không nói không rằng xông thẳng vào trong rừng.
 
Trong rừng này, cây cổ thụ chen nhau mọc, trên mặt đất mọc đầy những đám cỏ cao hơn nửa thước, rất nhiều rắn rết độc bò lổm ngổm, chỗ nào cũng có thể nhìn thấy cây cổ thụ ngàn năm tuổi, rất nhiều loài hoa cỏ lạ, thỉnh thoảng lại nhìn thấy những mãnh thú đang đấu với nhau, không những vậy, mùi hôi thối từ xác lá cây, xác động vật bốc lên nồng nặc đến mức có thể giết chết người.
 
Nơi đây quanh năm bị sương mù bao phủ, nhiều cây cổ thụ cũng nhiều mãnh thú có thể so sánh với mãnh thú ở chỗ của Nguyên Anh Kỳ, có thể nói nguy hiểm lúc nào cũng rình rập, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là mất mạng.
 
Vương Lâm nhìn xung quanh, thân thủ hắn bay nhanh trong rừng, đột nhiên Tư Dồ Nam vội vàng gọi: "
dừng lại, mau dừng lại!" Vương Lâm ngay lập tức dừng lại.
 
Tư Đồ Nam thở gấp nói: "
nơi đây là nơi quỷ quái nào vậy? Tại sao lại có dây mây màu xanh tồn tại, lạo này nhỏ thì có thể phá nát cây cỏ, đã từng có rất nhiều nước vì nó mà bị diệt vong." "Dây mây màu xanh", Vương Lâm ngây người.
 
Trước mặt ngươi có một dây mây, trên dây mây có một đường màu xanh…à không, đây không phải là dây mây màu xanh, kỳ lạ….Vương Lâm, đây là mầm dây mây màu xanh, uy lực của nó có thể không lớn như lời đồn đại, nhưng ngươi tốt nhất tránh nó ra, dây mây xanh trưởng thành chính là cơn ác mộng của những người tu luyện, loại cây này rất khát máu, mối làn nuốt một người đang tu luyện thì sẽ tiến hóa, mà theo như truyền thuyết tiến hóa đến mức cao nhất chính là dây mây xanh này, cho dù là lúc còn mới biến đổi thì cao thủ cũng không thể nào địch lại. Không những vậy loài cây này còn rất nhạy cảm với pháp thuật, nhất định không được dùng pháp thuật để tấn công nó"
Tư Đồ Nam như ngưng lại.
 
Vương Lâm nhìn xung quanh, hắn như chăm chăm nhìn vào dây mây màu xanh mọc trên một cây đại thụ ở phía xa, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
 
Thoạt nhìn dây mây này hết sức bình thường, ngoài có một đường màu xanh ra, không có khác biệt nào với nhứng loại dây mây khác.
 
Vương Lâm trầm ngâm một lúc, không nghe hết lời của Tư Đồ Nam, liền chầm chậm tiến lên phía trước,không dùng một chút công lực nào cẩn thận dùng ngón tay cái và tay trỏ nhẹ nhàng kéo dây mây xanh ra, lúc đó hắn dùng
 
hết sức tập trung của mình. Khi kéo được dây mây ra khoảng ba thước, hắn nhẹ nhàng buông tay ra, rồi lùi lại vài chục thước, nhanh chóng cắt qua đầu ngón tay, một giọt máu rơi xuống trên thân dây mâu xanh.
 
Dây mây bị giọt máu đâm phải lập tức bật lên như con rắn chồm đầu lên, ngay sau đó từ chỗ rễ của nó liền mọc ra vài dây mây nữa kết lại với nhau rồi mấp máy vài cái, sau đó dần dần hạ xuống mặt đất Trên trán Vương Lâm lấm tấm mồ hôi, khóe miệng hơi nhếch lập tức rời khỏi chỗ đó.
 
Vương Lâm rời khỏ đó không lâu, Đằng Lệ đuổi đến chỗ đó, hắn vì muốn đuổi kịp Vương Lâm, nên vẫn dùng pháp thuật để di chuyển, mà không hề để ý đến vài dây mây trên mặt đất.
 
Mặc dù ở trong rừng sâu bị hạn chế tầm nhìn và cảm giác, nhưng hắn cảm nhận rất rõ rằng đã rất gần Vương Lâm, miệng nhếch lên cười lạnh, sau đó lại xông lên phía trước, nhưng khi hắn băng qua những dây mây trông có vẻ tầm thường này, bất ngời sinh chuyện.
 
Hai ngày sau, Vương Lâm rửa ráy bên cạnh một con sông nhỏ, mắt không ngừng quan sát xung quanh, thần sắc vừa động, chửi rủa: "đúng là âm hồn không tiêu tan." Phóng ra phi kiếm, thu hồi hồ lô rồi vượt qua sông, chạy về phía rừng rậm.
 
Không lâu sau, Đằng Lệ cũng theo ngay đằng sau không chút động tĩnh, lúc này trông hắn chẳng ra sao, tấm áo giáp mặc trên người cũng mất đi độ sáng bong, lại còn có những mảng rơi xuống, bên tay phải bị rách buông xuống.
 
Tóc tai bù xù, sắc mặt xanh xám, ánh mắt lộ vẻ giận dữ, hắn hận Vương Lâm hơn bất cứ thứ gì, từ nhỏ đến lớn hắn luôn kiêu ngạo cho mình là người có thiên tư hơn người, chưa bao giờ hắn thấy mình nhếch nhác như vậy.
 
Tất cả điều này đều do Vương Lâm gây ra.
 
Hai ngày trước tên quỷ Đằng Điều đã khiến hắn suýt nữa bỏ mạng, hắn không ngờ một tên mà hắn không coi ra gì lại có uy lực ghê ghớm như vậy, nội giáp của mình dính dịch thể của Đằng Điều không ngờ lại bị tan chảy.
 
Nếu chỉ như thế thì cũng không có gì đáng nói, hắn có thể dùng phi kiếm để phản công, nhưng giường như Đằng Điều là một kẻ giết không chết, chặt đứt một lại mọc thêm nhiều nữa.
 
Thậm chí ngay cả có thêm Lôi Cầu cũng không có cách nào tiêu diệt tận gốc Đằng Điều.
 
Lại có phi kiếm dị thường của Vương Lâm lúc ẩn lúc hiện, cánh tay phải của hắn cũng bị Vương Lâm đả thương.
 
Cuối cùng Đằng Lệ đành phải lấy ra pháp bảo bảo mệnh của Lão thái gia của Đằng gia cho hắn, một nguyên bảo vô cùng uy lực, nguyên bảo này mới được sử dụng một lần, từ trước tới nay hắn chưa bao giờ gặp nguy hiểm đến mức phải sử dụng nó, nhưng hai ngày trước hắn biết nếu hắn không sử dụng e rằng không thể bảo toàn tính mạng.
 
Cuối cùng dưới uy lực như vũ bão của nguyên bảo, Đằng Điều bị tiêu diệt quá nửa, số còn lại đều thu lại vào đất, nhân cơ hội này Đằng Lệ nhanh chóng xông vào.
 
Bây giờ nghĩ lại, hắn vẫn còn thấy lạnh xương sống, hắn hận Vương Lâm đến tận xương tủy.
 
Hơn nữa về cơ bản Vương Lâm chưa bao giờ đấu chính diện với hắn, mỗi lần đều là đánh lén mà thôi, chiếc phi kiếm quái dị kia khiến người ta không thể đề phòng được. Bất đắc dĩ hắn đành phải hao phí linh lực, điều khiển phi kiếm xoay nhanh toàn thân.
 
Ở bờ sông, hắn cẩn thận nhìn xung quanh, do dự một lát, liền ngồi xuống lấy nước suối uống một ngụm. Truy kích Vương Lâm liên tục 5 6 ngày làm hắn khô khốc cả miệng lưỡi.
 
Nước suối ngon ngọt làm cho Đằng Lệ cảm thấy thư thái toàn thân, định uống thêm một ít đột nhiên lại cảm giác được nguy cơ mãnh liệt, một thanh lục sắc phi kiếm lại vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt hắn, nhằm thẳng mặt đâm tới.
 
Đằng Lệ lập tức bạo lui, thanh phi kiếm của hắn lại phóng lên nghênh đón lục sắc phi kiếm, cùng nó giằng co một lúc, phát ra tiếng thanh thúy của kim loại va chạm. Cuối cùng lục sắc tiểu kiếm địch không lại, lưu lại trên thân một vết chém rất sâu, chợt lóe lên, tiêu thất.
 
"Khốn khiếp, ta Đằng Lệ thề rằng nếu để ta bắt được ngươi thì sẽ cho ngươi thưởng thức hết tất cả những khổ hình trên thế gian này, sau đó rút ra hồn phách tươi sống luyện hóa!" Đằng Lệ nhìn mấy sợi tóc bị lục sắc phi kiếm chém rụng nghiêm sắc mặt quát lên.
 
Vương Lâm chạy trốn ở trong rừng cây, sắc mặt đỏ lên, khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi. Hắn lật tay, một tiểu kiếm màu xanh xuất hiện, đau lòng nhìn vào vết cứa thật sâu trên thân kiếm. Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, không nói câu gì, nhanh chóng thoát khỏi nơi này.
 
Năm ngày qua Vương Lâm và Đằng Lệ một người chạy trốn, một người truy kích, đã tiến sâu vào trong thâm sơn. Hôm nay, buổi tối Vương Lâm đang chạy thì đột nhiên dừng lại.
 
"Tiểu tử, ngươi nhận ra rồi phải không? Ở hướng tây bắc có phát ra linh lực dao động rất mãnh liệt, đến hướng đó đi." Tư Đồ Nam vội vã nói.
 
Trong mấy ngày này, hắn đêu tập trung hoàn toàn tinh thần, bằng vào kiến thức của mình trợ giúp Vương Lâm tránh thoát được rất nhiều nguy cơ.
 
Vương Lâm không đáp, thay đổi phương hướng, nhắm hướng tây bắc lao đến, một lúc sau đã đến nơi có linh lực dao động.
 
Cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử của hắn co lại.
 
Dưới ánh trăng, Vương Lâm chứng kiến rất nhiều cổ thụ bị nhổ tận gốc rải
 
rác bốn phía, một cổ thi thể đang dần phân hủy nằm trên bãi đất trống.
 
Trên đỉnh đầu của nó có một hạt châu màu lục đang lơ lửng giữa không trung, đang tụ tập linh lực từ 4 phương 8 hướng đến, tạo thành cả một đám lốc xoáy.
 
Tư Đồ Nam ngẩn ra, kinh ngạc nói: "Lục đan? Thật không ngờ tới trong tam cấp tu chân quốc cũng có người tu luyện lục đan đại pháp của tứ cấp tu chân quốc.
 
"
Lục đan là cái gì?" Vương Lâm hỏi.
 
"
Giới ma đạo của tứ cấp tu chân quốc có một phương thức kết đan rất đặc biệt. Lục đan này còn có tên gọi khác là tạc đan, cùng với kin đan chính thống thì không giống nhau. Kim đan chỉ có thể có một nhưng lục đan lại có số lượng không hạn chế. Ta còn nhớ từng có một kẻ biến thái xuất hiện ở một tứ cấp tu chân quốc, nắm giữ đến cả vạn viên lục đan.
 
Tuy tu vị của hắn chỉ là Kết Đan kỳ nhưng cho dù là Nguyên Anh kỳ cao thủ của ngũ cấp tu chân quốc cũng không muốn trêu chọc vào hắn. Ngươi phải biết rằng viên lục đan này ngoại trừ tác dụng để gia tăng tu vị thì tác dụng lớn nhất của nó là tự bạo. Nếu một vạn viên lục đan cùng nổ thì uy lực nó tuyệt không phải là đơn gian! haha." Tư Đồ Nam giải thích.
 
Vương Lâm ánh mắt chớp động, đột nhiên hỏi: "
Người này nắm giữ mấy viên lục đan? lão có thể nhận biết được không?"
 
"
Hắn ư? Hắn chưa hẳn chỉ là một khối tử thi, có thể là một khối thi mị có chút linh trí. Khi còn sống có lẽ là người trong ma đạo của tứ cấp tu chân quốc , ngay trước khi chết đã sử dụng bí pháp biến ảo thành thi mị."
 
Tên thi mị kia đã phát hiện ra Vương Lâm, hắn vẫn chưa đứng dậy mà là khẽ nâng ngón trỏ của bàn tay phải lên. Một đạo lục mang từ đầu ngón tay mang theo tiếng xé gió hướng mi tâm của Vương Lâm phóng đến.
 
Vương Lâm ngay lập tức lui lại, thoát khỏi lục mang.
 
Lục mang kia cũng không truy kích nữa, vòng lại chõ thi mị, biến ảo thành một bóng người hư ảo, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, còn phát ra những thanh âm mơ hồ.
 
"
Cút… nơi này… ngươi… chết…" Sau khi nói xong, hư ảnh nhoáng lên, hóa thành vô số lục điểm tiêu tán ở bốn phía. Ngay sau đó, linh lực dao động đang mãnh liệt đột nhiên hoàn toàn biến mất, bị che dấu lại.
 
Vương Lâm cẩn thận lui về phía sau, rồi lập tức rời khỏi. Trong mắt hắn hàn quang chợt lóe, vẫn chưa tiếp tục chạy trốn mà là đứng ngay đó, khai mở thần thức, yên tĩnh chờ Đằng Lệ đuổi đến.
 
Phi kiếm của Đằng Lệ đang đem tất cả chướng ngại vật xung quanh hắn chém nát, đột nhiên thần sắc vừa động, cười lạnh một tiếng, điều khiển phi kiếm vọt tới phía trước.
 
Đã thấy thân ảnh của Vương Lâm phía trước, nhưng trong nội tâm của Đằng Lệ khẽ run lên, kinh ngạc đánh giá bốn phía, nhưng vẫn chưa phát hiện được cái gì dị thường. Nhưng đối phương có hành động kỳ quái làm hắn không thể không cản thận, cười lạnh hỏi: "
Sao không chạy nữa đi?!"
 
Tay phải Vương Lâm vung lên, không nói một lời, lục sắc phi kiếm xuất hiện nhắm hướng Đằng Lệ đâm tới. Cùng lúc đó, hắn vỗ vào túi trữ vật, một khối ngọc giản bay ra, Vương Lâm vội kết thủ ấn, niệm pháp quyết, há miệng phun lên ngọc giản một ngụm linh khí.
 
Lập tức, từ ngọc giản xuất hiện 4 kim sắc tự phù.
 
Đằng Lệ cười khinh thường, rạch một đường trên ngón trỏ của tay trái, bắn ra một giọt máu hướng đến phi kiếm của mình. Phi kiếm run lên, phát ra hồng quang rất yêu dị, lập tức phóng đại thành một thanh cự kiếm, mấy lôi cầu cũng hiện ra, nhưng so với trước kia lại nhỏ đi rất nhiều.
 
Cự kiếm xuất ra mang theo hàn khí mãnh liệt, theo tay trái của Đằng Lệ đưa lên, lập tức chém xuống.
 
lục sắc tiểu kiếm của Vương Lâm thuấn di, xuất hiện phía sau Đằng Lệ, đang định đâm vào, Đằng Lệ vỗ túi trữ vật, lập tức một chiếc chuông nhỏ bay ra, biến lớn, thành trạng thái bán trong suốt, dán trên người Đằng Lệ.
 
Lục sắc tiểu kiếm đâm vào chiếc chuông, làm hiện lên từng đạo gợn tróng trên mặt ngoài của nó.
 
Cùng lúc đó, cự kiếm hạ xuống, Vương Lâm chỉ vào ngọc giản, bốn tự phù toàn bộ bay ra, nghênh đón cự kiếm. Làm xong tất cả các động tác này, hắn nhanh chóng lui về phía sau, nháy mắt đã đi đến chỗ thi mị.
 
Sau khi và chạm với cự kiếm, bốn kim sắc tự phù liền bạo liệt, ling lực xạ ra, giữ cự kiếm dừng lại trên không trung một lát, rồi lại cực nhanh chém xuống.
 
Mặt đất cũng phát ra những thanh âm ma sát, những cây đại thụ hiển nhiên cũng không thể chị được uy áp của cự kiếm, đều sụp đổ. Vương Lâm ánh mắt chợt đảo, một đạo lam quang xuất hiện ở trước ngực, nhanh chóng bao phủ toàn thân, thuấn di rời đi.
 
Gần như là cự kiếm đã chém đến mặt thì VƯƠNG LÂM đã xuất hiện ở hơn trăm
 
thước ngoài xa. Một tia máu trên trán của VƯƠNG LÂM phun ra.
 
Cự kiếm chém xuống ầm ầm. Ngay sau đó, một tiếng thét chói tai đột nhiên vang lên, một thân ảnh tỏa ra mùi thịt thối nồng đậm nhanh chóng từ vị trí cự kiếm chém xuống lao ra, nghênh tiếp thế kiếm đang ập đến.
 
Đằng Lệ sắc mặt đại biến. Hắn trước đó cũng có chút hoài nghi nhưng không nghĩ ở đây lại có một quái vật như thế. Tay trái hắn nhanh chóng điểm chỉ, lôi cầu bắn xuống như mưa, nện lên thân thể của thi mị.
 
Uy lực của những lôi cầu này rất lớn, lại có khả năng khắc chế các loại tử vật, dừng ở trên người thi mị thì lập tức nổ tung. Thi mị hừ lên, thịt thối xung quanh thân thể nổ tung, bay tứ tán, có chỗ còn lòi ra cả xương cốt đem thui.
 
Đằng Lệ cười lanh, tay trái lại điểm chỉ, xung quanh cự kiếm lại xuất hiện hơn mười lôi cầu, đều bắn xuống, cự kiếm cũng chém mạnh.
 
VƯƠNG LÂM thầm nhủ không hay, hắn không ngờ thi mị lại kém như thế, chuẩn bị chạy trốn.
 
Thi mị cũng nhận thấy không ổn, dưới nguy cơ sinh tử, hắn thét lên một tiếng, phun ra lục đan, bạo liệt, phát ra tiếng nổ ầm trời.
 
Một đạo gợn sóng hình cầu lấy thi mị làm trung tâm nhanh chóng khuếch tán ra, cây cối bốn phía lập tức hóa thành tro bụi. Khoảng cách đến Đằng Lệ không xa nên hắn không kịp lùi lại, đành cắn lưỡi, phun ra một ngụm huyết tinh.
 
Cự chung vụt lóe lên, từ trạng thái bán trong suốt đã trở nên thật rất nhiều. Trên bề mặt còn mơ hồ thấy được những ký hiệu có phong phạm rất cổ xưa.
 
Trong nháy mắt và chạm với gợn sóng hình cầu, cự chung lóe lên kịch liệt nhưng chỉ kiên trì được một lúc thì vỡ tan.
 
Khi cự chung đang kiên trì, Đằng Lệ lại tung thêm mấy pháp bảo. Khi cự chung vỡ tan, lại có thêm mấy tầng phòng ngự xuất hiện bên ngoài thân thể hắn.
 
Những tầng phòng ngự ánh sáng lấp lánh đủ loại màu sắc này, vỡ tan với tốc độ cực nhanh, thế mạnh như vũ bão, dưới sự trùng kích của những đợt sóng, giống như từng lớp giấy cố gắng ngăn cản một cây kiếm sắc vậy.
 
Nói đến Vương Lâm, khoảng cách của hắn khá xa, mà bởi vì Thi Mị chủ yếu công kích Đằng Lệ, cho nên ảnh hưởng cũng không lớn. Trong nháy mắt khi đợt sóng công kích đến, hắn không chút hoang mang mà lấy từ trong túi ra một miếng ngọc phù, vứt lên trời. Ngọc phù kia vừa mới đưa ra, lập tức vỡ vụn giữa không trung, một cổ khí thế màu vàng hiện ra, nhanh chóng bao bọc bên ngoài Vương Lâm.
 
Ánh mắt hắn nhìn xuyên qua lớp không khí màu vàng, gắt gao nhìn chằm chằm vào Đằng Lệ.
 
Lúc này thì đợt sóng sinh ra khi Lục Đan nổ mạnh đã dần suy yếu. Nhưng tầng phòng ngự bên ngoài cơ thể Đằng Lệ đã bị vỡ tan chẳng còn gì. Trong nháy mắt khi tầng phòng ngự cuối cùng bị vỡ nát, tay trái Đằng Lệ dựng lên, cự kiếm lơ lửng ở trên không lập tức vắt ngang trước mặt Thi Mị, muốn ngăn cản đối phương tấn công một lần nữa, cùng lúc đó thì thân thể của hắn nhanh chóng lui về phía sau, trong nháy mắt đã lui ra hơn năm mươi mét.
 
Hắn đối với Hủ Thi đột nhiên xuất hiện này, đã sinh ra sự sợ hãi rất lớn. Nếu không phải pháp bảo trên người hắn rất nhiều, hôm nay đổi lại là người khác, sợ rằng sẽ bỏ mạng ngay tại chỗ.
 
Phải biết rằng Thi Mị Lục Đan tự bạo, tuy có kém hơn một kích toàn lực của Kết Đan Kỳ, nhưng cũng bằng một nửa lực công kích. Đằng Lệ là Trúc Cơ Hậu Kỳ, hơn nữa lại có nhiều pháp bảo, vậy mà cũng khó khăn lắm mới có thể chống đỡ được.
 
Hắn vô cùng lo sợ, thầm nghĩ ngộ nhỡ Hủ Thi kia lại ném ra một cái cổ quái Lục Sắc Đan Cầu nữa, mình ngày hôm nay nhất định sẽ phải bỏ mạng ở đây rồi. Lúc này hắn đã không còn hứng thú để truy kích Vương Lâm, bảo toàn sinh mệnh mà trốn chạy, mới là ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn lúc này.
 
Vương Lâm vẫn chăm chú nhìn chằm chằm vào Đằng Lệ, lúc này khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt, hàn quang trong mắt lóe lên, tay phải khẽ nâng, hai ngón tay hợp lại thành một ở trước ngực rồi vung lên.
 
Lập tức lục quang lóe lên, Đằng Lệ hoảng sợ lui về phía sau, chỉ thấy giữa lưng đau nhói, hoảng sợ mà chẳng kịp nhìn rõ, tốc độ bỏ chạy lại càng nhanh hơn.
 
Vương Lâm nhướng mày, vừa rồi đối phương đã phá hủy hơn phân nửa sự ngăn cản của nội giáp, làm cho phi kiếm vẫn chưa đâm thủng. Ánh mắt của hắn lấp lóe, cắn đầu lưỡi một cái, phun ra một búng máu, tiểu kiếm xanh biếc chợt lóe lên, hiện ra giữa đám máu, ngay sau đó kiếm minh đại chấn, lại lóe lên, lấy tốc độ cực nhanh đâm về phía Đằng Lệ.
 
Ở giữa không trung, trong phút chốc một cái tiểu kiếm màu xanh biếc, đâm hướng về giữa lưng Đằng Lệ. Đằng Lệ mạnh mẽ quay ngược đầu lại, hai mắt đỏ hồng, lộ ra một chút tàn khốc, trong túi trữ vật lập tức bay ra vài mảnh ngọc phù, vừa mới lấy ra, thì ngay lập tức hóa thành từng tầng phòng ngự.
 
Đúng lúc đó tay trái của hắn dựng lên, Cự kiếm run lên, từ trên không hướng về chỗ Vương Lâm chém tới. Đồng thời bốn phía của Cự kiếm hiện ra mấy cái lôi cầu. Những cái này vừa hiện ra thì lập tức bay đi, ném về phía Thi Mị.
 
Hắn đánh cuộc, đánh cuộc là phi kiếm của Vương Lâm đâm trúng mình trước, hay là cự kiếm của mình chém trúng đối phương trước. Nếu như Vương Lâm thuấn di bỏ chạy, như vậy trong lúc thuấn di tất nhiên cũng không có cách nào khống chế Phi kiếm. Mượn cơ hội này, Đằng Lệ định bỏ chạy thoát thân. Tình trạng của hắn lúc này, đã giống như dầu hết đèn tắt rồi, tiếp tục ở lại chỗ này, chắc chắn là tự tìm đường chết.
 
Tư Đồ Nam điên cuồng hét lên:
 
-Điên rồi, tiểu tử ngươi thật là điên rồi.
 
Nói xong, ông mặc kệ Vương Lâm phản đối, phát động thuấn di né tránh Cự kiếm. Nhưng ánh sáng màu xanh vừa mới xuất hiện trên ngực Vương Lâm, hắn lập tức dùng tốc độ cực nhanh nói:
 
-Còn chưa tới lúc thuấn đi, dừng!
 
Trên mặt hắn xuất hiện một tia hung ác, cũng không thèm quay đầu nhìn Cự kiếm đang chém xuống. Ngay lập tức kiểm soát tiểu kiếm màu xanh, tránh khỏi tầng phòng ngự, xuất hiện ở trước mặt Đằng Lệ.
 
Trên mặt Đằng Lệ hiện lên vẻ hoảng sợ cực độ, lúc này thì khoảng cách từ Cự kiếm của hắn đến đỉnh đầu của Vương Lâm chưa tới nửa mét. Một vòi máu tươi từ trán của Vương Lâm chảy xuống, hắn cũng không thèm chớp mắt, cười gằn một tiếng, khẽ nói:
 
-Chết đi!
 
Ánh kiếm lóe lên, tiểu kiếm màu xanh xuyên qua nội giáp, bắn ra từ sau lưng Đằng Lệ, dính theo một chút máu tươi.
 
Đúng lúc đó Tư Đồ Nam phát động thuấn di, trong vùng ánh sáng màu xanh da trời lóe ra, thân thể Vương Lâm biết mất dưới Cự kiếm, xuất hiện ở bên cạnh Đằng Lệ sắc mặt không còn chút máu.
 
Cự kiếm thuận thế chém xuống, giữa tiếng ầm ầm vang lên, trên mặt đất xuất hiện một vết rách rất sâu.
 
Vương Lâm không thèm để ý đến trán đang chảy máu, ngồi xổm xuống tay
 
phải đặt ở trên người Đằng Lệ. Tư Đồ Nam hiểu suy nghĩ của Vương Lâm, không nhiều lời một đạo ánh sáng màu xanh da trời từ trên hạt châu chiếu ra, từ cánh tay của Vương Lâm chảy vào trong cơ thể của Đằng Lệ, ngay tức khắc Đằng Lệ lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ, nhanh chóng biến thành một tảng băng màu xanh. Vẻ mặt của hắn ở trong băng, đông đặc lại vẻ sợ hãi.
 
Tất cả những việc này, đều xảy ra trong khoảng thời gian cực ngắn, nhanh đến mức Thi Mị thậm chí chưa kịp phản ứng, thì trong nháy mắt Đằng Lệ đã bị đóng băng rồi. Hắn ngẩn ra một chút, lập tức cảnh giác nhìn vào Vương Lâm.
 
Những lôi cầu ở không trung đánh tới Thi Mị, lúc này tất cả đều tiêu tán, cây Cự kiếm kia cũng lập tức thu nhỏ lại, trở thành một thanh tiểu kiếm màu bạc, từ trên không trung rơi xuống, lọt vào trong khe nứt ở trên mặt đất.
 
Vương Lâm nắm lấy khối băng lên, không nói nhiều mà nhanh chóng lui ra phía sau, tiểu kiếm màu xanh ở bên ngoài cơ thể hắn phát ra hàn quang lấp lánh, mũi kiếm hướng về phía Thi Mị.
 
Thi Mị nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, nhe răng gầm lên, đang muốn xông lên, nhưng quay đầu lại nhìn thấy vết nứt ở trên mặt đất, hơi lưỡng lự, Vương Lâm đã lui ra hơn ba trăm mét, thuấn di một cái, thân ảnh biến mất.
 
Thi Mị gào thét một hồi, không cam lòng mà nhìn chằm chằm về hướng Vương Lâm biến mất. Sau đó rất lâu thì cơ thể nhảy lên, nhảy vào trong vết nứt trên mặt đất, không bao lâu đã lấy ra tiểu kiếm màu bạc của Đằng Lệ.
 
Vẻ mặt hưng phấn, mở rộng miệng nuốt vào.
 
Vương Lâm cầm lấy tảng băng, sắc mặt tái nhợt, nhanh chóng lẩn vào trong rừng cây mà lén lút chạy đi. Khi chắc chắn đã an toàn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, đặt tảng băng ở bên cạnh, lấy cái hồ lô thần kỳ ra, một ngụm uống sạch chất lỏng ở bên trong, sau đó khoanh chân ngồi xuống, hít thở và thổ nạp.
 
Trong rừng cây là một vùng yên tĩnh. Rất lâu sau, Vương Lâm chậm rãi mở hai mắt, âm thanh bất mãn của Tư Đồ Nam truyền đến.
 
-Tiểu tử, Ngươi lúc nãy bị điên à? Nếu lão tử chậm một bước, mạng nhỏ của ngươi đã đi toi rồi.
 
Vương Lâm trầm giọng nói:
 
-Cơ hội giết Đằng Lệ chỉ có một lần, nếu như vừa rồi mà bỏ lỡ, một ngày nào đó hắn khôi phục lại linh lực, thì sẽ không còn cơ hội nữa. Với lại người này đuổi giết ta đã lâu, nếu như để mặc hắn bỏ đi, sau này sẽ là
 
một cái phiền toái lớn, không bằng đánh cuộc một lần. Ngoài ra Cự kiếm của hắn có tốc độ chém xuống dựa theo linh lực trong người hắn nhiều hay ít mà quyết định. Khi đó hắn đã như đèn hết dầu, tốc độ tất nhiên sẽ chậm hơn phi kiếm của ta.
 
Tư Đồ Nam trầm mặc, hắn phát hiện chính mình giống như lần đầu tiên biết Vương Lâm vậy. Rất lâu sau, hắn chậm rãi nói:
 
-Ngươi đã đủ tư cách, tâm tính thế này, có thể đã có chỗ đứng trên Tu Chân Giới rồi.
 
Trong giọng nói của Tư Đồ Nam bất ngờ đã không còn kiêu ngạo như ngày xưa nữa. Đối với Vương Lâm, lần đầu tiên hắn có chút kính phục. Hắn tự hỏi nếu đổi lại là chính mình, vừa rồi nhất định sẽ không dám đánh cuộc.
 
Vương Lâm cũng không nói gì, nhìn chằm chằm vào khối băng bao bọc Đằng Lệ, ánh mắt lấp lánh, nói:
 
-Dùng hắn để tiến hành Đoạt Cơ Đại Pháp, có được không?
 
Nghe được câu hỏi của Vương Lâm, Tư Đồ Nam nói:
 
-Hoàn toàn có thể được. Hơn nữa hắn còn là Trúc Cơ Hậu Kỳ, nếu như dùng hắn để làm lò Đoạt Cơ Đại Pháp, ngươi sau khi thành công tốc độ của ngươi ở cảnh giới Trúc Cơ sẽ nhanh hơn một chút so với những người khác.
 
Mà nhiều ít có thể thu hoạc được một chút linh căn của hắn. Cứ như vậy, thiên tư của ngươi cũng sẽ có sự thay đổi. Tiểu tử này tuổi còn trẻ mà đã có tu vi như vậy, thiên tư chắc chắn sẽ cực kỳ kinh người. Ha ha!
 
Vương Lâm, ngươi lần này đánh cuộc số mệnh để lấy cái gì, đáng giá.
 
Nói xong, Tư Đồ Nam lại đem khẩu quyết của Đoạt Cơ Đại Pháp và những điều cần lưu ý nói ra từng cái một. Mãi đến khi màn đêm buông xuống, mới giải thích xong xuôi. Vương Lâm trầm ngâm một lúc, há miệng phun ra tiểu kiếm màu xanh, tay phải dựng lên, tiểu kiếm lập tức đâm vào một cây xanh lớn ở bên cạnh.
 
Khi trên thân cây cổ thụ bị khoét ra một cái bọng lớn, Vương Lâm nhấc Đằng Lệ lên, nhảy vào trong.
 
Cây tiểu kiếm màu xanh hắn vẫn chưa thu lại, mà để mặc nó quanh quẩn khắp bốn phía.
 
Bên trong hốc này cũng không lớn, đầy hơi nước, nhưng Vương Lâm cũng mặc kệ nó, lấy hồ lô linh khí đổ ra một chút chất lỏng, sau khi tẩy rửa vết thương trên trán, hắn thu chặt tâm thần, nhắm mắt ngồi xuống.
 
Sáng sớm hôm sau, Vương Lâm mở mắt, ánh mắt vừa lóe, thì phun ra một ngụm linh khí, linh khí tạo thành một đám sương nhẹ nhàng bay ở trên không. Vương Lâm cũng không dừng lại, hai tay bắt pháp quyết, đánh ra một đạo lam quang.
 
Linh quang kia vừa vào trong đám sương, lập tức tiêu tán. Đám sương kia lại sục sôi và quay cuồng, quỷ dị co rút lại, nở ra.
 
Vẻ mặt của Vương Lâm vẫn bình thường, hai tay liên tục đánh ra lam quang, bắn vào trong đám sương. Dần dần, đám sương quay cuồng ngày càng mạnh, tần suất thu nhỏ lại rồi nở mạnh ra cũng càng lúc càng nhanh.
 
Sau đó tay phải của hắn vươn ra, miếng băng bọc lấy Đằng Lệ nhẹ nhàng bay lên. Trước ngực Vương Lâm lam quang chợt lóe, Tư Đồ Nam cũng không
 
đợi hắn phân phó, lập tức bỏ đi trạng thái đóng băng.
 
Trong nháy mắt, những lớp băng màu xanh kết tinh ở trên người Đằng Lệ biến mất.
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải dựng lên đám sương, đám sương lập tức bay đến trên người Đằng Lệ, từ bảy lỗ trên người hắn mà chui vào, cơ thể Đằng Lệ nhất thời run rẩy và co quắp lại, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ. Không lâu sau, toàn bộ đám sương đã chui vào trong cơ thể của Đằng Lệ.
 
Vương Lâm thở sâu, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng, không nói nhiều cắn lên ngón trỏ của tay phải một cái, bắn ra trên không, một cái ký hiệu cổ quái màu máu theo đó mà xuất hiện.
 
Tay phải của Vương Lâm khẽ lật, đánh vào trên ký hiệu, ký hiệu này lập tức bay ra, khắc ở ngực Đằng Lệ.
 
Cơ thể của Đằng Lệ run rẫy dữ dội, tay chân co quắp, máu từ miệng và mũi chảy ra không ngừng. Nhưng máu chảy ra lại không nhỏ xuống, mà tất cả bay lên, ngưng tụ lại với nhau.
 
Ngay sau đó, trên người Đằng Lệ sinh ra một trận tiếng nổ giòn, sắc mặt hắn đột nhiên đỏ hồng. Cùng lúc này, tất cả làn da phơi bày ra bên ngoài đều nổi lên màu đỏ quỷ dị.
 
Một giọt máu tươi, từ trên da hắn chảy ra.
 
Vẻ ngưng trọng trên mặt Vương Lâm càng nhiều, mắt cũng không chớp, lại cách không mà vẽ ra một cái ký hiệu màu máu, đánh vào ngực Đằng Lệ.
 
Đằng Lệ đột nhiên há miệng ra, phát ra vài tiếng rên rỉ vô ý thức, ngay sau đó tất cả những mạch máu trên khắp người hắn đều nổ tung ra, máu không ngừng từ trên da hắn chảy ra, rồi lại nhẹ nhàng ngưng tụ lại cùng một chỗ.
 
Trong nháy mắt, một cái quả cầu máu thật lớn, hiện ra ở phía trên cơ thể Đằng Lệ. Trước đó thì thân thể của hắn màu đỏ, lại nhanh chóng trở thành màu trắng nhợt.
 
Vương Lâm lúc này trán đổ đầy mồ hôi. Hắn nhìn quả cầu máu, hai tay nhanh chóng thay đổi pháp quyết, lúc thì phát ra vài đạo linh quang, lúc thì vẻ ra vài đạo phù chú. Dần dần, quả cầu máu lớn kia từ từ thu nhỏ lại, cuối cùng thu lại bằng như nắm đấm, phát ra màu đỏ sậm quỷ dị.
 
Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu, cả người ướt đẫm mồ hôi. Hắn cũng không ngừng lại, lại mở miệng phun ra một hơi linh vụ, đánh ra vài đạo lam quang. Khi linh vụ sôi sục, một ngón tay giơ lên, linh vụ lại từ miệng mũi và bảy lỗ trên người hắn mà chui vào bên trong.
 
Đằng Lệ đột nhiên mở mắt, ánh mắt không có thần, đầy những tơ máu, môi thì run rẩy, răn cắn chặt lại.
 
Tay phải của Vương Lâm vẽ ra một cái ký hiệu phức tạp ở trên không, cắn đứt đầu ngón tay mà bắn ra một giọt máu, ký hiệu kia gặp máu lập tức lấp lánh ánh sáng màu hồng, khắc ở trên trán Đằng Lệ.
 
Trong phút chốc Đằng Lệ hừ nhẹ một tiếng, thân thể lại càng mạnh mẽ co rút, bắp thịt cả người rung động một cách quỷ dị, từ khắp cơ thể điên cuồng hướng về ngực tập trung lại.
 
Không bao lâu, mắt thường có thể thấy được cơ thể của Đằng Lệ nhanh chóng héo rũ. Tất cả bắp thịt, kinh mạnh đều ngưng tụ lại trước ngực mà tạo nên một cái quả cầu thịt thật lớn.
 
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải lật lên lại tạo ra một đạo pháp quyết. Quả cầu thịt phịch một tiếng, từ trên cơ thể của Đằng Lệ bay ra, nổi giữa không trung. Đằng Lệ lúc này, cả người chỉ còn lại da bọc xương, giống như một bộ xương khô.
 
Vương Lâm thở thật sâu, phun ra một ngụm linh khí, tiến vào bên trong quả cầu. Quả cầu thịt nhanh chóng co lại. Sau một lúc lâu, trở thành nhỏ bé giống như quả cầu máu trước đó.
 
Lúc này trên mặt Vương Lâm mới lộ ra vẻ mệt mỏi, hắn lấy cái hồ lô linh khí ra, uống một ngụm lớn, nhắm mắt thổ nạp. Không lâu sau, hắn mở hai mắt ra, chỉ vào thân thể Đằng Lệ.
 
Lập tức nổ lớn ầm ầm, toàn bộ xương cốt của Đằng Lệ nhanh chóng đứt đoạn, hoá thành bột xương, từ trên da mà chảy ra, ngưng tụ lại một chỗ tạo thành một cái quả cầu xương.
 
Ba cái quả cầu nhỏ máu, thịt, xương. Các thành phẩm tự xếp hàng, phát ra ánh sáng yêu dị.
 
-Đoạt Cơ Đại Pháp này, cần phải hút ra máu, thịt, xương, linh hồn, gân cốt, để bỏ vào Lô Đỉnh. Hơn nữa trong quá trình lấy ra máu, thịt, xương cũng không thể để cho Lô Đỉnh chết đi.
 
Vương Lâm thở dài, thì thào nói.
 
-Cái này thì tính gì, lão phu là một người trong quốc gia ma đạo, thậm chí còn có Đoạt Đan Đại Pháp, cái này lấy ra chơi mới thật sự là tàn nhẫn. Không chỉ Lôi Đỉnh đau khổ, người làm phép cũng phải chịu đựng sự đau đớn khó mà tưởng tượng được giống như vậy. Với cái giá đổi bằng tuổi thọ, mới có không đến một phần trăm xác suất thành công.
 
Tư Đồ Nam không nhanh không chậm nói.
 
Vương Lâm trầm mặc một chút, buộc chặt tâm thần, tay phải chỉ vào Đằng Lệ, miệng lẩm bẩm. Dần dần, giọng nói của hắn càng lúc càng nhanh, hai tay tùy theo đó mà thay đổi pháp quyết. Một tia khí màu trắng, từ bên trong cơ thể giống như một miếng thịt nát của Đằng Lệ bay ra, càng ngày càng đậm.
 
Cũng không biết qua bao lâu, luồng khí màu trắng kia đã đậm đặc đến cực hạn, hòa vào nhau cùng một chỗ, tạo thành một bóng người mờ nhạt. Nếu nhìn kỹ, mơ hồ có thể nhìn thấy mặt mũi của tên tiểu nhân đó, không giống với Đằng Lệ.
 
Trong mắt của tên tiểu nhân này lộ ra vẻ mờ mịt, toàn thân run rẫy, giống như nếu gió thổi qua sẽ tiêu tan đi vậy. Dần dần, vẻ mờ mịt biến mất, hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong mắt lộ ra vẻ thù hận, mở miệng phát ra vài tiếng rống không có âm thanh.
 
Vương Lâm cũng không thèm chớp mắt, đánh ra một đạo hồng quang. Tên tiểu nhân kia giống như sợ hồng quang, xoay người bỏ chạy, nhưng trong ba mét từ thân thể của Đằng Lệ giống như một cái lồng vô hình, mặc dù tên tiểu nhân kia có chạy như thế nào, cũng không thể đi ra khỏi ba mét.
 
Cuối cùng thấy không thể chạy thoát, trên mặt tiểu nhân lóe lên vẻ tàn khốc, phóng về phía hồng quang.
 
Mặt Vương Lâm không chút thay đổi, tay phải vung lên, hồng quang giống như dây thừng, quấn vài vòng quanh người tiểu nhân, buộc chặt hắn lại.
 
Sau đó hồng quang co rút lại, từ từ hướng ra ngoài mà lôi xuống.
 
Vương Lâm biết rõ, trình tự khi lấy ra linh hồn, dù sao cũng không thể qua loa được. Nhất định phải túm lấy linh hồn ở phạm vi ba thước quanh cơ thể và giữ cho linh hồn được hoàn chình. Như vậy mới có thể tiến hành bước tiếp theo mà lấy ra linh căn. Nếu không, tuy là không ảnh hưởng đến việc Đoạt Cơ, nhưng muốn mượn linh căn của đối phương để cải tạo cơ thể của mình, thì không thể nào làm được.
 
Trên mặt của tiểu nhân kia lộ vẻ đau đớn, bị hồng quan từng chút một lôi ra ngoài, trong nháy mắt thì có một nữa bị kéo ra ngoài ba mét rồi.
 
Đúng lúc này, đột nhiên ánh sáng màu vàng trên người tiểu nhân chợt lóe lên, dây thừng hồng quang tự nhiên vỡ vụn ra, tiểu nhân đột nhiên lùi về chu vi ba mét chỗ cơ thể. Ánh sáng màu vàng trên cơ thể của hắn nhanh chóng lóe lên, tiểu nhân cũng nhanh chóng từ mơ hồ trở nên chân thực.
 
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, nhìn chằm chằm tiểu nhân, tay phải niệm chú, đang muốn thì pháp một lần nữa, lúc này thì trên mặt tiểu nhân kia lộ ra vẻ hoảng sợ, mở miệng nói ra tiếng người.
 
-Ngươi nếu giết ta, ông nội của ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ông ấy là cao thủ Nguyên Anh Kỳ, ngươi giết ta, ngươi cũng sẽ chết.
 
Hàn quang lóe lên trong mắt Vương Lâm, không nói nhiều mà phun ra một ngụm linh khí lớn, hai tay nhanh chóng thay đổi pháp quyết, không ngừng đánh lên linh khí, dần dần, linh khí cô đọng lại thành một sợi dây nhỏ.
 
Trên mặt tiểu nhân vẻ hoảng sợ càng tăng, hắn giận dữ nói:
 
-Ông nội đã biết ta gặp nạn, ông ấy sẽ lập tức đến đây, ngươi… … Không đợi hắn nói xong, tay trái Vương Lâm vung lên, sợi dây nhỏ vù vù một tiếng đâm vào trong vòng ba thước cơ thể của Đằng Lệ, một chiêu vây khốn tiểu nhân, túm lấy rồi hung hăng lôi ra bên ngoài.
 
Tiểu nhân hét lên một tiếng, giãy dụa nói:
 
-Ông nội cứ con!
 
Ánh sáng màu vàng trên người hắn lập tức lóe ra ra rất mạnh, có ý muốn chống lại lực kéo của Vương Lâm.
 
Vương Lâm không nói nhiều, vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một cái hồ lô linh khí. Chât lỏng ở bên trong hồ lô nhất thời chảy ra, trong nháy mắt đã nhập vào bên trong sợi dây, sợi dây lập tức dày hẳn lên, lại kéo.
 
Lần này mặc kệ ánh sáng màu vàng trên người tiểu nhân lóe ra thế nào, đều không hề có tác dụng, bị Vương Lâm lôi ra. Trong nháy mắt khi thoát ra khỏi phạm vi ba mét nơi cơ thể, ánh sáng màu vàng trên người tiểu nhân lập tức tiêu tan, hóa thành một làn sương màu vàng, màn sương này bay lượn rất quỷ dị, ẩn hiện một cái thân ảnh mơ hồ, thân ảnh này được màn sương bao vào bên trong, nhìn không rõ tướng mạo, chỉ nghe thấy hắn sốt ruột hét lên:
 
-Đạo hữu trợ thủ, có gì từ từ nói.
 
Vương Lâm trong lòng thất kinh, Tư Đồ Nam lập tức nói:
 
-Không cần lo lắng, đây là một cái hóa thân ở bên ngoài của cao thủ Nguyên Anh Kỳ. Hóa thân và thân thể thật có sự khác biệt, cái thân ảnh này cũng không có lực công kích, hắn cũng chẳng nhìn thấy ngươi, càng không biết ngươi đang ở đâu. Chẳng qua chỉ có thể để ngươi nghe được lời hắn nói thôi, mà cái thân ảnh này cũng có hạn chế khoảng cách. Xem ra khoảng cách của người này đến nơi đây cũng không gần, cho nên cái thân ảnh này mới mờ nhạt như vậy. Còn hắn vì sao lại xuất hiện, có lẽ đối với tên Đằng Lệ này có chút yêu quý, cho nên có lưu lại một chút thần thức ở trong linh hồn của hắn.
 
Vương Lâm không nói nhiều, một ngón tay lấy sợi dây linh khí trói lấy tiểu nhân, tên tiểu nhân này lập tức ngừng giãy dụa, dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một quả cầu phát ra ánh sáng màu tím.
 
Hóa thân ở bên ngoài của Lão gia nhà họ Đằng dường như cảm thấy được linh hồn của Đằng Lệ bị người ta luyện hóa, quát lên một tiếng chói tai, giọng nói đầy vẻ oán hận, âm trầm nói:
 
-Ngươi giết người họ Đằng của ta, nhất định sẽ chịu lời nguyền, ngươi sẽ chết. Đằng Hóa Nguyên ta cuối cùng sẽ có một ngày tìm được ngươi… … Nói xong, ánh sáng màu vàng chậm rãi tiêu tan.
 
Một ngọn núi xa hơn mấy vạn dặm, một ông già mặc quần áo màu đen, đứng ở bên trên, trên mặt lộ ra vẻ âm trầm, ánh mắt hắn chớp động, nắm chặt quả đấm, thì thào nói:
 
-Lệ nhi, ông nội xin thề, dù trên trời hay dưới âm phủ, nhất định sẽ báo thù cho ngươi!
 
Nói xong, tay phải của hắn vỗ vào ngực một cái, phun ra một ngụm máu màu đen. Tay khẽ vung, nhanh chóng từ trong làn sóng máu, từng vòng từng vòng sóng màu đỏ sậm bập bềnh ở khắp nơi, hóa thành rất nhiều ký hiệu quỷ dị, quanh quẩn giữa trời.
 
Ngay sau đó, một con người nhỏ phát ra ánh sáng màu tím, từ trên thiên linh của ông lão này lao ra, dừng lại ở trên không trung, lập tức khoang chân ngồi xuống.
 
-Chú, lên!
 
Bóng người nhỏ đó lớn tiếng hét lên, hai tay bấm pháp quyết, thần thức hóa thành hàng nghìn hàng vạn, bay vào bên trong từng cái ký hiệu.
 
-Chú, nhận!
 
Bằng mắt thường có thể nhìn thấy, Nguyên Anh của ông lão này giảm xuống, rõ ràng là rút nhỏ lại không ít, không tiếc hao tổn khí Nguyên Anh số lượng lớn. Những thần thức này dung nhập vào bên trong ký hiệu, đang lấp lánh ánh sáng yêu dị, từng cái từng cái bay lên bầu trời, tạo thành một cái trận pháp phức tạp, trận pháp này phủ đầy nửa bầu trời. Trong khoảng khắc này, phong vân biến sắc, từng trận sấm sét vang lên.
 
-Chú, chuyển!
 
Bầu trời rung động lớn, từ từ xoay chuyển, từng tia chớp xuất hiện ở trong trận pháp. Những tia chớp này liên tiếp hợp lại với nhau một chỗ, tạo thành một hình thoi quỷ dị.
 
-Chú, hợp!
 
Người nhỏ kia cuối cùng cũng hét lớn một tiếng, rung trời lở đất. Đúng lúc này hắn lại phun ra một ngụm lớn khí Nguyên Anh, chỉ thấy đại trận ở trên bầu trời lại càng chuyển động nhanh, những tia chớp màu hồng càng ngày càng nhiều, tạo thành một cái đồ án hình thoi càng ngày càng sáng.
 
Sau đó, phạm vi của đại trận dần dần thu nhỏ lại, với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng rút lại. Cuối cùng gộp lại với những tia chớp màu hồng cùng một chỗ, tất cả ngưng tụ lại ở trên đồ án hình thoi.
 
Đồ án kia ở trên không trung chậm rãi hạ xuống, khắc ở trên trán của người nhỏ bé kia.
 
Khóe miệng người kia lộ ra một nụ cười âm u, điềm nhiên nói:
 
-Giết người nhà họ Đằng của ta, nhất định phải chịu lời nguyền của Đằng Hóa Nguyên ta đây.
 
Ở cái động trong thân cây, bốn quả cầu bay ở trước mặt Vương Lâm. Hắn không nói lời thừa mà đánh ra vài đạo pháp quyết hướng về phía thân thể của Đằng Lệ. Một chùm ánh sáng trong suốt và lóng lánh, từ trên người
 
Đằng Lệ bay ra.
 
Những điểm sáng chi chit này, sau khi rời khỏi lập tức có một phần ba bị tiêu tan giữa trời đất.
 
Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu. Hắn biết những điểm sáng này chính là linh căn, vội vàng phun ra một ngụm linh vụ, bao quanh những điểm sáng này, rồi nhanh chóng chiếm đoạt. Những điểm sáng này lập tức sinh ra một cổ bài xích mạnh mẽ. Trong quá trình bị linh vụ chiếm đoạt, lại có một phần ba điểm sáng này tiên tán, cuối cùng chỉ còn lại một phần ba là thành công và bị linh vụ dung hợp lại.
 
Đúng lúc này, đột nhiên trán Vương Lâm sáng lên, một cái đồ án hình thoi màu tím, hiện lên rất rõ ràng.
 
Vương Lâm lập tức phát hiện, giơ tay sờ lên trán, vẻ mặt ngẩn ra.
 
Tư Đồ Nam lập tức kinh hãi mà hô lên:
 
-Người này cũng thật giỏi. Vương Lâm, ngươi bị một người cao thủ Nguyên Anh Kỳ không ngại hao tổn tuổi thọ mà làm ra lời nguyển. Chỉ cần ngươi bước vào bên trong phạm vi của hắn, hắn sẽ trong nháy mắt xuất hiện ở bên cạnh ngươi. Người này không ngờ lại có lời nguyền bằng trận pháp cao minh như vậy.
 
Vương Lâm mạnh mẽ đứng lên, sắc mặt âm trầm, nói:
 
-Có phương pháp gì phá giải không?
 
Tư Đồ Nam trầm ngâm một chút, đắc ý cười nói:
 
-Thực ra ngươi cũng không nên quá lo lắng. Theo sự phân tích của ta thì cái lời nguyền này, không có lực công kích, chẳng qua chỉ có tác dụng là một cái định vị để có thể đến ngay lập tức thôi. Lời nguyền của người này mặc dù cao minh, nhưng lão tử năm đó cũng chuyên môn nghiên cứu những loại lời nguyền dùng trận pháp để dẫn phát sóng linh lực ở trong trời đất. Nhưng bây giờ không có thân thể nên cũng không thể thi triển, nhưng giúp ngươi phá hoại một chút công hiệu của lời nguyền này, thì vẫn còn có thể làm được.
 
-Chỉ cần ngươi không ở quá gần hắn, có ta giúp ngươi che đậy, hắn dù thế nào cũng chẳng phát hiện ra ngươi, yên tâm đi. Khà khà, Vương Lâm, việc này trên thực tế cũng là một cái cơ duyên, ta trước đây ngẫu nhiên biết được một cái bí thuật của người thượng cổ, chính là lấy lời nguyền làm cầu nối để tiến hành phản phệ, chỉ cần người làm phép có tu vi Kết Đan Kỳ, hơn nữa cần một chút sự trợ giúp của linh vật, một khi thành công, là có thể thu hoạc được một nữa tu vi của đối phương,??, tiểu tử ngươi thật là tốt số đấy.
 

Tiên Nghịch - Chương #72


Báo Lỗi Truyện
Chương 72/1976