Chương 701: Mũi kiếm.


Vài tiếng ầm ầm vang lên, mười tám cấm chế kia ngay khi chạm vào chưởng ấn lôi quang dường như không thể chịu đựng được sức mạnh này, đồng loạt tan vỡ. Đến khi cấm chế cuối cùng tan vỡ mà chưởng ấn vẫn còn chưa tiêu tan, trực tiếp đánh vào trước ngực của Lỳ Nguyên.
 
Lý Nguyên phun ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt lui ra phía sau vài bước, kinh ngạc nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ không thể tin nổi.
 
Giờ phút này, Vương Lâm bước ra bước thứ hai. Một bước này trực tiếp đi qua hai người, đi tới trước hang động bên trong trận pháp cấm chế. Không cần nghĩ ngợi, Vương Lâm nhìn vào trong.
 
Bên trong hang động có một đám khí âm hàn màu xanh lục. Ngay khi Vương Lâm cúi đầu nhìn vào, ngay lập tức khí âm hàn kia bỗng nhiên bay ra, ở giữa không trung hóa thành một cái đầu lầu rất lớn, phát ra lục quang dữ dội, há miệng nuốt lấy Vương Lâm.
 
Trong mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kỳ dị, hắn hạ giọng nói:
 
- Thiên Quỷ!
 
Giờ phút này, nữ tử đang hoảng sợ ở cách đó không xa, thét to:
 
- Nuốt lấy hắn!
 
Đầu lâu do Thiên Quỷ hoàn thành tràn ra lục quang, bốn phía mặt đất dường như đều bị nhuộm thành màu xanh lục. Ngay khi nó há miệng nuốt, giữa lông mày Vương Lâm lóe lên, Nhân Quả Chi Tiên lập tức xuất hiện! Cây tiên này vừa xuất hiện liền nhanh chóng quất một cái. Thiên Quỷ đang lao tới định nuốt lập tức kêu lên thảm thiết, tản ra rất nhiều sương mù màu lục, bọc lấy toàn thân lui về phía sau. Vương Lâm sao có thể để cho vật ấy chạy trốn, thân mình khẽ động, Nhân Quả Chi Tiên quất ra cuốn lấy, lập tức túm được Tiên Quỷ, trực tiếp bắt lấy, sau đó vỗ túi trữ vật, lấy ra Tôn Hồn Phiên, ném Thiên Quỷ này vào.
 
- Có vật này, khả năng luyện chế thành công khôi lỗi Tiên Vệ thứ hai lại càng lớn hơn!
 
Vương Lâm xoay người, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Lý Nguyên và nữ tử kia.
 
Nữ tử kia giờ phút này ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ. Nàng có chút không thể tưởng tượng được người này làm thế nào mà có thể đem Tiên Linh mà gia tộc đã nuôi rất nhiều năm bắt lấy cực kỳ dễ dàng.
 
Thần sắc Lý Nguyên lúc này cực kỳ khó coi. Hắn vừa rồi thấy được cây tiên đột ngột xuất hiện bên người Vương Lâm, lập tức hít sâu, sắc mặt phức tạp ôm quyền nói:
 
- Tiền bối, hai người bọn ta… … - Hai người các ngươi dùng trận pháp cấm chế này hại người, ta không quan tâm. Nhưng sau khi nhìn thấy ta liền chủ động ra tay, thì không thể tha được!
 
Bên trong thần sắc Vương Lâm nhìn không ra hỉ nộ, nhưng lời nói cũng khiến nữ tử kia thân mình run lên, trong lòng Lý Nguyên lại thầm than.
 
- Tiền bối, chuyện này là bọn ta đã hồ đồ. Vãn bối biết được có một chỗ ở Lôi Tiên Giới này, nơi đó cực kỳ bí ẩn, cũng có cấm chế tồn tại, như vậy chắc sẽ có tiên bảo. Việc đắc tội với tiền bối, vãn bối xin lấy nơi đó để chuộc lỗi.
 
Hắn trầm ngâm một lát, nhìn Vương Lâm cung kính nói.
 
Lúc này nữ tử bên cạnh hắn hiển nhiên đã không còn nhuệ khí, thưa dạ không dám nói.
 
Vương Lâm như cười như không liếc nhìn Lý Nguyên một cái. Ánh mắt hắn như kiếm nhìn xuyên vào trong lòng Lý Nguyên, dường như nhìn thấy nội tâm hắn.
 
Lý Nguyên trên mặt không có một chút kinh hoảng, thần sắc lại thản nhiên, không hề khó chịu, cung kính nói:
 
- Tiền bối chắc sẽ nghi ngờ vì sao vãn bối biết được chỗ đó mà lại không đi giải trừ cấm chế để tiến vào.
 
Vương Lâm nhìn Lý Nguyên, người này tâm trí cực cao, nữ tử kia còn xa mới có thể sánh bằng, nhân vật như vậy, tuyệt không phải tầm thường. Hơn nữa lúc trước nghe hai người họ nói chuyện với nhau, dường như người này được gia tộc của nữ tử kia cứu, nhưng giá phải trả là phải giao ra mệnh hồn.
 
Tuy nhiên, Vương Lâm luôn có cảm giác, những lời nói của hai người này lúc trước, hết thảy đều do tên Lý Nguyên này chỉ dẫn, những lời này, đều rất có lý.
 
Lý Nguyên thần sắc như thường, trên mặt lộ vẻ thành khẩn, nói:
 
- Vãn bối lúc trước ngẫu nhiên có được một phần bản đồ cổ, hình vẽ trên đó là một nơi có cấm chế trước khi Lôi Tiên Giới sụp đổ. Vãn bối nghiên cứu bản đồ này rất lâu, tự tin chỉ cần nơi đó còn cấm chế, chắc chắn sẽ tìm ra được, còn về phần cấm chế ở đó, vãn bối cũng có bảy phần nắm chắc có thể phá được. Lần này tiến vào nơi đây, cũng chính là để đến chỗ đó.
 
Vương Lâm không hề động thần sắc, không nói gì.
 
- Nơi có cấm chế kia nếu vãn bối đoán không sai, hẳn là có nguyên khí tồn tại, lại còn có những vật được bảo tồn nguyên vẹn. Đến lúc đó nếu phá giải được cấm chế, tiền bối có thể tùy ý lựa chọn một nửa để sử dụng!
 
Giờ phút này nữ tử kia đứng ở một bên, cũng đã mở miệng, nhưng cuối cùng cũng chọn cách im lặng.
 
Vương Lâm nhìn Lý Nguyên, hồi lâu sau, hắn khẽ mỉm cười, gật đầu nói:
 
- Có thể được. Tuy nhiên… Đang lúc nói chuyện, Vương Lâm bỗng nâng tay phải lên, chụp vào hư không một cái. Lập tức thân mình nữ tử kia run lên, không ngờ trên thân thể xuất hiện một hư ảnh giống như hồn phách, tách ra khỏi thân thể ba tấc!
 
Hết thảy chuyện này xảy ra trong thời gian cực nhanh, nàng kia sắc mặt tái nhợt, giống như đã mất đi một lượng lớn tinh lực.
 
- Ta muốn thu lấy một hồn phách làm tín vật!
 
Giữa lông mày hư ảnh này ngưng tụ ánh sáng dịu dàng, hóa thành một quang cầu, bị Vương Lâm bắt lấy, để vào trong túi trữ vật.
 
Lý Nguyên thần sắc như thường, trong lòng cực kỳ bình thản. Tâm cơ của người trước mặt so với mình đúng là ngang bằng, người này không rút lấy hồn của mình, mà lại lựa chọn nữ tử của Cát gia kia, chẳng lẽ người này đã nhìn ra điều gì đó!
 
- Còn nữa, phương pháp tạo cấm chế ẩn giấu thân hình lúc trước của ngươi, Hứa mỗ rất lấy làm hứng thú.
 
Ánh mắt Vương Lâm nhìn lên người Lý Nguyên.
 
Lý Nguyên trầm ngâm một lát, vỗ túi trữ vật, lấy ra một ngọc giản, ngưng thần in dấu hồi lâu, giao cho Vương Lâm, nói:
 
- Nếu tiền bối thấy hứng thú, vãn bối đương nhiên sẽ không keo kiệt.
 
Vương Lâm tiếp nhận ngọc giản, thần thức đảo qua, lập tức nhíu mày.
 
Lúc này Lý Nguyên tuy đã cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn rất nhạy bén, thấy được Vương Lâm không thể kiềm chế được nhíu mày, trong lòng không khỏi thầm nhủ:
 
- Tu vi của người này rất quỷ dị, đối với cấm chế cũng vô cùng hiểu rõ, nếu không lúc trước đã không nhìn ra sơ hở. Tuy nhiên, cho dù người này có hiểu biết, cũng không thể nhìn thấu được thuật tạo cấm chế của ta!
 
Nhớ tới lai lịch cấm chế của mình, trong lòng Lý Nguyên hơi trùng xuống.
 
Cấm chế trong ngọc giản này, Vương Lâm thật sự không hiểu rõ. Với hiểu biết về cấm chế của hắn, khi vừa thấy loại thần thông cấm chế này, lập tức có một cảm giác không rõ ràng. Cấm chế này cùng với cấm chế của hắn rõ ràng có khác nhau, thậm chí bên trong cũng không phải là tiên cấm thuật.
 
Một khi xem xét cặn kẽ cấm chế này, trong đầu sẽ xuất hiện mười tám pho tượng rất lớn, lần lượt lồng vào nhau, lập tức sẽ làm cho người xem xét tâm thần kịch chấn.
 
Vương Lâm thu hồi thần thức. Tuy hắn không nhìn thấu, nhưng trên cấm chế này hắn nhìn được một chút dấu hiệu quen thuộc. Cũng không vạch trần, Vương Lâm cất ngọc giản đi, nhẹ nhàng nói:
 
- Dẫn đường!
 
Lý Nguyên vội vàng gật đầu, đi tới bên người nữ tử họ Cát kia định đỡ dậy, nhưng lại bị nàng kia vung tay áo, trong tiếng hừ nhẹ tự hóa thành một đạo kiếm quang, bay thẳng về phía xa xa.
 
Lý Nguyên cũng không để ý, hướng về Vương Lâm ôm quyền, dưới chân lóe lên ánh sáng, bay lên không trung.
 
Vương Lâm cũng thư thả đi theo phía sau, ánh mắt thi thoảng lại lóe lên, quan sát Lý Nguyên ở phía trước.
 
- Trong lời nói của người này, sợ là thật giả đều có. Lúc này điều ta nghi ngờ là người này có phải ngay lần đầu tiên nhìn thấy ta liền tính toán ra hết thảy những chuyện này hay không. Nếu thật sự là như thế, thì tên Lý Nguyên này tâm cơ cũng quá mức thâm trầm!
 
Trong lòng Vương Lâm có rất nhiều nghi ngờ. Lý Nguyên này thoạt nhìn rất bình thường, nhưng trong khi cùng hắn nói chuyện, Vương Lâm lại luôn có một cảm giác thần bí.
 
- Nếu toàn bộ những lời của người này là thật thì cũng thôi, một khi có điều giả dối thì đối với ta sẽ rất bất lợi. Nếu đã không biết thế nào, trước tiên chỉ có đem hai người này giết đi!
 
Vương Lâm chớp hai mắt, ẩn giấu đi sát khi nồng đậm.
 
Nữ tử họ Cát kia trong lòng có chút khó chịu, bụng chứa đầy oán khí, nhưng cũng không dám trút lên Vương Lâm, chỉ là đối với Lý Nguyên này, trong lòng cũng có oán hận.
 
- Nếu không phải cấm chế của tên Lý Nguyên này có vấn đề, làm sao có để người này tới, Tiên Linh của ta vừa mới liên kết được với nguyên thần lại bị hắn bắt đi như vậy!
 
- Huống hồ, người kia cần tín vật, vì sao chỉ lấy hồn của ta, mà không lấy hồn của Lý Nguyên kia!
 
Nữ tử họ Cát càng nghĩ, trong lòng càng oán hận Lý Nguyên.
 
Đúng lúc này, Lý Nguyên kia bay đến bên cạnh nữ tử, mắt nhìn về phía trước, trong miệng nói:
 
- Chỗ kia trong trí nhớ của ta cũng không ở trên đại lục bị phá vỡ này. Cần phải đi qua khu vực có lôi quang kia rồi mới tìm tiếp.
 
Nữ tử họ Cát hừ lạnh, không nói gì. Nhưng bỗng nhiên, trong tâm thần truyền đến thanh âm của Lý Nguyên.
 
- Cát cô nương. Hiện tại ta lấy cấm chế bao bọc lấy thần thức, nói chuyện sẽ không bị người kia phát hiện. Người này lúc trước nghe ngươi và ta nói chuyện, biết đươck mệnh hồn của ta đã ở trong tay gia tộc của cô nương, chỉ cần nắm giữ ngươi, cũng tương đương với việc nắm giữ cả hai người chúng ta.
 
Tuy nhiên cô nương yên tâm, Lý Nguyên chắc chắn sẽ nghĩ ra cách lấy lại hồn của ngươi!
 
Thanh âm của Lý Nguyên cực kỳ cẩn thận, nhưng lộ ra vẻ cực kỳ chân thành và quyết tâm. Nữ tử họ Cát tuy hừ lạnh, nhưng trong lòng cũng ít nhiều đã yên đã tâm hơn một chút, hiển nhiên đối với lời giải thích của Lý Nguyên tất nhiên cũng tán thành.
 
Vài ngày sau, trong khi ba người đang phi hành, mắt thấy ngoài rìa đại lục này là rất nhiều đạo lôi quang giống như những sợi xích sắt kéo dài tới tận hư vô tối đen.
 
- Tiền bối, bên trong tầng lôi quang này có một năng lượng rất lớn, cho dù là những tu sĩ đại thần thông, vượt qua tầng lôi quang này cũng phải cực kỳ cẩn thận !
 
Ở bên ngoài rìa đại lục, Lý Nguyên dừng lại, quay đầu lại cung kính nói.
 
Đứng ở vị trí này, vừa cảm nhận được sự uy nghiêm tráng lệ của Lôi Tiên Giới, đồng thời cũng chỉ có đứng chỗ này mới có thể cảm nhận được năm đó Lôi Tiên Giới bị phá hoại nghiêm trọng đến mức nào.
 
Ngoài rìa đại lục, nếu từ trên cao nhìn xuống là một hình răng cưa dị thường, cứ như bị một đôi bàn tay to lớn xé rách ! Mặt bên còn lại là một mảnh đất bị đứt gãy, kéo dài tới phía dưới, liếc mắt nhìn hoàn toàn không thể nhìn thấy điểm tận cùng, chỉ có thể nhìn thấy hư vô vô tận.
 
Dường như mảnh đại lục này đang trôi bên trong hư vô !
 
Đứng ở chỗ này, bên tai có thể nghe được tiếng sấm ầm ầm liên tiếp, từ phía trước không ngừng truyền đến, lúc to lúc nhỏ, truyền vào trong tai, khiến cho người ta không khỏi dâng lên một cảm giác không biết mình đang ở nơi nào.
 
Lại dường như nơi này ở giữa trời đất, giẫm chân xuống dưới chỉ còn lại là hư vô.
 
Bên cạnh rìa đại lục này còn có những đạo lôi quang lóe lên, từng đạo lôi quang này như bị đóng thật sâu lên trên đại lục này, từ bên rìa kéo dài ra, những lôi quang này lần lượt lồng vào nhau giống như một sợi xích sắt. Tuy kéo dài tới hư vô, nhưng Vương Lâm có thể tưởng tượng được, ở đầu kia của sợi xích lôi quang này nhất định nối liền với một mảnh đại lục khác.
 
Toàn bộ Lôi Tiên Giới này giống như được những sợi xích lôi quang này khóa lại, đem tuyệt đại bộ phận những mảnh đại lục bị phá vỡ vô số năm trước trên toàn bộ Lôi Tiên Giới nối lại với nhau.
 
Nếu tại Lôi Tiên Giới này, đứng từ trên cao nhìn xuống phía dưới, cảnh tượng này lập tức có thể hiện lên rõ ràng trong tầm mắt. Trong những khe hở giữa những đại lục bị phá vỡ có vô số lôi quang liên kết, khiến cho Lôi Tiên Giới đã sụp đổ này còn có thể tồn tại.
 
Hình dạng mặt đất kia thoạt nhìn giống như bị một đôi bàn tay rất to bóp nát, xé thành từng mảnh.
 
Vương Lâm có chút cảm thán, giống như năm đó nhìn thấy chưởng ấn cực lớn ở Vũ Tiên Giới. Cảnh tượng này ở hai tiên giới khiến cho hắn không thể không suy đoán, rốt cuộc vô số năm trước trong tiên giới đã xảy ra biến cố gì, tại sao lại bị tàn phá đến mức độ này.
 
Vương Lâm không phải chưa từng đoán qua là do Cổ Thần gây ra, nhưng hết thảy những chuyện này lại có rất nhiều chỗ khác biệt. Trầm ngâm hồi lâu, Vương Lâm thu hồi suy nghĩ, nhìn Lý Nguyên và nữ tử họ Cát kia.
 
- Hai người các ngươi làm thế nào để vượt qua tầng lôi quang này?
 
Lý Nguyên vừa rồi quan sát rất kỹ vẻ mặt của Vương Lâm, phát hiện sau khi người này nhìn thấy cái khe bên ngoài rìa cùng với sợi xích lôi quang, hai mắt trong khoảnh khắc có một chút hoảng hốt, không thể không xác định đây là lần đầu tiên người này tiến vào Lôi Tiên Giới !
 
Nghe câu hỏi của Vương Lâm, Lý Nguyên cung kính nói:
 
- Điểm mấu chốt để vượt qua tầng lôi quang này phải dựa vào Cát cô nương.
 
Nữ tử họ Cát hừ một tiếng, vỗ túi trữ vật. lập tức một thanh thiết kiếm đen kịt bay ra. Kiếm này thoạt nhìn cực kỳ bình thường, không có điểm gì khác thường.
 
Nhưng sau khi nó xuất hiện, Vương Lâm cũng phát hiện ra trong mắt Lý Nguyên kia trong phút chốc có một vẻ kích động không thể khống chế được. Nhưng ngay lập tức liền tiêu tan, bị ẩn giấu, đồng thời hắn như vô tình nhìn về phía Vương Lâm.
 
Phát hiện Vương Lâm không có chú ý tới mình, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm.
 
Nữ tử họ Cát nhìn lên trên thanh thiết kiếm, cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm máu tươi, tay phải vuốt lên phía trên một cái. Sau khi hóa thành một ký hiệu, ở giữa lông mày lập tức cũng lóe lên một ký hiệu tương tự, chiếu rọi lẫn nhau một lúc, dường như là kiểm tra đối chiếu, rồi bỗng nhiên rơi lên trên thanh thiết kiếm.
 
Thanh kiếm này run lên, một quầng sáng hình tròn từ bên trên tản ra. Lý Nguyên cố nén sự kích động trong lòng, bước tới một bước, nhảy vào quầng sáng, đứng lên trên thanh kiếm. Vị trí của hắn có chút kỳ lạ, đó là ở mũi kiếm ! Mặt hắn đối diện với Vương Lâm, vẻ mặt lộ ra một tia hồi ức.
 
Ngay khi Lý Nguyên hạ chân xuống, Vương Lâm ánh mắt sững lại, nhìn chằm chằm hai chân Lý Nguyên, dường như đang tra xét, lộ vẻ xúc động.
 
Nữ tử họ Cát nhướn mày, tiến về phía trước một bước, rồi đứng trên chuôi kiếm này.
 
Ánh mắt Vương Lâm nhìn lên hai chân Lý Nguyên, ngay khi đối phương đứng lên thanh thiết kiếm kia, Vương Lâm bỗng nhiên có một cảm giác kỳ dị, giống như người này và thiết kiếm giờ phút này đã hòa hợp thành một thể.
 
Vương Lâm thu hồi ánh mắt, thần thức phục hồi như cũ, bước lên phía trước, cả người lơ lửng giẫm lên hư vô. Ngay khi thân mình rơi vào trong hư vô, hắn như thể đã vượt qua một giới hạn nào đó, tiếng sấm ầm vang bên tai trong phút chốc trở nên lớn hơn gấp vô số lần.
 
Nữ tử họ Cát phía trên thiết kiếm, trong lòng hừ lạnh, thầm nhủ:
 
- Pháp bảo này của ta được thừa hưởng từ gia tộc, tuy không có thần thông gì, nhưng đối phó với lôi đình cũng không gì sánh kịp !
 
Tâm niệm nàng vừa động, thiết kiếm dưới chân lập tức bay về phía trước, đi qua sợi xích do lôi quang hóa thành. Lôi quang này vụt bay tản ra, dường như đúng là không có ảnh hưởng gì đến thanh kiếm này.
 
Ánh mắt nữ tử họ Cát nhìn vào lưng Lý Nguyên trên mũi kiếm, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại. Vị trí của đối phương khiến nàng có cảm giác rất không thoải mái, nhưng giờ phút này cũng không phải là lúc nhiều lời, tốc độ của thiết kiếm không nhanh, nhưng mạnh ở sự ổn định, phá lôi quang bay về phía trước.
 
Bốn phía là một mảng hư vô, phía trước lại nhìn không thấy bờ bến, nhưng phàm là tu sĩ đi vào Lôi Tiên Giới cũng sẽ không bị lạc mất phướng bên trong hư vô này, chỉ cần đi theo sợi xích lôi quang, sẽ xác định được phương hướng.
 
Ít lâu sau, cùng với thiết kiếm phi hành, xâm nhập vào sâu bên trong hư vô phía xa xa, nữ tử họ Cát bên trong quầng sáng này không thể tản ra, nhìn không thấy Vương Lâm. Trong lòng nàng khẽ động, thầm nhủ, hay là người kia đã bị mình vượt qua rồi. Trong tiếng nổ lớn, nữ tử họ Cát quay đầu lại, lập tức như bị quầng sáng lôi đình xuyên thấu tiến qua, dừng ở trên người, trở nên ngây dại. Vẻ hoảng sợ trong mắt lúc này đã đạt tới cực điểm.
 
Chi thấy ở phía sau thiết kiếm, Vương Lâm một thân áo trắng cực kỳ ung dung, bước trên sợi xích lôi quang giống như đi trên đất bằng, từng bước một giẫm lên trên mặt.
 
Lối quang chạy lan ra toàn thân, nhưng đối với hắn không có ảnh hưởng gì, ngược lại cực kỳ thoải mái, ngay cả nguyên thần cũng cảm thấy khoan khoái, hấp thụ lôi quang này.
 
Theo bước chân của Vương Lâm, phía sau lại liên tiếp nổi lên lôi quang kịch liệt. Cảnh tượng này cho dù là ở khoảng cách rất xa cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, giống như là một ngọn đèn sáng giữa đêm đen.
 
Lý Nguyên phía trên mũi kiếm lúc này trong lòng đầy phiền muộn. Hắn đứng trên mũi kiếm, trong lòng dậy sóng, thậm chí suýt nữa không kìm chế được.
 
- Lão bằng hữu, chúng ta đã rất lâu … rất lâu… không gặp mặt… … Trong lúc trầm ngâm, Lý Nguyên thầm than một tiếng, lập tức phát hiện nữ tử họ Cát ở phía sau có chút khác thường, theo bản năng quay đầu lại, liếc mắt một cái nhìn thấy Vương Lâm đang đi trên sợi xích lôi ở quang phía sau, lập tức đồng tử trong hai mắt cũng co rụt lại.
 
- Không ngờ hắn có thể bước trên sợi xích nối liền những mảnh vỡ của Lôi Tiên Giới !
 
Thần sắc Lý Nguyên trầm ngâm một chút, nhưng trong nháy mắt liền khôi phục lại bình thường.
 
Dọc đường đi Vương Lâm không nói gì, nhưng đám lôi quang như ngọn lửa sáng giữa đêm đen ở phía sau cũng dần dần biến mất. Đi trong hư vô mãi đến nửa tháng sau, lôi quang kia rốt cuộc hoàn toàn không còn.
 
Cho đến lúc này, Vương Lâm mới thở phào nhẹ nhõm. Lôi quang kia vốn không phải do ý muốn của hắn mà thành, mà thân mình hắn sau khi bước lên sợi xích, bởi vì thân thể và nguyên thần ẩn chứa lôi uy, nên ma xát với sợi xích này tạo thành.
 
Loại hiện tượng này Vương Lâm cực kỳ không thích. Hết sức rõ ràng, nếu kéo dài như vậy, nói không chừng sẽ có thể đem lại một ít phiền toái không nên có. Giờ phút này cuối cùng hắn cũng khiến cho thân thể thích ứng với sợi xích, nên mới yên lòng.
 
- Lúc trước tuy nghe hai ngưòi này nói mệnh hồn của Lý Nguyên năm trong tay gia tộc của nữ tử họ Cát này, nguyên nhân của chuyện này dường như là do chuyện cứu giúp. Nhưng hiện giờ xem ra, trong chuyện này sợ là còn có chút manh mối… … Trong lúc phi hành, Vương Lâm vẫn luôn quan sát Lý Nguyên và nữ tử họ Cát kia và suy nghĩ.
 
- Thiết kiếm của nữ tử họ Cát này có thể khiến cho tâm thần của Lý Nguyên biến đổi, có lẽ việc bắt buộc phải phục vụ cho gia tộc của nữ tử này cùng với chuyện cứu giúp, toàn bộ đều là kế hoạch của người này !
 

Tiên Nghịch - Chương #701


Báo Lỗi Truyện
Chương 701/1976