Chương 691: Có lợi hơn rất nhiều.


Giờ phút này, Vương Lâm giống như tiên nhân thao túng lôi điện, trong tay cầm tia chớp, ánh mắt âm hàn, bước về hướng lão già.
 
Lão già kia thần sắc biến đổi dữ dội, thân mình lại lui về phía sau, hai tay bấm quyết, lập tức điểm vào giữa lông mày một cái. Ở giữa lông mày mấp máy một hồi, trong nháy mắt, không ngờ ở giữa bỗng hé ra một khe hở, giống như là có một con mắt thứ ba!
 
Sắc mặt hắn một màu đỏ thẫm, máu toàn thân cấp tốc lưu chuyển, dường như lập tức ngưng tụ ở trên mặt. Nguyên lực trong cơ thể cũng điên cuồng chuyển động, cũng với máu ngưng tụ ở giữa lông mày.
 
Giống như bị xé rách, trong khoảnh khắc một sự đau đớn thống khổ xuất hiện trên toàn thân lão già, con mắt thứ ba ở giữa lông mày mở ra. Một tiếng gầm nhẹ từ trong miệng lão già truyền ra, hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, hai tay bấm quyết, vỗ vào hai bên lỗ tai của mình.
 
Trong tiếng ầm ầm, con mắt thứ ba ở giữa lông mày trong nháy mắt mở ra thật lớn, một đạo hồng quang từ bên trong truyền ra, tạo thành hình quạt nhanh chóng hướng về phía trước, sắc bén dữ dội.
 
Thần sắc Vương Lâm khẽ động. Thần thông của đối phương quá mức quỷ dị, thân hắn mình chậm lại một chút. Giờ phút này hồn phách của Tiên Sơn đã tới gần lão già, cũng là ngay lúc con mắt thứ ba của đối phương vừa mới mở ra.
 
Bên trong hồng quang, hồn phách của Tiên Sơn không ngờ nhanh chóng tan rã. Nhìn cảnh tượng này, ánh mắt Vương Lâm sững lại, tia chớp trên tay phải hắn không chút do dự được ném ra.
 
Ầm vang dữ dội, tia chớp gào thét bay ra, thẳng đến lão già kia. Lão già kia thi triển nguyên lực thần thông thần bí này vốn cũng có chút lực bất tòng tâm. Dù sao hắn cũng chỉ vừa mới đạt tới cảnh giới Âm Hư, nguyên lực quá ít.
 
Lúc này hồng quang của con mắt thứ ba chỉ duy trì được ba nhịp thở liền lập tức không chịu nổi. Con mắt thứ ba tự động khép lại, biến mất.
 
Tia chớp cùng với hồn phách Tiên Sơn chưa tan rã toàn bộ lao đến dữ dội. Lão già cắn răng một cái, vỗ túi trữ vật, lấy ra một vật, giơ cao lên trên đỉnh đầu!
 
Tay trái Vương Lâm chụp vào hư không một cái, liền đem vật trong tay lão già cầm ở trong tay. Vật này, đúng là Lôi Đỉnh!
 
Lấy được Lôi Đỉnh, Vương Lâm vẫn chưa rời khỏi, mà mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị, nhìn lão già, chậm rãi nói :
 
- Thần thông vừa rồi của ngươi, có muốn trao đổi với ta không?
 
Lão già hừ lạnh một tiếng, lui ra phía sau vài bước, nói:
 
- Nếu không phải lão phu chỉ mới bước vào cảnh giới này có hai năm, nếu cho ta vài năm nữa, cho dù ngươi có bao nhiêu thần thông pháp bảo, cũng sẽ không phải là đối thủ của lão phu!
 
Vương Lâm thu hồi Sơn Hồn Tán quay về Tiên Sơn, bình thản nói:
 
- Ta muốn bàn với ngươi trao đổi thần thông này!
 
Lão già cười lạnh nói:
 
- Đúng là mơ tưởng, Lôi Đỉnh ngươi cũng cầm rồi, sao còn chưa đi!
 
Vương Lâm ánh mắt sững lại, nâng tay phải chỉ về phía trước. Lập tức một đạo hắc khí trong nháy mắt lao ra, bay thẳng đến phía trước. Trong khoảnh khắc hắc khí này xuất hiện, lão già lập tức cảm thấy sức sống dường như bị hút đi.
 
Hắn khí lao ra, thẳng đến phía sau tu chân tinh, biến mất không thấy. Nhưng thần thức của lão già cũng theo sát hắc khí, chính mắt nhìn thấy hắc khí này dừng ở một bình nguyên, khiến cho thảm thực vật phía trên bình nguyên trong nháy mắt héo rũ, hóa thành vô số sức sống nhanh chóng bay ra, đi ra khỏi tu chân tinh, dung nhập vào trong cơ thể Vương Lâm.
 
- Thần thông này tên gọi là Tịch Diệt Chỉ!
 
Vương Lâm nhẹ nhàng nói.
 
Lão già hừ một tiếng, nói:
 
- Thuật này nếu lão phu chưa đạt tới Âm Hư, thì xem ra cũng còn mạnh một chút. Nhưng hiện tại, cũng còn yếu!
 
Tuy ngoài miệng hắn nói như vậy, nhưng trong lòng cũng thất kinh thuật bá đạo này. Cái hắn để ý không phải là uy lực của thuật này, mà là thần thông hấp thụ sự sống kia.
 
Tay phải Vương Lâm lại chỉ, lập tức lại có một đạo hắc khí yêu dị vờn quanh đầu ngón tay, tụ tập lại. Chỉ lực nhoáng lên một cái, dừng ở trước người lão già kia.
 
- Thần thông này tên là Hóa Ma Chỉ, chuyển tiên khí bên trong cơ thể thành ma khí! Có tác dụng như Tịch Diệt Chỉ, nhưng hiệu quả lớn hớn!
 
Lão già nhìn chăm chú hắc khí trước mặt, trầm ngâm một chút, nâng tay phải lên túm một cái, lập tức chụp vào trong tay, thần thức đảo qua. Hồi lâu sau, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Vương Lâm, chậm rãi nói:
 
- Nghe đồn tu sĩ Đông Lâm Tinh sở trường về sử dụng ma khí thần thông, hóa ra ngươi là người của Đông Lâm Tinh! Tuy nhiên, thần thông này, cũng vẫn còn yếu!
 
Vương Lâm trầm ngâm một lát, năm đó Tư Đồ Nam để ý nhất chính là Hoàng Tuyền Chỉ, mặc dù có chỗ thiếu sót, không thể đem ra để trao đổi. Vương Lâm ánh mắt lóe lên, nâng tay phải lên, chậm rãi nói:
 
- Ta thi triển lần cuối một thần thông này, học từ một vị tiền bối Toái Niết Kỳ bước thứ hai. Thuật này nếu ngươi còn thấy chướng mắt, thì việc này bỏ đi!
 
Lão già ngẩn ra, trong lòng có chút không tin.
 
Vương Lâm tâm niệm khẽ động, khôi lỗi Tiên Vệ cách đó không xa lập tức hóa thành một đạo sao băng kim quang, bay thẳng đến phía sau tu chân tinh.
 
Hành động của khôi lỗi khiến cho sắc mặt lão già lập tức âm trầm.
 
Ít lâu sau, khôi lỗi Tiên Vệ trở về, trong tay xách một con mãnh thú. Con thú này thoạt nhìn cực kỳ hung dữ, toàn thân phủ đầy gai nhọn, thậm chí khóe miệng còn có một nửa cách tay phàm nhân, hiển nhiên là đang lúc dùng bữa thì bị khôi lỗi Tiên Vệ bắt lấy.
 
Hai ngón tay phải của Vương Lâm tạo thành kiếm, Sát Lục Tiên Quyết đã rất lâu hắn không thi triển. Năm đó vô số Sát Lục Chi Khí được ngưng tụ lại, toàn bộ được đặt lên người con rối, cuối cùng cũng tiêu hao mất một thành.
 
Nhưng cảm ngộ của Vương Lâm đối với Sát Lục Tiên Quyết cũng cực kỳ sâu sắc. Toàn bộ thuật này hắn tu luyện cũng phải từ trăm năm trở lên.
 
Giờ phút này hắn ngưng thần ít lâu, xuất ra một chỉ, lập tức một đạo kiếm khí từ trên ngón tay tràn ra, thẳng đến con mãnh thú kia. Kiếm khí nhập vào cơ thể, mãnh thú lập tức kêu thảm, trong nháy mắt thân mình lập tức ở trước lão già hai mắt đang trợn tròn, nhanh chóng héo rũ. Cuối cùng hoàn toàn trở thành một bộ xương.
 
Một đạo khí xám từ trên bộ xương mãnh thú tràn ra, quấn quanh ngón tay Vương Lâm.
 
Vương Lâm vung ngón tay, đám khí xám trôi ra. Hắn điểm nhẹ một cái, đám khí này lập tức hóa thành một dấu ấn, bay về phía lão già.
 
- Thần thông này tên là Sát Lục Tiên Quyết!
 
Lão già lộ vẻ xúc động, tay phải nâng lên nắm lấy dấu ấn kia, thần thức nhanh chóng tràn ra, từng chút một tỉ mỉ quan sát cẩn thận. Càng quan sát, thần sắc hắn càng khiếp sợ, cuối cùng hai mắt hắn gần như lộ vẻ ham muốn.
 
Sát Lục Tiên Quyết này, với tu vi của hắn gần như liếc mắt một cái liền nhìn ra ngay chỗ hùng mạnh. Dấu ấn này hiển nhiên có một tác dụng phòng hộ chắc chắn, còn đạo kiếm khí kia có tác dụng công kích.
 
Tuy rằng đều không phải là hùng mạnh, nhưng thuật này hiển nhiên có thể thi triển nhiều lần gộp lại với nhau.
 
- Dấu ấn này là do Sát Lục Tiên Quyết biến thành! Dựa vào giết chóc để đoạt lấy sự sống, lấy sức sống bao quanh bốn phía thân thể, do đó ngưng kết thành Sinh Chi Lạc Ấn, dấu ấn này càng nhiều, phòng thủ càng vững chắc! Năm đó khi truyền thụ cho ta thuật này, vị tiền bối kia từng nói, nếu toàn thân có hàng tỉ dấu ấn bảo vệ, cho dù là tu chân tinh có vỡ nát, cũng có thể bình yên vô sự!
 
Vương Lâm vẫn chưa nói dối, lời hắn nói đúng là lời của Thiên Vận Tử áo xám năm đó.
 
Trên mặt lão già lần đầu tiên lộ vẻ do dự. Hiển nhiên Sát Lục Tiên Quyết này thực sự khiến hắn động lòng. Với kiến thức của hắn, hoàn toàn có thể nhìn ra được Sát Lục Tiên Quyết này cực kỳ hùng mạnh, tu sĩ tầm thường tuyệt nhiên không thể có được. Rất hiển nhiên, đối phương theo lời truyền lại của một Toái Niết tu sĩ nói như vậy nhất định có thể tin được!
 
Chỉ có điều, thần thông Đệ Tam Nhãn này của hắn cũng là kế thừa của gia tộc, không thể dễ dàng dạy cho người ngoài. Thuật này lai lịch không rõ ràng, dường như tổ tiên rất lâu về trước trong lúc vô ý đã sáng tạo ra.
 
Thường thì thần thông như vậy, nếu đổi lại là ở Liên Minh Tinh Vực, gia tộc của hắn không có khả năng nắm giữ một mình. Nhưng ở La Thiên Tinh Vực, những thần thông đối với những gia tộc cũng như bí kíp của môn phái, mỗi gia tộc đều nắm giữ một vài thần thông được truyền lại. Vì vậy sẽ không dễ dàng để người khác lấy mất.
 
Ngoài ra quan trọng hơn chính là thần thông này từ sau khi gia tộc bọn họ nắm giữ được, thì hắn mới là người thứ nhất luyện thành.
 
Vương Lâm đợi một lát, thấy lão già kia thủy chung vẫn do dự, liền vung tay áo, xoay người đi về phía Lôi Thú, trong miệng nói:
 
- Thôi vậy. Nếu đạo hữu không muốn, thì việc này bỏ đi!
 
Nói xong, hắn ngồi lên Lôi Thú hóa thành lôi quang bay về phía xa, khôi lỗi Tiên Vệ theo sát phía sau.
 
Sinh Chi Lạc Ấn trong tay lão già lúc này tan vỡ, hóa thành khí xám tiêu tan. Khi nó tiêu tan, trong lòng lão già như nổi lên sóng lớn, giống như thần thông của hắn vốn đã bị người ta đoạt đi rồi.
 
Mắt thấy bóng dáng Vương Lâm biến thành lôi quang càng ngày càng xa, lão già sắc mặt biến đổi, cắn răng một cái, miệng quát:
 
- Đạo hữu dừng lại. Sát Lục Tiên Quyết này, cùng với Tịch Diệt Chỉ và Hóa Ma Chỉ lúc trước, ta trao đổi với ngươi!
 
Vương Lâm dừng lại, Lôi Thú cũng hiểu ý, xoay người bay trở lại, dừng ở cách phía trước lão già mười trượng, mũi phun ra tia chớp, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.
 
- Đổi, lão phu sẽ trao đổi với ngươi. Nhưng ngươi phải đồng ý thuật này không được truyền ra ngoài!
 
Lão già cắn răng nói.
 
Vương Lâm gật đầu, không nói nhiều, trực tiếp vỗ túi trữ vật, lấy ra ba ngọc giản, sau khi ghi lại tỉ mỉ ba đạo thần thông, cũng không hề sợ đối phương đổi ý, trực tiếp ném ra.
 
Lão già sau khi tiếp nhận nhìn thoáng qua, mặc dù thần sắc như thường nhưng trong lòng đối với hành động của Vương Lâm cũng có chút bội phục, cũng lấy ra ngọc giản, đem thần thông Đệ Tam Nhãn ghi lại, ném cho Vương Lâm. Nhưng hắn lại tâm cơ hơn, để lại mấy chỗ sai lầm, nếu dựa theo đó mà tuy luyện, mặc dù sẽ thành công, nhưng cũng sẽ có đại họa ngầm.
 
Vương Lâm nhận lấy, cẩn thận xem xét một phen, nội tâm âm thâm vận chuyển, lại không tiếc tiêu hao tâm huyết đem trạng thái Đệ Tam Nhãn chính mình đã nhìn thấy nhìn lại một lần. Hắn liếc mắt một cái liền nhìn ngay manh mối bên trong, cũng không vách trần, chỉ hơi gật đầu.
 
Nhìn lão già, trong lòng Vương Lâm có chút băn khoăn. Dù sao lần trao đổi này, hắn cũng xem như có lợi hơn rất nhiều. Do dự một chút, hắn ôm quyền nói:
 
- Đạo hữu, số lượng Sát Lục Chi Khí tốt nhất không nên vượt quá mười vạn, nếu không, sẽ có nguy hiểm! Cáo từ!
 
Hắn nói xong, cũng không quay đầu lại mà lập tức nhanh chóng bay đi xa, có chút vội vàng hiếm thấy.
 
Lão già ngẩn ra, sắc mặt khẽ biến, cúi đầu nhìn thoáng qua ngọc giản trong tay, trầm ngâm một lát, xoay người dẫn theo tộc nhân đi về tu chân tinh, sao đó lập tức bế quan. Hắn phải nhanh chóng tu hành một chút, tranh thủ một tháng sau còn tới Lôi Tiên Giới.
 
Vương Lâm ngồi trên lưng Lôi Thú, trên mặt có chút cổ quái, hắn lắc đầu lẩm bẩm:
 
- Lấy ba pháp thuật có chút vấn đề này đổi lấy một thần thông có ẩn chứa một chút phương hướng của bước thứ ba, đúng là có chút quá đáng… có chút quá đáng… … Vương Lâm nhìn ngọc giản trong tay, khóe miệng lộ vẻ mỉm cười.
 
Thần thông này lão già kia chỉ coi là tầm thường, mặc dù cũng có quan tâm, nhưng mức độ cũng có hạn. Nhưng đối với Vương Lâm, thần thông này cực kỳ hùng mạnh, không ngờ ẩn chứa một tia khí tức quay về căn nguyên.
 
Nếu Vương Lâm không thấy được bước thứ ba, giờ phút này tất nhiên sẽ không nhìn ra tiềm lực của thuật này. Hắn kìm chế sự hưng phấn trong lòng, cẩn thận xem xét ngọc giản.
 
Những cái sai đối phương lưu lại trong này Vương Lâm cũng không thèm để ý. Chỉ cần cho hắn một thời gian, hắn có thể sửa được những cái sai này. So với điều chỉnh tam đại thần thông, việc này đơn giản hơn rất nhiều.
 
Tốc độ của Lôi Thú cực nhanh, gào thét bay qua tinh không. Mục tiêu lúc này là tu chân tinh của Vương Lâm, Thanh Linh Tinh!
 
Tu sĩ Thanh Linh Tinh vừa mới may mắn chiếm giữ được nơi này sau khi vị tiền bối tính tình có sở thích đặc biệt kia rời khỏi. Nhưng không quá mấy tháng sau, áp lực cũng lập tức lại xuất hiện, bởi vì, vị tiền bối có sở thích đặc biệt kia đã trở lại.
 
Trong vòng ngàn dặm quanh Hoành Vân Phong lại trở thành vùng cấm, không ai dám bước vào nửa bước.
 
Về tới tu chân tinh của chính mình, Vương Lâm lập tức tận dụng thời gian nghiên cứu và tu chỉnh thần thông Đệ Tam Nhãn, chậm rãi thử nghiệm, nắm bắt.
 
Thời gian hơn nửa tháng trôi qua rất nhanh. Vào một ngày, bầu trời trong xanh nắng ấm, ngàn dặm không một bóng mây, dưới mảnh trời xanh thăm thẳm cũng có gió nhẹ thổi qua, thổi vào người đồng thời cũng mang theo một chút ấm áp.
 
Vương Lâm đứng trên đỉnh Hoành Vân Phong, trong tay nâng Lôi Đỉnh. Cái đỉnh này chỉ nhỏ bằng bàn tay, trong đó có ẩn chứa lôi quang, lúc chạy qua phát ra tiếng vang trong trẻo.
 
Ở giữa lông mày Vương Lâm có một khe hở rất nhỏ như ẩn như hiện, tràn ra một tia hồng quang. Giờ phút này thoạt nhìn hắn có chút quỷ dị, nếu nói là một tu sĩ chính đạo, sợ là sẽ không ai tin được. Dù nhìn thế nào thì trên người hắn cũng có một chút tà dị.
 
Tất cả hiển nhiên đều là do khe hở ở giữa lông mày.
 
Không bao lâu sau, trên bầu trời xanh thẳm xuất hiện một đám mây đen. Đám mây này xuất hiện cực kỳ đột ngột, trước đó không hề có một dấu hiệu nào. Trước đó một khắc, phía chân trời còn xanh thăm thẳm, chỉ một nhịp thở sau, lập tức trở nên âm u.
 
Từng trận tiếng sấm chạy bên trong đám mây, truyền ra tiếng vang ầm ầm. Cùng lúc đó Lôi Đỉnh trong tay Vương Lâm giống như được chiếu rọi, lôi quang bên trong càng đậm.
 
Đúng lúc này, đám mây trên không trung bỗng nhiên giáng xuống một tia chớp to lớn, lao thẳng xuống Vương Lâm!
 
Vương Lâm nhìn chằm chằm tia chớp kia, mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị. Hắn biết chỉ cần tia chớp này đánh vào Lôi Đỉnh, chính mình có thể được dẫn dắt, đạp vỡ hư vô tiến thẳng đến Lôi Tiên Giới mờ ảo kia.
 
Nhưng lúc này trong nháy mắt, hắn lại thu hồi Lôi Đỉnh!
 
- Đây chính là Tiên Lôi… … Vương Lâm thì thào tự nói, ánh sáng kỳ dị trong mắt càng đậm. Hành động kế tiếp của hắn, trong vô số lần Lôi Tiên Giới mở ra, chưa từng có ai làm… … Lúc Lôi Tiên Giới mở ra sẽ sinh ra sấm sét của tiên giới, sấm sét này dùng để dẫn dắt, phàm là người có Lôi Đỉnh đều có thể được dẫn dắt đi.
 
Còn vì sao lại như vậy thì không ai biết được, dường như từ xưa đến nay đều là như thế. Cũng có một vài tu sĩ đại thần thông muốn biết điều huyền bí bên trong, nhưng mặc cho bọn họ điều tra thế nào, cuối cùng vẫn không tìm thấy câu trả lời.
 
Dần dần, cũng không ai đi tìm nguyên nhân của tất cả việc này nữa, chỉ biết nếu có được Lôi Đỉnh thì có thể vào Lôi Tiên Giới! Giờ phút này trên Thanh Linh Tinh, ngay lúc Vương Lâm thu Lôi Đỉnh lại, sấm sét từ trên trời giáng xuống kia mang theo tiên khí nồng đậm, trong nháy mắt giáng xuống. Sấm sét chưa giáng tới, đã có tiếng nổ truyền ra.
 
Mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, nguyên thần trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, từng trận lôi quang chạy trong cơ thể, thậm chí còn lan ra bên ngoài thân thể, hướng về bốn phía mặt đất khuếch tán ra. Giờ phút này, hắn giống như người thao túng lôi điện.
 
Ngay khi đạo sấm sét kia giáng xuống, thân mình Vương Lâm giống như sao băng lao ra, trực tiếp nhằm phía đạo sấm sét, mở to miệng, không do dự nuốt vào! Như thể nuốt lấy sơn hà! Nuốt một cái, phong vân biến sắc, dường như toàn bộ trời đất đều trong nháy mắt tối sầm lại, đạo sấm sét vốn chiếu sáng hết thảy kia bị Vương Lâm nuốt vào trong miệng.
 
Liên tiếp những tiếng nổ ầm ầm, từ tiếng sấm lúc đầu nhanh chóng biến thành tiếng rít gào rầu rĩ từ trong cơ thể Vương Lâm bỗng nhiên truyền ra?
 
Toàn thân Vương Lâm chấn động. Ngay khi hắn nuốt Tiên Lôi vào, hắn như thể bị một loại ảo giác như bị một quyền của Cổ Thần đánh vào, từ trong cơ thể truyền ra tiếng vang ầm ầm, trực tiếp từ giữa không trung rơi xuống, ngã trên mặt đất.
 
Khi thân mình hắn rơi xuống mặt đất, lôi điện dữ dội từ trong cơ thể bắn ra, lan ra bốn phía. Trong phút chốc, trong phạm vi mười dặm, nổi lên một cơn lốc sấm sét hình tròn.
 
Trên mặt đất chỉ có một hố sâu, thân mình Vương Lâm trong tiếng ầm ầm bị Tiên Lôi trực tiếp đánh vào trong lòng đất. Toàn thân hắn lóe ra lôi quang dữ dội, hai mắt nhắm nghiền, nguyên thần trong cơ thể điên cuồng hấp thụ sức mạnh của Tiên Lôi kia, đồng thời Lôi Nguyên Thuật cũng được Vương Lâm nhanh chóng thi triển, không ngừng từ trong Tiên Lôi kia hấp thụ thiên địa nguyên lực.
 
Cảnh tượng này giống như Lôi Trì bên trong lớp đá vụn! Bên trong đám mây sấm sét trên không trung cũng vang lên từng trận tiếng sấm, giống như uy nghiêm của tiên giới, không cho phép thách thức.
 
Sau khi đạo sấm sét dẫn dắt giáng xuống, tầng mây trên không trung có dấu hiệu chậm rãi tản ra. Giờ phút này, bên trong hố sâu trên mặt đất, Vương Lâm bỗng nhiên giương đôi mắt, ánh mắt này lộ ra điện quang nồng đậm, thậm chí bên trong còn hiện lên vẻ hưng phấn.
 
Hắn liếm môi, thiên địa nguyên lực ẩn chứa trong đạo Tiên Lôi cực kỳ nồng đậm, thậm chí so với lôi điện Vương Lâm hấp thụ trong Lôi Trì còn nồng đậm hơn. Nguyên lực trong nguyên thần hắn lúc trước đã đạt tới bão hòa, nhưng sau khi tu vi đạt tới Vấn Đỉnh đại viên mãn cũng lại có thể hấp thụ nhiều hơn một chút, biến đổi so với trạng thái bão hòa lúc trước.
 
Thân mình hắn cử động nhanh chóng, trực tiếp từ trong lòng đất lao ra, cùng lúc đó vỗ túi trữ vật, lại lấy ra Lôi Đỉnh cầm trong tay! Lôi Đỉnh vừa xuất hiện, đám mây sấm sét trên không trung sắp sửa tiêu tan lập tức dừng lại, lại ngưng tụ. Ngay sau đó, một đạo Tiên Lôi ầm ầm đánh xuống.
 
Vương Lâm cười ha hả, lại thu Lôi Đỉnh lại. Mặc dù bị một đạo Tiên Lôi kia đánh vào cho đến giờ phút này toàn thân vẫn tê dại, nguyên thần cũng có dấu hiệu miễn cưỡng chịu đựng, nhưng nguyên lực bên trong Tiên Lôi này cũng dồi dào không thể tưởng tượng được.
 
Hành động của Vương Lâm lúc này nếu bị một vài tu sĩ nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ trợn mắt há hốc mồm. Hành động này chỉ xứng đáng lấy từ điên cuồng để hình dung!
 
Nuốt Tiên Lôi! Đạo Tiên Lôi thứ hai ầm ầm giáng xuống. Vương Lâm đang ở giữa không trung, nguyên thần trong cơ thể vận chuyển, lôi quang chạy khắp toàn thân. Bỗng nhiên, sấm sét đánh xuống, Vương Lâm không chút do dự, lại lao ra, một ngụm nuốt vào! Một tiếng nổ làm khiếp sợ toàn bộ Thanh Linh Tinh, vang vọng dữ dội. mặt đất dường như bắt đầu run rẩy, thân mình Vương Lâm một lần nữa lại rơi xuống mặt đất. Lúc này ngay khi hắn rơi xuống đất, lập tức khoanh chân ngồi xuống, toàn thân run rẩy dữ dội.
 
Thời gian không kịp để Vương Lâm hấp thụ. Sau khi hai đạo sấm sét đánh xuống, đám mây sấm sét kia dường như có chút không chịu nổi gánh nặng, nhanh chóng tiêu tan, tốc độ lần này so với lúc trước nhanh hơn gấp mấy lần.
 

Tiên Nghịch - Chương #691


Báo Lỗi Truyện
Chương 691/1976