Chương 689: Đại viên mãn và ác thú Hứa Lập Quốc


Vòng tròn do Côn Cực Tiên biến thành hơi buông lỏng một chút, hóa thành một đạo hòa quang, biến mất giữa đất trời.
 
Vật ấy dung nhập vào ý cảnh, hiển nhiên đã không có hình thể, mà giống như ý cách, dung nhập vào hư vô, nhìn không thấy, nhưng cảm thụ được.
 
Hứa Lập Quốc gần như sụp đổ, lập tức lui ra phía sau vài bước, vẻ hoảng sợ trong mắt vẫn nồng đậm. Giờ phút này, vẻ hống hách lúc trước của hắn toàn bộ đã tiêu tan, trên mặt lộ vẻ nịnh nọt, vội vàng nói :
 
- Thần thông của chủ nhân thật là hùng mạnh lợi hại, quả thật tiểu Hứa tử ta vì để cho chủ nhân luyện tập vài thần thông nên lúc trước mới nói như vậy. Chủ nhân, tiểu Hứa tử đối với ngài một lòng trung thành, có trời xanh chứng giám, tuyệt không có một chút ý định phản nghịch!
 
Vương Lâm quét mắt liếc nhìn Hứa Lập Quốc một cái, bình thản nói :
 
- Nếu đã ra đây, thì tạm thời không cần quay lại túi trữ vật nữa, trong vòng ngàn dặm quanh ngọn núi này, hãy tự mình lĩnh ngộ viễn cổ kiếm ý của ngươi đi!
 
Hứa Lập Quốc ngẩn ra. Hắn không nghĩ lúc này đây sát tinh lão ma này không ngờ lại tốt như vậy, đảo mắt, vội vàng với vẻ trung thành nói :
 
- Chủ nhân, Hứa Lập Quốc quyến luyến ngươi, cứ ở bên cạnh ngươi mới có thể cảm thấy yên tâm.
 
Hắn nói xong, cẩn thận quan sát Vương Lâm.
 
Vương Lâm thần sắc như thường, gật đầu nói :
 
- Một khi đã như vậy, ngươi có thể ở lại.
 
Hứa Lập Quốc trên mặt lộ vẻ tươi cười, trong lòng cũng chua xót, thầm nhủ sát tinh này chẳng lẽ lại thật sự để ta tự do hành động trong vòng ngàn dặm quanh đây. Không phải vậy, như thế này không giống như tính cách của sát tinh.
 
Chuyện này nhất đinh là hắn giả bộ! Hừ, may mà Hứa Lập Quốc ta thông minh, nếu không, nói không chừng sẽ bị mang vạ.
 
Hứa Lập Quốc nghĩ đến đây, có chút đắc ý, vội vàng ngưng hóa thân hình ở một bên, khoanh chân ngồi xuống. Ngồi một hồi, hắn lại có chút không yên tâm, thi thoảng lại quan sát Vương Lâm, muốn nhìn ra một ít manh mối.
 
Vương Lâm không để ý tới Hứa Lập Quốc mà vỗ túi trữ vật. lập tức Văn Thú và Lôi Oa xuất hiện. Văn Thú cực kỳ khoan khoái ghé vào người con Lôi Oa, sau khi xuất hiện hướng về Vương Lâm hí lên một tiếng rồi nằm sấp xuống, dường như nói gì cũng không muốn rời khỏi.
 
Đi ra cùng với chúng còn có một vài con Văn Thú, lúc trước đều là những ấu trùng, lúc này tuy vẫn chưa lớn, nhưng thoạt nhìn cũng cực kỳ dữ tợn.
 
Về phần con Lôi Oa, hiển nhiên đã quen với con Văn Thú đáng khét kia trên lưng, sau khi hiện ra trong bụng truyền ra từng trận tiếng sấm, tìm một chỗ ở một bên, nằm sấp bất động, như thể ngủ đông.
 
Ngay sau đó, Xạ Thần Xa bay ra, ầm một cái ở giữa không trung hóa thành Lôi Thú. Con thú này sau khi xuất hiện, liếc mắt một cái liền nhìn thấy con Lôi Oa, lập tức thấp giọng rít gào.
 
Bộ dạng lười nhác của con Lôi Oa trong phút chốc biến mất, nó giương đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lôi Thú, trong bụng tiếng sấm cuồn cuộn. Văn Thú trên lưng giờ phút này tinh thần cũng rung động, có chút hứng thú nhìn về phía Lôi Thú.
 
Hứa Lập Quốc ở một bên, mở to hai mắt, cẩn thận nhìn Lôi Thú kia vài lần, trong lòng thầm nhủ :
 
- Thật không hổ là chủ nhân. Bao lâu này không phát hiện ra, không ngờ lại có thêm nhiều con súc sinh ngu ngốc như vậy. Đánh đi, các ngươi phải đánh nhau mới được, đến lúc đó các ngươi sẽ biết lão tử mới là người theo chủ nhân lâu nhất!
 
Tuy nhiên nói gì thì nói, chủ nhân thật là có duyên với lũ súc sinh. Về điểm này, lão tử đúng là có chút mặc cảm, nhưng ta lại có duyên với mỹ nhân!
 
Hứa Lập Quốc vẻ mặt có chút ngẩn ngơ, nghĩ tới tiểu mỹ nhân ở vùng đất yêu linh.
 
- Ôi, tự cổ đa tình không dư hận… đạo lý này sát tinh Vương lão ma sẽ không thể hiểu được.
 
Hứa Lập Quốc có chút cảm khái, nhìn con Lôi Thú, Lôi Oa và mấy con Văn Thú kia, lại nhìn đến Vương Lâm đang ngồi khoanh chân, có một cảm giác cô độc cùng với đắc ý.
 
Tế luyện pháp bảo còn phải tiếp tục, tuy nhiên đến lúc này cũng đã không còn là trọng điểm. Thời gian có hạn, Vương Lâm chuẩn bị căn cứ vào bước thứ ba mà mình đã thấy được, điều chỉnh lại những thuật thần thông của mình.
 
Từ trước đến giờ, trong những thần thông của hắn, thuật có thể thi triển mạnh nhất đó là Trảm La Quyết. Nhưng nếu tu vi không đột phá bước tu đạo thứ nhất, đạt tới cảnh giới Âm Hư, thì thuật này mỗi lần thi triển sẽ tiêu hao của hắn rất nhiều nguyên lực.
 
Tiếp đó là định thân thuật. Thuật này rất hùng mạnh, không hề thua kém Trảm La Quyết, thông thường trong những thời khắc đặc biệt sẽ mang lại những hiệu quả quyết định.
 
Ngoài hai thần thông này, còn có ba chỉ pháp Tịch Diệt, Hóa Ma, Hoàng Tuyền.
 
Còn có tam thức đạo niệm do sinh tử luân hồi ý cảnh hóa thành, Đạo Hóa Hoàng Tuyền, Ngưng Hóa Tuyền Hồn, và Hoàng Tuyền Chi Lực.
 
Những thần thông hắn phải điều chỉnh đó là ba chỉ pháp Tịch Diệt, Hóa Ma và Hoàng Tuyền! Ba thức thần thông này nếu tiếp tục tu luyện đối với bước thứ ba sẽ rất nguy hại. Ba thức thần thông này không hoàn chỉnh, hơn nữa còn sẽ khiến cho cơ thể không thoải mái, còn vì sao lại nguy hại tới bước thứ ba thì Vương Lâm cũng không rõ lắm, chẳng qua chỉ dựa vào cảm giác.
 
Trong khi hắn trầm ngâm, ngón trỏ tay phải bắn ra, lần lượt thi triển ba thức thần thông này, muốn nhìn ra manh mối bên trong. Dần dần, ngón trỏ tay phải hắn càng lúc càng nhanh, Tịch Diệt, Hóa Ma, Hoàng Tuyền ba thức pháp thuật thần thông này không ngừng thay nhau được sử dụng.
 
Vương Lâm nhíu mày, dựa vào cảm giác mơ hồ trong nội tâm, tìm kiếm manh mối bên trong rồi dần dần cải thiện, quá trình này cực kỳ tiêu hao tinh lực. Không quá lâu sau, hắn liền có cảm giác mỏi mệt.
 
Nghỉ ngơi một chút, Vương Lâm lại bắt đầu lần tiếp theo.
 
Thời gian lại trôi qua, hai năm xuân qua thu đến, trong hai năm này chủ yếu tâm thần của Vương Lâm đều dành để cân nhắc không ngừng cải thiện thần thông, nhưng cuối cùng cũng không thể hài lòng.
 
Vương Lâm hiểu được rằng chính tâm của hắn đã nóng nảy.
 
Nhưng Vương Lâm không hề bỏ cuộc, mà tận dụng hết năng lực của mình từ từ cải thiện. Hành động của hắn lúc này nếu tu sĩ Tĩnh Niết hoặc Toái Niết bước thứ hai nhìn thấy chắc chắn sẽ chấn động! Bởi vì việc cải thiện này gần như tương đương với việc từ thần thông suy luận ra tiên thuật căn nguyên trên đó. Việc này, đừng nói là hắn, cho dù là đám người Thiên Vận Tử cũng rất khó có thể làm được.
 
Trong thời gian hai năm này, Lôi Oa và Lôi Thú rất căm thù nhau, nhưng không có đánh nhau. Lôi Oa vì tu vi không đủ nên cũng không dám tùy tiện tấn công, còn Lôi Thú thì lại là khinh thường, mặc dù đối phương cũng khiến nó cảm nhận được một sự uy hiếp tiềm tàng.
 
Còn về Văn Thú, hứng thú từ trên người Lôi Oa chuyển sang người Lôi Thú, thi thoảng lại bay vờn xung quanh người, xem bộ dạng dường như muốn ghé lên người Lôi Thú.
 
Nhưng lần nào cũng đều không thành công, nhưng càng như vậy, Văn Thú này lại càng hứng thú hơn.
 
Hứa Lập Quốc đối với hết thảy việc này rất là chướng mắt. Theo thời gian, hắn xem ra Vương Lâm dường như đã quên mất mình, vì thế cẩn thận lui ra phía sau, cuối cùng hoàn toàn đi ra phía ngoài cách Vương Lâm trăm trượng, hóa thành sương mù khoan khoái ở trong vòng vạn dặm xung quanh ngọn núi gào thét.
 
Nhưng hắn cũng nhớ rõ lời Vương Lâm nói, không dám đi ra ngoài phạm vi vạn dặm. Dần dần hắn bắt đầu cảm thấy không còn thú vị, trong vòng ngàn dặm này không hề nhìn thấy một bóng người, thế giới bên ngoài thường cách nơi này khá xa, lại ồn ào tấp nập, điều này khiến cho Hứa Lập Quốc rất là buồn bực.
 
Ngoại trừ một năm rưỡi trước có vài tu sĩ ở bên ngoài vốn không dám tiến vào, kết quả bị hắn lấy ảo thuật làm phép, cuối cùng lừa đến trêu đùa một phen, sau đó lại thả đi.
 
Nhưng sau đó cũng không còn có tu sĩ nào dám đến, mấy tu sĩ được thả về kia, mãi cho đến rất nhiều năm sau, khi nhớ tới những việc đã trải qua đều phát lạnh trong lòng.
 
Vào một ngày, hắn đang ở trong vòng vạn dặm gào thét, cực kỳ chán nản bay tới bay lui, mong có thể gặp được một phàm nhân trong lúc vô ý xâm nhập. Đang lúc phi hành, bỗng nhiên thân mình Hứa Lập Quốc run lên, một chấn động đã từ lâu chưa hề xuất hiện lập tức như thủy triều bao phủ lấy hắn.
 
Hai mắt Hứa Lập Quốc lóe lên, quắc mắt nhìn chằm chằm nhìn về phía xa xa bên ngoài đám sương mù dày đặc, không kìm nổi hưng phấn gầm rú lên.
 
- Rốt cuộc cũng có người đến đây!
 
Bên ngoài cách ngọn núi vạn trượng, bên cạnh màn sương đen, Trương Tân Hải vẻ mặt tiều tụy, bên trong lộ ra tử khí, ở bên cạnh hắn còn có một người đàn ông thoạt nhìn cực kỳ khẩn trương đi theo. Người này mặc hắc bào, tu vi cũng đạt tới Nguyên Anh đại viên mãn.
 
- Cha, chúng ta thật sự phải đi sao?
 
Người đàn ông trung niên kia có chút kiêng kị nhìn thoáng qua màn sương đen phía xa, thấp giọng nói.
 
- Đương nhiên là phải đi, tuổi thọ của cha sắp hết, lần này ngoài việc hoàn thành yêu cầu của tiền bối, còn dẫn ngươi đi ra mắt tiền bối. Sau khi ta quy tiên, ngươi sẽ thay thế ta vì tiền bối mà hành sự, để đảm bảo cho Trương gia ta hương hỏa trường tồn!
 
Trương Tân Hải trầm giọng nói.
 
Người đàn ông trung niên do dự một chút, nói :
 
- Nhưng, cha, còn nghe một vài đạo hữu nói, tiền bối này… có chút cổ quái… Hơn một năm trước, đã có một vài đạo hữu bị… … Không chờ hắn nói xong, Trương Tân Hải xoay người trừng mắt nhìn, người đàn ông trung niên lập tức khép miệng lại.
 
Thân mình Hứa Lập Quốc cứ như du hồn, trong nháy mắt liền tiến đến gần nơi này, ẩn mình trong màn sương đen. Hai cha con Trương gia vẫn chưa phát hiện, vẻ mặt Hứa Lập Quốc hưng phấn, ánh mắt quan sát hai cha con, thì thào lẩm bẩm :
 
- Không tồi không tồi, lão già kia sắp chết, sợ là không chịu nổi sức ép của lão tử, Hứa gia gia của ngươi sẽ nhân từ, buông tha cho ngươi. Còn về phần tiểu tử kia… Ha ha… … Vẻ hưng phấn trong mắt Hứa Lập Quốc càng ngày càng đậm, xuyên qua màn sương đen nhìn vào người đàn ông trung niên kia, ánh mắt này không ngờ lại hiện lên một vẻ dâm ô… … Hắn hắng giọng một cái, lấy một loại giọng điệu quang minh chính đại, nói :
 
- Người tới là ai, hãy xưng tên!
 
Trương Tân Hải hít sâu, ở cách ngọn núi vạn dặm vẫn chưa tiến vào, mà cung kính ôm quyền nói :
 
- Vãn bối Trương Tân Hải, đã hoàn thành việc của tiền bối, xin được cầu kiến!
 
Thanh âm hắn khàn khàn, chậm rãi truyền vào trong màn sương đen.
 
Hứa Lập Quốc đảo mắt, nói :
 
- Lão già kia, vào đi. Ta dẫn ngươi đi gặp chủ nhân của ta!
 
Trương Tân Hải ngẩn ra, do dự một chút, tiến lên một bước, bước vào trong màn sương đen. Thân mình hắn vừa đi vào, liền lập tức bốn phía thân mình bị cuồng phong quấn quanh, thân mình không tự chủ được như bị sấm đánh đưa về phía trước.
 
Không lâu sau, đã đi lên phía trên ngọn núi, cuồng phong tiêu tan, hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấy Vương Lâm, vội vàng cung kính đứng ở một bên, nói :
 
- Tiền bối, vãn bối đã không phụ sự nhờ cậy, đã tích góp được toàn bộ oán khí của phàm nhân trên Thanh Linh Tinh này.
 
Nói xong, hắn lấy trong túi trữ vật ra một ngọc giản, đặt trên mặt đất, cung kính lui ra phía sau vài bước.
 
Sau khi Hứa Lập Quốc đưa Trương Tân Hải vào, lập tức trở lại bên ngoài ngọn núi vạn dặm, đứng ở trong màn sương đen, nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên, cười ha hả nói :
 
- Nhóc con, lại đây, đừng sợ, Hứa gia gia ngươi sẽ đối xử tốt với ngươi!
 
Hắn thấy người đàn ông trung niên kia có chút do dự, lập tức quát :
 
- Còn không tiến vào!
 
Người đàn ông kia cắn răng một cái, bước chân đi vào trong màn sương đen… … Vương Lâm mở hai mắt, thần thức đảo qua ngọc giản này, lập tức cảm nhận được oán khí bên trong. Oán khí này cực kỳ kinh người, số lượng khổng lồ, cứ như hình thành một cơ lốc oán khí.
 
- Tốt lắm, người ngươi dẫn đến, sau này sẽ là sứ giả của lão phu bên ngoài Hoành Vân Phong!
 
Vương Lâm chậm rãi nói, trầm ngâm một chút, lại lấy từ trong túi trữ vật ra một ít đan dược, ném cho Trương Tân Hải.
 
- Cho con của ngươi ăn. Nếu tư chất của hắn không đủ, nói không chừng có thể nhờ linh khí bên trong đan được, có một chút cơ hội Hóa Thần!
 
Trương Tân Hải lộ vẻ mừng như điện, vội vàng tiếp nhận, trận trọng đặt ở trong lòng, cảm động nói :
 
- Tạ ơn tiền bối!
 
- Oán khí này là vật hư vô mờ mịt, còn có thể tái sinh. Trương gia ngươi sau này, cứ cách vài năm, đều phải đi thu một lần!
 
Vương Lâm dặn dò xong, sau đó vỗ túi trữ vật, lấy ra từ bên trong mấy hạt mầm màu đỏ, đưa cho Trương Tân Hải.
 
- Vật này là Thăng Tiên Quả, người hãy đưa cho tộc nhân trồng, lấy linh lực trong cơ thể của tu sĩ nuôi dưỡng, tiếp theo trong vòng mười năm, hãy tận lực gieo trồng một ít.
 
Trương Tân Hải vội vàng gật đầu vâng lời. Hạt giống của Thăng Tiên Quả này vốn là trước kia Thiên Quỳ Tử lấy từ trong túi trữ vật tặng cho.
 
Cha con Trương Tân Hải rời khỏi ngọn núi. Nhưng người con vẻ mặt hoảng hốt, lộ ra một vẻ kỳ dị, dường như vẫn còn có một chút hồi tưởng… … Về phần Hứa Lập Quốc, thì bị Vương Lâm nghiêm khắc cấm túc! Nếu không phải chuyện Hứa Lập Quốc này gây ra chưa đến mức không chịu đựng nổi, thì Vương Lâm thậm chí còn muốn đem người này luyện hóa.
 
Hứa Lập Quốc bị hạn chế trong vòng trăm trượng, vẻ mặt oan ức, nhưng cũng không dám vụng trộm ra ngoài nữa. chỉ có cả ngày nhìn ra phía xa xa, trong lòng có chút cảm thán.
 
- Ta cũng chỉ muốn tạm thời dung nhập vào trong thân thể đó, sau khi chiếm cứ cảm thụ một chút cảm giác có thân thể ra sao, thật là nhiều chuyện… …
 
Vương Lâm không có thời gian để ý đến Hứa Lập Quốc. Sauk hi cấm túc, lại bắt đầu hoàn thiện thần thông của mình. Về phần oán khí này đã bị hắn hấp thu toàn bộ, dung nhập vào trong Hoàng Tuyền.
 
Sau khi hấp thu oán khí, Hoàng Tuyền so với trước kia lập tức khác hẳn, những oán khí này dung hợp lẫn nhau, dần dần có một chút bóng dáng Tuyền Hồn.
 
Thời gian vội vàng, việc cải thiện thần thông làm Vương Lâm hao tổn rất nhiều linh lực. Tuy rằng không hoàn toàn thành công, nhưng trong quá trình cải thiện này cũng không ngừng lĩnh hội phương của bước thứ ba. Ý cảnh của Vương Lâm cũng dần dần được nâng cao.
 
Cuối cùng, đến nắm thứ mưới tám hắn ở tại Thanh Linh Tinh này, sinh tử luân hồi ý cảnh của hắn đã hoàn toàn viên mãn, không còn một chút tì vết nào. Biểu hiện này chỉ cần tiên lực đầy đủ, có thể thật sự trở thành tu sĩ bước đầu tiên tới đỉnh!
 
Tiên ngọc trong túi trữ vật của Vương Lâm cũng còn một chút, nhưng hắn cũng không biết là có đủ hay không. Tuy nhiên cho dù là không đủ, Vương Lâm cũng đã tính đến việc uống tiên dịch. Lúc này đây tất cần phải đạt tới Vấn Đỉnh Hậu Kỳ đại viên mãn, đạt tới được bước đầu tiên tới đỉnh tu đạo!
 
- Bước đầu tiên của tu đạo… … Ánh mắt Vương Lâm lóe tinh quang.
 
- Năm đó khi Vấn Đỉnh, Cổ Yêu Bối La đã từng nói, người nghịch tu sẽ dẫn động thiên phạt. Không biết nếu có một ngày ta đột phá được Vấn Đỉnh bước đầu tiên, đạt tới cảnh giới Âm Hư, có thiên phạt giáng xuống như vậy hay không!
 
Vương Lâm ngẩng đầu, nhìn không trung, ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng.
 
Phía tây bắc Thanh Linh Tinh, là một hoang mạc rộng lớn vô cùng, trên mặt đất có một lượng lớn tiên ngọc sắp đặt theo một trình tự nhất định, những tiên ngọc này hợp thành một trận pháp khổng lồ.
 
Bên trong trận pháp, Vương Lâm khoanh chân ngồi, nhắm mắt thổ nạp, mỗi một lần hô hấp đều có một lượng lớn tiên khí từ trong trận pháp bị hút vào trong cơ thể Vương Lâm.
 
Lặp đi lặp lại, tiên lực trong cơ thể hắn chậm rãi ngưng tụ.
 
Vấn Đỉnh đại viên mãn đối với tu sĩ mà nói cũng phải là cao không thể với tới. Nhưng, người có thể đạt tới bước này cũng không có quá nhiều, nguyên nhân không phải ở ý cảnh, không phải ở tiên ngọc, mà là ở nguyên lực!
 
Nếu đến khi Vấn Đỉnh, lúc thiên địa nguyên lực dung hợp với nguyên thần, nguyên lực không đủ, như vậy cho dù có thể Vấn Đỉnh, nhưng cuối cùng cũng sẽ không viên mãn.
 
Cũng như vậy, cho dù nguyên lực sung túc, nhưng khi ở tu vi Vấn Đỉnh bị thương quá nặng, nguyên thần bị thương, làm tiêu tan sự dung hợp của nguyên thần với nguyên lực. Như vậy, cuối cùng cũng không còn có thể đạt tới trình độ viên mãn.
 
Có thể nói nguyên lực là trọng điểm của tu đạo bước đầu tiên!
 
Hơn nữa Vấn Đỉnh tu sĩ không thể hấp thu nguyên lực giữa trời đất, không thể bổ sung, nên hiển nhiên người có thể viên mãn không nhiều lắm.
 
Vương Lâm lúc này nguyên lực đã trải qua tu luyện ở Lôi Trì, sự dung hợp với nguyên thần đã đạt tới cực hạn, thỏa mãn yêu cầu cơ bản nhất. Ý cảnh thăng hoa, kéo theo tu vi trong cơ thể, theo hắn hấp thụ một lượng lớn tiên khí. Hắn đang hướng tới Vấn Đỉnh đại viên mãn, chậm rãi tiếp cận.
 
Chẳng qua, để bước tu đạo đầu tiên được viên mãn cần có một lượng tiên khí đáng sợ. Sau khi liên tục hấp thụ một năm, tiên ngọc của Vương Lâm toàn bộ đã được dùng hết. Hắn không chút do dự lấy tiên dịch từ trong túi trữ vật ra, một ngụm nuốt vào.
 
Tiên dịch nhập thể mang theo men say nồng đậm. Toàn thân Vương Lâm tràn ra sương mù, trong sương mù này ẩn chứa mùi rượu, khuếch tán ra bốn phía.
 
Cùng lúc đó, tiên dịch hóa thành một lượng tiên lực vô biên, tung hoành trong cơ thể của Vương Lâm, giống như một lực đẩy hùng mạnh, đẩy mạnh tu vi của hắn nhanh chóng hướng tới Vấn Đỉnh đại viên mãn.
 
Ý vừa động, tiên khí đã động theo. Đây chính là để miêu tả cho Vấn Đỉnh viên mãn. Bản thân ý cảnh đại thành đã không còn một chút sơ hở, đạo tâm kiên định, tiên lực trong cơ thể dồi dào, ngay cả hơi thở dường như cũng ẩn chứa tiên khí.
 
Đến khi Vương Lâm ở trên Thanh Linh Tinh được mười chín năm tám tháng, hắn đã đạt tới Vấn Đỉnh viên mãn!
 
Trong phạm vi vô số dặm, theo bước Vương Lâm đã đạt tới Vấn Đỉnh viên mãn, những tiên ngọc đã hóa thành tro trên mặt đất lúc này lại hiện lên màu xanh nhạt, từ xa nhìn lại thấy được sức sống.
 
Vương Lâm chậm rãi mở hai mắt, trong mắt ẩn chứa trời xanh, có mây mù thổi qua.
 
- Ngàn năm tu đạo, cuối cùng cũng được viên mãn… … Vương Lâm thở ra một hơi, khóe miệng mỉm cười.
 
Hồi tưởng lại ngàn năm trước, một nhân vật nhỏ của Hằng Nhạc Phái kia giờ phút này cũng đã viên mãn bước tu đạo đầu tiên, hiển nhiên đã vượt qua Chu Tước Tử năm đó. Việc này, sợ là người trên Chu Tước Tinh đều không thể tưởng tượng được.
 
Vương Lâm không đứng dậy, mà tay phải vỗ lên túi trữ vật một cái, một bút tiên lấp lánh kim quang xuất hiện ở trong tay. Vương Lâm đưa tay cầm lấy, giống như là múa bút, tùy ý vạch ở phía trước người.
 
Cực hạn của hắn lúc trước là bảy nét ký hiệu, lúc này nét bút liền mạch lưu loát, vẽ hết bảy nét lại vẽ tiếp nét tiếp theo, tám nét bút tản mát ra kim quang chói mắt, giống như ánh mặt trời, làm cho người ta nhìn thấy như bị lôi cuốn tâm thần.
 
- Uy lực của tám nét bút so với lúc trước cao hơn một bậc!
 

Tiên Nghịch - Chương #689


Báo Lỗi Truyện
Chương 689/1976