Chương 660: Tiên vệ thứ hai.


Trên mặt đất cách đó không xa, thủy chung vẫn còn một đầu lôi thú nằm sấp. Thân thể nó không tự chủ được mà run rẩy liên hồi, mắt thấy Vương Lâm bước vào hư không không bóng dáng, nó do dự một chút, đứng lên, đi theo.
 
Trong hư không, Vương Lâm một đầu tóc đen phiêu động theo gió, hai mắt không mừng không buồn, dường như đã nhìn thấy hết thảy mọi việc trên thế gian này rồi.
 
Một đời này, luân hồi không chỉ có Vương Bình, đồng thời, còn có cả bản thân Vương Lâm.
 
Tu vi đột phá Vấn Đỉnh sơ kỳ, đạt tới Vấn Đỉnh trung kỳ, ý cảnh theo một đời luân hồi bình thản và cảm ngộ, đạt tới Vấn Đỉnh hậu kỳ.
 
Chỉ cần có đủ tiên ngọc, Vương Lâm nắm chắn, có thể kiến cho mình chân chính trở thành cường giả Vấn Đỉnh hậu kỳ!
 
"Âm Dương hư thực cảnh giới, trong đó Âm Hư tu sĩ, ta có thể chiến thắng nhưng cực kỳ gian nan, hơn nữa mỗi một lần chiến đầu đều phải hao phí không ít nguyên lực thiên địa. Lúc này nguyên lực là điểm mấu chốt, cũng không thể tiếp tục tiêu hao nửa điểm nữa, về phần Dương Thực tu sĩ, căn bản không thể địch nổi, gặp phải sẽ chạy trốn thật nhanh!" Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ trầm ngâm.
 
"Tu đạo bước đầu tiên, và bước thứ hai, quả nhiên là một khe lớn, không thể dễ dàng vượt qua. Mặc dù tu vi của ta chân chính đạt tới Vấn Đỉnh hậu kỳ, nếu không có nguyên lực, đối mặt với tu sĩ Âm Dương Hư Thực cảnh giới, vẫn không thể địch lại! Nhưng, làm sao để đạt được nguyên lực đây…" Vương Lâm đạp không, rất nhanh đột phá tầng không, thẳng tới tinh không, hướng theo thần thức của lôi thú cùng tiên vệ khôi lỗi mà truy đuổi theo. Ở phía sau hắn, lôi thú lôi tiên điện thủy chung đi theo, vẫn duy trì khoảng cách nhất định.
 
"Trọng yếu nhất lúc này, đó là đạt được đủ tiên ngọc, đồng thời, phải nghĩ ra biện pháp gia tăng thiên địa nguyên lực." Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, lộ ra vẻ quyết đoán.
 
Ở trong tinh không, hắn vỗ vỗ túi trữ vật, Tinh La bàn lập tức bay ra, Vương Lâm khoanh chân ngồi trên cái này, cả người hóa thành một đạo ngân quang, hướng về sâu trong tinh không bay nhanh đi.
 
Lôi thú ở phía sau hắn, ngẩn ra, hóa thành một đạo lôi quang, ầm ầm đuổi theo.
 
Vương Lâm sớm biết phía sau có đầu lôi thú đi theo, triển khai toàn bộ tốc độ, thẳng tới nơi có thần thức của tiên vệ.
 
Ngân quang tung hoành, hóa thành những tiếng xé gió rít gào mà tới, trong tinh không như một cầu vồng vượt qua khoảng không vậy.
 
Trong chốc lát, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe hàn quang, bên tai truyền tới những tiếng động ầm ầm, chỉ thấy từ xa xa, Lôi Đạo Tử cực kỳ chật vật. Hai tay hắn ẩn chứa lôi quang, bị tiên vệ khôi lỗi liên tiếp đẩy lùi về phía sau.
 
Bên người hắn còn có lôi thú đã giải phóng đạo phong ấn thứ ba, rít gào điên cuồng tấn công. Trên cái sừng duy nhất trên đầu, phát ra lôi quang hùng mạnh, khiến cho Lôi Đạo Tử mỗi lần đều phải vội vàng né tránh, sặc mắt tái nhợt, lộ ra một tia tuyệt vọng.
 
Lôi Đạo Tử liếc mắt một cái nhìn thấy ngân quang đang từ xa bay nhanh tới, phát hiện ra là Vương Lâm trong mắt càng nồng đậm vẻ tuyệt vọng. Hắn lúc này nguyên lực đã dùng gần hết rồ, nếu tiếp tục thi triển nguyên lực thiên địa, tất nhiên tu vi sẽ giảm xuống, cuộc đời này không thể đạt tới Dương Thực cảnh giới! hơn nữa hắn có chút sợ hãi, chính là hai đạo kiếm khí kia!
 
Ánh mắt Vương Lâm hàn lãnh, Lôi Đạo Tử này, hắn cần phải giết, người này thân là lôi tiên điện sứ giả, nếu như không giết, một khi để chạy trốn, sợ rằng sau này phiền toái sẽ không ngừng.
 
Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lập tức bảy thanh bảo kiếm lóe ra trước mặt, tạo thành Thất Tinh kiếm trận, âm thanh rít gào trong không khí, thẳng tới Lôi Đạo Tử.
 
Tiên vệ khôi lỗi toàn thân chớp lóe quang mang màu hồng, một quyền oanh ra. Lôi Đạo Tử đặt hai tay trước người, lôi quang vang vọng, lại lui về sau một bước, cùng lúc này, lôi thú ở phía sau, trên sừng cũng phát ra tiếng động rít gào, một đạo thiểm điện màu tím trong khoảng khắc phóng thẳng tới phía sau Lôi Đạo Tử.
 
Lôi Đạo Tử khuôn mặt âm trầm, dọc đường chạy trốn hắn bị một thú một khôi lỗi vây công như thế này, căn bản không thể mở tốc độ chạy được. Hơn nữa, không còn lôi thú, hắn tuy nói có thể phi hành trên không trung, nhưng tốc độ rõ ràng cũng chậm đi không ít.
 
Lúc này, thất tinh kiếm trận rít gào lao tới, xoay tròn chung quanh người Lôi Đạo Tử, hàn quang của kiếm khí xâm nhập vào cơ thể. Lôi Đạo Tử vỗ vỗ túi trữ vât, lập tức xuất hiện một ngọc giản lấp lóe lôi quang, sau khi bóp nát lập tức hóa thành lôi điện, trong phút chốc toàn thân hóa thành một lôi mạc (màn lôi).
 
Thất Tinh kiếm trận đâm vào màn này, lập tức phát ra những tiếng bang bang.
 
Lôi mạc lay động kịch liệt, Lôi Đạo Tử ở bên trong nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, gấp giọng nói:
 
-Hứa đạo hữu, việc này tại hạ lỗ mãng, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt! hơn nữa ta là người Lôi tiên điện, đạo hữu giết ta, tại La Thiên Tinh Vực này cũng khó đi lại!
 
-Không giết ngươi, tại hạ cũng sẽ khó đi lại!
 
Vương Lâm thanh âm hàn lãnh, vỗ túi trữ vật, Tôn Hồn Phiên lập tức bay ra, đại phiên lớn ba trượng lập tức xuất hiện, tạo thành những tiếng khóc thét gào thảm thiết vô cùng, chói tai kinh khủng, có thể lay động tới cả nguyên thần.
 
Tôn Hồn Phiên run rẩy, toàn bộ hồn phách trong đó bay ra, trong những hồn phách này không hiếm hồn phách Anh Biến kì, thậm chí ngay cả hồn phách Vấn Đỉnh kì cũng có!
 
Nhất là sau khi hồn thứ tư quay về, tuy nói số lượng hồn phách tầm thường không có đạt tới mười ức, nhưng uy lực của Tôn Hồn Phiên này, so với năm đó ở Chu Tước Tinh còn hùng mạnh hơn nhiều!
 
Dù sao trên đây, hồn phách đại thần thông có nhiều lắm.
 
Vô số hồn phách tản ra, vây chung quanh, theo sau lại là một đám hồn phách thần thông, dung hợp lẫn nhau, trong phút chốc liền hóa thành ba cái chủ hồn chung cực!
 
Chủ hồn thứ nhất, một đầu kỳ lân thật lớn phát ra hắc khí toàn thân, hai mắt lạnh như băng, mang theo khí thể độc ác vô cùng nồng đậm.
 
Chủ hồn thứ hai, là một người khổng lồ thân cao ba trượng cũng lượn lờ hắc khí chung quanh. Trên người hắn, cực kỳ nồng đậm hồn lực, lại còn xuất hiện một khí tức linh hồn rung động cực kỳ hùng mạnh Chủ hồn thứ ba, một cây châm mảnh màu đen, nó căn bản là vô hình, mặc dù có thể dùng thần thức nhìn thấy, nhưng cũng rất khó phát hiện ra. Bản thể của nó, chính là chủ hồn thứ bốn thần bí bên trong Tôn Hồn Phiên!
 
Ba cái chung cực chủ hồn này, đó là tất cả hồn phách khi dung hợp vào Tôn Hồn phiên mà sinh ra. Vương Lâm sau khi khống chế được Tôn Hồn Phiên, thần thông mạnh nhất bày ra trước mặt.
 
"Sát!" Vương Lâm quát khẽ một tiếng.
 
Ba chủ hồn chung cực lập tức động, vọt tới phía trước, theo Tiên vệ khôi lỗi, cùng lôi thú đã cởi bỏ phong ấn thứ ba, thất tinh kiếm trận, ầm ầm tiến công vào tấm lôi mạc kia.
 
Lôi Đạo Tử đồng tử hai mắt co rút lại, sắc mặt hắn tái nhợt, vẻ tuyệt vọng càng đậm. Một khôi lỗi một lôi thú đã khiến hắn không thể đối kháng rồi, giờ này lại xuất hiện ba cái hồn thể cực mạnh, chỉ cần lôi mạc này vỡ, Lôi Đạo Tử tin tưởng, mình lập tức sẽ bỏ mình.
 
-Hứa Mộc! ngươi chớ bức ta! Lôi tiên điện sứ giả, mỗi người đều có thần thông bảo mệnh, lão phu cùng lắm thì hi sinh thọ nguyên!
 
Lôi Đạo Tử hai mắt đỏ bừng, gắt gao nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
 
Trong lòng hắn chua xót, một khi bảo mệnh thần thông thi triển ra, nếu nguyên lực sung túc thì không nói làm gì, một khi nguyên lực thiếu thốn, sẽ hi sinh thọ nguyên. Tới lúc đó, chẳng những thọ nguyên sẽ giảm, hơn nữa tu vi hắn bởi vì nguyên lực toàn bộ tiêu hao mà rơi chậm lại, thối lui tới Anh Biến kỳ.
 
Trọng yếu nhất là, hắn không nắm chắc, sau khi thi triển thần thông bảo mệnh kia, có thể đả thương được đối phương hay không. Dù sao thần thông cùng pháp bảo của đối phương, nhất là hai đạo kiếm khí kia, nhớ tới kiếm khí này, Lôi Đạo Tử liền có chút ngứa đầu. Một khi mình đem thần thông bảo mệnh này ra thi triển hoàn toàn, chỉ sợ là chờ đợi mình, vẫn là cái chết mà thôi.
 
Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, chậm rãi nói:
 
-Là người đang ép ta, mà không phải ta đang ép ngươi!
 
-Ngươi và ta không phải có thâm cừu đại hận gì, phải như thế nào mới bằng lòng thả ta ra!
 
Lôi Đạo Tử chua xót nói.
 
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào Lôi Đạo Tử bên trong lôi mạc, trầm ngâm một lát, nói:
 
-Nhận ra ta là việc chính, để cho ta lưu lại dấu vết trên người ngươi!
 
Lôi Đạo Tử trầm mặc, lôi mạc bên ngoài thân thể của hắn, lúc này dưới oanh kích kịch liệt, mắt thấy sụp đổ tới nơi, Lôi Đạo Tử cắn rằng một cái, ngẩng đầu nói:
 
-Được, lão phu đồng ý!
 
Trong lòng hắn hiện lên vẻ độc ác, thầm nhủ: "Người này tu vi không bằng ta, mặc dù lạc ấn vi nô với lão phu, cũng không có thời gian quá dài, hơn nữa chỉ cần một thời gian nữa, nguyên lực lão phu khôi phục lại một chút, nhất định sẽ chạy trốn, bẩm báo lôi tiên điện, giết người này cho hả giận!" -Tản ra lôi mạc!
 
Vương Lâm chậm rãi nói.
 
Lôi Đạo Tử do dự một chút, giờ này lôi mạc cũng sắp sụp đổ. Ánh mắt hắn chợt lóe, tay phải vung lên, lôi mạc lập tức tiêu tan.
 
Trong lúc tiêu tan, Lôi Đạo Tử tâm cũng run lên, Thất Tinh kiếm trận, nhanh chóng dán lên thân thể hắn, nắm tay của tiên vệ khôi lỗi, cũng dừng ở ba tấc bên ngoài thân hắn không nhúc nhích.
 
Bên cạnh, lôi thú hai mắt tràn điện quang, phát ra những tiếng động ba ba mắt lộ vẻ bất thiện.
 
Bốn phía, ba cái chung cực chủ hồn tự do, không ngừng bồi hồi, lúc thì lộ ra ánh mắt lạnh lùng nhìn Lôi Đạo Tử.
 
Vương Lâm nhìn chằm chằm Lôi Đạo Tử, trong mắt dần dần hiện lên quang mang kỳ dị, hắn lập tức vỗ túi trữ vật, Cấm Phiên bay ra. Vương Lâm nhấc tay phải một chút, bên trong Cấm Phiên toàn bộ bay ra ngoài, trước mắt Vương Lâm hình thành một tổ hợp tinh quang cấm chế.
 
Tay trái bấm niệm thần chú, điểm nhẹ tái tổ hợp cấm chế, tinh quang chợt lóe trong nháy mắt lập tức bay thẳng tới Lôi Đạo Tử.
 
Lôi Đạo Tử không có né tránh, cắn răng một cái, tùy ý để cấm chế dung nhập vào mi tâm, nhanh chóng xuyên thấu kinh mạch, thẳng tới nguyên thần. Trong lúc đụng vào nguyên thần, tổ hợp cấm chế này lập tức hòa tan, hình thành một tấm võng cấm chế, bao vây lấy nguyên thần của Lôi Đạo Tử.
 
Hắn nhìn kỹ bên trong, thầm nhủ:
 
"Cấm chế này có chút kỳ quái, tuy nhiên cấm chế gì cũng không chịu được tấn công của nguyên lực thiên địa, đợi nguyên lực của lão phu phục hồi một chút, trực tiếp phá đi!" -Cấm chế này chỉ là bước đầu tiên, còn có bước thứ hai nữa!
 
Vương Lâm nói xong, xoay người đạp Tinh La bàn, hóa thành ngân quang bay thẳng tới xa xa.
 
Lôi Đạo Tử không thể không đi theo, dưới uy hiếp bên người, hắn chỉ có thể đuổi theo. Xa xa, lôi thú lôi tiên điện nhìn thấy một màn này, do dự một chút, xoay người định chạy trốn.
 
Vương Lâm hừ lạnh, lôi thú thân mình hơi run lên một chút không dám trốn nữa, mà lẽo đẽo đi theo.
 
Chạy tới phía trước, Vương Lâm phát hiện ra cách đó không xa có một tinh cầu màu xám, tinh cầu này hiển nhiên thuộc loại bỏ hoang, trên đó không có linh lực gì cả, thoạt nhìn không chút sức sống.
 
Tốc độ của Vương Lâm rất nhanh, thẳng tới tinh cầu này. Trong khoảng khắc, trực tiếp nhảy vào mặt trên của tinh cầu, đưa mắt nhìn quanh, thấy một mảnh đất màu xám, gió bão ầm ầm, cũng có khí độc mà phàm nhân gặp phải lập tức bỏ mình tràn ngập.
 
Dừng trên mặt đất, Vương Lâm chân phải đạp mạnh một cái, mặt đất liền hình thành một khe rãnh. Tay phải Vương Lâm chỉ thành kiếm, một đạo kiếm khí gào thét đi ra, nhanh chóng bay múa bên trong khe rãnh.
 
Không lâu sau, một tòa động phủ mới tinh, được kiếm khí đẽo gọt mà thành.
 
Vương Lâm bước vào trong động phủ, Lôi Đạo Tử bất đắc dĩ phải đi theo, cũng bước vào trong.
 
Động phủ này rất lớn, có bốn phòng, ở giữa còn có một đại sảnh, trên vách tường kiếm khí tung hoành, còn có một chút bụi rơi xuống. Sau khi tiến vào động phủ, tay áo Vương Lâm vung lên, một trận cuồng phong quét ngang, cuốn toàn bộ bụi mù này thổi ra ngoài.
 
Xoay người nhìn về phía Lôi Đạo Tử, trong mắt Vương Lâm hiện lên quang mang kỳ dị không thể phát hiện ra được, trầm giọng nói:
 
-Sau khí ấn hạ đạo cấm chế thứ hai, ta sẽ không đuổi tận giết tuyệt ngươi nữa!
 
Lôi Đạo Tử trầm mặc, nhìn những vật cùng khôi lỗi chung quanh vẫn chưa bị đối phương thu hồi, hồi lâu mới gật đầu đáp:
 
-Có thể.
 
Vương Lâm khoanh chân ngồi xuống, hai tay bấm niệm thần chú, từng đạo cấm chế từ trong tay bay ra, nhanh chóng rơi vào trên người Lôi Đạo Tử. Vương Lâm mở miệng nói rằng:
 
-Trong lúc ta hạ cấm chế, trong lòng ngươi không thể có chút phản kháng, nếu không, đừng trách ta không tuân thủ lời hứa!
 
Lôi Đạo Tử không nói gì, nhắm hai mắt lại, trong lòng cười lạnh nhủ thầm:
 
-Lão phu muồn nhìn xem, người có thể có thủ đoạn phong ấn gì, đợi lão phu phục hồi nguyên lực rồi, bất kể phong ấn gì, cũng đều phá giải được dễ dàng!
 
Vương Lâm khóe miệng lộ ra một tia âm trầm, chỉ có luyện đối phương thành tiên vệ, hắn mới hoàn toàn yên tâm được. Lôi Đạo Tử trước mắt này hoàn toàn phù hợp yêu cầu luyện chế tiên vệ, hơn nữa, bên ngoài còn có một đầu lôi thú, hai người dung hợp lại với nhau, xác xuất thành công khi luyện chế sẽ được đề cao không ít.
 
Hơn nữa, mặc dù là thất bại cũng không quan hệ, đối với Vương Lâm mà nói không có tổn thất gì.
 
Vương Lâm phun ra một ngụm nguyên thần khí, ở giữa không trung hóa thành vô số phù văn, dừng ở trên người Lôi Đạo Tử.
 
Lôi Đạo Tử thân mình chấn động, mở mắt nhìn Vương Lâm, hồi lâu, trong lòng hắn hừ lạnh, nhắm hai mắt lại, tùy ý để cho nguyên thần khí dung nhập.
 
Ngay khi hai mắt hắn nhắm lại, Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, nhanh chóng vỗ lên túi trữ vật, Côn Cực Tiên lập tức xuất hiện trên tay, hung hăng kéo tới phía trước.
 
Lôi Đạo Tử mở hai mắt, quát to:
 
-Ngươi muốn làm gì!
 
Vương Lâm tốc độ quá nhanh, Côn Cực Tiên quất lên trên người, Lôi Đạo Tử khi còn đang nói chuyện thì đã nghe thấy ba một tiếng quất thẳng lên người hắn rồi.
 
Cũng không chỉ một cái, mà là trong khoảnh khắc, Côn Cực Tiên bay múa liên tục, tốc độ như sét đánh liên tục quất xuống!
 
Tiếng động ba ba quanh quẩn, thân mình Lôi Đạo Tử kịch chấn, sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, vẻ ảm đạm hiện lên trong mắt, trong lúc này, nguyên thần bị rút ra, thoát ly khỏi thân thể bảy xích.
 

Tiên Nghịch - Chương #660


Báo Lỗi Truyện
Chương 660/1976