Chương 554: Yêu Cổ.


Vương Lâm đứng trên những mảnh vỡ của quảng trường vạn trượng. Hắn nhìn lên bầu trời, ánh mắt không chịu khuất phục của hắn không chút thay đổi.
 
Thiên kiếp hàng lâm, đây là đòn trừng phạt thứ hai.
 
Lúc này thiên kiếp đã xuất hiện thiên uy, nó là uy nghiêm của trời, thiên uy hạ xuống vạn vật câu diệt! Thiên uy khẽ động phong vân biến sắc! Thiên uy không cho bất cứ sinh linh nào cơ hội phản kháng!
 
Thiên uy giáng xuống thì ngươi chắc chắc phải bị khuất phục! Khuất phục dưới trời trong uy.
 
Thiên uy hàng lâm làm cho xuất hiện một luồng áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Hồng vân trên bầu trời đột nhiên đồng loạt hạ thấp xuống một tấc!
 
Hồng vân hạ xuống một tấc lập tức làm cho những mảnh vỡ của quảng trường khắp bốn phía Vương Lâm nổ ầm ầm. Con sóng lực vừa mới được tạo ra đã lập tức bị áp lực đè xuống chui thẳng vào trong lòng đất.
 
Thiên uy hạ xuống thì những con sóng này không có tư cách bốc lên!
 
Vương Lâm chỉ cảm thấy cơ thể trở nên nặng nề giống như có một lực lượng nặng vạn cân đè lên người, trong cơ thể hắn liên tục truyền ra những tiếng nổ giòn. Giờ khắc này Vương Lâm bị kẹp vào giữa thiên địa, sinh ra ảo giác bị thiên địa chèn ép.
 
Loại cảm giác này giống như năm xưa tu vi hắn bị phế trở thành một người phàm nhân rồi tu luyện trong linh mạch Luyện Hồn Tông bị linh uy đè xuống khắp toàn thân.
 
Ngay sau đó thiên uy lại bùng lên, hồng vân trên bầu trời lại hạ xuống một tấc nữa. Lúc này một luồng áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, cung điện ở bốn phía trên quảng trường vạn trượng vang lên hàng loạt những tiếng nổ ầm ầm rồi lập tức sụp đổ trở thành những mảnh nhỏ.
 
Uy áp từ trên trời giáng xuống rồi nhanh chóng tỏa ra, lấy vị trí Vương Lâm làm trung tâm, trong nháy mắt đã có hơn một nửa hoàng cung Đế Đô bị sụp đổ.
 
Hai chân Vương Lâm vẫn không nhúc nhích, một ý chí mạnh mẽ và bất khuất từ trên cơ thể hắn bùng ra bên ngoài. Hắn ngẩng đầu nhìn lên hồng vân trên bầu trời, khẽ nói:
 
-Ta sẽ không khuất phục.
 
Trong hồng vân trên bầu trời truyền ra những tiếng sấm sét rồi lại hạ xuống một tấc, một tấc, một tấc! Lúc này hồng vân liên tục hạ xuống ba tấc, thiên uy bao phủ khắp đất trời.
 
Trên mặt đất phát ra những âm thanh, tất cả những kiến trúc của hoàng cung đế đô bị nghiền nát trong nháy mắt. Thiên Yêu quận, Đế Đô Thiên Yêu thành sừng sững tồn tại rất nhiều vạn năm, tất cả mọi thứ ngoại trừ thánh vật Yêu Cổ đều bị thiên uy ép xuống hóa thành bụi phấn.
 
Giờ khắc này chẳng khác gì bầu trời như đang đổ sập xuống vậy.
 
Đây là thiên uy! Tất cả mọi thứ bên dưới thiên uy nhất định phải khuất phục. Nếu ngươi không khuất phục thì chắc chắn sẽ bị thiên uy đè chết!
 
Trời động sát cơ, nhất định phải chết!
 
Trong nháy mắt, trong đống hoang tàn của Đế Đô, từng luồng khí tức phẫn nộ từ trong lòng đất điên cuồng lao ra!
 
-Thiên kiếp chó má, tiểu tử khốn nạn, các ngươi dám phá hủy Đế Đô Thiên Yêu quận của ta!
 
-Chết tiệt! Tên ranh con chết tiệt, thiên kiếp khốn kiếp!
 
-Ha ha! Thiên kiếp! Được! lão tổ tiên đây chính là được sinh ra từ thiên kiếp, độ thiên kiếp tu luyện. Ngày hôm nay ông muốn xem thiên kiếp ngươi có uy lực gì!
 
Từng tiếng gầm rống phẫn nộ điên cuồng phóng ra từ trong lòng đất. Ngay sau đó, trên những mảnh hoang tàn của Đế Đô đột nhiên truyền đến những tiếng nổ ầm ầm không thua gì sấm sét.
 
Trong nháy mắt có năm luồng khí khổng lồ từ trên mặt đất đột ngột phóng thẳng lên. Tuy bị thiên uy đè xuống nhưng những luồng khí này lại mạnh mẽ phóng thẳng lên độ cao mười trượng.
 
Trong năm luồng khí này vọt ra năm lão già tóc trắng xóa nhưng hai mắt lại lấp lánh những tia sáng cực kỳ yêu dị.
 
Nhìn vẻ bề ngoài của năm lão già có thể cảm nhận được dấu vết của thời gian, trên thân thể gầy gò của bọn họ có một luồng khí tức gần giống như hoang dã.
 
Hồng vân trên bầu trời lại điên cuồng vận chuyển rồi ép xuống ba tấc.
 
Mặt đất trên Đế Đô lập tức vỡ vụn, toàn thân Vương Lâm chảy đầy máu tươi, tất cả khớp xương trong cơ thể phát ra những tiếng răng rắc, máu thịt bị dồn ép giống như bị rất nhiều ngọn núi lớn đè lên.
 
Khi mặt đất sụt xuống, hai chân Vương Lâm lập tức lún sâu vào trong đến tận đầu gối.
 
Từng luồng áp bức theo thiên uy giáng xuống trực tiếp truyền vào trong tâm thần, giống như có một âm thanh vô cùng uy nghiêm đang gào thét trong nguyên thần Vương Lâm.
 
Vương Lâm cố gắng đấu tranh và ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, hắn không nói một tiếng nào.
 
Năm lão đầu đang đứng trong thiên uy không có chút cảm giác khó chịu mà ngược lại bọn họ còn cười lên ha hả. Đám người bay từ dưới mặt đất lên rồi đứng hẳn trên bầu trời dưới những luồng uy áp khổng lồ.
 
-Thật thoải mái! Khó trách lão tổ tông từng nói thiên uy tuy rất chó má nhưng đè lên người thì lại thấy rất sảng khoái. Mặc dù thoải mái thì lão tử cũng vẫn muốn mắng người!
 
-Thúi lắm! Lão tổ tông nói vậy khi nào, rõ ràng nói thiên đạo là một tiểu nương. Nếu ngươi không muốn bị nàng đè lên người thì phải tìm biện pháp đặt nàng xuống dưới!
 
-Hai người các người đều nói bậy, ít nhất ta cũng đã xem qua trăm lần tất cả điển tịch của lão tổ tông lưu lại, vì sao không thấy những câu nói như vậy?
 
Năm lão già cứ ta một câu, ngươi một câu tranh luận với nhau loạn cả lên.
 
Thiên uy càng lúc càng mạnh, hồng vân đột nhiên lại hạ xuống thêm tám tấc!
 
Mặt đất trên Đế Đô lập tức nổ đùng đùng rồi bị ép lún xuống, một con sóng lực hình tròn đột nhiên xuất hiện, tuy nó vẫn chưa phóng lên nhưng cũng chẳng khác gì long xà chạy ngang dọc trong mặt đất rồi tản ra rất xa ảnh hưởng đến hơn một nửa Thiên Yêu thành.
 
Âm thanh cãi cọ của năm lão già đột nhiên ngừng lại. Trong nháy mắt cơ thể họ giống như bị một bàn tay vô hình chụp được rồi trực tiếp quẳng từ trên trời xuống đất.
 
Vương Lâm đang đứng ở vị trí trung tâm của thiên uy, mặt đất đột nhiên truyền ra vài tiếng đứt gãy, hai chân hắn đang ngập trong đất lập tức cắm thẳng xuống dưới. Lần này hắn chỉ còn nửa người lộ ra bên ngoài.
 
Năm lão già lập tức bò lên mặt đất rồi chỉ lên trời mắng lớn:
 
-Lão tử thân là con cháu Cổ Yêu, đã không còn ở trong vòng pháp giới, đã sớm thoát ra khỏi trói buộc của thiên đạo, thiên kiếp chó má đừng hòng làm loạn!
 
Năm lão già vừa mắng chửi vừa bay lên khỏi mặt đất. Lần này Yêu lực trên cơ thể bọn họ tung hoành ngang dọc, trong nháy mắt Yêu lực đã bao phủ toàn bộ Thiên Yêu thành. Năm lão già phóng thẳng đến hồng vân trên trời cao trong luồng Yêu khí đậm đặc.
 
Thiên uy cuồn cuộn, hồng vân trên bầu trời lại hạ xuống. Lần này nó đi xuống một trượng.
 
Toàn bộ Thiên Yêu Thành lúc này giống như bị một bàn tay khổng lồ đập xuống, chỉ trong khoảnh khắc tất cả đã hóa thành tro bụi… ….
 
Mặt đất lại phát ra những tiếng nổ ầm ầm rồi nứt toạc ra tạo thành những cái khe khổng lồ. Trong nháy mắt, đất đai trong Thiên Yêu Thành đã chia năm xẻ bảy.
 
Vương Lâm há miệng phun ra một ngụm máu lớn, trong cơ thể lien tục vang lên những tiếng gãy nát. Toàn bộ cơ thể hắn trong nháy mắt đã chìm sâu vào trong lòng đất, chỉ để lại trên mặt đất một cái hố sâu hun hút.
 
Năm lão già đang muốn phóng đến hồng vân, lần này lại bị quẳng từ trên không xuống, để lại năm cái hố sâu trên mặt đất.
 
-Thiên kiếp, ngươi phá hủy Thiên Yêu thành của ta, lão tử liều mạng với ngươi! - Trong hố sâu có một lão già bay ra, tức giận nói.
 
Lúc này Vương Lâm đã không còn cảm nhận được tất cả mọi vật bên ngoài. Hắn đang ở sâu trong lòng đất, toàn thân đã không còn chút cảm giác nào. Kinh mạch của hắn đã đứt đoạn, khớp xương khắp cơ thể đã vỡ nát.
 
Trời muốn giết người, nếu không chịu khuất phục chỉ còn con đường chết.
 
Vương Lâm mở to hai mắt, mãi đến lúc này ánh mắt hắn vẫn không chịu khuất phục. Toàn thân hắn có thể bị đè ép, nguyên thần có thể tan vỡ nhưng đạo tâm lại quyết không thể thỏa hiệp.
 
-Tu sĩ ở khắp thế gian nếu xuất hiện người nghịch tu, dù có tìm đủ mọi biện pháp cũng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của thiên đạo… ….
 
Khoảnh khắc này đột nhiên có một giọng nói âm u vang vọng trong tâm thần Vương Lâm.
 
-Thiên đạo không sợ người nghịch tu trốn tránh, vì một khi trong tâm có ý tránh né sẽ không phải là nghịch… ….
 
-Thiên đạo chỉ kiêng kỵ những sinh linh không chọn tránh né mà chọn cách ngênh chiến…Đối với những loại sinh linh này thiên đạo sẽ xóa bỏ sạch sẽ…Ngươi, cũng không phải là người đầu tiên, cũng không phải là người cuối cùng… ….
 
-Người khác tiến lên Vấn Đỉnh, hoặc thuận theo, hoặc trốn tránh sẽ không dẫn phát ra thiên kiếp. Mà ngươi lại chọn cách trực tiếp đối mặt, thiên kiếp tất nhiên sẽ giáng xuống… ….
 
-Thiên đạo không cho phép xuất hiện loại sinh linh nghịch tu thứ ba…Nhiều năm về trước khi vũ trụ vẫn còn trong tình trạng sơ khai, có một chủng tộc đồng trang lứa với thiên đạo. Người trong tộc đó có lực lượng vô cùng lớn, dùng lực chứng đạo, dùng lực nghịch thiên; hoặc thần thông kinh người, trở tay diệt đạo, dùng thần kháng thiên; hoặc sát lục huyết tinh khiến cho sinh linh đồ thán, dùng tử biến thiên!
 
-Bọn họ tự xưng mình là Cổ!
 
-Thiên kiếp không thể hủy diệt được, thiên uy không thể khuất phục được. Bọn họ trở thành loại sinh linh đầu tiên nghịch tu của thế gian… ….
 
-Sau rất nhiều năm, bộ tộc Cổ phân chia ra. Những người có lực lượng khổng lồ thì tự xưng là Cổ Thần…Kẻ giết chóc lầm than xưng là Cổ Ma…Mà người thần thông diệt đạo lại tự xưng là…Cổ Yêu! Bọn họ chính là những sinh linh nghịch tu thứ hai.
 
Âm thanh sâu thẳm kia vang vọng trong tâm thần Vương Lâm. Lúc này mặc dù cơ thể hắn đã vỡ nát nhưng tâm thần lại rất yên tĩnh.
 
-Ngươi là Cổ Yêu sao?
 
-Ta là Cổ Yêu.
 

Tiên Nghịch - Chương #554


Báo Lỗi Truyện
Chương 554/1976