Chương 508: Rời đi.


Giờ phút này hắn cảm nhận được niềm tin bên trong Thập Băng Quyền Ý. Niềm tin đến từ Tả dực Yêu tướng, đó chính là một loại kinh nghiệm sa trường, giết địch vô số tạo thành niềm tin tất thắng. Là tất cả tâm niệm những người bị thua, bị chết dưới Thập Băng Quyền Ý tập hợp lại.
 
Mức độ mạnh mẽ của niềm tin đó, vượt rất xa sự tưởng tượng của Vương Lâm. Tại khoảnh khắc thân thể thừa nhận lực lượng lần thứ tư sụp đổ, tâm thần Vương Lâm cũng trải qua niềm tin đến từ trong quyền ý.
 
- Mười lần sụp đổ vốn là cực hạn. Vào lúc này, không ngờ nó lại đang tiến hóa đến lần thứ mười một. Tả dực Yêu tướng thi triển Thập Băng Quyền Ý với ta, mục đích đó là sau khi đánh bại ta, hấp thu tâm niệm khiến cho quyền ý này được nâng cao.
 
Thập Băng Quyền Ý sở dĩ mạnh mẽ bởi vì có niềm tin. Nó đánh bại càng nhiều người, uy lực của nó sẽ càng mạnh!
 
Một cảm giác suy sụp không thể chống cự bất giác xuất hiện ở trong lòng hắn. Chẳng qua cảm giác này gần như vừa mới sinh ra, lập tức bị Vương Lâm mạnh mẽ bóp nát.
 
Thân hình hắn như bị một thứ lực lượng nào đó ném đi, bay ra xa tới nghìn trượng mới dừng lại. Trong nháy mắt hạ xuống, hắn lật thân hình, đầu ngón tay trái vạch trên mặt đất, liền nghe một loạt tiếng động vang chói tai vang lên, thân hình Vương Lâm loạng choạng hơn mười trượng mới đứng vững.
 
Lúc này toàn thân Vương Lâm gần như bị ký hiệu ở mi tâm bao trùm. Ký hiệu đó sau khi chịu đựng Thập Băng Quyền ý lập tức tán loạn, hóa thành từng điểm màu xám tiêu tán. Ở mi tâm chỉ còn nửa ký hiệu, chậm rãi tỏa ra màu xám mờ mờ.
 
Sinh ấn do tu luyện tiên quyết giết chóc mà ra, giờ phút này chỉ còn lại nửa đạo ở mi tâm Vương Lâm, còn lại toàn bộ tiêu tan.
 
- Lấy tu vi Anh Biến trung kỳ của ngươi, có thể chống cự lần thứ tư sụp đổ mà không chết. Ngươi lui ra đi! Chức Đô thống ngươi không có khả năng đạt được. Cho dù chức vụ Nghiêu lĩnh cũng không thuộc về ngươi. Vị trí của ngươi chỉ có thể là trường nham!
 
Ánh sáng trong mắt Tả dực Yêu tướng tiêu tan, hắn chắp tay sau lưng nói một cách bình thản. Biểu tình của hắn mặc dù không lộ ra vẻ khinh thường, nhưng lời nói lại biểu lộ rõ!
 
Hai mắt Vương Lâm lóe sáng. Thập Băng Quyền Ý này chính là một loại cầu nối tinh thần đến đỉnh. Một tu sĩ đạo tâm thăng hoa, đạo tâm và nguyên thần kết hợp khiến cho nguyên thần tiến hóa mà dung nhập vào bên trong đạo tâm. Thể xác và tinh thần bên trong chỉ còn một niềm tin, niềm tin này cực kỳ vững chắc, nó có thể ảnh hưởng hết thảy, có thể thay đổi trời đất.
 
"Thần thông Niềm tin!" Vương Lâm chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tả dực Yêu tướng ở xa xa. Ánh mắt hắn thâm u, giống như ẩn chứa trí tuệ và hiểu ra.
 
Ánh mắt Vương Lâm càng ngày càng sáng, hắn chậm rãi nâng tay phải, vươn ngón trỏ. Động tác đồng dạng, cũng là khúc nhạc dạo của Hóa Ma chỉ, nhưng lúc này Vương Lâm thi triển ra lại là khác hẳn!
 
Động tác của hắn trong mắt Tả dực Yêu tương lại rất khác biệt. Hắn khẽ "a" một tiếng, ánh sáng tiêu tan trong hai mắt lại ngưng tụ một lần nữa! Lúc này đây còn sáng gấp mấy lần lúc nãy!
 
- Này… Tả dực Yêu tướng liếc mắt một cái liền nhìn ra manh mối, trên mặt không khỏi có chút chú ý.
 
Diêu Tích Tuyết ở xa xa lại biến sắc, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong lòng như nổi sóng, nàng nhớ tới lời nói của phụ thân. Đối với Vương Lâm, phụ thân Huyết Tổ của nàng có chút chú ý.
 
Một luồng ma khí từ trong cơ thể Vương Lâm lan ra, trong phạm vi ba trượng quanh thân hắn hình thành một màn sương đen nhàn nhạt. Trong màn sương đen, hai mắt Vương Lâm dần dần lộ ra vẻ âm trầm.
 
Sự âm trầm đó toát ra một thứ lạnh lẽo, ma tính!
 
"Thần thông Niềm tin… Khi ta thi triển pháp thuật chỉ có vẻ ngoài, không chứa niềm tin bên trong, cho nên không thể phát huy ra uy lực chân chính". Vương Lâm thì thào tự nói với bản thân. Hắn nhìn ngón trỏ tay phải mình, rồi chỉ thẳng lên trời.
 
Một chỉ hỏi trời!
 
Lốc xoáy trong hư không phía trên cung điện giờ khắc này trong nháy mắt tiêu tan. Toàn bộ trời đất giống như bị một tấm màn đen bao phủ càng thêm u ám, dường như có vô số du hồn ở bên trong gào thét!
 
Một chỉ Hóa Ma!
 
Ma khí tung hoành. Tiên lực trong cơ thể Vương Lâm trong nháy mắt cho dù không nghịch chuyển nhưng lại vô thanh vô tức toàn bộ biến thành ma khí!
 
Loại ma khí này cùng với ma khí sau khi tiên lực nghịch chuyển tạo thành có sự khác nhau rất lớn!
 
Tóc Vương Lâm chợt dài quá hai đầu gối một cách quái dị. Cả người hắn không còn có một chút tao nhã, mà tràn ngập vẻ bạo ngược. Ở trên mi tâm một đạo ma văn xanh bạc chậm rãi xuất hiện.
 
Ma khí xung quanh thân thể trong chốc lát đậm đặc hẳn lên rồi điên cuồng tản ra bốn phía. Phạm vi ba trượng từ từ được mở rộng. Cuối cùng trong phạm vi trăm trượng ma khí tràn ngập.
 
Khi ma khí đậm đặc tới một mức nhất định liền hóa thành những ngọn lửa mờ màu xanh, rơi trên mặt đất tạo thành những đám lửa hình tròn.
 
Toàn bộ cơ thể bị ma khí chiếm cứ. Lúc này Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lên trời, miệng thét lên một tiếng thật dài. Tiếng thét tản ra một cỗ khí tức cực kỳ bá đạo, với ý chí giết chóc điên cuồng!
 
Đúng lúc này, một nửa ký hiệu giết chóc ở bên dưới ma văn xanh bạc trên mi tâm giống như dung hợp với tâm tính của Vương Lâm, không ngờ bắt đầu sinh trưởng. Chỉ trong nháy mắt từ một nửa lại hóa thành Sanh ấn đầy đủ!
 
Ấn ký vừa hồi phục lại lập tức lan tràn, trong nháy mắt bao trùm toàn thân Vương Lâm.
 
Vương Lâm cứ từng bước một đi tới Tả dực Yêu tướng đang ở trên bầu trời cung điện!
 
- Thú vị! Ngươi là người thứ nhất có được sự cảm ngộ dưới Thập Băng Quyền Ý của ta. Để cho bản tướng nhìn xem ngươi có đỡ được lần thứ năm sụp đổ hay không! - Ánh sáng trong mắt Tả dực Yêu tương lóe lên, trầm giọng nói.
 
Lần thứ năm sụp đổ sau lời nói Yêu tương từ trong hư vô tiến ra. Lần thứ năm sụp đổ là gấp mười uy lực lần thứ tư, vừa mới xuất hiện lập tức trong phạm vi nghìn trượng phát ra những tiếng sấm giống như thiên kiếp. Thanh thế của tiếng sấm kinh người, toàn bộ Cổ Yêu thành giờ phút này đều có thể nghe thấy.
 
Vẻ mặt Vương Lâm âm thầm. Lúc này hắn sử dụng Hóa Ma chỉ, một chỉ Hóa Ma. Trong nháy mắt lần thứ năm sụp đổ từ bốn phương tám hướng xuất hiện, ngón trỏ tay phải hắn bỗng nhiên điểm mạnh một cái về phía trước. Lập tức ma khí toàn thân hắn ngưng tụ ở ngón tay, rồi chợt hóa thành một ngọn lửa ma.
 
Uy lực chân chính của Hóa Ma chỉ lần đầu tiên xuất hiện trong tay Vương Lâm. Ngọn lửa ma ở đầu ngón tay hắn lập tức phóng to, tạo ra xung quanh người hắn một biển lửa Vương Lâm đạp một cái, cả người bay lên trời, ngón trỏ tay phải giống như tia chớp điểm về phía Yêu tương.
 
Lần thứ năm sụp đổ gần như vừa mới đến trong nháy mắt bị ngọn lửa ma ngăn cản. Trong quá trình giằng co, một chỉ của Vương Lâm phóng ra, chỉ nghe những tiếng "ầm ầm" vang lên, hắn đã thoát khỏi lần thứ năm sụp đổ. Lúc này hắn chỉ cách Yêu tương mười trượng!
 
Ngay sau đó, lần thứ sáu sụp đổ lập tức xuất hiện!
 
Uy lực lần thứ sáu sụp đổ không có lời nào để diễn tả. Sau khi nó xuất hiện, lập tức khoảng cách mười trượng giữa Yêu tương và Vương Lâm lập tức sụp đổ, từng cái vết nứt xuất hiện không theo quy tắc xẹt qua ngang trời. Uy lực của lần thứ sáu sụp đổ bỗng nhiên giáng xuống.
 
Vương Lâm vẫn âm trầm như trước. Ngón tay của hắn vẫn giữ nguyên, thân hình đi về trước một trượng, lần thứ sáu sụp đổ giống như một vòng sáng vô hình từ hư vô hóa thành, bao vây quanh Vương Lâm.
 
Chẳng qua, trong khoảnh khắc đụng tới ngón trỏ, miệng hắn khẽ hô:
 
- Hóa Ma!
 
Vừa dứt lời, ngón trỏ lập tức tỏa ra một làn ánh sáng đen đậm đặc. Ánh sáng đen lan theo ngón tay, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ cánh tay phải của hắn.
 
Rồi chỉ trong nháy mắt, nó theo cánh tay phải nhanh chóng lan tràn toàn thân. Gần như khoảnh khắc vòng ánh sáng vô hình tới người, toàn thân Vương Lâm đã trở thành màu đen vô tận.
 
Cả người hắn giống như một bóng ma, bước tới một bước liền xuyên qua vòng ánh sáng vô hình. Trong nháy mắt khi hắn xuyên qua, lần thứ sáu sụp đổ tự nhiên biến mất!
 
Ánh sáng trong mắt Tả dực Yêu tương lóe lên dữ dội, hắn quát to:
 
- Khá lắm, người từ ngoài đến! Lúc trước bản tướng đúng là xem thường ngươi. Ta ở đây chờ, ngươi còn bốn lần sụp đổ!
 
- Niềm tin Thập Băng Quyền Ý của ngươi đó là niềm tin tất thắng, đó là tâm niệm của tất cả mọi người thua dưới thần thông này của ngươi tập hợp lại. Muốn phá quyền ý của ngươi, đơn thuần theo tu vi, thần thông của ta không thể làm được. Nhưng mấu chốt để phá Thập Băng Quyền ý của ngươi không phải là tu vi, mà là Niềm tin!
 
- Ta vì phá quyền ý của ngươi, niềm tin dung nhập vào trong Hóa Ma chỉ, lại giống như giao linh hồn cho thần thông. Giờ phút này đã không phải đối kháng tu vi, mà là đối kháng về Niềm tin! - Vương Lâm miệng bình thản nói, hắn lại bước về phía trước một bước!
 
Lần thứ bảy sụp đổ đã đến!
 
Trong nháy mắt lần thứ bảy sụp đổ xuất hiện, hai mắt Vương Lâm chợt lóe, quát to:
 
- Nhường đường!
 
Hai chữ vừa dứt, lần thứ bảy sụp đổ sắp sửa biến ảo ra lại giống như vậy có hình dạng lập tức sụp đổ. Ánh mắt Vương Lâm hoàn toàn kiên nghị, trong mắt hắn bốc lên một niềm tin mãnh liệt.
 
Trong lòng hắn nắm chắc là linh hồn thần thông một chỉ Hóa Ma. Trông miệng hắn tuy nói ra hai chữ, nhưng trong hai chữ tỏa ra một niềm tin vô bờ bến.
 
Ý niệm này, không phải giết chóc, không phải tất thắng, mà là Ma niệm! Ma niệm, chính là nghịch thiên, chính là thiên hạ to lớn tùy ý làm, đoạt sinh mạng trí tuệ, phá hư đạo pháp, tự đi theo con đường riêng, bởi vậy tên là Ma!
 
Sắc mặt Tả dực Yêu tương rốt cục biến đổi, lúc đầu tiên khi nhìn Vương Lâm hắn chưa bao giờ đặt đối phương ở trong lòng. Khi người đó phá vỡ lần thứ ba sụp đổ mới khiến hắn chú ý.
 
Chẳng qua thất bại ở lần thứ tư sụp đổ cũng nằm trong dự đoán trước. Hắn xem ra, con đường của người này, nếu dừng lại như vậy cũng không phải người mà hắn phụng mệnh yêu đế tìm kiếm!
 
Nhưng bất kể thế nào hắn cũng không ngờ, sau lần sụp đổ thứ tư người này không ngờ lại ngộ đạo. Việc ngộ đạo của đối phương lập tức thu hút sự chú ý của hắn. Người này ngộ đạo, một chỉ Hóa Ma!
 
Mặc dù như thế cũng vẫn chỉ là thu hút sự chú ý, không có quá mức coi trọng. Ở trong mắt hắn, loại ngộ đạo này tuy là khó được nhưng cũng chỉ là phá lần thứ bảy sụp đổ rồi hoàn toàn dừng lại!
 
Nhưng giờ phút này, khi đối phương chỉ cần một lời nói phá lần thứ bảy sụp đổ khiến hắn hoàn toàn xúc động. Vẻ mặt biến đổi hắn lập tức hiểu được chính mình ngay từ lúc bắt đầu đã phạm sai lầm lớn. Đó là xem thường đối phương.
 
Với thân phận của mình, có thể khiến hắn tỏ ra xúc động mấy ngàn năm qua chưa từng có. Đây là lần đầu tiên trong mấy ngàn năm qua.
 

Tiên Nghịch - Chương #511


Báo Lỗi Truyện
Chương 511/1976