Chương 497: Hắc y nam tử


Trong mắt hắn, xuất hiện một đoàn yêu hỏa, nhấp nháy lúc sáng lúc tối. Lúc này trời lặng gió, nhưng trên quần áo hắn, một cỗ yêu khí lờ mờ hiện ra bao phủ lấy hắn.
 
Âu Dương Hoa thấy thế, ánh mắt dao động, thở dài.Theo bản năng, hắn lùi ra sau vài bước, miệng lẩm bẩm: " người này đến từ bên ngoài, lần đầu tiên hấp thụ yêu lực hống, yêu khí trong cơ thể đã biến hóa. Lời ấy quả không sai."
 
Trong cơ thể yêu lực kết tinh thành một loại yêu lực, có thể khiến cho cơ thể xuất hiện một cỗ cảm giác cực kì thoải mái, làm cho người ta ngây ngất.
 
Vương Lâm nheo mắt, lập tức trong mắt đoàn yêu hỏa kia biến mất. Bên ngoài thân thể, yêu khí cũng biến mất trong nháy mắt. Con người hắn hồi phục như thường.
 
" Loại yêu lực này giống như tiên lực, nhưng đầy tính quỷ dị. Sau khi hít phải loại khí này thì hơi thở và tiên lực có thể dung hợp. Do đó tu vi đạt đến hiệu quả. Tuy nhiên, ở đây yêu lực quá ít, không thể dùng thử." Vương Lâm trầm ngâm một lúc, vỗ túi trữ vật, lập tức có hơn mười bình ngọc bay ra. Dưới cái phất tay áo của Vương Lâm, chúng rơi xuống dưới chân Âu Dương Hoa.
 
Âu Dương Hoa run lên, vội vàng cầm lấy một bình ngọc, mở ra xem sau đó để vào trong lồng ngực. Giờ phút này trong lòng hắn có chút kích động.
 
- Ngươi lui ra đi, ta muốn ngồi ở trong này, ngày mai trời sáng, ta thì sẽ rời khỏi đây!
 
Vươg Lâm bình thản nói, sau đó không hề để ý tới Âu Dương Hoa, khoanh chân cố định, nhắm hai mắt lại, nhìn kỹ yêu lực kết tinh bên trong đan điền.
 
Âu Dương Hoa vội vàng chào, cung kính cúi đầu lui ra xa.
 
Nơi đây bỗng nhiên yên tĩnh hẳn. Chỉ có phía xa nơi lửa trại, truyền đến tiếng cười nói râm ran.
 
Vương Lâm tập trung tinh thần, đắm chìm trong vòng đan điền, hắn cẩn thận cảm thụ yêu lực kết tinh.
 
Nếu yêu lực có số lượng lớn hơn, có thể là không dung hợp được, nhưng cũng sẽ có uy lực khác. Yêu linh nơi Đông Hải lần này tiến vào đây, chém giết lẫn nhau, không ngoài mục đích chính là cướp đoạt yêu lực kết tinh trong cơ thể của đối phương. Không biết rằng, chính yêu lực kết tinh còn có tác dụng khác. Nếu không thế, nhiều năm qua không thể dẫn tới "gió tanh mưa máu" như Âu Dương Hoa nói.
 
"Trên phương diện này, ta vẫn còn chút bí mật chưa biết hết. Chừng nào biết rõ thì mới có khả năng quyết định mục tiêu. Tại đây, thời gian từ năm mươi năm đến năm trăm năm, nói dài cũng chưa dài, nhưng cũng không còn ngắn. Nếu là chỉ hấp thu yêu lực để đề cao tu vi thôi thì đơn giản. Vậy dứt khoát ta thả lỏng tính tình, giống như năm đó giết chóc một hồi ở Tu Ma Hải." Trong mắt Vương Lâm lóe lên một tia hàn quang, hắn liếm môi.
 
Thời gian chậm rãi trôi qua, phút chốc trời đã về đêm. Không gian một màu đen tối, bên trong thung lũng bốn phía vẫn còn huyên náo, nhưng dân cư đã về phòng nghỉ ngơi.
 
Chỉ có trẻ em và phụ nữ là được ngủ. Còn tất cả đàn ông đang lục đục cầm đủ các loại vũ khí, tập trung tại cửa vào trong thung lũng.
 
Âu Dương Hoa cũng có trong số đó, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm ra phía ngoài sơn cốc.
 
Chốc chốc lại quay đầu nhìn thoáng qua phía đằng xa, chỗ sâu trong Hồ Lô Cốc, nơi Vương Lâm đang ngồi thiền.
 
"Hi vọng trận pháp này có thể khống chế được yêu linh, thượng tiên có thể ra tay tương trợ" Âu Dương Hoa thầm than. Sở dĩ hắn thay đổi chủ ý, chủ động mời đối phương vào cốc là vì ngoài việc không thể chống cự được thì nguyên nhân chủ yếu còn lại chính là sau khi trận pháp đã vô cùng suy yếu, tối nay có chống cự được với yêu linh hay không thì trong lòng hắn còn không thể nắm chắc. Nên lúc này hắn mới cắn răng kiên trì mời Vương Lâm ở lại, đồng thời nói ra rất nhiều bí mật, cuối cùng hắn không còn tiếc vốn gốc, đem yêu lực kết tinh duy nhất trong thung lũng đổi cho đối phương.
 
Âu Dương Hoa làm thế, tất cả đều có mục đích. Đó là hi vọng trong thời khắc nguy hiểm, Vương Lâm sẽ ra tay trợ giúp.
 
Nhìn những cư dân bên thung lũng, hắn thở sâu trầm giọng nói:
 
-Tối nay là đêm Yêu linh sẽ săn mồi, ta sẽ không nói nhiều. Chỉ cần sống qua tối nay, tất cả mọi người đều được bình an.
 
Vương Lâm ngồi ở giữa, bỗng nhiên mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên không trung, trên cao vẫn là một mảnh đen tối, nhưng đối với hắn, cũng là điều biến hóa khác biệt.
 
Trong đêm tối hiện lên một tia mây tía. Một luồng khí không đồng nhất xuất hiện, yêu lực tràn ngập phía chân trời, khuếch tán từ xa đến.
 
Nơi cốc núi này không phải là mục tiêu, mà chẳng qua là điểm nó đi qua.
 
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào không trung, ánh mắt hắn lộ lên một tia quyết đoán. Không còn nghĩ ngợi nhiều nữa, nhanh như chớp, tay phải của hắn đặt tại mi tâm, một tia nguyên thần liền hóa thành thần thức, phóng nhanh xuyên qua thung lũng trận pháp, xuất hiện nơi không trung.
 
Khi nguyên thần hóa thành thần thức thì nó không dừng lại, mà nhẹ nhàng như làn mây nhưng lại nhanh như tia chớp, tiến thẳng đến chỗ yêu khí đang cuồn cuộn trôi như thủy triều thổi quét qua kia.
 
Càng tới gần, cỗ yêu lực kia càng tấn công dữ dội, làn sóng này cũng mãnh liệt như yêu lực, phạm vi quá lớn, mắt nhìn không còn thấy bờ bến.
 
Một đường ở phía trên, hễ là nơi bị yêu khí bao trùm, nhưng lập tức không còn sinh khí. Thậm chí một số dã thú bị yêu khí bao trùm, liền truyền ra từng trận kêu gào thảm thương, rồi hóa thành bạch cốt.
 
Vương Lâm nhìn thấy tất cả, nhíu mày.
 
Lúc này, nếu nhìn từ trên cao xuống, có thể thấy rõ ràng, yêu linh nơi Đông Hải tạo thành một đạo khí uốn lượn màu tím.
 
Lấy một điểm bất kì làm trung tâm, hướng về bốn phía khuếch tán thành hình tròn, phạm vi khuếch tán rất lớn, tất cả nó đều làm theo yêu linh.
 
Một tia nguyên thần của Vương Lâm làm thần thức, lúc này dễ dàng nhìn thấy, liền nhanh chóng rút về. Nhưng bỗng nguyên thần của Vương Lâm dừng lại ở chỗ sâu bên trong, rồi mạnh mẽ tản ra, trực tiếp phá tan yêu khí.
 
Chỉ thấy ở sâu trong đám khí đó, trừ đám mây đỏ tía lượn lờ thì không ngờ lại xuất hiện một người.
 
Người này y phục màu đen, mặt lạnh như băng, môi hơi cong lên, dáng vẻ trông thật ghê sợ. Lúc này trong tay hắn ngăm cầm một thanh kiếm mỏng màu đen.
 
Hắn múa kiếm làm từng đạo khí tím lượn lờ bay theo kiếm. Đồng thời, một số lượng lớn yêu lực cũng bị hắn điên cuồng hấp thu.
 
Trong nháy mắt thần thức của Vương Lâm thấy hắn, hắc y nam tử chậm rãi ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn lên, khóe miệng mỉm cười, lộ ra một tia lạnh lẽo tới cực điểm.
 
- Tu vi quả không tồi, không ngờ ngươi có thể phát hiện ra chỗ của ta, lúc đầu ta còn muốn cho người một thứ bất ngờ… Gã mặc đồ đen chỉ kiếm vào hư không, chậm rãi nói tiếp:
 
- Ngươi gặp ta quả là không may mắn. Dù ngươi có giao nộp yêu linh cũng coi như vô dụng, vì ngươi là con mồi của ta.
 
Thần thức do Vương Lâm biến thành lạnh lùng liếc mắt nhìn người kia một cái, không nói hai lời, lập tức bay trở về. Hắc y nam tử cũng không ngăn cản, chỉ có điều khóe miệng mỉm cười, lộ ra một tia khinh miệt.
 
" Mới chỉ là Ứng Biến trung kỳ, không kể ngươi là người môn phái nào, hôm nay chết chắc. Thu lấy yêu tinh của hắn, ta hẳn đã đủ tư cách tiến vào Thiên Yêu Thành." Trong mắt hắc y nam tử hiện lên một tia sát khí.
 
Bên trong thung lũng, Vương Lâm thu hồi thần thức, ánh mắt lộ ra hàn mang.
 
"Hắn là tu sĩ đầu tiên của Thiên Vận Tinh mà ta gặp phải ở trong này có tu vi Ứng Biến hậu kỳ đại viên mãn. Nhưng muốn giết được ta cũng không phải dễ".
 
Ngoài núi, sóng yêu khí đang gào thét dữ dội như sóng dữ ngập trời, trực tiếp tấn công vào phía trên thung lũng. Trong nháy mắt này, trận pháp mở ra, từng trận thanh quang không ngừng lóe ra, khó khăn lắm mới chống cự được sức tấn công của yêu lực.
 
Nhưng đám sóng yêu khí tấn công liên tục. Dần dần, trên thung lũng, trận pháp thanh quang lóe ra không ngừng, mơ hồ có dấu hiện không còn chịu nổi.
 
Bên trong thung lũng, tuy vẫn đang là im ắng, nhưng đã có một tia ngưng trọng bao phủ.
 
Chỗ cửa thung lũng, tất cả mọi người ở đây, tay đã nắm chặt vũ khí. Thậm chí trong tay đã vã mồ hôi. Bọn họ mắt không chớp, nhìn chằm chằm vào cửa thung lũng, thở dồn.
 
Giờ phút này, Âu Dương Hoa đứng phía trước mọi người. Hắn nâng hai tay lên, trong miệng từ từ truyền ra từng đợt niệm chú phức tạp, duy trì hoạt động của trận pháp.
 
Đêm Yêu linh săn mồi này cứ ba tháng sẽ gặp một lần. Với Âu Dương Hoa, hắn hoàn toàn tin tưởng vào trận pháp. Chỉ có điều, trận pháp tuy uy lực nhưng bị Vương Lâm làm tiêu hao hơn phân nửa. Hôm nay, nếu có chống đỡ nổi yêu linh hay không, hắn không có chút mảy mảy nắm chắc.
 
Một khi trận pháp bị phá nát, toàn bộ cư dân bên trong thung lũng đều sẽ bị yêu linh vật ẩn nấp trong yêu khí kia cắn nuốt.
 
Lúc này, theo từng đợt tấn công của yêu khí, trận pháp của thung lũng có phần không chịu nỗi, kêu lên từng tiếng ken két.
 
Lại có dấu vết bị phá vỡ.
 
Đúng lúc này, bỗng nhiên một trận âm thanh kịch liệt ầm vang truyền lại từ bên ngoài, hiển nhiên là có vật nặng va chạm vào trận pháp, nhưng thấy phía dưới trận pháp nhoáng lên một cái, phía trên càng nhiều chỗ bị vỡ tan.
 
Bên trong thung lũng, cảm nhận được rõ ràng âm thanh kịch liệt, ầm ầm va chạm, nhiều phụ nữ và trẻ nhỏ đang ở trong phòng lập tức bừng tỉnh.
 
Ngoài sơn cốc xa xa, Hắc y nam tử ở trong yêu khí lúc này đảo qua một kiếm, lập tức máu tươi vẩy ra khắp không trung. Bỗng nhiên, một vật kỳ dị trên đầu có một sừng, toàn thân tối đen, ước chừng cao khoảng một trượng, theo bốn phía bên trong yêu khí biến ảo mà ra. Gần như nó vừa xuất hiện, ngay lập tức bị Hắc y nam tử chém làm đôi.
 
Ngay khi chém giết xong, Hắc y nam tử hút một hơi. Lập tức, một cỗ yêu lực từ bên trong vật thể kì dị bay ra, rồi trực tiếp chui vào bên trong thất khiếu của Hắc y nam tử.
 
Một cảm giác cực kì thoải mái lập tức xuất hiện trong người hắn. Một lúc sau, ánh mắt hắn chợt lóe nhìn chằm chằm vào xa xa nơi thung lũng, miệng mỉm cười lộ ra một nét độc ác. Trường kiếm trong tay hắn vung xuống, lập tức hóa thành một đạo điện quang, tiến thẳng nơi thung lũng xa xa.
 
Hắc y nam tử kia vừa động phía dưới thân hình, cả người nhũn như tơ liễu bay đi, nhoáng cái xuống dưới, liền xuất hiện phía trên một điện quang phi kiếm, thẳng hướng thung lũng mà tiến.
 
Bên trong thung lũng, Vương Lâm đứng lên, bước về phía trước một bước, lập tức hóa thành một làn khói nhẹ, trực tiếp xuất hiện ở cửa cốc, đứng bên cạnh Âu Dương Hoa và mọi người.
 
Hắn xuất hiện nhẹ nhàng, lập tức khiến cư dân bốn phía thung lũng biến sắc, theo bản năng đều tản ra.
 
Âu Dương Hoa mặt lộ sắc mặt vui mừng, vội vàng nói: - Thượng tiên đến cứu mạng.
 
Hắn nói vừa dứt, thấy ngoài núi, điện quang phi kiếm gào thét tiến đến, truyền ra thanh âm lạnh như băng của Hắc y nam tử:
 
- Săn bắn, bắt đầu!
 

Tiên Nghịch - Chương #497


Báo Lỗi Truyện
Chương 497/1976