Chương 421: Thiên huyễn tình dục đạo


Vân Tước Tử ngẩn ra nói:
 
- Một tia dâm tà ý cảnh của ngươi năm đó ư?
 
Tam tổ gật đầu nói:
 
- Đúng là một tia ý cảnh đó. Nếu nó đoạt xá thành công chắc chắn hút mất một phần căn nguyên của ta! Ta sao có thể khiến nó thành công được!
 
Năm đó, sau khi ý cảnh đó bị ta chia cắt, không ngờ lại bị một tiểu tu sĩ đạt được. Như vậy, tiểu tu sĩ kia giờ phút này đã ở trong Chu Tước Mộ. Tuy ta không thể gián tiếp huỷ diệt được một tia ý cảnh kia nhưng có thể khiến cho nó có chút thay đổi. Nếu là bình thường thì không tính nhưng trong khi đoạt xá, một chút biến cố cũng có thể khiến cho việc đoạt xá thất bại!
 
Tam tổ nói xong, tay phải điểm lên mi tâm, cái cây yêu dị trên trán lập tức bắt đầu quỷ dị nhúc nhích. Một đám phù văn từ trong mi tâm loé ra, tiến vào hư không, chậm rãi biến mất.
 
Trong Chu Tước Mộ, Vương Lâm đi vào Tế Đàn, lập tức cảm nhận được từ trong Tế Đàn lập tức dâng lên một cỗ lực lượng truyền tống. Hắn cúi xuống, tay phải đặt trên Tế Đàn, đang định truyền tống đi.
 
Đúng lúc này, không chút dấu hiệu báo trước, bỗng nhiên từ bên trong thất khiếu của Liễu Mi trào ra rất nhiều bụi phấn. Tiếng kinh hô của Mị Cơ lập tức vọng lại.
 
- Tại sao có thể như thế? Sao lại có một cỗ lực lượng giống như căn nguyên của ta từ ngoại giới can thiệp vào việc đoạt xá của ta? Sao lại có thể như thế được?
 
Từ ngày Mị Cơ sinh ra đã không có chút trí nhớ nào về quá khứ, việc hôm nay chính là lần đầu tiên nàng gặp phải.
 
Trước đó, nàng tiến vào trong cơ thể của Liễu Mi, ngay tại khi phá huỷ ý cảnh của Liễu Mi, bỗng nhiên cảm nhận được từ sâu bên trong hồn phách có một cảm giác đau đớn. Loại đau đớn này lập tức khiến nàng như không còn chút thần thông nào nữa. Một cảm giác suy yếu đột ngột tràn ra toàn thân.
 
Do đó, lập tức bị ý cảnh của Liễu Mi cắn trả, bị buộc phải lao ra khỏi cơ thể của đối phương.
 
Nháy mắt khi Mị Cơ theo thất khiếu của Liễu Mi lao ra, Liễu Mi lập tức mở mắt, trong miệng thốt lên:
 
- Một "huyễn" cuối cùng, ngươi chạy không thoát đâu!
 
Theo lời này của Liễu Mi, đại lượng bụi phấn lập tức bị hút lại vào trong thất khiếu của Liễu Mi.
 
Mị Cơ hét lớn một tiếng, toàn thân vẫn đang suy yếu vô lực. Ánh mắt nàng hiện lên một tia tuyệt vọng. Nhưng lập tức, nàng liền cắn răng, căm hận nói:
 
- Nếu không thể đoạt xá, vậy thì sẽ dung hơp!
 
Nói xong, cũng không biết Mị Cơ dùng biện pháp gì, hồn phách của nàng lập tức phát ra hào quang yêu dị, cuối cùng ầm một tiếng, tan nát. Một tia dâm tà ý cảnh cường hãn cũng theo đó tan nát, toàn bộ cuốn vào trong cơ thể của Liễu Mi.
 
Hết thảy những điều này đều phát sinh cực nhanh, gần như ngay khi ánh mắt của Vương Lâm quay lại nhìn Liễu Mi, Mị Cơ đã tan nát.
 
Trong cái nháy mắt này, một cỗ sương mù màu hồng nhạt tràn ngập dục ý điên cuồng từ mọi ngóc ngách trong cơ thể của Liễu Mi phát tiết ra qua từng lỗ chân lông. Quần áo trên người Liễu Mi lập tức tiêu tan, hoá thành tro bụi. Hiện ra trước mắt Vương Lâm là một khối thân thể mềm mại, nổi bật, cực kỳ tuyệt vời khiến cho người ta nhìn vào cũng phải mê mẩn.
 
Thân mình Vương Lâm, nháy mắt khi bụi phấn khuếch tán, không kịp truyền tống mà đi, lập tức bay nhanh trở lại. Cùng lúc đó, tay phải hắn vung lên phía trước, một cỗ cuồng phong mang theo tiên lực lập tức tràn ngập, thổi về hướng bụi phấn.
 
Chỉ có điều, mặc dù hắn đã lùi lại cực nhanh, nhưng với cỗ cuồng phong này, bụi phấn cũng không chút đình trệ, như một loại tồn tại trong suốt, không bị cuồng phong ngăn cản, vẫn điên cuồng khoách tán ra.
 
Tốc độ khoách tán này quá nhanh, khi Vương Lâm lui về phía sau vẫn có một chút bụi phấn theo lông tóc của hắn chui vào trong cơ thể.
 
Chẳng qua số bụi phấn chui vào trong cơ thể cũng không nhiều lắm. Tiên lực trong cơ thể của Vương Lâm lưu chuyển, liền tiến hành áp chế. Sắc mặt của hắn âm trầm, thân mình nhanh chóng lui về phía sau, mới tránh thoát khỏi bị phấn vụ xâm nhập thêm.
 
- Bụi phấn này không phải là pháp thuật mà là do ý cảnh biến thành cho nên thần thông không có tác dụng gì với nó!
 
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, nhìn vào một mảng lớn sương mù bụi phấn hình tròn bên trong thung lũng.
 
Trong sương mù, một bóng người nổi bật đi ra, dần dần lộ ra diện mạo.
 
Liễu Mi, nguyên bản làn da trắng nõn không tì vết, giờ phút này lộ ra vẻ hồng nhạt. Nhất là đôi mắt của nàng, khi thì lộ ra vẻ vô tình, khi lại loé ra vẻ sắc dục.
 
Biểu tình của nàng lộ ra vẻ giãy dụa thống khổ.
 
Đúng lúc này, vẻ vô tinh trong mắt của Liễu Mi tiêu tan, hoàn toàn bị sắc dục chiếm cứ. Miệng nào lộ ra một cụ cười tuyệt mỹ, tay phải điểm một cái vào hư không. Lập tức, bụi phấn xung quanh thân thể gào thét, hướng về bốn phía điên cuồng lan tràn với một tốc độ khó có thể tưởng tượng được.
 
Việc lan tràn này giống như một cuộc trùng kích, chen lẫn một cỗ kình lực khổng lồ, điên cuồng gào thét hướng ra xung quanh.
 
Tốc độ lan tràn này vượt qua tốc độ của Vương Lâm, chỉ trong chớp mắt, phạm vi mấy vạn dặm lập tức biến thành một thế giới màu hồng của bụi phấn. Ngọn núi này bị bụi phấn này bao phủ, như mây mù trong thâm sơn, khiến cho người ta từ xa nhìn lại có cảm giác như mộng như ảo.
 
Khoảng cách của Vương Lâm với Liễu Mi không xa, là tâm điểm bị bụi phấn này khuếch tán. Với định lực của hắn, nếu đình chỉ hô hấp, vận chuyển ý cảnh, miễn cưỡng cũng có thể tránh né.
 
Nhưng giờ khắc này, trước khi Vương Lâm kịp thoát đi thì chút bụi phấn trong cơ thể, tuy đã bị áp chế, vốn chỉ cần ngồi xuống khoảng thời gian một nén hương là có thể hoàn toàn khu trừ ra khỏi cơ thể, đã cùng với bụi phấn màu hồng bao phủ ngoài cơ thể hắn, đột phá khỏi áp chế, lan tràn khắp cơ thể. Trong ngoài kết hợp khiến lần đầu tiên thần trí của Vương Lâm rơi vào mê muôi.
 
Thiên huyễn vô tình đạo ở trên người của Liễu Mi, đã đạt đến Anh Biến trung kỳ. "Thiên huyễn" này thực thế mới chỉ là chín trăm chín mươi chín "huyễn". Mỗi một "huyễn" chính là một thế của Liễu Mi.
 
Giống như Liễu Mi ở Thiên Đạo Tông năm đó, cũng chỉ là một "huyễn" của bản thể nàng mà thôi.
 
Những "huyễn thân" như thế, Liễu Mi tổng cộng đã trải qua đến chín trăm chín mươi chín lần, chỉ có một "huyễn" nữa là có thể đạt đến Thiên huyễn vô tình đạo, đạt tới Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn. Chỉ cần nàng có đủ tiên ngọc, khiến cho tiên lực đạt đến cực hạn liền có thể hướng đến Vấn Đỉnh, trải qua khảo nghiệm sinh tử, hoặc là bỏ mình hoặc là tiến nhập Vấn Đỉnh kỳ.
 
Mị Cơ xuất hiện, đối với Liễu Mi mà nói là một lần khảo nghiệm nghiêm khắc. Nếu không có Tam tổ vô tình trợ giúp thì Liễu Mi rất có thể bị Mị Cơ đoạt xá, trở thành một tấm thân chỉ biết hưởng thụ thú vui nhục dục.
 
Cho nên trong mắt nàng, Vương Lâm rất đê tiện.
 
Tam tổ vô tình trợ giúp, khiến cho Mị Cơ không thể không sụp đổ, lựa chọn dung hợp. Do đó, một đời của nàng trở thành một "huyễn" của Liễu Mi.
 
Giờ khắc này, ý cảnh của nàng đã vượt xa sinh tử luân hồi ý cảnh Anh Biến sơ kỳ của Vương Lâm, hắn tự nhiên không thể kháng cự.
 
Sương mù hồng phấn tràn ngập phạm vi mấy vạn dặm, dần dần co rút lại về trong thung lũng.
 
Loại co rút này cuối cùng hoàn thành vào ngày hôm sau. Chỉ có điều bụi phấn bên trong thung lũng thuỷ chung vẫn không tiêu tan. Từ trong sương mù truyền ra những âm thanh rên rỉ yêu kiều. Nhưng thanh âm này chứa đầy cảm giác tuyệt vời như một khúc nhạc nhẹ nhàng của tiên nữ, khiến cho ai nghe được cũng phải rung động, cảm xúc tuôn trào.
 
Cũng không biết đã trải qua bao lâu, sương mù hồng phấn dần dần loãng đi, lộ ra cảnh tượng nơi này. Chỉ thấy một nữ tử nằm bên cạnh tế đàn, hai mắt dần thanh tỉnh.
 
Bên trên Tế Đàn, lúc này cỗ truyền tống trận tản ra một chút dư âm, hiển nhiên vừa có người vừa mới truyền tống rời đi.
 
Một lúc sau, đám sương mù hồng phấn toàn bộ tiêu tan. Bên trong thung lũng lại khôi phục lại nhan sắc như xưa, nữ tử ngổi dậy, đôi mi thanh tú nhíu lại, tay phải xuất ra một trảo cách không, một túi trữ vật từ chỗ xa xa bay tới tay nàng.
 
Lập tức, bạch mang loé ra, thân mình loã lồ của nàng được mặc vào một bộ quần áo màu trắng.
 
Nàng đứng lên, cúi đầu nhìn thoáng qua nhưng vết hồng hồng trên Tế Đàn, trở nên trầm mặc.
 
- Thiên huyễn vô tình đạo, một "huyễn" cuối cùng không ngờ lại là "huyễn" này. ""Huyễn" này vừa xuất hiện, ý cảnh lập tức biến thành Thiên huyễn tình dục đạo. Hết thảy coi như mộng ảo, nhưng lại chân thật như thế! Không ngờ Thiên huyễn vô tình đạo của Liễu Mi ta chính là đạt được như thế… Sư phụ khiến đạo tâm của hắn lưu lại bóng hình của ta, nhưng cũng không thể nào mà tưởng tượng được, trong một "huyễn" cuối cùng của ta cũng có hơi thở của hắn…
 
Đôi mi thanh tú của nàng nhíu chặt, ngẩng đầu nhìn ra xa xa, than nhẹ một tiếng. Trong tiếng thở dài lộ ra một cỗ ý niệm cực kỳ phức tạp. Đáy lòng nàng bỗng nhiên có chút mờ mịt. Hết thảy những điều này vượt quá dự tính trước đây của nàng.
 
Bên trong Chu Tước Mộ, trên một cánh đồng hoang vu, bóng dáng Vương Lâm chợt loé lên, xuất hiện tại đây. Sau khi hiện ra, hắn nhìn lên không trung, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp.
 
Khi sương mù bụi phấn màu hồng bao phủ lấy hắn, hắn như bị lâm vào một giấc mộng. Một khắc sau khi tỉnh lại, thấy được nữ tử dưới thân, đáy lòng hắn trở nên chấn động.
 
- Lúc này còn có chuyện phải làm. Việc của Liễu Mi hãy để qua một bên, nghĩ nhiều cũng vô dụng… Ôi!
 
Vương Lâm than nhẹ, hắn sờ sờ mi tâm, liền tiến vào Thiên nghịch không gian Ở trong đó, Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển đang chậm rãi tẩm bổ, dần dần khôi phục. Sẽ có một ngày, nàng sẽ thức tỉnh.
 

Tiên Nghịch - Chương #421


Báo Lỗi Truyện
Chương 421/1976