Chương 415: Linh hồn trên vùng đất khô cằn.


Đi qua cánh cửa trên Chu Tước Sơn sẽ đến Chu Tước mộ, bên trong là một thế giới hoàn toàn khác.
 
Chu Tước Mộ rất rộng, tất cả đều được bao phủ trong một sức mạnh kỳ dị của Tu Tinh Chi Tinh. Ngoại trừ cánh cửa đi vào trên Chu Tước Sơn thì không còn phương pháp nào khác để phá bỏ được lực lượng kỳ dị này.
 
Chu Tước mộ trải qua các thế hệ Chu Tước Tử, ngoại trừ sự uy nghiêm ra thì chỉ còn lại những điều thần bí.
 
Chỗ này sau khi được thế hệ Chu Tước Tử đầu tiên bố trí thì chưa rộng lớn như bây giờ. Nhưng thời gian dần trôi qua, có thể nói là theo sự gia tăng của mệnh hồn, nơi đây xuất hiện những sinh vật có sinh mệnh, rồi dần dà chúng phát triển ngày càng nhiều.
 
Chu Tước mộ tồn tại bên trong Chu Tước Tinh, dần dần nó rộng hẳn ra rồi tạo thành núi non sông ngòi, tạo thành trời đất. Dù ai đến chỗ này cũng phải giật mình kinh hãi.
 
Thân ảnh Vương Lâm xuất hiện ở một nơi nào đó trong Chu Tước mộ, chỗ hắn đứng là một mảnh đất khô cằn, từng luồng khói đen từ trên mặt đất bay thẳng lên bầu trời. Bầu trời trên đầu không có màu xanh thẳm nhưng lâu lâu lại có những tia chớp xẹt qua. Thi thoảng những chùm sáng bảy màu chốc chốc lại xuất hiện. Một cái khe giống như một con giao long thường xuyên lóe lên mà xé toạc cả bầu trời.
 
Những dao động của loại pháp thuật cường đại nào đó đang chiếu rọi khắp trời đất, làm cho bầu trời lúc sáng lúc tối.
 
Vương Lâm xuất hiện trên mảnh đất khô cằn. Trong nháy mắt khi hiện thân, thần thức của hắn đảo qua chu vi mấy vạn dặm thì cũng chỉ thấy những mảnh đất khô cằn mà thôi. Từng luồng khói đen nhẹ nhàng bay từ dưới mặt đất lên.
 
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, rồi hắn đưa mắt nhìn về phương xa.
 
-Tư Đồ Nam từng nói phạm vi của Chu Tước mộ cũng không lớn và được chia ra làm hai phần trong ngoài. Ở vị trí trung tâm bên trong là mộ của các thế hệ Chu Tước Tử, Tu Tinh Chi Tinh cũng ở chỗ đó. Bên ngoài tuy không lớn như bên trong nhưng chỉ cần đảo thần thức qua là có thể tra xét được hoàn toàn. Ở bên ngoài có một tòa tế đàn, chỉ đi qua tế đàn mới tiến vào được bên trong.
 
-Nhưng bây giờ dựa theo những gì mình thấy thì nơi đây lớn hơn những gì lão nói rất nhiều! Bên ngoài Chu Tước mộ không thể đảo thần thức qua một lần là tra xét toàn bộ được, lại càng không thể tìm được cái tế đàn kia.
 
Vương Lâm nhíu mày, hắn ngồi xổm xuống sờ sờ lên mảnh đất khô cằn dưới chân, một tia nóng chợt truyền vào tay.
 
- Lớp đất khô cằn nơi đây ẩn chứa linh lực của thuộc tính hỏa, nhưng cũng không phải do tu sĩ đấu pháp tạo thành mà giống như hỏa linh được sinh ra một cách tự nhiên. - Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, cơ thể hắn khẽ động rồi bay thẳng về phương xa.
 
-Trong phạm vi mấy vạn dặm này cũng chỉ có một mình ta. Vậy thì rõ ràng tất cả những người tiến vào đây sẽ không có một điểm đặt chân cố định, mà bị phân tán một cách hỗn loạn.
 
Trong đầu Vương Lâm hiện lên rất nhiều suy tính. Hắn dùng tốc độ cực nhanh bay về phương xa như tên bắn.
 
Hắn vừa mới rời đi, trên mặt đất khô cằn lập tức hiện ra một đôi mắt lấp lánh thanh quang, trong đó lộ ra những tia sáng kỳ dị. Nó nhìn về phía hình bóng của Vương Lâm đang rời khỏi, sau đó nó lại chìm sâu vào trong mảnh đất khô cằn rồi biến mất.
 
Vương Lâm dùng tốc độ nhanh nhất bay đến vùng biên giới của mảnh đất khô cằn. Đúng lúc này, đột nhiên Vương Lâm ngừng lại, hắn lui về phía sau như một đạo lưu tinh.
 
-Ầm!
 
Trong nháy mắt khi Vương Lâm lui về phía sau, một ngọn lửa màu xanh đột nhiên yên lặng xuất hiện ở chỗ hắn vừa đứng, nó cao như một người bình thường. Trong nháy mắt khi ngọn lửa xuất hiện thì nhiệt độ bốn phía tăng nhanh. Hơi nóng khuếch tán ra khắp bốn phía làm cho những làn khói đen bốc lên từ mặt đất lập tức tản ra.
 
Nhưng những làn khói đen này lại vặn vẹo giống như du hồn, tuy nó bị tản ra nhưng chỉ trong nháy mắt đã biến thành những làn khói mỏng rồi thay đổi phương hướng. Nó không bay lên bầu trời nữa mà chui hết vào trong ngọn lửa màu xanh kia.
 
Lúc này trước mặt Vương Lâm đột nhiên xuất hiện một hiện tượng kỳ quặc. Chỉ thấy những làn khói đen bốc lên trong chu vi vạn dặm đều điên cuồng bay về phía ngọn lửa màu xanh rồi dung nhập vào bên trong.
 
Từ ngọn lửa màu xanh nhanh chóng tỏa ra rất nhiều hắc khí. Hắc khí tản ra bên ngoài giống như những cành cây được mọc ra trên ngọn lửa.
 
Vương Lâm nhanh chóng lui về phía sau, trong mắt hắn hàn quang chợt lóe lên. Tay phải hắn khẽ chạm vào túi trữ vật, tiên kiếm lập tức xuất hiện trong tay. Hắn chém thẳng về phía trước không chút do dự.
 
Một đạo kiếm mang giống như vầng trăng lập tức được ngưng tụ giữa đất trời, giống như một cơn lốc gào thét phá không phóng thẳng về phía ngọn lửa màu xanh.
 
Lúc này những làn khói đen ở bên ngoài ngọn lửa màu xanh lập tức ngưng tụ lại, rồi dung hợp lại cùng một chỗ tạo thành một cái khiên cực lớn chắn ở phía trước.
 
-Ầm!
 
Một tiếng nổ long trời lở đất từ trên tấm khiên vang lên. Tấm khiên lập tức tiêu tán. Lúc này, kiếm mang cũng thu nhỏ một nửa lại lao thẳng vào làn khói đen. Nó lóe lên rồi trực tiếp chém vào ngọn lửa.
 
Một vết rách có kích thước khoảng chừng một cánh tay xuất hiện trên ngọn lửa, những làn khói nhẹ từ bên trong bay ra.
 
Ngọn lửa kia đột nhiên lóe lên, rất nhiều hắc khí trong mảnh đất khô cằn điên cuồng bay ra rồi trong nháy mắt đã lấp đầy vết nứt. Lúc này, hình dáng ngọn lửa theo sự dung hợp của hắc khí đã dần thay đổi rồi hóa thành một dáng người.
 
Đây là một đứa trẻ mà nhìn qua khoảng chừng tám chín tuổi, cả người nó tỏa ra những luồng khói đen, hai mắt lại càng đen kịt. Nó nhìn Vương Lâm rồi khóe miệng lộ ra một nụ cười vui vẻ.
 
-Không…Được…Đi, ở lại chơi đùa với ta… ….
 
Từ khi Vương Lâm chém xuống đến khi ngọn lửa hóa thành hình dáng đứa trẻ, tất cả mọi chuyện đều phát sinh trong khoảng thời gian cực ngắn. Hắn lạnh lùng nhìn đứa trẻ trước mặt. Thoáng nhìn cũng biết nó không phải là yêu vật, mà do những luồng linh lực cực nóng trong mặt đất biến hóa thành hỏa linh. Loại sinh vật này không phải dễ giết, chỉ cần còn mảnh đất thì vật này sẽ vĩnh viễn tồn tại.
 
-Cút! - Vương Lân lạnh lùng nói, cơ thể hắn khẽ động rồi lóe lên bay ngang qua muốn rời khỏi chỗ này.
 
-Không được đi… ….
 
Đứa trẻ vung tay phải về phía trước, mảnh đất dưới chân Vương Lâm lập tức nổ lên ầm ầm rồi dựng lên một bức tường cao khoảng trăm trượng ngăn cản trước mặt Vương Lâm.
 
Vương Lâm nhíu mày, cơ thể hắn lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ. Khi hắn hiện ra đã ở bên ngoài mấy vạn dặm rồi rời khỏi mảnh đất khô cằn kia.
 
Đứa trẻ kia bay tới bên rìa mảnh đất khô cằn. Nó đứng ở đó nhìn về phía Vương Lâm. Nhưng nó lại không dám tiến về phía trước, rõ ràng vùng đất khô cằn mới là phạm vi di chuyển của nó.
 
Nó nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, hắc khí lượn lờ trên mặt. Đặc biệt là đôi mắt nó đen kịt một cách quỷ dị. Đột nhiên nó kêu lớn lên một tiếng, sau đó cơ thể lập tức bay lên rồi giang rộng cánh tay ra. Rất nhiều hắc khí từ trong cơ thể nó lập tức điên cuồng bay ra giống như một con giao long, sau khi bay ra hắc khí lập tức từ bốn phương tám hướng bay vào trong mảnh đất khô cằn.
 
Từ trong mảnh đất khô cằn có phạm vi mấy vạn dặm đột nhiên truyền ra những tiếng nổ ầm ầm, mảnh đất bắt đầu chuyển động một cách quỷ dị rồi chậm rãi di chuyển về phía trước.
 
Vương Lâm nhíu mày, hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn đứa trẻ rồi cũng không nói gì mà xoay người phóng thẳng về phía trước. Đứa trẻ kia thấy Vương Lâm chạy càng ngày càng xa, nét mặt lộ ra vẻ nôn nóng. Nó liên tục hét lên, tốc độ vận chuyển của hắc khí bên trong cơ thể lập tức trở nên nhanh hơn, tốc độ di chuyển của mảnh đất khô cằn cũng ngày càng nhanh.
 
Nhưng rõ ràng tốc độ đó không thể so sánh được với Vương Lâm. Đứa trẻ thấy hình bóng của Vương Lâm đã biến mất ở phía chân trời, bụi khói trên mặt nó lại càng trở nên nồng đậm. Nó ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, cơ thể nổ ầm một cái rồi tiêu tán giữa không trung. Ngay lập tức nó lại hóa thành một ngọn lửa màu xanh mà chui vào trong mảnh đất khô cằn.
 
Mảnh đất khô cằn lập tức giống như một con sóng dữ cuồn cuộn tuôn trào, sau đó nó lập tức điên cuồng kéo dài ra phía trước. Nó không phải là di chuyển, mà giống như được kéo thẳng về phía trước thành một đường thẳng tắp. Con đường phóng thẳng về phía trước với một tốc độ không thể tưởng tượng nổi, giống như một thân cây liên tục lớn lên rồi điên cuồng kéo dài ra.
 
Vương Lâm đang phóng đi, đột nhiên trong mắt lóe lên hàn quang. Hắn quay đầu lại thì nhìn thấy trên mặt đất xuất hiện một con đường giống như một con giao long đang điên cuồng đuổi theo. Có một ngọn lửa xanh ở đầu con đường, bên trên lấp lánh đôi mắt quỷ dị của một đứa trẻ.
 
-Muốn chết!
 
Kiếm mang của Vương Lâm lúc nãy không chứa tiên lực. Nhưng lúc này tay trái của hắn vuốt nhẹ lên túi trữ vật rồi lấy ra một khối tiên ngọc. Hắn hút nhẹ một cái, tiên lực lập tức điên cuồng tuôn vào trong cơ thể. Hai mắt hắn chớp động ánh sáng, tay phải cầm tiên kiếm rồi chậm rãi nâng lên. Tiên lực tràn vào trong tiên kiếm làm nó phát ra những đạo ánh sáng màu tím chói mắt. Đột nhiên, Vương Lâm chém thẳng xuống bên dưới.
 

Tiên Nghịch - Chương #415


Báo Lỗi Truyện
Chương 415/1976