Chương 406: Ngươi đồng ý, xuân phong nhất độ.


Vương Lâm sắc mặt khó coi, nhìn chằm chằm đối phương, không nói lời nào.
 
Hứa Lập Quốc nhìn thằng vào nữ tử kia, thân mình khẽ động, từ trên tiên kiếm tách ra hướng về phía nữ tử bay đi, trong miệng thì thào nói:
 
- Tiên tử tiểu muội đừng sợ, Hứa ca ca của nàng đến đây.
 
Nữ tử kia mỉm cười, hai mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, nâng tay ngọc điểm về phía trước một cái vào giữa lông mày của Hứa Lập Quốc.
 
Ngay khi ngón tay nàng điểm tới, khóe miệng Hứa Lập Quốc bỗng nhiên lộ ra một tia cười nhạo. Thân mình hắn nhoáng lên một cái rồi lập tức biến mất, thay vào đó là một đạo kiếm quang gào thét mà tới.
 
- Tiện nhân, nhà người đã cho Hứa gia gia ta nếm qua một lần, làm sao có thể có lần thứ hai!
 
Nụ cười trên mặt nữ tử kia càng thêm uy nghiêm. Đối mặt với kiếm quang gào thét bay đến, nàng nhẹ nhàng thổi ra một hơi.
 
Lập tức, kiếm quang nổ ầm một tiếng, ngay khi đụng tới hơi thở kia liền sụp đổ tiêu tan.
 
Cảnh tượng này dọa cho Hứa Lập Quốc sợ run lên, lóe lên một cái trở lại bên người Vương Lâm, chui vào trong tiên kiếm.
 
- Người là ai?
 
Vương Lâm trầm giọng nói.
 
Nữ tử kia nhìn Vương Lâm, hạ giọng nói:
 
- Năm đó trong đám tu sĩ, bọn họ gọi ta là Mị Cơ, còn ở Tiên Di Tộc, ta là tam tổ!
 
Vương Lâm ánh mắt lóe lên, chậm rãi nói:
 
- Hóa ra là tam tổ đại nhân, hôm này vãn bối xông lầm vào nơi đây, không dám ở lại, xin cáo từ!
 
Nói xong, thân mình hắn chậm rãi lùi về phía sau.
 
Nữ tử kia ánh mắt gợn sóng, mỉm cười duyên dáng nói:
 
- Đừng gọi người ta là tam tổ đại nhân, ta thích nghe người khác gọi ta là Mị Cơ. Hôm nay ngươi tới nơi này, nếu muốn đi thì chỉ cần ngoan ngoãn vâng lời.
 
Nữ tử kia đưa tay ngọc điểm vào hư không một cái, lập tức cửa vào tầng thứ mười bỗng nhiên bị phong tỏa, biến mất.
 
Vương Lâm nhướn mày, lạnh như băng nhìn chằm chằm nữ tử, nói:
 
- Tiền bối làm vậy là có ý gì?
 
Nữ tử đưa tay che miệng, trong mắt mang theo một vẻ đáng yêu, khẽ cười nói:
 
- Ta có thể có ý gì đây, chẳng qua ta muốn cho ngươi biết một chút sự tuyệt diệu của đời người mà thôi. Trên người của ngươi ta có thể ngửi thấy một hương vị vô cùng sạch sẽ, nói như vậy từ khi ngươi tu luyện đến nay vẫn chưa tận hưởng nữ sắc. Hôm nay đúng là ta đã chiếm được tiện nghi.
 
Vương Lâm trong mắt hàn quang càng đậm, bình thản nói:
 
- Ngươi có mặt ở đây nhất định là bị trọng thương chưa lành. Tam tổ đại nhân, ngươi có nhận ra vật này không?
 
Hắn nói xong, vỗ túi trữ vật, lập tức lấy ra Thập Ức Tôn Hồn Phiên cầm trong tay. Hắn rung lên một cái, trên đó phát ra từng trận gầm rú thê lương.
 
Thanh âm này trực tiếp xuyên thấu linh hồn, đi thẳng vào sâu bên trong hồn phách.
 
Nữ tử kia ánh mắt lóe lên, nhìn chằm chằm vào Hồn Phiên trong tay Vương Lâm, từng chữ một nói ra:
 
- Thập Ức Tôn Hồn Phiên!
 
Vương Lâm đưa tay trái điểm vào tiên kiếm, một luồng tiên lực dũng mãnh nhập vào, trên tiên kiếm lập tức lóe lên bạch quang. Vương Lâm vung một đường, lập tức tiên kiếm phá không chém xuống mặt đất.
 
Chỉ nghe ầm một tiếng, mặt đất lưu lại một khe rất sâu.
 
- Một chém này ta chỉ vận dụng một thành tiên lực!
 
Vương Lâm nhìn nàng kia, nói.
 
- Hóa ra là một tiên bảo!
 
Nữ tử kia ánh mắt phát lạnh, nói.
 
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng dùng hai dạng pháp bảo khác nhau là có thể giết được ta hay sao?
 
- Nếu ngươi hoàn toàn khỏe mạnh thì ta không nắm chắc. Nhưng hiện giờ ta chắc chắn ngươi bị thương rất nặng, tiền bối, chớ bức bách ta, như vậy đối với ngươi không có lợi. Việc hôm nay, tại hạ xin được cáo lui chính là để ngươi tiếp tục dưỡng thương, ta sẽ rời khỏi vùng đất Tiên Di.
 
Vương Lâm bình tĩnh nói.
 
Hắn đối mặt với nữ tử này, trong lòng không có đến nửa điểm nắm chắc. Dù sao đối phương cũng tương đương với Vấn Đỉnh lão quái, cho dù là bị thương cũng sẽ có một vài thuật thần thông, không giống như bát diệp thuật chú sư kia Vương Lâm có thể lấy Vấn Đỉnh chi hồn trong lúc hắn trọng thương hạ sát dễ dàng.
 
Nữ tử mỉm cười, ánh mắt nhìn lên người Vương Lâm như thể nhìn tình lang, mỉm cười duyên dáng nói:
 
- Người ta cũng không làm khó ngươi, chẳng qua là muốn cùng ngươi giao hoan mà thôi, cớ gì cứ từ chối ta. Hơn nữa bên dưới vùng đất Tiên Di có tổng cộng mười chín tầng, sau khi qua được tầng của tỷ tỷ, bên dưới còn có cả sức mạnh huyền bí của Tiên Di Tộc ta, lại có tàn hồn của đệ nhất tộc trưởng Tiên Di Tộc ta bảo vệ. Ngươi đã có Thập Ức Tôn Hồn Phiên, chẳng lẽ ngươi không muốn đi thu tàn hồn của tổ tiên… … Vương Lâm nhìn chằm chằm đối phương, giọng điệu lạnh như băng, nói:
 
- Ta cho ngươi ba nhịp thở để suy nghĩ, đi hay đánh, tùy ý ngươi.
 
Nữ tử than nhẹ, tay phải điểm vào hư không một cái. Lối vào lúc trước vừa biến mất bỗng nhiên lại xuất hiện.
 
- Ngươi đã không muốn gần gũi ta, những người kia sẽ để cho ngươi đi. Tuy nhiên, ý cảnh tàn hồn của ta, ngươi phải lưu lại.
 
Vương Lâm lui thân mình về phía sau, bình tĩnh nói:
 
- Để ta rời khỏi vùng đất Tiên Di trước rồi sẽ thả nó ra, với bản lãnh của ngươi lấy lại không khó.
 
Nói xong, chân Vương Lâm khẽ động, nhanh như chớp hướng về phía cửa ra.
 
Nữ tử lộ ra một tia hàn quang rất nghiêm trọng, khóe miệng cười lạnh, trong lòng thầm nghĩ:
 
- Để ta xem ngươi chui đầu vào lưới như thế nào.
 
Chỉ có điều vẻ tươi cười của nàng trong nháy mắt đột nhiên ngưng lại.
 
Chỉ thấy thân mình Vương Lâm khi bay đến lối ra bỗng nhiên dừng lại, không tiến vào mà hai tay bấm quyết, tiên lực trong cơ thể lượn lờ, trong nháy mắt dưới chân lóe lên bạch quang, xuất hiện một trận pháp, bỗng nhiên biến mất tại chỗ. Lúc hiện ra, Vương Lâm đã ở trong Truyền Tống Trận hắn vừa bố trí tại tầng thứ mười, sau khi rơi xuống hắn không hề dừng lại mà tiếp tục bay nhanh đi.
 
- Thật là một tiểu tu sĩ cẩn thận… Thật là làm cho người ta thích thú. Nếu hấp thu được hắn có thể làm cho lực lượng phù văn của ta ít nhiều khôi phục được một chút.
 
Nữ tử liếm môi, ánh mắt lộ ra một vẻ dâm tà.
 
- Nếu như vừa rồi phải động thủ, quả thật là có chút phiền phức. Nếu như nơi đây bị hắn phá hủy, ta chỉ có thể bắt buộc phải giết hắn, như vậy cũng thật là lãng phí… Giờ đây hắn đã rời khỏi nơi này, ta có thể rảnh tay rảnh chân bắt giữ hắn để hưởng thụ một phen. Người mà tỷ tỷ để mắt đến không chạy thoát được đâu… … Nữ tử điểm vào cuộn tranh trên đỉnh đầu một cái, hạ giọng nói:
 
- Bắt hắn mang về đây cho ta.
 
Nữ tử vừa dứt lời, cuộn tranh trên đỉnh đầu lập tức thu lại, chợt lóe lên rồi biến mất tại chỗ.
 
- Tiểu tử Anh Biến Kỳ kia không ngờ còn chưa được tận hưởng nữ sắc… Nữ tử đưa tay phải sờ sờ môi, vẻ dâm tà trong mắt càng đậm, hạ giọng nói:
 
- Tiểu tử kia, mau quay về đây, tỷ tỷ chờ ngươi có chút nóng nảy rồi… … Vương Lâm bay nhanh một mạch, thần thức tản ra, âm thầm cảnh giác, hắn không tin đối phương có thể dễ dàng để cho hắn rời khỏi như thế. Hắn bay với tốc độ cực nhanh, không lâu sau từ tầng thứ mười đã về tới tầng thứ hai.
 
Trong nháy mắt, cửa vào tầng thứ nhất đã ở trước mắt. Vương Lâm đang muốn thuấn di, nhưng đúng lúc này thần sắc hắn bỗng nhiến biến đổi, tiên kiếm trong tay hướng về phía sau chém một đường.
 
Nhưng nghe thấy một tiếng đâm, kiếm quang trên tiên kiếm lập tức dừng ở khoảng không phía sau Vương Lâm. Chỗ khoảng không đó bỗng nhoáng lên một cái, hư ảnh của cuốn tranh lúc trước bay trên đỉnh đầu nữ tử kia hiện ra.
 
Vương Lâm sắc mặt âm trầm, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào cuộn tranh kia.
 
Trên trục cuốn tranh này phát ra một luồng hắc khí yêu dị, lúc này nhoáng lên một cái, từ từ mở ra, lộ ra bên trong là một bức màn đen, trên đó là mười tử quang điểm xếp thành một vòng tròn.
 
Những quang điểm này phát ra một sức mạnh kỳ dị, đột nhiên chuyển một cái.
 
Lập tức, một ký hiệu hình con rắn từ trong mười quang điểm kia lóe lên mà ra, nhoáng lên một cái tách ra khỏi cuốn tranh, bỗng nhiên hình thành nên một con giao long to lớn vô cùng dữ tợn dài chừng nghìn trượng.
 
Khí tức trên người con giao long này gần như tương đương với hoang thú. Sau khi nó xuất hiện, lập tức rít gào lên một tiếng, hướng về Vương Lâm đột nhiên há miệng nuốt lấy.
 
Trên trán con giao long này lóe lên xuất hiện một ký hiệu hình con rắn.
 
Tiên kiếm trong tay Vương Lâm chém một nhát, kiếm quang phóng ra, nhưng xuyên thẳng qua con giao long này cứ như nó không phải là thật vậy.
 
- Chẳng lẽ tiên lực đối với nó vô dụng!
 
Vương Lâm trong lòng cả kinh.
 
Giao long kia rít gào lao đến, một luồng khí hôi tanh đập vào mặt Vương Lâm. Vương Lâm hai tay bấm quyết, một đạo cấm chế lập tức hình thành. Cấm chế này có ẩn chứa tiên lực, vừa xuất hiện liền phát ra bạch quang, bỗng nhiên ấn vào trong miệng con giao long đang lao tới.
 
- Ầm Sau tiếng nổ, con giao long đau đớn, thân mình co rụt lại. Trên miệng nó, đạo cấm chế màu trắng này giống như một tấm lưới lớn khiến cái miệng lớn của nó không thể mở ra.
 
Con giao long gầm nhẹ, thân mình bỗng lao tới, nhanh như tia chớp hướng về phía Vương Lâm.
 
Vương Lâm ánh mắt lóe lên, tiên kiếm chắn ngang trước người. Sau khi va chạm với giao long, thân mình hắn lập tức bị bắn về phía sau, lợi dụng lực va chạm liền đi tới cửa vào tầng thứ nhất, lóe lên một cái rồi biến mất tại chỗ.
 
Giờ phút này, mười tử quang điểm trên bức tranh cuốn lại chuyển. Lúc này, một ký hiệu hình con hổ lóe lên, hóa thành một con hổ màu đen cực lớn. Con hổ này thân mình dài trăm trượng, sau khi xuất hiện liền tung ra một trảo, cấm chế trên miệng giao long lập tức bị phá nát.
 
Một rồng một hổ lập tức gào thét lao đến, đuổi theo lên tầng thứ nhất. Phía sau chúng, cuộn tranh kia phát ra những tia yêu dị chậm rãi thổi tới.
 
Vương Lâm vừa mới đi vào tầng thứ nhất, một rồng một hổ kia liền đuổi theo.
 
- Dùng pháp bảo tầm thường này mà muốn vây khốn Vương mỗ, quả là coi thường tại hạ quá!
 
Vương Lâm trong mắt lóe hàn quang, vỗ túi trữ vật, lấy ra một vật.
 
Vật ấy chính là cuộn tranh mà từ trước tới giờ hắn không có cách nào khống chế.
 
Giờ đây nhìn đến cuộn tranh này so với vật ấy là một pháp bảo giống y hệt, Vương Lâm đột nhiên nghĩ ra, quyết định lấy vật ấy ra để thử một lần.
 
Vật ấy vừa hiện ra, hai con giao long và mãnh hổ kia đang đuổi theo lập tức dừng lại, không dám tiến lên nữa, đứng ở cách đó trăm trượng không ngừng rít gào, trong mắt lộ vẻ hồ nghi. Vương Lâm ánh mắt lóe lên, cầm cuộn tranh kéo một cái, lập tức cuộn tranh mở ra. Bên trong cuộn tranh là một bức màn đen, trên đó chỉ có một tử quang điểm.
 
Ngay khi cuộn tranh mở ra, giao long và mãnh hổ kia lập tức ngừng gào thét, chằm chằm nhìn thẳng vào cuộn tranh, mắt lộ ra vẻ kỳ dị. Lúc này, phía sau bọn chúng, cuốn tranh có mười tử quang điểm kia cũng theo đi lên.
 
Trước mắt là một cảnh tượng có chút kỳ lạ.
 
Hai cuộn tranh bề ngoài giống nhau y hệt đứng cách nhau vài trăm trượng, ở giữa là giao long và mãnh hổ. Đầu hai con thú này nhoáng lên một cái, lần lượt nhìn hai cuộn tranh, ánh mắt lộ vẻ bối rối.
 
Tam tổ ở tầng thứ mười một, giờ phút này sắc mặt đại biến.
 
- Phù Thú Đồ Phổ, người này làm thế nào mà có được bảo vật của Tiên Di Tộc ta! Chẳng lẽ tổ tiên nào năm đó làm lưu lạc ở ngoài hay sao!
 
Nữ tử ánh mắt lóe lên, miệng nói:
 
- Thu!
 
Lời này vừa nói ra, ở tầng thứ nhất, cuộn tranh có mười tử quang điểm kia lập tức chấn động. Giao long và mãnh hổ kia lập tức hóa thành hai ký hiệu màu đen, khẽ động một cái, hướng về cuộn tranh bay đi.
 
Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên Vương Lâm ném cuộn tranh kia ra, tử quang điểm duy nhất trong tranh chợt lóe lên, từ trong bức tranh hiện ra thân ảnh một nữ tử. Nàng này không nhìn rõ diện mạo, chỉ có thể nhìn thấy một thân ảnh mơ hồ.
 
Nữ tử này nâng tay lên, hướng về hai phù văn giao long và mãnh hổ vẫy một cái. Hai phù văn này lập tức chấn động, không chút do dự, thay đổi phương hướng, hướng về nữ tử kia bay tới. Chúng xoay quanh bên người nữ tử này có vẻ như vô cùng sung sướng.
 
Ngay sau đó, nữ tử kia chậm rãi quay lại tiến vào bên trong bức tranh cuốn, cùng tiến vào với nàng còn có hai phù văn kia.
 
Tam tổ dưới tầng mười một lập tức sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, hiển nhiên là thương thế sinh ra do phù thú bị gọi đi, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
 
- Đây là một vị tổ tiên của tộc ta. Không ngờ nàng phong ấn chính mình vào trong Phù Thú Đồ Phổ, chính mình cam chịu trở thành phù thú… … Tam tổ hít sâu, tay phải điểm vào giữa lông mày một cái, trên trán nàng lập tức hiện ra một gốc cây cửu diệp.
 
- Phù Thú Đồ Phổ, thu!
 
Ở tầng thứ nhất, cuộn tranh dưới sự khống chế của tam tổ lập tức thu lại, hóa thành một đạo u quang biến mất tại chỗ.
 
Vương Lâm ánh mắt lóe lên, không nói lời nào, cầm lấy cuộn tranh chính mình xuất ra, không có thời gian xem xét, thu vào trong túi trữ vật. Sau đó hướng về cửa ra lóe lên bay đi.
 
Tại hố sâu ở vùng đất Tiên Di, Vương Lâm triệu tập hồn phách bao vây toàn thân, từ trong cái cây khổng lồ kia bay ra. Lúc này bên ngoài đã là đêm khuya, tối đen như mực.
 
Sau khi bay ra thân mình hắn lại lóe lên, biến mất hoàn toàn, ý cảnh tàn hồn của tam tổ kia Vương Lâm cũng không trả lại. Vật ấy nếu đã rời khỏi tam tổ thì sẽ tự thân tồn tại, không còn chịu sự khống chế của tam tổ. Nếu không năm đó lão tổ Cự Ma Tộc cũng không có khả năng đoạt được vật ấy.
 
Thậm chí tam tổ khi còn nhìn thấy Vương Lâm nếu có thể khống chế thì đã sớm lấy đi rồi.
 
Mặt khác, theo lời tam tổ kia nói Vương Lâm cảm thấy người này đối với ý cảnh tàn hồn cũng không phải quá coi trọng, dường như có cũng được mà không có cũng được.
 
Tuy nhiên đối với Vương Lâm mà nói thì một tia ý cảnh tàn hồn này lại rất có tác dụng. Đây chính là thủ đoạn tối hậu sau này hắn sẽ dùng để đối phó với người khác.
 
Trên Chu Tước Sơn, Chu Tước Tử giờ phút này đang ở cấm địa phía sau núi khoanh chân tĩnh tọa. Bay trước người hắn là một tinh thạch màu đỏ, tinh thạch này có hình dạng như trái tim. Đây chính là Tu Tinh Chi Tâm khống chế Tu Tinh Chi Tinh.
 
Ít lâu sau, Chu Tước Tử mở hai mắt, trong mắt lộ ra một vẻ điên cuồng. Ánh mắt này không mấy khi thấy có ở hắn.
 
- Vân Tước Tử, lão phu không hận Tiên Di Tộc, nhưng đối với ngươi ta hận ngập trời. Tên phản đồ này, ha ha, ngươi làm phản hay lắm. Lúc ngươi đánh lén ta, tuy ta có bị thương nhưng trong lòng cũng lấy làm hưng phấn. Kiền Bình Hải, nếu ngươi có linh thì hãy tận mắt mà xem, đây chính là người năm đó người lựa chọn!
 
Vân Tước Tử, ngươi và ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tư chất không hơn kém bao nhiêu, nhưng tại sao Chu Tước Tử đời trước Kiền Bình Hải lại đối với ngươi luôn có vài phần đặc biệt. Đối với ngươi thì khen ngợi vô cùng, còn đối với ta thì không ngừng mắng chửi, nhìn ta mà ánh mắt lộ hàn quang, như thể chỉ cần ta phạm lỗi là sẽ giết ta ngay vậy.
 
Năm đó khi hắn cho ta Chu Tước Huyền Trận, ta cực kỳ hưng phấn, ta đối với hắn cũng có chút cảm kích mãnh liệt. Thậm chí những việc trước kia ta cũng quên tất cả, trong đầu chỉ thầm nghĩ một việc, đó là đem cả cuộc đời dâng hiến cho Chu Tước Tinh, làm tốt vai trò Chu Tước Tử.
 
Nhưng ta không thể ngờ Kiền Bình Hải lại ác độc như vậy. Chu Tước Huyền Trận kia vốn là con dao hai lưỡi, mỗi một lần sử dụng nguyên thần sẽ tổn hại rất lớn. Đến khi dùng một số lần nhất định sẽ tổn hại nguyên thần cả đời, vĩnh viễn không thể khôi phục. Mãi cho đến khi hắn chết ta vẫn không hiểu được tất cả chuyện này rốt cuộc là vì sao!
 
Nếu lão phu năm đó không âm thầm ra tay, chuẩn bị nhiều năm, cuối cùng trước lúc Chu Tước Tử đời trước chết đã lấy được Tu Tinh Chi Tâm, chỉ sợ đương kim Chu Tước Tử sẽ không phải là lão phu.
 
Kiền Bình Hải, ngươi có mắt như mù, không ngờ trước khi chết lại chỉ ra và xác nhận Vân Tước Tử là Chu Tước Tử đời tiếp theo. Nếu lão phu thật sự làm theo tâm nguyện của ngươi, đem Tu Tinh Chi Tâm giao cho Vân Tước Tử thì bây giờ Chu Tước Tinh đã sớm trở thành thiên hạ của Tiên Di Tộc rồi. Kiền Bình Hải, ngươi là lão thất phu, thi thể của ngươi lão phu không an táng tại mộ Chu Tước mà đem bán cho Thi Âm Tông. Chỉ có như vậy mới có thể làm cho mối hận của lão phu đối với ngươi giảm đi một phần.
 
Kiền Bình Hải, sự thật đã chứng minh, ta mới là người thích hợp nhất để trở thành Chu Tước Tử! Năm đó ngươi sai rồi, sai vô cùng!
 
Lão phu tìm trên toàn bộ Chu Tước Tinh, rốt cuộc trong đám hậu nhân của ngươi tìm được Kiền Phong. Người này linh căn của hắn cũng giống với ngươi, dáng vẻ của hắn so với ngươi năm đó cũng không khác biệt nhiều, mỗi lần nhìn đến hắn, mối hận đối với ngươi lại tăng thêm vài phần. Lão phu muốn nuôi hắn khôn lớn, truyền cho hắn Chu Tước Huyền Trận cũng giống như năm đó ngươi đối xử với ta. Mỗi lần nhìn thấy hắn sử dụng Chu Tước Huyền Trận, trong lòng ta lại tràn đầy sảng khoái.
 
Chỉ có như vậy ta mới có thể báo đáp được những gì năm đó ngươi đã làm cho ta!
 
Vân Tước Tử, ngươi biết được sự tồn tại của Tu Tinh Chi Tinh nên cho lão phu thời gian ba tháng để lão phu cân nhắc. Rốt cuộc cùng chết với các ngươi hay trao đổi với tu chân liên minh, cái nào nên làm hơn.
 
Tu Tinh Chi Tinh tuy đã bị đệ nhị Chu Tước Tử phong ấn, các đời Chu Tước Tử về sau không thể khống chế, nhưng chỉ cần phá nát Tu Tinh Chi Tâm có thể khiến cho Tu Tinh Chi Tinh cũng bị phá nát, việc này có thể làm được. Chẳng qua cái giá phải trả là quá lớn, mệnh hồn của lão phu cũng ở trong Tu Tinh Chi Tinh kia, một khi nó bị phá nát thì lão phu cũng sẽ tử vong. Tu chân liên minh sẽ không dễ dàng nhúng tay vào tất cả sự tình của các tu chân tinh, nhưng với một điều kiện tiên quyết, đó là Tu Tinh Chi Tinh không bị phá nát. Nói về mức độ để ý tới Tu Tinh Chi Tinh thì tu chân liên minh có một thái độ rất điên cuồng. Về điều này các đời Chu Tước Tử đều rất nghi ngờ nhưng không thể đoán được tại sao lại như thế. Chỉ biết được rằng nếu Tu Tinh Chi Tinh bị phá nát, tu chân liên minh trước tiên sẽ phái người đến điều tra, tới lúc đó, bọn tiểu nhân Tiên Di Tộc các ngươi chắc chắn sẽ chết không còn nghi ngờ gì.
 
Ngươi cho ta ba tháng thời gian chính là muốn ta thận trọng suy xét, không muốn bức bách ta. Vân Tước Tử, lão phu tiện thể chơi đùa với ngươi một phen, nếu ngươi thua, trước khi tuổi thọ của lão phu kết thúc sao có thể giao Chu Tước Tinh này cho ngươi. Chỉ khi nào ngươi thắng lão phu mới điên cuồng hủy diệt toàn bộ Chu Tước Tinh, kéo cả Tiên Di Tộc của ngươi chết chung.
 
Lão phu không được làm Chu Tước Tử đầu tiên, nhưng cũng muốn làm Chu Tước Tử cuối cùng! Ngươi không nên cho ta cơ hội!
 
Vẻ điên cuồng trong hai mắt của Chu Tước Tử càng nồng đậm, hắn điên cuồng cười rộ lên.
 

Tiên Nghịch - Chương #406


Báo Lỗi Truyện
Chương 406/1976