Chương 382: Đạo tâm.


- Tiểu Bạch, thúc thúc rốt cuộc ở đâu hả?
 
Chu Như ngồi trên lưng Tiểu Bạch, trên tay cầm một chùm trái cây. Cái đầu to của Tiểu Bạch nhoáng lên, gầm nhẹ một tiếng xem như đáp lại.
 
Từ một năm trước sau khi Chu Như tỉnh dậy, nàng đã không còn nhìn thấy Vương Lâm. Chỉ có Tiểu Bạch làm bạn với nàng.
 
Lúc này, Tiểu Bạch đưa Chu Như đi qua một dãy núi. Đúng lúc này, đột nhiên mặt đất rung động một trận, Tiểu Bạch lập tức cảnh giác, gầm nhẹ rồi lui ra mấy trượng.
 
Mặt đất chấn động càng ngày càng mạnh. Đột nhiên, một sinh vật giống như con giun phóng đại vô số lần từ dưới nền đất chui ra, mang theo một trận rít gào dữ dội, ngẩng đầu hướng về phía Chu Như.
 
Sinh vật này lộ ra một bộ phận trên mặt đất đã có chiều dài hơn mười trượng, toàn thân đỏ rực, thân thể có rất nhiều đốt, thoạt nhìn cực kỳ khủng bố.
 
Trên mặt Chu Như không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại có phần hưng phấn. Trong tay nàng cầm trái cây nhưng vẫn vỗ đầu Tiểu Bạch, nói:
 
- Tiểu Bạch, lần này ngươi phải nhìn cẩn thận, có thể tìm được thúc thúc hay không liền xem lúc này đây.
 
Tiểu Bạch chớp mắt, gầm nhẹ một tiếng nhìn con giun lớn kia. Con giun kia thân mình vừa động, hóa thành tàn ảnh rít gào lao tới, mở cái mồm rất to ra đớp về phía Chu Như. Tốc độ của nó rất nhanh, mang theo một trận gió tanh, nhất là cái miệng lớn mở ra bên trong có vô số răng nanh sắc bén, nếu bị nó cắn trúng tất nhiên thi cốt vô tồn.
 
Trên mặt Chu Như không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại càng ngày càng hưng phấn, đôi mắt to cũng không thèm liếc mắt nhìn con giun kia một cái, mà là ngẩng đầu nhìn trời.
 
Thậm chí Tiểu Bạch cũng không lui lại phía sau, trong đôi mắt hổ lộ ra vẻ trào phúng. Ngay trong nháy mắt con giun kia rít gào lao tới chỉ thấy trên không trung đột nhiên xuất hiện một vật rất lớn. Vật ấy vù một tiếng, trong khoảnh khắc từ trên trời rơi xuống, lấy tốc độ khó có thể tưởng tượng lập tức tiến tới trước người Chu Như.
 
Đây rõ ràng là một con muỗi rất lớn. Vòi của nó tràn ngập hàn mang điên cuồng đâm lên thân con giun rồi hất lên. Nửa thân vẫn còn ở dưới đất của con giun kia lập tức bị Văn Thú lôi ra toàn bộ, ném lên không trung.
 
Lúc này, Văn Thú thân mình lại vừa độn nhoáng lên, vòi giống như lưỡi dao sắc bén, nhoáng lên một cái liền đâm thật sâu vào đầu con giun, hút một cái, lập tức toàn bộ thân thể con giun héo rút lại, huyết nhục tinh hoa toàn bộ bị Văn Thú hút lấy.
 
Văn Thú hất thi thể con giun ra, ầm một tiếng rơi trên mặt đất phía xa. Nó cúi đầu liếc mắt nhìn Chu Như và Tiểu bạch một cái, vung cánh lên, bay lên trời bay về phía xa.
 
- Tiểu Bạch, đuổi, nhanh đuổi theo!
 
Chu Như lập tức hô.
 
Tiểu Bạch cũng không do dự, lập tức đuổi theo.
 
Văn Thú là một năm trước khi Vương Lâm rời đi thả ra để nó bảo vệ Chu Như an toàn.
 
Hắn không muốn gặp Chu Như, nhưng cũng không để nàng một mình ở trên Nguyệt tinh nguy hiểm này.
 
Một năm qua, Văn Thú đã cứu Chu Như vô số lần. Chu Như cũng từ sợ hãi khi lần đầu nhìn thấy nó, đến bây giờ khi nhìn thấy Văn Thú lại có cảm giác thân thiết, giống như nhìn thấy Vương Lâm.
 
Đối với chuyện đã xảy ra một năm trước nàng không có chút ký ức gì. Thậm chí chuyện trong cơ thể nàng từng có Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển cũng không có chút ký ức, giống như chưa từng xảy ra.
 
Đây là Vương Lâm trong nháy mắt khi đưa hồn phách của nàng vào thân thể đã xóa đi.
 
Chu Như là một đứa trẻ vô tội, nàng không cần trả giá cho việc Lý Mộ Uyển thức tỉnh thất bại. Vương Lâm cũng không phải người giận cá chém thớt. Cho nên, hắn đã xóa những ký ức này của Chu Như đi, trả lại cho nàng cuộc đời hoàn chỉnh.
 
Chỉ có điều, nội tâm của Vương Lâm từ một năm trước như đã chết . Hắn không muốn đối mặt Chu Như, loại tâm tình này tương đối phức tạp.
 
Chu Như tìm không thấy thúc thúc trong lòng rất khó chịu. Vì thế đã bắt đầu hành trình tìm thúc thúc. Nguyệt tinh đối với Vương Lâm mà nói nó quá nhỏ. Nhưng đối với Chu Như lại là rất lớn.
 
Một năm nay, nàng và Tiểu Bạch đã đi hơn nửa Nguyệt tinh. Tuy rằng trước sau không nhìn thấy Vương Lâm, nhưng Chu Như lại cảm giác, khoảng cách giữa mình và thúc thúc càng ngày càng gần.
 
Tiếc là, tốc độ của Tiểu Bạch so sánh với Văn Thú vẫn là quá chậm. Không lâu sau, trên không trung đã không thấy bóng dáng của Văn Thú. Nhưng Chu Như biết, chỉ cần mình gặp nạn thì con muỗi lớn kia sẽ chạy tới trước tiên.
 
- Hừ, con muỗi kia bay thật nhanh. Tiểu Bạch, tốc độ của ngươi chậm quá.
 
Chu Như căm giận nhìn bầu trời.
 
Tiểu Bạch ủy khuất rít gào một tiếng, thầm nhủ: con muỗi kia chính là bay trên trời, nếu nó chạy trên mặt đất, ta nhất định nhanh hơn nó.
 
Chu Như đang muốn nói tiếp, đột nhiên bốn phía nổi gió, thổi qua người mang theo cảm giác ấm áp. Chu Như ngẩn người. Nàng nhìn bốn phía một chút, thấp giọng nói:
 
- Tiểu Bạch, ngươi có thấy kỳ quái không, cứ khoảng ba mươi nhăm ngày ở đây đều có cơn gió ấm áp này thổi tới. Mỗi lần sau khi thổi qua người ta đều cảm thấy trong thân thể cũng thoáng ấm áp, không ăn cơm cũng sẽ không đói.
 
Tiểu Bạch đầu nhoáng lên một cái, gầm nhẹ một tiếng xem như đáp lại.
 
Hành trình tìm kiếm của Chu Như, vẫn tiếp tục. Nàng lại không biết, lúc này, Vương Lâm đang ở trên đỉnh ngọn núi kia, đã thu hồi thần thức.
 
Một năm qua, hắn tuy nói điên cuồng, nhưng lại không quên an toàn của Chu Như. Thỉnh thoảng lấy thần thức đảo qua, đều đưa vào trong cơ thể Chu Như một đạo linh lực, làm cho Chu Như không có cảm giác đói bụng.
 
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời. Hắn lúc này, hai mắt sang ngời. Loại sáng ngời này, trong mắt hắn chưa từng xuất hiện qua. Đó là một loại ánh mắt có thể xuyên thấu lòng người, nhìn thấu bản chất sinh tử.
 
- Sinh tử ý cảnh, thì ra là thế… Vật của thế gian này, nếu ta muốn nắm giữ liền có thể nắm giữ.
 
Vương Lâm vươn tay phải về phía trước, lập tức mây trên bầu trời khẽ động toàn bộ ngưng tụ về trong tay hắn. Trong nháy mắt, một vân cầu to như nắm tay xuất hiện ở trong tay hắn.
 
Bên trong vân cầu tràn ngập điện mang. Cảm thụ được lực lượng to lớn trong vân cầu, Vương Lâm hít sâu một hơi.
 
Lực lượng bên trong vân cầu , mặc dù không thể hủy thiên diệt địa, nhưng lại có thể phá hủy hết thảy tu sĩ Hóa Thần kỳ. Cho dù là Lý Nguyên Phong Anh Biến kỳ sống lại ở dưới vân cầu này cũng sẽ nuốt hận.
 
- Sanh tử ý cảnh đại viên mãn, tu vi đột phá Hóa Thần kỳ, dưới một bước chính là Anh Biến kỳ. Một bước này, ta đã bước được nửa bước… Vương Lâm vung tay phải lên, vân cầu tiêu tan.
 
- Chuẩn bị Anh Biến!
 
Ánh mắt Vương Lâm hết sức bình tĩnh. Anh Biến kỳ chính là người có đại thần thông chân chính. Có thể nói một tu sĩ Anh Biến kỳ bất kể ở tu chân tinh nào đều sẽ nhận được sự mời chào của rất nhiều thế lực.
 
Lão tổ của Cự Ma tộc chính là Anh Biến sơ kỳ liền có thể khống chế bộ tộc, trở thành lãnh tụ của bộ tộc.
 
Lý Nguyên Phong cưỡng ép tăng lên tới Anh Biến kỳ, liền có thể xưng là tộc trưởng của bộ tộc Tuyết Vực. Bởi vậy, có thể thấy được giá trị của tu sĩ Anh Biến kỳ.
 
Dù sao, Vấn Đỉnh lão quái phần lớn đều bế quan quanh năm, hơn nữa cực kỳ ít ỏi, gần như đều không hỏi thế sự. Cho nên, tu sĩ Anh Biến kỳ chính là lực lượng trung kiên của tu chân tinh.
 
Nếu đặt ở trong võ lâm của phàm nhân, tu sĩ Anh Biến kỳ chính là cao thủ nhất lưu được vạn người kính ngưỡng.
 
Trong tu sĩ có thể đem loại trình độ của thân phận này phóng đại gấp trăm lần, ngàn lần, vạn lần.
 
Đây, chính là tu sĩ Anh Biến kỳ.
 
Cho dù là Thiên Vận Tử năm đó cũng không nghĩ tới, chỉ có thời gian hai trăm năm, tiểu tu sĩ lúc trước hắn có chút hảo cảm bị vây bên rìa Hóa Thần, không ngờ có hy vọng đạt tới Anh Biến kỳ.
 
Nếu hắn hiện tại biết được việc này, Vương Lâm đi Thiên Vận tinh tuyệt đối sẽ không là đệ tử ký danh trăm năm đơn giản như vậy. Hắn sẽ trở thành đệ tử chân chính, hơn nữa sẽ được hưởng quyền hạn nhất định trong Thiên Vận tông.
 
- Tư Đồ Nam, sau khi ta đột phá Anh Biến kỳ, nhất định giúp lão khôi phục thực lực.
 
Vương Lâm hít sâu một hơi, tay phải điểm ở mi tâm, giây lát thân thể hắn dần dần biến mất, tiến vào bên trong không gian Thiên Nghịch.
 
Trong không gian Nghịch Thiên, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam lơ lửng ở chính giữa. Vương Lâm xuất hiện ở trong này lẳng lặng nhìn Tư Đồ Nam.
 
Sau khi hấp thu hai cánh tay cụt, Nguyên Anh của Tư Đồ Nam đã không còn trong suốt, mà trở nên ngưng thật hơn, toàn thân toát ra từng trận uy áp, so với Độn Thiên lão tổ còn mạnh hơn vô số lần.
 
- Tư Đồ… Vương Lâm yên lặng thật lâu. Sau đó bước một bước rời khỏi nơi này xuất hiện ở phía Đông của Thiên Nghịch không gian.
 
Nơi này còn có một Nguyên Anh.
 
Chẳng qua Nguyên Anh này, hai mắt nhắm nghiền đang trong ngủ say. Toàn thân của nó được bao phủ trong vô số linh dịch. Những linh dịch này không ngừng dung nhập vào trong Nguyên Anh, làm dịu thân thể của nó.
 
- Uyển nhi. Nàng đợi ta ba trăm năm. Vương Lâm ta chẳng có cách nào báo đáp nàng, đành thủ hộ nàng cho đến khi nàng thức tỉnh, cho đến khi ta hồn phi phách tán mới thôi.
 
Vương Lâm nhìn Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển, rất lâu… Rất lâu… - Nếu như tất cả những điều này có thể đổi được một kỳ tích, ta sẽ chờ, ta sẽ thủ hộ, một năm, mười năm, trăm năm, ngàn năm… Đến hết cuộc đời này.
 
Nhu tình trong mắt Vương Lâm từ đầu đến cuối đều đặt trên Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển, những hồi ức trước kia lại không ngừng quanh quẩn trong đầu hắn.
 
Ký ức là nước trong lòng bàn tay, bất luận là ngươi mở ra hay nắm chặt, đúng là vẫn còn khe hở từng giọt từng giọt chảy xuống hết sạch. Chỉ có điều, cảm giác mát lạnh của nước cũng có thể khiến người thủy chung không thể quên.
 
Vương Lâm tiến lên, nhẹ nhàng hôn nơi mi tâm của Nguyên Anh Lý Mộ Uyển, mang theo độ ấm của hắn truyền cho Uyển nhi.
 
Thân thể của Uyển nhi run lên… Nàng cảm nhận được môi của Vương Lâm, cảm nhận được sự ấm áp của Vương Lâm. Trong ấm áp mang theo từng tiếng cổ vũ không thể phai mờ, càng mang theo một lời hứa sẽ lặng yên thủ hộ không thay đổi cùng thiên địa bên cạnh nàng.
 
Ái tình giống như một dòng sông, tả ngạn (bên trái) là vui vẻ ngàn năm không phai, hữu ngạn là ánh sáng trầm mặc vĩnh hằng, chính giữa chảy xuôi là những năm tháng đằng đẵng cô đơn lạnh lẽo… Vương Lâm xoay người rời khỏi không gian Nghịch Thiên. Người của hắn đã đi, nhưng lòng của hắn vẫn đặt ở nơi này, trầm mặc mãi mãi.
 
Trong đêm đen, dưới ánh sao, trên đỉnh núi, trong mưa gió thân ảnh cô độc kia dường như cũng bị gió thổi tan.
 
Nỗi sầu bi có thể bị gió thổi đi, chỉ có nỗi cô đơn của kẻ vô tình là chẳng gió nào có thể thổi đi được.
 
Thân ảnh cô độc kia, ngẩng khuôn mặt như đao tước lên, nhìn đêm đen, nhìn sao sáng, lại nơi đó, trong lòng mãi mãi có bóng dáng của một nữ nhân.
 

Tiên Nghịch - Chương #382


Báo Lỗi Truyện
Chương 382/1976