Chương 379: Kinh biến.


Vương Lâm từ xa chậm rãi đi tới. Trong nháy mắt Tiểu Bạch quay về hắn liền phát hiện, hơn nữa nhận ra vật tên thích ăn mặn này đang ngậm.
 
Một con hổ tinh hộ chủ thật tốt! Vương Lâm liếc mắt nhìn Tiểu Bạch một cái.
 
Trong ánh mắt Tiểu Bạch lộ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn nhe răng gầm nhẹ, bảo vệ trước người Chu Như. Với đạo hạnh của nó mấy năm nay đã nhìn ra có một Nguyên Anh tồn tại trong cơ thể Chu Như. Nguyên Anh này chính là ngọn nguồn khiến nó sợ hãi năm đó.
 
- Thúc thúc, Toái Anh Quả là cái gì?
 
Chu Như vuốt vuốt bộ lông của Tiểu Bạch, hạ giọng hỏi.
 
- Ăn Toái Anh Quả này vào, Uyển nhi trong cơ thể ngươi mặc dù không đến nỗi phải chết nhưng cũng sẽ cực kỳ suy yếu… Vương Lâm chậm rãi nói.
 
Chu Như ngẩn người, cúi đầu nhìn nhìn Tiểu Bạch, nhẹ giọng nói:
 
- Tiểu Bạch, thì ra mấy tháng nay ngươi đi tìm kiếm trái cây này cho ta… Nàng than nhẹ, trái cây trong tay rơi xuống đất lăn vài vòng, rơi xuống khe núi.
 
- Thúc thúc không đả thương Tiểu Bạch, được không?
 
Chu Như ngẩng đầu nhìn về phía Vương Lâm.
 
Vương Lâm nhìn Chu Như, gật gật đầu, xoay người rời đi.
 
Chu Như cắn chặt môi, nhìn bóng lưng Vương Lâm, bóng dáng kia lại xa lạ như vậy.
 
- Thúc thúc, người yên tâm. Tiểu Như nhi biết nên làm như thế nào. Con sẽ cho người và Uyển nhi tỷ tỷ đoàn tụ.
 
Chu Như lớn tiếng nói.
 
Vương Lâm thân hình ngừng một chút, trầm mặc chốc lát, tiếp tục đi về phương xa.
 
Thời gian vội vàng mà qua, thoáng cái đã qua hai năm.
 
Một ngày này, trong Tiên di chi địa sát biên giới Sở quốc trên Chu Tước tinh, chỗ hố sâu thật lớn kia đột nhiên tràn ra một đoàn hắc vụ dày đặc. Vụ khí này không ngừng dâng lên, trong nháy mắt đã nối thẳng phía chân trời.
 
Hắc vụ này quay cuồng một lúc, hóa thành một thực vật kỳ dị. Thực vật này toàn thân đen kịt, sinh trưởng ra vô số lá cây rất lớn, trên đó đầy một đám phù văn, tỏa ra từng trận khí tức quỷ dị.
 
Đúng lúc này một đạo kim sắc cự võng bỗng nhiên từ trên bầu trời xuất hiện. Phía trên cự võng này có năm thanh phi kiếm tàn ảnh, trong minh ám lóe ra bất định Kim võng này vừa xuất hiện, liền lập tức che thực vật rất lớn không ngừng sinh trưởng kia lại, trong tiếng từng trận ầm ầm, đè thực vật kia xuống.
 
- Tộc ta ẩn nấp mấy vạn năm. Hôm nay, ai cũng không thể ngăn cản tộc ta tái hiện trên Phù Văn tinh!
 
Một thanh âm già nua từ trong hố sâu của Tiên di chi địa truyền ra. Ngay sau đó, một lão giả vẻ mặt tràn ngập tang thương từ trong hố sâu đi ra. Trên thân thể của lão giả không có bất luận ấn ký phù văn gì. Nhưng, mi tâm của lão cũng có hư ảnh của một thứ lá cây, nhìn kỹ một chút, thứ kia rõ ràng có mười một lá!
 
Không!
 
Nếu nhìn thật kỹ, ở dưới mười một lá này không ngờ còn có một lá. Tuy rằng cũng chưa hoàn toàn tản ra nhưng cũng đã tản ra một phần ba.
 
Lão giả này vừa đi ra khỏi hố sâu trong nháy mắt, năm thanh phi kiếm phía trên kim võng lập tức phát ra từng trận kiếm minh long trời lở đất. Ngay sau đó, hai thanh trong đó nhanh chóng lóe lên từ trong kim võng lao ra, đâm về phía lão giả kia.
 
Lão giả vẻ mặt như thường, hạ giọng nói:
 
- Chu Tước quốc đời thứ nhất Chu Tước Tử hi sinh bản thân, lấy sinh mệnh của chín tên tu sĩ Vấn Đỉnh trung kỳ, ngưng tụ ra năm thanh phong ấn chi kiếm, đã phong ấn Tiên Di tộc ta mấy vạn năm. Hôm nay, lão phu cũng có thể làm được, hi sinh bản thân để Tiên Di tộc ta tái hiện đại địa, hấp!
 
Lão tay phải chỉ về phía trước, nhất thời một cái phù văn xuất hiện trên hư không. Trên phù văn này tản mát ra một cỗ hồng hoang chi khí, chợt khuếch tán ra.
 
Hai thanh phi kiếm kia đang bay nhanh bỗng nhiên run lên, lập tức giãy dụa, không ngờ tránh thoát lực lượng của phù văn kia, nhanh chóng lui về sau.
 
- Quay lại!
 
Lão giả ánh mắt bình tĩnh, thủy chung lộ vẻ triệt ngộ (hiểu thấu đáo), tay phải vẫy một cái, lập tức trên không trung truyền đến tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ thấy bốn phía xuất hiện vô cùng vô tận phù văn. Những phù văn này đan xen với nhau, khí thế như muốn như khai thiên vậy.
 
Sự giãy dụa của hai thanh phi kiếm kia lập tức biến mất, được lão giả kêu gọi, lấy tốc độ so với thiểm điện còn nhanh hơn bay nhanh đến.
 
Ầm! Ầm!
 
Hai tiếng chấn động toàn bộ Chu Tước tinh truyền đến. Chỉ thấy hai thanh phi kiếm kia đâm vào ngực lão giả, phát ra từng trận run rẩy, muốn giãy dụa nhưng trước sau không thể thành công.
 
- Cuộc chiến năm đó, lão phu chỉ là một kẻ hèn yếu, không thể xoay chuyển trời đất, tận mắt nhìn thấy vô số tộc nhân chết đi, thân tuy sống tàn, tâm lại đã chết!
 
Lão giả tay phải hướng về phía kim võng trên không một chút.
 
Lập tức lại có hai thanh phi kiếm bay nhanh đến. Mặc dù giãy dụa kịch kiệt, nhưng vẫn như trước không thể thoát ra. Bị lão giả cách không tương dẫn, lại đâm vào trong thân thể.
 
- Mấy vạn năm qua, lão phu vốn nên sớm chết. Nhưng tộc nhân lại tôn sùng ta là tổ tiên, hàng năm đều lấy thọ phù của tộc nhân dâng ta cắn nuốt. Mấy vạn năm tộc của ta đã có vô số người, chết vào miệng ta. Ta, vốn là tội nhân bản tộc.
 
Lão giả nhìn thanh phi kiếm cuối cùng phía trên kim võng. Thở sâu, duỗi hai tay ra, đưa tay về phía trước, lập tức thanh phi kiếm cuối cùng kia bắt đầu giãy dụa.
 
Nhưng với lực lượng của nó rõ ràng không thể thoát ra. Cuối cùng ầm một tiếng, từ trong kim võng lao ra như tia chớp, đâm về phía lão giả.
 
- Lão phu là tội nhân của Tiên Di tộc, vốn là đáng chết. Hôm nay, lão phu đột phá thập nhất diệp, đệ thập nhị diệp sơ khai, đạt đến cái gọi là Vấn Đỉnh kỳ trong miệng tu sĩ kia. Nhưng, lão phu tư chất có hạn, không thể hấp thu toàn bộ phù văn, không thể chân chính vượt qua một bước kia, thẹn với tổ tiên, thẹn với tộc nhân vô số năm qua dâng ta cắn nuốt duy trì sinh cơ.
 
Một thanh phi kiếm cuối cùng, trong tiếng kiếm minh kịch liệt gào rít mà tới. Dưới một điểm của lão giả, phi kiếm kia lập tức lóe lên đâm vào mi tâm lão giả.
 
Trong mắt lão giả, ánh mắt dần dần ảm đạm.
 
- Lão phu là tội nhân. Nhưng cái chết của ta lại có thể đổi lấy sự trở về mặt đất của tộc ta, để thân thể ta thay thế Tiên Di thụ, bị năm thanh kiếm này phong ấn. Lấy hồn ta hiến tế, tộc ta, tái hiện!
 
Trong khoảnh khắc ánh mắt của lão giả toàn bộ biến mất, hai tay lão ở trên bầu trời mạnh mẽ xé một cái.
 
Chỉ nghe một tiếng nổ thật lớn truyền khắp Chu Tước tinh, vang vọng quanh quẩn, kim võng kia giống như bị một đôi bàn tay lớn vô hình xé rách, chia làm hai.
 
Thực vật thật lớn do hắc vụ tạo thành lập tức lao ra khỏi kim võng, lung lay phóng thẳng lên phía trên, trong nháy mắt trở thành một vật chống trời.
 
Cùng lúc đó, vô số phù văn bốn phía lập tức ầm ầm khuếch tán ra, biến mất trong trời đất.
 
Thân thể của lão giả chậm rãi dung nhập vào trong thực vật thật lớn kia, biến mất không thấy.
 
Lúc này, một đám tộc nhân Tiên Di tộc từ trong hố sâu bay ra. Dần dần người của Tiên Di tộc càng ngày càng nhiều, bọn họ mỗi một người sau khi xuất hiện đều lập túc hướng về phía thực vật thật lớn kia cúi đầu thật sâu.
 
Ở trong những người Tiên Di tộc có một nữ tử, trên mặt mang tử sa (mạng che mặt màu tím), ánh mắt bình tĩnh.
 
- Hy vọng ngươi không nên gạt ta… Ta muốn Kiền Phong kia chết không có chỗ chôn!
 
Cách nơi đây ngoài trăm dặm, một đại hán đầu đội mũ rơm nhìn thực vật thật lớn kia phóng lên cao, thì thào tự nói:
 
- Hy vọng ngươi không nên gạt ta, ta muốn liên minh tứ phái tái hiện đại địa… - Sát!
 
Một tiếng thét ngút trời từ trong Tiên Di tộc chi địa truyền ra. Tiếng thét này cũng không phải tiếng thét của một người, mà là vô số người của Tiên Di tộc toàn bộ cùng thét. Thanh âm này phá tan chín tầng trời truyền khắp mặt đất.
 
Ở giờ khắc này, Chu Tước quốc trên đỉnh núi Chu Tước nơi Chu Tước Tử bế quan đột nhiên truyền ra một tiếng gầm giận dữ. Ngay sau đó, động phủ bế quan trên đỉnh núi ầm một tiếng tan vỡ, hóa thành tro bụi tiêu tán không còn.
 
Chu Tước Tử mặc hồng bào đột nhiên xuất hiện trên hư không. Mắt hắn sáng như đuốc, nhìn về phía Tiên Di chi địa, vẻ mặt âm trầm cực kỳ khó coi.
 
- Tiên Di dư nghiệt, các ngươi đây là tìm chết!
 
Chu Tước Tử tay phải chụp vào khoảng không, lập tức tầng mây trên trời giống như bị hút mạnh ngưng tụ vào trong tay hắn. Trong nháy mắt, một khối lệnh bài màu trắng tạo thành từ tầng mây xuất hiện trong tay Chu Tước Tử.
 
Tay trái của hắn vỗ lên lệnh bài này một cái, lập tức lệnh bài từ một biến thành hai, từ hai biến thành bốn, vô cùng vô tận.
 
- Lão phu lấy đời thứ mười bốn Chu Tước Tử chi mệnh, hiệu lệnh tất cả tu chân quốc của Chu Tước tinh triển khai chiến tranh lần thứ hai với Tiên Di tộc.
 
Những lệnh bài do tầng mây tạo thành này lập tức tiêu tan. Cùng lúc đó, Chu Tước quốc, ở sâu trong cấm địa của Thiên Ngọc tông, một lão giả tóc trắng từ trong chỗ bế quan hàng năm đi ra.
 
Lão mặc hắc bào, cả người gầy giơ xương. Nhưng hai mắt của lão lại chớp động u quang. Lúc này, lão ngẩng đầu nhìn về phía vị trí của Tiên Di chi địa, khẽ lắc đầu, hạ giọng nói:
 
- Phải thay đổi rồi!
 
Lão giả này chính là Sở Vân Phi Vấn Đỉnh sơ kỳ thủy tổ trong Vân Thiên tông được các đệ tử sùng kính.
 
Địa Phách môn ở phía tây Chu Tước quốc. Ở chỗ sâu trong Địa Phách môn, một trung niên nam tử đang ngồi trong một động phủ.
 
Lúc này, nam tử này đột nhiên mở hai mắt, trong mắt lộ vẻ tang thương, than thở:
 
- Ngày này rốt cuộc đã đến, lại không nghĩ tới khiến ta gặp phải, ài!
 
Một môn phái cuối cùng của Chu Tước quốc, Nhân Tiên Đạo. Lúc này lại không có gì dị thường, Vấn Đỉnh thủy tổ của Nhân Tiên Đạo cực kỳ thần bí. Ngoại trừ một số ít người gần như không ai biết hắn ở nơi nào, cũng không ai biết hình dáng của hắn.
 
Bỉ Lư quốc, trong Luyện Hồn tông, nơi Độn Thiên bế quan, hắn mở hai mắt, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, lại nhắm mắt tiếp tục đả tọa thổ nạp.
 
Trường hạo kiếp này của Chu Tước tinh lúc này không có quan hệ gì với Vương Lâm. Hắn hiện tại một lòng chuẩn bị lần thứ hai đối kháng thiên đạo, làm cho Lý Mộ Uyển Nguyên Anh thành công lâm thế.
 
Còn có hai năm thời gian đó là ngày Lý Mộ Uyển thức tỉnh.
 
Chu Như ở trong hai năm này, thời gian trầm mặc gần như chiếm hơn nửa. Dường như giữa nàng và Vương Lâm đã có một tầng ngăn cách thật sâu.
 
Ở trên người nàng Vương Lâm có thể cảm giác được, Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển đang dần dần thức tỉnh, sinh cơ của thân thể Chu Như chậm rãi biến mất.
 
Một khắc khi sinh cơ của nàng hoàn toàn biến mất, đó là lúc Lý Mộ Uyển cắn nuốt hoàn toàn hồn phách của Chu Như.
 
Chỉ có điều, Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển tốc độ sinh trưởng trong một năm gần đây lại chậm lại, giống như không muốn sinh trưởng, không muốn cắn nuốt hồn phách của Chu Như.
 
Vương Lâm biết, đây là vì Lý Mộ Uyển đã khôi phục một ít thần trí. Nàng biết được hết thảy những việc này. Nàng không muốn hy sinh một hài tử, nhờ đó chính nàng có thể thức tỉnh.
 
Đây là lựa chọn của nàng, nhưng lại không phải lựa chọn của Vương Lâm. Đối với hiện tượng này, Vương Lâm lấy linh lực trong cơ thể ngăn cản, làm cho Nguyên Anh của Lý Mộ Uyển tiếp tục trưởng thành.
 
- Uyển nhi. Ta biết nàng không muốn cắn nuốt hài tử này. Nàng hãy tin tưởng ta. Ta sẽ xử lý tốt. Sẽ không thương tổn nó, đợi sau khi nàng tỉnh lại, chúng ta cùng nhau đem nó về bên phụ mẫu. Ta muốn chỉ là Nguyên Anh của nàng, mà không phải thân thể của hài tử này.
 
Đây là lời hứa của Vương Lâm với Lý Mộ Uyển.
 

Tiên Nghịch - Chương #379


Báo Lỗi Truyện
Chương 379/1976