Chương 345: Phàm nhân


Tôn Thái lập tức cảm nhận được lực hút khổng lồ kia, thân mình không tự chủ được, hướng về phía lốc xoáy bay đi. Lão cắn răng, tiên lực trong cơ thể không giữ lại chút nào, điều động xuất ra, điểm vào hư không một cái. Một cỗ quan tài đỏ từ trong hư không xuất hiện.
 
Tôn Thái đưa một chưởng chụp lên phía trên quan tài. Ầm một tiếng, quan tài vỡ vụn, một khối thi thể đồng tử từ trong quan tài bay ra.
 
- Chuyển!
 
Lão tổ Cự Ma tộc lại hét lớn, gân xanh trên mặt lão nổi càng nhiều, thân thể lão không tự chủ được run rẩy. Bản lãnh của lão không đủ, sử dụng thiên phú thần thông khiến cho thân thể bị hao tổn rất lớn, chỉ có thể duy trì một lúc.
 
Lốc xoáy lập tức chuyển động với tốc độ điên cuồng. Tôn Thái rên thảm một tiếng, thân mình không tự chủ được bay vào bên trong lốc xoáy. Mắt lão lộ vẻ không cam lòng, quát to :
 
- Ma đồng, giết hắn!
 
Đồng tử kia lập tức mở hai mắt, lộ ra ánh sáng yêu dị. Đạp chân một cái, đi đến trước người lão tổ Cự Ma tộc với một tốc độ không thể tin nổi, so với phép thuấn di còn nhanh hơn rất nhiều lần.
 
Lão tổ Cự Ma tộc trơ mắt nhìn nhìn đồng tử kia đưa một chưởng vào ngực lão. Lập tức, một luồng lực đạo hủy diệt tấn công vào trong cơ thể hắn.
 
Hắn phun ra một ngụm máu to, nguyên thần lập tức bị đánh bật ra, túi trữ vật cũng nhanh chóng bị cuốn ra. Thân thể hắn hạ xuống, bị đồng tử kia đá một cước, trên ngực xuất hiện một hố lớn rất sâu.
 
Chỉ có điều, thân ảnh Tôn Thái bên trong lốc xoáy cũng chìm dần vào trong, truyền ra một tiếng gầm rú không cam lòng, dần dần biến mất.
 
Thiên phú thần thông của Cự Ma tộc lấy bản lãnh hiện tại của lão tổ mà thi triển, cũng không có uy lực đả thương người khác, nhưng có thể đem người được chỉ định thông qua thiên phú thần thông tống xuất ra khỏi Chu Tước Tinh, đưa đến một ngôi sao rất xa trên bầu trời.
 
Tôn Thái theo cơn lốc xoáy, biến mất hoàn toàn.
 
Giữa không trung chỉ còn lại đồng tử kia. Một lát sau, hướng về nguyên thần của lão tổ Cự Ma tộc đuổi theo.
 
Lão tổ Cự Ma tộc không bắt được Vương Lâm không cam lòng, nổi giận gầm lên một tiếng, cắn răng bay nhanh mà đi. Đồng tử kia tốc độ cũng cực nhanh, đuổi theo không bỏ qua. Trong nháy mắt, thân ảnh hai người biến mất ở phía chân trời.
 
Vương Lâm nhẹ nhàng thở ra, gắng gượng đứng lên, tập tễnh đi về hướng đám cây phía ngoài. Từ bước chân của hắn, hắn có thể cảm thấy rõ ràng bản lãnh của chính mình càng ngày càng yếu, linh lực càng ngày càng ít.
 
Ý cảnh của Lý Nguyên Phong và phong ấn của Tôn Thái gần như kết hợp một cách hoàn hảo, khóa chặt hắn vô cùng gắt gao. Trên mặt hắn, những vết lá trà ngày càng dày đặc, cuối cùng sinh trưởng ở trên mặt hình thành những vết sẹo.
 
Những vết sẹo này chằng chịt có quy tắc, tạo thành một hoa văn kỳ dị, hoa văn này chính là phong ấn của Tôn Thái.
 
Vương Lâm cười khổ, vật vã đi hồi lâu. Toàn thân hắn như bị một quả núi lớn đè ép, bước từng bước khó khăn. Đến khi ra khỏi rừng rậm, linh lực mỏng manh trong cơ thể hắn toàn bộ tiêu tan, không còn lại chút nào.
 
Thương thế trên thân thể dĩ nhiên rất nặng, nhất là trong ngũ tạng truyền ra từng cơn quặn đau, nguyên thần suy yếu sắp tiêu tan. Sau khi ra khỏi rừng rậm, thoáng thấy ánh mặt trời, Vương Lâm ngẩng đầu, từng cơn hư nhược truyền đến, trước mắt tối sầm, ngã trên mặt đất.
 
Sau trận chiến giữa Vương Lâm và Hồng Diệp, cái tên Tằng Ngưu, pháp bảo hắn sử dụng đã bị sứ giả của các tu chân quốc bên ngoài âm thầm ghi nhớ, sau khi trở về nước liền lập tức loan tin.
 
Dù là Cấm Phiên hay bảo kiếm, Xạ Thần Xa, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã trở thàng đề tài nóng hổi của hầu hết các tu sĩ trên Chu Tước tinh.
 
Cái tên Tằng Ngưu đã trở thành đệ nhất chỉ dưới Anh Biến kỳ.
 
Đồng thời trên Chu Tước sơn truyền ra thông tin, Hồng Diệp sẽ bế quan trăm năm, tìm cách đột phá Anh Biến kỳ. Đối với việc này chưa từng có người nào hoài nghi. Hồng Diệp sau trận chiến đó có điều lĩnh ngộ, bế quan là chuyện đương nhiên.
 
Chẳng qua sau khi mọi chuyện chấm dứt, Tằng Ngưu lại mất tích!
 
Chưa từng có người nào biết hắn. Chỉ biết Tằng Ngưu trên đường tới Chu Tước sơn nhận lệnh thì biến mất.
 
Việc này nhất thời liền gây nên sóng gió to lớn vô cùng. Từ Chu Tước sơn, lão quái có danh xưng Chu Tước dừng bế quan đi ra, nhìn về phía cực bắc của Chu Tước đại lục.
 
Ba ngày trước, ở nơi đó truyền tới pháp lực ba động. Rõ ràng là đã có hai tu sĩ Anh Biến kỳ giao chiến ở đó.
 
Ngoài ra hắn còn cảm nhận được thần thông thiên phú của Cự Ma tộc.
 
Chu Tước tu vi mặc dù chưa đạt tới mức như thần nhân, có thể biết hết mọi chuyện. Chẳng qua lướt qua lượng tin tức khổng lồ trong khắp Chu Tước quốc, hắn liền hiểu chuyện của Tằng Ngưu lần này là do Tuyết Vực gây ra, Cự Ma tộc cũng tham dự.
 
Nhưng đối với tu sĩ có tu vi Anh Biến kỳ kia thì hắn lại không thể tìm hiểu được.
 
Mặt khác dưới thần thức của hắn bao trùm như vậy không ngờ lại không thể tìm ra được tung tích của Vương Lâm. Điều này khiến hắn hơi ngạc nhiên.
 
Hắn đoán rằng Vương Lâm hẳn là thụ thương rất nặng, khiến nguyên thần tan nát. Chỉ có vậy thì hắn mới không thể tìm được Vương Lâm. Chẳng qua đối với hắn, Vương Lâm có trọng yếu thì cũng chỉ là một cái lô đỉnh, có mất cũng không quan trọng.
 
- Liễu Mi, đi tới phương bắc của Chu Tước tìm xem Vương Lâm ở nơi nào.
 
Lão giả truyền âm cho Liễu Mi xong lại tiếp tục bế quan.
 
Tuyết Vực quốc lần này hành động nghịch ý hắn, ngày sau nhất định sẽ gặp tai kiếp.
 
Liễu Mi từ Chu Tước sơn bay xuống, thân hình như một đạo cầu vồng tuyệt mỹ, hóa thành một luồng sáng bay về phía bắc Chu Tước tinh.
 
Giờ phút này trên một vách đá của Chu Tước sơn, một người toàn thân bao phủ bởi hồng sa đang nhìn về phương xa. Đôi mắt nàng trống rỗng, không hề có chút sinh cơ.
 
Dưới chân nàng đang nở một đóa hoa hồng tươi thắm. Gió núi thổi qua, đóa hoa khẽ lay động, tưởng như có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Nhưng không ngờ nó vẫn mạnh mẽ, vươn mình đón gió.
 
Thân ảnh của Kiền Phong xuất hiện phía sau nữ tử, tay phải búng vào đóa hoa dưới chân nàng. Đóa hoa lập tức tan nát, hóa thành tro bụi.
 
- Tuyệt Tình, ta biết ngươi còn dấu được một tia nguyên thần. Chẳng qua đã rơi vào tay Kiền Phong ta thì cũng nên bỏ cuộc đi là vừa!
 
Kiền Phong cười tà dị, vỗ vỗ lên mặt nữ tử kia.
 
Một tháng sau, phía bắc Chu Tước đại lục, ở một sơn thôn nọ có một thanh niên cổ quái thân mặc y phục bằng vải thô đang ngồi trên một tảng đá lớn. Trên mặt hắn đầy những vết sẹo lớn khiến người ta kinh tởm, hai mắt ảm đạm không chút ánh sáng.
 
Hắn nhìn về phương xa, hai mắt dường như không tập trung vào thứ gì, hoàn toàn mờ mịt, mông lung. Ở cửa thôn lục tục đã có thôn dân qua lại. Mỗi người đi qua người thanh niên này đều lộ vẻ chán ghét, cố gắng tránh xa hắn mà đi.
 
Đối với hết thảy mọi chuyện, vẻ mặt thanh niên này không có chút thay đổi, chỉ lẳng lặng ngồi, ngẩn ngơ nhìn ra xa.
 
Không lâu sau, một thiếu nữ mặc quần áo hoa, đi hài trắng đi tới. Phía sau nàng còn có một con cho to cỡ con nghé con.
 
Thiếu nữ mới khoảng mười bốn mười năm tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn, con ngươi đen láy.
 
- Người câm xấu xí, cha ta bảo ta gọi ngươi về ăn cơm!
 
Thiếu nữ dừng lại cách người thanh niên ba trượng, kêu lên.
 
Người thanh niên quay đầu liếc thiếu nữ một cái rồi đứng lên. Có lẽ do hắn ngồi quá lâu nên hai chân đã tê dại, khi đứng dậy liền ngã sấp xuống, khiến thiếu nữ bật cười.
 
- Người câm, nhanh lên nào, ta cũng đói rồi!
 
Thiếu nữ xoay người đi vào trong thôn. Con chó to kia lập tức chạy lên phía trước nàng mở đường.
 
Người thanh niên yên lặng đi theo, nhìn nhà cửa bốn phía trong thôn, vẻ mạch lạch trong mắt ngày càng đậm.
 
Trong một tòa nhà trong thôn, một trung niên nam tử đang ngồi bên một chiếc bàn nhỏ. Hắn ăn mặc giản dị, trường sam màu lam do nhiều lần giặt giũ đã trở nên bạc màu.
 
Trên sân có một ít thảo dược. Dược hương thơm mát theo gió lan ra.
 
Thiếu nữ nhảy chân sáo vào, ngồi xuống bên cạnh nam tử, dịu dàng nói:
 
- Cha, con đã gọi người câm về rồi.
 
Nam tử nhướng mày, lớn thiếu nữ một cái, quát:
 
- Không biết lớn nhỏ, phải gọi là thúc thúc!
 
Thiếu nữ lè lưỡi, không dám nói gì mà trốn vào trong nhà giúp mẹ nàng nấu nướng.
 
Nam tử đứng lên, nhìn thanh niên xin lỗi:
 
- Tiểu ca, ngươi đừng để ý. Đứa nhỏ Nhị Nha này còn chưa hiểu chuyện. Để ta xem thân thể ngươi đã khôi phục tới mức nào rồi.
 
Thanh niên gật đầu, ngồi xuống bên cạnh nam tử, vươn cánh tay phải ra. Chỉ thấy cánh tay hắn cực gầy gò.
 
Nam tử bắt mạch cho hắn, đôi mắt trầm tư. Một lúc sau, sắc mặt hắn lộ vẻ vui mừng, nói:
 
- Tiểu ca, thương thế của ngươi khôi phục tốt lắm. Ta sẽ bốc cho ngươi vài thang thuốc nữa để ngươi bồi bổ, thân thể sẽ khỏe hẳn thôi.
 
Người thanh niên trầm mặc, gật đầu.
 
Nam tử trung niên thấy bộ dạng của đối phương, thầm than một tiếng. Người này tháng trước hắn đi vào nói hái thuốc thì bắt gặp. Lúc ấy người này đang lúc nguy kịch. Vốn hắn mang tấm lòng "lương y như từ mẫu" liền đem người này về nhà cứu chữa.
 
Thương thế người này rất nặng, ngũ tạng đã lệch đi, lại bị tổn hại rất nhiều nơi, hắn không nắm chắc có thể cứu được hay không. Nhưng thân thể người này cực kỳ kỳ diệu, chỉ mất mấy ngày sau là đã có chuyển biến tốt, sau đó tỉnh lại.
 
Chẳng qua khi người này tỉnh lại thì không hề nói gì, như là một kẻ câm điếc.
 
Lúc này một người phụ nữ từ trong phòng đi ra, theo sau là thiếu nữ kia. Hai ngươi bưng một ít thức ăn đặt lên bàn.
 
- Mẹ, con không ăn với người câm kia đâu. Xấu xí như vậy con ăn không vô.
 
Thiếu nữ dẩu môi nói.
 
- Con!
 
Trung niên nam tử đang định mắng thì bị người phụ nữ ngăn lại. Bà gắp cho thiếu nữ chút thức ăn, nói:
 
- Nhị Nha, vào phòng ăn đi.
 
Thiếu nữ bĩu môi, định nói gì đó. Lúc này thanh niên kia cầm chén cơm trong tay, run rẩy đứng lên, đi ra khỏi sân, ngồi xuống một tảng đá lớn, ngơ ngẩn nhìn bát cơm trong tay, trầm mặc không nói.
 
Hắn chính là người mà tất cả tu chân giới hiện nay đang muốn biết vị trí - Vương Lâm.
 
Nhân vật từng sáng chói như mặt trời chính ngọ giờ lại lưu lạc tới mức này. Hết thảy mọi việc đều là do Cự Ma tộc và Tuyết Vực quốc ban cho.
 
Tay phải Vương Lâm run rẩy, buông chén cơm, khóe miệng hiện lên một nụ cười khổ sở. Nguyên thần của hắn trong một tháng này đã tan nát.
 
Chẳng qua gọi là tan nát cũng không phải là biến mất mà là hóa thành nhiều mảnh nhỏ, ẩn sâu trong thân thể. Thời gian trôi qua, những mảnh nhỏ này đang từ từ tiêu tan.
 
Thân thể hắn bị thương rất nặng. Chỉ là ma xui quỷ khiến thế nào nguyên thần khi tan vỡ lại may mắn sinh ra một tia linh lực, tu bổ lại thân thể hắn. Nhờ đó mà thân thể hắn mới tốt lên.
 
Chẳng qua hiện giờ hắn đã mất tất cả linh lực, trở thành một phàm nhân. Hơn nữa giờ ngay cả cầm chén cơm hắn cũng không đủ sức. Đã không còn thuật thần thông, giờ đây dù chỉ là một phàm nhân cũng chỉ cần một quyền là có thể đánh ngã hắn.
 
Thậm chí khiến hắn không ngờ tới là vì nguyên thần tan nát nên ngay cả bổn tôn ở nơi xa cũng bị ảnh hưởng, chìm vào giấc ngủ say, không thể thức tỉnh nổi.
 
Điều này đối với Vương Lâm đúng là một tin dữ!
 
Nếu bổn tôn chưa ngủ say, vậy còn có thể tới đón hắn, tìm nơi có linh lực sung túc ở đó thổ nạp, như vậy còn có cơ may khôi phục lại được. Nhưng giờ đây hết thảy mọi chuyện đều tan như bọt nước.
 
Hắn chẳng phải bị câm, mà là không muốn nói chuyện.
 
Trên mặt hắn chằng chịt sẹo, khiến trông hắn xấu xí vô cùng, ai nhìn vào cũng sợ hãi. Ở thôn sơn này một tháng qua, trừ vợ chồng người lang trung nọ ra, không ai từng nói lời nào ân cần với hắn.
 
Đã không có linh lực, túi trữ vật hiên nhiên không thể mở ra. Hiện giờ hắn hoàn toàn đã trở thành một phàm nhân. Một lúc lâu sau, Vương Lâm than nhẹ, cầm chén cơm, và vài cái.
 
- Chín năm sau Uyển nhi sẽ lại phải nhập vào thiên đạo luân hồi. Chín năm.
 
Vương Lâm nuốt miếng cơm, trong mắt lộ vẻ kiên định.
 
Một tháng qua hắn lúc nào cũng tự hỏi, phải làm thế nào mới có thể khôi phục tu vi của bản thân.
 
Chỉ cần phá giải được phong ấn ý cảnh, hết thảy mọi việc sẽ được giải quyết. Mà làm cách nào mới phá giải được, Vương Lâm vẫn còn mơ hồ chưa biết.
 
Đêm đã khuya, Vương Lâm nằm trong phòng chứa củi, dần chìm vào giấc ngủ. Thân thể hắn lúc này cực kỳ suy yếu, không còn nửa điểm khí lực.
 
Sáng sớm hôm sau, nam tử trung niên lưng đeo giỏ thuốc, mời thêm mấy thợ săn lên núi hái thuốc.
 
Vương Lâm mở hai mắt, khoanh chân ngồi lặng yên trong phòng chứa củi. Hắn thầm than. Trong cơ thể không có nửa điểm linh lực, căn bản không thể thổ nạp. Trừ phi đang ở nơi có linh lực cực kỳ nồng đậm, mạnh mẽ thổ nạp thì mới có thể sinh ra trong cơ thể một tia linh lực. Hắn lắc đầu cười khổ, đi ra khỏi phòng, thân thể vẫn suy yếu như trước.
 
Đúng lúc này, thiếu nữ cũng từ trong phòng đi ra, sau khi thấy Vương Lâm cong miệng nói:
 
- Người câm xấu xí, ngươi đã ở nhà ta một tháng rồi, khi nào thì định đi hả? Nhà ta không phải là nhà tế bần, làm gì có nhiều cơm gạo nuôi ngươi như vậy.
 
- Nhị Nha. Cha ngươi đã nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là thúc thúc!
 
Thiếu phụ từ trong phòng đi ra, mở miệng trách cứ.
 
Thiếu nữ bất mãn hừ một tiếng nói:
 
- Tú Tài, đi theo ta!
 
Nàng vừa nói vừa đi về phía cửa.
 
Con chó kia từ trong góc sân lao ra, vẫy vẫy đuôi chạy theo nàng.
 
Ánh mắt thiếu phụ liếc nhìn Vương Lâm, xin lỗi:
 
- Tiểu hài tử không hiểu chuyện, ngươi đừng để bụng. Cha nó lên núi hái thuốc, nói rằng thân thể ngươi hư nhược, cần phải bồi bổ. Ngươi cứ an tâm ở lại đây, lúc nào thân thể hồi phục hãy đi cũng không muộn.
 
Chỉ thoáng chốc đã lại qua nửa tháng. Trong nửa tháng này sau khi uống thuốc của nam tử trung niên, thân thể Vương Lâm dần dần đã có một chút khí lực. Một đêm nọ, Vương Lâm đi ra khỏi phòng chứa củi, nhìn về nơi trung niên nam tử ở, nhớ kỹ trong lòng rồi xoay người rời đi.
 
Hắn phải đi thôi!
 
Một tháng vừa qua, Vương Lâm đã dự trữ một ít lương khô, đeo trên lưng. Hắn rời khỏi thôn.
 
Giờ phút này đột nhiên hắn nhớ lại nhiều năm về trước khi mình không được Hằng Nhạc phái chọn, đã một mình trong đêm lặng lẽ bỏ nhà ra đi. Kết quả là vận mệnh xoay vần đến ngày nay.
 
Hắn than nhẹ một tiếng, cất bước về phía xa.
 
Hắn không biết mình đang ở nơi nào. Lúc hắn truyền tống đi cũng không kịp biết mình sẽ bị truyền tới đâu. Giờ phút này hắn chỉ thầm mong sẽ tìm được một nơi có linh mạch, ở đó tu dưỡng, xuất ra được một tia linh lực, sau đó nghĩ biện pháp phá giải phong ấn ý cảnh.
 
Đêm khuya, gió lạnh tràn về. Thân thể Vương Lâm không khỏi run lên. Hắn khổ sở thầm nghĩ, bản thân mình đã bao nhiêu năm không có cái cảm giác này của phàm nhân rồi. Mặc dù năm đó hóa phàm thì vẫn còn tốt hơn bây giờ gấp bội.
 
Dọc đường đi, cứ được một đoạn là Vương Lâm lại thở hổn hển, phải ngồi xuống nghỉ ngơi. Do vậy tốc độ hiển nhiên là rất chậm. Sau bảy ngày hắn vẫn đang ở trên đường.
 
Tuy hắn không còn một chút linh lực nhưng cảm giác thì lại vẫn còn. Trên đường hắn đã gặp không ít nơi có linh lực. Đáng tiếc là ở những nơi này, dù hắn thổ nạp thế nào trong cơ thể cũng không sinh ra được nửa điểm linh lực.
 
- Có lẽ chỉ có ở một số ít sơn môn của môn phái tu chân mới tìm được nơi có linh lực nồng đậm.
 
Vương Lâm thầm nghĩ.
 
Chẳng qua với thân thể của hắn hiện giờ thì làm sao có thể bước chân vào môn phái tu chân.
 
Vương Lâm thầm than, nhìn bầu trời, trong lòng dâng lên một tia tuyệt vọng. Nhưng sự tuyệt vọng này ngay lập tức bị hắn mạnh mẽ gạt bỏ. Hắn hít sâu một hơi, thì thào tự nhủ:
 
- Tuyết Vực quốc, Cự Ma tộc, Vương Lâm ta tuyệt sẽ không bỏ cuộc. Nhất định có một ngày ta sẽ trả lại gấp trăm lần những gì các người gây cho ta!
 
Ánh mắt hắn lộ vẻ kiên định, đứng dậy tiếp tục hành trình.
 
Nhưng đúng lúc này phía sau truyền tới một loạt tiếng vó ngựa. Những âm thanh gào thét phá tan màn đêm yên tĩnh. Dường như đồng thời với tiếng vó ngựa vang lên, một đám hắc mã đã vọt tới. Ngồi trên lưng ngựa là một đám tráng hán. Những người này huyệt Thái Dương nhô cao, vẻ mặt hung ác. Khi phóng ngang qua Vương Lâm, một đại hán trên mặt có vết đao chém đột nhiên ghìm cương ngựa, chăm chú nhìn Vương Lâm, sau đó cười to nói:
 
- Ha ha, một tiểu tử xấu thật. Làm khúc cây cản đường quá tốt rồi!
 
Hắn vừa nói vừa khom lưng, duỗi bàn tay to ra nắm lấy quần áo Vương Lâm, túm lấy hắn.
 
- Mã lão tứ, làm gì đó! Phía trước truyền tới một tiếng quát.
 
- Lão đại. Ta bắt thằng lỏi xấu xí này, chặt hết tay chân đi đặt chặn đường đoàn xe của Thiên Uy tiêu cục, thế nào chả tốt hơn là để huynh đệ chúng ta giả dạng chứ.
 
Đại hán cười hắc hắc, thúc ngựa. Con ngựa lập tức phóng về phía trước.
 
- Lão đại. Ngươi xem!
 
Đại hán đuổi tới, giơ Vương Lâm trong tay lên cười nói.
 
Hai mắt Vương Lâm nhắm nghiền, trong lòng phẫn nộ. Chẳng ngờ lại có ngày một kẻ trong võ lâm cũng có thể tùy ý lăng nhục hắn.
 
Trên con ngựa phía trước là một đại hán dáng người cực kỳ khôi ngô. Hắn trừng mắt nhìn Vương Lâm một cái, gật đầu nói:
 
- Được, mang theo đi.
 
Mười tám con ngựa đồng loạt xé gió lướt đi.
 
Ở một cốc khẩu cách đó hơn ba dặm, những người này ghìm cương ngựa, nhanh chóng tản ra, ẩn nấp trong Mã Nhi Khẩu.
 
Động tác của những người này cực kỳ thuần thục, hiển nhiên là thường xuyên làm việc này.
 
Trong nháy mắt chỉ còn lại đại hắn trên mặt có vết đao về Vương Lâm.
 
- Tiểu Lục. Dắt ngựa hộ ca ca!
 
Nam tử mặt sẹo nói xong, một gã gầy còm lập tức chui ra, dắt ngựa của hăn vào rừng.
 
- Tiểu tử, coi như ngươi xui xẻo vậy!
 
Hán tử mặt sẹo nhìn Vương Lâm cười dữ tợn, tay phải giơ lên liền đánh trật xương cằm Vương Lâm. Sau đó hắn khẽ quát một tiếng, song chỉ điểm vào hai chân và hai vai Vương Lâm.
 
Chỉ nghe rắc rắc vài tiếng, xương đùi và xương vai của Vương Lâm lập tức đau buốt. Trán hắn toát mồ hôi to như hạt đậu, hai mắt trừng trừng nhìn đại hán mặt sẹo kia. Hắn muốn ghi nhớ kỹ bộ dáng đối phương.
 
Đại hán mặt sẹo hừ nhẹ một tiếng, từ trong ngực lấy ra một bao dược phấn, cẩn thận rắc lên miệng vết thương của Vương Lâm, sau đó động thân, chui vào trong đám cây cối, biến mất.
 
Vương Lâm ngã xuống đất, trên mặt hiện lên một cỗ sát khí. Hắn từ trước tới nay chưa từng bị đối xử như vậy bao giờ. Chẳng qua hiện nay thân thể hắn quá hư nhược, dần dần chìm vào hôn mê.
 
Thời gian chậm chạp trôi qua. Một lúc lâu sau, từ xa truyền tới tiếng xe ngựa lộc cộc, càng lúc âm thanh đó càng gần.
 
Đúng lúc này, đột nhiên xe ngựa dừng lại. Một con khoái mã nhanh chóng chạy tới. Một thanh niên tuấn lãng dừng lại trước người Vương Lâm, cúi đầu nhìn thoáng qua hắn, sau đó quay lại hô:
 
- Tiêu đầu, là một tử thi!
 

Tiên Nghịch - Chương #345


Báo Lỗi Truyện
Chương 345/1976