Chương 320: Thuật Chú Sư.


Hồ Lão tiến lên vài bước, tay phải khẽ điểm lên đầu Dã Nhân. Chỉ thấy tất cả những dấu ấn màu đen trên cơ thể của Dã Nhân lập tức tập trung lại ở mi tâm rồi hóa thành một cái lá đen hoàn chỉnh.
 
- Xem ra Tiên Di Chi Địa đã xảy ra một số thay đổi mà chúng ta không biết. Loại Dã Nhân thôi hóa một chiếc lá này năm xưa chỉ xuất hiện ở tầng hai thôi.
 
Hồ lão trầm giọng nói.
 
Hứa La sờ sờ lên ngực, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi. Tốc độ của Dã Nhân này quá nhanh, lại có thể né tránh phi kiếm. Nếu hắn không mặc áo giáp ở trong thì sợ là vừa rồi đã bị một trảo của đối phương đánh vỡ ngực.
 
Ba ngày sau, bảy người đi về phía đông tầng thứ nhất thì đến cổng tầng thứ hai. Trong khoảng thời gian này bọn họ gặp phải chín con Dã Nhân. Những con Dã Nhân này xuất hiện không có bất kỳ dấu hiệu nào để nhận biết. Mặc dù dùng thần thức tra xét nhưng nếu bọn họ không xuất hiện sẽ rất khó tìm được.
 
Chín con Dã Nhân ngoại trừ một con cuối cùng thì tất cả những con khác dấu ấn trên người cũng không có nhiều lắm. Sau khi chết thì trên mi tâm chỉ có một chiếc lá.
 
Còn con Dã Nhân cuối cùng lại xuất hiện ở lối vào tầng hai. Dấu ấn màu đen trên người con này nhiều hơn những con trước một chút. Đặc biệt là cánh tay phải của nó dày đặc những dấu ấn đen.
 
Vương Lâm thấy những dấu ấn này còn có thêm một chút ký hiệu.
 
Sau khi giết hắn, Vương Lâm phát hiện trên mi tâm tên kia có hai cái lá. Thực lực của tên này tương đương với tu sĩ Kết Đan hậu kỳ.
 
Tiên Di Chi Địa tầng thứ hai thoạt nhìn cũng không có gì khác biệt so với tầng thứ nhất, nó vẫn là một vùng đen tối. Nhưng ở nơi đây phát ra một khí tức làm cho người ta cảm thấy khó chịu.
 
Khí tức này không có ảnh hưởng đối với Vương Lâm, nhưng đối với đám người Hứa La lại có ảnh hưởng rất lớn.
 
Trên đường đi Vương Lâm cũng cảm thấy có chút khó hiểu, lão già họ Hồ này vì sao lại mang theo Hứa La và cô gái kia đến đây, tu vi của hai người này chỉ là Kết Đan kỳ mà thôi, ở chỗ này chỉ cần sơ ý một chút sẽ chết ngay.
 
Chuyện này Vương Lâm cũng không hỏi rõ. Với tính tình của hắn nếu như gặp phải nguy hiểm trừ khi có đủ khả năng nếu không thì sẽ không mạo hiểm để cứu giúp.
 
Trên mặt đất của tầng thứ hai, chốc chốc lại thấy một số xương cốt đen đúa của thú vật, thậm chí còn có một số thi thể thú vật đang thối rữa. Những con yêu thú này Vương Lâm không biết rõ, không giống với những yêu thú ở Tu Ma Hải.
 
Mọi người vừa mới tiến vào tầng hai, thì đúng lúc này Vương Lâm biến sắc. Chỉ thấy một đạo hắc mang xuất hiện bên ngoài mọi người mười trượng. Nó cũng không dám tiến lại gần mà dừng lại ở chỗ đó hóa thành một Dã Nhân.
 
Hình dạng của Dã Nhân này nếu so với những con khác trên tầng thứ nhất thì khác biệt rất lớn. Trên người kẻ này mặc một bộ da thú, toàn thân có một phần tư vị trí đều là hoa văn và dấu ấn đen. Ánh mắt của hắn cũng không phải là màu đỏ mà đen trắng rõ ràng. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ở sâu trong mắt hắn lộ ra một tia sáng kỳ dị.
 
Dã nhân này cũng không phải là một loại so với tầng thứ nhất. Dã Nhân ở tầng thứ nhất kể cả tên có hai chiếc lá thì trong mắt đều lộ ra vẻ điên cuồng. Sau khi nhìn thấy bọn họ cũng chẳng cần quan tâm đến chuyện thực lực chênh lệch mà điên cuồng tấn công.
 
Nhưng tên này vẫn chưa tiến lên mà đứng ở bên ngoài mười trượng. Hắn âm thầm nhìn bọn họ, nhất là nhìn rất nhiều lên người cô gái mặc lụa trắng.
 
- Dã Nhân! Hắn là Dã Nhân chân chính! Phù chú trên người hắn đã đạt đến tiêu chuẩn ba lá, tương đương với Nguyên Anh kỳ tu sĩ.
 
Cô gái mặc đồ trắng đột nhiên nói.
 
Dã Nhân thè đầu lưỡi ra liếm liếm môi. Trong miệng hắn truyền ra một tiếng kêu to, bốn phía đột nhiên xuất hiện hơn mười đạo ô quang rồi hóa thành một đám Dã Nhân khắp thân thể đều có ấn ký, nhào về phía đám người Vương Lâm.
 
Còn tên Dã Nhân ba lá kia lại đứng ở phía sau cười lạnh, trong ánh mắt lộ ra vẻ âm trầm.
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên cơ thể hắn phóng ra như tên bắn. Trong nháy mắt hắn đã bay qua đám Dã Nhân đang nhào tới, nhằm thẳng về phía tên có ba lá. Dã Nhân ba lá nhìn thấy Vương Lâm phóng tới không có chút kinh hãi, mà tay phải vuốt lên những ấn ký trên người, trên tay lập tức xuất hiện một mảng da thú.
 
Trong miệng người này lập tức phát ra vài câu thần chú phức tạp. Những tấm da thú trong tay hắn lập tức hóa thành một ngọn lửa lớn rồi phóng thẳng về phía Vương Lâm.
 
Cơ thể Vương Lâm bị bao phủ trong ngọn lửa. Trong tay Dã Nhân ba lá kia lại có thêm một mảnh da thú, hắn cắn đứt đầu ngón tay rồi vẽ lên đó vài đường, lại ném ra.
 
Ngọn lửa lập tức lại càng trở nên dữ dội.
 
Nhưng đúng lúc này thì Vương Lâm đã bay ra khỏi ngọn lửa. Những ngọn lửa này căn bản không có cách này bám sát vào người hắn. Khi Vương Lâm phóng ra thì ngọn lửa càng ngày càng nhỏ, cuối cùng tắt ngúm.
 
Dã Nhân ba lá ngẩn người ra, không nói nhiều lập tức rút lui, biến mất trong bóng tối. Vương Lâm làm sao có thể để hắn chạy thoát, hắn lập tức thuấn di đuổi theo.
 
Còn những tên Dã Nhân nhào về phía đám người Hồ lão, bị lão vung tay áo giết chết toàn bộ.
 
Lúc này Vương Lâm trở về trong tay hắn xách theo tên Dã Nhân ba lá, ném lên mặt đất. Sau đó ánh mắt Vương Lâm nhìn về phía cô gái mặc lụa trắng, lạnh lùng nói:
 
- Tử Tâm đạo hữu! Cô có thể nhận ra đẳng cấp của Dã Nhân, mong rằng có thể đem hết những gì cô biết nói hết ra.
 
Cô gái mặc lụa trắng khẽ gật đầu, nói:
 
- Cũng không phải là trước đó tiểu nữ không nói, mà sau khi tiến vào chỗ này thì trong đầu ta mới có thêm một số ký ức. Cách tấn công của Dã Nhân cũng không giống với tu sĩ mà được chia làm hai loại, một loại là Thuật Chú Sư loại còn lại là Chiến Thú Sĩ.
 
- Tên này chính là Tam Diệp Thuật Chú Sư!
 
- Những ký hiệu màu đen trên người bọn họ chính là thứ dùng để phân cấp, ký hiệu càng nhiều thì thực lực càng mạnh.
 
- Còn những ký hiệu này là dùng máu huyết của yêu thú để vẽ lên, do đó có thể đạt được sức mạnh của yêu thú.
 
Đúng lúc này từ phương xa truyền đến một tiếng xé gió. Ngay sau đó một đạo hắc mang bay tới như tên bắn hóa thành một khuôn mặt khổng lồ. Cặp mắt trên khuôn mặt dày đặc những ký hiệu này đảo xuống bên dưới, ánh mắt rơi lên người tên Dã Nhân đang nằm trên mặt đất.
 
Sau đó khuôn mặt kia hút một cái thật mạnh, những ký hiệu trên thân thể tam diệp Dã Nhân đang nằm trên mặt đất lập tức chuyển động giống như có sức sống rồi bay ra khỏi cơ thể. Trong nháy mắt đã bị hút vào trong miệng của khuôn mặt khổng lồ.
 
Hồ lão hừ nhẹ một tiếng, đang muốn tiến lên đột nhiên biến sắc dừng bước lại.
 
Sắc mặt Vương Lâm cũng có chút khó coi, chỉ thấy ở phương xa đột nhiên xuất hiện năm đạo hắc mang rồi lập tức hóa thành những khuôn mặt khổng lồ với ánh mắt âm trầm, nhìn chằm chằm về phía mọi người.
 
- Đây là ngũ diệp Thuật Chú Sư tương đương với Hóa Thần tu sĩ… ….
 
Âm thanh của cô gái mặc lụa trắng trở nên run rẫy.
 
- Tất cả mọi người phân tán ra, tập hợp ở cổng xuống tầng ba ở cực bắc.
 
Hồ lão nói nhanh, chộp lấy Hứa La và cô gái rồi lập tức bay thẳng về phương xa. Khâu Tứ Bình vội vàng bay theo phía sau.
 
Vương Lâm không nói nhiều, xoay người bay đi.
 
Những mặt người khổng lồ nhìn thấy mọi người bay đi lập tức tản ra đuổi theo phía sau. Theo sau Vương Lâm là người xuất hiện sớm nhất rồi hấp thu những ký hiệu của tên tam diệp Dã Nhân.
 
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh. Sau khi bay được một khoảng thì hắn dừng lại, xoay người nhìn về phía bộ mặt đang truy đuổi. Hắn vỗ vào túi trữ vật, Cấm Phiên lập tức xuất hiện trên tay. Hắn rung tay lên, rất nhiều cấm khí đột nhiên bay ra rồi bay lượn xung quanh cơ thể.
 
Đồng thời Lôi Oa cũng từ trong túi trữ vật bay ra, biến thành một thân thể khổng lồ rồi phình bụng ra bay về phía khuôn mặt khổng lồ. Lôi Oa mở rộng miệng, một tiếng nổ lớn vang lên, một lôi cầu từ trong miệng nó bay ra, mang theo khí thế xé toạc khoảng không điên cuồng bay thẳng ra.
 
Hai mắt trên gương mặt khổng lồ lộ ra vẻ kỳ dị, trên khuôn mặt lập tức tuôn ra rất nhiều hắc vụ, nhanh chóng cô đọng lại một chỗ tạo thành một cái khiên thật lớn.
 
Lôi cầu bay đến, đập lên trên tấm khiên.
 
"Ầm!" Cái khiên rung lên, xuất hiện một số vết nứt, nhưng lập tức được hắc vụ bổ sung vào. Sau khi lôi cầu đi qua, hắc vụ trên tấm khiên lại càng dày đặc, rồi lại nhìn thấy ở trong đó có một người đi ra.
 
Đây là một người trung niên, tóc buộc ở sau đầu, trên người mặc áo da thú. Toàn thân hắn có một nửa được che kín bằng những ký hiệu. Những ký hiệu cũng không phải được vẽ trên người mà hơi nổi lên tương đối lộn xộn, rõ ràng không phải chỉ được vẽ một tầng.
 
Trên mặt hắn cũng giống như vậy, nửa bên mặt đầy những ký hiệu.
 
- Người từ bên ngoài Chú Phù Tinh đến, các ngươi không tuân thủ theo giao ước, chưa đến một trăm năm có người đi vào chỗ này, giết!
 
Giọng của người trung niên không lưu loát, chậm rãi nói.
 
Ánh mắt Vương Lâm chớp động. Hắn không phát hiện được trên người đối phương có chút linh lực nào. Nhưng những ký hiệu lại làm hắn sinh ra cảm giác nguy hiểm.
 
Người đàn ông trung niên dùng tay phải vuốt lên những ký hiệu trên người, ký hiệu lập tức lấp lánh, rồi hóa thành một đạo cầu vồng, cuộn quanh bàn tay phải của người đàn ông trung niên và nhanh chóng xoay tròn.
 
Người đàn ông trung niên dùng tay trái nhanh chóng điểm vài cái lên trên những ký hiệu. Ký hiệu bị hắn điểm lên lập tức thay đổi vị trí. Trong nháy mắt những ký hiệu này lập tức tập hợp lại tạo thành một đạo cầu vồng phát ra một luồng khí tức vô biên. Khi hắn vung tay lên thì những ký hiệu lập tức tản ra bốn phía bao phủ một chu vi trăm trượng.
 
Cực nhanh.
 
Những ký hiệu mạnh mẽ co rút lại rồi đột nhiên phóng thẳng về phía Vương Lâm.
 
Cấm khí ở bên ngoài cơ thể Vương Lâm lập tức hóa thành một con cấm long gào thét bay về phía những ký hiệu.
 
"Ầm! Ầm! Ầm!" Những tiếng nổ ầm ầm đột nhiên vang lên liên tiếp, mỗi một đạo cấm khí và một cái ký hiệu sau khi đánh mạnh vào nhau thì tiêu tán trong khoảng không.
 
- A!
 
Người đàn ông trung niên nhướng mày, tay phải vung một trảo cách không, một cái ký hiệu lập tức bị hắn chụp vào trong tay, thoáng cái đã biến thành một tấm da thú, ném ra ngoài.
 
Tấm da thú này lập tức bốc cháy, tốc độ đánh vào của những ký hiệu lập tức tăng mạnh. Trong những tiếng ầm ầm vang lên liên tục, cấm khí của Vương Lâm càng ngày càng ít.
 
Vương Lâm vẫn chưa chuyển động mà đứng đó quan sát những ký hiệu. Lúc này ánh mắt hắn lóe lên, thầm nghĩ trong lòng:
 
- Hóa ra cách tấn công của Dã Nhân, đều dùng những ký hiệu này là chính. Những ký hiệu tuy không tồn tại linh lực nhưng lại có một luồng sức mạnh kỳ lạ.
 
Khi nhìn thấy đối phương ném tấm da thú, trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia sát khí. Hắn vỗ vào túi trữ vật, tiên kiếm khổng lồ lập tức lơ lửng trước mặt Vương Lâm.
 
Hắn chụp lấy tiên kiếm, khẽ quát một tiếng, nâng kiếm lên rồi chém xuống. Những tiếng nổ ầm ầm vang lên giống như chém trời rạch đất. Một đạo hắc mang lóe ra trên thân tiên kiếm, sau đó lập tức chém xuống.
 
Sắc mặt người đàn ông trung niên đại biến, hai tay liên lục vung vẫy. Tất cả ký hiệu lập tức quay trở về, lại tập trung trước người hắn tạo thành một tấn khiên.
 
Nhưng khi tiên kiếm chém xuống tấm khiên thì hắc mang lóe lên rồi rạch qua, mà tấm khiên kia lại vỡ vụn ra trong nháy mắt.
 
Người đàn ông trung niên kêu lên một tiếng sợ hãi, cơ thể lập tức hóa thành hắc vụ, mà hắc vụ lại bao bọc một khuôn mặt khổng lồ rồi bay về phía sau như tên bắn.
 
Lúc kiếm quang màu đen của tiên kiếm chém xuống thì trong hắc vụ truyền ra một tiếng kêu thảm, máu huyết lập tức rơi xuống đất. Tốc độ của khuôn mặt khựng lại giây lát, nhưng lập tức lại bay đi nhanh hơn.
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn không đuổi theo mà rơi lên trên lưng Lôi Oa.
 
- Uy lực một kiếm lại không giết chết được hắn. Một kiếm này của ta dù là tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ nếu không có pháp bảo cực tốt thì cũng khó mà cản được. Ngũ diệp Dã Nhân này cũng thật lợi hại!
 
Lôi Oa phóng người lên, bụng nó phình ra trên không trung rồi há mồm phun ra một cái lôi cầu. Trong những tiếng ầm ầm, lôi cầu lấy tốc độ của tia chớp rồi hóa thành những ánh sáng điện đuổi theo phía sau người đàn ông trung niên đang bỏ chạy. Nó bay vào bên trong làn hắc vụ.
 
"Ầm!" Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, hắc vụ tiêu tan mà khuôn mặt khổng lồ bên trong cũng biến mất.
 
Vương Lâm nhảy từ trên lưng Lôi Oa xuống chỗ hắc vụ tiêu tán. Chỗ này mùi máu tươi tràn ngập. Thân thể người trung niên bị lôi cầu đánh xuống đã chết.
 
Vương Lâm trầm ngâm một lát, thu hồi Lôi Oa lại. Hắn bay thẳng về phía bắc. Trên đường thần thức của hắn tản ra, vài canh giờ sau, vẻ mặt Vương Lâm khẽ động rồi đưa mắt nhìn về phía bên phải.
 
Sau đó cơ thể hắn hóa thành một đạo lưu tinh bay đi như tên bắn.
 
Chỉ thấy ở nơi đó có hai người Dã Nhân, một người có đầu tóc hoa râm, toàn thân hắn từ trên xuống dưới có hai phần phủ đầy ký hiệu.
 
Bên cạnh hắn là một người thiếu niên, ký hiệu trên người hắn cũng không nhiều lắm, chỉ có chưa đến một phần tư.
 
Trước mặt hai người họ là một cái đầm lầy đầy bùn, một đám bong bóng khí từ bên trong nổi lên rồi vỡ ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
 
Hai người lập tức nhìn thấy Vương Lâm. Người thiếu niên ngẩn người ra nhìn sang lão già ở bên cạnh không nói gì cả.
 
Ánh mắt của lão già rất trấn tĩnh, liếc mắt nhìn Vương Lâm. Lão cũng không thèm để ý đến hắn mà chuyển ánh mắt nhìn xuống đầm lầy.
 
Đúng lúc này một con giao long khổng lồ từ bên trong đầm lầy bay ra. Nó gầm gừ một tiếng rồi phóng về phía lão già.
 
Lão già rất bình tĩnh vỗ lên những ký hiệu trên tay phải. Những ký hiệu trên cơ thể lão già lập tức nổi lên rồi ngưng tụ về phía tay phải. Hầu như chỉ trong nháy mắt những ký hiệu đã tạo nên một thanh trường đao.
 
Lão già cầm trường đao rồi phóng người lên chém một đao về phía giao long. Giao long rống lên rồi vung đầu né qua lưỡi đao, húc lên trên người lão già.
 
Nhưng trong nháy mắt khi giao long va chạm, cơ thể lão già ầm một tiếng hóa thành rất nhiều ký hiệu rồi tản ra khắp bốn phía.
 
Hai mắt Vương Lâm ngưng trọng lại. Từ khi tiến vào Tiên Di Chi Địa, hắn gặp mấy người Dã Nhân, mà thuật thần thông bọn họ sử dụng hoàn toàn khác biệt với tu sĩ.
 
Cơ thể lão già hóa thành rất nhiều ký hiệu, lan rộng sang bên cạnh giao long. Sau đó ký hiệu mạnh mẽ thu nhỏ lại, rồi lập tức chui vào trong cơ thể nó.
 
Giao long đau đớn liên tục gầm rống. Cơ thể khổng lồ của nó bay ra khỏi đầm lầy làm tung tóe ra một đống bùn lớn.
 
Dã Nhân thiếu niên kia tránh qua đám bùn đất, ánh mắt hắn sáng ngời nhìn về phía giao long.
 
Giao long trở nên yếu ớt rất nhanh. Lúc này trong cơ thể nó cả đám ký hiệu bay ra, ngưng tụ lại ở một chỗ, tạo thành hình dạng lão già.
 
Lão già giống như chui ra từ trong cơ thể của Giao long. Khi ký hiệu cuối cùng hòa vào trong cơ thể thì lão phóng người lên trên giao long, tay phải chém thẳng xuống đầu nó. Trên đầu Giao long xuất hiện một vết thương lớn, lập tức có rất nhiều máu tươi phun ra nơi miệng vết thương.
 
Người thiếu niên hoan hô một tiếng, vọt thẳng lên rồi tắm mình vào trong máu tươi. Những ký hiệu màu đen trên cơ thể hắn lập tức chuyển động giống như đang hấp thu máu vậy.
 
Một lúc sau, người thiếu niên ngồi xếp bằng xuống. Tay phải của hắn dính đầy máu giao long. Những ký hiệu trên cơ thể được vẽ thêm nhiều cái mới, thay thế cho những ký hiệu cũ.
 
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong đầu Vương Lâm đột nhiên nhớ đến một người.
 
Năm đó khi hắn cướp được Trúc Cơ của Đằng Lệ thì đi vào một đống hoang tàn nhìn thấy quái nhân kia!
 
Ký hiệu trên khắp người thiếu niên tỏa ra ánh sáng yêu dị, trong nháy mắt đã trở nên chói sáng nhưng lại lập tức tăm tối trở lại. Cuối cùng những dấu ấn ký hiệu trên thân thể người thiếu niên được kéo dài ra một chút rồi chậm rãi dừng lại.
 
Hai mắt thiếu niên toát ra cái nhìn đầy hưng phấn, dùng một loại ngôn ngữ kỳ lạ nói với lão già một lúc.
 
Khoảnh khắc khi nghe thấy ngôn ngữ kỳ dị này Vương Lâm lập tức khẳng định quái nhân năm xưa nhất định có quan hệ với bọn họ! Bởi vì ngôn ngữ này rất giống với quái nhân.
 
Lão già Dã Nhân gật đầu, xoa xoa đầu thiếu niên một lúc, sau đó ánh mắt lão chuyển về phía Vương Lâm.
 
Lão già liếc mắt nhìn qua Khu Thú Quyển trên tay Vương Lâm, hai tay đặt ở trước ngực, hơi khom lưng, nói:
 
- Người ở bên ngoài! Ta là Tạp Mạc người Tiên Di tộc, lục diệp Thuật Chú Sư, chào ngươi!
 
Ánh mắt Vương Lâm rất trấn tĩnh, ôm quyền nói:
 
- Tốt! Tại hạ là Vương Lâm, tu sĩ Hóa Thần.
 
Lão già nhìn Vương Lâm, nói:
 
- Thời hạn trăm năm chưa tới, những tu sĩ đến Tiên Di Chi Địa đều phải chết. Vừa rồi ngươi không thừa lúc đệ tử ta tắm máu mà ra tay, ta cũng không muốn làm khó ngươi. Không nên đi vào tầng ba, nhanh chóng rời khỏi chỗ này thì còn có một đường sống.
 
- Sao?
 
Hai mắt Vương Lâm lóe lên.
 
Lão già nói:
 
- Đồng bạn của ngươi cho dù tiến vào được tầng ba cũng không thể sống sót rời khỏi đây được. Ở tầng ba có thất diệp Thuật Chú Sư tồn tại. Thực lực của bọn họ tương đương với tu sĩ Anh Biến của các ngươi.
 
Vương Lâm trầm mặc, nói:
 
- Đa tạ.
 
Nói xong, hắn chỉ vào người thiếu niên, hỏi:
 
- Hắn mới lấy máu của yêu thú để vẽ ký hiệu lên người. Đây là bí thuật của tộc các ngươi sao?
 
Lão già gật đầu, nói:
 
- Đúng vậy! Tiên Di tộc chúng ta chính là dùng ký hiệu để hấp thu sức mạnh của yêu thú. Yêu thú càng mạnh thì mang đến cho chúng ta sức mạnh càng lớn.
 
Vương Lâm nhìn lão già một cái, ôm quyền, cơ thể chợt lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ.
 
Thiếu niên kia nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm vừa mới biến mất. Trong mắt hắn hiện lên một tia sát khí. Hắn khẽ nói:
 
- Vì sao sư phụ không bắt hắn giao cho tộc trưởng?
 
Lão già lắc đầu, nói:
 
- Phù Lực của con không đủ, nhìn không thấy được Phù Hồn ở phía sau hắn. Nếu ta đoán không lầm thì Phù Hồn kia thuộc về Mặc Mặc. Người có thể giết chết ngũ diệp Thuật Chú Sư mà không bị thương, vi sư cũng không nắm chắc mười phần có thể bắt được hắn, một khi động thủ thì sẽ có nguy hiểm.
 
Trong mắt thiếu niên sát khí càng đậm, nói:
 
- Con không sợ chết, chết chỉ là quay trở về trong phù văn thôi.
 
Lão già xoa xoa đầu thiếu niên, trong ánh mắt lộ ra một tia hiền hậu, nói:
 
- Bộ tộc chúng ta không đủ thực lực. Giết những người này tự có những người hùng mạnh của các bộ tộc khác đi làm. Mặt khác ta có thể cảm giác thấy cái vòng đồng trên cổ tay người này có một luồng hồn lực cực đại, tốt nhất không nên trêu chọc hắn.
 
Người thiếu niên gật đầu, nói:
 
- Sớm muộn gì cũng có một ngày chúng ta đánh thẳng lên, đuổi tất cả những kẻ ngoại lai này ra khỏi Phù Văn tinh.
 

Tiên Nghịch - Chương #320


Báo Lỗi Truyện
Chương 320/1976