Chương 310: Phương thuốc lục phẩm.


Vương Lâm cười nói:
 
- Phương thuốc Lục phẩm!
 
Lão già đầu bạc mặt có vẻ ngượng nghịu, nói:
 
- Nếu là đồ vật khác, tại hạ có thể làm chủ đưa cho đạo hữu, chỉ có điều phuong thuốc này là người gửi bán. Hồ mỗ cũng không thể hỗ trợ.
 
- Không sao! Nếu đổi không được, Vương mỗ liền công bằng đấu giá! - Vương Lâm lắc đầu nói.
 
Lão già đầu bạc cười ha hả, không nói gì nữa.
 
Lúc này, trong đại điện ở lầu một đã bán đấu giá rất nhiều pháp bảo linh đan. Ngay sau đó, Hứa La đi lên trên bục cao, cao giọng nói:
 
- Tiếp theo, sẽ là một kiện bảo vật quan trọng, vật này các vị đạo hữu đều đã biết. Nó chính là phương thuốc lục phẩm! Phương thuốc này trong thời gian ở Luyện khí các chúng ta, cũng không có mở ra. Bên trên có phong ấn của người bán, mọi người nhìn là biết. Đan dược lục phẩm, chỉ có Chu Tước quốc mới có thể luyện chế ra. Nhưng nếu là có phương thuốc thì lại khác. Giá trị của vật này mọi người trong lòng đều biết rõ ràng ta cũng không nói nhiều. Chỉ có điều quy củ này có thay đổi chút ít, phải là Thượng phẩm linh thạch giá thấp nhất, nếu là có pháp bảo, Luyện khí các chúng ta cũng có thể định giá tại chỗ.
 
Ba tầng bảo tháp lập tức an tĩnh lại. Lúc này đây rất nhiều người chính là vì phương thuốc này mà đến đấu giá hội. Vì thế lần lượt có người kêu giá.
 
Lý Mộ Uyển có chút khẩn trương, Vương Lâm vỗ nhẹ trên tay nàng một chút. Ngay từ đầu vẻ mặt hắn vẫn không đổi nhìn về phía lầu một.
 
Trên mặt Khâu Tứ Bình lộ ra vẻ chua xót. Lần này hắn tới cũng là vì phương thuốc này, nên đã chuẩn bị cực kỳ sung túc, nhưng hiện tại hắn không có chút nào dám lên giá.
 
Rất nhanh giá cả liền được nâng đến một vạn khối thượng phẩm linh thạch. Giá cả này ở Tu Ma Hải có thể nói là một khoản tiền rất lớn.
 
- Hơn vạn linh thạch. - Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Thượng phẩm linh thạch ở trong túi hắn không có hơn vạn khối, chỉ có điều một khối cực phẩm linh thạch cho dù là một khối cũng là vật vô giá. Nếu đưa cực phẩm linh thạch ra cũng là có thể đè hết tất cả mọi giá. Nhưng hiển nhiên một khối sợ là không đủ, cuối cùng nếu cần thì dùng vài khối. Tuy là có thể đổi đến phương thuốc nhưng là thiệt hại không nhỏ. Đương nhiên, nếu lấy tiên ngọc để đổi cũng có thể đổi được.
 
Chỉ là với tính tình Vương Lâm, tuy nói phương thuốc lục phẩm này hắn nhất định cần có nhưng nếu là giá trị quá lớn hắn sẽ không trực tiếp đổi lấy.
 
Vương Lâm suy tính một chút, tay vỗ vào túi chứa đồ lấy ra từ trong một cái tượng gỗ điêu khắc. Pho tượng gỗ điêu khắc này là năm xưa hắn điêu khắc thuộc về loại chưa hoàn chỉnh, tuy nói ở trên nó ý cảnh hóa thần nhưng lại rất mờ nhạt, như có như không, nhưng có được thực lực Nguyên Anh hậu kỳ. Hơn nữa ở bên trong có một ít huyết kinh mạch, như vậy pho tượng gỗ này hoàn toàn giống khôi lỗi có thể sử dụng. Loại pháp bảo này đối với tu sĩ Tu Ma Hải mà nói có thể nói rất quan trọng.
 
Lão già đầu bạc ánh mắt chợt lóe lên nhìn tượng gỗ điêu khắc kia có vẻ xúc động. Hắn để ý không phải là thực lực của nó mà là phương pháp chế tạo.
 
Luyện khí các nhờ luyện khí mà nổi tiếng. Phương pháp luyện khí của lão già đầu bạc này tự nhiên không thấp, hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra sự không tầm thường của tượng gỗ.
 
Không chỉ là một tia ý cảnh hóa thần như có như không, hay là huyết kinh mạch lưu chuyển đều có thể nói là khéo léo tuyệt vời. Chỉ có điều hắn cảm giác được huyết kinh mạch bên trong giống như từng gặp qua ở địa phương nào đó.
 
Vương Lâm lấy tượng gỗ điêu khắc ném xuống phía dưới, nói:
 
- Lấy vật này đặt giá!
 
Hứa La vẫn chú ý tới lầu ba, giờ phút này nhìn thấy tượng gỗ lập tức nhảy lên, sau khi bắt được lập tức cung kính "dạ", rồi giao cho vài người giám định pháp bảo ở bên cạnh. Vài người giám định vừa thấy tượng gỗ, sắc mặt biến đổi nhỏ giọng bàn luận.
 
Lão già đầu bạc cân nhắc một chút, bỗng nhiên ánh mắt ngưng lại, nhìn Vương Lâm nói:
 
- Đạo hữu! Huyết kinh mạch trong tượng gỗ kia chính là thuật băng tuyết khôi lỗi của Tuyết Vực quốc?
 
Vương Lâm nhìn lão già đầu bạc một cái. Đối với việc lão ta có thể nhận ra phương pháp của Tuyết Vực quốc mà có chút kinh ngạc. Nhưng nghĩ kỹ một chút, thì người này ở Hóa Thần kỳ đã nhiều năm, hơn nữa thân là người nắm quyền Luyện khí các cho nên kiến thức rộng rãi cũng không kỳ quái. Ngay lúc Vương Lâm gật gật đầu, một vài người giám định đều ngẩng đầu, trong đó một người trầm giọng nói:
 
- Vật này chúng ta chưa gặp qua, nhưng có thể xác định công hiệu của nó giống như khôi lỗi Nguyên Anh hậu kỳ, giá cả năm nghìn thượng phẩm linh thạch.
 
Lời nói vừa dứt, ánh mắt mọi người ở lầu một nhìn về phía tượng gỗ , đồng thời ngẩng đầu nhìn lướt qua lầu ba.
 
Vương Lâm nhướng mày, giá trị vật này tuyệt đối không chỉ có năm nghìn linh thạch.
 
Lão già đầu bạc cũng là lông mày nhíu lại, "hừ" nhẹ một tiếng giống như là truyền âm. Những người giám định này không nhìn được vật ấy, nhưng với tu vi của hắn nhìn một cái lập tức thấy ra giá trị của nó. Không cần nói cái gì khác, chỉ cần huyết kinh mạch bên trong là có thể khiến cho giá trị của nó tăng cao, càng không cần phải nói ở bên trên ẩn chứa một tia ý cảnh Hóa Thần.
 
Đối với phương thuốc lục phẩm đã nâng giá đến hơn vạn linh thạch mà nói, năm nghìn linh thạch này hiển nhiên không đủ.
 
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh không nói gì mà là nhìn thoáng qua cửa phòng nơi này. Không được bao lâu, một cô gái vô cùng xinh đẹp, từ lầu hai đi lên. Nàng đứng ở cửa cung kính bái chào Vương Lâm sau đó đi vào phòng, đặt xuống một cái ngọc giản màu tím sau đó lui ra.
 
- Đạo hữu! Khôi lỗi kia của ngươi lão phu mua. Cái ngọc giản màu tím này có thể ở bất kỳ một cửa hàng nào của Luyện khí các chúng ta đổi lấy hai vạn thượng phẩm linh thạch. - Lão già đầu bạc mở miệng nói.
 
Vương Lâm mỉm cười, cũng không nhìn cái ngọc giản kia, mà hướng về lầu một cao giọng hô:
 
- Ta ra giá hai vạn thượng phẩm linh thạch.
 
Lời nói vừa ra, lập tức vang dội, cùng lúc này trong phòng chính giữa lầu ba có giọng một người con gái vang lên:
 
- Ba vạn thượng phẩm linh thạch.
 
Vương Lâm nhướng mày. Giờ phút này, Khâu Tứ Bình cắn răng một cái, thấp giọng nói:
 
- Vương huynh! Ở chỗ ta còn có bốn nghìn thượng phẩm linh thạch.
 
- Không cần! - Thanh âm Vương Lâm bình thản.
 
Ba vạn thượng phẩm linh thạch cho dù là ở Chu Tước quốc cũng là một số lượng rất lớn. Qua thật lâu cũng không có ai tăng giá, cuối cùng phương thuốc lục phẩm này bị người trong phòng ở giữa đoạt được.
 
Dù sao phương thuốc lục phẩm tuy rằng hiếm có, nhưng tài liệu để luyện đan tuyệt đại bộ phận đều đã không có dấu vết nên ba vạn linh thạch dĩ nhiên là giá trên trời, Đương nhiên nếu trực tiếp là đan dược lục phẩm thành phẩm, vậy lại khác!
 
Lão già đầu bạc khẽ lắc đầu đứng dậy rời đi. Cái ngọc giản màu tím kia hắn không có lấy đi mà để ở trên bàn.
 
- Đi thôi! - Vương Lâm đứng lên thu hồi ngọc giản sắc mặt như thường. Chẳng qua trong ánh mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo, sau khi cùng Lý Mộ Uyển xuống lầu trở lại nhà trọ.
 
- Vương Lâm! Phương thuốc kia cũng không có gì. Hơn nữa, chúng ta cũng không biết trong phương thuốc này ghi chép loại thuốc nào. - Lý Mộ Uyển ở trong phòng nhẹ giọng nói. Vương Lâm mỉm cười, nói:
 
- Muội ở chỗ này chờ ta, phương thuốc kia ta nhất định phải có!
 
Lý Mộ Uyển do dự một chút, nhẹ nhàng gật đầu. Vương Lâm liếc nhìn Lữ Phi và Thiết Nham nói:
 
- Hai người các ngươi ở trong này bảo vệ!
 
Lữ Phi và Thiết Nham lập tức "dạ" một tiếng. Thân hình Vương Lâm tiến về phía trước một cái, lập tức biến mất. Đến khi xuất hiện đã ở bên ngoài thành Ma Nghịch. Thần thức hắn đảo qua, thân hình lại biến mất sau đó xuất hiện ở trên một vách núi cách đó hơn ba ngàn dặm. Lúc này ở trên vách núi có một người con gái mặc áo xanh che mặt bằng lụa trắng, ở phía sau nàng có đứng một lão già.
 
Ánh mắt lão già bình tĩnh, trong cơ thể nhìn như không có linh lực dao động. Vào lúc thân hình Vương Lâm xuất hiện, ánh mắt lão già lóe lên, bắn ra vô số tia sáng.
 
- Vãn bối Chu Ngạn Hoành tham kiến tiền bối. - Thanh âm người con gái áo xanh kia hết sức êm tai, sau khi nhìn thấy Vương Lâm, ánh mắt vẫn hết sức bình tĩnh.
 
- Ngươi dẫn ta tới đây, nếu không nói ra nguyên nhân khiến ta vừa lòng, vậy đừng trách ta vô tình. - Vẻ mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên. Hai mắt người con gái áo xanh sáng lên, mỉm cười duyên dáng nói:
 
- Tiền bối tâm trí hơn người, vãn bối rất khâm phục.
 
Người con gái này cũng ở lầu ba, tự nhiên biết mọi chuyện phát sinh ở lầu ba. Biết rõ Vương Lâm là tu sĩ hóa thần, nhưng nhìn thấy hắn ra giá hai vạn linh thạch không ngờ vẫn nâng lên thêm một vạn, tự nhiên là có ẩn ý. Hơn nữa sau khi rời khỏi phòng đấu giá Luyện khí các, nàng chẳng những không đi hẳn mà vẫn ở nơi này chờ đợi. Mục đích này tự nhiên Vương Lâm vừa nhìn đã biết.
 
- Đừng nói lời vô nghĩa! - Thanh âm Vương Lâm lạnh như băng. Lão già phía sau người con gái áo xanh, hừ nhẹ một tiếng bước lên một bước. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn qua người này, miệng nói:
 
- Vừa mới Hóa Thần còn chưa vững chắc, lĩnh ngộ cũng là ý cảnh của người khác. Lui ra!
 
Lão già vẻ mặt âm trầm nhưng trong lòng rung động, cắn răng đứng vững chân. Vương Lâm liếc mắt nhìn lão già một cái, tay phải búng nhẹ. Lập tức một đạo linh quyết từ ngón tay bỗng nhiên xuất hiện. Sắc mặt lão già kia biến đổi, lập tức vỗ túi chứa đồ lấy ra một pháp bảo hình cái ô. Một tiếng động vang lên, pháp bảo xòe ra, phát ra từng đợt ánh sáng ngũ sắc.
 

Tiên Nghịch - Chương #310


Báo Lỗi Truyện
Chương 310/1976