Chương 299: Pháp thuật tiên ý không thể che đậy người ngàn năm si tình.


Nhưng đúng lúc này, lão già áo xanh quay trở lại!
 
Cô gái áo trắng vẻ mặt bình thường như trước, ánh mắt như mặt hồ không chút gợn sóng. Nàng nghiêng đầu nhìn thoáng qua mi tâm của con kim long bên người, than nhẹ một tiếng, thân mình tiến về phía trước một bước nghênh tiếp lão già áo xanh đang hò hét tiến đến.
 
- Tiên quân, tại hạ muốn lãnh giáo một lần để xem thực lực của tiên nhân rốt cuộc như thế nào!
 
Thanh sam lão già hét lớn, kiếm quang trước người càng nhiều thêm, ầm ầm công kích về phía địch thủ.
 
Cô gái áo trắng tay phải vung lên về phía trước một cái, trong tai chỉ nghe thấy tiếng các tiếng động liên tiếp bang bang từ xa xa truyền về giống như khai thiên ích(1) địa vậy.
 
(1): mở trời mở đất.
 
Hơn trăm kiếm ảnh kia lập tức giống như va chạm phải một tấm huyền thiết cứng rắn, kiên cố, tất cả đều vỡ vụn. Lão già áo xanh kia sắc mặt lại đại biến, vội vàng lùi lại về sau, hai tay không ngừng kết ấn phía trước người .
 
Một đạo lại một đạo quầng sáng phòng ngự xuất hiện trước người, nhưng gần như mỗi cái xuất hiện liền lập tức bị tan vỡ.
 
Lão già lùi liên tiếp về phía sau, trán vã mồ hôi, hai tay hắn càng nhanh hơn.
 
- Phanh, phanh, phanh, phanh.
 
Đến tận hơn ba trăm quầng sáng phòng ngự được lão già kết ấn xuất ra thì lúc này quầng sáng mới hết tan vỡ. Lão già sắc mặt tái nhợt, trong mắt không có vẻ kinh hoảng mà là lộ ra vẻ hưng phấn.
 
Bởi hắn rõ ràng nhận thấy cô gái áo trắng kia trong giây phút này trên người ban đầu như người bình thường lúc này xuất hiện các tia tử khí tràn ra.
 
- Tiên nhân, cũng thường thôi!
 
Hắn cười ha hả, hai tay vỗ phía trước người một cái, một luồng ánh chớp điện quang xuất hiện ở trong tay. Luồng điện quang này lóe lên một cái không ngờ hóa thành hình thanh kiếm được lão giả hai tay nắm chặt lấy, lập tức điện quang từ thanh kiếm này phát ra từng trận tiếng động ù ù giữa không trung nhằm hướng cô gái áo trắng rít gào kéo tới.
 
Cô gái áo trắng thần sắc như trước như thường, nàng than nhẹ. Đối mặt với điện quang của thanh kiếm đang bay nhanh tới, nàng lại nâng tay phải lên điểm về phía trước một cái, chẳng qua lúc này đây trên thân thể của nàng lập tức tràn ra một lượng lớn tử khí.
 
- Đình nhi . Để ta ra thôi, hơn hai ngàn năm tiên khí của ngươi nếu sử dụng toàn bộ sợ là cuộc đời này ngươi không thể thức tỉnh lại!
 
Từ thân mình của con kim long đang quay xung quanh nàng truyền ra một thanh âm trầm thấp.
 
- Trước khi thanh kiếm tiên thứ tư ngưng kết thành công thì ngươi không thể ra được.
 
Nàng hạ tay xuống lập tứ kiếm quang như tia chớp kia tan vỡ. Lão già áo xanh không ngừng lùi lại về phía sau, lúc này hắn chỉ cần kết xuất hơn hai trăm quầng sáng là hóa giải được công kích. Vẻ hưng phấn trong hai mắt hắn càng nồng đậm.
 
Đúng lúc này đàn kiếm cuối cùng từ hư không xuyên qua bay đến dung nhập vào, một tiếng kiếm ngân vang từ bên trong kim quang truyền ra, Kim long thứ tư đã được ngưng thật lại.
 
Cô gái áo trắng ánh mắt bình tĩnh, hai tay vừa động lập tức toàn bộ bốn con kim long xoay quanh trước người nàng. Bàn tay nàng điểm nhẹ một cái, kim quang bên ngoài một con kim long vỡ ra lộ ở trong một kiếm tiên có kiểu dáng cổ kính.
 
Cái điểm tay này làm cho tử khí trên mặt cô gái áo trắng càng nặng thêm. Tiên khí hơn hai ngàn năm tích lũy dĩ nhiên được nàng sử dụng vào việc này. Nếu không cần phải tích lại hơn một nửa tiên lực để biến hồn cho Chu Dật thì dưới cái điểm tay này lão già áo xanh chắc chắn phải chết.
 
- Kiếm hồn của Vũ kiếm thứ hai!
 
Kiếm tiên cổ kia lập tức từ mũi kiếm lóe ra một luồng sáng lấp lánh bằng nắm tay theo thân kiếm tiên bay ra. Trên người cô gái áo trắng tử khí quá nặng, bàn tay nàng bắt lấy luồng sáng lấp lánh này rồi ném hướng về mi tâm có làn hắc vụ trên một con kim long bên cạnh người.
 
Mất đi luồng sáng kiếm tiên lập tức mất vẻ lóng lánh, từ giữa không trung rớt xuống.
 
Thanh kiếm này rơi xuống lập tức khiến ánh mắt toàn bộ tu sĩ bốn phía tập trung lại.
 
Lão già áo xanh lại xông người lên. Lúc này hai tay hắn kết thành ấn hạ xuống, sau khi ngưng tụ ra hư ảnh của mười đạo kiếm quang liền vung tay lên, kiếm quang lập tức bay ở trước người. Người này hét lớn một tiếng bay nhanh tiến đến.
 
Đúng lúc này bỗng nhiên một thân ảnh từ trong đám đông xông ra, người này chính là người đàn ông trung niên mà trên đường đi từng đánh một trận với Vương Lâm và Sất Hổ.
 
Trong nháy mắt, ba tinh thạch màu máu ngưng tụ trước người bị hắn thúc đẩy toàn bộ lực lượng hướng lão già áo xanh phóng tới.
 
Lão già áo xanh nghiêng mắt nhìn thấy, không nói lời nào, bàn tay to của hắn vung lên hướng đến.
 
- Huyết tinh sát khí, Bạo!
 
Người đàn ông trung niên lập tức quát.
 
- Phanh, phanh, phanh.
 
Ba tiếng nổ lớn, huyết tinh lập tức nổ tung ra. Bên trong vụ nổ này rõ ràng xuất hiện một cơn lốc xoáy cực lớn, phía trong là một màu đen kịt.Một bàn tay to từ trong lốc xoáy hiện ra nhằm vào lão già áo xanh chụp một cái.
 
- Thiên Vận tử, ngươi nếu ngăn trở ta đoạt kiếm thì khi trở lại Thiên Vận tinh, hai phái ta và ngươi sẽ máu đổ ngàn năm!
 
Sau khi lão già áo xanh nhìn thấy bàn tay kia lập tức biến sắc quát.
 
Đồng thời thân hình hắn chợt lóe lên, né tránh bàn tay to nhằm cô gái áo trắng bay nhanh đến.
 
Bàn tay kia đuổi theo sát phía sau không tha đồng thời từ bên trong cơn lốc xoáy một thanh âm tang thương truyền ra.
 
- Lăng Thiên Hậu, Kiếm tiên phải có duyên mới lấy được. Ngươi nếu có thể đoạt lấy tất nhiên là có duyên.
 
- Thiên Vận Tử!
 
Thân hình Vương Lâm chấn động, mắt hắn lộ ra tia sáng kì dị nhìn chằm chằm vào bàn tay thật lớn kia, trầm mặc không nói.
 
Lão già áo xanh sắc mặt âm trầm, hắn nhanh như tia chớp, gần như trong chớp mắt liền theo làn kiếm quang tiến vào bên cạnh cô gái áo trắng, bàn tay to kia hướng về kiếm tiên có kiểu dáng cổ kính mới được ngưng kết kia chộp tới.
 
Nhưng tại nháy mắt hắn đang muốn bắt lấy, lập tức một thân ảnh so với tia chớp còn muốn nhanh hơn mấy lần từ trong đám người xung quanh lao ra, chợt lóe một cái đoạt lấy kiếm tiên có kiểu dáng cổ kính kia trước một bước, cầm ở trong tay rồi lùi lại bay ra xa.
 
- Ha ha, Lăng Thiên Hậu, bốn thanh kiếm tiên Thiên Mặc Tử ta không tham, chỉ lấy một thanh. Cáo từ!
 
Thân ảnh này rõ ràng chính là văn sĩ trung niên kia, người này so với lão già áo xanh thì sớm đến trước một bước, trước giờ ẩn náu ở trong đám người, đến giờ phút này mới ra tay, một chiêu liền đoạt lấy kiếm tiên.
 
- Thiên Mặc Tử! Ngươi dám đoạt đồ vật của ta. Thiên Mặc tinh của ngươi chờ Đại La Kiếm Tông ta diệt sát đi!
 
Lão già áo xanh tức giận rống lên, tốc độ của Thiên Mặc Tử quá nhanh, hắn tự nhận không truy kích được nên chỉ có thể trừng mắt nhìn đối phương đang nhanh chóng rời xa.
 
- Ha ha, Lăng Thiên lão nhi, một trận quyết chiến giữa ngươi và ta không thể tránh được. Lúc nào ta cũng hoan nghênh đại giá tới!
 
Văn sĩ trung niên kia đối với lời uy hiếp của lão già áo xanh khẽ cười một tiếng, tốc độ trở nên nhanh hơn, trong hư không phía trước không ngờ xuất hiện một hắc động, người này chui vào hắc động biến mất khỏi tiên giới về tới Thiên Mặc tinh của hắn,.
 
- Tốc độ thật nhanh! So với Tinh la bàn của ta còn nhanh hơn gấp mấy lần!
 
Vương Lâm hít sâu, hắn chỉ có thể nhìn thấy một đám tàn ảnh.
 
Cô gái áo trắng xem ra cũng không thèm liếc mắt một cái, tay phải điểm trên một kim long khác ở bên cạnh người. Kim long kia lập tức rên rỉ một tiếng, kim quang tiêu tan hóa thành một thanh kiếm tiên uốn lượn hình con rắn bay ở giữa không trung.
 
Lão già áo xanh ánh mắt chợt lóe lên, bàn tay to thuận thế hướng về phía trước chộp lấy. Lúc này phía sau hắn, bàn tay to do Thiên Vận Tử biến ảo thành đang càng lúc càng đến gần.
 
Cô gái áo trắng thần sắc lạnh nhạt, tay phải điểm một cái, lão già áo xanh hét lớn một tiếng, nửa người phía trên có tiếng động kèn kẹt rồi tức khắc vỡ nát, trước ngực hắn lập tức xuất hiện một dấu tay màu đen.
 
Lão già phun ra một ngụm tiên huyết nhưng tay phải vẫn giữ tốc độ không đổi hướng về thanh kiếm tiên chộp tới.
 
Trên thân thể cô gái áo trắng tử khí dĩ nhiên nồng đậm tới cực điểm, ánh mắt nàng lộ ra tia bi ai, hạ giọng nói:
 
- Ngươi muốn lấy kiếm này thì ta cho ngươi, nhưng kiếm hồn thì ta phải lấy!
 
Trên thanh tiên kiếm hình con rắn này trong nháy mắt lão già áo xanh bắt lấy, một luồng ánh sáng lấp lánh dũng mãnh xuất hiện bị cô gái áo trắng bắt lấy trong tay rồi hướng về phía mi tâm kim quang ấn một cái.
 
- Kiếm này đã thuộc ta!
 
Lão già áo xanh cười ha hả chịu đựng sự đau đớn ở ngực ôm lấy thanh kiếm tiên hình con rắn, sau một chút do dự liền lùi lại.
 
Bàn tay to phía sau đang chộp tới hắn lập tức lệch sang một bên tránh ra, tiếp theo không hề chộp tới mà lại lui lại ra phía sau bắt lấy Vương Lâm và Sất Hổ, hai người từng có tranh chấp với người đàn ông trung niên, nhanh chóng hướng về bên trong lốc xoáy biến mất.
 
Ở thời khắc biến mất, trong lốc xoáy lại truyền ra thanh âm già nua của Thiên Vận Tử.
 
- Lăng Thiên Hậu, ngươi đoạt được kiếm tiên chính là thiên ý, lão phu không ngăn trở ngươi, tự giải quyết cho tốt.
 
Lão già áo xanh cười ha hả, ánh mắt chợt lóe rồi dừng lại trên người cô gái áo trắng, âm trầm nói:
 
- Công kích của ngươi càng lúc càng yếu, tiên chỉ này không ngờ không thể giết chết được lão phu. Xem ra ngươi là bề trên của tiên nhân, lão phu không muốn giết ngươi bất quá kiếm hồn của hai thanh kiếm tiên còn lại ngươi cũng không thể lấy được!
 

Tiên Nghịch - Chương #299


Báo Lỗi Truyện
Chương 299/1976