Chương 291: Tằng Ngưu, ngươi dám giết ta!


Đau, cơ thể rất là đau, cực kỳ đau đớn!
 
Sất Hổ đổ bịch xuống đất, vẻ mặt tái nhợt, mặt cắt không một giọt máu.
 
Vương Lâm ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt, hít một hơi khí lạnh, nghĩ:
 
- Đạo tâm của ta, là gì vậy?
 
Hồng Điệp và Sất Hổ lần lượt tỉnh dậy, hư ảnh trong hư không của Chu Dật cũng trở về với bản tôn của ông ta, dần dần rớt xuống, nhưng cũng chính vào lúc đó chỉ nhìn thấy trong hư không một Hắc quỷ trảo vươn ra, bỗng nhiên chộp tới.
 
Quỷ trảo này cách Chu Dật rất gần, Nguyên thần ly thể của hắn lập tức biến sắc, gào lên một tiếng nhanh chóng xông vào cơ thể, trong khoảnh khắc quỷ trảo kia chộp tới, Nguyên thần chui vào cơ thể tránh sang một bên nhưng vẫn bị quỷ trảo tóm được. Bụng của Chu Dật lập tức bị rạch một đường, máu tươi phun ra, chỉ có điều mục tiêu của quỷ trảo này hoàn toàn không phải là thân thể của Chu Dật mà là túi trữ vật của ông ta.
 
Thân thể Chu Dật chỉ bị thương nhẹ mà thôi còn về túi trữ vật thì "binh" một tiếng rồi rách nát, từ trong đó rất nhiều đồ bay ra trong đó có một tòa bảo tháp, sau khi bị quỷ trảo kia tóm được nhanh chóng bay trở lại.
 
- Không! - Hai mắt Chu Dật đỏ lừ, không để ý tới vết thương trên bụng, thanh âm thê lương dị thường, dường như xuyên thủng trời đất, khiến cho người nghe thấy phải đau lòng.
 
Không một chút do dự ông ta thả lỏng thân thể để Nguyên thần li thể phóng ra đuổi lấy bảo tháp.
 
- Đình nhi, ta quyết không để bất kỳ người nào mang ngươi rời xa ta! Tuyệt đối không!
 
Không có Nguyên thần hộ thể, cơ bắp Chu Dật lập tức phun ra những luồng máu tươi. Sắc mặt như màu giấy đổ xuống một bên. Vì Đình nhi Chu Dật cho dù thân thể bị diệt vong cũng cam lòng.
 
Mấy ngàn năm bầu bạn, tâm sự hàng ngày, cất giữ quanh năm. Cảnh tượng này khiến Chu Dật đau lòng đến phát điên lên.
 
Đình nhi, chính là chiếc vảy ngược của ông ta!
 
Nguyên thần của ông ta nhanh như chớp bay đi, nhưng cũng đúng vào lúc này lão đầu trên quan tài bỗng nhiên mở to mắt ra, một thân mình nhanh như chớp xuất hiện trước Nguyên thần của Chu Dật, cười lớn, nói:
 
- Chu Dật ngươi thực sự có bản lĩnh, nếu như cho ngươi thêm nghìn năm nữa e rằng ngươi sẽ có khả năng đạt tới Vấn Đỉnh kỳ, nhưng ngươi không biết rằng lão phu thân là đại trưởng lão của Thi Âm tông, sở hữu Tam Hồn! ngươi chỉ tiêu diệt được một hồn của ta làm sao có thể giết được ta!
 
Trong cái cười nhạt, quỷ trảo đằng sau thân thể hắn sáng lên hóa thành một người thanh niên, dáng vóc người thanh niên này rất giống với lão đầu, trong tay hắn chính là bảo tháp kia.
 
Vương Lâm nhìn cảnh tượng trước mặt mình hít một hơi sâu, ánh mắt chớp động, đáp xuống mặt đất, bên cạnh chính là cơ thể yếu ớt của Hồng Điệp.
 
Lúc này hai mắt của Chu Dật lộ ra vẻ điên cuồng, nhìn chằm chằm lão đầu dường như muốn ăn tươi nuốt sống ông ta vậy.
 
- Trả Đình nhi lại cho ta!
 
- Đình nhi? Ha ha, Chu Dật ngươi đúng lấy tên thi thể đặt cho mình. Đây là thi thể của tiên nhân, e rằng khi nó sinh ra thì ngươi đang ở trong vòng luân hồi rồi. - Lão đầu cười ha ha, thanh niên đằng sau ông ta cũng ngoác miệng cười theo, tay phải vỗ vào bảo tháp, lập tức từ trong đó bay ra một đạo bạch quang.
 
Nữ thi, xuất hiện!
 
Tà áo trắng tung bay trong gió.
 
Tuyết ghen hờn chao đảo giữa trời không.
 
Suối tóc xanh phất phơ trong gió.
 
Phảng phất mùi hương, mê mẩn cả tâm hồn.
 
Khoảng khắc khi thi thể xuất hiện, đại trưởng lão của Thi Âm Tông cũng không khỏi giương mắt lên nhìn chằm chằm. Ngay cả một câu chê cười cũng không có, chỉ có sự kinh hãi vì vẻ đẹp của nàng.
 
Hồng Điệp đúng là rất xinh đẹp, nhưng nếu đem so với thi thể người con gái, thì chẳng khác gì đốm lửa với ánh mặt trời.
 
Vương Lâm đang ở trong lòng tuyết, chỉ dám liếc mắt nhìn qua, sau đó trong lòng cũng không kìm được phải run lên, giống như có một thứ ma lực vô tận hấp dẫn vậy. Nó khiến hắn nổi lên ý niệm muốn cướp cái thi thể đó.
 
Nhưng tư tưởng của hắn cực kỳ kiên định. Ý niệm này vừa mới nổi lên đã bị hắn mạnh mẽ bóp chết. Mặc dù vậy thì mồ hôi lạnh cũng đổ ra khắp người.
 
-Thật đáng sợ!
 
Hắn hít một hơi thật sâu, đảo ánh mắt qua, chỉ thấy Sất Hổ không thổ nạp nữa mà đứng thẳng lên, ngơ ngác đi về phía thi thể cô gái. Nhưng khi đi được mấy trượng, nét mặt hắn thay đổi liên tục, đột nhiên sực tỉnh, vẻ mặt trở nên kinh hoàng.
 
Cho dù là Hồng Điệp thì trong mắt cũng lộ ra một tia mờ mịt. Nhưng dù sao nàng cũng là phụ nữ, nên ánh mắt lập tức tỉnh táo trở lại.
 
Ánh mắt Vương Lâm chớp chớp, tập trung vào Hồng Điệp.
 
-Khi người này còn sống, chắc chắn là người tiên giới. Ngay cả lão phu khi mới nhìn thấy cũng phải chấn động tâm thần. - Lão đầu Thi Âm Tông, thu hồi ánh mắt.
 
-Đình nhi!
 
Ánh mắt Chu lộ ra vẻ si mê, Nguyên Thần trùng kích về phía trước. Lão đầu Thi Âm Tông hừ nhẹ một tiếng, hai tay bấm pháp quyết, sau chụp mạnh tay lên ngực, trong miệng phun ra một luồng khí tím. Làn khí tím hóa thành từng sợi dây xích, tạo thành một cái lồng bao bên ngoài Nguyên Thần của Chu.
 
-Chu! Ta lấy cái bảo vật chuyên khóa Nguyên Thần của Thi Âm Tông để đổi lấy thi thể này. Ngươi không thể thoát ra được đâu.
 
Lão đầu lùi ra phía sau. Người thanh niên ở phía sau có tướng mạo khá giống hắn, lập tức ôm thi thể ném cho lão. Sau đó, người thanh niên hóa thành một chùm sáng đen, chui vào trong mi tâm lão đầu, biến mất.
 
Cơ thể lão đầu không ngừng lùi về phía sau, chớp mắt đã quay lại bên quan tài. Tay lão ôm thi thể, bay như tên bắn về khoảng không phía trước.
 
-Không! - Hai mắt Chu đỏ như máu, rống lên.
 
"Keng!" "Keng!" Hắn điên cuồng đập mạnh vào dây xích—Mỗi lần va đập, dây xích đều lóe ra ánh sáng màu tím khiến cho nguyên thần của Chu lại run rẩy. Nhưng hắn như chẳng hề cảm nhận , giống như mãnh thú bị vây khốn bị mất đi bạn tình, cứ thế đấm một cách điên cuồng.
 
-Keng! Keng!
 
Dưới sự giẫy dụa của hắn, không gian xung quanh lại xuất hiện dấu hiệu sụp đổ và những khe nứt lớn xuất hiện. Hai mắt Chu đỏ như máu, ánh mắt hết sức đáng sợ, trong đó chỉ có một mối hận tuy nhiên lại mang theo chút si. Vì si mà trở nên điên cuồng.
 
-Đem Đình Nhi, trả lại cho ta.
 
-Điên khùng! Chu! Ngươi bây giờ nên trở lại thân thể, nếu thân thể xảy ra chuyện gì thì chỉ có đường chết thôi.
 
Lão đầu Chu Âm Tông nhìn cặp mắt đỏ như máu của Chu, trong lòng cũng cảm thấy run rẩy. Lão dùng tốc độ nhay nhất mà vọt thẳng lên bầu trời, rồi bay đi như tên bắn.
 
Khi người này chuẩn bị bay vào trong cửa động rồi rời khỏi… Đúng lúc này, hai mắt Chu giống như được ngưng tụ bằng máu. Hắn đã quên hết tất cả mọi thứ. Trong mắt hắn, chỉ còn lại thi thể Đình Nhi không ngừng rời xa.
 
Khoảng thời gian ở cùng với Đình Nhi hiện lên trong lòng hắn. Nếu mất đi Đình Nhi. Nguyên Thần vốn không có tâm, nhưng lúc này hắn lại cảm thấy đau đớn trong lòng. Cảm giác này đến từ linh hồn, đến từ Nguyên Thần của hắn. Nỗi đau này quá mạnh mẽ, quá khổ sở.
 
-Không!Đình Nhi… Cơ thể của Chu, đột nhiên bốc cháy. Một tiếng nổ vang lên, rồi vỡ tan. Hóa thành rất nhiều ngọn lửa, từ trong khe hở của sợi xích sắt bay thẳng ra.
 
-Thiêu đốt nguyên thần!Ngươi…Ngươi điên rồi! - Lão đầu biến sắc. Thiêu đốt nguyên thần, là hành động dẫn đến cái chết. Không ngờ, Chu chỉ vì một cái thi thể mà tự nguyện tìm chết.
 
Dưới sự thiêu đốt Nguyên Thần của Anh Biến trung kỳ, chỉ trong nháy mắt thực lực đã tiếp cận đến Anh Biến hậu kỳ. Nguyên thần của hắn vừa mới ngưng kết lại một lần, bây giờ lại vỡ ra. Giống như một người lửa, trong nháy mắt đã đến bên cạnh lão đầu đang ở sát bên cửa động.
 
-Trả Đình Nhi lại cho ta.
 
Từng chữ từng chữ một ẩn chứa một sự yêu thương vô bờ bến. Chu không sử dụng bất kỳ pháp thuật nào, mà lấy thân thể Nguyên Thần, bay ầm ầm về phía lão đầu.
 
Nhưng càng như vậy mới càng đáng sợ. Chỉ cần là thần thông pháp thuật, đều có phương pháp phá giải. Nhưng lần này lấy nguyên thần thực thể tương đương với Anh Biến hậu kỳ để đụng vào, thì dưới con mắt của lão đầu Thi Âm tong chỉ có thể dùng hai chữ "đáng sợ" mới có thể hình dung được.
 
"Rắc, rắc,…." Không gian xung quanh, vốn xuất hiện khe nứt với số lượng lớn. Vào lúc này những vết nứt lớn, nhỏ, đã bắt đầu sụp đổ.
 
Sất Hổ lộ vẻ đau khổ, lập tức nhảy lên, bay đi như tên bắn về phía cửa động. Rồi sau đó, hắn xông thẳng vào cửa động.
 
Vẻ mặt lão đầu đại biến, không do dự mà điểm vào mi tâm. Ngay lập tức Đệ Tam, chính là người thanh niên bay ra, đứng chắn ở trước mặt. Chẳng qua linh hồn của Đệ Tam, vừa mới xuất hiện, đã va chạm với Chu khiến cho hồn bay phách lạc.
 
-Trả Đình Nhi lại cho ta!
 
Ngọn lửa trên người Chu, bốc cháy hừng hực. Trong mắt hắn chỉ có một sự điên cuồng. Vẻ mặt dữ tợn, giống như một con mãnh thú chuẩn bị cắn người.
 
-Đồ điên.
 
Da đầu của lão già Thi Âm Tông tê dại, ném thi thể người con gái trong tay ra. Lão không muốn vì một thi thể, mà phải bỏ mạng tại đây.
 
Chu giang tay ôm lấy thi thể. Trong mắt xuất hiện một sự âu yếm, khóe miệng nhếch lên lộ ra một nụ cười thỏa mãn.
 
-Đình Nhi! Không ai có thể mang muội đi! Không ai có thể!
 
Dấu hiệu sụp đổ của không gian chung quanh, càng lúc càng mạnh. Những khe nứt trên bầu trời lập tức tăng lên.
 
Vương Lâm đang tập trung vào Hồng Điệp. Lúc này, ánh mắt hắn chợt lóe lên, trong lòng thầm hỏi là đi hay ở.
 
Bất chợt, cơ thể Vương Lâm hóa thành chùm sáng, phóng thẳng về phía Hồng Điệp. Sất Hổ nhìn thấy như vậy thì há hốc miệng, nhưng không nói gì. Giờ phút này, tính mạng quan trọng hơn.
 
Tốc độ Vương Lâm đạt đến đỉnh điểm, gần như trong chớp mắt, khoảng cách đến Hồng Điệp chỉ còn ba mươi trượng.
 
Sắc mặt Hồng Điệp lập tức đại biến. Lúc này trong cơ thể nàng tuy có chút khôi phục, nhưng pháp bảo tổn thất nghiêm trọng. Bên trong cơ thể còn có nội thương. Tu vi đã không còn ở mức Hóa Thần hậu kỳ, mà hạ xuống rất thấp. Có thể nói đây là mức thấp nhất từ trước đến nay của nàng. Nàng không khỏi lạnh lùng nói:
 
-Tằng Ngưu! Nếu ngươi giết ta, Chu Tước Quốc sẽ không tha cho ngươi!
 
-Ha ha! Hồng Điệp! Lời uy hiếp đó của ngươi không giống như được nói ra từ miệng của Thiên Chi Kiều Nữ.
 
Vương Lâm cười nói, vỗ vào túi trữ vật. Cấm Phiên xuất hiện trên tay, rồi rung lên. Cấm Khí lập tức ầm ầm xuất hiện bay quanh quẩn bên người hắn giống như một con ác long.
 
-Ngưng!
 
Theo tiếng hét của Vương Lâm, Cấm Khi đang bay lượn liền ngưng tụ một chỗ, tạo thành một cây Cấm Khí Trường Thương màu đen. Vương Lâm cầm nó trong tay, rồi bước về phía Hồng Điệp.
 
-Hồng Điệp! Chẳng phải ngươi muốn đánh với ta một trận sao?
 
Trong khoảnh khắc này, Vương Lâm giống như thiên thần, trong tay cầm trường thương đâm thẳng về phía trước.
 
"Ầm!" Khi một thương hạ xuống thì những khe nứt trên bầu trời đã mở ra một cái hố khổng lồ. Khoảng cách ba mươi trượng, Vương Lâm nhảy tới, tay cầm Cấm Khí Trường Thương đâm thẳng lên đầu Hồng Điệp.
 
-Tằng Ngưu! Ngươi điên rồi.Sụp đổ thế này, nếu bây giờ ngươi không chạy, thì vĩnh viễn chẳng còn cơ hội nữa.
 
Sắc mặt Hồng Điệp đại biến, nhanh chóng lấy ra một cây phi kiếm màu trắng từ trong túi trữ vật, rồi vội vàng chống cự. Không thể né tránh, không thể thuấn di, không thể không đỡ. Phía sau lại là khe nứt, bên cạnh cũng là khe nứt, bốn phương tám hướng đều là những khe nứt không gian. Sảy chân rơi vào bên trong, nếu không có Tinh La Bàn, không có dũng khí thiêu đốt Nguyên Thần, thì chỉ có con đường chết.
 
-Ầm!
 
Phi kiếm màu trắng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ bắn ra bốn phía rồi biến mất ở bên trong rất nhiều khe nứt. Trường Thương của Vương Lâm, cũng lập tức thu nhỏ lại một vòng lớn, nhưng thế công lại càng mạnh.
 
-Tằng mỗ sống chết thế nào, không cần ngươi quan tâm. Giết chết ngươi—Đi cũng không muộn.- Vương Lâm cười nói. Tuy nhiên cơ thể lại khẽ run lên bởi Tuyệt Tình Ý Cảnh của Hồng Điệp, đã ầm ầm tiến đến.
 
Ý Cảnh này rất mạnh, Vương Lâm không thể ngăn cản, nhưng vẫn có thể chống cự lại được. Chỉ cần giết chết Hồng Điệp, Ý Cảnh sẽ tự nhiên tan vỡ.
 
Đối với Hồng Điệp, thì Vương Lâm chắc chắn phải giết. Nàng đã vài ba lần muốn giết hắn, nếu không giết thì sau này chắn chắn sẽ có phiền toái lớn.
 
Hồng Điệp cắn chặt răng, trong nháy mắt khi Cấm Khí Trường Thương như tia chớp đâm tới, liền nâng tay phải lên, lấy vòng ngọc trên cổ tay đâm vào mũi thương.
 
-Keng!
 
Trường thương của Vương Lâm lại tan ra, hóa thành rất nhiều đạo Cấm Khí, nhưng không ngưng tụ lại một lần nữa. Một luồng Ý Cảnh mạnh mẽ, từ trên trời rơi xuống người làm chó đầu óc Vương Lâm rối loạn.
 
Nhưng ý chí của Vương Lâm vốn rất kiên định. Tư chất hắn chỉ bình thường, nhưng ý chí của hắn thì phóng mắt khắp Chu Tước tinh, tuyệt đối không tầm thường.
 
Khi hắn còn nhỏ, không có pháp thuật, trong lúc kiểm tra trèo lên núi ở Hằng Nhạc phái, ý chí cũng đã làm kinh động người khác. Huống chi bây giờ đã trải qua bốn trăm năm rèn luyện, có thể nói chẳng khác nào sắt thép.
 
Cho dù Ý Cảnh bao quanh người, nhưng cơ thể Vương Lâm không ngừng lại. Hắn lật tay phải lên, chín cái tượng gỗ xuất hiện ở trước mặt.
 
-Tuế Nguyệt!
 
Chín bức tượng gỗ chấn động, ngẫu nhiên hóa thành chín người. Trên mỗi người đều có máu huyết lưu chuyển trong kinh mạch. Một tia Tuế Nguyệt Ý Cảnh, đột nhiên từ trên trời giáng xuống.
 
Hồng Điệp lấy vòng ngọc cản trường thương, cơ thể bắn về phía sau, rồi run người, phun ra một ngụm máu tươi.
 
Không gian xung quanh đã sụp đổ hàng loạt. Thậm chí có chỗ đã trở thành hư vô.
 
-Tằng Ngưu.Ta là đệ tử nòng cốt của Chu Tước Quốc. Nếu ngươi giết ta, ngươi sẽ chết không toàn thây! - Hồng Điệp sợ hãi. Lúc này nàng, đã thật sự sợ hãi. Nàng vừa mới lùi ra sau một bước, Tuế Nguyệt Ý Cảnh đã từ trong chín bức tượng gỗ lan rộng ra. Sắc mặt nàng lại biến đổi, nghẹn ngào nói:
 
-Tuế Nguyệt Ý Cảnh!
 
Tuế Nguyệt Ý Cảnh do Thanh Tùng có tu vi Hóa Thần trung kỳ của Liên Minh Tứ Phái thi triển đã tỏ ra vô cùng hiệu quả.
 
Hai ngón tay phải giống như lưỡi dao sắc, khắc lên tượng gỗ, rồi vạch thẳng về phía trước.
 
Dưới Tuế Nguyệt Ý Cảnh, cơ thể Hồng Điệp phải chậm đi vài phần. Nếu nàng không bị thương từ trước, thì Tuế Nguyệt Ý Cảnh căn bản chẳng có gì phải lo. Nhưng bây giờ nó lại trở thành sợi xích khóa chặt sinh mệnh nàng.
 
Trong mắt Hồng Điệp chỉ có một sự thù hận. Nàng không do dự giơ tay phải lên, trong miệng phát ra vài câu thần chú quỷ dị.
 
Vòng ngọc lập tức phát ra ánh hào quang chói mắt. Dưới ánh hào quang, Tuế Nguyệt Ý Cảnh lập tức biến mất. Ngón tay Vương Lâm cảm thấy một sự đau đớn. Loại cảm giác này, giống như trước đây đụng đến kiếm tiên vậy.
 
-Tằng Ngưu! Ta nhớ kỹ ngươi. Là ngươi… Là ngươi ép ta phải trả một cái giá đắt. Là ngươi bức ta mở Nguyên Khai Thái. Hẹn gặp lại ở Chu Tước tinh! - Nỗi căm hận trong lời nói của Hồng Điệp đã lên đến cực điểm. Nàng nói xong, nhanh chóng lui về phía sau, bay về phía hắc động.
 
Lúc này cái vòng tay Nguyên Khai Thái đang tỏa ra ánh sáng trắng. Những tia sáng đan xen lại với nhau, tạo thành một hắc động thật lớn, xuất hiện ở sau lưng Hồng Điệp.
 
Trong hắc động, đột nhiên lộ ra một chỗ giống như tế đàn. Đó chính là một nơi trên Chu Tước Quốc.
 
Vòng tay Nguyên Khai Thái, ngoại trừ thần thông vốn có ra, nó còn có một tác dụng, là giúp người đeo nó từ bất kỳ vị trí nào trên tiên giới đều có thể bình yên quay trở về.
 
Vòng tay vốn là vật của tiên giới mà năm đó Chu Tước Quốc có được. Vì thế nó có được thần thông thế này, thì chẳng có gì lạ. Cũng vì như vậy, Hồng Điệp mới không sợ hãi. Nhưng cái giá phải trả để mở vòng tay ra rất cao. Sau khi quay trở về tinh cầu Chu Tước, tu vi Hồng Điệp sẽ không còn là Hóa Thần hậu kỳ, mà là Hóa Thần trung kỳ!
 
Lúc này thân thể Vương Lâm dường như không chống đỡ nổi Tuyệt Tình Ý Cảnh. Thấy Hồng Điệp sắp đi, hắn không cam lòng. Nếu không có cái vòng tay đó thì ngày hôm nay chắc chắn Hồng Điệp sẽ phải chết. Một khi để nàng quay trở về, sợ rằng sẽ rất khó có được cơ hội tốt như ngày hôm nay!
 
-Hồng Điệp, ngươi xem đây là cái gì! - Vương Lâm quát một tiếng rồi nâng tay phải lên. Đột nhiên trong tay hắn xuất hiện một cái quạt chỉ còn lại hai cánh lông chim.
 
Ánh mắt Hồng Điệp lập tức trở nên ngưng trọng, nhìn cây quạt chằm chằm, lộ ra vẻ kinh hoàng. Bước chân nàng không tự chủ được phải lui lại một chút.
 
-Quạt của sư tỷ!
 
Cái Vương Lâm muốn chính là khoảnh khắc này, cố gắng chịu đựng cảm giác khó chịu của cơ thể do Tuyệt Tình Ý Cảnh gây ra. Hắn ném cây quạt trong tay về phía trước. Đồng thời trong nháy mắt Nguyên Thần từ trên trán bay ra.
 
Nguyên Thần bay ra, xông thẳng về phía trước, rồi nắm lấy hai cái lông chim trên cây quạt. Chùm lông lập tức bốc cháy hừng hực, đột nhiên hóa thành một bóng đen giống như Vương Lâm. Chẳng qua bóng đen này không có diện mạo nào mà chỉ là một cái bóng đen kịt mà thôi. Khoảnh khắc khi bóng đen xuất hiện, Nguyên Thần Vương Lâm hét to:
 
-Nổ!
 
" Ầm".
 
Bóng đen lập tức phát nổ. Năng lượng của nó tản ra đều bắn thẳng về phía Hồng Điệp. Sắc mặt Hồng Điệp lại biến đổi, lập tức lui về phía sau. Lúc này, khi nàng đã bước vào trong hắc động, Nguyên Thần của Vương Lâm mới bay đến.
 
-Ở lại! - Vương Lâm vươn tay phải, vung mạnh ra một trảo.
 
Hồng Điệp vừa muốn phản kháng, nhưng vụ nổ đã đánh thẳng tới người khiến cho nàng la lên một tiếng thảm thiết rồi phun ra một ngụm máu tươi. Lúc này một trảo của Vương Lâm, đã hạ xuống trước người nàng.
 
Giờ khắc này Vương Lâm cũng liều mạng. Hắn không thèm để ý đến khả năng Nguyên Thần sau khi rời khỏi thân thể sẽ bị tổn thương. Vì vậy mà một trảo của hắn mang theo một tia sát khí.
 
Hồng Điệp nâng tay phải lên, ngăn cản ở phía trước. Một chùm ánh sáng trắng, từ trong cơ thể tỏa ra. Chùm sáng này có tác dụng làm tổn thương Nguyên Thần cực mạnh. Do khoảng cách của Vương Lâm lại rất gần, nên hắn lập tức cảm thấy Nguyên Thần nhanh chóng suy yếu.
 
-Xoẹt!
 
Một trảo của Vương Lâm chộp tới thấy lóe lên ánh hồng. Cánh tay phải của Hồng Điệp phun ra máu tươi. Dưới một trảo của hắn, chỉ thấy Hồng Điệp mất đi một cánh tay, sắc mặt trắng xanh, hai mắt nhắm nghiền, rơi vào bên trong hắc động.
 
Vương Lâm thầm than một tiếng, Nguyên Thần chụp lấy một cái lông chim, rồi nhanh chóng quay về cơ thể. Trong nháy mắt khi hắc động khép lại, đã về tới nơi.
 
-Hóa Thần hậu kỳ, giết quá khó! - Vương Lâm thu tay lại rồi hướng về phía lối ra vào mà bay đi. Hắn đã gần như dùng tất cả thủ đoạn. Thậm chí đợi đến khi pháp bảo của nàng bị phá hủy gần hết, cơ thể yếu ớt nhất, nhưng vẫn không thành công.
 
-Tuy không giết được, nhưng với cánh tay này, ta có rất nhiều phương pháp. Thậm chí có thể tạo thành lời nguyền khiến cho tu vi của ngươi, vĩnh viễn chỉ dừng lại ở Hóa Thần!
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, lộ ra một tia âm trầm.
 
-Tu vi mình vẫn không đủ. Nếu như mình có thể đạt đến Hóa Thần trung kỳ, thì trận chiến ngày hôm nay, kết quả sẽ không giống như vậy! - Vương Lâm lại than thở. Hắn và Hồng Điệp chiến đấu cũng không lâu, chỉ trong khoảng vài lần hít thở mà thôi.
 
-Tên điên! Đúng là điên!
 
Lão đầu Thi Âm Tông ném thi thể người con gái ra. Trong lòng mắng lớn. Đang định phóng về phía trước, thì bất chợt từ lối vào vang lên những tiếng động lớn, rồi sụp đổ. Lão đầu ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn lối ra biến mất mà lòng đầy đắng ngắt. Không chỉ có lão, mà ngay cả Sất Hổ, cũng trở nên sửng sốt.
 

Tiên Nghịch - Chương #291


Báo Lỗi Truyện
Chương 291/1976